Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Tình Yêu Còn Mãi - Huyền Mặc

Mười năm, yêu say đắm, yêu điên cuồng. Anh chứng kiến quãng đời thiếu nữ đẹp đẽ nhất của cô, cô hưởng thụ sự nuông chiều độc nhất vô nhị của anh. Cô từng nghĩ Hạ Khải Thành là toàn bộ thế giới của mình, nhưng cô không biết rằng thế sự vô lường, yêu quá sâu đậm rồi tự chuốc lấy tai họa vào thân. Cô càng muốn trốn chạy, lại càng lún sâu hơn. Rốt cuộc, tất thảy chỉ là một trò chơi hay là một cuộc giao dịch? Có lẽ, phụ nữ vĩnh viễn không bao giờ tưởng tượng nổi dã tâm của đàn ông. Anh là một kẻ xảo trá lật lọng, nhưng lại không thể rũ bỏ được lòng si mê đối với cô. Vì vậy, anh sẵn sàng phụ cả thế giới, bởi vì anh biết, mình chính là toàn bộ thế giới của cô. Yêu nhau đâu cần thề non hẹn biển? Ở bên cạnh nhau mới là lời hứa hẹn đẹp đẽ nhất. Giữa hai người cho dù đã xảy ra bao nhiêu chuyện, cuối cùng cũng đều gửi lại cho năm tháng. Vì vậy anh nói: anh xin dùng quãng đời còn lại để chứng minh! *** Thành phố Tịnh về đêm mãi mãi không thể yên bình. Tình hình giao thông ở đây lúc nào cũng khiến người ta đau đầu, ùn tắc giờ cao điểm dường như càng nghiêm trọng hơn từ khi trời bắt đầu trở lạnh. Quãng đường thông thường chỉ khoảng nửa giờ đồng hồ mà nay Quý Đồng phải đi mất hẳn một tiếng rưỡi. Khi cô đến nhà hàng Hannashan, ngoài cửa đã có rất nhiều người đứng đợi rồi. Hôm nay, Quý Đồng hẹn chị dâu Lục Giản Nhu đi ăn cơm, vì kẹt xe mà đã trễ mất bốn mươi phút. Cô len vào bên trong, chợt nhận ra nơi này ồn ào hơn mình tưởng. Lần trước cùng hai đồng nghiệp “trốn việc” tới đây ăn thịt quay, vì không phải giờ cơm nên quán rất vắng. Bây giờ cô mới thấy hối hận, bầu không khí này thật sự không thích hợp để tâm sự. Nhưng địa điểm là do Lục Giản Nhu chọn, cô nàng sau khi kết hôn luôn ru rú trong nhà, chẳng mấy khi xuất hiện ở những nơi đông người. Đây là lần đầu tiên Lục Giản Nhu đưa ra đề nghị. Từ xa, Quý Đồng nhìn thấy chị dâu đang ngồi nghịch di động. Mấy ngày nay nhiệt độ liên tục giảm, Lục Giản Nhu mặc chiếc áo khoác lông chồn màu xanh tím than mềm mại, những lọn tóc uốn xoăn vừa đúng độ khẽ chạm trên vai. Cô nàng ngồi ngoài tầm sáng của ánh đèn, nhìn thế nào cũng cảm thấy tâm trạng có phần ủ rũ. Quý Đồng mỉm cười, đi ngang qua một cửa kính, chắc chắn rằng bản thân ăn vận rất đơn giản, không có chỗ nào đáng phải xem xét, mới trấn tĩnh lại rồi tiến về phía Lục Giản Nhu. Cô giải thích lý do đến muộn, Lục Giản Nhu không mấy để ý, vui vẻ bảo cô ngồi xuống. Bà chị dâu này trạc tuổi Quý Đồng, tính tình xưa nay rất tốt, dù bây giờ sắc mặt có hơi khó coi một chút, nhưng chung quy vẫn không trách việc cô đến muộn. Quán đông, chất lượng phục vụ đương nhiên sẽ giảm đi ít nhiều, hai người phải ngồi đợi khá lâu. Thực ra, Quý Đồng và Lục Giản Nhu rất ít khi gặp nhau. Dù là chị em dâu chồng, hai người vẫn không thân thiết cho lắm, vì thế màn dạo đầu của họ cũng chẳng được rôm rả. “Anh trai em bảo lâu rồi em không liên lạc với anh ấy. Dạo này thế nào?”, Lục Giản Nhu chỉ thuận miệng hỏi một câu, nhưng vừa ngước nhìn Quý Đồng, lại bị thu hút bởi món trang sức trước ngực cô, “Trâm cài áo đẹp thế, ngọc lưu ly kiểu này cũng hiếm lắm.” Quý Đồng cúi xuống nhìn, chiếc trâm này là do cô tiện tay chọn bừa mà thôi. Thời buổi bây giờ quả thực rất ít người dùng ngọc lưu ly truyền thống làm trâm cài áo. “Chị thích thì em tặng chị”. Chỉ là khách sáo qua lại giữa phụ nữ với nhau mà thôi, Lục Giản Nhu đương nhiên không nhận, có điều bầu không khí lúc này cũng trở nên thoải mái hơn. Bàn bên cạnh là một đôi vợ chồng trẻ cùng đứa con chừng bốn, năm tuổi. Thằng bé rất hiếu động, nghịch ngợm một lúc bèn làm đổ cốc nước, khiến mấy giọt nước bắn lên áo Lục Giản Nhu. Bố mẹ thằng bé vội vàng bắt con xin lỗi, Lục Giản Nhu lắc đầu bảo không sao, còn cúi đầu trêu chọc thằng bé mấy câu, sau đó vắt áo khoác sang một bên. Quý Đồng biết Lục Giản Nhu không bao giờ khiến ai phải khó xử, vì thế mới âm thầm hẹn cô ta ra ngoài. Có điều, hôm nay tâm trạng Lục Giản Nhu rõ ràng không được tốt cho lắm. “Ở nhà có chuyện gì ạ?”, thấy chị dâu cứ nhìn chằm chằm vào di động, Quý Đồng không nhịn được lên tiếng hỏi. Lúc này, có người bưng bếp than đến, Lục Giản Nhu tỏ ra ngạc nhiên. Quý Đồng bèn bảo nhân viên mang hết thịt về phòng bếp nướng chín rồi dọn lên. Hẳn là trước khi tới, Lục Giản Nhu chưa tìm hiểu về nhà hàng này, cũng không biết rằng bất cứ ai khi bước ra khỏi đây toàn thân đều ám mùi dầu mỡ. Quý Đồng ngẫm nghĩ một lát, đang định lên tiếng phá vỡ cục diện im lặng thì Lục Giản Nhu đã đẩy chiếc điện thoại di động về phía cô, trên màn hình hiển thị một dòng địa chỉ. Quý Đồng còn chưa kịp phản ứng thì cánh tay cô bỗng bị Lục Giản Nhu túm lấy: “Trên đường tới đây chị đã trông thấy rồi, nơi này có phải nằm ở phía đông không?”