Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Vương Phi Hắc Đạo Chiếm Nhà Giữa

hể loại: Xuyên không, hài, sủng.. Editor: Hongheechan Số chương: 92 chương + 3 ngoại truyện Convert: Ngocquynh520 Một buổi sáng xuyên qua thành một tiểu nãi oa (đứa trẻ), nhưng mấu chốt nhất: là bị vứt bỏ! Tử Lan Thanh quyết định đầu tiên phải tìm núi để dựa! Nhìn tiểu quỷ mao đầu một thân cẩm y hoa lệ*, sau lưng còn có hai ác nô đi theo, con ngươi Tử Lan Thanh chuyển động, là hắn! *quần áo bằng gấm tráng lệ lộng lẫy. Khi hắn bảy tuổi nhặt được nàng vừa được sinh ra bảy ngày, nhìn hai con ngươi đen nháy không ngừng toả sáng không ngừng chuyển động của nàng, bắt đầu từ hôm đó hắn tự xưng là phụ thân! Đoạn ngắn đặc sắc: [ đoạn một ] "Vương gia, vương gia, cách cách biết vẽ tranh rồi." "Ba tuổi có thể vẽ, con ta đúng là thiên tài." Một tiểu quỷ hả hê gật gù. "Nhưng cái cách cách vẽ đấy là . . . . .xuân cung đồ !" "Hắc. . . . . . Yêu thích thì muốn toàn ý bồi dưỡng." Một tiểu quỷ nhìn bức tranh chột dạ. "Cách cách còn nói muốn tìm người thực hành." "Nói cho nàng biết, chuồng heo có mấy chục đầu heo đực, tùy nàng giày vò!" Một tiểu quỷ cắn răng nghiến lợi nói! [ đoạn hai ] "Vương gia, vương gia, cách cách nhận nuôi mấy đứa trẻ." "Có tấm lòng, là chuyện tốt." Một thiếu niên dương dương đắc ý. "Nhưng mấy đứa trẻ đó đều là nam, hơn nữa dáng dấp còn rất xinh đẹp rất xinh đẹp." "Tấm lòng không phân biệt nam nữ." Một thiếu niên nổi gân xanh. "Nhưng cách cách nói sau khi lớn lên sẽ gả cho bọn họ!" "Nói cho nàng biết, sau khi những đứa bé kia lớn lên, ta sẽ từng bước từng bước đưa bọn họ vào cung ." Một thiếu niên không ngừng cười âm hiểm. [ đoạn ba ] "Vương gia, vương gia, Cách Cách muốn gả đi." "Cho người nào?" " Nhị công tử phủ thừa tướng." "Nhanh, cầm vũ khí, theo ta đi bắt người. . . . . ." Tuyệt mỹ nam tử suy nghĩ trong lòng, ‘ lão tử vất vất vả vả nuôi dưỡng vương phi tương lai sao có thể để người khác chiếm. . . . . . ’ ☆, Đời đời kiếp kiếp gắn bó bên nhau Ngọc trong nước rơi đầy dưới bể. Bể không chỉ có nước, còn có ngọc, vì thế nước mới có thể xuyên thấu ngọc. Nếu thật có luân hồi, kiếp sau, ta nguyện trở thành nàng, chịu đựng muôn vàn khổ sở, chỉ mong nàng trở thành ta, hưởng hết tất cả vinh sủng. Chúng ta nguyện đời đời kiếp kiếp gắn bó bên nhau! *** Tỉnh dậy sau một giấc ngủ phát hiện mình đã xuyên qua, có đáng buồn không?     Cứ coi như xuyên qua không đáng buồn, nhưng nếu phát hiện mình biến thành đứa bé mới sinh, có đáng buồn không?     Vậy coi như biến thành đứa bé cũng không thể buồn được, nhưng nếu phát hiện mình bị ném bỏ, dù sao cái này cũng nên coi là rất đáng buồn rồi!     