Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Đại Quản Gia Tiểu Nương Tử

Nội dung : bố y cuộc sống, xuyên qua thời không (ko phải là nhân vật chính xuyên chỉ là 1 nhân vật phụ thôi), ngọt ngào, ấm áp, quản lý việc nhà Nhân vật chính: A Phúc, Thường Hiên Editor : Hoàng Hiểu Phong A Phúc không muốn làm thiếp Nhi tử Tiểu quản sự đưa chủ ý: tìm người thân mật , gạo nấu thành cơm… A Phúc chớp chớp mắt, tiến lên ôm cổ: chàng tới a ~~ Một người là con của hạ nhân, một người là nha hoàn phòng thêu Tuy có vì hắn là nô bộc nho nhỏ mà chịu nhiều chua xót, nhưng lại càng có nhiều lúc ấm áp khi tương trợ lẫn nhau. Thử xem thiếu niên hàm hậu làm thế nào trở thành đại nhân vật tay cầm quyền cao, nha hoàn ngây thơ lột xác như thế nào, để người người nể trọng tiểu nương tử nhà đại quản gia *** Một bộ điền văn không dài lắm, 95 chương chính văn, nhưng cũng đủ dài để người đọc có đủ thỏa mãn với những tình tiết trong truyện. Đây là bộ đầu tiên mình đọc của Nữ vương không ở nhà (một bộ nữa của tác giả là Tiểu nương tử nhà săn bắn) và thật sự ấn tượng với cách tác giả xây dựng nhân vật cũng như tình huống truyện. Nhân vật chính trong truyện là A Phúc, cái tên không mấy ấn tượng hay hoa mỹ, vì đơn giản A Phúc chỉ là một nha hoàn phòng thêu trong hầu phủ. Nhưng A Phúc, người cũng như tên, là một tiểu nha hoàn có “phúc”. A Phúc dung mạo bất quá chỉ được coi là thanh tú, nhưng dáng người lại phổng phao, chỉ mới 15 mà dáng người đã hơn hẳn các thiếu nữ cùng tuổi, bởi vậy nàng nghiễm nhiên ở trong tầm ngắm của Nhị lão gia háo sắc. Nhưng A Phúc không muốn làm thiếp, lão già kia tuổi đáng làm cha nàng, làm sao nàng có thể gả cho hắn. Trở thành thiếp, trở thành một nửa chủ tử thì sao chứ, A Phúc nhất quyết không chịu! Mở đầu truyện là hình ảnh A Phúc khóc lóc thảm thiết chạy ra khỏi phòng Nhị Phu nhân, bà vừa đề nghị nàng làm thiếp cho phu quân mình, dĩ nhiên A Phúc không chịu, luôn miệng kêu gào thảm thiết, đúng lúc này thì nghe tiếng Thường Hiên – con trai Thường quản sự ở trên cây vọng xuống. Hai người trò chuyện một hồi, Thường Hiên tốt bụng khuyên nàng tìm người yêu liều mạng gạo nấu thành cơm để thoát kiếp làm thiếp, không ngờ … gậy ông đập lưng ông =))). A Phúc vừa nghe Thường Hiên nói thì còn lờ mờ, nhưng đúng lúc có mama đi tới, nàng nhanh trí liều mạng cởi áo khoác ngoài ôm cổ Thường Hiên kêu gào: “Huynh không thể bỏ đi như vậy được!!!!” =))))))))) Và rồi chuyện gì đến cũng phải đến, nô tài và nha hoàn tư thông, suýt chút nữa là xảy ra chuyện lớn. Nhưng nhờ Tam thiếu gia – người Thường Hiên theo hầu từ nhỏ, cùng Thường quản sự cầu xin, cuối cùng Nhị lão gia cúng nén giận, mọi chuyện lắng xuống, A Phúc cũng gả cho Thường Hiên ^^! Mọi chuyện coi như từ đây mới bắt đầu! Cuộc sống hai vợ chồng rất bình yên, tận hưởng cảm giác tân hôn hạnh phúc cũng như tình thú của tuổi trẻ. Thường Hiên là một người rất tốt bụng, bị vu oan như thế nhưng trong lòng vẫn nghĩ cho A Phúc, hắn quyết định lấy nàng, vì nàng không còn con đường nào để đi nữa. Có lẽ bạn sẽ cảm thấy Thường Hiên hơi ngờ nghệch, ngốc nghếch, nhưng đối với một nô tài như hắn, lấy một nha hoàn như A Phúc làm vợ cũng không có gì ngược đãi bản thân, huống hồ gì cứu một mạng người còn hơn xây tháp bảy tầng, hắn chỉ là một nô tài, hắn từ nhỏ đã được dạy dỗ để biết rõ thân phận như vậy. Nhưng mọi chuyện không dừng lại ở cuộc sống hạnh phúc đó, Nhị lão gia vẫn ngày ngày lăm le tiểu nương tử nhà con trai quản sự, đến đại thiếu gia cũng không thể kìm lòng yêu thích tiểu nương tử đáng yêu này. Phận nô tài, A Phúc chỉ có thể cam chịu mà tìm cách tránh né. Lúc này, tuyến nhân vật phụ nổi lên đóng vai trò quan trọng, A Phúc bị vu oan giá họa câu dẫn đại thiếu gia. A Phúc phủ nhận, nhưng kiếp nha hoàn thấp cổ bé họng như nàng, ai có thể tin nàng đây? Đến Thường Hiên – người chồng đầu gối tay ấp cũng không tin nàng, nàng có thể làm gì? A Phúc tuyệt vọng. Đọc đoạn này, bạn có thể trách Thường Hiên, tại sao hắn lại không thể tin tưởng vợ mình, tại sao hắn lại đối xử với vợ mình như vậy? Nhưng rõ ràng ở đây, tác giả đã xây dựng tình huống và tâm lí nhân vật rất đúng. Thường Hiên rất đau khổ, hắn rất yêu vợ, nhưng làm sao hắn có thể tin? Hắn chỉ là một tên nô tài thấp bé, hắn có cái gì để vợ hắn một lòng đi theo hắn? Đại thiếu gia có tất cả mọi thứ, thiếu gia có thể cho A Phúc vinh hoa phú quý, có thể cho nàng lên làm chủ tử, thoát kiếp nô tài, còn hắn thì không! Hắn sinh ra đã là nô tài, và sẽ vẫn mãi là nô tài cho đến cuối đời! Có lẽ đây chính là cao trào cho đoạn tình cảm của A Phúc và Thường Hiên, giúp hai người nhận rõ tình yêu dành cho nhau, chứ không còn chỉ là nghĩa vợ chồng nữa. Sau khi hiểu lầm được giải tỏa, A Phúc và Thường Hiên chuyển ra ngoài sống, Thường Hiên bắt đầu làm quản sự cho cửa hàng, hắn là một người thông minh, học hỏi rất nhanh, chỉ vì trước giờ sống trong kiếp nô tài mà phải thu mình lại, giờ đây tài năng vốn có của hắn có dịp thể hiện, hắn vươn mình rất nhanh, tuy có lúc cũng vấp phải những thất bại lớn, nhưng với vợ con bên mình, hắn vượt qua và dần trưởng thành, trở thành một đại quản sự. A Phúc ở bên phu quân, làm điểm tựa cho