Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Sừng Sơn Dương Dưới Đuôi Hồ Ly

Reviewer: AI_Diệp Trà Trong sách hay viết, hồ ly tinh thích dụ dỗ thư sinh.   Chàng trai thật thà thực sự khiến người ta yêu thích.   Nghê Yến Quy cảm thấy mình đã đủ xấu xa lắm rồi, nếu như nửa kia cũng xấu xa nốt vậy không phải là tạo nghiệt cho đời sau hay sao. Vì vậy cô quyết tâm phải tìm được một người bạn trai hiền lành ngoan ngoãn.   Và đối tượng Nghê Yến Quy nhắm đến là Trần Nhung, học bá và cũng là giáo thảo đứng đầu khoa Kiến trúc.   Nghê Yến Quy thật sự rất xinh đẹp. Tướng mạo của cô thiên về kiểu sắc nét, quyến rũ, yêu mị như hồ ly. Cô giống như bức tranh sơn dầu rực rỡ, chói mắt.   Còn Trần Nhung, cảm giác anh mang lại cho người khác rất sạch sẽ, dịu dàng giống như chú sơn dương hiền lành nơi núi rừng tươi mát, lại cũng giống như bầu trời trong xanh vừa ngẩng đầu lên đã có thể nhìn thấy kia.   Nghê Yến Quy tin chắc rằng thư sinh thật thà trong truyện liêu trai cuối cùng sẽ bị yêu tinh hớp hồn.   Lúc trước chưa gặp Trần Nhung, Nghê Yến Quy đã từng mường tượng về một người đàn ông lý tưởng, nhưng trong đầu chỉ là một hình bóng mơ hồ. Có lẽ người ấy sẽ đeo một cặp kính, là một người rất ấm áp, khiêm tốn và lịch thiệp trong mọi hoàn cảnh.   Đến khi Trần Nhung xuất hiện, như yêu tinh biến hóa, bỗng nhiên hình bóng này có gương mặt, từ từ được khắc họa lên theo đường nét của anh.   Nghê Yến Quy hãnh diện, chẳng phải đây là bạch mã hoàng tử trong mộng của cô sao?   Vì vậy cô bất chấp tất cả theo đuổi chàng thiếu niên trong sáng dịu dàng đó.   Thế nhưng bàn về những thủ đoạn không mấy đứng đắn thì cô đúng là cao thủ số một. Nhưng nếu theo đuổi một cách đường hoàng thì đúng là chuyện nằm trong điểm mù nhận thức của cô rồi.   Cuối cùng Nghê Yến Quy quyết định ngụy tạo bản thân thật dịu dàng thục nữ để theo đuổi Trần Nhung.   * * *   Cho đến khi nghe được bạn cùng phòng của anh nói anh thích kiểu con gái thiện lương đáng yêu. Nghê Yến Quy lập tức chạy đi tìm Trần Nhung.   ““Cô ngước mắt, khiến vẻ quyến rũ hiện ra: “Vậy có phải mình rất lương thiện không?”   Trần Nhung nghe ra ẩn ý trong lời cô, bèn im lặng hồi lâu.   Cô thúc giục: “Sao cậu không trả lời? Mình rất hạnh phúc khi giúp đỡ người khác đó.”   “Ừ.” Anh kề sát vào tai cô, thả lỏng bàn tay: “Rất lương thiện và đáng yêu.”   . . .   Anh nói: “Mình rất thích.””   Nghe được lời tỏ tình của Trần Nhung, Nghê Yến Quy cảm thấy vô cùng vui vẻ, nhưng vui vẻ chưa được bao lâu cô lại nghĩ, mình theo đuổi anh lâu như vậy, cuối cùng người mở lời trước lại là Trần Nhung?   Quả thật là có chút không dám tin.   Trần Nhung lại nói với cô: “Cậu là Nghê Yến Quy, cậu rất đáng yêu, không liên quan gì đến ngoại hình của cậu cả.”   Nghe ý anh thì hình tượng của cô trong lòng anh đã được cố định hóa.   