Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Chấp Niệm - Dạ Mạn

Thể loại: Hiện đại, hào môn, nữ truy, ân oán tình thù, gương vỡ lại lành, SẠCH, trước NGƯỢC NỮ sau NGƯỢC NAM, CẨU HUYẾT - SIÊU NGƯỢC nhưng vẫn HE Độ dài: 82 chương +NT Tình trạng: Hoàn edit Văn án: Nhớ lại ngày quyết định ly hôn, mới phát hiện hóa ra cũng không khó như tưởng tượng. Chẳng qua là cô còn ngốc nghếch hỏi hắn: "Đã nhiều năm như vậy, tại sao anh vẫn không thích em? ------------------------------- Chỉ vì một câu "Đã nhiều năm như vậy, tại sao anh vẫn không thích em?" trong đoạn văn án ngắn phía trên mà mình quyết định nhảy hố bộ này đấy ạ. Không biết tại sao nhưng khi đọc câu này, mình đột nhiên rất xúc động, cảm giác như có cái gì đó bóp nát trái tim. Hẳn cô gái này đã yêu thương chờ đợi và tuyệt vọng như thế nào mới có thể thốt lên câu nói đau lòng như vậy. Cố Niệm yêu Tống Hoài Thừa Đó không phải là tình cảm bồng bột của tuổi trẻ, cũng không phải là vì ham thích mới lạ, hay vì anh là người xuất sắc ưu tú nổi bật nhất. Cố Niệm yêu anh, chính là yêu như vậy. Yêu tất cả mọi thứ thuộc về anh, cho dù cô biết khoảng cách giữa họ có bao nhiêu xa cách. Nhưng trái tim cô cam tâm tình nguyện vì anh mà đánh đổi. Cô tạo cho mình một tín ngưỡng mang tên ''Chấp niệm''. "Chấp niệm'' là yêu một người không yêu mình ''Chấp niệm'' là chờ đợi một tình yêu không thuộc về mình Và ''chấp niệm'' của Cố Niệm là Tống Hoài Thừa Cô biết, trái tim anh kỳ thực rất lạnh lùng và tình cảm này dường như chỉ xuất phát từ một phía của cô mà thôi. Nhưng Cố Niệm không lùi bước, hay nói đúng hơn, cô nghe theo trái tim mình. Chỉ cần cô yêu anh, yêu anh, yêu anh nhiều hơn nữa, rồi anh sẽ nhìn thấy tất cả những yêu thương đó và anh sẽ trở về. Chỉ là, Cố Niệm ngốc nghếch không hề biết rằng. Trong tình yêu và thù hận, Tống Hoài Thừa chưa bao giờ do dự với đoạn nhân duyên này. Bên nhau đã lâu, kết hôn cũng đã 2 năm rồi nhưng điều Cố Niệm ao ước là một đứa con vẫn không thể có. Cô cho rằng mình bị bệnh, sợ hãi và khao khát như nghiền nát tim cô. Cho đến một ngày cô phát hiện ra một bí mật kinh hoàng. Tống Hoài Thừa - người chồng cô yêu thương nhất - người cô đặt hết tất cả niềm tin và hy vọng lại là người mỗi ngày vẫn cho cô uống thuốc tránh thai. Hóa ra, sau bao năm, anh ấy vẫn lạnh nhạt và tàn nhẫn như vậy. Hóa ra, những dịu dàng từng có, những quan tâm đã trao đều chỉ là dối trá anh lừa gạt cô mà thôi............... Cố Niệm đau đớn đến vỡ nát. Nhưng cô vẫn lựa chọn cho anh cơ hội. Vì cô yêu anh, yêu đến bất chấp và mù quáng, yêu đến vứt bỏ cả những thương tổn anh gây cho mình. Nào ngờ, mọi thứ đi đến bước đường hôm nay chính là một vở kịch hận thù mà anh không tiếc bán rẻ bản thân cùng hôn nhân đã có để sắp đặt nên mà thôi. Rốt cục, cũng đến lúc hạ màn. Mỗi người đều trở về là nhân vật thật của chính mình. Không còn giả tạo với những điều dối trá nữa............... Vì ân oán đời trước, Tống Hoài Thừa chấp nhận kết hôn cùng Cố Niệm. Anh một tay thiết kế chiếc bẫy độc ác này đưa cha cô vào tù trả thù cho cái chết của cha mình. Anh không muốn giữa họ dây dưa nên không ngừng cho cô uống thuốc. Anh cứ thế, nhẫn tâm ly hôn và tuyệt tình đẩy cô ra xa thế giới của mình. Nhưng, Hoài Thừa anh có biết không? Hận thù hôm nay sẽ là mũi dao giết chết anh vào mai sau. Bởi anh chưa từng nhìn lại, đoạn tình cảm này là ai đã thua trước? Là Cố Niệm hay là anh??? Là ai lùi bước, ai muốn ly biệt, ai đã từng thương tiếc cho nhân duyên dang dở này???? Lúc Cố Niệm mang theo tất cả đau thương và tuyệt vọng mà rời đi, cũng là lúc cô phát hiện mình mang thai. Một đứa trẻ đến từ thiên đường mà thượng