Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Thứ Xuất Thứ Xuất

Câu chuyện hôm nay mình muốn giới thiệu lại là một cốt truyện xuyên không kinh điển: xuyên qua thành tiểu thư thứ xuất. Chu Y Liên tỉnh giấc thấy bản thân đã xuyên vào thân thể của La Y, tiểu thư thứ xuất của một gia đình trung lưu. Cha La Y nhậm chức huyện lệnh ở một vùng xa xôi, mẹ nàng chỉ là di nương. La Y từ nhỏ sống cùng mẹ cả Hoàng thị và chị gái là Cẩm Tú. Nhưng cuộc sống của nàng khá thoải mái, vì Hoàng thị là người sâu sắc, lại thông minh. Bà có cách quản lí gia đình rất độc đáo, cũng đối xử tốt hết mực với thứ nữ La Y, nuôi nàng không khác gì dòng chính. Cẩm Tú cũng thân thiết với La Y. Cuộc sống của nàng tưởng chừng không thể nào tốt đẹp hơn, không cần tranh đấu, không cần ra mặt, tất cả đã có mẹ cả và chị gái thay nàng “gánh” team hết. Nhưng hạnh phúc ngắn chẳng tày gang. Hoàng thị lâm bệnh nặng, trước khi mất đi chỉ kịp thu xếp hôn sự cho Cẩm Tú. Cô phu nhân là con gái ruột của lão thái thái đem theo con trai con gái và một thứ nữ về thăm nhà mẹ đẻ. Vị phu nhân này chồng đã mất, tính tình lại ngang ngạnh, chanh chua. Cô phu nhân vốn nhắm tìm một mối hôn sự tốt cho con trai ở kinh thành, ai ngờ cậu quý tử của bà ta lại thầm mến La Y. Hắn đòi cưới nàng, chọc Cô phu nhân nổi giận. Bà ta gây sự ầm ĩ, khiến cho thanh danh của La Y hỏng bét, không ai dám cưới. Cuối cùng, La Y bị ép gả cho thứ tử của An Dương Hầu – Cố Dung Nghi. Tên này nổi tiếng háo sắc lại chơi bời trác táng, là một kẻ tra nam chính hiệu.   La Y đau khổ gả qua, bị mẹ chồng An Dương Hầu phu nhân chèn ép đủ điều, lại bị đám ong bướm trong hậu viện của Cố Dung Nghi chọc muốn điên. Nàng nuốt đau khổ vào trong tim, quyết tâm “lấy chồng theo chồng, lấy chó theo chó”, cải tạo tên trượng phu vô tích sự của mình. Mà đầu tiên phải dẹp loạn đám di nương, thông phòng của hắn. Sau nữa là ép Cố Dung Nghi đọc sách, cải thiện tình trạng mù chữ dốt nát của hắn. Bên cạnh La Y có sự giúp đỡ của nhà mẹ đẻ nên không tính là khó khăn. Truyện thuộc dạng điền văn, nam nữ chính đều là thứ xuất, có vài đoạn ngược nữ nhẹ nhưng sau đó là ngược nam :v. Nam chính là tra nam chính hiệu, tính cách khó chịu, lại không sạch nên team sạch sủng xin tránh xa hố này. Điểm cộng là truyện có một chút gia đấu, edit cũng khá mượt. Nữ chính tuy hơi ngốc trong việc tranh đấu nhưng tính cách cũng mạnh mẽ, không đau khổ đòi sống đòi chết khi bị gả cho một kẻ vô tích sự. Nam chính sau khi cưới nữ chính cũng ăn đủ khổ, bị La Y hành hạ về thể xác, nhà vợ khinh thường, các anh vợ thi thoảng lại kéo ra “dạy dỗ” bằng cả chân tay lẫn đầu óc. Vì vậy sau này nam chính trở thành thê nô chính hiệu, vợ bảo gì cũng nghe. Cuối truyện tất nhiên là nữ chính cải tạo nam chính thành công. Hai vợ chồng cùng trồng cây, nuôi gà, sinh con, sống một cuộc sống hạnh phúc. Trích đoạn “ăn vạ” của nam chính: Dung Nghi cúi đầu, gắt gao cầm lấy tay La Y: “Ngươi đừng ghét bỏ ta…” “Ách?” Dung Nghi lại khóc lên: “Bọn họ đều không cần ta, ta chỉ có ngươi thôi. Oa…” La Y thoáng chốc lệ rơi đầy mặt, không phải là bị cảm