Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Cháy Hết Lãng Mạn (Triệu Thập Dư)

Văn án:

Tựa gốc: Cường Thế Sủng Ái.

Chu Khởi thích một cô gái.

Đang suy nghĩ làm sao lừa người về nhà, cô gái kia lại tự mình tìm tới.

“Nghe nói anh rất nghèo? Một trăm tệ một ngày bao ăn ở, có làm không?” Tìm mua: Cháy Hết Lãng Mạn TiKi Lazada Shopee

Anh nhìn thẻ đen trong ví, cùng tài khoản mấy tỷ tiền lãi cổ phiếu, lười biếng nhìn cô, cười cười:

"Xin chào bà chủ.”

Gần đây Chu Khởi hơi bất thường.

Quần áo cao cấp biến thành đồ taobao, iPhone XS đời mới biến thành cục gạch Nokia.

Có người nói, anh không có tiền, em cho anh mượn.

Anh lạnh lùng liếc qua: “Con mắt nào của ngươi thấy ta không có tiền?”

Ngay sau đó, điện thoại kêu lên, Chu Khởi nháy mắt trở nên ôn nhu, mỉm cười.

“Bảo bối, anh không có tiền bắt taxi về, em có thể tới đón anh không?”

“…” (*)

Đại thiếu gia hào môn tán gái như thế nào nhỉ? Rất đơn giản, dùng tiền đè chết đối thủ, sau đó nửa dụ dỗ nửa ép buộc đưa người đẹp về nhà. Đấy là truyện ngôn tình thông thường đều viết như vậy, nhưng đáng tiếc đây không phải một cuốn truyện bình thường. Vì vậy cách đại thiếu gia truyện này tán gái... thật sự rất khó đỡ.

Anh, Chu Khởi, một người giàu nứt đố đổ vách, gia tộc quyền lực hạng nhất, nhưng đứng trước cô, anh lại trở thành nhân viên bảo vệ quèn đang mắc nợ ngập đầu, không nhà không xe không liêm sỉ.

Hứa Nùng là một cô sinh viên khoa biểu diễn nghệ thuật nhưng lại bí mật muốn theo đuổi ngành đạo diễn. Do sự phức tạp của gia đình, cô gái luôn phải giấu mình trong những bộ đồ cũ kĩ, cố gắng giảm bớt sự tồn tại. Tranh thủ nghỉ hè, cô xin làm thực tập phó đạo diễn trong một đoàn phim nhỏ ở Thành phố điện ảnh. Và cũng chính tại nơi này, cô đã gặp được anh, người đàn ông mặt dày giữa đường nhảy ra, khiến mọi kế hoạch của cô đều đổ bể.

Chu Khởi cái gì cũng có, chỉ không có liêm sỉ. Đại thiếu gia như anh muốn gió có gió, muốn bão được bão, có cô gái nào chưa từng nhìn qua. Nhưng chính anh cũng chẳng thể ngờ được có một ngày, mình sẽ rơi vào lưới tình đột ngột như thế. Cô gái đó trông giống như con mèo nhỏ đáng yêu meo một tiếng, trái tim anh liền nhộn nhạo.

Lần đầu gặp nhau, anh mặt dày xin cô một mồi lửa hút thuốc. Lần thứ hai chạm mặt, anh đang mặc chiếc áo bảo vệ, lại làm cô hiểu lầm rằng mình là một thanh niên nghèo khó mang nợ phải chạy trốn. Đã có lần hai rồi thì sẽ có lần ba, lần bốn. Mèo nhỏ cứ thế xông vào chiếm chỗ trong cuộc sống của Chu Khởi như vậy đấy. Đến lúc nhận ra tình cảm của mình, thì anh đã không còn cách nào rút chân ra được nữa rồi.

Anh phát hiện một bí mật, con mèo nhỏ có sự bài xích kì lạ với đám thiếu gia công tử. Vì vậy cái khó ló cái khôn, anh bắt đầu giả nghèo giả khổ, quần áo đổi sang loại rẻ tiền nhất, điện thoại smartphone biến thành cục gạch nokia. Miễn là lay động được trái tim yếu ớt của người thương, anh chẳng ngại chịu khó một chút.

Rốt cuộc chiêu bài đánh vào tình thương này cũng có tác dụng, mèo nhỏ tìm việc cho anh, lại mềm lòng cho anh ngủ chung phòng khách sạn trong đoàn phim. Con sói đuôi to Chu Khởi trong lòng đã nhảy cào cào vui sướng rồi mà ngoài mặt vẫn phải nhăn nhó khó xử, thật là ngược tâm quá đi!

Cô làm đạo diễn, anh đóng vai quần chúng, hai người giữa phim trường giống như trở về tuổi thanh xuân cấp ba, chập chững biết yêu, biết thẹn thùng. Hứa Nùng đã bị sự chân thành của anh lay động. Dù anh nghèo kiết xác chẳng xu dính túi nhưng lại luôn quan tâm, chăm sóc và bảo vệ cô, điều mà đã từ lâu Hứa Nùng không nhận được từ gia đình. Cô đã bị anh đánh gục rồi.

Thế là kế hoạch tán gái của Chu thiếu chuẩn bị thành công rực rỡ, chẳng qua là giữa đường có một cục đá nhảy ra chắn ngang, đó chính là anh trai kế của nữ chính, Bùi Ngọc.

Bùi Ngọc là diễn viên nổi tiếng, gia đình bắt ép Hứa Nùng học diễn xuất cũng chính vì hắn đứng sau giật dây. Nếu trong mấy cuốn truyện cao H giả incest, chắc chắn hắn ta sẽ có tên trong danh sách nam chính. Đáng tiếc câu chuyện của chúng ta hôm nay là một bát thức ăn cho cẩu độc thân ngọt ngào hấp dẫn, vì vậy hắn ta đành phải ngậm ngùi nhận vai nam phụ đáng ghét.