Nghê Yến Quy ngẫm nghĩ, anh là một nam sinh ngoan ngoãn, dễ lừa và dễ bắt nạt. Nếu như mai này tình cảm giữa hai người ngày càng sâu đậm, tới lúc đó, dù cô lộ bản chất thật của mình ra, anh cũng sẽ không bỏ cô được. Cô gật đầu: “Tạm thời mình sẽ thử tin cậu một lần nhé.”   Nghê Yến Quy cảm thấy vô cùng vui vẻ, cuối cùng thì hồ ly tinh cũng quyến rũ được chàng thư sinh kia rồi.   Đọc đến đây các bạn cảm thấy hết truyện rồi ư?   No… no…, đây mới chỉ là bắt đầu mà thôi.   Rốt cuộc ai mới là người bị lừa? Là hồ ly mê hoặc được sơn dương hay hồ ly bị sói lừa mất?   Các bạn hãy đọc truyện để tìm đáp án nhé. ^_^   “Đuôi hồ ly dưới sừng sơn dương” là một câu chuyện vô cùng dễ thương và hấp dẫn. Cốt truyện không quá mới lạ nhưng tác giả đã rất thành công trong việc làm mới nó. Nội dung truyện phong phú, nhiều cao trào. Những bất ngờ đan xen lồng ghép nhau giúp tổng thể câu chuyện trở nên ly kỳ nhiều màu sắc, khiến cho người đọc mỗi khi phát hiện manh mối gì đó lại sục sôi đi tìm lời giải, không muốn dứt ra luôn.   Nếu bạn đang muốn tìm một bộ truyện thanh xuân vườn trường trong sáng tươi mát, hay ngọt ngào hệ chữa lành thì đừng ngại ngùng mà không nhảy hố nhé. Truyện bao hay, bao ngọt, đảm bảo không ngán còn thêm nam chính đẹp trai chung tình, nữ chính xinh đẹp mạnh mẽ nữa ạ.   ““Nghê Yến Quy nhắm mắt lại, nghe thấy tiếng nổ lần lượt vang lên. Cô không biết con đường phía trước thế nào, nhưng có Trần Nhung, cho dù phía trước là ngõ cụt cô cũng yên tâm.   Tốc độ xe càng lúc càng nhanh, nhiệt độ của gió chuyển từ bỏng rát sang mát dịu.   “Là anh.” Lời nói của cô nhẹ nhàng trôi theo làn gió.   Cô từng nói với Lâm Tu, cũng từng nói với Liễu Mộc Hi, cô yêu Trần Nhung ngay từ cái nhìn đầu tiên.   Hóa ra, tình yêu sét đánh đó không phải vừa gặp đã thích.   Trần Nhung của cô, chàng thiếu niên của cô.   Anh là số mệnh đã định trước của cô.””   ____   “…”: Trích từ bản chuyển ngữ mà reviewer đã đọc: Team Ba đồng một mớ trái cây   *Cover chỉ mang tính chất minh họa cho bài viết *** “Nghê Yến Quy, sinh viên năm nhất, khoa Sơn dầu.” Tiếng người đang nói rất vang, ông đã làm viện trưởng được mấy năm nay, nên khi dạy dỗ học sinh, khó mà hạ được giọng mình xuống. Ông nói hết câu này rồi đến câu khác, nghiêm mặt nặng lời. Ông nâng gọng kính kim loại, ngẩng đầu nhìn cô gái đang đứng trước mặt mình. Người con gái đang độ tuổi rực rỡ, dù có đang làm ra vẻ tội lỗi cũng không che nổi gương mặt xinh đẹp rạng ngời. Mặc trên mình váy áo vàng trắng, sáng như làn nước thu, đua sắc cùng ánh ban mai. Cô nàng gật đầu. “Là em ạ.” “Dạ đây ạ.” Nghê Yến Quy lễ phép đưa cho ông bằng hai tay. Viện trưởng cầm tờ giấy A4 có đôi phần nhăn nhúm. Ông nhìn vài lần, rồi nói. “Hiệu trưởng đã thông báo rồi, em không