Nói tóm lại, hiện tại Tử Lan Thanh có cảm giác buồn bực tới cực điểm. Chung quanh những người mặc quần áo kỳ kỳ quái quái không ngừng quan sát thứ đang bị để dưới đất – là nàng, nhưng không có người nào tốt bụng ôm lấy nàng cả.     Chẳng lẽ dáng dấp nàng rất xin lỗi người xem cho nên bọn họ không dám đến gần sao?     Nhưng chẳng lẽ không ai nhìn thấy nàng đã đói đến không phát ra tiếng được rồi sao! Có thể cho nàng ăn một chút không vậy, cho dù là cái bánh bao có mùi cũng được nha!     "Cút ngay, tránh ra cho tiểu chủ tử đi của chúng ta xem náo nhiệt."     Vừa nghe tiếng này, Tử Lan Thanh thiếu chút nữa hộc máu, lão nương sắp chết đói rồi, các ngươi còn muốn xem náo nhiệt! Nhìn quỷ náo nhiệt à, đợi chút. . . Nhìn tiểu quỷ đột nhiên xuất hiện trước mặt mình, con ngươi Tử Lan Thanh không ngừng chuyển động.     Xuyên qua làm đứa bé bị vứt bỏ trong chăn cũng không thể buồn, mấu chốt nhất vẫn là nhất định phải tìm được kim chủ (giàu có) để dựa dẫm.     Nhìn tiểu quỷ này một thân cẩm y hoa lệ, sau lưng còn có hai ác nô đi theo, con ngươi Tử Lan Thanh chuyển động, là hắn!     "Oa oa oa. . ." Tử Lan Thanh dùng âm thanh lớn nhất của mình yếu đuối kêu, mà tay nhỏ bé béo ụt ịt của nàng cũng vươn ra từ trong chăn bông, dùng sức quơ quơ trước tiểu quỷ quần áo lộng lẫy kia.     Chỉ là động tác ra sức của nàng rơi vào trong mắt người khác chỉ như một con chuột nhỏ đang không ngừng giãy giụa trong bẫy chuột.     "Đứa bé này rất đáng yêu." Này tiểu quỷ hoa y(y phục=quần áo + hoa lệ) nhìn Tử Lan Thanh đang không ngừng quơ cánh tay nhỏ với hắn, hai mắt sáng rỡ lên, vốn cho rằng nơi này có náo nhiệt, nhưng không ngờ chỉ có một tiểu quỷ bị vứt bỏ.     Nhưng mà xem ra, bây giờ tiểu quỷ này giống như rất có ý tứ.     Nghe thấy lời nói của tiểu quỷ hoa y kia, Tử Lan Thanh càng ra sức quơ cánh tay nhỏ béo ụt ịt của mình, thắng lợi đang ở trước mắt, nhất định cô phải tranh thủ thể hiện.     "Ha ha ha. . . Để cho ta xem một chút, nếu thật sự đáng yêu, thì ôm về phủ, nếu không bị đói chết thì rất đáng tiếc." Tiểu quỷ tự nói, vừa nói vừa đi gần đến Tử Lan Thanh.     Nghe được lời hắn nói , đáy mắt Tử Lan Thanh thoáng qua một tia sáng ngầm, tiểu quỷ này nói đáng tiếc chứ không phải đáng thương!     Thì ra cái xã hội này vẫn không phải hoàn toàn lãnh khốc vô tình!     Vì vậy hiện tại, chỉ có tiểu quỷ này mới có thể cứu nàng thôi, tính mạng con người chỉ có một lần. Đời trước nàng rất quý trọng tính mạng mình, cho nên mới có thể lên được vị trí lão đại Hắc đạo, mà đời này, nàng cũng muốn quý trọng sinh mệnh quý giá này, cho nên. . .     