động, là bị tức. Không ngờ người đã làm cha rồi, gặp chuyện lại oa oa khóc lớn lên như một học sinh tiểu học. A a a a, đau lòng đau gan đau bụng, chỗ nào cũng đau a a a a!!! Trích đoạn ngọt ngào: “Nàng thật sự là càng ngày càng đanh đá!” “Huynh có ý kiến?” Dung Nghi nhếch môi cười: “Có! Nhưng ta càng ngày càng thích nàng, làm thế nào đây?” _____________ Review by Huyên Chiêu Nghi - fb/ReviewNgonTinh0105 Review của Leo Sing: Nữ chính xuyên không làm tiểu thư thứ xuất của một gia đình quan lại bình thường được hứa gả cho một công tử thứ xuất của hầu phủ. Có thể nói là thứ xuất cưới thứ xuất. Cơ mà tốt ở điểm mẹ cả của nữ chính rất tốt, nuôi dạy con cái đàng hoàng dù nữ chính có là con thứ bà cũng không ác với nó. Mình khoái nhất cách dạy con của mẹ cả nữ chính, trước khi bà mất từng dạy dỗ nữ chính thế này: “Muốn đánh chồng thì đóng cửa mà đánh, tuyệt đối không để người ngoài tra ra manh mối.” Sau này nữ chính áp dụng triệt để cách mà mẹ cả dạy lên người thằng chồng cặn bã của mình. (Về phần chị sử dụng ntn thì mn đọc truyện là biết ấy hihi) Nửa phần đầu truyện là quá trình nữ chính tự cường, cải biến chồng cặn bã. Đoạn đó đọc thấy hài gì đâu ấy. Nam chính cũng dần dần sáng dạ ra, khôn ngoan hơn, biết nghe lời vợ. Trước kia anh sống bê tha lắm do bị mẹ cả lẫn mẹ ruột dạy hư cả ra. Sau này gặp nữ chính thì anh cũng ngoan ngoãn hơn nhiều rồi. Biết phấn đấu học hành thi đậu lấy công danh. Anh nhìn ra nữ chính làm vợ anh cung bị uất ức nhiều trong chính gia đình này. Thế là anh vừa được ra làm quan đã nộp xin phép được tại ngoại đến mấy vùng sâu vùng xa làm quan địa phương ở đó. Hai vợ chồng hợp tác phá án này, cải cách ruộng đất này. Nói chung toàn vui thú điền viên thôi, đọc rất nhẹ nhàng và ngọt ngào. Đây là một bộ truyện đáng yêu và dễ thương, đừng vì nam chính lúc đầu còn bẩn mà bỏ đi nhé. Truyện hay lắm mọi người ạ! Coi cách nữ chính dạy chồng, xử lý tiểu tam, đối đáp với cả gia đình chồng rất khéo léo. Học hỏi nhiều lắm đấy. Nhiệt liệt đề cử cho chị em yêu thích gia đấu, sủng ngọt nè.   Review bên Tàng Thư Viện @tomato0506 Truyện này đọc vui, nàng thứ xuất, anh cũng thứ xuất. Nhưng mà nàng thì được dòng chính thương chứ không bị hắt hủi. Anh là thứ xuất, chỉ số thông minh có hạn, lại bị nuôi thành cái không có tiền đồ tối ngày ăn chơi trác táng. Mẹ cả trước khi mất dạy nàng là muốn đánh chồng thì đóng cửa mà đánh, tuyệt đối không để người ngoài tra ra manh mối. Hơ, nói tóm lại là nên đọc, đọc xem La Y làm thế nào đánh chồng, như thế nào dạy chồng. @ninoli Bộ này đọc được á, coi rất vui không hề áp lực, lúc chị này dạy dỗ chồng ta cười té ghế (k0 khuyến khích những bạn chỉ ăn rau sạch vì anh này là tra nam nhé )  Anh là thứ xuất, chỉ số thông minh có hạn, lại bị nuôi thành cái không có tiền đồ tối ngày ăn chơi trác táng. Nhưng mờ anh trác táng kiểu thứ xuất, có nghĩa là chán nhà đi bụi năm ba ngày, hết vài chục lượng bạc lại đi về chứ ko phải kiểu phá sản nha vì thứ xuất làm giề có nhiều tiền mà quậy Nữ chính cũng khá dễ thương, chị xuyên vào một ngôi nhà dòng dõi thư hương, quan phẩm ko cao