Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Tam Sinh Tam Thế: Chẩm Thượng Thư

AudioBook Tam Sinh Tam Thế  Tam Sinh Tam Thế - Chẩm Thượng Thư nằm trong hệ liệt “ Tamsinh tam thế”, viết về Phượng Cửu (cháu gái Bạch Thiển) và Đông Hoa Đế Quân (hai nhân vật đã xuất hiện trong “ Tam sinh tam thế - Thập lý đào hoa”).  Tam Sinh Tam Thế - Chẩm Thượng Thư là một câu chuyện vô cùng hấp dẫn, độc đáo và đặc sắc. Với văn phong dí dỏm, hài hước mà không kém phần sâu lắng, Đường Thất Công Tử đã khắc họa nên cực kỳ rõ nét hình ảnh một Phượng Cửu nghịch ngợm, một Đông Hoa quái tính cùng những màn “oan gia” gặp gỡ đầy bất ngờ thú vị và những tình tiết rất lãng mạn. Tam Sinh Tam Thế - Chẩm Thượng Thư hứa hẹn sẽ mang đến cho độc giả nhiều trải nghiệm khó quên. Duyên phận rốt cuộc là thế nào?   Đông Hoa Đế Quân năm ấy chỉ là tiện tay cứu nàng.   Nhưng từ đó, trong tim nàng, trong mắt nàng chỉ có bóng hình Đế Quân tài hoa anh tuấn.   Nàng thân là nữ vươngThanh Khâu, lại hạ mình vào làm nữ tỳ trong phủ của Đông Hoa. Mấy trăm năm cực khổ, khoảng cách gần nhất chỉ là nàng quét dọn bên này ao, chàng câu cá bên kia ao.   Cơ hội trời cho, nàng cứuchàng một mạng, được chàng cưng sủng nhưng mất tiên thuật khiến nàng chỉ còn là con vật không thể biến hình, không thể nói, chỉ biết lặng lẽ bỏ đi trước ngày thành hôn của chàng với người con gái khác.   Hai nghìn năm sau, chàngvẫn độc thân, đặc biệt thích xuất hiện trước mặt nàng làm nàng phải khổ công chạy trốn.   Nhưng Phượng Cửu càng chạycàng gần, càng tránh càng gặp…   Duyên phận chỉ có thể nói là rất khó đoán.   *** Bộ sách Tam Sinh Tam Thế  gồm có: Tam Sinh Tam Thế Thập Lý Đào Hoa Tam Sinh Tam Thế: Chẩm Thượng Thư Tam Sinh Tam Thế Bộ Sinh Liên Tam Sinh Tam Thế Bồ Đề Kiếp *** Đường Thất công tử thực ra là một nữ tác gia thế hệ 8X. Cô là một người may mắn trong hàng nghìn hàng vạn người viết truyện trên mạng vì bộ tác phẩm "Tam sinh tam thế" có một lượng lớn fan hâm mộ, tác phẩm được truyền đọc với tần suất rất cao, số lượng sách mới xuất bản bán ra cũng khả quan. Mặc dù là một tên tuổi rất hot trên mạng nhưng hình ảnh và thông tin về tác giả vẫn đang là một ẩn số, cô không công khai bất kỳ tấm ảnh nào, độc giả chỉ biết tên cô là Đường Thất, một người làm công ăn lương bình thường như bao người khác.   Độc giả Việt Nam biết đến Đường Thất công tử qua tác phẩm "Tam sinh tam thế - Chẩm thượng thư" và bộ sách "Hoa tư dẫn". Hiện nay Đường Thất công tử là một cái tên khá quen thuộc với độc giả trẻ.  Tác phẩm: Tam Sinh Tam Thế Thập Lý Đào Hoa Tam Sinh Tam Thế: Chẩm Thượng Thư Hoa Tư Dẫn Năm Tháng Là Đóa Hoa Lưỡng Sinh Hoa Tam Sinh Tam Thế Bộ Sinh Liên Tứ Mạc Hí Mộc Lan Rạng Khắp Núi Đồi Tặng Người Một Bó Hoa Diên Vĩ Tên cô ấy là Lăng Tiểu Lộ Vị Lai Còn Có Thể Bên Người Bao Lâu Nữa ... Tam sinh tam thế Chẩm Thượng Thư là phần tiếp theo trong hệ liệt Tam sinh tam thế của tác giả Đường Thất Công Tử. Truyện kể về mối tình đầy trắc trở giữa tiểu điện hạ Phượng Cửu của Thanh Khâu và Đông Hoa Đế Quân. Các bạn có thể tìm đọc truyện trên nhiều trang web đọc sách ngôn tình.  