hắn, cũng tựa vào hắn, hai người cùng vượt qua nhiều sóng gió, cuối cùng cũng thoát kiếp nô tài, tìm được hạnh phúc cho mình. “Kỳ thật người đàn ông này ban đầu chỉ là chiếc thuyền con, nàng chỉ là lục bình xuôi dòng nước chảy vội vàng leo lên nó. Có ai ngờ chiếc thuyền nhỏ này lại theo sóng gió dần dần trưởng thành, chớp mắt đã thoát thai hoán cốt trở thành một chiếc thuyền lớn. Thuyền lớn không sợ sóng gió, thuyền lớn cũng sẽ trước sau đung đưa, nhưng cho dù có trải qua biển khơi thế nào, nàng đều biết nó sẽ dẫn dắt nàng đi qua mưa gió.” oOo Trong tuyến nhân vật phụ, tuy không được xuất hiện nhiều nhưng người mình muốn nói đến nhất là Thường Quản sự – cha của Thường Hiên. Thường quản sự là một người đã trải qua bao nhiêu sóng gió cuộc đời nên lúc nào cũng trầm ổn, có thể thấy ông là một bản sao trưởng thành của Thường hiên, Thường Hiên tốt bụng, giỏi giang như thế nào, tất cả là do cha hắn dạy. Lúc nhỏ Thường Hiên vốn đã thông minh vượt trội, nhưng ông dạy con trai hãy biết thu mình, cho dù tự trách đã kìm hãm con trai, nhưng ông cho rằng đó là cách tốt để con có thể tồn tại trong xã hội này. Thường quản sự cũng là một người cha chồng nhân từ, ông không trách con dâu vu oan cho con trai, mà chỉ gật đầu ủng hộ con trai tự quyết định cuộc đời. Đó âu cũng là một cách dạy con đúng đắn, ông không can thiệp vào cuộc sống của con, mà chỉ hướng con vào những điều đúng đắn, ông cũng thương xót tiểu nha hoàn nhỏ bé, cũng thân phận nô tài, cũng kiếp sống lầm lũi, vậy thì tại sao ông lại phản đối chúng gần gũi nhau, chăm sóc nhau? Nhưng có lẽ đem đến ấn tượng cho mình về Thường quản sự có lẽ là sự chung tình của ông. Từ khi vợ mất, ông ở vậy nuôi con, cho dù có một người phụ nữ trẻ như Nhạc phu nhân luôn kề cận, giúp đỡ, ông cũng chỉ cảm kích chứ không hề động lòng. A Phúc và Thường Hiên muốn cha tái giá, nhưng trong lòng ông chỉ có người vợ đã mất, ông cố chấp như vậy, duy chỉ vì một chữ tình. Cuối truyện khi ông xuôi về Giang Nam để tìm mộ vợ thì gặp nạn, sau đó thì được cứu và sau đó thì ân nhân gởi gắm cuộc đời con gái cho ông. Ở đoạn này, tác giả đã có ý định để ông đi bước nữa nhưng vấp phải quá nhiều sự phản đối nên đoạn sau lại chỉnh sửa lại, giữ nguyên hình tượng một Thường quản sự chung tình như thế. Dù sao đó cũng là kết thúc mà tác giả lựa chọn cho nhân vật này, nhưng dù Thường quản sự có tái giá đi chăng nữa, tin rằng tình yêu của ông với vợ vẫn mãi không thay đổi, cho dù có lấy vợ khác, đối với người kia ông chỉ là sự cảm kích, báo ân mà thôi, vậy thì tại sao không cho ông được có cơ hội có người bầu bạn mà phải cô đơn với nỗi nhớ thương người vợ đã mất tới cuối đời? oOo Các tuyến nhân vật phụ như Nhị thiếu phu nhân, nhân vật xuyên không duy nhất của truyện với cuộc đời đau khổ và mối tình với Nhị thiếu gia cũng rất cảm động, hy vọng tác giả sẽ viết một bộ về hai nhân vật này, có ngược cũng được, mình sẽ quyết ý theo. Các nhân vật khác như Tĩnh nha đầu, Bình Nhi, Liễu Nhi cũng đóng một vài trò không nhỏ, cả câu chuyện về Hoa Nghênh Xuân – nha hoàn phòng thêu như A Phúc cũng được tác giả khéo léo thêm vào giữa những cao trào của đoạn truyện. Cuộc đời Hoa Nghênh Xuân như một bản đối lập với A Phúc, góp phần làm nổi bật và có tác dụng so sánh cùng suy ngẫm rất nhiều. Một bộ truyện khá hay, cảm động và gieo trong lòng người đọc nhiều suy nghĩ. Cách xây dựng nhân vật (từ tuyến nhân vât chính đến nhân vật phụ) đều khá hoàn hảo, tuy có một vài đoạn giải quyết không triệt để nhưng cũng đã thỏa mãn người đọc. Một bộ điền văn đáng đọc! *** A Phúc từ trong phòng nhị phu nhân chạy ra, nước mắt ào ào rơi xuống. Nha hoàn xung quanh nhìn nàng như vậy, trong lòng có biết cũng làm bộ như không thấy, người không biết thì dùng ánh mắt tò mò đánh giá. A Phúc biết dáng vẻ hiện giờ của mình không nên để cho người ngoài nhìn thấy, nhưng dưới chân như tự có ý thức muốn chạy tới vườn sau ở phía đông. Vườn sau của Hầu phủ ở gần tường phía đông cùng nơi với một mảnh rừng đào nhỏ, nơi đó rất ít người đến. Cố gắng che miệng đè nén ủy khuất lảo đảo chạy ra ngoài, rốt cục cũng đến chỗ không người, A Phúc không ngại bẩn, đặt mông ngồi dưới một gốc đào ôm mặt lên tiếng khóc. A Phúc từ nhỏ cha mẹ đã mất, đại tẩu nuôi nàng đến năm bảy tuổi rồi đưa đến Hầu phủ làm nô tỳ. Vạn hạnh, Hầu phủ tôn nghiêm xưa nay đều đối đãi với người hầu rất thoải mái, A Phúc tuy rằng trời sinh tính cách đơn thuần không biết a dua nịnh hót, nhưng từ nhỏ đã có một đôi tay khéo léo, nên được an bài đi theo Lâm ma ma học làm thêm một ít đồ may vá. Lâm ma ma lớn tuổi nhưng lại không có con gái, thấy A Phúc hiền hậu thành thật đối với mình rất kính trọng, dần dần cũng coi nàng như con gái ruột thịt mà đối đãi. Cứ như vậy, A Phúc ở trong phủ này đã tám năm đều suông xẻ. Năm nay A Phúc đã mười lăm tuổi, tính ra cũng đã đến tuổi nên lập gia đình, nhưng A Phúc mỗi ngày một lòng một dạ ở phòng thêu làm việc may vá, ở trong phủ cũng ít qua lại với các vị phu nhân của quản gia, đến bây giờ cũng không ai vì A Phúc mà an bài việc hôn nhân. Lâm ma ma vẫn luôn nhắc tới chuyện này, muốn đến nói chuyện với phu nhân của quản gia, xem có thể cho A Phúc