đế muốn ban tặng cho cô, để cô có thể bấu víu vào và nỗ lực để sống tiếp. Khoảng thời gian đó cô gần như gục ngã. Cha đi tù, nhà tan cửa nát, ly hôn... lại từng ngày chui nhũi trốn chạy bọn đòi nợ thuê. Và đôi tay vẽ tranh đầy tài hoa cũng bị người ta rạch nát. Mỗi một ngày là một chuỗi bi kịch. Nhưng, số phận lại một lần nữa trêu đùa khi đứa bé Phán Phán sinh ra do tác dụng phụ của thuốc tránh thai cô từng uống mà khiến cho bé bị câm. Còn gì đau đớn hơn với người mẹ như Cố Niệm kia chứ... 4 năm sau, cô trở về thành phố cũ và gặp lại người xưa. Anh giờ đây vẫn là người đàn ông như năm đó, vẫn lạnh nhạt xa cách lòng người, vẫn tàn nhẫn và thâm trầm như vậy. Bên anh giờ đây là mối tình đầu đã ly biệt thưở niên thiếu và giờ là nối lại tình xưa. Bên cô cũng có một chàng trai ấm áp dịu dàng như mặt trời. Tưởng chừng, nhân duyên giữa họ đã dứt. Nào ngờ, vì sự có mặt của Phán Phán mà tiếp tục dây dưa không ngừng. Những đau thương trong quá khứ một lần nữa được lật lại. Tống Hoài Thừa sợ hãi và đau đớn vô cùng khi biết được vì sự tuyệt tình và độc ác muốn trả thù của mình đã hủy hoại Cố Niệm như thế nào. Ngay đến Phán phán - đứa bé anh chưa từng biết cũng chịu bao nhiêu bất hạnh như vậy. Tất cả là vì anh, rõ ràng năm đó yêu cô là thế, vẫn cứ nhẫn tâm hủy diệt tất cả. Bây giờ, là ông trời trừng phạt anh, nên mới để cho chuyện xưa từng thước phơi bày sự thật.... Bao nhiêu giày vò, bao nhiêu khổ sở, bao nhiêu tang thương... làm sao gói gọn lại trong hai chữ ''hối hận". Phải chăng, muộn màng rồi. Năm xưa, ai từng thật lòng, ai từng giả dối? Năm xưa, ai từng chờ đợi, ai từng tàn nhẫn? Năm xưa, ai từng tuyệt vọng, ai từng ly biệt? Giờ còn có thể quay về hay không? Khi mà, bất hạnh và bi kịch hôm nay là tự tay anh tạo ra........... Lúc đó, anh vì trả thù mà mù quáng làm tất cả mọi chuyện. Lại để cho cô chịu biết bao nhiêu khổ sở vất vả với đứa bé trong bụng. Còn để cho người bên cạnh mình vì ghen tỵ ích kỷ mà độc ác hủy đi đôi tay của cô, suýt chút nữa còn muốn giết chết đứa con gái bé nhỏ mới thành hình của anh. Lỗi lầm như vậy, liệu ân hận và bù đắp thôi có đủ để giữ cô lại bên mình hay không? Khi mà, giờ đây, mỗi một phút giây bên cô anh thấy tim mình như bị tra tấn sắp chết. Bởi nhìn thấy cô, anh sẽ nghĩ đến những thương tổn và bi kịch mà vì anh cô đã chịu đựng. Nhìn thấy Phán Phán ngoan ngoãn hiểu chuyện lại không thể nói lời nào, anh chua xót và đau lòng biết bao nhiêu. Nếu thật sự biết trước sẽ có ngày như hôm nay thì lúc trước đã không nhẫn tâm như thế. Anh sai rồi, sai đến không cách nào cứu vãn nổi... Vậy mà, anh thật sự không thể buông tay để cô đến bên người khác được. Nhân duyên của họ không thể ngắn ngủi tang thương như vậy. Anh muốn sửa chữa lỗi lầm của mình, muốn vì cô, vì Phán Phán mà thay đổi hiện tại cùng tương lai, cho dẫu quá khứ đã từng hủy hoại họ đến thế nào. Nhưng, những âm mưu của người giật dây vẫn tiếp tục đẩy họ rời xa nhau. Có hiểu nhầm, có hận thù, có nước mắt, có chia ly.... Liệu lần này, anh sẽ bảo vệ chở che cho cô vượt qua được đoạn sóng gió này chứ? Và trong câu chuyện cũ cô chưa từng nói cho anh biết đấy còn bao nhiêu uẩn khúc và uất ức cô một mình gánh chịu? Mời mn đọc truyện để biết chi tiết nha :) ------------------------------ ''Chấp niệm'' cũng giống như tên của nó, xoay quanh tình yêu và thù hận của Cố Niệm cùng Tống Hoài Thừa. Nội dung truyện không hề ngọt ngào lãng mạn hay bay bổng, nó ngược, ngược đến đau lòng từng nhân vật từng mảnh ký ức hay hiện tại đang có. Đối với những người yêu sủng thích ngọt thì truyện không hề thích hợp chút nào. Còn nếu bạn thích ngược thì mình nghĩ nên