Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Vô Ái Thừa Hoan

Bạn đang đọc truyện Vô Ái Thừa Hoan của tác giả Tiểu Trúc Tử Quân. Thẩm Mặc nghĩ, chắc sẽ chẳng có ai đến thăm mình một lần nữa. Bản thân cậu tồn tại cho đến giờ, cảm giác thật sự như một người tay trắng, hoàn toàn không nắm giữ được gì. Cậu cũng không có động lực để sống, ngày cậu ra đi, chắc cũng chẳng xa. Cậu nghĩ, có lẽ yên tĩnh thế này trải qua những ngày tháng cuối cùng, ở trong chính ngô nhà của mình, lặng lẽ chết đi, có lẽ cũng là một việc khá vui vẻ. Lúc cậu quyết tâm một lòng chờ chết thì Lục Thừa Vũ lại tìm đến một lần nữa... *** Mưa tí tách tí tách rơi trên lan can, gió thổi hơi lạnh ập vào mặt, làm ướt một mảng áo sơ mi. Cậu tựa như không cảm thấy lạnh, chân chầm chậm đi đến cửa. Sau vài lần sờ soạng, chìa khóa bỗng rơi xuống mặt đất, phát ra tiếng vang trầm đục. Thẩm Mặc ngẩn người, hình như hoàn hồn một chút, cậu ngồi xổm xuống nhặt chìa khóa lên, cắm vào ổ mở cửa. Cánh cửa cũ kỹ mở ra, cậu đi vào trong nhà, cởi giày ướt ra để cạnh giày cha mẹ trên kệ . Căn phòng đã lâu không có người ở phủ một tầng bụi mỏng, cậu mở đèn, trong nhà vẫn chẳng sáng hơn là bao. Nhưng cậu cũng không để ý nhiều, chỉ hờ hững đem túi nilon trong tay đặt lên trên tủ giày. Trong túi nilon có mấy hộp thuốc, còn có vài tờ giấy chuẩn bệnh bị gấp lại. Cậu ngẩn ngơ một hồi, đến tận khi hạt mưa ngoài cửa tạt vào đến bên má, mới đem thuốc ra. Cậu được chuẩn đoán bệnh ung thư, khối u đang trong giai đoạn phát triển, cậu chậm rãi nâng mắt lên nhìn về phía vài dòng chuẩn bệnh đơn giản trên giấy. "Bên gan trái của bệnh nhân có một khối u , gây chèn ép vào các cơ quan lân cận. Khối u có vỏ bọc và chưa có dấu hiệu di căn sang các cơ quan khác. Cần phẫu thuật cắt bỏ." Thẩm Mặc dừng một chút, động tác tiếp theo chậm chạp khui lọ thuốc giảm đau. Cũng đồng thời đem số thuốc còn dư lại cùng bệnh án bỏ vào ngăn kéo. Cậu đóng cửa phòng lại ngắn cách tiếng mưa rơi bên ngoài, trong phòng chỉ còn lại một mảnh tịch mịch. Cậu đi tới phòng bếp, trực tiếp rót một ly nước máy. Nhưng có lẽ do lâu quá không có ai sử dụng nên nước chảy ra từ vòi đều mang theo màu nâu của sắt gỉ. Cậu đứng bất động trước bồn nước một lúc lâu. Vẫn chăm chú mà chờ nước từ vòi kia dần dần chuyển thành trong suốt rồi mới rót một ly nước để uống thuốc. Thuốc giảm đau có tác dụng rất nhanh, chỉ trong chốc lát, cảm giác đau đớn ở bụng đã biến mất hoàn toàn. Thẩm Mặc cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm, sắc mặt cũng dịu đi môt ít. Cậu trở về