một cuộc hôn nhân tốt hay không. A Phúc lại không nghĩ nhiều như vậy, nàng biết trong phủ cũng có người mười bảy mười tám tuổi rồi vẫn không có hôn phối, bản thân so với họ còn nhỏ hơn, hơn nữa chuyện hôn phối này không biết sẽ chỉ về ai, không bằng cứ như bây giờ mỗi ngày làm chút việc nữ công an nhàn thôi. Nhớ tới chuyện này, A Phúc che mặt ‘Hu hu’ khóc, sớm biết như thế ban đầu nàng cũng sẽ không nghĩ như vậy, nếu lúc ấy sớm xin phu nhân quản gia tùy tiện gả mình cho người hầu nào đó, thì cũng sẽ không đến mức phải làm thiếp cho Nhị lão gia như bây giờ. Nhị lão gia trong phủ tuy rằng cũng đã hơn bốn mươi tuổi, nhưng thường ngày hoang dâm vô độ, nhìn như người đã sáu bảy mươi tuổi, A Phúc tất nhiên là không thích. Tuy nói mình chỉ là một nha hoàn nhỏ bé, nếu thực sự đi làm thiếp của Nhị lão gia cũng coi như một nửa chủ nhân, nhưng A Phúc có suy nghĩ của riêng mình, nàng không muốn làm thiếp. Nàng tuy rằng tâm tư đơn thuần, nhưng những lời nói ngày thường của các tỷ muội xung quanh đều hiểu, vị Nhị lão gia này ngoại trừ có hơn mười tiểu thiếp ra, còn trêu chọc tới tất cả nha hoàn thân cận của Nhị phu nhân. Mà Nhị lão gia lại không biết cách quản lý gia đình, Nhị phu nhân tuy là chủ nhân nhưng tính tình yếu đuối, thế cho nên hiện nay trong viện của Nhị lão gia là một màn hỗn loạn, các thiếp thất nha hoàn lớn nhỏ tranh đấu gay gắt náo nhiệt. Một nơi nước đục như vậy, A Phúc cũng không muốn chuyển tới. Nhưng việc đã rồi bây giờ còn có thể làm gì được, trong phủ tuy rằng người rất nhiều, nhưng A Phúc cũng chỉ biết vài tỷ muội cộng thêm Lâm ma ma thôi, từng đó làm sao có thể nói lại người ta? A Phúc khóc nửa ngày rốt cục cũng dừng lại, ngây ngốc nhìn lá đào màu vàng rơi xuống, lại không khỏi nhớ tới tròng mắt mê đắm của Nhị lão gia khi nhìn mình, nó cũng là màu vàng, vì thế cả người nàng lại run rẩy. A Phúc ngẫm lại tương lai của bản thân, quả thực là không hề có hy vọng, lập tức bi ai lại nổi lên, nức nở khóc. Ai ngờ nàng đang khóc, thì nghe trên đầu xuất hiện một giọng nói không kiên nhẫn: "Ngươi đã khóc lâu như vậy, sao còn chưa ngừng chứ." A Phúc sửng sốt, mở to hai mắt đẫm lệ mông lung ngẩng đầu hướng lên trên xem xét. Thân cây lắc lư vài cái, lá cây xanh vàng lẫn lộn ào ào rơi xuống, một thiếu niên trẻ tuổi mặc áo vải thô nhảy xuống. Thiếu niên nhìn qua cũng đã mười bảy mười tám tuổi, lúc này đang bất mãn nhìn A Phúc: "Nếu ngươi muốn khóc, thì đi nơi khác mà khóc, ta ở trên cây ngây người nửa ngày, nghe ngươi khóc cũng phiền lòng." A Phúc cao thấp đánh giá thiếu niên này, cảm thấy hết sức quen mắt, sau rốt cục nghĩ ra: "Huynh là con trai của Thường quản sự?" Trong phủ Hầu gia có một vị Tôn đại quản gia, phía dưới có sáu vị quản sự phân biệt phụ trách các hạng mục công việc, mà Thường quản sự là người chuyên phụ trách việc mua bán. Nghe nói Thường quản sự từ khi vợ mất vẫn chưa từng cưới vợ mới, nay tuổi đã lớn nhưng chỉ có một con trai. Người con trai này tên là Thường Hiên, từ nhỏ đi theo Tam thiếu gia làm thư đồng, nay đã mười bảy mười tám tuổi, còn chưa cưới vợ, vẫn ở bên Tam thiếu gia làm người hầu kiêm thị vệ. Đối phương đúng là Thường Hiên, Thường Hiên nhướng mày nhìn A Phúc: "Ngươi biết ta? Ngươi là nha hoàn phòng nào?" A Phúc dẩu môi dưới, lau lau nước mắt nhỏ giọng nói: "Ta đi theo Lâm ma ma." Vì Thường Hiên mất mẹ từ nhỏ, những việc may vá ngày thường của hai cha con đều nhờ bên Lâm ma ma, cho nên hắn vừa nghe đã biết: "À, thì ra ngươi là tiểu nha hoàn ở phòng thêu." Phòng thêu, gọi là phòng thêu, nhưng ngoại trừ thêu thùa, vẫn ôm đồm tất cả việc vặt vãnh trong phủ Hầu gia. A Phúc nhu thuận gật đầu: "Đúng vậy." Thường Hiên khó hiểu hỏi: "Vậy ngươi chạy tới nơi này khóc lóc cái gì, Lâm ma ma đánh chửi ngươi sao?" Hắn vuốt cằm nghi hoặc: "Nhưng Lâm ma ma nhìn qua rất tốt, không giống loại người đó." Mời các bạn đón đọc Đại Quản Gia Tiểu Nương Tử của tác giả Nữ Vương Không Ở Nhà.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Hôn Nhân Đã Qua
Nội dung chính của câu chuyện kể về mối tình trong sáng và lãng mạn của Thời Tiêu và Hứa Minh Chương. Thời Tiêu – Một cô sinh viên mang vẻ đẹp thánh thiện, ngây thơ trong trắng, có đôi mắt trong veo như hồ thu khiến cho bao chàng trai phải si mê. Còn Hứa Minh Chương hơn cô 2 khóa là một hotboy của trường ĐH danh tiếng, lại sinh ra trong 1 gia đình quyền thế. Chính vì gia đình hai bên không môn đăng hộ đối, nên Thời Tiêu nhất thời đã bị mẹ của Hứa Minh Chương dùng thủ đoạn ngăn cản, 2 người phải chia tay nhau trong lúc tình yêu đang ở độ đẹp nhất. Suốt 4 năm Hứa Minh Chương đi du học, Thời Tiêu vẫn 1 mình ôm hận về 1 mối tình đã qua, vô tình cô đã gặp Diệp Trì như 1 định mệnh. Hai người đã kết hôn trong chớp nhoáng. Thời Tiêu chấp nhận kết hôn với Diệp Trì để cắt đứt hoàn toàn với Hứa Minh Chương, nhưng cô không hề biết rằng người đàn ông mà cô kết hôn có vẻ bề ngoài rất lịch thiệp, hào hoa, tài giỏi trong giới kinh doanh, đặc biệt lại rất hiểu phụ nữ, song anh lại là một người rất nham hiểm, phóng đãng và vô cùng độc đoán. Một điều vô cùng bất ngờ là trải qua cuộc hôn nhân chớp nhoáng, nhưng giữa hai người lại nảy sinh tình