. Từ vành đai hai đi về hướng đông không xa chính là khu sứ quán, so với nội thành thì đó là nơi rất yên tĩnh. Quả nhiên hôm nay Lục Giản Nhu gọi cô ra ngoài không phải chỉ để ăn thịt nướng. Nhìn bốn chữ “Biệt thự Đông Hồ”, Quý Đồng đã đoán ra được phần nào. Nhiều năm trước, nơi này thuộc khu sứ quán, nhà cửa san sát với những lâm viên được xây dựng theo lối kiến trúc truyền thống, vừa khang trang vừa không quá cầu kỳ, nhưng ai ai cũng hiểu, đó không phải chỗ dành cho người bình thường. Giữa những tiếng cười nói ồn ào trong nhà hàng, Quý Đồng thấp giọng hỏi: “Ai gửi đến cho chị?”. Bốn phía dày đặc những khói, Lục Giản Nhu không chịu được khẽ nhíu mày, giọng nói dường như cũng trở nên run rẩy: “Mấy tháng nay anh trai em đều không về nhà, chị không hề biết anh ấy thuê phòng ở khu vực vành đai hai, càng không biết anh ấy… nuôi gái”. Trái tim dường như có vật nhọn đâm vào, Quý Đồng hết sức kinh ngạc, ngồi xuống cạnh Lục Giản Nhu, hận không thể san sẻ cùng chị dâu nỗi đau hiện tại. “Hình như là Bành Tinh, người mẫu nghiệp dư chưa có tên tuổi, chị cũng chưa nghe đến tên cô ta bao giờ,vừa rồi mới lên mạng tìm. Ngoại hình không đến nỗi nào, rất trẻ, vẫn đang học đại học.” Việc này thật ra rất đơn giản, đàn ông mà, có mấy ai chịu ngồi yên? Huống hồ người như Hạ Khải Thành ở bên ngoài nhiều sẽ không tránh được “gặp dịp thì chơi”. Lục Giản Nhu xuất thân từ một gia đình danh giá, những chuyện thế này vốn chẳng lạ lẫm gì, xưa nay cô nàng cũng chưa từng chấp nhặt với Hạ Khải Thành. Chỉ có điều màn kịch lần này có lẽ đã quá dài rồi, Hạ Khải Thành ham diễn đến mức mãi vẫn chưa chịu về nhà. Bấy giờ Lục Giản Nhu mới ý thức được, có một số việc mình càng nhún nhường thì đối phương càng lấn tới. Cô có thể khoan dung, nhưng không thể chấp nhận được việc đùa mà thành thật. Bữa ăn diễn ra chóng vánh, Lục Giản Nhu chỉ húp vài thìa cháo bí ngô, ngoài ra không chút hứng thú với dĩa thịt nướng trên bàn. Cô nàng buồn bã nghịch điện thoại, sự việc kia cứ quấn quanh vấn vít trong lòng. Không tiện lên tiếng, mãi đến khi kết thúc bữa ăn, Quý Đồng vẫn chưa có cơ hội nói lời thỉnh cầu với chị dâu. Người phụ nữ dù có dịu dàng đến đâu vẫn không giấu nổi sự kích động khi biết chồng mình ngoại tình. Gần như không cho Quý Đồng thời gian để do dự, Lục Giản Nhu đã kéo cô rời khỏi nhà hàng, tìm đến địa chỉ kia. Sự đồng cảm giữa những người phụ nữ quả thực là một thứ kỳ diệu. Quý Đồng chẳng hề do dự mà ngay lập tức đứng về phía chị dâu. Biệt thự Đông Hồ chỉ cách nhà hàng khoảng mười phút đi bộ, bên ngoài có một cổng chào không lớn nhưng cũng chẳng nhỏ. Lục Giản Nhu tiến đến nói dăm ba câu liền được bảo vệ cho vào. Ánh đèn thưa thớt, càng vào sâu bên trong, đường đi càng tối tăm. Thực ra hai cô gái chưa đi được bao xa thì có người điện báo rằng Hạ phu nhân tới. Quý Đồng cảm thấy tối nay mình xuất hiện ở đây không thích hợp cho lắm. Chuyện giữa vợ chồng anh trai dù thế nào cũng chưa tới lượt cô nhúng tay, ngộ nhỡ lát nữa thật sự gặp tình huống gì, cô cũng khó tránh được lúng túng. Vì thế, khi trông thấy người ra đón, Quý Đồng bèn nói với Lục Giản Nhu muốn đứng ở đây chờ, nhưng Lục Giản Nhu không chịu, khăng khăng kéo cô lên xe. Cô vốn có hàng trăm cái cớ để thoát thân, thế nhưng lúc này người nhờ cô giúp lại là Lục Giản Nhu. Cuối cùng thì chẳng ai dám đắc tội với Hạ phu nhân cả, đích thân Hạ phu nhân đã tìm tới đây, tài xế chỉ có thể lái xe đưa hai người đến đúng địa điểm. Nơi này tuy gọi là “Biệt thự Đông Hồ” nhưng thực ra vẫn có những tòa chung cư lớn, gần tới ven hồ mới là khu biệt thự cao cấp. Quý Đồng theo Lục Giản Nhu xuống xe, đập vào mắt là một căn nhà đứng trơ trọi, ngoại trừ tầng hai vẫn sáng đèn thì không có dấu hiệu nào cho thấy nơi này có người ở. Kiến trúc mang phong cách Tô Châu, đen trắng đan xen, không hề trang trí cầu kì hoa mỹ. Hai bên lối vào rất nhiều cây, mùa đông lá rụng hết, để lộ những