Phượng Cửu – tiểu điện hạ của Thanh Khâu là hồ ly lông đỏ chín đuôi duy nhất tại tứ hải bát hoang. Hồi còn nhỏ, trong một lần bị yêu tinh đuổi giết, nàng may mắn được Đông Hoa Đế Quân – vị thần tôn kính nhất trong tứ hải bát hoang cứu giúp. Chỉ một lần đấy, Đông Hoa đã trở thành cái tên khắc cốt ghi tâm trong cuộc đời của nàng. Nàng mượn cớ trả ơn tìm gặp Đông Hoa để mong có lần được bộc lộ tấm lòng ái mộ.  Là tiểu đế cơ một nước, Phượng Cửu lại vì Đông Hoa mà chịu biết bao tủi nhục. Nàng nhờ Ti Mệnh Thần Quân đưa lên trời làm tì nữ tại nơi ở của Đông Hoa. Chẳng những không được gặp mặt Đông Hoa cao cao tại thượng mà còn bị Tri Hạc công chúa sinh lòng ghen ghét mà đọa đày. Nghe tin Đông Hoa gặp nạn, nàng liền lập tức chạy đến cứu. Đánh đổi cả bộ lông rực đỏ độc nhất vô nhị để được làm một sủng vật bên cạnh Đông Hoa. Những ngày tháng yên bình làm thú nuôi tan vỡ khi Cơ Hoành xuất hiện. Nàng và Cơ Hoành bất hòa, thậm chí còn bị con thú nuôi của Cơ Hoành đả thương nghiêm trọng. Quá đau lòng, Phượng Cửu rời bỏ Thiên Cung, quyết tâm chấm dứt tình cảm đơn phương với Đông Hoa Đế Quân. Rốt cuộc nàng theo đuổi Đông Hoa Đế Quân đã mấy ngàn năm nhưng không thể đổi lấy một lần quay đầu nhìn lại của chàng.  Thời gian đằng đẵng trôi qua. Hai người tình cờ gặp lại trong đám cưới của cô cô nàng – Bạch Thiển và thái tử Dạ Hoa. Đối với Đế Quân, đây là lần đầu tiên chàng gặp Phượng Cửu. Còn trong lòng Phượng Cửu, Đế Quân lại là một chấp niệm. Thế nhưng, số mệnh trêu đùa. Khi xưa, nàng tìm mọi cách để gặp được Đế Quân mà bất thành, nay lại muốn tránh cũng không được. Khi nàng đã không muốn dây dưa, Đế Quân lại chú ý đến nàng.  Mối tình của Phượng Cửu và Đông Hoa chỉ có thể diễn đạt bằng bốn từ “duyên mỏng phúc mỏng”.  “Có một câu nói là: hữu tình duyên mỏng, hữu tình là nàng, duyên mỏng là nàng và Đông Hoa. Có một từ là phúc mỏng, nàng phúc mỏng nên mới gặp chàng, chàng phúc mỏng nên mới bỏ qua nàng”.  Câu chuyện của hai người ngỡ như một giấc mộng. Tỉnh lại, mọi thứ liền tan biến như sương khói. Thế nhưng, tình cảm dần chớm nở, chấp niệm mấy nghìn năm làm sao có thể buông bỏ.  Đông Hoa Đế Quân – con người lạnh lùng, lãnh đạm, trong mắt chỉ có đất trời sao có thể giữ chút tư tình cỏn con? Người ngoài cũng chỉ dám nhìn chứ không dám vọng tưởng. Ấy thế mà, bản chất Đông Hoa lại là một con người rất thú vị. Chàng là một người mặt dày biến thái. Có ở gần mới biết, chàng luôn tìm cách trêu chọc nàng. Một vị Đế Quân thì đã sao? Chàng vốn không quan trọng vấn đề thể diện. Một con người kì lạ như thế, đến tình yêu cũng khác thường. Chàng yêu nàng nhưng không thể hiện nồng ấm như cách của Phượng Cửu. Chàng ở bên cạnh, bảo vệ nàng, giúp đỡ nàng, khiến cho nàng trưởng thành hơn. Khi nàng bị vây hãm trong thế trận của Xà Tinh, chàng không quản trút bỏ mọi tiên khí, đơn độc dấn thân vào cứu nàng. Thứ tình cảm ôn nhu, bình lặng đấy há chẳng phải tình yêu?  Còn Phượng Cửu lại là một con người hoạt bát, hiếu động và vô cùng cố chấp. Nàng luôn yêu hết lòng, dốc cả ruột gan. Tình yêu của nàng bền bỉ, kiên cường và nồng nhiệt, nhưng nàng cũng rất tự ti. Bao lần thất bại trong kế hoạch tán đổ Đông Hoa khiến nàng luôn mơ hồ trước đoạn tình cảm của chàng. Nàng hạnh phúc vì yêu và được Đông Hoa yêu, nhưng nàng cũng lo sợ, lo sợ rằng thứ tình cảm ấy chỉ với chàng chỉ là thoáng qua.  