Nói đến nhân vật này cũng phải kể thêm một chút về gia đình của nữ chính Hứa Nùng. Bố đi tù, mẹ tái giá với một đại gia ở thành bắc, anh trai kế luôn có ý đồ mờ ám với mình, Hứa Nùng lúc nào cũng sống trong nỗi sợ hãi. Bùi Ngọc vốn có tình yêu chiếm hữu với Hứa Nùng. Hắn luôn tự tin rằng cô yêu mình, mà dù cô không yêu cũng chẳng sao, hắn chỉ cần thể xác của cô là đủ. Tình yêu điên cuồng của hắn từ lâu đã bị Hứa Nùng nhận ra và bài xích.

Cô muốn học đạo diễn, nhưng anh trai kế quỷ quyệt cùng với mẹ ruột ép cô phải theo học diễn xuất, trở thành một con búp bê tùy ý điều khiển. Vì vậy cô gái nhỏ mới âm thầm phản kháng, cố trở thành một sinh viên kém cỏi trong khoa biểu diễn.

Và rồi trong lúc Hứa Nùng đang loay hoay trong cuộc sống bế tắc, nam chính Chu Khởi oanh liệt xuất hiện, tỏa hào quang chói mù mắt các vai phụ khác. Anh đúng là một thiên tài diễn xuất không qua trường lớp, diễn trọn vai thiếu gia giả nghèo, lừa được nữ chính, lừa luôn cả mẹ cô lẫn tên anh trai kế Bùi Ngọc.

Nghèo cũng có cái giá của nghèo các bạn ạ. Bùi Ngọc và bà mẹ độc ác của nữ chính hẹn gặp Chu Khởi, ném tiền vào mặt bắt anh rời xa Hứa Nùng. Nếu đối với một người đàn ông nghèo có lòng tự trọng cao thì chắc chắn đã phủi mông bỏ đi, nhưng đây là đại thiếu gia nhà họ Chu, là người da mặt dày thứ hai thì không ai đứng nhất. Ép anh bỏ con mèo nhỏ nhà mình hả, vậy anh đi đăng ký với cô luôn, trở thành vợ chồng chính thức để xem ai còn dám chia rẽ.

Nói vậy thôi chứ trong chỗ tối nam chính Chu Khởi của chúng ta cũng âm thầm lo sợ một ngày kia Hứa Nùng sẽ khám phá ra thân thế của anh. Anh không sợ gì hết, chỉ không muốn cô phải đau lòng khổ sở. Vì vậy trong ngày kết hôn, anh đã đem hết tất cả tài sản, xe, giấy tờ nhà nhét vào trong một cái hộp, trịnh trọng trao cho cô.

Nhưng đại thiếu gia ngốc nghếch của chúng ta nào có ngờ đến mở Hứa Nùng cũng chẳng thèm, cất cái hộp vào trong ngăn tủ. Cô còn nghĩ, người nghèo như anh liệu có tài sản gì chứ, nếu có thì cũng phải tiết kiệm, coi như cô nhận tấm lòng là được. Vì vậy đến tận khi Bùi Ngọc và mẹ của Hứa Nùng tìm đến cửa "khuyên nhủ", nói hết sự thật về thân thế của anh để chia rẽ hai người, cô mới hốt hoảng mở chiếc hộp ấy ra.

Sau đó, tất nhiên là cô vội vàng chạy tới chỗ anh để "xác nhận", khiến cho Chu thiếu không sợ trời không sợ đất lại bị một phen thót tim, gì cũng chẳng cần, mặt dày bám lấy cô cầu xin tha thứ.

"Chúng ta ly hôn đi."

Chu Khởi banh hàm, trên mặt đều là vẻ lạnh lùng nghiêm túc.

"Vợ à, em tức giận cũng được, muốn tra tấn hay dạy dỗ, anh sẽ không hai lời mà đáp ứng, nhưng chỉ có chuyện ly hôn này thì không được."

Hai cổ tay Hứa Nùng bị anh nắm chặt giữ ở cạnh sườn, thân hình anh mạnh mẽ áp xuống người cô. Môi mỏng như có như không để bên môi cô, khi anh mở miệng, âm thanh trầm thấp mang theo dục vọng chiếm hữu không thể kiềm chế.

"Muốn ly hôn? Trừ khi anh chết." (*)

Đốt cháy lãng mạn, đổi lấy em.

Chỉ mình em.

Bởi vì đây là một cuốn truyện hết sức ngọt ngào, nên cái kết đảm bảo sẽ khiến cho các bạn đắm mình trong bể mật. Mô típ cô gái xinh đẹp giả xấu xí dường như đã quá quen thuộc trong ngôn tình rồi, nhưng cách dẫn dắt của tác giả khiến câu chuyện này nghe rất vô lí nhưng lại thuyết phục. Nhân vật càng gây ấn tượng mạnh đó là Chu Khởi, thiếu gia giả nghèo lừa tình con gái nhà người ta, để rồi bị nghiệp quật rơi vào bể tình không ngóc đầu lên nổi.

"Cháy hết lãng mạn" có lẽ là lời nhắn nhủ của tác giả, nếu yêu hãy cuồng say, hãy cháy hết mình để không bao giờ phải hối hận. Như đại thiếu gia Chu Khởi, như cô bé mèo hoang ngốc nghếch Hứa Nùng, cuối cùng cũng có cái kết đẹp như cổ tích.***

Thời gian nháy mắt đã tới cuối tháng.

Bởi vì cùng Chu Khởi xác nhận quan hệ, cho nên gần đây thời gian riêng tư của Hứa Nùng cơ bản đều dành cho người bạn trai mới ra lò của mình, hiếm khi có buổi gặp gỡ nói chuyện với Trì Sa Sa và Lưu Ngải.

Hôm nay tạm thời Chu Khởi có việc, không thể đưa Hứa Nùng tới lớp, cô hiếm có dịp rời nhà sớm đi tới trường, khi tới phòng học lớn còn hơn một tiếng nữa mới vào lớp.

Hai người Lưu Ngải và Trì Sa Sa, thêm Hứa Nùng vào nhóm nhỏ Wechat, bình thường ở trong nhóm Hứa Nùng không nói nhiều, nhưng hai cô gái nói gì cô vẫn thấy.