phòng ngủ, đem ly nước vừa rót đặt ở tủ đầu giường, bản thân chậm rãi nằm xuống. Có lẽ do tác dụng phụ của thuốc, cậu cảm thấy đầu hơi choáng váng. Cơn choáng váng này khiến cậu nảy sinh một ảo giác mơ hồ. Dường như tất cả mọi thống khổ giày vò mà cậu phải chịu đều chưa từng xảy ra. Thần kinh căng thẳng cuối cùng cũng thả lỏng một chút, cậu quấn chặt lấy chăn, thậm chí bộ quần áo bị mưa làm ướt nhẹp ban nãy cũng chưa hề thay. Cậu cảm thấy dùng giấc ngủ để trốn tránh hiện thực là lựa chọn tốt nhất. Cậu nghĩ rằng sẽ không ai tìm đến bên cạnh mình lúc này. Thẩm Mặc cho rằng cuối cùng cậu cứ mang theo thân bệnh tật này mà nằm chờ chết, nên cậu cứ như vậy một mình vượt qua thời gian cuối cùng của cuộc đời, im lặng mà chết trong nhà, điều đó có khi là việc vui vẻ cho cậu và cho mọi người. Nhưng nửa đêm, cửa đột nhiên vang lên tiếng đập "Thùng...thùng..." , lớn đến nỗi ngay cả trong phòng ngủ cũng cảm giác được mặt đất rung chuyển. Cậu đột nhiên từ trong mộng tỉnh lại, hai mắt hốt hoảng mở to, trán cũng ướt đẫm mồ hôi, sắc mắt lại càng tái nhợt. Tiếng đập cửa vẫn tiếp tục vang lên, như thể nếu không mở , người bên ngoài kia sẽ đá văng cửa mà xông vào. Thẩm Mặc nằm thở dốc một lát, lần mò mở đèn, quần áo cũng không kịp sửa sang đã vội chạy lại mở cửa. Sau đó, Thẩm Mặc bỗng sững người. Ngoài cửa, người đàn ông mặc tây trang đen, người nồng nặc mùi thuốc lá. Hắn chậm rãi buông tay nắm cửa xuống, tay đút vào túi quần, ánh mắt thâm thúy mà lạnh băng nhìn người thanh niên gầy gò tiều tụy trước mặt. Môi hắn hơi nhấp nháy, tựa như như tức giận, cả khuôn mặt u ám. Nhưng dù vậy vẫn không làm giảm đi vẻ anh tuấn trên khuôn mặt. Là Lục Thừa Vũ. Là người cậu đã từng yêu. Thẩm Mặc ngây ngốc đứng đó nhìn hắn, bống dưng có chút hoảng hốt. Cậu cảm thấy như đã lâu không gặp đối phương, rõ ràng vẫn là gương mặt quen thuộc kia, nhưng giờ đây sao quá xa lạ. Trong lúc tầm mắt hai người chạm nhau, cậu vội vàng rời mắt, hô hấp cũng ngưng trệ. Ngoài phòng tiếng mưa rơi rả rích. rõ ràng đang là mùa thu, lại như cái lạnh thấu xương vào mùa đông. "Không cho tôi vào nhà sao? Thẩm Mặc?" Giọng Lục Thừa Vũ có chút khàn, mơ hồ như là không vui. Thẩm Mặc sửng sốt, cửa cũng mở ra thêm một chút, chậm rãi lui về sau vài bước. "Anh tới...làm gì?" Cậu ngước mắt lên nhìn về phía người kia, ánh mắt vừa mờ mịt vừa bối rối, tâm trạng cũng tự nhiên trở nên khẩn trương. Mặc kệ ra sao, bất quá người tới là khách, cậu lại lui về sau vài bước, khóe miệng miễn cưỡng giương lên, xoay người đi vào phòng bếp lấy nước