những phải viết bản kiểm điểm, mà còn phải đọc bản kiểm điểm này trước mặt toàn thể giảng viên và sinh viên trong trường.” “Dạ?” Cô gái ngẩng đầu, bấy giờ mới hạ giọng. “Thầy ơi…” “Em có ý kiến?” Viện trưởng nghiêm mặt lại, vuốt ria mép. “Dạ không ạ.” Nghê Yến Quy lùi về sau một bước, khi nào nên sợ thì phải sợ. “Vì em mà khoa chúng ta, thậm chí cả viện này vuột mất vị trí thứ nhất đấy.” Viện trưởng vỗ mạnh bàn vài lần. Ông ấy tức giận cũng chẳng có gì đáng ngạc nhiên. Đại học Gia Bắc là Trường Đại học Mỹ thuật. Tháng này là thời gian đánh giá và kiểm tra của khoa và viện. Giảng viên các viện tăng cường quản lý học sinh, phấn đấu giành được điểm cao. Nhà trường luôn giữ thái độ trung lập, không tán thành cũng không phản đối các bạn học yêu đương. Nhưng, vừa hay là thời gian đặc biệt, các giảng viên đặc biệt dặn dò các học sinh, yêu đương nên khiêm tốn, còn các thói quen xấu như hút thuốc, uống rượu v.v.. lại càng phải giấu tiệt. Không biết thói quen do ủy viên nào mang đến, mỗi đợi kiểm tra đánh giá hàng năm, các thầy các cô nhất định phải dạo quanh dưới gốc cây hòe trồng từ lúc mới xây trường mới được.   Mời các bạn mượn đọc sách Sừng Sơn Dương Dưới Đuôi Hồ Ly của tác giả Giá Oản Chúc.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Đại Thiếu Gia, Em Lạy Cậu! - Lan Rùa
Truyện teen Đại Thiếu Gia, Em Lạy Cậu! của tác giả Lan Rùa sáng tác mang đến những nút thắt những hoàn cảnh trái ngược nhau để các nhân vật thể hiện rõ nội tâm.  Nó- Trương Ngọc Uyển Nhi đã trở thành người hầu cho gia đình nhà họ Hoàng từ năm bốn tuổi rưỡi, có lẽ cô đã phải cố gắng rất nhiều để làm hài lòng nhà chủ.  Chàng thiếu gia hay thích kiếm chuyện chẳng bao giờ gọi cô bằng tên thật, hắn chỉ thích gọi cô là Sen, bày đủ trò tinh nghịch phá đám, liệu bởi thế mà hắn dần có tình cảm với nó?? *** Một năm nào đó, có đứa bị mất bốn cái răng, điên tiết quát: -“Béo như con lợn ấy, chó nó yêu mày!” Đứa gãy răng bị đau, cả ngày chả chịu ăn, đứa kia mè nheo dỗ dành, năn nỉ ỉ ôi cả buổi. -“Tao nói không là không mà.” -“Ăn đi cậu, ăn một miếng thôi cho em vui. “ … -“Đi mà, đi mà.” … -“Em xin mà, xin mà, ngon lắm, cậu cố ăn nha. “ -“Lắm mồm như ranh, mày xem, đến con Milu còn thấy phiền chui vào gầm giường, tao không hiểu mai sau con chó nào nó chịu được mày?” ….. Lại một năm khác, có đứa ngây thơ hỏi: -“Cậu học trước à, em xem với…cái này là gì? “ -“Là dấu cộng, đây là số 2, đây là số 1, 2 cộng 1 là 3…” Có đứa bĩu môi khinh thường. -“Tưởng cậu giỏi lắm, sai bét! “ -“Mày ra chỗ khác chơi đi!” -“Cậu thật, học dốt em nói cho thì phải tiếp thu chứ, 2 cộng 1 bằng 0, em toàn thấy anh Sên hát mà, cậu sửa đi…” -“Im mồm, biến!” -“Cậu không phải xấu hổ, để em sửa cho!” ... Mời các bạn đón đọc Đại Thiếu Gia, Em Lạy Cậu! của tác giả Lan Rùa.