Thỉnh thoảng bọn họ cũng sẽ oán hận Hứa Nùng trọng sắc khinh bạn, con thuyền tình bạn của ba người vừa mới nổi lên, nếu như lại chìm xuống như vậy, ước chừng rất nhanh sẽ bị lật.

Cơ bản Hứa Nùng từng kháng nghị qua với Chu Khởi, nhưng người đàn ông đó vẫn bày ra bộ dáng bị tổn thương, nói mỗi ngày cô đi học đã mất hơn nửa ngày, ngoại trừ đi học, cô còn muốn dành thời gian ôn tập quay phim và tìm tư liệu, thời gian dành cho mình cẩn thận nghĩ lại căn bản không có bao nhiêu.

Nếu như hắn không giành giật từng giây từng phút, vậy người bạn trai là hắn một chút cảm giác tồn tại cũng không có.

Hứa Nùng bị anh nói không thể nào tức giận được, đúng vậy, cô xác thực thường ở nhà tra tư liệu, đọc sách các loại, nhưng làm gì có lần nào anh an ổn để cho cô làm xong.

Có hai lần cô đang xem bộ phim cũ, học tập thủ pháp quay phim, kết quả là đang xem phim cô cảm giác được áp bức phía sau lưng nên quay đầu lại nhìn, khi cô còn chưa kịp phòng bị, liền nhanh chóng quay đầu trở lại.

Lần quay đầu này chẳng hề gì, trong mười mấy phút còn lại của bộ phim, cô gần như đều quấn quít trong nụ hôn nóng bỏng của Chu Khởi.

Sau khi bộ phim kết thúc, anh cũng hôn xong, lại còn mặt dày ngồi ở bên cạnh cô, vừa trêu đùa tóc của cô, vừa cười xấu xa nói: ” Xong rồi, em tiếp tục đi, không làm phiền em nữa “

Tiếp tục gì chứ! Hứa Nùng tức giận muốn cắn người.

Cho nên, hôm nay khó có cơ hội nắm bắt thời cơ Chu Khởi có việc, cô một chút cũng không do dự, trực tiếp đeo ba lô rời nhà đi sớm.

Sau khi tới trường, cô còn đặc biệt ở trong Wechat của nhóm, nhắn tin cho Lưu Ngải và Trì Sa Sa, nói mình đã tới trường học.

Hai cô gái nhìn thấy tin nhắn mới này, thậm chí ngay cả nhắn tin trả lời cũng không, ở trong ký túc xá vội vàng thu xếp mọi thứ xong cũng tới lớp sớm.

Trong phòng học lúc này chỉ có một mình Hứa Nùng, cô ngồi ở hàng ghế sau cùng ở trong góc, đang đọc sách của khoa đạo diễn.

Sau khi Lưu Ngải và Trì Sa Sa bước vào, chỉ cần liếc mắt một cái là nhìn thấy cô, nhìn thấy bộ dáng ngoan ngoãn, đọc sách của cô, không nhịn được chế giễu cô.

” Đồng chí tiểu Hứa, yêu đương nồng nhiệt như vậy, còn không có đốt cháy người học sinh tốt là cậu, nói chuyện yêu đương lại còn chăm chỉ học hành như vậy!

” Đúng vậy, cậu như vậy khiến bọn tớ cảm thấy làm gì có tình yêu nào chịu nổi”

Hứa Nùng ngẩng đầu nhìn hai người, bất đắc dĩ cười, “Không phải hai người nói tớ trọng sắc khinh bạn hay sao? Tớ sợ ngọt ngào nữa sẽ khiến các cậu nhớ”

” Trọng sắc khinh bạn và lơ là việc học bản chất có gì khác nhau chứ? “

Lưu Ngải vừa nói, vừa ngồi ở vị trí bên trái của Hứa Nùng, sau đó giành lấy quyển sách trên tay của cô, “bốp” một tiếng, cuốn sách được đặt ở trên bàn.

“Hiện tại là thời gian chị em tốt tra khảo, không cho phép cậu lại làm những chuyện này”

Trì Sa Sa ngồi ở phía bên phải của Hứa Nùng, mãnh liệt gật đầu: ” Đúng vậy, bọn tớ có hàng đống vấn đề muốn hỏi cậu”

Hứa Nùng nhịn cười, nhìn hai người hỏi: ” Hai người muốn hỏi gì?”

Lưu Ngải tỏ vẻ thần bí liếc mắt đánh giá Hứa Nùng, sau cùng ánh mắt dừng ở trên gò má non mịn, hồng hào của cô, trầm mặc rất lâu, sau đó nói với Trì Sa Sa. ” Tớ nhận thấy… Dường như cũng không cần hỏi gì, nhìn sắc mặt đồng chí tiểu Hứa của chúng ta, liền biết cậu ấy bị “tưới ướt ” tàn bạo như thế nào, đáp án đều viết ở trên mặt… “

Nghe thấy hai chữ ” tưới ướt “, trên mặt Hứa Nùng ngại ngùng, trong đầu không tự chủ nhớ tới hình ảnh Chu Khởi hôn sâu mình.

Trong nháy mắt, hai gò má của cô có xu thế càng ngày càng nóng, liền nhanh chóng phủ nhận: ” Không có, cậu đừng nói bừa”

” Ây, ây, ây, đồng chí tiểu Hứa, có lẽ tớ nên lấy gương để cho cậu nhìn bộ dáng hiện tại của chính mình, trong mắt đều là sóng thu trong vắt ” Trì Sa Sa vừa nhìn chằm chằm Hứa Nùng, vừa khoa trương nói.

Hứa Nùng bất đắc dĩ, trừng mắt nhìn hai người, “Hai người nhàm chán không có chuyện gì, đặc biệt nhắc tớ tới sớm là vì tìm tớ làm niềm vui?”

Hai cô gái cũng biết đã đến lúc cần thu lại, cười hì hì trêu chọc Hứa Nùng hai câu, liền nhanh chóng chuyển chủ đề.