Tiểu quỷ đó cúi đầu nhìn, một khắc(=15’) đó, nàng bắt đầu cười, cười rất ngu rất ngây thơ, mà đôi mắt trân châu ti hí cũng chuyển động không ngừng.     Như vậy có thể tính là khả ái chứ?     "Ha ha ha. . . Thật đúng là đáng yêu, Tiểu Tam, bế nó trở về nuôi." Tay nhỏ bé của tiểu quỷ vung lên, quyết định Tử Lan Thanh cô đời này không bị chôn sống hay chết đói!     Vì vậy, rốt cuộc Tử Lan Thanh không cần giả bộ cười khúc khích, mà là trực tiếp lăn ra ngủ mê man.     Tỉnh lại lần nữa Tử Lan Thanh thấy mình nằm ở trên chiếc giường lớn vô cùng xa xỉ, màn tinh xảo với chăn bông lộng lẫy này khiến cho nàng biết, nàng được cứu.     Nhưng . . .     Tại sao bụng đói thế này?     Vì vậy Tử Lan Thanh bắt đầu khóc lớn, "Oa oa oa. . ." Nàng thật sự rất đói, nàng muốn ăn cơm! Không đúng, hiện tại phải nói là bú sữa mẹ!     "Ngoan nào không khóc, bà vú tới đây." Âm thanh từ ái truyền đến từ bên ngoài, khiến Tử Lan Thanh lập tức ngừng khóc, âm thanh này thật sự rất ấm áp, giống như một lần nữa trở lại lúc được mẹ ôm trong ngực vậy, cảm giác này. . . Thật sự rất tốt.     "Quả nhiên đúng như tiểu vương gia nói, thật là đáng yêu." Vẫn là âm thanh từ ái đó.     Mà lúc này, người nói chuyện đã đi vào trong phòng của Tử Lan Thanh, đây là một cô gái tầm 25-26 mi thanh mục tú, tình cảnh ấm áp này rơi vào trong mắt của Tử Lan Thanh, khiến đột nhiên nàng có cảm giác muốn xin lỗi. Vì vậy rất bình tĩnh mà bỏ quên lời nói trong miệng nữ nhân này.     Nghĩ đến tuổi thực của mình còn lớn hơn nữ nhân này mấy tuổi, nhưng bây giờ cảm thụ tình thương của mẹ từ trên người nữ nhân này thì đúng là. . . Mắc cỡ chết người!     "Vật nhỏ có đói bụng không." Nữ nhân kia nói, vừa nói vừa vạt áo của mình, vì vậy. . .     Tử Lan Thanh nuốt nuốt nước miếng, quả thật không hổ là bà vú , ít nhất cũng phải cup D!     Sữa bên trong nhất định rất dồi dào! Nếu như thật sự mình là một đứa trẻ, chắc chắn không chút do dự ngâm lấy một bên, sau đó vùi đầu hung hăng bú, nhưng cô lại có trí nhớ của phụ nữ ba mươi tuổi!     Muốn cô đi bú một nữ nhân mới hai lăm tuổi, cái này thật . . . rất xấu hổ!     "Ừ, sao lại không ăn, không thích vị của bà vú sao?" Âm thanh từ ái của nữ nhân này hơi uất ức , tim Tử Lan Thanh chợt quyết định, cúi đầu, chu cái miệng nhỏ lên ngậm một bên hung hăng hút.     Cứ coi như bây giờ mình chỉ là một đứa trẻ thôi!     "Bà vú, nàng bú sữa mẹ?" Đột nhiên có âm thanh xuất hiện khiến Tử Lan Thanh thất kinh, nụ hoa trong miệng rớt ra theo đó, còn cô gái kia rất tự nhiên khép y phục của mình lại, đặt Tử Lan Thanh lên giường.     