Độc Y Vương Phi - Ngô Tiếu Tiếu
Phượng Lan Dạ. Mười hai tuổi là Tiểu công chúa mất nước , bởi vì không đựng được nổi nhục đâm đầu vào cột trụ hôn mê, một lần nữa mở mắt, ngông nghênh lạnh lùng, lấp lánh tao nhã bức người. Trên tứ hôn yến Một khúc 《 giang sơn như họa  》, tài năng kinh động bốn phương, trở thành nhân vật chính được nhiều người tranh đoạt nhất tại hôn yến ngày đó, các vị Vương gia hoàng tử rối rít yêu cầu ban hôn, Hạo Vân đế ban thưởng cho thất hoàng tử Tề vương làm phi. Thất hoàng tử Tề vương, rất được thánh thượng yêu thương, là người nghiêng nước nghiêng thành , tính tình lạnh lùng, số mạng cứng rắn, khắc mẫu khắc thê, liên tiếp cưới hai người vợ, đều bị mất mạng trong đêm động phòng, kinh đô người người nghe tiếng đều biến sắc. Ngày đại hôn, không có tân lang, lại cùng con gà trống bái đường, tân vương phi giận dữ độc bất tỉnh tất cả khách mời ở sảnh đường, từ đó được gọi là “độc phi”. Tân hôn ngày đầu tiên: Tề vương phủ chính sảnh, nha đầu hoàng thượng ban thưởng, thái độ ngạo mạn nói chuyện cay nghiệt, tân vương phi thưởng cho nàng một viên thuốc, từ đó về sau miệng không thể nói, còn bị bán đến kỹ viện. Tân hôn ngày thứ hai: Quản gia đem gà trống nhốt vào lồng gà, lập tức bị phạt hai mươi đại bản, tân vương phi trước mặt của tất cả hạ nhân trong phủ lời nói nghiêm túc rõ ràng: “Từ nay sau Gia (ý là Tề vương) chính là gà,  gà chính là Gia.” Từ đó, Tề vương phủ rối loạn, Vương Phủ gia quy điều thứ nhất, ở nơi này, lời của Vương Phi chính là thánh chỉ, Vương gia ở phía sau. . . . . . Đoạn ngắn một: Tấn vương phủ đại sảnh, có mấy mỹ nữ quỳ bên dưới, một người nam nhân đang ngồi ở trên cao, cuồng phóng tà mị cười: “Phượng Lan Dạ, Tề vương là người khắc thê, chỉ cần ngươi nguyện ý, Bổn vương sẽ cho ngươi một vị trí trắc phi.” Mấy kẻ mỹ nhân đang quỳ, ghen ghét cùng tức giận liếc nhìn, bóng dáng ngạo nghễ  đứng thẳng như tùng, cao quý như Lan lạnh lùng như Mai, đôi mắt tà lãnh âm trầm  nhìn thẳng vào nam tử trước mặt. “Bản thân ta muốn thử xem hắn có thể khắc đến Bổn công chúa hay không” một lời rơi ra, thanh âm như hút không khí cả điện, còn có nam tử ngồi phía trên nhiều lần bị tức giận điên cuồng. Đoạn ngắn hai: Một ngày, tân khách tề tụ ở chính sãnh Tề vương phủ, tiếng nói châm biếm như nhau, ngữ điệu trào phúng thỉnh thoảng vang lên. “Trên đời không có chuyện kỳ lạ gì mà không xảy ra, lại có người cùng gà trống bái đường, ” tiếng nói vừa rơi xuống cả sảnh đường rộ lên cười. Bỗng nhiên từ trong sảnh đường đi ra một nam tử tuấn mỹ tựa yêu nghiệt, lạnh như hàn băng, âm ngao thấu xương  ra lệnh: “Ai dám khi dễ nàng, nàng chỉ có Bổn vương mới có thể khi dể, tất cả đều bị đánh rồi ném ra ngoài.” Đáng tiếc những người châm biếm lúc trước giờ phút này toàn bộ đều bị trúng độc rồi, sắc mặt xanh lét đen thui không nhúc nhích, mặc cho gia nô Vương Phủ đánh xoa, sưng mặt sưng mũi như một cái mềm rách ném ở trước đại môn Vương Phủ. Tề vương Nam Cung Diệp: “Giang sơn đối với ta chỉ như tờ giấy, trước kia không cần, hiện tại chỉ có Phượng Lan Dạ, nếu có người nào dám can đảm đả thương nàng dù chỉ một chút, cho dù hủy thiên diệt địa ta cũng sẽ không bỏ qua.” Tấn vương Nam Cung Trác: “Nữ nhân này ban đầu là ta không cần , Tề vương bất quá chỉ nhặt thứ ta không muốn , huống chi nàng so với giang sơn, căn bản là không đáng kể.” Sở Vương Nam Cung Liệt: “Ta cho rằng nàng chỉ là một con cờ, tuy nhiên ở trong lúc lơ đảng lại rơi vào địa ngục vạn kiếp bất phục, nếu như có thể, ta tuyệt đối sẽ không đem ngươi làm quân cờ.” Tướng quân Tây Môn Vân: “Ngươi là con cờ của bọn hắn, ta