cảm mà họ không hề biết, đó chính là tình yêu. Mọi mâu thuẫn lại bắt đầu sau khi Hứa Minh Chương về nước, một mối tình tay ba khi mà tình cũ không rủ cũng đến. Diệp Trì lại càng độc đoán và vô cũng khắc nghiệt với vợ của mình, khi thì chiều chuộng cũng phụng cô như một bà hoàng, lúc thì gia trưởng độc đoán đến tàn nhẫn. Nhưng mọi mâu thuẫn dường như được gỡ bỏ sau khi Thời Tiêu mang trong mình đứa con của Diệp Trì, và cô quyết định ra đi một thời gian để hai người định hình tình được cảm của bản thân. Đó không những là một liều thuốc hữu hiệu nhất để thay đổi con người Diệp Trì, mà còn giúp họ nhận ra được tình yêu đích thực của mình đang ở nơi đâu, họ lại trở về bên nhau sau bao sóng gió của cuộc đời *** Cuốn tiểu thuyết khá dày với lối viết đơn giản theo mô tuýp Lọ Lem gặp hoàng tử trong cuộc sống hiện đại. Ai cũng có một chút “ngựa bất kham” trong con người nhưng đôi khi ta biết ngự trị nó bằng sự kiềm chế của bản thân và cũng có đôi lúc ta phải tìm đến sự trợ giúp của người khác để khống chế sự liều lĩnh này. Nhân vật Diệp Trì trong cuốn tiểu thuyết Hôn nhân đã qua của tác giả Hân Hân Hướng Vinh cũng như vậy! Trong anh ta luôn tồn tại hai con người: một nửa thật lịch thiệp, hào hoa và đặc biệt là khéo léo lấy lòng những người xung quanh - nhất là phụ nữ, và một con người khác nham hiểm, phóng đãng và vô cùng độc đoán. Nhưng định mệnh đã bắt anh ta gặp Thời Tiêu. Chỉ trong chớp nhoáng, họ quyết định kết hôn. Mỗi người đều có một nguyên do riêng khi tới với cuộc hôn nhân này nhưng điều họ không ngờ là thứ tình cảm gọi là "tình yêu" lại nhanh chóng nảy mầm. Yêu nhưng Diệp Trì lại muốn khuất phục để bà xã thuộc về mình từ tâm hồn tới thể xác. Anh không chấp nhận chuyện Hứa Minh Chương vẫn tồn tại một cách vô hình trong lòng người vợ xinh xắn của mình. Anh muốn chinh phục cô nhưng anh không hiểu được rằng vì cô anh đã thay đổi. Anh biến từ người trăng hoa thành người chung thủy, từ người độc đoán thành người vị tha… anh đã thay đổi rất nhiều mà chính anh không biết. Cuốn sách mới của NXB Văn học khiến người ta dễ dàng cảm nhận được sự thăng trầm của hôn nhân và biết được giá trị đích thực của hôn nhân. *** Mặc dù đang nằm trên chiếc giường theo phong cách châu u cực kì xa hoa này, lại còn lăn qua lăn lại mấy tháng nay rồi mà Thời Tiêu thỉnh thoảng vẫn không dám tin vào cảm giác chân thực này. Tấm rèm cửa khẽ rũ xuống, ánh mặt trời chiều thu nhẹ nhàng hắt qua rèm vào trong nhà, khiến cho tất cả những đồ vật đắt tiền đều được phủ một lớp ánh sáng mê hoặc, đẹp và mơ hồ tựa như đang trong cõi mộng. Trong bức ảnh rất to treo trên tường đối diện là hình ảnh một nam một nữ, ăn mặc hết sức “ra dáng”, khóe môi khẽ mỉm cười. Người đàn ông thì lịch lãm, tuấn tú, người phụ nữ thì dịu dàng, thuần khiết, trông vô cùng xứng lứa vừa đôi tạo cho không gian càng thêm lãng mạn. Thời Tiêu uể oải dựa vào cái gối sau lưng, chu môi, cảm giác toàn thân đau nhức, bỗng trừng mắt với người đàn ông trong bức ảnh đối diện, thầm nhủ: Đúng là đồ cầm thú, cầm thú! Thế là mình đã lấy một kẻ cầm thú được cả tháng trời rồi, hơn nữa ngày nào cũng bị tên cầm thú ấy ức hiếp từ trong ra ngoài đến N lần. Sở dĩ gọi là “cầm thú” chính là bởi vì anh ta chưa bao giờ để mắt đến ai. Thời Tiêu xoa xoa cơ thể đau nhức đến tê dại của mình, cứ như thể đó sắp không còn là cái lưng của mình nữa. Thời Tiêu chửi thầm vô số lần, tay chống vào cằm, mơ hồ nhớ lại diễn tiến của câu chuyện. Hình như chỉ hơn một tháng trước, bản thân mình vẫn còn là một cô gái nhà lành ngây thơ trong sáng, mặc dù mỗi lần nói về điểm này, đứa bạn nối khố là Quyên Tử thường xuyên nôn ọe không biết bao nhiêu lần. (Quyên Tử: “Xí! Bà con cô bác đừng tin vào cái mặt ngây thơ, đần độn của cô ta, đấy chẳng qua chỉ là cái vỏ bọc của một người đàn bà tầm thường, độc miệng. Ưm ưm… Tiêu Tử chết tiệt, cậu lấy cái gì bịt miệng tớ thế hả? Sao mà hôi thế này? “ Thời Tiêu cười hả hê: “Tất của cậu đấy, tự sản xuất tự dùng, rất bảo vệ môi trường! A ha ha ha!” Quay lại chuyện chính, ngày cuối tuần của một tháng trước, ánh mặt trời bên ngoài rạng rỡ, tiếng chim líu lo trên cành, Thời Tiêu lại ngồi trong quán cà phê của một khách sạn năm sao phía đông thành phố, lắng nghe người đàn ông ngồi trước mặt thao thao bất tuyệt, thỉnh thoảng lại liếc mình bằng đôi mắt giống hệt như hai hạt vừng. Thời Tiêu đã nghĩ muốn lấy cái gương nhỏ trong túi ra soi đến cả trăm lần, xem xem mặt mình có đột nhiên biến dạng hay không. Người ngoài trông vào chắc sẽ nghĩ cô có duyên với “đậu xanh”[1], nếu không tại sao khi đối diện với anh, anh lại nhìn cô một cách thân thiết như thế. Thời Tiêu nhiều lần muốn nhắm mắt cho qua, nhưng chẳng may ngay trên đầu cô là một chiếc đèn chùm pha lê, thứ ánh sáng chói lòa ấy thậm chí còn khiến cho những “hạt đậu” thanh xuân đẹp đẽ trên mặt anh ta càng thêm hiện rõ. Thời Tiêu nghĩ trước khi đi có nên đến trước quầy phục vụ, đưa ra một ý kiến mang tính xây dựng hay không, nhưng đó là có đôi khi, ánh đèn mờ ảo một chút, khoảng cách xa xa một chút mới khiến cho cô cảm nhận về cái đẹp được nảy sinh.   Mời các bạn đón đọc Hôn Nhân Đã Qua của tác giả Hân Hân Hướng Vinh.