nhảy hố. Bởi câu chuyện được lồng ghép và có khá nhiều tình tiết cẩu huyết nhưng không gây ức chế cho người đọc lắm. Bởi giọng văn của Dạ Mạn từ trước đến nay vẫn khiến mạch truyện có cao trào có xúc động có nút thắt và hơn hết là luôn có cái kết HE dù trải qua bao nhiêu sóng gió đến thế nào. Đọc ''Chấp niệm'' mình thật sự rất thương nam phụ Lục Diệp Thanh, anh cái gì cũng tốt, cái không tốt duy nhất chính là không phải người mà Cố Niệm yêu. Ngay từ đầu mình đã biết trước kết quả này nhưng sao vẫn rất đau lòng. Giá như anh ích kỷ một chút, tàn nhẫn một chút hay độc ác một chút thì tốt biết mấy. Tình yêu - chọn sai người chính là bi kịch cả đời :'( :'( Và mình, lại chọn anh ???????? Bonus thêm là truyện được nhà Liệt Hỏa Các edit cùng beta cực kỳ mượt lại cẩn thận và rất nhanh có chương mới, nên mn nhớ ghé qua nhà đọc để ủng hộ các bạn ấy nha ^^ #Lạc_Hậu - fb/ReviewNgonTinh0105 Bìa: #Bí Tần Mời các bạn đón đọc Chấp Niệm của tác giả Dạ Mạn.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Hôn Miên - Lục Xu
Người mà cô thầm mến nhiều năm cuối cùng trở thành chồng cô, nhưng đây không phải là bắt đầu của một câu chuyện cổ tích, mà là kết thúc một câu chuyện cổ tích, anh trai xảy ra tai nạn xe, công ty gặp chuyện không may, mà chồng cô ngoài một tờ giấy thỏa thuận ly hôn, còn có vô số nhục nhã, tất cả chỉ vì ban đầu cô sắp đặt để anh cưới cô…… Cô cho rằng cô đã tìm được hoàng tử của mình, nhưng không ngờ rằng lại là dẫn sói vào nhà. Người phụ nữ ở trong lòng anh, là người anh đợi mười bảy năm, mà cô chỉ là một tên lừa gạt, lừa anh, cũng hủy diệt chính mình. *** Thẩm Diệc Đình chưa bao giờ nghĩ tới,rằng có ngày cuộc đời anh sẽ thay đổi như thế. Từ nhỏ tới lớn, anh luôn được mọi người khen là học sinh giỏi ngoan ngoãn, nhưng được khích lệ như thế, trừ cảm giác có áp lực vô hình trong lòng ra, anh cũng thấy chẳng có gì sai. Dù sao được mọi người khen ngợi như thế, cố gắng một chút mới không phụ lòng họ, cũng là một hành động công bằng. Huống chi cuộc sống ngày trước của anh cũng quá yên bình khiến anh thấy nhàm chán. Kết quả là, cuộc sống không tẻ nhạt lập tức mở ra, thời điểm bắt đầu, anh không phản ứng chút nào, thì lập tức thay đổi. Anh yêu Đường Tâm Vũ, là một chuyện nhưng là chuyện bình thường. Cô là người con gái đơn thuần, trong sáng tới mức nhiều người không tưởng nổi, đến nỗi nhận sai. Vì vậy anh rất nhanh lọt vào bể tình với cô, anh không ngờ rằng anh sẽ yêu chiều một người như thế. Dù anh biết rõ, tính khí của cô cũng là do anh cưng chiều, nhưng sao chứ, anh nguyện ý…. thậm chí không nghĩ sẽ rời xa cô. Chuyện xảy ra sau đó vượt ra khỏi sự tưởng tượng của anh, bố anh mất, công ty gặp sự cố. Ai cũng hiểu, anh và Đường Tâm Vũ chia tay, là bởi vì chị của Đường Tâm Vũ, Đường Tâm Nhu trở thành người tình của chú anh, mà cô anh lại chính là người khiến công ty xảy ra nguy cơ, ai cũng nghĩ như vậy, ai cũng cho là thế. Vì vậy chuyện cũng xảy ra theo dự đoán, anh và cô chia tay, sau đó Đường Tâm Nhu tự sát, không được bao lâu… anh cũng nhận được tin Đường Tâm Vũ chết. Lương Huy nắm mạnh vào bả vai anh, nói với anh rằng, “Cậu đã không thể khiến cô ấy hạnh phúc, sao lại trêu đùa cô ấy nhu thế?” Anh không nói gì, thấy lời Lương Huy nói thật đúng. Chỉ đến khi anh an tĩnh lại thì mới hiểu, kể cả không xảy ra chuyện chú anh với Đường Tâm Nhu, anh và Đường Tâm Vũ cũng không thể đi tới cuối cùng. Cô không hợp làm vợ anh, không phải người vợ anh muốn. Ban đầu anh thấy cô hồn nhiên trong sáng mà thích cô, đến cuối cùng, chính vì thế lại là lý do anh rời xa cô, anh cũng không thể tin được, không chỉ không tin nổi, thậm chí có