nhưng bù lại được bà mẹ cả giáo dục tốt cho đồ cưới cũng nhiều nên chị tuy phải lấy tra nam nhưng cũng thẳng lưng mà sống  Bà này dạy con khá hay, khúc này là khúc bà dạy con gái (đích tỷ tỷ của nữ chính)……. *** Chu Y Liên từ trong mộng bừng tỉnh lại, khi nàng cảm giác được khung cảnh xung quanh mình hoàn toàn lạ lẫm thì không khỏi hoảng sợ. Chu Y Liên sửng sốt ngây ngốc một hồi, nương nhờ ánh trăng cùng ánh nến trong phòng mới lờ mờ nhận ra một tiểu cô nương búi tóc hai bên đang nằm sấp ở bên cạnh giường mình, trong tay nàng còn truyền đến cảm xúc mát lạnh, nhẵn nhụi của tơ lụa. Chu Y Liên bình tĩnh nhắm mắt lại, haiz, xem ra dạo này đọc quá nhiều tiểu thuyết rồi, lại còn có thể mơ thấy bản thân xuyên không! Ừm, ngủ tiếp! Nhưng Chu Y Liên còn chưa kịp nhắm mắt lại thì tiểu cô nương đang nằm sấp ở bên cạnh giường đã ngẩng đầu lên, đối mặt nhìn nàng hai giây liền kêu to một tiếng: “Cô nương, người đã tỉnh rồi?” “Hả!” Giấc mơ này chân thực thật nha! Không phải vẫn nói nằm mơ thì không thể nhìn rõ mặt sao? Tuy rằng ánh sáng không được tốt cho lắm… “Cô nương tỉnh rồi?” Lại thêm một tiểu cô nương nữa tiến đến trước giường, nước mắt tuôn ào ào, nghẹn ngào cầm lấy cánh tay của nàng: “Cô nương tốt của em, người cuối cùng cũng tỉnh lại rồi, chúng em chỉ sợ người…” “Ách…” Giấc mơ này cũng cảm xúc quá nha. Sau đó… Một đám người liền xông tới, trong phòng nháy mắt liền biến thành cái chợ. Sau đó nữa, Chu Y Liên mắt mở trừng trừng nhìn trời sáng dần. Sau sau đó nữa, một bà lão chạy tới nhìn chằm chằm nàng một hồi, nói một đống những lời khó hiểu sau đó khóc ướt hết một cái khăn. Sau sau sau đó nữa, tiếp tục thấy một người phụ nữ trung niên chạy tới khóc thêm một hồi, tiếp tục hy sinh thêm một cái khăn tay nữa. Sau sau sau sau đó nữa, lại thấy một tiểu mỹ nữ mặc váy lụa ngồi thêu hoa bên cạnh giường của nàng, lúc đó đã là chính ngọ*(giữa trưa), bụng Chu Y Liên liền rất thức thời réo vang. Méo nó! Mơ gì mà lâu quá zậy? Tiểu mỹ nữ đột nhiên ngẩng đầu, nhìn chằm chằm Chu Y Liên hồi lâu. Chu Y Liên giống như người mộng du cũng ngơ ngác nhìn lại tiểu mỹ nữ. “Tam muội muội?” Tiểu mỹ nữ chần chừ kêu lên. Chu Y Liên thầm nghĩ, bé Lolita này lớn lên nhất định là một mỹ nữ nha, chậc chậc, hoa này thêu cũng thật đẹp. “Tam muội muội?” Tiểu mỹ nữ nắm lấy bả vai Chu Y Liên lắc lắc. Chu Y Liên tiếp tục rất bình tĩnh, haiz, càng ngày càng đói bụng, không biết mẹ già đã làm bữa sáng chưa nữa. Tiểu mỹ nữ đột nhiên la hoảng lên: “Mai Tử! Nhanh đi kêu mẫu thân! Tam muội muội biến ngốc rồi!!!” “Hả?” Một đám tiểu mỹ nữ lập tức hỗn loạn vây quanh Chu Y Liên, tiếp đến một đám người nữa lại ào tới khiến nàng hoa cả mắt, căn bản là không nhìn rõ ai với ai. Chu Y Liên vén tay áo lên không nói hai lời dứt khoát bấm mình một cái. “Á! Đau, đau, đau, đau, đau!” Chu Y Liên đau đến chảy nước mắt, trong lòng chợt lạnh, má ơi, không phải là thực sự xuyên qua đấy chứ! Nàng vẫn còn đang thất hồn lạc phách thì chợt bị kéo vào trong lòng một người: “Con của ta, cuối cùng con cũng tỉnh lại rồi, con muốn hù chết bộ xương già này sao!” “Lão thái thái, người đừng lo lắng! Tam cô nương chẳng qua chỉ là bị kinh hãi, điều dưỡng hai ngày sẽ khỏe thôi!” “Đúng vậy, đúng vậy!”   Mời các bạn đón đọc Thứ Xuất Thứ Xuất của tác giả Tiêu Tương Bích Ảnh.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Em Ở Bên Ai Cũng Là Khoảng Trống Trong Anh - Trần Ai