mảng tường trắng u buồn. Trước giờ chưa từng tới nơi này nên Quý Đồng không tránh khỏi có phần phản cảm. Hơn mười tuổi, cô mới bước chân vào nhà họ Hạ, trước đó cuộc sống của cô cũng bình thường như bao người khác. Những chuyện được chứng kiến khi còn nhỏ thường khiến người ta có ấn tượng sâu sắc. Cô vĩnh viễn không thể nào quên lần đầu tiên trông thấy cây cổ thụ hơn trăm tuổi trong sân nhà họ Hạ, bộ rễ đồ sộ với những cành cây lắc lư trong đêm. Cảnh vật của khuôn viên cũng gần giống nơi này, tĩnh mịch đến mức mặt nước không một gợn nhẹ, khiến người ta cảm thấy ngột ngạt, khó thở. Ngày ấy, cô vẫn luôn tò mò, vì sao trong sân lớn như thế mà không có lấy một ngọn đèn. Về sau, cô dần dần hiểu ra, những nơi càng yên tĩnh lại càng sợ bại lộ dưới ánh sáng, có quá nhiều thứ ẩn giấu sự cổ quái, vốn dĩ không cần thiết phải sáng tỏ. Giống như ngày hôm nay, Lục Giản Nhu đến đây làm lớn chuyện liệu có được tác dụng gì? Quý Đồng giữ chị dâu lại: “Hay là chị gọi điện cho anh em trước đi!”. Đã vác người tới rồi, Lục Giản Nhu đương nhiên không nghe lời khuyên. Cô nàng ấn chuông cửa. Không thấy động tĩnh gì, nhưng Lục Giản Nhu vẫn rất kiên trì, tiếp tục ấn. Quý Đồng đứng bên cạnh cũng cảm thấy váng đầu. Lát sau, trong nhà truyền ra tiếng bước chân chạy xuống cầu thang, kèm theo thanh âm va chạm của tiền xu, tiếp đó, cửa bị mở ra. Quý Đồng đã chuẩn bị tâm lý xem kịch hay, nào ngờ, vô số khả năng cô tưởng tượng ra đều sai hết. Cô càng không nghĩ tới người mở cửa lại là Cố Kim Đông. Mặc dù đang là mùa đông nhưng trong nhà tương đối ấm áp. Trên người Cố Kim Đông chỉ mặc chiếc áo khoác dài cùng quần soóc mỏng dính. Anh ta cầm một nắm tiền xu, bộ dạng tơi tả, rõ ràng vừa từ giường của ai đó xuống. Quý Đồng lần thứ hai cảm thấy căm hận cái nơi yên tĩnh đến mức khiến người ta hãi hùng này. Quả nhiên là không có chuyện gì tốt đẹp. Ba người đều im lặng, Lục Giản Nhu quan sát Cố Kim Đông từ trên xuống dưới, bao nhiêu lời muốn nói đều nghẹn lại trong cổ họng. Lúc đó, Cố Kim Đông kinh ngạc đến mức làm rơi hết tiền xu xuống đất, há hốc miệng thốt lên câu thoại ngàn đời nay không đổi: “Quý Đồng, sao… sao em lại ở đây?”. Anh ta vừa dứt lời, người phụ nữ trên gác đã lớn giọng nói vọng xuống, trách móc anh ta gọi đồ ăn không ngon, còn đòi ra ngoài ăn. Lục Giản Nhu quả không hổ danh xuất thân từ gia đình cao quý, chỉ trong vòng ba giây đã bình tĩnh, nhanh chóng lùi sang một bên, khiến cho đường nhìn của Quý Đồng nhắm thẳng vào gã đàn ông kia. Cứ nhìn anh ta như thế cả nửa phút, gió lạnh quất vào người, cô cũng chẳng buồn cử động. Cố Kim Đông đứng sững như trời trồng. Anh ta vừa mở cửa thì nửa thân trên đã đóng băng, lúc này mới nhấc hai cánh tay run rẩy lên muốn kéo Quý Đồng vào nhưng lại bị cô gạt đi. “Đi chụp ảnh mà cũng phải lột hết quần áo thế sao?”. Cố Kim Đông là nhiếp ảnh tự do, gần đây anh ta luôn miệng kêu bận vì có hai hợp đồng chụp ảnh bên ngoài. Bản thân Quý Đồng cũng có việc riêng nên đã hai ba ngày họ không liên lạc rồi. Thật không ngờ tối nay hai người lại gặp nhau, hơn nữa còn ở cái nơi mà anh ta “thác loạn” cùng người mẫu của mình. Đi theo chị dâu điều tra bồ nhí của anh trai, cuối cùng cô lại bắt quả tang bạn trai mình nhập nhằng với người phụ nữ khác. Thật đúng là một trò khôi hài! Quý Đồng không nói không rằng, quay lưng đi thẳng. Cố Kim Đông và Lục Giản Nhu gọi, cô cũng không quay lại, lát sau có tiếng phụ nữ trong nhà loáng thoáng vọng ra, rồi tiếng đóng cửa cái “rầm”. Quý Đồng cứ đi như vậy, mãi đến gần nửa đêm mới cảm thấy lạnh thấu người. Chuyện này xảy ra quá bất ngờ, thực lòng mà nói thì nỗi tức giận chẳng đáng kể, chủ yếu là cô cảm thấy mất mặt, tự dưng phải lên sân khấu diễn kịch cho người khác xem. Cô càng chạy càng nhanh, gió táp vào mặt khiến đôi mắt cay xè. Vốn định men theo bờ hồ để tìm lối ra,nhưng giờ Quý Đồng mới phát hiện mình đã lạc đường. Cô đứng bên lề đường, dựa vào hướng xe chạy để xác định cổng lớn. Đột nhiên, nhớ ra mục đích ban đầu của mình, cô cúi đầu thở dài, cố gắng trấn tĩnh bản thân. Hôm nay cô nào có tâm trạng nghĩ đến chuyện Cố Kim Đông chứ, nên quay về tìm Lục Giản Nhu mới đúng. Thế nhưng khi ngoảnh đầu lại, cô chỉ trông thấy màn đêm đen kịt, ngọn đèn yếu ớt xa tít cuối đường và ánh sáng le lói từ những ô cửa sổ. Thế giới này thoắt cái đã cách xa cô lắm rồi. Quý Đồng cảm thấy bản