Tử Lan Thanh thật muốn khóc thét, cô còn chưa có ăn no! Đây có tính là thức ăn đến miệng còn bay đi hay không?     Chẳng lẽ lại phải khóc, nhưng một khi khóc khiến kim chủ này giận, hắn ném mình ra ngoài, vậy chẳng phải là cô lại trở về giai đoạn không nơi nương tựa sao? Cho nên vẫn là phần sau đó thôi!     Nghĩ tới đây, Tử Lan Thanh đã ăn được nửa bụng bắt đầu cẩn thận dò xét tiểu kim chủ trước mặt. Mà tiểu kim chủ lúc này không có nhìn cô, mà là. . .     Éc. . .     Nếu như không phải tiểu quỷ trước mặt kia nhìn qua chỉ có sáu bảy tuổi, cô chắc chắn cho rằng hắn tuyệt đối là một sắc lang, bởi vì lúc này tiểu quỷ kia đang nhìn chằm chằm thẳng tắp vào hai luồng trên ngực nữ nhân.     Tử Lan Thanh có thể thấy rõ ràng, cổ họng tiểu quỷ kia bỗng nhúc nhích.     Xem ra người tham ăn không chỉ có một mình nàng!     "Ha ha ha. . ." Không nhịn được nữa, Tử Lan Thanh cười như điên. Nếu như bây giờ nàng là người lớn, nhất định sẽ cười to ‘ ha ha ha ’, nhưng cô chỉ là một đứa bé, cho nên chỉ có thể cười khúc khích thôi.     Mà tiếng cô cười khúc khích lại rơi vào tai tiểu quỷ kia, khiến tiểu quỷ kia tức giận sau đó trở thành thẹn thùng, vì vậy lệnh ban xuống, từ‘ 'phòng cho tổng thống' ’sang trọng biến thành ‘ lều nhỏ cho dân chạy nạn’.     Quan trọng nhất vẫn là, sữa thơm ngát biến thành cháo.     Tử Lan Thanh khóc không ra nước mắt, thật đúng là không thể đắc tội tiểu kim chủ, nếu không nửa đời sau nàng chỉ có thể ăn cháo thôi!     Cũng may bà vú còn nhớ rõ bây giờ nàng chỉ là một đứa trẻ, thỉnh thoảng buổi tối sẽ trộm cho nàng bú hai ngụm, cho nên cuộc sống của nàng trôi qua cũng coi như có tư vị.     Nhưng ngày tốt cũng không dài, không biết tiểu quỷ kia chập mạch chỗ nào, đột nhiên có ngày tuyên bố trước mọi người, nàng là nữ nhi của hắn! Hơn nữa điều đáng chú ý nhất là: nàng là người cuối cùng biết tin tức này!     Mời các bạn đón đọc Vương Phi Hắc Đạo Chiếm Nhà Giữa của tác giả Tiêu Tương Điệp Nhi.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Viễn Cổ Hành - Thi Lạc
Lam Nguyệt không ngờ chỉ ngủ một giấc đã đem mình đến thời không khác. Đại thụ chọc trời, các sinh vật chưa hoàn toàn tiến hoá, còn có người nguyên thủy lôi thôi. Ăn đồ sống, người ở trong động núi, áo rách quần manh. Không gian đâu? Bàn Tay Vàng đâu? Vì cọng lông gì mà không cho ta cái nào? Cuộc sống khốn khổ ở viễn cổ làm sao sống đây? Cùng xem Lam Nguyệt xuyên không làm sao ở xã hội nguyên thuỷ thành lập Bộ Lạc, bảo vệ ruộng vườn, dẫn dắt người nguyên thủy đi về phía văn minh. *** Cháu tên là Lam Tinh, năm nay được sáu mùa tuyết rồi, mẹ cháu nói là cháu sáu tuổi rồi. Cháu sống ở