dẫn ngươi đi, , , từ đây lưu lạc thiên nhai.” Thần y Bách Lí Hốc: “Ta nguyện vĩnh viễn  chờ đợi ở bên cạnh ngươi, bất ly bất khí, cuộc đời này đã thấy đầy đủ.” Vị hôn phu Nạp Lan Cửu: “Tiểu Dạ, chúng ta từ nhỏ chỉ phúc vi hôn, ta sinh là của ngươi người, chết là quỷ của ngươi.” Lâm Phong quốc thái tử: “. . . . . .” Mất nước hoàng tử: “. . . . . . . .” *** Phượng Lan Dạ nghiêm túc suy nghĩ một chút, rồi không nói gì, bọn họ thả ra lời đồn giả chính là vì mê hoặc kẻ ở sau lưng kia, nếu Quân Thải Điệp biết chuyện, ngày hôm nay lại nghe Phượng Lan Dạ nói vậy, nhất định sẽ đi gặp hắn, bất quá vì sao lâu như vậy cũng không có tin tức. Phượng Lan Dạ vừa nghĩ tới đây, liền nghe được Nguyệt Cẩn đi tới bẩm báo: "Gia, Ngọc Lưu Thần trở lại." "Ừ, " Nam Cung Diệp gật đầu một cái trông qua. Ngọc Lưu Thần đi tới thi lễ, nhìn Nam Cung Diệp cùng Phượng Lan Dạ, chậm rãi bẩm báo: "Vương gia, Vương Phi, Quân Chiêu Nghi không có bất cứ động tĩnh gì, vẫn ở trong Điệp cung không đi ra ngoài." Lời này vừa dứt, Phượng Lan Dạ liền cảm thấy lạ lùng, chuyện này làm sao có thể? Quân Thải Điệp rõ ràng chính là loại người không trải sự đời, làm sao có thể bình tĩnh bất động như vậy? Chẳng lẽ không ai sai sử nàng, mà chính nàng làm ra chuyện? Vậy cũng không đúng, độc Mỵ Tơ Ngọc là do Nam Sơn Tử chế. Bọn họ nhớ được, ngày đó, thời điểm Thụy Vương cưới Chu Phong, Thu Đồng đã đưa cho Chu Phong một ít mỵ độc, muốn nàng ấy ăn vào để khống chế Thụy Vương. Nếu lúc đấy Chu Phong thật sự làm vậy, hiện tại Thụy Vương chỉ nghe một mình nàng ấy, làm gì còn chỗ cho Quân Thải Điệp. Cho nên mới nói Chu Phong đáng để cho người ta tôn kính. Mặc dù biết rõ chân tướng những chuyện đấy, nhưng không hiểu vì sao Hoàng Thượng lại không thuận mắt. Phượng Lan Dạ nghĩ tới đây, bỗng nhiên trong đầu tia sáng chợt lóe, liền có chủ ý kết hợp Hoàng Thượng cùng Hoàng Hậu lại, bất quá, trước mắt vì sao Quân Thải Điệp không có động tĩnh đây? "Liệu có phải người kia đã ở trong cung, cho nên nữ nhân này căn bản không cần ra ngoài truyền tin hay không?" "Nam Sơn Tử? Sao hắn có thể ở trong cung." Sắc mặt của Nam Cung Diệp lập tức khó coi, nếu kẻ này ở trong cung, muốn hại người nào thì rất khó phòng bị. Phượng Lan Dạ lắc đầu: "Có lẽ còn những người khác." Nàng luôn luôn có cảm giác Nam Sơn Tử không chỉ có một mình. Hắn làm những chuyện như vậy tựa hồ đang giúp người khác, mà người kia là ai đây? Từng nghe Bách Lí Hạo nói Nam Sơn Tử có một muội muội thất lạc sau này mới tìm được, nói không chừng, vị muội muội này còn chưa chết, như vậy sẽ là người phương nào đây? Nếu là nữ nhân thì ẩn nấp trong cung sẽ dễ dàng hơn nhiều, nghĩ tới đây, nàng lập tức nhìn Ngọc Lưu Thần: "Ngươi chú ý Quân Thải Điệp cùng tỳ nữ của nàng ta, có động tác gì nhất định phải để ý, sau đó trở lại bẩm báo chúng ta." "Dạ." Ngọc Lưu Thần đang muốn lui ra ngoài, thì Phượng Lan Dạ gọi hắn lại: "Lặng lẽ đi tìm Bách Lí Hạo, bảo hắn ngày mai tới tìm ta, ta có việc muốn nói với hắn." Ngọc Lưu Thần nghe Tiểu Vương Phi nói vậy, liền cẩn thận ngẩng đầu lên nhìn chủ tử, phát hiện sắc mặt Thiếu chủ quả nhiên khó chịu, vội vàng lĩnh mệnh lui ra ngoài. Nguyệt Cẩn cũng sợ chọc tới chủ tử, cũng vội vàng cáo lui. Trong lúc nhất thời bốn phía không một bóng người. Nam Cung Diệp dùng sức ôm Phượng Lan Dạ, bất mãn mở miệng. "Lan Nhi, nàng vì sao phải gặp Bách Lí Hạo? Tên kia cần ăn đòn a, nếu không phải hắn kiên trì muốn dẫn Nam Sơn Tử trở về, như thế nào lại sinh ra nhiều chuyện như vậy, hơn nữa hắn còn có ý với nàng a." ... Mời các bạn đón đọc Độc Y Vương Phi của tác giả Ngô Tiếu Tiếu.