chút hiểu khi những người đàn ông gọi phụ nữ là những người dễ thay đổi nhất…. Đường Tâm Vũ thời đại học, trong mắt anh toàn là những điểm sáng, nhưng bây giờ những điểm sáng này, làm sao nói thay đổi liền thay đổi ngay được? Khi đó anh không ngại che chở cô, cưng chiều cô. Nhưng về sau, người không muốn bảo vệ cô nữa là anh. Anh không thể đi theo cô mỗi lần cô gọi cho anh, mà việc gấp mà cô nói chính là đi xem quần áo thì màu vàng với màu đỏ thì màu nào hợp hơn, hi vọng trước kia anh sẽ xem giúp cô. Anh cũng không có cách vì cô mà bỏ đi một cuộc họp, dù mặt cô sẽ hầm hừ -- Thẩm Diệc Đình, anh thay đổi rồi. Anh không biết, có phải mình thay đổi hay không, chắc là thật rồi, không giống như quá khứ chăm sóc cho cô, yêu mến cô…. Cô chưa từng thay đổi, anh thay đổi. Một khoảng thời gian rất dài, anh không hiểu cảm giác này, ngược lại càng buồn khổ, Giang Thiếu Thành dẫn anh tới gặp một người bạn. Người này suy nghĩ cũng nhiều, có thể giúp đỡ anh. Người bạn kia nghe xong câu chuyện của anh, chỉ cảm thấy rất buồn cười, hỏi anh, “Chỉ đơn giản như vậy sao?” Người bạn đó chỉ cảm thấy đơn giản đến khó tin. Nếu như Thẩm Diệc Đình chỉ là công tử ăn chơi nhà giàu, tính tình Đường Tâm Vũ vẫn thế, đương nhiên không có vấn đề. Nhưng nếu Đường Tâm Vũ yêu cái gọi là “Ưu tú” trên người anh, như vậy ra khỏi đại học, Thẩm Diệc Đình đương nhiên phải gánh trách nhiệm của mình, mà Đường Tâm Vũ cũng nên thay đổi thái độ của mình, cố gắng đi theo bước chân của anh. Một cặp có thể đi tới cuối cùng, không phải hai người vẫn không thay đổi, mà là cố gắng theo với sự thay đổi của đối phương, cùng bước đi, mới có thể tới cuối được. Giống như, một người phụ nữ mong chồng mình có thể tiến bước, thời điểm cô muốn thế, đầu tiên phải nỗ lực bản thân đi xứng với chồng. Nếu như chồng cô thành công, mà cô cũng thuận lợi theo chồng, thì đôi vợ chồng sẽ rất hạnh phúc. Nhưng nếu cô không theo kịp, vậy chồng của cô có thể sẽ biến thành chồng người khác. Người đó nói, rất nhiều người không tin cách nói “Môn đăng hộ đối”, thật ra thì điều này bao hàm rất nhiều, hai bên nam nữ, đều phải nhất trí một chỗ nào đó, mới có thể tiến với nhau, một bên oán trách đối phương, thì sẽ là người bất hạnh nhất….. Thẩm Diệc Đình rời đi, anh hiểu rõ ý của người bạn đó. Nếu Đường Tâm Vũ yêu năng lực xử lý công việc và tính tình bình tĩnh của anh, như vậy thì lúc học cô đã có được sự cưng chiều của cô, về sau cũng nên hy sinh vì anh như thế, nhưng cô lại không làm, ngược lại đi trách anh sao không đối xử tốt với cô như trước kia….. Như vậy “giải quyết vấn đề” cũng không khiến anh thấy khá hơn, chỉ là khiến anh không thể nghĩ về chuyện này nữa, suy nghĩ có gì tốt đâu. Anh và Đường Tâm Vũ đã sớm chia tay, hơn nữa Đường Tâm Vũ đã qua đời từ lâu, giờ nói tới những việc này đã sớm không còn ý nghĩa gì. Cuộc sống vẫn lặp lại như thế, anh xử lý mọi chuyện lớn nhỏ trong công ty, công việc bận rộn khiến anh làm như một cái máy. Anh cảm giác mình thay đổi, sẽ không thương yêu một người phụ nữ như đã đối xử Đường Tâm Vũ nữa, nghĩ như vậy, cảm thấy có lẽ người mất đi nhiều nhất là chính anh, dù sao có thể gặp một người khiến mình toàn tâm yêu thương họ là một may mắn. Anh nhớ ngày đó, anh và một đám bạn uống rượu trong phòng, giải tán xong, Thẩm Tâm Duy uống chút rượu, Giang Thiếu Thành ngồi cạnh cô nói chuyện. Thẩm Tâm Duy đang chê trách tình bạn giữa phụ nữ với nhau, nói đàn bà sẽ vì một người đàn ông mà trở mặt, mà đàn ông lại không thế. Giang Thiếu Thành liền cười, nói làm sao lại không, sau đó ngẩng đầu nhìn Thẩm Diệc Đình một cái…. ... Mời các bạn đón đọc Hôn Miên của tác giả Lục Xu.