cho người nọ . "Đã trễ thế này... bên ngoài còn đang mưa, anh vào nhà ngồi đi..." "Cậu chẳng lẽ đã quên cậu còn thiếu tôi thứ gì sao? Thẩm Mặc." Người đàn ông một lần nữa gọi tên cậu, giọng điệu pha lẫn chán ghét, thậm chí chân mày cũng nhíu lại. Hắn như đang đánh giá cậu, ánh mắt tràn ngập vẻ khinh thường. Thẩm Mặc giật mình. Đúng rối, cậu từng mượn Lục Thừa Vũ bốn mươi vạn để làm phẫu thuật cho cha, cái giá phải trả là hắn yêu cầu cậu ở bên hắn 4 buổi tối. "À...Đúng vậy, tôi nhớ ra rồi..." . Giọng điệu cậu có chút ái ngại cười cười, tựa như vì bản thân không nhớ rõ mà mang theo ý tứ xin lỗi. "Dạo này có nhiều việc quá, tôi suýt quên mất..." "Vậy thì...vào phòng ngủ đi..." Vừa dứt lời, cậu đi đến trước cửa phòng ngủ, mở cửa chờ Lục Thời Vũ vào. Người đàn ông bỗng dừng bước, sắc mặt hơi nghi ngờ nhìn cậu, rồi đột nhiên chau mày lại, nhưng vẫn tiến vào phòng. Thẩm Mặc ngồi xuống bên mép giường, cúi đầu cởi cúc áo. Cậu ngẩng đầu nhìn về phía người nọ cười cười, âm thanh có chút ái ngại. "Giường hơi nhỏ, mong anh đừng để ý." Lục Thừa Vũ trầm mặc nhìn lòng ngực gầy yếu trước mặt, môi hơi mím lại. Trong mắt hắn sớm đã nhen nhóm lửa giận, tay nắm chặt thành quyền. Thẩm Mặc chớp mắt hơi khó hiểu, cho rằng do mình tiếp đãi không chu toàn làm hắn không vui. Nghĩ vậy liền dừng động tác cởϊ áσ, toan đứng dậy định rót cho hắn cốc nước. "A đúng rối...còn chưa mời anh uống nước...anh cứ ngồi đấy chờ chút, tôi đi lấy liền đây." Dứt lời, cậu lại trưng ra bộ mặt cười cười, như thật sự xem hắn là khách mà tiếp đãi. Nhưng cái dáng vẻ tươi cười này lại kíƈɦ ŧɦíƈɦ người đàn ông vốn đã bốc hỏa trong người. Hắn túm cổ áo Thẩm Mặc kéo cậu đến trước mặt. "Thẩm Mặc, cậu cho rằng cậu làm ra dáng vẻ này, tôi sẽ tha thứ cho cậu sao?" Tiếng rống giận của hắn làm mặt đất như muốn rung lên. Thẩm Mặc hoảng loạn mắt trừng lớn, hô hấp chợt dồn dập. Cả thân thể cậu vì bị túm đột ngột mà không thể đứng vững. Trong khi đối phương lại còn không ngừng siết cổ áo, như muốn ăn tươi nuốt sống cậu. Cậu chưa phản ứng kịp chuyện gì đang xảy ra. Nhưng nhìn đôi mắt Lục Thừa Vũ phía đối diện đang bùng lên lửa giận, đầu óc cậu bống trống rỗng. "Không có...không phải...tôi không có ý đó" Giọng cậu vì sợ hãi mà run rẫy. Trong mắt cũng tràn đầy vẻ hoảng sợ. Cậu không chớp mắt nhìn Lục Thừa Vũ, ánh mắt mang theo tia khẩn cầu. Nhưng biểu cảm cậu như vậy lại chọc giận người đàn ông này, giây tiếp theo Thẩm Mặc bị quăng mạnh lên giường. Đầu đụng trúng mép giường, phát ra một tiếng "Phịch" lớn. Cậu đau đến cuộn người