bộ lạc Mông Tạp. Trong nhà cháu có ông nội, bố mẹ với em gái vừa mới sinh được mấy tháng, còn có cả anh Tiểu Mãnh nữa. Cháu thích nhất là mẹ. Mẹ rất thông minh, là đại trí giả, cháu không hiểu đại trí giả là cái gì, chỉ thường xuyên nghe mọi người trong bộ lạc gọi mẹ như vậy. Cháu không thích cha, vì cha thường tranh giành mẹ với cháu. Nhưng nể mặt cha đã rất cố gắng dạy cháu làm sao để trở thành một thợ săn tài giỏi, cháu mới miễn cưỡng thích cha một chút. Mẹ sinh em gái. Cháu rất thích da của em gái, trắng trắng mềm mềm, còn mang theo mùi của mẹ nữa. Cháu hỏi mẹ sao cháu chẳng trắng trẻo được như em ấy, mẹ chỉ nhìn cha, sau đó thở dài thườn thượt. Còn cha thì vẫn vui vẻ ôm em gái, còn cười rõ là ngốc nghếch nữa. Sau khi có em gái, địa vị của cháu lập tức tụt dốc không phanh, ngay cả anh Tiểu Mãnh cũng thích em gái hơn, còn mang em gái đến chỗ bầy voi ma mút chơi, chỉ là sau đó bị cha quát mắng cho một trận. Cháu thấy đáng đời anh Tiểu Mãnh, ai bảo không mang theo cháu đi chơi. Mẹ biết chuyện này, tức giận tét vào mông cháu, nói cháu làm anh thì phải ra dáng anh chứ. Nhìn em gái nằm trong lòng ông nội, cháu quyết tâm phải trở thành một người anh trai thật tốt, nếu không cái mông của cháu sẽ bị đánh nở hoa mất. ... Mời các bạn đón đọc Viễn Cổ Hành của tác giả Thi Lạc.
Vẫn Có Nhạn Bay Về - Tuyết Linh Chi
Người đàn ông như Kha Dĩ Huân vốn dĩ không thuộc về cô, là do cô không tiếc dùng ích lợi để trao đổi, nằng nặc muốn làm vợ của anh, cô cho rằng chỉ cần mình không ngừng cố gắng thì sẽ có một ngày anh sẽ nhìn thấy tấm chân tình của mình.  Thế nhưng bất kể cô cố gắng như thế nào thì trái tim của anh vẫn chỉ đập vì một người con gái khác. Cuối cùng cô đau đớn hiểu được rằng, trong trái tim của anh, mãi mãi sẽ không có vị trí nào dành cho cô…. *** Diệp Nhiễm ngừng khóc. Cô nhanh chóng lau mặt, cô không được khóc, ít nhất sau này ở trước mặt anh cô sẽ không khóc. Cô tình nguyện trở nên sắt đá chứ không muốn khóc ở trước mặt anh. Cô ngẩng đầu, trước mắt là một màu đen, cô bất động, yên lặng chờ đợi cơn choáng váng qua đi. Diệp Nhiễm ngạc nhiên khi nhìn thấy người đứng phía đối diện dưới đèn đường, không biết Kha Dĩ Huân đã đứng ở đó bao lâu. Anh nhìn cô, ngay cả biểu cảm cũng không thay đổi. Cô ngây người, lý trí hóa thành hư ảo, đầu óc trống rỗng. Cô không nghĩ tới anh sẽ quay lại, không nghĩ tới anh lại đứng đối diện cô. Anh đột nhiên bước qua đường cái đi về phía cô, kéo cô lên vỉa hè: "Anh không đi được." Giọng nói cô đơn và bất lực. Cô ngước lên nhìn khuôn mặt tuấn tú của anh, cuối cùng hỏi: "Kha Dĩ Huân... rốt cuộc em có điểm gì