Em Chỉ Không Muốn Gặp Gỡ Người Khác - Lục Xu
Có điều gì đó luôn nhắc nhở anh rằng trong sinh mệnh của mình, anh không thích cô, thậm chí có chút ghét bỏ, lại không biết nguyên nhân vì sao muốn ở cùng một chỗ với cô. Rốt cục cũng có một ngày, cô rời đi, anh lại trở về cuộc sống như trước kia, nỗ lực để mọi thứ trở lại bình thường. Nhưng đột nhiên cô lại xuất hiện, hoàn toàn làm cho thế giới của anh lung lay không cách nào chống đỡ. Có điều gì đó luôn nhắc nhở cô rằng trong sinh mệnh của mình, có lẽ từ lúc bắt đầu vốn dĩ không hề thích anh, lại bởi vì ở bên nhau lâu dài mà không buông tay được. Mà anh lại đóng một vai như thế trong thế giới của cô. Cô đã từng muốn trở thành một người con gái dịu dàng biết điều vì anh, nhưng cô không làm được, cũng không thể làm được. Cô thực sự chỉ muốn hét lên với anh: "Lộ Thừa Hữu, tôi nhất định sẽ rời khỏi anh, chứng minh rằng không nhất định phải có anh."       Mà sự thật là, không phải cô không thể không có anh, cũng không phải không thể rời đi, chỉ là cô không nguyện ý đi gặp người khác mà thôi. *** Tô Thiển Oanh đối với việc tự mình phải chăm sóc Lộ Thừa Hữu vẫn luôn canh cánh trong lòng, rõ ràng cô mới là phụ nữ có thai, rõ ràng cô mới nên là người được chăm sóc, tại sao cô lại phải chăm sóc anh ta. Hiện giờ, anh ta giống như cơn sóng khỏe mạnh, cô lại đang phải gắng gượng cái bụng của mình. Cho nên, anh phải bồi thường cho cô. Đúng, là như vậy. Vì thế, Tô Thiển Oanh muốn để Lộ Thừa Hữu dẫn cô đi nghe tiếng chuông, tại ngày bình an này có rất nhiều người đến đây nghe tiếng chuông, thế nhưng đều là sinh viên, mà còn nghe nói ở đây đang xin lập kỷ lục Guinness, về số người tối đa đến nghe tiếng chuông. Lộ Thừa Hữu phản đối ý nghĩ này của cô, ở đó nhiều người như thế, cô bị người ta chen lấn thì làm sao bây giờ? Mà ngày đó, anh còn bề bộn nhiều việc. Cho nên, Lộ Thừa Hữu từ chối. Nhưng Tô Thiển Oanh lại yêu cầu có “hành động tự do”, anh không cho, cô có thể lặng lẽ đi. Vì thế, liền có chuyện xảy ra. Tô Thiển Oanh đứng ở một bên, cầm điện thoại: “Em đang ở XXX, nơi này quá nhiều người, em muốn cùng bọn họ đi nghe tiếng chuông, hì hì.” Lộ Thừa Hữu bất đắc dĩ: “Em quay lại cho anh.” “Không.” “Trở về.” “Không thích. Em có thể hành động tự do, anh không muốn cho em đi, em lại rất muốn đi, không thèm để ý đến anh.” “Em đứng yên ở đó, đừng nhúc nhích, anh lập tức đi tới…” Lộ Thừa Hữu bỏ hết lại công việc, lập tức chạy đến chỗ xe của mình. Nhóm người trong công ty của anh thấy tổng giám đốc của mình, một người thấy biến không biết sợ hãi là gì, lại chạy nhanh như thế, bọn họ hết sức giật mình, chắc chắn là đã xảy ra chuyện lớn gì rồi, liền nhường đường lại cho anh, Lộ Thừa Hữu cũng sẽ có lúc khẩn trương như vậy. Lúc Lộ Thừa Hữu lái xe đến nơi, chỗ nào cũng đều là cảnh vệ, bên trong đã nghiêm cấm đi xe vào, chỉ cho đi ra, bởi vì lượng người hôm nay đến đây rất nhiều, muốn phòng ngừa sự cố có thể xảy ra. - Lộ Thừa Hữu xuống xe, nhìn xung quanh tìm bóng dáng của cô. Mà Tô Thiển Oanh nhìn thấy anh. Lộ Thừa Hữu cũng thấy cô ở phía sau. Cô đi về phía anh, Lộ Thừa Hữu đứng ở nơi đó lại có chút giật mình. Nghìn núi vạn sông, người người chật kín, mà cô lại chỉ hướng về phía anh. Cô bổ nhào vào trong lòng anh: “Em biết, anh sẽ đến.” ... Mời các bạn đón đọc Em Chỉ Không Muốn Gặp Gỡ Người Khác của tác giả Lục Xu.