thân dường như vẫn là cô gái ngốc nghếch không nơi nương tựa năm xưa, không có nơi nào để đi, ngay cả bước tiếp theo phải quay về phía nào cũng mơ hồ. Trong lúc cô còn chưa hết hoảng loạn, một chiếc xe con màu đen ở đâu chạy đến, chậm rãi dừng bên cạnh. Tưởng Lục Giản Nhu đuổi theo mình, cô chẳng nghĩ ngợi nhiều đã lập tức quay đầu lại, đúng lúc một người trên xe bước xuống. Quý Đồng sửng sốt nhìn chằm chằm người đàn ông kia. Ý nghĩ đầu tiên xuất hiện chính là: anh ấy vẫn như vậy. Những ngày biệt ly đã rèn giũa cho cô một lý trí lạnh nhạt, một trái tim nguội lạnh và bản lĩnh che giấu cảm xúc thật của mình. Còn anh một chút cũng chẳng thay đổi, vẫn đôi mắt lạnh lùng xa cách khiến người đối diện cảm thấy khó tiếp cận ấy. Quý Đồng lùi lại mấy bước theo phản xạ, những ngón tay run rẩy. Thoáng cái cô đã hiểu được, toàn bộ sự việc tối nay không phải là ngẫu nhiên. Cô muốn làm gì, trong lòng anh biết rất rõ. Đã gần hai năm nay, cô không gặp Hạ Khải Thành, chính xác mà nói thì phải là chưa từng chạm mặt ở khoảng cách gần. Hạ Khải Thành mặc chiếc áo măng tô dáng dài tối màu, nét mặt chẳng có vẻ gì là giễu cợt, bộ dạng nghiêm túc giống như thật sự chỉ muốn tới gặp Quý Đồng. Anh còn chưa mở miệng nói gì, thì cửa xe phía sau đã hạ xuống, Lục Giản Nhu gọi Quý Đồng lên xe. Cô nàng rõ ràng vừa mới khóc, trên mặt viết rõ hai chữ áy náy, ra sức giải thích với Quý Đồng: “Chị trách lầm anh ấy rồi. Chị thật sự không biết mình nhầm địa chỉ, càng không biết mình sẽ gặp bạn trai em ở đấy…”. Vừa trông thấy Hạ Khải Thành, Quý Đồng đã hiểu ra tất cả, cô đương nhiên không trách Lục Giản Nhu. Người chị dâu này đâu có gian xảo như Hạ Khải Thành mà gài bẫy cô chứ? Sợ rằng chính bản thân cô ấy còn không rõ đang xảy ra chuyện gì. Thấy Quý Đồng im lặng, Lục Giản Nhu càng sốt ruột, nhưng Hạ Khải Thành không để cô nàng nói tiếp. Anh nhẹ nhàng vỗ vai Lục Giản Nhu, an ủi mấy câu, sau đó ra lệnh cho tài xế đưa vợ về trước. Lục Giản Nhu vẫn chưa thực sự yên tâm, trong ấn tượng của cô, hai anh em họ trước giờ luôn bất hòa. “Anh là anh trai, nhường nhịn Quý Đồng một chút. Hai anh em lâu lắm mới gặp, đừng cãi nhau… À đúng rồi, nhớ đưa em ấy về cẩn thận, khuya lắm rồi.” Xe rời đi, trả lại cho không gian sự yên tĩnh vốn có. Những người đi theo Hạ Khải Thành cũng tản ra xa, chỉ còn lại anh cùng Quý Đồng. Hạ Khải Thành ra hiệu bảo cô đi theo anh. Hai người thong thả tiến về phía trước, như thể anh đang thật sự muốn tiễn cô về. Đáng tiếc, chỉ có Quý Đồng ngoan ngoãn nghe lời, còn Hạ Khải Thành chẳng hề muốn thương lượng, thậm chí thẳng thừng cảnh cáo cô: “Nếu em còn chút tự trọng thì đừng đến quấy rầy Giản Nhu nữa”. Đúng là ông chồng tốt, thật biết quan tâm tới vợ! Quý Đồng cười, không vội phản bác ngay mà đi tiếp hai bước mới lên tiếng: “Anh căng thẳng nhu vậy làm gì chứ? Sợ em hại chị ấy sao? Yên tâm, em không có bản lĩnh lớn đến thế đâu!”. Một chiếc ô tô đỗ bên lề đường, nhìn vào cửa kính có thể trông thấy bóng người lờ mờ phản chiếu. Quý Đồng bấy giờ mới phát hiện bộ dạng mình nhếch nhác đến nhường nào, tóc tai rối bù, chiếc áo gió mỏng manh không ngăn được khí lạnh của đêm đông. Cô ngẩng gương mặt phờ phạc lên: “Anh cố tình cho người đưa em tới gặp Cố Kim Đông phải không?”. Ném xong những lời tàn nhẫn, Hạ Khải Thành rốt cuộc cũng chịu nói chuyện tử tế. Có lẽ cảm thấy sự việc hôm nay rất thú vị, anh nhếch môi cười: “Mấy tháng vừa rồi anh đều bận công việc trong nội thành, ở đây không tiện đi lại cho lắm, Giản Nhu đã suy nghĩ quá nhiều rồi! Căn biệt thự đó không phải của anh, kẻ bao gái cũng không phải anh. Những điều này không quan trọng, quan trọng là… Cố Kim Đông là khách quen của Bành Tinh”. Khi nhận được tin, Hạ Khải Thành thẳng thừng ra lệnh cho tài xế đưa hai cô đến nhà Bành Tinh. Anh biết rõ vì sao Quý Đồng muốn theo Lục Giản Nhu tới đây, cô vốn không quen biết nhiều, mỗi khi có việc cần tìm người giúp đỡ, cô chỉ có thể về nhà họ Hạ hoặc tìm Lục Giản Nhu mà thôi. Trong lòng dâng đầy những nỗi xót xa, nhưng khi nghe những lời châm chọc của Hạ Khải Thành, Quý Đồng ấm ức đến mấy cũng không muốn khóc. Đối đầu với người đàn ông này, cô nhất định không được nhún nhường, chỉ cần sai một bước, hậu quả sẽ khôn lường. Trước kia cô đã phải chịu bao khổ sở vì điều đó, vậy nên cô không thể dễ dàng chịu thua. Lẳng lặng bước theo sau Hạ Khải Thành, ánh