tốt, rốt cuộc em có thể làm bất cứ điều gì cho anh?" Nước mắt chảy ra, cô cố kìm nén nhưng thất bại: "Em... em chỉ có thể làm bảo mẫu và nấu cơm cho anh. Em không nói được Anh ngữ, tiếng Pháp lại càng tồi, em không thể cùng anh tham dự các loại yến tiệc, để người khác khen ngươi và hâm mộ anh." Anh nhìn cô dưới đèn đường, nói: "Đúng vậy, em vốn dĩ không thể." Khẳng định của anh khiến trái tim cô tan nát. "Nhưng mà Diệp Nhiễm, anh không thiếu phụ nữ theo đuổi, không thiếu bảo mẫu và đầu bếp, anh vẫn cứ cần em, là vì sao?" Cô nghẹn ngào. "Anh đồng ý cưới em là vì em giống với Thần Thần, Hồ Doanh nói đúng, mặc dù anh cưới em là do ba mẹ anh hài lòng. Nhưng mà khi anh đối mặt với Fiona, trong lòng anh vẫn nghĩ đến em. Fiona so với em giống Thần Thần hơn, so với em càng thích hợp, nhưng người anh muốn tới tìm vẫn chính là em." Anh thở dài gật đầu: "Em hỏi anh em có thể làm bất cứ điều gì cho anh? Được, ở bên cạnh anh." "Kha Dĩ Huân, chúng ta là hai loại người khác nhau, mục đích của chúng ta không giống, sớm hay muộn cũng phải chia tay." Đây là điều cô luôn luôn cảnh báo, luôn luôn sợ hãi trong lòng. Anh khinh thường mỉa mai: "Khác nhau? Mục đích không giống? Mọi người đều chỉ có thể giống nhau ở cái kết cục, chính là chết! Chẳng lẽ em còn có kế hoạch tốt hơn?" Diệp Nhiễm bị ép buộc phải nói ra: "Em không xứng với anh." Anh không nói chuyện, trầm mặc nhìn cô. "Diệp Nhiễm, em một lần hai lượt cự tuyệt anh, cố tình đưa Fiona đến với anh, chính là nguyên nhân này?" Anh hỏi, giọng cất cao. Cô không thể khẳng định, khi cô đối mặt với câu hỏi này, trái tim cô đau đớn. Anh không nói chuyện, không biết là chờ đáp án của cô, hay là vẫn đang suy nghĩ. "Anh hiểu rồi." Giọng nói vô cùng bình tĩnh: "Sáng mai chờ luật sư của anh." Đã từng trải qua nhiều nỗi đau, cho rằng nỗi đau này không khác gì nỗi đau cũ nhưng cô đã lầm, trái tim cô càng đau hơn. Cô siết chặt nắm tay, nhẫn nại muốn vượt qua mọi thứ, cô sẽ kiên cường, chắc chắn sẽ lần nữa kiên cường. Khi chiếc xe của anh biến mất trong dòng người, cô không nhúc nhích, cô đứng dưới đèn đường mời nhạt không di chuyển. Cô biết cô đã thực hiện một quyết định rất đúng nhưng cô vẫn hy vọng ang có thể quay trở lại lần nữa. Nếu anh trở lại, cho dù là sai, cô cũng muốn cùng anh kiên trì thêm một lần nữa, ích kỷ cũng tốt, vô sỉ cũng thế, cô mặc kệ tất cả rồi. Không có... anh không có quay lại. Cô trở về nhà ba mẹ, lần đầu tiên không che dấu cảm xúc, ba mẹ cô hoảng loạn gõ cửa truy vấn, cô cũng không đáp lại. Lúc này, cô thật sự đau. ... Mời các bạn đón đọc Vẫn Có Nhạn Bay Về của tác giả Tuyết Linh Chi.