Đường Kết Hôn Không Tình Yêu - Lục Xu
Cô, không phải là một cô gái tốt, lấy bạn trai của bạn mình, cùng bạn trai của mình cuốn vào vòng luẩn quẩn. Anh, không phải một chàng trai tốt, vì bạn cô1 từ bỏ tám năm tình cảm, vì cô2 mà trở mặt với bạn bè. Lúc đó bọn họ có yêu nhau không, đáp án là không có. Có thì đó một đêm tình rồi có đứa nhỏ, trừ lần đó ra thì không có gì cả. Tình cờ biến thành một bẫy được tính toán tỉ mỉ, mới hiểu được hóa ra chuyện xưa của họ vốn dĩ chưa hề có kết thúc, bức màn bí mật được vén lên. Chuyện xưa bắt đầu, là lời hứa hẹn dùng sinh mệnh vẽ nên: em nhất định phải sống, vì anh mà sống, phải sống hạnh phúc. *** Từ nhà anh về, cô cứ băn khoăn về một vấn đề. Lúc chưa đến, cô lên tinh thần đối diện với sự lạnh lùng của Hạ Lập Khoa và Trình Chí Diên, cô tự nhủ mình phải vững tâm, dù thế nào cũng phải nhẫn nại, thậm chí còn tự thôi miên mình: mi đã cướp con trai của người ta rồi, nhịn nhục chút thì có làm sao. Nhưng sự thật lại trái với tưởng tượng của cô hoàn toàn, tuy Hạ Lập Khoa chẳng nói gì nhiều, nhưng cũng chẳng đả kích gì cô, còn Trình Chí Diên lại có thể khơi nhiều đề tài ra để trò chuyện. Hết thảy mọi thứ, cô đều cảm thấy may mắn, cũng thấy thỏa mãn, cô đủ tinh ý để biết anh đã cố gắng bao nhiêu cho ngày hôm nay. Những điều anh làm, anh chưa bao giờ nói, nhưng cô biết, cô hiểu được. Nhà vẫn là căn hộ lúc trước, cô cứ ngỡ mình sẽ chẳng trở về đây được nữa, dạo trước sau khi anh bỏ đi, cô cũng chuyển đi, quay lại đây, tim cô ấm áp lạ thường. Anh cũng không định về đây, bởi hôm qua cả hai dọn nhà đến mệt lả người, xong thì chỉ muốn ngủ thôi. May mà có tin tốt, ‘Bách hoa yêu’ vừa ra mắt đã khẳng định sức hút trên thị trường, lượng tiêu thụ đủ làm lòng người nở hoa. Phần lớn mọi người hưởng ứng vì Ảnh Nhi, tình cảm dành cho Ảnh Nhi vẫn còn vẹn nguyên, tuy cô đã rút khỏi công chúng bao năm rồi, lòng người bạc bẽo mau quên, mấy người nhớ hoài tới một ca sĩ. Nhưng fan Ảnh Nhi làm bọn họ phải giật mình, sức ảnh hưởng của Ảnh Nhi tuyệt không nhỏ, chỉ cần là Ảnh Nhi phát ngôn hay đề cập đến thứ gì đó, fan của cô đều gom hết. Tây Thuần ngẫm nghĩ những chuyện xảy ra trong mấy hôm nay, cũng tự hỏi mình, mình có gì để được Trình Nghi Bắc cam tâm như thế? Cô biết suy nghĩ của mình rất nhạt, nhưng vẫn muốn hỏi. Hôm ấy, cô dại dột kí đơn li hôn, nháy mắt đó cô thấy được tương lai chẳng còn bất kì gắn bó gì giữa mình và Trình Nghi Bắc nữa, anh sẽ thôi là người gắn bó với sinh mệnh của cô nữa. Khi ấy, chẳng có gì bảo vệ cho trái tim cô, ngay cả cô cũng chẳng bảo hộ được cho nó, cả hôn nhân của họ cũng không bảo hộ được. Sau này cô nghĩ, chỉ cần cho cô thêm chút thời gian nữa thôi, chỉ cần đừng kích động cô vào chính lúc đó, thì bất kể người ngoài nói gì, cô cũng sẽ dựa dẫm Trình Nghi Bắc, dù có phải đau đớn khắc khoải. Ngay cả bản thân cũng không bảo vệ được thì lấy gì bảo hộ sự gắn kết của hai người. Lắm lúc cô nghĩ, giá anh chịu đến gặp cô, dù một cái liếc mắt thôi cũng đủ rồi. Hồi ức quá đau thương, cô cười nhạt: qua hết rồi. Thời điểm cô khốn khó nhất anh không ở bên cô, cũng có thể lúc anh khốn khó nhất, cô cũng không bên anh, may mắn thay, hay người không bỏ lỡ nhau. Tối Trình Nghi Bắc về, cứ bị Tây Thuần quấn lấy. Trình Nghi Bắc đặt túi tài liệu xuống, còn chưa kịp cởi áo khoác, cô đã bay đến, “Có mệt không?” Ánh mắt anh lắng đọng vài giây trên khuôn mặt cô, “Hôm qua mệt chết được.” Cô mấp máy môi, trả lời đấy, nhưng nghĩa cứ quái quái làm sao, “Công ty ổn không?” “Muốn chia sẻ với anh hay gì?” Không có dự định này đâu, khát khao của cô là ăn không ngồi rồi. Tay cô quấn quýt lấy anh, “Anh