” Kỳ thực hôm nay chủ yếu là Sa Sa muốn hỏi cậu, cậu đã nghĩ tới ngày kia muốn tặng Chu đại soái ca quà sinh nhật gì chưa. Chu đại soái ca và xăm cánh tay nhà chúng ta, không phải sinh nhật cách nhau có mấy ngày thôi sao, cậu ấy không biết tặng gì, muốn tham khảo ý kiến của cậu.

Độc giả có thể tìm mua ấn phẩm tại các nhà sách hoặc tham khảo bản ebook Cháy Hết Lãng Mạn PDF của tác giả Triệu Thập Dư nếu chưa có điều kiện.

Tất cả sách điện tử, ebook trên website đều có bản quyền thuộc về tác giả. Chúng tôi khuyến khích các bạn nếu có điều kiện, khả năng xin hãy mua sách giấy.

Nguồn: thuviensach.vn

Đọc Sách

Bạn Trai Tôi Là Xác Ướp (Nhặt Một Cái Xác Ướp) (Mỹ Nhân Vô Sương)
Mình công nhận lời tác giả là đúng, đọc truyện này không cần mang theo não, nhất là cái logic xác ướp nghìn năm trước phải là tóc dài nó không có tồn tại đâu. Đây là một truyện với cốt truyện hơi hơi lạ, ừm mà thật ra đối với mình nó rất lạ rồi. Nữ chính Ninh Mật Đường cùng bạn đi tham quan một ngôi mộ cổ vừa được phát hiện, cô lỡ đứt tay để máu mình chạm vào một chiếc áo bào trong quan tài và rồi một tối mưa sa bão táp cái xác ướp quấn đầy vải trắng đó đứng sừng sững cạnh chân giường cô. Không phụ sự kỳ vọng của mọi người, nữ chính sợ ngất cmnl. Sáng dậy Ninh Mật Đường còn nghĩ mình nằm mơ, cho đến khi đi ra khỏi phòng vẫn thấy cái xác ướp quấn băng trắng đó đang ở trong nhà mình, băng vải trên người vẫn ướt do tối qua “nó” tự lẻn đi khỏi khu nghiên cứu khảo cổ thì bị mắc mưa:v Đằng sau lớp vải quấn kia là một anh chàng đẹp trai cao to tám múi, chính là nam chính xác ướp Mạc Hoài của chúng ta, nam chính đã lên sàn một cách đáng sợ như vậy đấy. Tìm mua: Bạn Trai Tôi Là Xác Ướp (Nhặt Một Cái Xác Ướp) TiKi Lazada Shopee Mạc Hoài là một cái xác ướp có vẻ giàu có, khi khai quật mộ anh là cả một khung cảnh chói lóa bởi bạch ngọc, bởi trận pháp hồi sinh tùy táng 111 người. Nhưng Mạc Hoài tỉnh lại sau hơn nghìn năm và không nhớ gì cả. Anh chỉ biết đi theo Ninh Mật Đường vì mùi máu của cô, đó là một sự ràng buộc. Sau đó Mạc Hoài bám dính lấy Ninh Mật Đường cầu thu dưỡng cầu chở che cầu yêu thương. Ninh Mật Đường là sinh viên năm nhất chuyên ngành Trung văn, hơn hết cô là một nhà văn mạng nổi tiếng, thành công trong việc xuất bản sách và cả bản quyền phim. Đặc biệt, cô có thể ngửi được mùi vị không bình thường, mùi vị đó cho cô biết người đối diện có bình an, sắp gặp nguy hiểm hay sắp tử vong. Ninh Mật Đường với tính cách không tranh đoạt, không so đo, tính cách khá trầm tĩnh và chững chạc. Sau khi Ninh Mật Đường tìm mọi cách mà không “bỏ rơi” được Mạc Hoài, cô đành chấp nhận phải ở cùng anh ta. Ban đầu Ninh Mật Đường vẫn còn rất bài xích bởi vì Mạc Hoài đẹp thì có đẹp, hiền thì có hiền, lại hay bán manh tỏ ra ủy khuất, nhưng việc giữ một cái xác ướp sống lại trong nhà cũng rất thách thức thần kinh đó nha. Nhưng dần dần Ninh Mật Đường lại bị sự ngây ngô quan tâm của Mạc Hoài làm cảm động và sa chân vào lưới tình ngọt ngào mà Mạc Hoài giăng ra - cách tán tỉnh do anh học từ tivi ra ạ:v Nên phải công nhận với mấy nam chính “không bình thường” kiểu này thì tivi là cả kho tàng kiến thức. Khi tình cảm hai người đang êm đẹp sến súa ngọt ngào ngược chết biết bao nhiêu F.A thì đùng một cái, Mạc Hoài có lại ký ức. Mạc Hoài vốn nghìn năm trước là một đế vương, với đế vương thì không nên có điểm yếu mà anh thấy Ninh Mật Đường chính là điểm yếu của mình nên đòi chia tay dọn nhà đi. Người ta nói “quân vô hí ngôn”, nhưng Mạc Hoài lại tự vả mặt mình một phát vang dội khi chính anh chỉ vài hôm sau lại chạy theo Ninh Mật Đường cầu cô đừng bỏ rơi anh. Dù có nhớ lại thì Mạc Hoài vẫn là Mạc Hoài, bản tính thích bán manh ủy khuất hay ghen tuông làm nũng cầu hôn hôn sờ sờ vẫn không thay đổi. Sở thích không mặc quần áo thích khoe thân với Ninh Mật Đường vẫn không thay đổi. Chỉ là sau khi nhớ lại thì bớt đi một xíu ngây ngô mà thôi. Sau khi đọc xong mình cực thích tính cách nam chính vì anh ấy chính là muối của truyện mà: Mạc Hoài có đặc tính đặc trưng của nam chính trung khuyển thê nô, đội Ninh Mật Đường lên đầu và cực bám người. Mạc Hoài là xứng với câu “cao thủ không bằng tranh