lại, trong đầu choáng váng. "Tôi thật sự không có...không có..." "Cậu cho rằng cậu chặn điện thoại tôi sẽ không tìm thấy cậu sao? Cậu cho rằng cha mẹ cậu đã chết thì tôi sẽ bỏ qua cho cậu sao?" Lục Thừa Vũ túm chặt tay cậu, trực tiếp đặt cậu đươi thân. "Thẩm Mặc, cậu đừng nghĩ tôi sẽ nể mặt tình cũ. Cậu thiếu Lục An hai mạng , cho dù cậu có chết cũng không trả đủ." Mặt Lục Thừa Vũ bởi vì kích động mà đỏ lên, trong mắt cũng giăng đầy tơ máu. Hắn như một con sói đang đói khát. Thẩm Mặc gắt gao ôm chặt đầu, đầu óc trống rỗng. Nỗi sợ hãi bao phủ khắp người cậu, thân thể không khống chế được run lên. "Tôi không có...tôi không có...tôi không có..." Cậu không ngừng lẩm bẩm ba chữ này, tay chân cũng không ngừng ôm chặt lấy bản thân, co người lại. Giống như chuẩn bị sẵn sàng để bị đánh một trận. Lửa giận của Lục Thừa Vũ càng tăng lên. Hắn bắt lấy tay Thẩm Mặc kéo ra , cưỡng ép cậu đối mặt với mình. Nhưng vì sợ hãi Thẩm Mặc vẫn nhắm chặt mắt, đôi tay bị hắn đè cũng túm chặt lấy chăn. Lục Thừa Vũ đột nhiên dừng lại. Trong mắt hắn hiện lên tia mờ mịt hiếm thấy, phảng phất như đang tự hỏi vì sao sự tình lại đi đến ngày hôm nay. Nhìn Thẩm Mặc khuôn mặt đầy nước mắt, hắn theo bản năng duỗi tay muỗn giúp cậu lau đi, nhưng khi vừa chạm vào da thịt đối phương , hắn như bị bỏng mà rụt tay lại. Cơn đau bị đánh như dự đoán không xảy ra, Thẩm Mặc hốt hoảng mở bừng mắt, vừa vặn đối mặt với biểu tình mờ mịt của Lục Thừa Vũ, nhưng ngay sau đó, sắc mặt hắn lại trở nên tàn nhẫn. Áo sơ mi của cậu trong lúc giằng co đã bị xé rách, cơn lạnh thình lình ập đến làm cậu run lên, co người lại . Giây tiếp theo, người đàn ông trực tiếp bao phủ lên, hướng cánh môi cậu mà hung hắng cắn xé. Đây có lẽ là một chuyện đáng mừng. Thuốc giảm đau hình như đã hết tác dụng, đau đớn trong bụng dần dần nổi lên, thậm chí cậu chỉ cử động thôi cũng sắp không chịu nổi. Cậu muốn cầu xin người nọ nhưng há miệng chỉ toàn tiếng thở dốc đứt quãng. Mồ hôi lạnh không ngừng tuôn ra, sắc mặt cậu càng tái nhợt đến đáng sợ. Thẩm Mặc thống khổ hừ nhẹ, Lục Thừa Vũ hiển nhiên không quan tâm, chỉ không ngừng phát tiết lửa hận lên người cậu. Ý thức dần trở nên mơ hồ, cơ thể cậu đang dần mất cảm giác. Thẩm Mặc bỗng nhiên cảm thấy có lẽ mình sắp chết rồi, nhưng bên tai lại vang lên tiếng rống giận của người đàn ông phía trước. "Thẩm Mặc, cậu thiếu Lục An hai mạng, dù cậu có chết cũng không trả đủ." Thì ra...nếu cậu chết đi, cũng không cách nào chuộc lại những tội lỗi trước kia. Nước mắt từ từ chảy xuống nơi khóe mắt, nhưng Thẩm Mặc không còn cảm giác được gì cả. Trước mắt tâm tối nhưng lại có ánh đèn sáng ngời, cậu muốn chạm đến tia sáng kia, muốn thử xem liệu có phải sẽ cảm nhận được chút ấm áp nào không. Nhưng tay còn chưa chạm tới , thì lại bị sự va chạm kịch liệt kéo về. Sức lực không nặng không nhẹ đè cậu trên giường... Mời các bạn mượn đọc sách Vô Ái Thừa Hoan của tác giả Tiểu Trúc Tử Quân.