Mala - một cô bé mồ côi từ nhỏ, không biết mình sinh lúc nào, bố mẹ là ai, quê hương là nơi nào. Cô là một đứa bé bị bỏ rơi, điểm này người bà nhặt được cô trước cổng ngồi giáo đường cũ đã nuôi nấng cô không bao giờ giấu giếm cô. Nhưng người bà ấy cũng không ở bên cô được lâu, Mala “chính thức” trở thành trẻ mồ côi từ năm lên bảy tuổi. Cô không biết được cuộc đời mình sẽ đi đến đâu, sẽ ra sao nếu như không có cuộc gặp gỡ tình cờ và trở thành định mệnh đó với Giang Quân. Cũng đơn độc và bị mất những người thân từ khi còn niên thiếu, xuất phát từ sự đồng cảm đó, Giang Quân đã đem Mala về nuôi, chính thức cho cô một gia đình, một cái tên: Giang Nguyệt. Cô lớn lên bên anh, như cái cây non dần ra tán xanh um, mướt mát. Giữa họ là thứ tình cảm lặng lẽ tỏa hương, nhưng không nói ra, tự mỗi người đều thầm lặng tìm cách né tránh. Anh là một người như cha, như anh, đáng tin cậy của cô; một người khác giới mà cô chỉ biết âm thầm ngưỡng mộ, yêu thương. Nhưng anh không thể đòi hỏi cô mãi mãi ngây thơ như vậy! Cuộc đời không như người ta mong ước, cô chỉ biết chấp nhận số phận, đồng thời luôn giữ thái độ như người đang xem kịch, lặng im chờ đợi xem ông trời sẽ mang điều gì đến, sẽ đưa cô đến đâu. Sau bảy năm ở Mỹ trở về lặng lẽ không báo trước, Giang Nguyệt và Giang Quân đều gặp phải những tai nạn vô tình, cũng qua đó, họ dần hiểu được nhau hơn hay lại những cuộc trùng phùng chia cắt? Hai người sẽ như trước đây, nhưng thời gian đâu thể quay ngược lại, hai người sao có thể quay trở lại như trước đây? *** Hai mươi năm mộng chưa tàn Trong kinh phật có nói: Có yêu ắt sinh ưu phiền, có yêu ắt sinh lo sợ. Nếu rời xa người mình yêu, sẽ không ưu phiền cũng chẳng phải lo sợ. Một năm mới, khi mùa đông sắp hết, Khang Châu có tuyết rơi lớn, từ lúc ngủ dậy, tuyết cứ rơi dày đặc cho đến tận đêm khuya. “Anh nghe đi!” Giang Nguyệt kéo chăn nhung trên người, đầu gục vào vai Giang Quân nói: “Có nghe thấy không?” Giang Nguyệt bỏ tấm bảng biểu xuống cọ cọ cằm vào trán anh hỏi. “Tiếng tuyết rơi đấy anh có nghe thấy không? Tiếng tuyết đang đập vào lan can ngoài ban công nhà ta!” Giang Nguyệt dựa người vào Giang Quân, cuốn sách đặt trên bụng rơi xuống sàn nhà. “Yên tĩnh quá đi phải không? Không biết người ta thường làm gì khi ở nhà nhỉ?” Giang Quân cười nói: “Cuộc sống thường ngày có gì ngoài xem ti vi, mắng mỏ con cái, cãi nhau với mẹ chồng...đâu?” Giang Nguyệt nói: “Thế thì có vẻ chúng ta không giống người bình thường lắm nhỉ? Đã không xem ti vi cũng chẳng cãi cọ, lại không có con cái để mắng mỏ...” “Chúng ta không cãi cọ ư?” Giang Quân liếc cô: “Xin hỏi tuần trước ai đóng cửa đánh sầm một cái, rồi cả ngày trả thèm đoái hoài đến người ta?” ... Mời các bạn đón đọc Em Ở Bên Ai Cũng Là Khoảng Trống Trong Anh của tác giả Trần Ai.