thủ”, là một thanh niên biết tranh thủ cơ hội. Mạc Hoài không thích mặc quần áo, Mạc Hoài thích khoe thân cho Ninh Mật Đường xem, hạnh phúc khi được Ninh Mật Đường sờ sờ, dù cô không muốn xem đâu. Mạc Hoài nói trừ anh ra tất cả đàn ông đều là người xấu, không ai tốt bằng anh đâu. Mạc Hoài nói với Ninh Mật Đường đừng ghét bỏ anh, em “ghét” anh cũng được nhưng đừng “bỏ” anh. Mạc Hoài thích ngược đám FA bằng cách khoe ân ái trắng trợn. Mạc Hoài sau khi có lại ký ức hay xưng “trẫm”, nhưng “trẫm” khi xưa hậu cung không một bóng hồng, nay sống lại triều đại cũng mất, nghèo túng. Tóm lại là Mạc Hoài cực cực đáng yêu.Độc giả có thể tìm mua ấn phẩm tại các nhà sách hoặc tham khảo bản ebook Bạn Trai Tôi Là Xác Ướp (Nhặt Một Cái Xác Ướp) PDF của tác giả Mỹ Nhân Vô Sương nếu chưa có điều kiện.Tất cả sách điện tử, ebook trên website đều có bản quyền thuộc về tác giả. Chúng tôi khuyến khích các bạn nếu có điều kiện, khả năng xin hãy mua sách giấy.
Bạn Trai Tôi Là Xác Ướp (Mỹ Nhân Vô Sương)
Văn án: Trước đến nay Ninh Mật Đường chưa từng nghĩ rằng sẽ có một ngày mình lại bị một cái xác ướp bám dính không rời. Đoạn ngắn: [Trước khi trở thành bạn trai] Xác ướp nọ túm lấy góc áo Ninh Mật Đường, ngón tay trắng nõn thon dài nắm chặt. Ninh Mật Đường quay đầu lại, hung tợn mà trừng hắn: “Có buông tay ra không?” Tìm mua: Bạn Trai Tôi Là Xác Ướp TiKi Lazada Shopee Xác ướp nhấp đôi môi mỏng, đầu ngón tay nắm chặt đến trắng bệch nhưng nhất quyết không buông. “Nói rồi, đừng có đi theo tôi, anh như vậy thực khiến người ta ghét.” Đoạn ngắn: [Sau khi trở thành bạn trai] Trong phòng bật máy sưởi cho nên có chút khô nóng. “Đường Đường, em chờ một chút, quần này hơi khó cởi.” Mắt Mạc Hoài đen láy, ướt át mê ly, nhìn Ninh Mật Đường bằng ánh mắt khẩn cầu, lại e sợ cô ghét bỏ anh tay chân chậm chạp. Giọng Ninh Mật Đường mềm mại, nhẹ trấn an: “Từ từ thôi, A Hoài, anh vội gì chứ?” Mạc Hoài dùng sức, lôi lôi kéo kéo thắt lưng: “Tất nhiên là anh vội rồi.” Anh ngượng ngùng lại xấu hổ: “Đường Đường, là lần đầu tiên muốn sờ… Sờ anh, anh thực sự vui lắm.” Ninh Mật Đường: “…” Truyện còn có tên khác là [Cùng xác chết nói chuyện yêu đương] 1. Nữ chính xinh đẹp có thể ngửi được cái chết X bậc đế vương dính người, lại hay làm nũng, nam chính là xác ướp. 2. Nam chính cơ thể lạnh băng, không có nhịp tim, đặc biệt dính người yêu, toàn văn ngọt ngọt, ngọt đến sâu răng. 3. Toàn văn không có logic, logic chết ở nơi nào đó rồi, chỉ là tiểu thuyết, tất cả không cần quá suy tính để ý, có thể thích hoặc không thích, đừng tổn thương trái tim tác giả. Văn án cũ: Đối với việc bạn trai là một xác ướp, Ninh Mật Đường chỉ cảm thấy: Bạn trai có nhiệt độ cơ thể lạnh băng, thích được cô sưởi ấm. Bạn trai không có nhịp đập trái tim, không có mạch đập. Bạn trai đặc biệt dính cô, đặc biệt là đêm trăng tròn hung hăng dính cô nói chuyện yêu đương. Lúc này, cả thân thể cao lớn đĩnh đạc hơn người của Mạc Hoài như không có xương có cốt, dựa cả vào trên người Ninh Mật Đường, “Đường Đường, trăng tròn cảnh đẹp như thế, chúng ta hẳn là nên làm cho đêm nay trở nên đẹp hơn.” Ninh Mật Đường đẩy anh ra: “Nghe không hiểu đâu.” Hai mắt Mạc Hoài long lanh, đầy trông mong mà nhìn cô, lại lần nữa sáp lại, cắn lấy đôi môi ngọt như bôi mật của cô, ngửi được hơi thở thơm ngọt của cô: “Trời tối, chúng ta nên đi ngủ nào.” Nước mắt Ninh Mật Đường hóa thành băng, sao mà gần đây ánh trăng mỗi đêm đều tròn đến thế.Độc giả có thể tìm mua ấn phẩm tại các nhà sách hoặc tham khảo bản ebook Bạn Trai Tôi Là Xác Ướp PDF của tác giả Mỹ Nhân Vô Sương nếu chưa có điều kiện.Tất cả sách điện tử, ebook trên website đều có bản quyền thuộc về tác giả. Chúng tôi khuyến khích các bạn nếu có điều kiện, khả năng xin hãy mua sách giấy.
Bạn Trai Thiên Tài (La Lí La Sách)