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Hoàng Hậu Lười Y Nhân - Mỗ R
Y Nhân, nữ họa sĩ xuyên không vô tài vô mạo, mong ước lớn nhất là có thể quang minh chính đại hết ăn lại nằm, cả ngày chỉ biết mơ mơ màng màng. Hạ Lan Tuyết, luận bề ngoài thì nam hay nữ đều không sánh kịp, dù là Vương gia nhưng ngày ngày chỉ ham ngâm thơ uống rượu lại chơi gái, nhà có một chính phi, ba trắc phi, ái thiếp càng vô số. Ngày thành thân, khi y vén màn kiệu hoa… “Lần đầu tiên thấy nàng, nàng ngủ say như vậy, an ổn như vậy, khiến ta…” “Thế nào?” “Muốn đánh nàng!” *** Bị cảnh tượng trước mắt làm cho khiếp sợ, không chỉ có người của Viêm Quốc mà ngay cả Hạ Lan Khâm và Hạ Lan Tuyết nhìn thấy cũng đông mắt cứng lưỡi. Cuối cùng, vẫn là Hạ Lan Khâm phản ứng nhanh chóng, một mặt phân phó thuộc hạ dẫn người hỏa tốc gấp rút tiếp viện, một mặt tự mình gia nhập chiến cuộc. Hạ Lan Tuyết vốn cũng muốn đi xem thế nào, lại bị Hạ Lan Khâm không khách khí vỗ vai, “Đệ ở lại đây đi, không được cử động!” Cho dù Hạ Lan Tuyết đã trở thành hoàng đế nhưng ở trong mắt Hạ Lan Khâm, anh vẫn là một tiểu đệ đệ không để cho người khác yên tâm. Hạ Lan Tuyết lần này không kiên trì nữa, ngoan ngoãn ở lại tại chỗ, nhìn Hạ Lan Khâm dẫn một tiểu đội chạy về phía ánh lửa phần phật. Anh không cần chờ bao lâu, Hạ Lan Khâm đã chạy trở về. Hạ Lan Khâm trở về còn ôm theo một người, vẻ mặt lo lắng hô to: “Lập tức trở về nơi đóng quân, tìm Phượng Cửu tiên sinh!” Người hắn đang ôm, chính là Phượng Thất đã gần hấp hối. Hạ Lan Tuyết căn bản không kịp hỏi han điều gì, Hạ Lan Khâm đã lướt qua bên cạnh anh, chạy vọt đi. Rất hiếm khi nhìn thấy Hạ Lan Khâm có thần sắc như vậy, thất kinh thật sự. Trong ấn tượng của Hạ Lan Tuyết, Nhị ca luôn luôn khí định thần nhàn, là một tướng quân tuyệt thế nắm trọn chiến cuộc trong tay. Hạ Lan Tuyết vừa cảm thán vừa xoay người, định hỏi người cùng đi xem Y Nhân thế nào. Nào biết anh vừa mới xoay người lại, một người tòan thân vô cùng bẩn thỉu, trên khuôn mặt bé nhỏ cũng đen sì sì đã đứng trước mặt anh. Trên sa mạc không trăng không sao, chỉ có ánh đuốc lay động. ... Mời các bạn đón đọc Hoàng Hậu Lười Y Nhân của tác giả Mỗ R.
Hoàng Hậu Lười Tô Hiểu Nguyệt - Lạc Thanh
Tô Hiểu Nguyệt, ở hiện đại là một cô nàng đại lười (tự nhận mình là Tô Đại Lười), trong một đêm nóng bức nàng vô tình xuyên không nhập vào thân thể của nữ nhi độc nhất nhà Đỗ tể tường (lý do rất củ chuối) Đỗ Hiểu Nguyệt, bị thái hậu chỉ định tiến cung làm phi, sau này vô tình trở thành Hoàng hậu. Chỉ là giang sơn dễ đổi, bản tính khó dời, Tô Hiểu Nguyệt dù ở thời đại nào cũng lười như trước. Hậu cung sâu như biển, lười nữ có thể an toàn sinh tồn hay không? Với những sóng gió trong cung làm thế nào để nàng có thể duy trì một cuộc sống an nhàn, thanh bình. Nàng sống trong hoàng cung như cá gặp nước,tại sao như vậy? Chúng ta hãy cùng xem nang đã làm gì mà có thể nhàn nhã, lười nhác, đắc ý mà sinh sống. *** “Thái Hậu giá đáo!” Một tiếng nói cao vút vang lên. Đàm Văn Hạo mau chóng cất đi hết những tâm tình ban nãy và tỏ vẻ bình tĩnh thường gặp, tuy nhiên nét u buồn vẫn không thể giấu đi trong đôi mắt người. “Bái kiến Thái Hậu.” Y đứng dậy, hơi cúi người hành lễ, giọng điệu bình thản như không có chút tình cảm nào. “Hoàng… Hoàng Thượng.” Thái Hậu hơi run rẩy, người ngập ngừng như muốn nói gì đó rồi lại thôi, trong ánh mắt có vẻ đau lòng khôn xiết, cả sự hối hận, buồn bã, cũng như sự tuyệt vọng khó nhìn thấu. “Hoàng Hậu sao rồi? Đã tỉnh dậy chưa? Nghe nói đã mời cả đại phu từ ngoài kinh vào, họ nói sao?” Thái Hậu cố gắng giữ bình tĩnh, bước chậm tới trước mặt Đàm Văn Hạo và dừng lại một chút, nhưng trước sau y đều không nhìn bà lấy một cái, bà đành chuyển sự chú ý của mình, nhìn sang phía Đỗ Hiểu Nguyệt đã gần như chết rồi, cất tiếng nói nhẹ bẫng. Đàm Văn Hạo hơi mím môi, trong khoảnh khắc, y thực sự muốn vứt bỏ sự kiên trì trong lòng mà gọi bà một tiếng “ Mẫu hậu” như xưa, chỉ là… “Đã phiền Thái Hậu lo lắng, Hoàng Hậu rất khỏe, chỉ ngủ say thôi, rồi nàng sẽ tỉnh dậy!” Giọng nói mơ hồ dừng ở từ cuối cùng, sự không dám chắc trong lòng cũng lan tỏa, nàng rồi sẽ tỉnh lại, phải không?! Thái Hậu bám chặt vào cây trượng hòng giữ cho cơ thể khỏi chấn động, mỗi câu mỗi tiếng “Thái Hậu” thực sự rất khó nghe, rất giống cái gai đâm vào tim. Tình trạng này đã diễn ra bốn ngày nay, từ hôm bà đích thân tới Ngự Phượng Các thăm Đỗ Hiểu Nguyệt, y đã không gọi một tiếng “Mẫu hậu” nào rồi! Khi y dùng ánh mắt cũng như giọng điệu xa lạ ấy để gọi hai chữ “Thái Hậu”, bà liền biết rằng y nhất định đã biết chuyện đó rồi. Mặc dù y chưa nói rõ hay bóc trần sự thật, dù y không tìm bà để chất vấn, bà cũng biết y sẽ không bao giờ gọi nàng là “Mẫu hậu” nữa! “Ta nghe nói Phương trượng của Cảm Hoa tự ở cách kinh thành chín mươi dặm là một vị cao tăng, có thể hóa giải rất nhiều chuyện kỳ quái. Hoàng Hậu mê man bất tỉnh như thế này chắc chắn là vì đã đụng chạm phải cái gì đó, thế nên ta đã mời Phương trượng đến… ’ ... Mời các bạn đón đọc Hoàng Hậu Lười Tô Hiểu Nguyệt của tác giả Lạc Thanh.