mắt cô dán vào tấm lưng rộng lớn kia. Đã rất lâu rồi cô không gặp anh, hơn nữa cách thức hai người gặp nhau lại hoàn toàn không như những gì cô tưởng tượng. Cô đã có cuộc sống riêng của mình, có công việc ổn định, có bạn trai yêu thương, thế nhưng anh vừa xuất hiện, tất cả đều vỡ tan như bong bóng xà phòng. Cô không chịu đến cầu xin Hạ Khải Thành, chuyện xảy ra đột ngột, cô chỉ có thể nhờ tới sự giúp đỡ của Lục Giản Nhu, nhưng cuối cùng lại tạo cơ hội cho Hạ Khải Thành nhục mạ mình. Dường như cô không bao giờ có thể hiên ngang đứng đối diện với anh. Hạ Khải Thành vẫn không chịu mở miệng. Lúc này hai người đã đi ra đến cổng lớn. Quý Đồng bước vội theo, ép mình phải lên tiếng. Dù sao ngần ấy năm trời cô cũngđã lôi thể diện ra để đánh cược, hôm nay có mất mặt thêm chút nữa cũng chẳng sao, vì thế cô cất giọng gọi: “Anh!”. Hạ Khải Thành đã thuộc nằm lòng chiêu này của cô. Anh dừng chân, quay đầu lại nói: “Đừng hòng”. Quý Đồng vẫn chưa từ bỏ ý định: “Đã lâu như vậy rồi, để em về thăm ông được không?” Hạ Khải Thành trừng mắt nhìn cô, giọng điệu cũng trở nên nặng nề: “Đừng lấy ông nội ra làm cái cớ! Anh thừa biết em muốn về nhà làm gì. Anh nói cho em biết, không được!”. Quý Đồng không giả vờ tươi cười được nữa. “Một khi em vẫn mang họ Hạ, một khi ông nội vẫn còn thì chưa tới lượt anh quyết định!”. Hạ Khải Thành nhíu mày, nửa cười nửa không nhìn cô. Đàn ông ngoài ba mươi vốn đã thừa hiểu cách che giấu cảm xúc, anh cũng không rảnh rỗi để vòng vo với cô thêm nữa, lời nói thẳng thừng một cách khác thường: “Được, Hạ Quý Đồng, hai năm trước chính em khóc lóc đòi dọn ra ngoài. Hiện giờ gặp khó khăn lại đòi về nhà, còn khúm núm cầu xin anh, em vứt thể diện đi đâu rồi hả?”. Sắc mặt cô đã trắng bệch như bị bóp cổ nhưng anh vẫn tiếp tục nói: “Chính em đã quyết định ra ngoài lêu lổng cùng với tên Cố Kim Đông kia, bây giờ hậu quả thế nào tự gánh chịu”. Lời vừa dứt, hai người cũng ra đến cổng chào. Con phố trước mặt nhộn nhịp người qua lại, cách đó không xa chính là đầu mối giao thông của vành đai hai, hễ đêm xuống, đường xá lại trở nên lung linh với hàng ngàn đốm sáng rực rỡ. Mỗi người trong thành phố này đều có cuộc sống của riêng mình, vốn dĩ không thiếu những người như cô. Gió lạnh thổi tới không ngớt, Quý Đồng cảm thấy hoa mắt. Cô mắc chứng đau nửa đầu, mỗi khi quá mệt hoặc căng thẳng, cô chỉ có thể cúi đầu xuống, thậm chí nhìn hòn đá dưới chân cũng mơ hồ không rõ, cực kỳ khó chịu. Thấy anh cứ thế quay lưng bỏ đi, cô vội đuổi theo tóm lấy tay anh. Nhưng Hạ Khải Thành gạt tay cô xuống, lạnh lùng nói một câu: “Tự bắt xe mà về”. Quý Đồng không lên tiếng, chỉ lặng lặng nhìn vào đôi mắt anh. Ánh mắt tĩnh lặng ấy thấp thoáng một chút bực mình. Trên thế giới này, bao nhiêu vui buồn hợp tan đều có thể được chữa lành bởi thời gian. Chuyện giữa cô và anh, bảo nhiều thì không đủ để nói cả cuộc đời, bảo ít lại chẳng ít đến mức dễ dàng xóa bỏ. Thế nhưng đến hôm nay, tất cả đều đã nguội lạnh. “Cho em về nhà!”. Hạ Khải Thành không thèm để ý tới cô, thấy cô vẫn đứng bất động bên đường, anh bồi thêm một câu: “Chia tay Cố Kim Đông đi! gã ta ở ngoài không chỉ có một Bành Tinh đâu!”. Nói rồi, anh bước đi. Quý Đồng cuống quýt chạy lên chặn trước mặt anh, không kiêng dè gì kéo anh vào một góc. Hạ Khải Thành không có hứng thú động chân động tay với cô, từ đầu tới cuối chỉ phóng ánh mắt lạnh lùng nhìn cô khóc lóc om sòm. Vệ sĩ đang định tiến lại thì anh ra hiệu không cần, sau đó, anh gạt tay Quý Đồng xuống: “Tự trọng một chút! Nể mặt bố em, anh cho em ba phút! Vừa phải thôi”. Đứng từ góc độ này, anh mới nhìn rõ chiếc trâm cài áo trên ngực cô. Anh giơ tay lên tựa hồ muốn cầm vào để nhìn kĩ hơn. Quý Đồng định thần lại, vội vàng giật chiếc trâm xuống, đánh vào người anh. Hạ Khải Thành không tránh, chiếc trâm xẹt qua da mặt anh để lại vết xước rõ rệt. Anh nhíu mày nhìn cô. Chuyện đã tới nước này, Quý Đồng thừa hiểu lòng tự trọng chẳng có giá trị gì, không ai có thể cứu được cô. Cô cảm thấy nực cười, nhìn trân trân vào anh mà nói: “Em chỉ hẹn vợ anh ra ngoài một lát mà anh đã sợ tới mức này rồi sao? Rõ ràng không phải anh sợ chị ấy giúp em, mà lo em sẽ nói lung tung với chị ấy”. Quả nhiên không bận tâm đến thể diện, Quý Đồng nói năng trôi chảy hơn hẳn. Những lời mắc nghẹn trong cổ họng cả tối rốt cuộc lúc này đã được thốt ra, có chết cô cũng cảm thấy mãn nguyện: “Hạ Khải Thành, lúc dỗ tôi lên giường sao anh không bảo tôi phải tự trọng?”