Ý Võng Tình Thâm - Liên Á Lệ
Huhu, sao đường tình duyên của cô lại nhấp nhô gập ghềnh như vậy? Trên đầu có danh tiếng của ngôi sao nổi tiếng, đi đến đâu cũng đều trở thành tiêu điểm chú ý của mọi người. Ngay cả vụ scandal đã bị giấu đi, cũng gây xôn xao, khắp nơi bàn tán. Vất vả lắm mới chặt đứt được hoa đào nát (*), cô cố gắng hết sức thoát khỏi hình tượng con người bị tổn thương vì tình cảm. (*) Hoa đào: là chỉ đường tình duyên. Hoa đào nát là chỉ đường tình duyên xấu, đối tượng không tốt. Chủ động tích cực tham gia các hoạt động làm quen gặp mặt, dũng cảm theo đuổi tình yêu đích thực trong kiếp này. Lập lời thề rằng mình sẽ tìm một người đàn ông tốt biết thân biết phận, nhanh chóng chấm dứt cái kiếp sống độc thân này…. Không cần hoài nghi, cuối cùng cô cũng đã tìm được người đàn ông khiến cô mất hết sự chống cự. Đúng là một trạch nam tiêu chuẩn, cả ngày ngồi nhà, làm bạn với máy tính và Internet. Còn là một người thích bảo vệ môi trường, không thể tùy tiện vứt những đồ còn có thể sử dụng gì đó. Tưởng chỉ là một kẻ làm công bình thường, nào ngờ thật ra có không ít bất động sản. Nhanh chóng quyết định phải tạo nhiều cơ hội ở chung hơn, thậm chí không tiếc công truy đuổi người ta. Có điều cô lại không chú ý tới chuyên ngành của người ta, quên mất trên blog cá nhân của mình đã viết ra những gì. Khiến người ta lầm tưởng tình cảm của cô là giả vờ, cố ý thiết kế dụ dỗ người kia rơi vào bẫy. Chẳng những mất đi một nửa tình yêu, cũng đã bỏ lỡ cơ hội chờ đợi mùa xuân. *** Hà Thu cố gắng muốn giải thích nhưng dù chỉ một chữ Bành Đại Hải cũng không nghe lọt tai. “Mọi thứ giữa chúng ta, chỉ là do em tỉ mỉ thiết kế tính toán, em thật sự nghĩ em có thể đùa bỡn người khác trong lòng bàn tay mình sao? Em nói đúng, thật sự em không giống Angel, ít nhất Angel còn dứt khoát nói cho tôi biết tất cả, mà không phải như em yên lặng đặt bẫy, dụ ta rơi vào cạm bẫy!” “Anh nghĩ em là người hư tình giả ý (*), âm thầm muốn nắm anh trong lòng bàn tay?” (*) Hư tình giả ý: Chỉ sự giả dối nhiệt tình bên ngoài, nhưng thật lòng thì không phải vậy “Dĩ nhiên là không phải, không phải em viết rất rõ ràng, em là săn giết tôi sao?” Gã đàn ông ăn chay bỗng nhiên biến thành sư tử dũng mãnh, giương nanh múa vuốt nói ra là cảm nhận lúc sau của anh, còn ở trước mặt cô, dùng sức đóng cửa lại. Hà Thu ngây ngốc đứng ở cửa lúc lâu, cho đến khi cô nàng Tiểu Hoan ở sát vách ra khỏi cửa, tiếng giày cao gót bước đi trên hành lang, mới tỉnh táo lại. ... Mời các bạn đón đọc Ý Võng Tình Thâm của tác giả Liên Á Lệ.