còn chưa có trả lời chuyện hôm qua kìa.” Anh quên mất, cô hỏi, cô hỏi cớ sao anh đến, cớ sao lại nguyện ý bên cô… sao cứ luôn là cô thế. Anh trả lời thế nào nhỉ? Anh cũng chẳng định chú ý đến cô, nhưng lại không kiềm được, lắm lúc còn khinh bỉ chính mình. Anh đến cửa nhà sách, do dự lâu lắm mới vào xem tiểu thuyết cô mới xuất bản ‘Vô yêu hôn đồ’, gồm hai quyển, quyển đầu tiên viết về cuộc sống hôn nhân ngọt ngào của nam chính và nữ chính. Quyển hai không có sự xuất hiện của nam chính, toàn bộ nội dung đều viết về những hồi ức xưa cũ của nữ chính. Đông đảo fan trên mạng của cô tham gia thảo luận, chủ yếu quay quanh một vấn đề, đó là rốt cuộc nữ chính có yêu từng yêu nam chính chưa, vì bạn trai trước mới đến bên nam chính hay đã yêu nam chính ngay khi đón nhận những ấm áp của hôn nhân. Nhiều người đều háo hức chờ quyển ba, họ muốn biết nam chính nữ chính có được bên nhau không. Nhưng quyển hai chỉ khép lại ở cảnh đêm khuya, nữ chính cầm chai nước ép nho lên uống, kết thúc. Trình Nghi Bắc nhìn kết cục này, trầm mặc rất lâu. Trong tủ sách của cô, có một cô gái phân tích rất kĩ, cô ấy viết: nữ chính nhất định yêu nam chính, chưa nói lâu ngày sinh tình, nhìn cái kết kìa, giữa khuya nữ chính lặng lẽ tìm uống nước ép nho đã đủ ám chỉ nữ chính thật sự đã yêu nam chính rồi; trong mắt nữ chính, bạn trai trước là sữa vitamin, thơm ngọt tự nhiên, còn nam chính là nước ép nho, không quá đậm đà, nhưng là hương vị cô thích nhất lúc này, chẳng phải cuối truyện cô đã chọn uống nước ép nho đấy sao. Trình Nghi Bắc ngẩn người nhìn bài phân tích trên máy tính, nhớ cô hay dở chứng nửa đêm dậy đi uống nước, cô không chịu uống nước tinh khiết, nên anh mua về mấy thùng nước ép nho cho cô uống. Anh không biết trước giờ cô hay uống sữa vitamin. Nhưng cô biết mình phải lựa chọn. Giờ đây, anh nhìn nét mặt Tây Thuần, còn cả sự kiên trì trong đôi mắt cô, chỉ chờ mỗi đáp án của anh thôi. Anh mím môi, “Anh muốn em viết quyển ba, anh không thích bi kịch, anh muốn nam chính cùng nữ chính bên nhau trọn đời.” Cô ôm lấy anh, “Anh vĩ đại quá đi, hy sinh bản thân để thành toàn nam chính và nữ chính.” “Ai hy sinh đâu chứ.” Anh cúi đầu rót vào tai cô, “Anh không thích nữ chính nói chuyện với những người đàn ông khác.” “Được thôi.” “Anh cũng không thích thấy nữ chính gặp tình huống gì đó phải ở cạnh những người đàn ông khác.” “Được.” “Anh cũng không thích thấy nữ chính cười với những người đàn ông khác.” “Được.” “Cô ấy chỉ được cười với nam chính thôi.” Cô cười rộ lên, không ngờ anh cũng có lúc bá đạo không tưởng. Giọng anh trầm ấm, “Anh ghét nhất là nhìn cảnh cô ấy cô đơn khóc một mình trong đêm.” Lòng cô xúc động, “Từ đây về sau có khóc sẽ ôm anh khóc, chùi hết nước mắt nước mũi lên áo anh.” Dù người giặt cũng là cô, nhưng cô không ngại cực đâu. “Thôi khỏi.” Anh cự tuyệt thẳng thừng. Thật tổn thương làm sao. Bởi anh sẽ không để cô phải khóc thêm lần nữa. Mày cô chau lại, dĩ nhiên là không vừa ý với đáp án của anh rồi. Con gái là một loài động vật phiền phức, hàng ngàn hàng vạn đáp án, chỉ cần một cái không vừa ý cũng đủ để cô ấy giận bạn cả ngày. Anh cúi đầu hôn lên môi cô, tay cô vẫn quàng quanh eo anh, nụ hôn không định có hồi kết, chỉ có bùng cháy dữ dội hơn. Cô thở dốc, còn anh thì bế cô về phòng. Cô cảm giác mình quay cuồng, nếu không muốn nói toàn thân rã rời, chẳng còn sức lực. Cô nhớ rõ cảm giác ngất ngây khi anh đắm mình mạnh mẽ trong thân thể cô, thậm chí eo cô còn phối hợp nhịp nhàng với nhịp điệu hối hả của anh, dung túng anh khám phá sâu trong thể cô. ... Mời các bạn đón đọc Đường Kết Hôn Không Tình Yêu của tác giả Lục Xu.