. Cơn thịnh nộ nổi lên, Hạ Khải Thành đột ngột kéo cô lại, tóm lấy gáy cô, ép cô phải ngửa mặt, sau đó gằn giọng nói từng tiếng: “Tối nay ai cần cầu xin ai?”. Hốc mắt Quý Đồng đã long lanh nước. Nhìn vết xước trên mặt Hạ Khải Thành,cô thật muốn đâm mạnh thêm chút nữa để xé rách cái vẻ mặt giả vờ đạo mạo kia. Cô cực đoan nghĩ như thế, rồi bất ngờ bật khóc. Lát sau, cô gạt tay anh xuống, cố gắng nuốt hết tức giận vào trong, thấp giọng nói: “Em cầu xin anh!”. Hạ Khải Thành không mấy hài lòng với kết quả này. Quý Đồng có thể vì mục đích của bản thân mà bất chấp thủ đoạn, điều này anh đã được lĩnh giáo từ lâu. Chẳng mấy chốc, tài xế đã lái xe ra đón anh, đang đợi bên vệ đường. Hạ Khải Thành không muốn tiếp tục đôi co với cô nữa, bèn vòng qua người cô rồi mở cửa lên xe, quay về khu biệt thự. Cơn đau đầu lại phát tác dữ dội nhưng Quý Đồng cắn răng chịu đựng, xoay người đuổi theo, cô chạy một đoạn thì mất dấu, thực sự không biết nhà anh ở nơi nào, đành ngồi trên bãi cỏ ven đường mà đợi. Cô đã sớm chuẩn bị tâm lý rồi. Cô biết Hạ Khải Thành xưa nay không nương tay với mình, anh không phải Cố Kim Đông, sẽ không bao giờ hồi tâm chuyển ý, càng không mềm lòng đi dỗ dành người khác. Không ngoài dự đoán, Quý Đồng cứ chờ mãi, chờ hết cả một đêm. Thành phố Tịnh lúc rạng sáng nhiệt độ giảm xuống âm độ C, rét đến nỗi muốn khóc cũng chẳng còn sức đâu mà khóc. Như vậy càng tốt, lạnh thế này cô sẽ không buồn ngủ, cũng không chảy nước mắt khiến mặt bị đóng băng. Cứ như thế, Quý Đồng thức trắng một đêm, toàn thân tê rần, cô chỉ có một cảm giác duy nhất là đau đầu, đau đến hoa mắt chóng mặt. Cô hoàn toàn không có ý thức gì về việc trời sắp sáng, cứ ngồi đờ đẫn bên đường. Cuối cùng, Hạ Khải Thành cũng cử người đến đón cô. Sự chờ đợi của Quý Đồng không hề uổng phí. Cô chọn nơi ban ngày đông người qua lại, dù sao cô vẫn mang họ Hạ, để người ngoài nhìn thấy cô ngồi vật vờ kiểu này, nhà họ Hạ khó tránh được mất thể diện. Người tới đón cô là Vi Lâm, thuộc hạ thân cận của Hạ Khải Thành. Anh ta tiến lại, kéo Quý Đồng đứng dậy, nhét Quý Đồng vào xe. Trong xe chỉ có hai người họ. Quý Đồng đã lạnh cóng người, miệng run run không thốt lên được câu nào. Nhìn qua gương chiếu hậu, Vi Lâm biết cô có điều muốn nói, bèn mở miệng: “Anh Hạ sáng nay có việc phải đi. Anh ấy dặn dò cô trước tiên hãy quay về nhà thu xếp một chút, dù thế nào cũng không thể cứ để bộ dạng này mà đến gặp lão gia được”. Nghe vậy, Quý Đồng thở phào như trút được gánh nặng. Cô kéo áo khoác sít lại rồi ngả người vào cửa xe, yên tâm chợp mắt một lát. Quý Đồng trọ ở khu vực vành đai bốn. Đoạn đường này thường xuyên ùn tắc, cũng may hiện giờ vẫn còn sớm. Phía sau, một chiếc ô tô khác đang bám theo bọn họ. Hạ Khải Thành yêu cầu giữ một khoảng cách nhất định cho đến tận khi về đến nhà Quý Đồng. Anh nhìn Vi Lâm dìu cô lên phòng, tay chân cô vẫn không ngừng run rẩy, mặc dù đã ngồi trong xe một đoạn đường khá dài. Khi Vi Lâm trở xuống báo cáo tình hình, Hạ Khải Thành cũng không vội đi ngay. Anh vân vê thứ gì đó trong lòng bàn tay, chậm rãi mở ra xem. Chiếc trâm cài áo đính miếng ngọc lưu ly hình lá ngô đồng sáng lấp lánh. Đáng tiếc đã có một vết xước do bị rơi. Dùng ngọc lưu ly làm trâm cài áo là kiểu cách Đông Tây pha trộn. Tổ tiên nhà họ Hạ xưa kia đã lập nghiệp dựa vào con đường chế tác ngọc lưu ly, tay nghề truyền từ đời này sang đời khác. Mặc dù thời buổi hiện giờ chẳng còn mấy người mưu sinh bằng nghề đó, nhưng dòng họ có quy củ nghiêm ngặt, đích tôn của mỗi thế hệ đều phải học. Hạ Khải Thành nhìn chằm chằm vào vết xước trên miếng ngọc, ánh mắt tối sầm lại. Anh trầm giọng nói với Vi Lâm: “Báo với mọi người trong nhà, tối nay Quý Đồng sẽ về”. ... Mời các bạn đón đọc Tình Yêu Còn Mãi của tác giả Huyền Mặc.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Hay Là Mình Sống Chung - Hồng Cửu