Chọc Tới Chủ Tịch Tổng Tài
Tình một đêm không có kết quả, người phụ nữ to gan len lén rời đi,thậm chí ở trên ga giường hạ dấu “chiến thư” khiêu khích. Tần Tấn Dương nhìn ấn kí chói mắt đỏ mọng này, trong đôi mắt lóe lên tia sáng lạnh lẽo. Anh thề,dù có đi khắp cả Đài Loan,hắn cũng phải tìm ra nữ nhân to gan dám chạy trốn hắn này! Ngày thứ hai, trên trang nhất của các tờ báo lớn ở Đài Loan đồng loạt đăng “lệnh truy nã” Cả trang báo chỉ có hình một nữ nhân xinh đẹp lộ ra tấm lưng trần, làm cho người ta không thể tò mò muốn biết dung mạo của nàng. Trên chiếcgiường đơn trắng muốt, dấu môi son đỏ hồng nghênh ngang khiến người ta không khỏi mơ màng. Bên cạnh chỉ có một hàng chữ nhỏ —— “Là ai, tự động xuất hiện trước mặt ta. Nếu không, tự gánh lấy hậu quả” Cùng lúc đó, Đồng Thiên Ái cầm lấy tờ báo bước đi trên đường, gương mặt tức giận đỏ bừng bừng. Hai mắt ngây thơ vô tội, hồi tưởng lại trò đùa dai ngày hôm qua trong phòng khách san… Trời ơi! Nàng chọc tới ác ma sao! Ảo não nhìn đi nhìn lại, đem cái tên của nam nhân niệm tám trăm lần, không, phải nói nguyền rủa tám trăm lần! “Tần Tấn Dương… tổng giám đốc tập đoàn tài chínhTần thị…” Đồng Thiên Ái bóp nát tờ báo trong tay, đi tới tổng công ty của tập đoàn Tần thị. Đồng Thiên Ái, một đứa trẻ không nơi nương tựa, sáng sủa thẳng thắn, tuy còn ngây thơ trẻ con. Cuộc đời này lỗi lầm lớn nhất mà nàng phạm phải, chính là trêu chọc tên tổng giám đốc Tần Tấn Dương. Tần Tấn Dương, tổng giám đốc tập đoàn tài chính Tần thị , danh tiếng lẫy lừng – Đài Loan thủ tịch. Anh tuấn tiền nhiều, hơn nữa độc thân. Phong lưu đa tình, được mệnh danh là “phong lưu tình thánh” Hắn nói —— nữ nhân như quần áo, bất cứ lúc nào cũng có thể thay *** Trong một phòng khách sạn xa hoa, từ nhà tắm truyền đến âm thanh róc rách tiếng nước chảy . Trên chiếc giường lớn rộng hai thước, một mĩ nữ xinh đẹp nằm loã lổ, da thịt mềm mạ trắng nõn như trẻ con, một mái tóc dài đen bóng xõa ra cuồng loạn. Thiếu nữ xinh đẹp, giống như một đóa anh túc đương kì nở rộ , mang theo sức quyến rũ giết người! Đồng Thiên Ái rầu rĩ rên rỉ một tiếng, chậm rãi mở mắt. Đầu óc cứ ong ong , mà đầu đau như sắp nổ tung vậy ! Day day huyệt Thái Dương, nàng mới mở to hai mắt ra nhìn! Nơi này là chỗ quái nào vậy nhỉ??? Vì cái gì mà nàng lại ở chỗ này??? Nàng nhớ rõ ngày hôm qua uống rượu say, sau đó đi lang thang ở trên đường. Thấy cảnh một cô gái đang van nài cầu xin nam nhân, hẳn là nàng ta đã bị nam nhân này từ bỏ. Đồng Thiên Ái không nói hai lời, tiến lên nhất nhất mắng cho cái tên nam nhân kia một trận nên thân Mắng xong thì nàng liền ói ra, còn liền sau đó nữa thì .. ôi …. Vỗ vỗ đầu chính mình , như thế nào cũng không tưởng tượng nổi lúc sau đã có chuyện gì xảy ra. Trên người thấy hơi lành lạnh, đồng Thiên Ái cúi đầu nhìn xuống, giờ này mới phát hiện chính mình cư nhiên không có mặc cái gì ! Thiếu chút nữa là nàng thét lên sợ hãi ! Vội vàng che miệng lại, cũng là kinh hồn táng đảm. “Thất thân” Hai chữ này, giống như khẩu súng ngắn nòng đại đang chĩa ra trước mắt. Bất quá, hiện tại chẳng muốn cố so đo tính toán với hắn thêm nữa, trốn lẹ rồi nói sau a~ Quay đầu nhìn về phía phòng tắm, bóng dáng nam nhân cao lớn xuyên thấu qua cửa kính, thoắt ẩn thoắt hiện . Đồng Thiên Ái vuốt lại mái tóc dài, nhảy dựng lên rồi từ trên giường phi xuống dưới đất, chạy về phía đống quần áo hỗn độn , lại phát hiện quần áo của mình còn dấu vết của vụ nôn mửa hôm qua. Nhíu nhíu chân mày , nàng quấn chăn rồi rón ra rón rén đi sang bên kia giường. Nhặt lên áo lót cùng với quần , lại vội vàng lấy luôn quần áo của nam nhân kia, bối rối mặc. Mặc vào quần áo to rộng của hắn, trông nàng có vẻ xinh xắn lanh lợi hơn , đồng Thiên Ái liếc mắt nhìn bóng dáng trong phòng tắm , nàng thè lưỡi. Xoay người lại tìm kiếm ba lô của mình, mới phát hiện nó đang lặng im nằm ở một góc sáng sủa. Kiễng mũi chân chạy chậm sang hướng đó, cây son môi từ ba lô rớt xuống. Đây chính là bảo bối của nha đầu Phương Tình , nàng mà đánh mất là chết chắc rồi! Cầm lấy son môi, lại quay đầu ngắm nam nhân đang tắm rửa bên trong . Đồng Thiên Ái trong đầu bỗng nhiên dâng lên một cái ý tưởng tà ác , nháy mắt cái đã trở lại chỗ cũ. Tự mình đem son tô vẽ lên đôi môi căng mọng, hơn nữa còn hung hăng tô đi tô lại vài lần cho thật đậm. Cúi đầu, cứ như vậy hôn lên cái gối giường. Ngẩng đầu nhìn kiệt tác của