Chính Phi Của Độc Vương - Dạ Khinh Thành
Cô kiêu ngạo đến cực điểm, nàng là người ngu ngốc. Khi cô trở thành nàng thì tương lai đã định trước khiến cho trời long đất lở. Nàng (dùng từ này do cô đã xuyên về cổ đại) dùng thủ đoạn để dọn dẹp hết đám người ti tiện, giẫm đạp tỷ tỷ ruột, giết chết kẻ thù của mẫu thân. Nàng giả heo ăn thịt hổ, sẵn thế trở mình. Thái tử đương triều nguyện lấy giang sơn làm sính lễ, dâng tặng nàng cả thiên hạ, cả đời che chở nàng. Giang hồ Tuyệt diện La Sát đến chết vẫn muốn đi theo nàng. Thái tử nước láng giềng là huynh đệ của nàng. Cổ Tổ vương là nghĩa phụ của nàng. Con của Hộ Quốc Công đương triều là thuộc hạ của nàng. Vậy nên trong Huyền Minh đại lục này có ai mạnh hơn so với nàng? Nếu có người dám động tới nàng, thì ngày mai kẻ đó chắc chắn sẽ phải đi gặp Diêm vương. *** Lời của Editor : Đây là đứa con thứ hai của ta và cũng là đứa con thứ tư của Shelena. Hy vọng mang đến cho mọi người những giây phúc thư giãn trong và sau khi đọc truyện. Mọi sự đóng góp cứ cmt trực tiếp trong topic này. Bọn ta sẽ ghi nhận và sửa chữa lại cho hoàn chỉnh hết mức có thể. Do edit đến đâu đọc đến đấy nên các nàng đừng hỏi ta diễn biến hoặc các nhân vật như thế nào nhé! *** Ban đêm, dưới ánh nến, Tiêu Khuynh Thành yên lặng đứng trước cửa sổ, nửa đêm Tiểu Dực thức dậy, nhìn thấy nàng suy tư như vậy, liền đi tới phủ thêm áo khoác cho nàng, nhẹ nhàng nói: “Tỷ tỷ, tỷ lo lắng chuyện trong cung ư?” Tiêu Khuynh Thành vỗ tay hắn: “Trẻ con, không cần lo nhiều chuyện thế, đi ngủ đi.” Tiểu Dực nao nao, nhìn Tiêu Khuynh Thành: “Tỷ tỷ, Tiêu Mạc Dực không phải là trẻ con, đệ là người lớn rồi, có thể bảo vệ tỷ tỷ, tỷ không thể dùng ánh mắt như vậy mà nhìn đệ được.” “Rồi rồi, người lớn của tỷ tỷ, đệ đi nghỉ ngơi đi. Nghỉ đủ mới có tinh thần bảo vệ tỷ đúng không?” Tiêu Khuynh Thành chọc chọc trán hắn, trong mắt tràn đầy yêu thương. Tiểu Dực suy nghĩ sâu xa trong chốc lát, lúc này mới miễn cưỡng trở lại giường đi ngủ. Nhưng nó vừa đặt mông giường, bên đại viện đã truyền tin tức tới, nói Đại Công chúa đã chết. Nhưng đại thiếu tướng quân và thiếu tướng quân còn chưa biết tin, đành phải tìm đến chỗ Quang Vinh Quận chúa tôn quý này. Tiêu Khuynh Thành không ngạc nhiên lắm, bình tĩnh bước vào đại viện, Cẩm Nương nhìn nàng, trong hai mắt nồng đậm hận ý: “Tiêu Khuynh Thành, ngươi sẽ không được chết tử tế. Dù ta có hóa thành lệ quỷ cũng không buông tha cho người, chắc chắn sẽ không để ngươi sống an bình!” Vừa dứt lời, Tiêu Khuynh Thành chưa đáp lại, bà ta đã đập đầu vào cột đá, đi theo Hạ Hầu Vân. Quả nhiên là một lão nô trung thành, dù có chết vẫn trung thành với Hạ Hầu Vân như vậy. ... Mời các bạn đón đọc Chính Phi Của Độc Vương của tác giả Dạ Khinh Thành.