Tú Sắc Nông Gia - Quả Vô
Loan Loan ngoài ý muốn đi vào một thời đại khác, ở kiếp trước, cha không thương, mẹ không yêu. Ở kiếp này, nàng có một trượng phu chất phác, trung thực, đối mặt với căn nhà nghèo rớt mùng tơi, người trong thôn hoảng sợ tránh xa, nghĩ tới, nếu muốn có những ngày tháng tốt lành, nàng còn phải cố gắng nhiều hơn… Cổ đại tiểu viện thôn xóm, miệng mồm nhiều hơn, thị phi cũng nhiều hơn, nhưng hạnh phúc cũng nhiều. . . . *** Lời Editor: Đây là một bộ truyện điền văn làm ruộng, không có quá nhiều tình tiết gây cấn, hay nữ chính vạn năng, cô ấy xuyên qua đối mặt với việc đã có chồng, có một gia đình nghèo khó, nam chính không tuấn mỹ vô trù, cũng không bá đạo lãnh khốc, anh chỉ là một anh nông dân bình thường, trung hậu, thật thà, thương yêu bảo vệ vợ, có trách nhiệm với gia đình. Nữ chính giúp anh vượt qua mặc cảm, hòa thuận cùng xóm giềng, phấn đấu làm giàu, chăm sóc và giúp đỡ mọi người… đúng như lời tác giả nói, thị phi nhiều, hạnh phúc cũng nhiều   *** Sau một trận mưa xuân, vạn vật sinh sôi nảy nở, nước mưa đọng trên các cánh hoa tươi đẹp lại càng thêm kiều diễm. Lá cây ẩm ướt lại hóa xanh tươi. Những chú chim hân hoan bay lượn trong rừng, nhẹ nhàng tung cánh dưới ánh nắng ban mai ấm áp. Bầu trời một mảnh xanh thẫm, từng đám mây trắng xếp chồng lên nhau tạo thành một bức tranh đẹp mắt. Trên con đường lớn trong Dương gia thôn, mấy thân ảnh nho nhỏ đang vui vẻ chạy tung tăng. Đi đầu là một nam hài quần áo màu tím, đầu tóc gọn gàng buộc ở sau gáy, trên người đeo một chiếc túi làm bằng vải mịn xanh biếc, một mặt là hình con cừu thêu theo kiểu chữ thập, mặt khác là mấy đoá hoa nhỏ. Tiểu tử dương dương tự đắc khoác túi sách ở trước người, còn có ý để mặt có hình con cừu ở phía trên. Mấy bạn nhỏ vây ở xung quanh, tò mò nhìn cái gọi là túi sách mà cu cậu đang đeo trên người. “Hán Nhi, túi sách này của ca đựng cái gì bên trong vậy?” Cát Căn nhỏ tuổi hơn Dương Ngọc Hán, mở to hai mắt nhìn túi sách của cu cậu kia, tò mò hỏi. Dương Ngọc Hán đắc ý giơ túi sách lên: “Gọi là túi sách, đương nhiên phải đựng sách rồi. Mẹ ta nói, đến trường học sao có thể không có túi sách chứ?” Sau đó chủ động mở túi ra cho mấy đứa nhỏ nhìn, bên trong là một quyển Tam Tự kinh, còn có một quyển tập nhỏ do Loan Loan làm, giúp con trai dễ dàng luyện viết chữ. Sau đó còn có một cái hộp dài, từ một bên có thể nhìn thấy trên hộp có khắc hình cây trúc, ánh mắt bọn nhỏ lập tức bị chiếc hộp hấp dẫn. Trong số bọn nhỏ, Đại Bảo và Tiểu Bảo là lớn tuổi nhất. Đại Bảo chỉ vào cái hộp, hỏi: “Đây là gì vậy?” Dương Ngọc Hán cẩn thận lấy chiếc hộp ra, ngồi xổm xuống, tìm một chỗ sạch sẽ đặt hộp lên. Mấy đứa nhỏ khác cũng ngồi xổm xuống theo. Chiếc hộp là do Loan Loan nhờ Tạ Dật tìm người làm giúp, dựa theo kiểu dáng của hộp bút ở hiện đại. Dáng dài, phía trên khắc mấy hình chim thú đơn giản, mở ra, bên trong dùng vải bố để lót, thả hai cây bút vào. Trên mặt hộp không in nhiều hình hoa cỏ chim muông đẹp mắt như hộp bút ở hiện đại, cho nên chỉ có thể nhờ sư phụ điêu khắc khắc một ít hình chim con be bé. Thợ điêu khắc mà Tạ Dật mời đương nhiên là thợ tốt nhất, nên hình mấy con chim nhỏ nhìn rất sống động, vẻ như muốn bay ra ngoài. Hơn nữa, còn dùng bút lông để vẽ viền xung quanh chim nhỏ, càng tăng thêm vẻ sinh động. ... Mời các bạn đón đọc Tú Sắc Nông Gia của tác giả Quả Vô.