mình, nàng vừa lòng gật gật đầu. Ngu gì! Trốn thôi! Đồng Thiên Ái liếc mắt nhìn bóng dáng của nam nhân , dưới đáy lòng kêu một tiếng! Rón rén, nàng nhẹ nhàng mà mở ra cửa phòng, lắc mình một cái đã biến mất không thấy tăm hơi. Cánh cửa kính phòng tắm được mở ra, nam nhân nửa người dưới quấn qua một cái khăn tắm. Thân hình cao ráo cường tráng, không thua kém gì siêu mẫu, thậm chí còn chẳng tìm đâu ra một tí thịt mỡ dư thừa. Đưa mắt đảo qua một lượt, cư nhiên không có lấy một bóng người trong phòng ngủ, nhìn thấy cái gối trên giường có hai dấu môi son màu hồng, đôi mắt tinh anh khẽ nheo lại. Tay nắm khăn bông lau đầu, động tác ấy trong nháy mắt cứng lại . trong mắt loé lên hàn quang, khóe miệng nhếch lên nét cười hứng thú. Đây là nàng muốn khiêu khích hắn sao? Hay lắm! Nữ nhân này quả thật to gan! Hắn, Tần Tấn dương, nhất định sẽ làm cho nàng tự động xuất hiện ở trước mặt! Mời các bạn đón đọc Chọc Tới Chủ Tịch Tổng Tài của tác giả Thác Bạt Thụy Thụy.
Bé Con Của Tổng Giám Đốc Phúc Hắc
Ở thế giới hàng vạn người này có một cô bé cực kỳ đáng yêu và giống thiên thần mang tên là Vy Vy. Ít ai có thể cưỡng lại trước vẻ đáng yêu của cô ấy, mọi người đều gọi cô là thiên thần nhỏ. Trong số những người yêu thương cô, có một chàng trai mang vẻ ngoài lạnh lùng, nội tâm tà ác, luôn nghĩ thế nào có thể dụ dỗ cô về làm vợ. *** Hôm nay nhà họ Lưu có một chuyện kinh thiên động địa xảy ra khiến cả nhà ai cũng kịch liệt phản đối đó chính là tiểu thiên thần nhà họ Lưu hôm nay đã tuyên bố muốn đi làm Lưu Vy Vy đại bảo bối của nhà họ Lưu năm nay vừa tròn 19 tuổi đã tốt nghiệp đại học sớm hơn người khác mấy năm, cô có một thân hình nhỏ nhắn không cao lắm chỉ vừa 1m60 còn có khuôn mặt cực kì đáng yêu đôi mắt to tròn long lanh đôi môi nhỏ nhắn khi nào cũng hồng hào, làm da thì mịn màng như da em bé cho nên mọi người mới đặt cho cô cái biệt danh tiểu thiên thần nhà họ Lưu Bên trong căn phòng khách lớn của nhà họ Lưu, có mấy người đang ngồi và một thiếu nữ đang đứng khuôn mặt bọn họ tất cả đều đen như đít nồi nhìn cô gái đang đứng '' Lưu Vy Vy không cho phép con đi làm, có đi thì đi tới công ty của ba nghe chưa '' ông Lưu tên là Lưu Hạnh nhìn tiểu bảo bối tâm can của mình có chút không nhẫn tâm nhưng vì sự nghiệp bảo vệ bảo bối cho nên ông đành phá lệ hét to với Lưu Vy Vy, bà Lưu tên là Nhan Hồng và mấy người bên cạnh ai cũng gật đầu tán thành '' đúng vậy tiểu bảo bối, qua công tỷ của chú làm đi '' chú hai nhà họ Lưu cũng nhanh chóng dụ dỗ cô cháu gái bảo bối của mình '' phản đối vô hiệu hóa, ngày mai con sẽ đi làm '' Vy Vy bướng bỉnh nhìn mọi người, cô rất muốn đi làm nha tại sao mọi người lại không cho cô đi làm với lại vào công ty của ba như vậy có khác nào ở nhà cô rất muốn trải nghiệm công việc đi làm như mấy người bạn của cô a '' Lưu Vy Vy '' ông Lưu và bà Lưu tức đến hộc máu, đối với sự ảnh hưởng của đứa con gái duy nhất này của bọn họ mọi người đều rất rõ ràng, từ nhỏ đã thân thể không tốt nếu như đi làm quá sức sẽ rất mệt mỏi còn sinh bệnh bọn họ rất đau lòng a '' có gì không được, con là học ngành thiết kế mà có sao đâu suốt ngày ngồi một chỗ nha '' Vy Vy chớp chớp mắt đáng yêu nhìn bọn họ, cô biết năn nỉ bằng lời không được đành phải dùng chiêu thôi cô biết bọn họ sẽ không chịu nổi mà Sự thật cho thấy cô đã đúng cả đại gia đình không một ai có thể cưỡng lại được sự đáng yêu của cô cho nên mềm lòng mà đồng ý '' thôi được, nhưng nếu chúng ta phát hiện con làm việc quá độ thì...'' ông Lưu mặc dù không muốn nhưng cũng đành phải đồng ý, chịu thôi ai bảo ông không chịu nổi ánh mắt của cô con gái bảo bối kia chứ '' bảo bối đến công ty chú hai đi, chỗ chú hai còn thiếu một người thiết kế đấy '' chú hai nhà họ Lưu tên Lưu Hùng, ông cũng có công ty riêng của bản thân giống như ba của Vy Vy '' không, con đã nộp đơn vào Thiên Thần rồi '' Vy Vy bĩu môi xua tay, đùa sao cô mà vào công ty chú hai có khác nào đi vào công ty của ba đâu, có chết cô cũng không đi làm công ty nhà đây hừ hừ đừng hòng dụ dỗ cô Ông bà lưu và chú hai liếc nhau thầm lắc đầu, công cuộc dụ dỗ tiểu thiên thần của nhà họ Lưu chính thức thất bại nga '' khoan đã, con nói con muốn vào Thiên Thần '' Ông lưu đang trong tình trạng bất đắc dĩ bỗng nhiên hô lên một tiếng, kinh ngạc nhìn Vy Vy '' đúng vậy, con thấy công ty đó rất được còn đối đãi với nhân viên rất tốt nha '' Vy Vy từ lúc nào đã ngồi xuống bên cạnh ghế shopha thoải mái ăn bánh ngọt gật gù trả lời '' ừm,Thiên Thần này mới xuất hiện hơn 5 năm nhưng lại rất biết cách làm ăn nghe nói vị tổng giám đốc kia rất tài giỏi '' Chú hai gật đồng đồng ý còn bổ sung thêm một chút, đối với công ty này ông cũng đã chứng kiến nó từng bước từng bước lớn mạnh đối với vị lãnh đạo trẻ tuổi kia rất thưởng thức, chỉ trong vòng 5 năm liền đưa một công ty nhỏ thành một tập đoàn xuyên quốc gia rất có thế lực '' cho nên ba mẹ và chú hai cứ yên tâm nha '' Vy Vy vui mừng, vậy là cô đã được đi làm rồi thật háo hức a. Thật ra Vy Vy đã gửi đơn xin việc làm từ tháng trước nhưng không dám cho người nhà biết vừa mới hôm qua cô nhận được cuộc gọi thông báo trúng tuyển cho nên đành nói với bọn họ, nếu không ở nhà lắm cô sẽ biến thành một cây nấm mốc nga '' mời ông bà chủ vào ăn cơm '' thím Trương từ trong nhà bếp đi vào mỉm cười hô, thím trương làm cho nhà họ Lưu cũng đã ba đời từ đời ông nội của Vy Vy cho tới bây giờ, nhà họ lưu coi bà như người trong gia đình mà đối đãi không giống như người làm rất hòa thuận và vui vẻ '' oa tới giờ ăn cơm '' Vy Vy thả dĩa bánh ngọt đang còn ăn dang dở chạy thẳng vào nhà ăn ngồi xuống chỗ của mình, ánh mắt cô sáng rực nhìn những món trên bàn toàn là những món cô thích Ông lưu lắc đầu cười vui vẻ cũng theo gót mọi người đi vào nhưng trong lòng quả thật có chút lo lắng không thôi, đứa con gái này của ông từ nhỏ đến lớn đều sống trong hạnh phúc không biết ra bên ngoài sẽ phải xoay xở như thế nào đây Chú hai thấy Ông lưu thỉnh thoảng thở dài liền vỗ vai đồng tình:'' anh cả, cũng không nên suy nghĩ nhiền tiểu Vy cũng đã lớn cũng nên cho nó trải đời một chút '' '' được rồi cứ như vậy đi '' ông lưu cũng cũng biết như vậy cho nên cũng gật đầu rồi ăn cơm Buổi tối của nhà họ Lưu dường như lúc nào cũng vui vẻ hòa thuận như mọi ngày mà người hôm nay vui nhất tất nhiên chính là Vy Vy rồi cho nên hôm nay cô phá lệ ăn thêm một chén cơm kiến mọi người trợn mắt há mồm, ai mà không biết tiểu Vy Vy từ nhỏ đều ăn rất ít, Ông Lưu phải mời liên tiếp rất nhiều chuyện gia dinh dưỡng tới nhà tình trạng ăn uống mới cải thiện một chút nhưng nhiều lắm cũng chỉ ăn được gân 2 chén cơm nhỏ có khi chỉ ăn được gần 1 chén nay lại ăn thêm một bát đúng là khiến người khác mở rộng tầm mắt Thấy con gái nhỏ vui như vậy ông Lưu cũng không có ý định ngăn cản nữa thôi thì để con bé trải qua một chút sự đời vậy như vậy cũng tốt   Mời các bạn đón đọc Bé Con Của Tổng Giám Đốc Phúc Hắc của tác giả Bé Mập.
Lấy Thân Báo Đáp
Văn Án Năm hai mươi tư tuổi, trong một lần làm nhiệm vụ, Khương Nghiêu Xuyên cứu được một cô bé. Cô bé không có nơi để về, anh đành mang về nhà, nhờ bố mẹ chăm sóc. Không lâu sau, Khương Nghiêu Xuyên ra ngoài nằm vùng, vừa đi là hẳn năm năm. Một buổi tối sau khi về nhà, chỉ thấy một cô bé nào đó đã chiếm mất phòng của anh. Cô gái nhỏ nói đúng lí hợp tình, “Ơn cứu mạng, nên lấy thân báo đáp.” . . . Năm năm trước, nhà họ Khương có thêm một cô con gái. Dáng vẻ, tính cách hoàn toàn trái ngược với đứa con trai ngạo mạn, mạnh mẽ nhà họ Khương. Mỗi lần mẹ Khương mang cô ra ngoài, mọi người nhìn thấy, đều khen nhà bà có cô con gái như hoa như ngọc. Mẹ Khương cười giải thích, “Đây là con dâu của tôi.” . . . Bộ đội đặc chủng cương nghị quả cảm VS Cô gái nhỏ một lòng muốn báo ơn Khương Nghiêu Xuyên mạnh mẽ, kiêu ngạo, một lòng tuân thủ quân quy. Nhưng mỗi khi đôi mắt đen láy của Hoắc Nhiễm nhìn anh… Con mẹ nó, tất cả quân quy đều biến đi đâu. *** “Lấy thân báo đáp”, nghĩa trên mặt chữ. Trong một lần thực hiện nhiệm vụ giải cứu con tin bị bắt cóc, Khương Nghiêu Xuyên cứu được Hoắc Nhiễm. Lúc đó, cô chỉ mới mười sáu tuổi, cả gia đình chỉ còn một mình cô sống sót. Không cần nói cũng biết, một người rơi vào tình cảnh nguy hiểm, sau một đêm biết được chỉ còn lại một mình mình trên đời, có bao nhiêu là đau đớn. Thế nhưng lúc đó, Hoắc Nhiễm không hề khóc. Từ lúc được cứu sống, cô luôn luôn yên lặng, không nói bất cứ một câu nào. Cho đến khi, Khương Nghiêu Xuyên hỏi cô có muốn về nhà cùng anh không, cô nói “Được.” Lúc đó Hoắc Nhiễm không biết gia đình họ Khương có bối cảnh thế nào, cũng không vì bất cứ lý do nào khác, chỉ vì trong giây phút cuối cùng cô buông xuôi tất cả, anh đã đến. Khương Nghiêu Xuyên ở trong lòng Hoắc Nhiễm chính là một vị thần, thế nên cô không sợ, cứ như vậy theo anh về nhà. Có điều, sau khi bàn bạc cùng cha mẹ, Khương Nghiêu Xuyên để Hoắc Nhiễm lại cho hai người chăm sóc, bản thân mình lại lên đường làm nhiệm vụ. Lần này đi, mất 5 năm. Gia đình họ Khương đột nhiên có thêm một cô con gái. Họ dồn tất cả tình yêu thương cho cô gái nhỏ tội nghiệp, nuôi nấng cô như con gái ruột. Nhưng Hoắc Nhiễm không dám nghĩ như vậy.  