Provence Đợi Chờ - Mạch Tàn Hề
Thầy đang nói gì vậy? Tôi nghe chẳng nghe lọt tai lấy một chữ. Buồn chán tôi lặng lẽ nhìn ra ngoài cửa sổ, tuy ô cửa rất nhỏ nhưng cũng không thể ngăn được nhiệt lượng mặt trời vô cùng nhiệt tình lan tỏa khắp chốn, khiến bầu trời trở nên lớn hơn, ngắm nhìn l'u có thể khiến người ta muốn bay lên không trung. Tôi rất thích. Điều này khiến tôi nghĩ đến mảnh đất Provence bát ngát ấy, không khí trong xanh, yên bình, ánh mặt trời trải dài khắp chốn, nào có sự ngăn cách của song cửa nhỏ. Khắp cánh đồng oải hương được khoác lên mình lớp áo nắng mặt trời dệt nên, rực sáng lên đến lạ kì, màu vàng của ánh dương khảm lên màu tím của oải hương. *** Lăng Hạo Cẩn nhẫn tâm nói đi là đi, Hạ Lam Thường tôi cũng sẽ không vì thế mà suy sụp. Cái bàn trống trong lớp học cũng được chuyển đi rất nhanh chóng, dù mất đi một đồng minh tôi vẫn không hề làm gì kỳ lạ, bình tĩnh như thể chưa từng xảy ra chuyện gì. Tôi vẫn tiếp tục trưởng thành ở nơi đây, tuy bầu không khí hơi ngột ngạt nhưng dần dần tôi cũng có thể thích nghi với thói quen cũ. Ba năm cấp ba trôi qua rất nhanh, giống như đại đa số những học sinh khác, tôi cũng đi thi Đại học, trúng tuyển vào một trường Đại học bình thường, sau khi lên đại học lại tiếp tục học tập… Trong quãng thời gian này, mọi ước mơ của tôi có vẻ rất bình thường. Dẫu hiện tại tôi đã có đủ tiền, thời gian cũng không hề thiếu, thế nhưng tôi không còn cố chấp bướng bỉnh muốn hoàn thành giấc mơ liên quan đến Provence nữa. Tôi dành hầu hết thời gian cho máy tính, suốt ngày xem phim thần tượng Âu Mĩ; còn tiền, tôi dùng để mua rất nhiều đồ ăn vặt phục vụ nhu cầu giải trí của mình. ... Mời các bạn đón đọc Provence Đợi Chờ của tác giả Mạch Tàn Hề.
Hôn Cái Nào! Cô Nàng Xấu Tính! - Mễ Đồng
Lúc ấy, mình không có can đảm nhìn vào đôi mắt bạn, mình rất sợ bạn sẽ nói lời từ chối. Nếu như ban đầu có thể dũng cảm một chút...Có phải là, nỗi đau sẽ rời xa? Mình biết, mình đã biết rõ, nhưng bạn có thể hiểu được không? Mình là thiên sứ chỉ có một bên cánh, vẫn ở đây ngốc nghếch chờ bạn Quay trở về! *** Hai nhân vật chính trong tác phẩm là Doãn Đa Lâm và Hàn Thừa Tầm - đôi bạn thanh mai trúc mã. Hai người từ nhỏ đã rất thân thiết, đi đâu cũng có nhau. Cả hai đã sớm nảy sinh tình cảm yêu đương nam nữ nhưng đều một mực che giấu vì chỉ sợ đối phương từ chối. Thừa Tầm tuy trong lòng rất quan tâm đến Đa Lâm nhưng bên ngoài lại luôn tỏ ra lạnh nhạt, đôi khi chọc ghẹo khiến cô phát khóc. Cậu còn giả vờ tỏ ra thân thiện với cô bạn gái học giỏi, xinh đẹp tên Thành Vũ Tuyết trước mặt Đa Lâm, khiến cô đau lòng muốn chết.  Còn Đa Lâm tưởng Thừa Tầm chẳng để ý gì đến mình nên cũng cố kìm chế tình cảm, có đôi lần muốn chọc tức Thừa Tầm còn nói bừa là muốn qua lại với tiền bối Khương Tải Hoán - học sinh trên cô một khóa. Cứ thế, hiểu lầm nối tiếp hiểu lầm dẫn đến hai người phải xa nhau ba năm trời. Ba năm sau, Đa Lâm đã hiểu ra tất cả, những gì Thừa Tầm làm đều là vì cô, vì yêu cô, vì muốn bảo vệ cho cô. Mễ Đồng là tác giả nổi danh trên mạng với các tác phẩm: Sự lãng mạn của hậu duệ quý tộc; Hôn cái nào! Cô nàng xấu tính; Nụ hôn đầu của công chúa thất tình.. *** Có lẽ mọi chuyện đã sớm được an bài, Giống như anh, Sẽ chỉ thích mình em. Tình yêu, quả thật là chuyện phiền phức, Giống như anh, Sẽ mê đắm mình em thôi. Năm ấy anh năm tuổi, em bốn tuổi. Lần đầu nhìn thấy em, anh vẫn chỉ là một chú nấm lùn bé tí, đương nhiên, em cũng thế. Hôm ấy, em lạc đường trong khu chung cư, khóc rất thương tâm rất thương tâm. Nhìn thấy em đang khóc lóc, anh không hề thấy hiếu kỳ, tuy trong lòng vẫn phập phồng không yên nhưng vẫn quyết định bỏ qua, chạy đến cầu trượt bên cạnh em, chuẩn bị chơi đùa thỏa thích. Nhưng, đúng vào lúc ấy, bàn tay nhỏ nhắn của em túm chặt lấy mép áo của anh. Không hiểu do đâu, tim anh đột nhiên run rẩy và vui sướng, giống như đã chờ đợi em làm như thế từ lâu rồi vậy. Em bấu chặt lấy anh, ngẩng gương mặt đẫm nước mắt lên, liên tục van nài: Xin anh… xin anh dẫn em về nhà… em muốn tìm mẹ em… Gương mặt đầy ngấn nước mắt ấy, long lanh như thế, anh suýt nữa đã nhầm lẫn, tưởng rằng mình đã gặp được thiên sứ. Anh nghĩ, bắt đầu từ khoảnh khắc ấy, mình đã trượt trên con đường tìm kiếm em, trong lúc không hay biết vẫn luôn tìm kiếm em không mệt mỏi. ... Mời các bạn đón đọc Hôn Cái Nào! Cô Nàng Xấu Tính! của tác giả Mễ Đồng.
Gió Thổi Mùa Hè - Lâm Địch Nhi
Khi đọc xong “Gió thổi mùa hè”, tôi đã ngồi rất lâu mới có thể quyết định mình sẽ bắt đầu như thế nào. Bởi vì lâu lắm rồi tôi mới đọc một câu chuyện nhẹ nhàng mà buồn bã đậm sâu như vậy cho nên không khỏi dè dặt, sợ rằng sẽ làm hỏng cảm xúc hiện đang có đối với Ngôn Mặc và Liễu Liễu. Chuyện tình của họ rất đẹp, nhưng cũng rất đau lòng. Ngôn Mặc, tôi nghĩ mình sẽ bắt đầu với người này. Ngôn Mặc vừa là một DJ cho đài phát thanh, vừa là thầy giáo dạy nhạc jazz của trường Kĩ thuật, cũng là một tay trống trong ban nhạc rock. Anh thường hát những bài hát có giai điệu cuồng nhiệt, nhưng thực chất Ngôn Mặc lại là người rất trầm lặng và hay suy nghĩ nhiều... Tôi thích điểm này ở Ngôn Mặc. Anh là kiểu người rất quyết đoán, nếu không thích thì tuyệt đối không dây dưa, kể cả ca sĩ đang nổi được anh sáng tác bài hát cho có tình ý với anh, hay là học trò bướng bỉnh luôn bám theo anh cũng thế. Ngôn Mặc giải quyết rất rõ ràng, bởi vì anh không hứng thú, cho nên không hề cho họ cơ hội nào. Nhưng Ngôn Mặc cũng là một người sống rất tình cảm. Nếu nói đến người có thể khiến Ngôn Mặc lưu luyến không thể rời xa, có lẽ chỉ một mình Liễu Liễu mà thôi. Liễu Liễu, Liễu Liễu. Tên cô gái này gợi cho người ta cảm giác yếu đuối, nhưng thực ra lại là một người rất mạnh mẽ. Một người phụ nữ như vậy, có thể tự quyết định mình nên dừng chân hay bước đi. Liễu Liễu không vương vấn người cũ, vì anh ta đã từng phản bội cô, cho nên dù có trở