Hoàng Cung Tư Truyện - Selene Lee
Đang yên đang lành,chỉ là ham muốn đọc sách nổi lên thôi mà?Có cần phải đối xử với cô thế không? Xuyên qua cuốn sách đang bán chạy nhất,trở thành nữ phụ có kết cục bi thảm nhất.Cô phải làm cái gì bây giờ? Phải thay đổi kế hoạch thôi!Tránh xa tên hoàng đế ngựa đực kia ra,tiêu dao thiên hạ,cứu người chữa bệnh mới là phong cách của cô! *** Trong một khoảnh khắc nào đó,cơ thể của bạn sẽ không thể tự chủ được hành động của chính mình mà dẫn đến mâu thuẫn... Từ khi còn rất nhỏ,hắn luôn có những giấc mơ kỳ lạ hằng đêm về một thế giới xa xôi nào đó với những thứ kỳ quái,có những đồ vật gọi là xe hơi , ti vi, máy bay...những thứ mà mãi đến ngàn năm sau mới có thể tận mắt nhìn thấy được...rồi cả một nụ cười khắc sâu vào tâm trí không thể nào dứt bỏ,không thể nào không nghĩ về.Lúc đó hắn chỉ xem mọi chuyện như một giấc mộng kỳ lạ vô nghĩa, và theo thời gian, cũng sẽ dần dần phai mờ nhạt nhòa... Không phải không yêu, mà là vì nỗi tương tư quá sâu đậm,không thể nào diễn tả được bằng lời nói...Kỳ Nhật hắn đã từng gặp qua rất nhiều kẻ ngu ngốc , thậm chí điên cuồng chỉ vì một chữ "tình" , liệu một chữ đó có thể ảnh hưởng đến thế sao?-Hắn tò mò hỏi mẫu hậu đang ngồi bóc vỏ quýt bên cạnh, lúc đó nàng chỉ mỉm cười, xoa đầu hắn vài cái,dịu dàng nói: " Một khi con đã tìm được người con sẵn sàng dùng cả giang sơn hay mạng sống để đánh đổi,con sẽ hiểu được điều đó thôi."- Hắn chỉ cười khinh miệt...chỉ là một nữ nhân thôi mà , có đáng phải vứt bỏ mọi thứ không?...Nhưng trong đầu lại không tự chủ mà nghĩ đến người con gái hằng đêm xuất hiện trong giấc mộng... Sau khi mẫu thân chết đi,hắn cũng không còn gì để nuối tiếc , dần dần trở thành một kẻ xa cách lạnh lùng, cuộc sống và số phận phải làm một đấng quân vương không cho phép hắn ,được có giây phút nào mềm yếu.Tất cả mọi thứ xung quanh đều là công cụ để thực hiện lý tưởng lớn của đời mình, nhạt nhẽo rỗng tuếch... cuộc sống tưởng chừng cứ vô nghĩa trôi đi như thế...cho đến khi nàng xuất hiện... ... Mời các bạn đón đọc Hoàng Cung Tư Truyện của tác giả Selene Lee.
Hậu Cung Mưu Sinh Kế - Tiểu Nhiên Hoa Khai
Đời trước có câu nói: Không nghĩ làm tướng quân binh lính không phải là binh lính tốt. Đời này cuộc sống nói cho nàng: Không nghĩ làm hoàng hậu phi tử không phải là phi tử tốt. Vì thế: Sinh mệnh không dứt, cung đấu không ngừng. *** Ta tên là Phong Hoằng Sâm, năm nay sáu tuổi. Tên của ta cùng các ca ca không đồng dạng, bởi vì phụ hoàng nói, ta là bảo bối của hắn cùng mẫu hậu, cho nên ta là Hoằng Sâm, sâm, ý nghĩa là trân bảo. Ta tự giới thiệu trước, ta muốn nhớ kỹ tin tức tốt trước. Phụ hoàng nói, sang năm ta nên đi Sùng Văn quá học, cho nên trực tiếp xách ta đưa về hoàng cung. Thật ra thì ta biết, phụ hoàng ghen tị mẫu hậu quan tâm ta hơn, cho nên mới muốn đuổi ta đi. Bất quá, trở về hoàng cung thì trở về hoàng cung đi, Tứ ca ta là hoàng đế, là đầu lĩnh lớn nhất trong hoàng cung, Tứ ca lại yêu thương ta nhất, nếu ta gây hoạ, Tứ ca chắc sẽ không giống như phụ hoàng đánh tiểu thí thí của ta. Hơn nữa, Đại điệt tử (cháu trai) của ta cũng đọc sách ở Sùng Văn quán, ta trở về hoàng cung, mới có thể cùng Đại điệt tử cùng nhau chơi đùa. ... Mời các bạn đón đọc Hậu Cung Mưu Sinh Kế của tác giả Tiểu Nhiên Hoa Khai.