Được biết nhiều với tác phẩm Chờ em đánh răng xong nhé, nhưng nhiều tác phẩm tiếp theo của Hồng Cửu lại không thực sự nổi bật hẳn lên. Tuy nhiên, với Hay là mình sống chung, Hồng Cửu đã cho bạn đọc thấy một phong cách rất khác. Một câu chuyện độc đáo và không kém phần hài hước về một cặp đôi oan gia: Tiền Phi và Lý Diệc Phi. Tiền Phi, một cô gái bình thường, không có gì nổi trội, dễ mềm lòng và hơi chút “keo kiệt”. Lý Diệc Phi, một anh chàng công tử, đẹp trai, độc thân nhưng cũng độc mồm độc miệng không kém. Do nhiều biến cố về mặt tình cảm cũng như nhiều sự tình cờ của số phận mà run rủi hai con người trái ngược này ở chung một nhà. Lý Diệc Phi thuê nhà của bà chủ là Tiền Phi dở hơi, ngốc nghếc. Cuộc sống cứ phải gọi là trôi qua trong những tình huống dở khóc dở cười. Nhiều khúc mắc hiểu nhầm vui nhộn và thú vị liên tiếp xảy ra khiến họ ngày càng xích lại gần nhau hơn. Diệc Phi đại thiếu gia IQ cao EQ thấp thế mà cũng bị cô chủ nhà Tiền Phi làm cho rung động. Sau những ngày làm việc mệt mỏi, một cuốn sách vui nhộn và đầy tinh thần lạc quan như Hay là mình sống chung chắc chắn sẽ mang đến những giây phút thư giãn thoải mái cho bạn đọc. *** Mười một giờ đêm, Tiền Phỉ lái xe đến trước cửa khách sạn Trường Anh. Cô lại gửi thêm một tin nhắn nữa hỏi Uông Nhược Hải: “Anh đang ở đâu? Khi nào thì anh về?” Khoảng chừng 5 phút sau Uông Nhược Hải mới trả lời một câu: “Anh phải tăng ca cùng cấp trên, đêm nay không về, em mau ngủ sớm đi.” Tiền Phỉ khẽ cắn môi, đi vào khách sạn. Diêu Tinh Tinh đang trên sô pha trong đại sảnh đợi cô, thấy cô đi vào, “sạt” vội đứng lên giữ chặt lấy cô, kích động giống như trời sắp sập xuống, cằn nhằn nói với cô: “Sao bà lại chậm chạp như vậy? Tôi đã chờ bà gần một tiếng đồng hồ rồi, chậm thêm một lát nữa, hai kẻ kia có thể đã làm xong việc trở về nhà rồi cũng nên, bà còn bắt gian gì nữa?” Tiền Phỉ hỏi lại: “Bà chắc chắn Uông Nhược Hải đưa một cô gái đến đây thuê phòng?” Diêu Tinh Tinh đấm ngực dậm chân: “Bà còn nghi ngờ cái gì nữa? Thị lực của tôi từ bé đến lớn có bao giờ dưới 1.5 chưa? Tôi cũng đã sớm nói với bà, Uông Nhược Hải có gì đó khác thường, tên đó chắc chắn có người khác bên ngoài! Làm gì có ai ngày nào cũng đi xã giao chứ?” Bước đến thang máy quẹt thẻ phòng, nhưng hai cô lại không có thẻ, Diệu Tinh Tinh nhân lúc không ai chú ý kéo Tiền Phỉ về phía cầu thang bộ. ... Mời các bạn đón đọc Hay Là Mình Sống Chung của tác giả Hồng Cửu.
Cửu Gia, Đừng Làm Vậy - Cửu Lộ Phi Hương
Chuyện may mắn nhất trong đời Nhẫm Cửu là “nhặt” được một “đại nhân vật” hôn mê bất tỉnh mang về nhà, chờ ngày lấy làm phu quân! Chuyện kém may mắn nhất trong đời Sở Cuồng là trúng tập kích trọng thương, đã vậy muốn tìm lại thiết bị bay trở về còn phụ thuộc vào nữ thổ phỉ Nhẫm Cửu! Chiến binh mạnh mẽ, lý trí Sở Cuồng vừa chống lại kẻ thù truy sát, vừa phải nhẫn nhịn nữ thổ phỉ theo đuổi. Rốt cuộc là Nhẫm Cửu bỏ cuộc hay Sở Cuồng không chịu được mà đầu hàng đây!? Cửu Lộ Phi Hương là tác giả của trang tiểu thuyết Tấn Giang, một em gái mũm mĩm thích ăn thịt, thường viết truyện vừa, trong tác phẩm không tỏ vẻ uyên thâm hay màu mè, cách hành văn ngắn gọn, dễ hiểu và hài. *** Một ngày đầy nắng và gió, Nhẫm Cửu ngửa đầu ngủ trên chiếc ghế đá bọc da hổ ở đại sảnh trong trại. Mấy hôm nay tới tháng, Nhẫm Cửu cảm thấy trong người máu chảy thành sông, đau đến nỗi nửa người tê liệt, trong lòng hết sức sầu muộn. Thêm vào trước đó xuống núi cướp chồng, tướng công tú tài nàng hằng mong nhớ lại vắt lụa trắng lên xà nhà dọa tự tử, thà chết cũng không chịu làm nam nhân của nàng, Nhẫm Cửu cảm thấy thể diện của mình bị tổn hại, tình cảm trắc trở, vô cùng buồn bã. Trở về sơn trại, mấy ngày liên tiếp Nhẫm Cửu cũng không lấy lại được tinh thần. Con hổ trắng nhỏ sáu tháng tuổi bên chân chà chà vào quần Nhẫm Cửu, đôi mắt sáng long lanh nhìn nàng. Nhẫm Cửu mệt mỏi đá nó một cước: “Đi đi, đi chơi với Đại Hoàng đi, đại gia hôm nay chỉ còn nửa mạng, không có sức điên với ngươi.” Đại Bạch gầm gừ vài tiếng rồi lại cố gắng nhảy nhót, thấy nàng vẫn nằm đó như chết rồi, nó vụng về cắn quần Nhẫm Cửu kéo ra ngoài. Nhẫm Cửu không có sức tranh với nó mà nằm đó như một thi thể, mặc nó kéo nàng từ trên ghế đá xuống như đang đùa giỡn, rồi từng bước từng bước loạng choạng lôi ra ngoài. “Đại Bạch, ngươi có biết ngươi lôi đến đâu đại gia chảy máu đến đó không hả, ngươi quay đầu nhìn thử xem, ngươi làm máu chảy đầy đất rồi kìa.” Đại Bạch mặc kệ Nhẫm Cửu càu nhàu, mãi đến khi kéo nàng đến trước bục cửa cao cao, nó không vượt qua được, chỉ đành chà chà vào mặt Nhẫm Cửu giả ngây thơ. Nó vẫn còn nhỏ, gai trên lưỡi vẫn chưa cứng, liếm liếm khiến Nhẫm Cửu ngứa ngáy khó chịu. ... Mời các bạn đón đọc Cửu Gia, Đừng Làm Vậy của tác giả Cửu Lộ Phi Hương.