Suốt 5 năm, cô rất ngoan ngoãn, rất hiểu chuyện, luôn chừa cho mình một con đường. Sau khi bước vào giai đoạn thực tập, cô đã bắt đầu để dành tiền. Cô biết họ không cần số tiền ít ỏi này của cô, nhưng họ đã cho cô quá nhiều. Đó là tấm lòng, cũng là sự tự tôn của Hoắc Nhiễm. Đến lúc này, Khương Nghiêu Xuyên đã hoàn thành nhiệm vụ.  Thế nhưng trước khi về nhà anh đã gặp lại Hoắc Nhiễm. Cô đi lấy tin tức, một lần nữa được anh cứu. Có điều, Khương Nghiêu Xuyên không nhận ra cô. So với một cô gái gầy gò đáng thương của 5 năm trước, Hoắc Nhiễm bây giờ đã trưởng thành, xinh đẹp rực rỡ và hoạt bát hơn rất nhiều. Cô nhận ra anh trước. Bởi vì Khương Nghiêu Xuyên ngoài việc rắn rỏi mạnh mẽ hơn ngày đó, anh vẫn là một người đàn ông xuất chúng. Hoắc Nhiễm cũng không buồn. Anh không nhận ra cô cũng không sao, cô đã chuẩn bị cho ngày gặp lại này từ rất lâu rồi. Dù anh chưa từng về nhà, cô vẫn luôn dọn dẹp phòng của anh thật sạch sẽ, để đến một ngày, cô sẽ ở trên chính chiếc giường đó, báo đáp anh. Sau khi biết tâm niệm của cô gái nhỏ, Khương Nghiêu Xuyên cảm thấy thật bất đắc dĩ. Lúc anh cứu cô không hề có suy nghĩ như vậy, bây giờ lại càng không. Trong mắt anh ngày đó, cô là nhiệm vụ, còn bây giờ, ừm, là một cô gái xinh đẹp. (Bài viết được post full và sớm nhất tại LustAveland) Sau khi Khương Nghiêu Xuyên quay lại, mọi chuyện dở khóc dở cười bắt đầu xuất hiện. Hoắc Nhiễm với chấp niệm nhiều năm, muốn lấy thân báo đáp cho anh, tìm mọi cách để thực hiện, thậm chí đến ngắt cầu dao cũng đã làm. Đương nhiên, Khương Nghiêu Xuyên chẳng thể nào nói rõ với cô, thời đại nào rồi còn giữ cái suy nghĩ ấu trĩ như vậy. Nhưng ngoài mặt thì thế, trong lòng anh lại dậy sóng không biết bao nhiêu lần. Đừng nói Hoắc Nhiễm bây giờ động lòng người như vậy, cán cân trong lòng Khương Nghiêu Xuyên đã không còn thăng bằng kể từ lúc anh mang cô về nhà, nhưng chính anh cũng không biết. Lần này về nhà, thời gian tiếp xúc nhiều, Khương Nghiêu Xuyên mới bắt đầu nhận ra một vài điều gì đó. Anh cảm thấy mình cưng chiều cô không chỉ vì cô giống như em gái, mà bản thân anh cũng không xem cô là em gái. Cha mẹ của anh, dường như cũng không hề nghĩ Hoắc Nhiễm là con gái, mà giống như... giống như nuôi cô lớn giúp anh vậy. Khương Nghiêu Xuyên thật sự đau đầu. Ngay vào lúc anh rõ ràng tình cảm của bản thân, thì cô gái nhỏ vẫn cứ lẩn quẩn trong vòng quay báo đáp của mình. Không được, cô báo đáp xong là đi sao? Làm sao có thể? Cuối cùng, bằng sự phối hợp nhịp nhàng của một nhà ba người, một người muốn vợ, hai người muốn con dâu, Hoắc Nhiễm thành công thực hiện lời hứa trong lòng mình, cũng thực hiện được mơ ước cả đời. Cô báo đáp được anh và được ở lại bên anh mãi mãi. Câu chuyện cổ tích tình yêu tới đây là kết thúc rồi. Mọi người ngủ ngon nhé. … Đùa một chút thôi, nhưng đây thật sự là một câu chuyện tình yêu cổ tích, hai người đến với nhau cực kỳ dễ dàng, được sự ủng hộ của tất cả mọi người. Nghề nghiệp của anh là bộ đội đặc chủng, nhưng không được miêu tả chi tiết, chỉ nói thoáng qua.  Nghề nghiệp của cô là phóng viên xã hội, có nhắc đến một số vấn đề nhạy cảm hiện nay, ví dụ như thái độ đối với nghề báo, hay cách đưa tin giật gân nói quá sự thật khiến dư luận bị dẫn dắt, nhưng không sâu sắc. Cha mẹ Khương là phụ huynh mơ ước của mọi gia đình, là hào môn nhưng lại bình dị và yêu thương con cái vô bờ bến. Đặc biệt ở cuối truyện, việc Khương Nghiêu Xuyên giải ngũ và trở về kế thừa sản nghiệp gia đình, trở thành Tổng giám đốc siêu đẹp siêu giàu, cưng vợ như trứng mỏng và việc Hoắc Nhiễm trở thành con dâu nhà họ Khương, sau một đêm trở thành tỷ phú cũng là một điều đáng mơ ước của mọi cô gái. Mặc dù với tính cách của Hoắc Nhiễm thì điều này cũng không quan trọng, quan trọng là cô được ở bên cạnh người đàn ông mà cô một lòng một dạ cả đời. 55 chương truyện không dài, thích hợp là một câu chuyện cổ tích trước khi đi ngủ cho các cô gái mộng mơ.  Mời các bạn đón đọc Lấy Thân Báo Đáp của tác giả Lê Tửu Nhi.