lại, cầu xin thế nào Liễu Liễu cũng không chấp nhận. Cô rất dứt khoát. Ở điểm này, Liễu Liễu và Ngôn Mặc giống nhau. Liễu Liễu có thể nhất thời tức giận vì những cô gái khác cố tình gần gũi Ngôn Mặc, nhưng cô vẫn kiên nhẫn nghe anh giải thích. Ngôn Mặc có thể ghen tị với người cũ của Liễu Liễu, nhưng anh vẫn tin tưởng cô, bởi vì “Tôi yêu Liễu Liễu, Liễu Liễu yêu tôi, không mang theo bất kì tia tạp chất nào, cảm giác tựa như mối tình đầu.” Bởi vì họ yêu nhau đậm sâu như vậy. Chỉ tiếc là, cuối cùng vẫn không vượt qua được thử thách. Liễu Liễu rời đi, bởi vì tình cũ của Ngôn Mặc, lúc đó là ca sĩ nổi tiếng, nói rằng Ngôn Mặc từng có con với cô ấy. Tự tôn của Liễu Liễu rất lớn, cô cũng chán ghét cảm giác bị phản bội. Mà Ngôn Mặc lại không hề biết việc này. Liễu Liễu cứ như vậy bỏ đi. Cô nghe anh nói rất nhiều điều, giải thích rất nhiều thứ, nhưng lại không cho anh một cơ hội tạm biệt cuối cùng. Cũng không thể chờ những bài hát mà Ngôn Mặc hứa sẽ sáng tác tặng cô vào ngày sinh nhật. Đó là tâm ý của anh. Liễu Liễu, đáng tiếc không đợi được rồi. “Vì sao anh nhìn qua lại đau buồn như vậy Trong mắt ánh lệ Đến đây đi, hiện tại đã đến với anh Không cần phải sợ, không cần phải khóc Để anh nhìn rõ em Anh cũng đã trải qua buồn bã, đau lòng Khi màn đêm buông xuống Em không biết làm sao Cho dù oán hận của em Cũng sẽ không thể làm giảm tình yêu của anh đối với em.” Lần sau họ gặp nhau, Liễu Liễu đã vì tai nạn mất trí nhớ. Cô không còn nhớ Ngôn Mặc là ai. Tất cả tựa như chưa từng xảy ra. Vậy thì tốt. Liễu Liễu không còn đau lòng nữa rồi. Nhưng còn Ngôn Mặc? Anh vẫn dịu dàng như vậy, chờ cô ấy hồi phục, nhìn cô ấy trong tay với người đàn ông khác, thật lòng chúc phúc cho cô ấy. Thú thực, tình yêu của Ngôn Mặc dành cho Liễu Liễu khiến tôi cảm thấy nghẹt thở. Bởi vì đẹp đẽ đến thế, mà lại thật đau lòng. Kết cục của câu truyện này, nhiều người vẫn cho là SE. Ngôn Mặc rời đi, Liễu Liễu bước vào lễ đường với một người đàn ông khác. Cô có lẽ vĩnh viễn không nhớ ra mình từng yêu sâu sắc một người đàn ông tên là Ngôn Mặc trên đời. Nhưng mà, tôi nghĩ rằng, đây lại là OE. Vì cuối cùng, có thể Liễu Liễu đã nhớ ra mọi chuyện. Trích chương cuối: “Tôi rất muốn nói, anh sẽ mang em bỏ trốn, đi đến một nơi không có ai biết chúng ta, làm một đôi vợ chồng bình thường, nắm tay nhau sống đến già. Nhưng cuối cùng tôi cũng không nói ra, chỉ rót cho em một chén nước thấm giọng. Sau đó tôi đưa em đến dưới lầu nhà trọ, cùng em đi đến đầu cầu thang. Nhưng khi em bước lên lầu, lại đột nhiên vịn lấy lan can, vẻ mặt mờ mịt như không biết mình đang ở chỗ nào. Tôi nghĩ có lẽ em thấy khó chịu nên bước lại đỡ em. Em chậm rãi xoay người lại, thở dài một tiếng, rồi đột nhiên ôm lấy thắt lưng tôi, kiễng chân hôn lên đôi môi hơi lạnh của tôi, nhẹ nhàng day cắn, bằng độ mạnh yếu mềm nhẹ quen thuộc. “Ngôn Mặc, hẹn gặp lại!” Còn bạn, kết quả của hai người họ mà bạn nghĩ sau khi đọc xong câu