Văn án: Ai cũng biết Trần Mặc là đệ nhất danh khối trung học toàn thành phố, người cũng như tên, trầm mặc ít lời, như một đoá hoa lạnh lùng lại kiêu ngạo, chỉ nói chuyện với duy nhất Nguyễn Manh. Nhưng điều mọi người không biết chính là, đoá hoa cao lãnh này, khi học tiểu học lớp một từng bị kêu là “thằng nhóc câm”, lúc ấy luôn là tiểu bá vương Nguyễn Manh che chở cậu. Hơn nữa sách vở của đoá hoa cao lãnh này rất đặc biệt, tất cả mặt trên đều viết tên cô. Sau đó, cô hôn đoá hoa băng lãnh là cậu xong, liền chạy đến mất dạng. Tìm mua: Bạn Trai Thiên Tài TiKi Lazada Shopee Nhiều năm sau, cậu chặn cô ở một góc, thanh âm hơi hơi mang theo chua xót, lẩm bẩm, “Tớ sai, nhưng tớ ít nhất sẽ không quên đi chuyện bản thân đã làm.” Nói xong, cậu cúi người, dùng sức hôn cô. Nhiều năm sau tại một đỉnh núi nọ, có người hỏi Trần Mặc: “Trần tổng, mối tình đầu của ngài là khi nào?” Trần Mặc bình đạm trả lời: “Năm nhất.” “Sơ trung hay cao trung?” Trần Mặc: “Tiểu học.” “……” đoá hoa băng lãnh này thực sự là trưởng thành sớm! Cả thế giới này đều bị cậu ngăn cách ở bên ngoài, chỉ có Nguyễn Manh có thể tiến vào.***Đối diện nhà cô bé Nguyễn Manh vừa chuyển đến một gia đình mới, nên bố dắt bé sang nhà hàng xóm chào hỏi làm quen. Thế nhưng kì lạ là cậu nhóc bằng tuổi bé con họ lại chẳng thú vị chút nào, cho dù bé nhiệt tình nói chuyện hay muốn kết bạn thì vẫn trầm mặc lạnh nhạt không nói gì rồi đi mất. Sau này, bố mẹ nói cho bé biết, cậu bạn kia bị bệnh nên không thích giao tiếp cùng người lạ, hy vọng bé có thể giúp cậu hòa nhập với mọi người. Nguyễn Manh khi ấy tuy còn nhỏ tuổi nhưng lại rất biết nghe lời. Vì thế, bé quyết định phải bảo vệ và đối xử thật tốt thật tốt với cậu. Bởi bé hy vọng, cậu sẽ khỏe lại, sẽ vui vẻ chơi đùa cùng bé khắp nơi. Cô bé Nguyễn Manh tựa như một vì sao rực rỡ nhất trên bầu trời, cho dù nhìn ở bất kì đâu cũng lấp lánh xinh đẹp và tràn ngập sức sống. Cô bé hay nói, hay cười lại đặc biệt tinh tế và giàu lòng lương thiện. Sự xuất hiện của cô trong những năm tháng ấy, đã đem những tia nắng ấm áp nhất xóa tan đi sự cô độc đến mức lạnh giá trong lòng một người. Đó chính là cậu bé thiên tài nhưng tự kỉ Trần Mặc. Khi ấy, Nguyễn Manh không hề biết nhiều như vậy, cô bé chỉ biết Trần Mặc là hàng xóm, là bạn của mình, cậu ấy kì lạ như thế nào cũng không sao cả. Các bạn khác ức hiếp cậu, cô sẽ đánh, các bạn khác trêu chọc cậu, cô sẽ mắng, các bạn khác không chơi cùng cậu, cô sẽ chơi. Cô bé muốn mình trở thành người đầu tiên làm cho cậu biết rằng, thế giới này nếu không có ai bên cậu thì vẫn còn cô ở đây. Tất cả, đều tự nhiên như vậy, chân thành như vậy… Vì thế, bên cạnh cậu bé Trần Mặc lạnh nhạt không nói lời nào luôn là cô bé Nguyễn Manh líu ríu đủ thứ chuyện trên đời, từ chuyện trưa nay ăn gì, bài nào không làm được, bị mẹ phạt ra sao… Nguyễn Manh cũng không hề buồn lòng khi cậu không trả lời, bởi vì cô bé biết, cậu sẽ luôn kiên nhẫn lắng nghe và ghi nhớ tất cả. Thế nên, cô bé không ngại ngần mỗi tối chạy đến nhà nhờ cậu giảng bài, còn mua thêm bức tranh ghép hình thật lớn sang chơi chung. Thời gian ở cùng cậu, luôn yên tĩnh dịu dàng và đặc biệt ấm áp. Có lẽ, ngay từ những khoảnh khắc tưởng như bình dị này, đã lặng lẽ thắp sáng những vì sao nho nhỏ trong lòng cả hai, để chẳng biết tự bao giờ lại biến thành dải ngân hà dài rộng trong đêm đen thăm thẳm mất rồi.Độc giả có thể tìm mua ấn phẩm tại các nhà sách hoặc tham khảo bản ebook Bạn Trai Thiên Tài PDF của tác giả La Lí La Sách nếu chưa có điều kiện.Tất cả sách điện tử, ebook trên website đều có bản quyền thuộc về tác giả. Chúng tôi khuyến khích các bạn nếu có điều kiện, khả năng xin hãy mua sách giấy.
Bạn Trai Cùng Nhà Không Phải Người (Bố Đinh Lưu Ly)
“Có vài cuộc gặp gỡ kì lạ.Như là khi em gặp anh vậy…” (*)Trong một cái chớp mắt, duyên phận liền định sẵn. Bà ngoại mà Hạ Ngữ Băng vô cùng yêu thương lâm bệnh nặng rồi qua đời. Trước khi mất bà để lại cho cô một căn nhà nhỏ ở quê nhà và di nguyện đem tro cốt của bà về rải trên sông Linh Khê. Mang trái tim trĩu nặng những đau buồn trở lại, Hạ Ngữ Băng không biết rằng, tại vùng quê nghèo này, cô sẽ gặp được vận mệnh của cuộc đời mình là Lâm Kiến Thâm. Lâm Kiến Thâm là cháu trai được bà nhặt về nuôi, cũng xem như là anh trai nuôi của cô. Khác với những thanh niên sinh ra ở nông thôn, anh cao gầy, trắng trẻo và gương mặt vô cùng tuấn tú. Đặc biệt là đôi mắt của anh, luôn lạnh nhạt và có màu như ánh hoàng hôn buổi chiều rất đẹp. Tìm mua: Bạn Trai Cùng Nhà Không Phải Người TiKi Lazada Shopee Hạ Ngữ Băng đau lòng vì sự ra đi của bà nên cô muốn sống ở đây một thời gian. Bởi vì, ở đây, trong không khí, trong mùi hương, trong tiếng gió, trong ánh mặt trời, trong hoa thơm cỏ dại… đều vương vấn bóng dáng bà. Thế là, Hạ Ngữ Băng và anh trai Lâm Kiến Thâm bắt đầu cuộc sống ở chung trong nhà nhỏ. Hạ Ngữ Băng vốn là một tiểu thư xinh đẹp, thông minh, có tài năng về hội họa. Cô sống trong nhung lụa từ bé, tuy mất mẹ nhưng được bố vô cùng yêu thương sủng ái mà lớn lên. Nhưng không vì thế mà cô kiêu căng, ngạo mạn hay không hiểu chuyện. Hạ Ngữ Băng luôn đem đến những gam màu rực rỡ và sống động ở những nơi cô dừng chân. Từng ánh mắt lấp lánh, từng nụ cười giòn tan vui vẻ của cô đều nhuộm thế giới xung quanh thành sắc màu tươi sáng. Lâm Kiến Thâm lại là một thanh niên có vẻ ngoài ưu tú nổi bật, tính cách thì có phần xưa cũ, lạnh lùng và đặc biệt kiêu ngạo. Hạ Ngữ Băng muốn chung sống hài hòa cùng anh, nên cũng cố gắng nỗ lực làm mọi thứ. Đáng tiếc, vì chưa quen môi trường cùng công việc nên đôi khi sẽ gây ra một ít rắc rối. Tuy nhiên, cô lại nấu ăn rất ngon nên anh cũng hài lòng thưởng thức. Quãng thời gian ở chung cùng Lâm Kiến Thâm đã khiến Hạ Ngữ Băng thật sự học được rất nhiều điều đáng giá và trưởng thành hơn. Cô cũng nhận ra, Lâm Kiến Thâm tuy tính cách có chút kiêu ngạo thất thường nhưng kì thật lại đơn thuần, tốt bụng và ấm áp biết nhường nào. Anh sẽ vì nhớ bà mà lặng lẽ ngắm nhìn bức ảnh cũ hàng giờ liền, anh sẽ vì cô bị bệnh mà quan tâm chăm sóc, anh sẽ vì cô thích dưa hấu ngày hè mà chọn cho cô quả thật ngon, anh sẽ luôn ở bên cạnh âm thầm bảo vệ cô khi những người xấu tính đến quấy rối. Tất cả những điều nhỏ nhặt ấy, tựa như hạt mưa nhỏ, cứ rơi mãi rơi mãi trong trái tim của Hạ Ngữ Băng, đến khi cô quay đầu nhìn lại thì đã hóa thành biển rộng mênh mông mất rồi. Nhưng Hạ Ngữ Băng vẫn chưa dám thổ lộ những tình cảm trong lòng mình với Lâm Kiến Thâm. Bởi vì, cô cảm nhận được giữa anh và mình dường như có một cái gì đó ngăn cách bởi bí mật rất lớn. Cô vẫn chưa định hình được đó là gì và phát hiện ra những điều anh đang che dấu trong lòng thì biến cố đến, đem mọi thứ vạch trần… Đêm đó, chiếc xe của Lâm Kiến Thâm chở Hạ Ngữ Băng về nhà gặp phải sự cố. Tai nạn kinh hoàng xảy ra, những kẻ xấu xa toan tính muốn đẩy cả hai xuống vực sâu thăm thẳm. Hạ Ngữ Băng bị thương rất nặng, máu thấm đẫm, một tay đã gãy, từng hơi thở mỏng manh yếu đuối níu kéo Lâm Kiến Thâm. Nhìn thấy người con gái nhỏ mình đã dùng tất cả những dịu dàng mềm mại trong cả ngàn năm qua để yêu thương chở che sắp mất đi, Lâm Kiến Thâm đã điên cuồng phẫn nộ và hóa thân nguyên hình đem cô cứu trở về, đồng thời trừng trị những kẻ xấu kia. Nhưng đúng lúc đó, Hạ Ngữ Băng tỉnh dậy, tận mắt chứng kiến tất cả những biến hóa đáng sợ và nỗi giận khủng khiếp của anh đã khiến cô sợ hãi muốn chạy trốn. Một cái lùi bước, một ánh mắt run rẩy, một câu nói tàn nhẫn… Hóa ra, giữa yêu quái và con người vốn dĩ không thể có sự tin tưởng, cảm thông và yêu thương. Vậy thì, Hạ Ngữ Băng, vĩnh biệt… Lâm Kiến Thâm không biết, Hạ Ngữ Băng hối hận, đau lòng biết nhường nào trong khoảnh khắc tuyệt vọng cuối cùng anh nhìn cô rồi tung cánh bay về ánh trăng nơi rừng sâu kia. Cô cứ thế vô tình làm tổn thương anh rồi. Vậy thì, cô sẽ dùng sự chân thành và tình yêu của mình, cầu xin anh tha thứ và đưa anh trở về. *** "Có một số thứ mất đi chính là vĩnh viễn, có một vài người quay lại chính là cả đời." Lâm Kiến Thâm không phải là con người. Đúng thế, nguyên thần của anh vốn là rồng, trải qua một trăm năm mới mọc sừng, một ngàn năm mới mọc cánh hóa thành Ứng Long, lại tu luyện để biến thành hình người. Anh chính là chúa tể của muôn loài nơi đây, có thể hô mưa gọi gió ở mảnh đất này… Nhưng cho dù Lâm Kiến Thâm có thế nào thì với Hạ Ngữ Băng cô, anh chỉ là một người con trai cô đem lòng yêu thương mà thôi. Vậy nên, cô gái nhỏ vượt núi băng rừng, dùng chân tình cùng máu và nước mắt của mình, cảm động Ứng Long, đưa anh về nhà. Thời gian này là thời gian vui vẻ, ngọt ngào và ấm áp nhất trong cuộc đời ngàn năm qua của Lâm Kiến Thâm. Bởi Hạ Ngữ Băng như cơn gió dịu dàng, lướt qua tim anh, rất khẽ lại rất êm. Nhưng trong khi Hạ Ngữ Băng đã hiểu rõ lòng mình và muốn cùng anh yêu đương thì Lâm Kiến Thâm lại chậm chạp chưa nhận ra tình cảm của bản thân. Tuy nhiên, khi có người con trai khác ghé về quê thăm Hạ Ngữ Băng, anh nhìn đâu cũng thấy tên kia đáng ghét. Hoa hay quà gì của anh ta tặng cho Ngữ Băng, anh đều muốn ném. Anh cũng không muốn Ngữ Băng đi cùng anh ta luôn. Thậm chí, anh muốn đánh cho tên đó quay về thành phố càng nhanh càng tốt. Thì ra, tận sâu trong lòng anh, Hạ Ngữ Băng là nơi mềm mại dịu dàng nhất anh cất dấu, là viên ngọc quý anh giữ gìn không để ai thấy hay cướp đi. Nhưng, có những khoảng cách không phải cứ bước là có thể qua, có những ngăn cản cứ vùi lấp là không thể thấy được, bởi vì giữa Lâm Kiến Thâm và Hạ Ngữ Băng chính là thân phận yêu quái và con người. Từ xưa đến nay, duyên phận này vẫn thường là bi kịch. Lâm Kiến Thâm không muốn cô vì anh mà đánh mất tương lai tại vùng quê nghèo và cuối cùng là đánh mất sinh mệnh bởi nhân duyên oan nghiệt này. Vì thế, anh để cô rời xa, đem nhung nhớ trở thành cơn mưa, mỗi ngày đều rơi xuống thấm ướt trái tim, cho đến khi… Đêm giáng sinh, Hạ Ngữ Băng gọi điện cho anh, giọng cô rất buồn và cô đơn. Thế giới rộng lớn như vậy, cô lại tịch mịch không có ai bên cạnh. Dường như, bông tuyết cũng muốn hóa thành nước mắt, vương trên mi cô. Lâm Kiến Thâm không thể trốn tránh nữa rồi. Bởi vì, cô gái nhỏ chỉ có anh mà thôi. Bởi vì, cô gái nhỏ đang đau lòng. Bởi vì, cô gái nhỏ là người anh yêu hơn cả sinh mệnh của bản thân mình. Vì thế, khi Hạ Ngữ Băng trở về nhà liền thấy anh đứng đợi cô dưới ngọn đèn vàng rất lâu rất lâu đến nỗi tuyết đã phủ đầy trên tóc anh, trên vai anh. Khoảnh khắc đó cô liền biết, cho dù kiếp này vì yêu anh mà đánh mất tất cả cô cũng cam tâm tình nguyện. Và Lâm Kiến Thâm cùng Hạ Ngữ Băng quyết định dùng tình yêu chân thành của mình đối mặt với tất cả những thử thách sóng gió phía trước. Cuối cùng, sau tất cả những biến cố lớn ấy, họ đã có thể dùng những sắc màu rực rỡ và xinh đẹp nhất tô lên cho câu chuyện tình của mình bằng một kết thúc viên mãn ấm áp đầy hạnh phúc. *** "Bạn trai cùng nhà không phải người" có lẽ là bộ truyện hay nhất, đáng đọc và đề cử nhất của mình cho mn trong thời gian này của tác giả Bố Đinh Lưu Ly. Phải nói rằng, ở thể loại mới này đã một lần nữa khẳng định sự tài năng cùng văn phong tuyệt vời của tác giả. Một bộ truyện với nội dung độc lạ khi kể về mối tình giữa yêu quái và con người bé nhỏ, mà đằng sau nó là cả một câu chuyện đầy tính nhân văn về tình yêu, sự hy sinh cùng những mất mát đau thương khi rời xa người ấy. Không chỉ là những nét vẽ đẹp cho chuyện tình của hai nhân vật chính mà còn là của những nhân vật phụ khác. Đó là sự chờ đợi bi thương, yêu nhưng không thể gặp, muốn nhưng không thể quay về vô cùng cảm động của ông ngoại cùng bà ngoại. Thật sự, khi tìm hiểu và lật mở quá khứ của hai người, rất đau lòng. Về nam nữ chính, mình thấy tác giả đã xây dựng rất tốt cả hai nhân vật. Nữ chính xinh đẹp, đáng yêu, tình cảm lại hiểu chuyện. Nam chính thì vốn là Ứng Long chưa từng trải qua yêu đương nhưng thật sự rất dễ thương. Anh lúc nào ngoài miệng cũng lạnh nhạt phũ phàng nhưng hành động lại dịu dàng và mềm mại vô cùng. Khi nhận ra mình yêu nữ chính, anh đã không ngại thay đổi bản thân, chấp nhận đánh đổi nhiều thứ để có thể bảo vệ tình yêu ấy. Và khi anh ghen hay giở trò muốn xxx vs nữ chính phải nói là đáng iu cực luôn. Mình đọc mà mình bồ kết anh lắm. Mn phải đọc mới cảm được chứ rv thì dài dòng quá, mình khó nói hết được qua câu chữ. Cho nên, nếu mn đang cần một câu chuyện mới lạ với các yếu tố như sạch, sủng, ngọt lại hài hước và cảm động thì mình nghĩ không nên bỏ qua truyện này đâu ạ. Mình đảm bảo "Bạn trai cùng nhà không phải người" sẽ khiến mn có những phút giây thư giãn thật thoải mái và vui vẻ ạ.Độc giả có thể tìm mua ấn phẩm tại các nhà sách hoặc tham khảo bản ebook Bạn Trai Cùng Nhà Không Phải Người PDF của tác giả Bố Đinh Lưu Ly nếu chưa có điều kiện.Tất cả sách điện tử, ebook trên website đều có bản quyền thuộc về tác giả. Chúng tôi khuyến khích các bạn nếu có điều kiện, khả năng xin hãy mua sách giấy.