Cốt Cách Mỹ Nhân - Mặc Bảo Phi Bảo
Sách Nói Cốt Cách Mỹ Nhân   “Ngàn năm quạnh quẽ xương trắng thành bùn Duy chỉ Thời Nghi là anh mong cầu”. Kiếp trước chàng, một vương gia dốc lòng cống hiến cho đất nước, không phụ thiên hạ chỉ phụ nàng. Còn nàng, được hứa hôn với Thái tử, nhưng lại đem lòng yêu chàng, một tình yêu sâu nặng không nói thành lời. Nếu có kiếp sau, ta chẳng cần dung mạo này nữa, chỉ mong tiếp nối mối duyên với nàng. Kiếp này, lại được gặp anh, dáng hình đổi khác thì đã sao, không nhớ cô cũng có sao, chỉ cần được ở bên anh, cho dù phải đánh đổi tất cả cô cũng không buông tay… Mỹ nhân có cốt cách, thế gian này rất khó tìm. Người có vẻ đẹp nội tâm thì không có nhan sắc bên ngoài, một số người thì chỉ có diện mạo bên ngoài mà thiếu đi cốt cách bên trong. Đa số con người trên thế gian này tầm nhìn đều hạn hẹp, chỉ có thể thấy vẻ đẹp bề ngoài, không thể nhìn thấu phẩm chất, nhân cách bên trong. Nếu như ở hiện tại, có một người vẫn mang theo ký ức của cả hai kiếp mà yêu bạn sâu nặng, đó thực sự là một niềm hạnh phúc lớn lao. Tình yêu của Thời Nghi dành cho Châu Sinh Thần là như thế. Nhưng anh đã quên cô từ lâu. “Phù sinh tựa mộng, vui được là bao?” *** Nửa đời chìm nổi như giấc mộng Sảnh đến và đi, sân bay. Có người kéo hành lý, có người lại dắt theo con nhỏ, ánh mặt trời xuyên qua tấm kính thuỷ tinh mười mấy mét hắt xuống mặt sàn, vô số những bóng người loang lổ lướt đi dưới nắng. Châu Sinh Thần chỉ mang theo duy nhất máy tính xách tay của mình, không có hành lý nào khác, bước nhanh tới cửa đăng ký, trong đầu anh vẫn là những số liệu thực nghiệm, thống kê dài dằng dặc, rất nhanh chóng thông qua xử lý của đại não, loại bỏ, chỉ giữ lại những thông số hữu dụng... Bỗng nhiên có người từ đằng sau, giữ lấy cánh tay anh, khiến anh bị bất ngờ "Làm ơn chờ một chút, tôi có chuyện muốn nói với anh." Anh chau mày, dừng bước, bất giác quay đầu lại nhìn. Đó lại là... một cô gái trẻ. Cô vận một chiếc quần dài màu xanh thẫm, đi chân trần, nắm chặt lấy cánh tay anh, ngực phập phồng, tựa hồ cô ý thức được rằng hành động của mình quá đường đột, lúc anh quay đầu lại, liền luống cuống buông ra: "Làm ơn chờ một chút, tôi đang kiểm tra ở cửa an ninh, còn phải quay lại làm nốt thủ tục nữa. Làm ơn đợi tôi, tôi chỉ muốn nói với anh vài câu thôi...". Phía sau bốn nhân viên của sân bay đang chạy tới... hoàn toàn chứng thực lời của cô gái. Cô gái này chạy ra đây từ cửa an ninh? Chỉ vì muốn giữ anh lại, nghe cô ấy nói mấy câu? Châu Sinh Thần nghi hoặc nhìn cô gái. Đôi mắt đen láy lấp lánh kia dường như nhìn thấu mọi sự, lặng lẽ rơi vào trong mắt cô. Cô dè dặt nhìn anh, chỉ sợ anh cự tuyệt, sợ anh thực sự cự tuyệt. Khi ấy, họ sẽ không có cơ hội gặp lại nhau nữa... Cô nghe thấy tiếng tim mình đập chậm, thật chậm, chậm vô cùng, dường như chỉ cần anh cất tiếng cự tuyệt thôi, ngay lập tức nó sẽ ngừng đập. Em biết anh, anh có hay không? Châu Sinh Thần, ngàn vạn lần xin đừng từ chối em. Ngàn vạn lần, xin đừng từ chối em. Mời các bạn đón đọc Cốt Cách Mỹ Nhân của tác giả Mặc Bảo Phi Bảo.