chuyện này sẽ là gì? Review by Ám dung hoa *** Cuối tháng năm, có một buổi biểu diễn âm nhạc tổ chức ở Hải Nam, dàn nhạc chúng tôi cũng được mời đi biểu diễn. Liễu Liễu tiễn tôi đến ga tàu, trong mắt tràn đầy lưu luyến. Buổi biểu diễn này chỉ mất ba bốn ngày, nhưng sau khi tôi trở về, Liễu Liễu phải dẫn học trò đi Giang Tô thực tập nửa tháng, như vậy là chúng tôi sẽ phải xa nhau tận hai mươi ngày. Lưu luyến dâng lên từ tận đáy lòng. Từ khi yêu nhau đến nay, chúng tôi chưa bao giờ xa nhau lâu như vậy. Tôi nắm tay Liễu Liễu đứng trên đài ngắm trăng, nhìn đoàn tàu không ngừng di chuyển, không biết tại sao đột nhiên cảm thấy toàn thân mệt mỏi. “Nhớ gửi tin nhắn, gọi điện hằng ngày cho em đấy.” Liễu Liễu nghiêng đầu, vẻ mặt hờn dỗi, quả thật hoàn toàn khác xa với hình tượng nghiêm túc khi lên lớp của em. Tôi hôn lên môi em: “Anh biết rồi, chỉ cần rảnh rỗi nhất định sẽ nhắn tin, gọi điện thoại cho em.” “Buổi biểu diễn chắc có không ít người đẹp, bầu không khí cũng nóng bỏng, anh… Không thể để người khác hôn anh. Chỗ này là độc quyền của em.” Liễu Liễu nhón chân, cắn lên môi tôi một cái, cảm giác hơi đau ngứa. “Tuyệt đối không có chuyện đó.” Tôi biết Liễu Liễu nhớ kỹ chuyện của tôi và Lưu Lộ trong quán bar lần trước. Đoàn tàu vào ga, lão Đỗ đứng trên đài giục tôi. Tôi đành buông tay Liễu Liễu ra, lên tàu. Đoàn tàu rời khỏi ga, tôi vẫn nhìn qua cửa sổ, nhìn bóng dáng càng ngày càng nhỏ của Liễu Liễu, chợt cảm thấy trong lòng trống vắng đến lạ. Chúng tôi dừng lại ở Thẩm Quyết mười lăm phút, tụ họp với dàn nhạc rồi mới ngồi thuyền đi Hải Nam. Buổi biểu diễn diễn ra ở thành phố Tam Á xinh đẹp. Ánh mặt trời, bãi cát, sóng biển, người đẹp, âm nhạc, toàn bộ Tam Á đều sôi trào. Đây là một nơi vô cùng vô cùng HOT vào thời gian này. Mạc Tri Văn là khách mời đặc biệt của buổi biểu diễn nên cũng đi tới Hải Nam. Bây giờ cô ta là ca sĩ nổi tiếng, ra vào đều có một đám fan hâm mộ đi theo. Chúng tôi gặp nhau lúc chiều tối trên bờ cát, mấy người lão Đỗ muốn đi bơi, nhưng tôi mệt mỏi, chỉ nằm phơi nắng chiều trên bờ cát, nắm một nắm cát, từ từ thả rơi theo chiều gió. Hôm nay tôi đã nhắn cho Liễu Liễu mấy tin nhắn, nhưng đến giờ em vẫn chưa trả lời, khiến tôi có chút lo lắng, bất an. Trước mắt đột nhiên tối sầm, một bóng người che khuất ánh sáng mờ nhạt của nắng chiều tiến lại gần. Tôi ngẩng đầu, là Mạc Tri Văn, lúc này cô ấy mặc một bộ đồ bơi vô cùng quyến rũ, trên mặt mang kính râm, hấp dẫn không ít ánh mắt trên bờ cát. “Hi!” Tôi giơ tay chào hỏi, tin tức cô ta tới đây đã sớm được truyền ra, tôi cũng không cảm thấy kinh ngạc lắm. Cô ta cười cười, nằm xuống bên cạnh tôi, thoải mái thở dài một tiếng. “Lâu rồi không được thả lỏng như vậy, khó khăn thật.” Cô ta nói. “Làm người nổi tiếng đúng là không dễ dàng, tất nhiên phải vất vả hơn người bình thường rồi.” Tôi đưa cho cô ta một chai nước. ... Mời các bạn đón đọc Gió Thổi Mùa Hè của tác giả Lâm Địch Nhi.