Người Đàn Ông Của Tôi - Dung Quang
Khoảng cách xa nhất trên thế giới này không phải là sống và chết, cũng không phải là đứng trước mặt người nhưng không thể nói “em yêu anh”, mà là, rõ ràng là tôi yêu người, nhưng người lại không biết, lại còn muốn giới thiệu đối tượng cho tôi! Chỉ cần anh tốt với em một chút, chỉ cần mỗi ngày anh cười với em nhiều một chút, thì em nhất định sẽ không dễ dàng chuyển anh ra ngoài, để thay thế một người khác vào trong trái tim em đâu. Bởi vì hiện tại, toàn bộ nơi này đều là của một người tên Trình Lục Dương, không chứa nổi ai khác nữa rồi.“Thư Tình, trên đời này có vô vàn những điều chưa chắc chắn. Nhưng anh hy vọng em hiểu rằng, chỉ cần nơi đó có anh là em có thể yên lòng mơ một giấc mộng bình yên và tươi đẹp…” Truyện Người Đàn Ông Của Tôi của tác giả Dung Quang thuộc thể loại truyện ngôn tình, đề cập đến một vấn đề khá nhạy cảm trong tình yêu đó là những con người thuộc thế hệ và tầng lớp khác nhau. Nội dung quyển này có thể gọi là cùng chủ đề với tác phẩm Tình Sinh Ý Động của Tùy Hầu Châu. Đó là thầy và trò, họ gắn bó với nhau trong từng buổi học, từng con chữ nhưng cô học trò lại cảm nắngvà tấn công thầy của mình. Anh làm sao có thế từ chối tình cảm kia và giữ trọn vẹn chữ thầy to lớn trong lòng mọi người đây! *** Thư Tình đi từ từ ra khỏi cổng chính của giảng đường thì thấy ở đằng xa có một chiếc xe Volvo màu đen đang đứng đợi cô. Cô vội vàng cúi đầu giả vờ như không thấy, sau đó bước nhanh hơn đi về phía con đường nhỏ. “Thư Tình”. Giọng nói trầm thấp đó vang lên phá vỡ sự yên tĩnh của giảng đường không người, vang vào trong tai cô. Thư Tình không lên tiếng, bước chân cũng nhanh hơn, cô vô thức nắm chặt quyển “Giáo trình tiếng Pháp căn bản” trong tay, khẩn trương đến nỗi sống lưng cũng cứng đờ. Cố Chi biết cô đang trốn tránh anh, anh không nói hai lời, dứt khoát bước nhanh về phía cô, nắm chặt lấy cổ tay cô, thản nhiên nói một câu: “Lên xe”. Thư Tình giật mình suýt nhảy dựng lên, cô xoay người thật nhanh sang chỗ khác, cố gắng giữ bình tĩnh nói: “Giáo sư Cố, có gì thì thầy hãy nói ở đây đi, em còn phải…..”. Cô chần chờ trong chốc lát, suy nghĩ nhanh trong đầu, “Em còn phải xuống văn phòng một chuyến, phụ đạo viên có tài liệu muốn em chỉnh lại”. Ánh mắt Cố Chi lạnh xuống, anh lạnh lùng nói một câu: “Vậy sao? Vừa rồi khi tôi tới đây, tôi còn gặp em ấy đang lấy xe ở bãi đậu xe, chuẩn bị về nhà”. Sắc mặt Thư Tình cứng đờ, ngượng ngùng ho một tiếng, không nói gì nữa. Đối phương nhanh chóng buông lỏng tay ra, chỉ nói lại một lần: “Lên xe”. ... Mời các bạn đón đọc Người Đàn Ông của Tôi của tác giả Dung Quang.
Oan Gia Độc Miệng - Dung Quang
Khoảng cách xa nhất trên thế giới này không phải là sống và chết, cũng không phải là đứng trước mặt người nhưng không thể nói “em yêu anh”, mà là, rõ ràng là tôi yêu người, nhưng người lại không biết, lại còn muốn giới thiệu đối tượng cho tôi! Chỉ cần anh tốt với em một chút, chỉ cần mỗi ngày anh cười với em nhiều một chút, thì em nhất định sẽ không dễ dàng chuyển anh ra ngoài, để thay thế một người khác vào trong trái tim em đâu. Bởi vì hiện tại, toàn bộ nơi này đều là của một người tên Trình Lục Dương, không chứa nổi ai khác nữa rồi. *** Đàn ông bốn mươi tuổi, hoặc phóng khoáng trưởng thành, nhanh nhẹn phong độ, hoặc thô tục hói đầu, bụng phệ. Thật không may, người đàn ông đang ngồi ở bên cạnh Tần Chân lúc này lại là dạng thứ hai. Cái bản mặt thối của thầy Hồ cứ như mới được vớt từ trong hầm cầu ra, nước miếng văng tung tóe mà quát Tần Chân: “Nhìn đường! Nhìn đường! Tôi bảo cô lái xe chứ không bảo cô sửa xe, cô cứ dán mắt vào vô lăng làm cái gì? Đằng trước có xe mà nhìn không thấy hả? Tôi phục cô luôn, cả người cứng đơ như rô bốt mà học lái xe làm gì? Đi bôi chút dầu trơn rồi hẵng lái tiếp, nhé?” Ông ta đã tụng cả buổi rồi, càng tụng Tần Chân càng cứng đơ, tay chân cũng không biết nên để đâu. Sắp tới giao lộ, thầy Hồ lại bắt đầu la mắng cô: “Lần này nếu cô mà lộn chân ga với phanh xe thì tôi cho cô biết, cô đừng bao giờ mơ tới chuyện học lái xe nữa! Sớm biết cô đần như vậy thì lúc đầu tôi đã không thèm thu cái bao thuốc kia của mẹ cô.” ... Mời các bạn đón đọc Oan Gia Độc Miệng của tác giả Dung Quang.