Bản Ghi Chép: Cuộc Sống Hạnh Phúc Ở Triều Thanh - Nhất Cá Tiểu Bình Cái
Nữu Hỗ Lộc. Điềm Nhi: Sinh ra đã có mệnh hưởng phúc, lúc ở nhà có cha mẹ, ca ca cưng chìu, sau khi lập gia đình thì có đường đường là hoàng tử a ca yêu thương, sinh con đẻ cái thì từng lứa từng lứa. Cả ngày cũng chỉ suy nghĩ, trang điểm thế nào mới đẹp, làm sao ăn được nhiều món ngon. A Ca Dận Chân: Sinh ra đã là một đứa bé bị bức bách khổ sở, cha không yêu mẹ không thương, còn mang mệnh khắc thê, sau khi khắc được 3 bà vợ, rốt cục đụng phải một người “mệnh cứng”, tiểu Phúc tấn vừa thơm vừa mềm kia lại có lá gan thật lớn, chẳng những không sợ hắn, còn luôn cười híp mắt cọ cọ lên người hắn, cọ đến cả trái tim của hắn gần như biến thành nhiễu chỉ nhu*. Lắc đầu, quên đi, gia nhận thua.  *** Trên cầu Đoạn kiều, một bóng hình xinh đẹp lặng yên bước tới, liền thấy nàng một thân váy gấm người Hán màu vàng nhạt, mái tóc đen nhánh chải thành búi tóc rũ nghiêng nghiêng, một đôi giày vải xinh xắn màu xanh, mặt trên thêu tầng tầng đóa sen tím, nàng từng bước đi tới, không khỏi bước lên vài vũng nước mưa, bọt nước ở dưới chân nàng xao động, có một vài giọt văng lên làn váy nàng, tạo nên từng vệt nước. Nhìn lên trên liền bắt gặp một bàn tay trắng nõn lóe ánh huỳnh quang, năm ngón tay thon nhỏ nhẹ nắm lấy cán ô bằng trúc xanh, mặt ô có màu đỏ, tương truyền lúc Bạch nương tử cùng Hứa Tiên dùng ô để kết duyên, cũng cầm một cây ô thanh hồng (xanh đỏ) như vậy. “Tiểu nương tử, mua vài cái trứng tráng ăn đi.” trên cầu Đoạn Kiều có rất nhiều người bán hàng rong, một phụ nhân bán trứng tráng trong đó, mặt đầy ý cười lôi kéo khách hàng. “Bao nhiêu tiền a?” Điềm Nhi cười hỏi. “Năm đồng tiền một cái a.” “Vậy cho ta hai cái đi.” “Được!” Trả tiền, Điềm Nhi một tay cầm ô đỏ, một tay còn lại cầm chiếc tăm trúc, cúi đầu nhẹ nhàng ăn, phụ nhân bán trứng kia thấy thế, không khỏi tò mò hỏi: “Tiểu nương tử, thấy cô đứng trên cầu đã nửa ngày rồi, là đang ở chờ ai sao?” “Đúng vậy! Đang đợi tướng công ta, đã hẹn trước rồi, phải gặp nhau ở chỗ này.” Điềm Nhi ngẩng đầu mỉm cười, trong nhất thời diễm quang bắn ra tứ phía, phụ nhân kia bị nụ cười này làm chói lòa hai mắt, không khỏi ngây ngẩn cả người, há mồm liền nói: “Tiểu nương tử, cô thật xinh đẹp!” “Phải không?” đôi mắt nàng cong thành hình trăng khuyết, dáng vẻ trông rất thích thú. ... Mời các bạn đón đọc Bản Ghi Chép: Cuộc Sống Hạnh Phúc Ở Triều Thanh của tác giả Nhất Cá Tiểu Bình Cái.