Hai con người, hai tính cách trái ngược nhau, hai cách yêu cũng khác biệt. Yêu nhau nhưng ngây ngốc không nhận ra tấm chân tình của đối phương. Yêu nhau nhưng bị Thiên mệnh phán cả đời vô duyên. Vậy thì đã sao? Chỉ có họ mới sinh ra để dành cho nhau, để bù đắp những thiếu sót của đối phương. Và chỉ có sự khảng khái của Đông Hoa, sự cố chấp của Phượng Cửu mới dám chống lại Thiên mệnh, bảo vệ tình yêu của hai người.  Đọc qua nội dung, nhiều người sẽ nghĩ đây chắc là một cuốn sách ngược tâm đau lòng. Nhưng thực chất, Chẩm Thượng Thư là câu chuyện có chút bi nhưng vô cùng hài hước. Độ lầy lội của Đông Hoa đi kèm với sự ngây thơ, ngờ nghệch của Phượng Cửu tạo nên những tình huống dở khóc dở cười.  Tình yêu của Phượng Cửu làm cảm động trái tim sắt đá của Đông Hoa. Nhu tình của Đông Hoa cũng bình yên vỗ về những xúc cảm mãnh liệt của Phượng Cửu. Hai người cứ thế trêu đùa, cứ thế cố gắng, từng chút, từng chút một đổi lại kết cục không thể viên mãn hơn. Tình yêu chẳng phải là cố chấp yêu một người không kể đúng sai hay sao? Đã chọn được đúng người thì sao có thể dễ dàng buông tay vì sóng gió. Phượng Cửu và Đông Hoa đã làm nên một mối tình thần tiên đầy xúc cảm trong thế giới truyện ngôn tình. Nhân lúc mới đọc xong cảm xúc còn dào dạt, tự thấy bản thân nên viết đôi dòng review kỉ niệm kẻo để lâu lại thành bỏ xó như cái review Hoa tư dẫn :)) Chẩm thượng thư trông thế mà dài kinh khủng, chắc đây là bộ dài nhất của Đường Thất tính đến bây giờ. Nguyên việc xuất bản cũng phải chia làm 3 quyển đã đủ nói lên sự thật này rồi. Đọc toét cả mắt gần nửa ngày mới xong. So với phần một Thập lý đào hoa thì phải nói là vượt trội hơn hẳn ( thực ra thì mình cũng chưa đọc hết Thập lý đào hoa do truyện quá buồn ngủ, mới đọc đầu cuối thôi, chẳng được khoảng 40% nội dung cơ mà cũng đủ đánh giá), ít nhất không buồn ngủ ở đoạn đầu, ko có nhiều tên nhân vật khó nhỡ,tình tiết ko rối rắm liên tuc,.. Chắc tại thập lý đào hoa là tác phẩm đầu tay nên ko tốt lắm. Xây dựng nhân vật rất được, thích nữ chính hơn nam chính dù chị ấy tên Tiểu Bạch nên đầu óc cũng bị vậy hay sao ấy. Dù vậy mình vẫn đánh giá đây là nữ cường nam cường. Nguyên màn theo đuổi 2000 năm cũng quá đủ ấn tượng rồi :3. Nam chính siêu cấp mắt dày, chắc tại sống lâu quá nó vậy, tính tình hâm hấp, bị nữ chính bơ cho mấy lần là phải rồi. Mặc dù là rất khâm phục mấy anh tự nhận thiệt về mình nhưng mình vẫn thích những chi tiết đồng cam cộng khổ hơn nên có chút phản cảm với những cách giải quyết của Đông Hoa trong truyện. Bên cạnh đó, phải cảnh báo trước những bạn chưa đọc là đừng để việc ăn chay trong suốt quyển thượng lừa phỉnh, quyển hạ.. đặc biệt là nếu down bản ebook trên mạng như mình... bạn sẽ phải hứng chịu hàng loạt cảnh kiss, 1 cái bìa chương siêu gợi, và màn H đầu tiên trong truyện của Đường Thất dù viết cũng qua loa giống như trong Bên nhau trọn đời thôi =)). Tuy nhiên nói đi cũng phải nói lại, so với chuẩn mực là Hoa tư dẫn thì thực ra Chẩm thượng thư vẫn yếu thế hơn nhiều, có thể là do không khí huyền huyễn, tiên ma thì có thời gian dài nên không cần quá gấp gáp nên mạch truyện-giống Thập lý hoa đào, tương đối chậm, vài chi tiết vẫn gây buồn ngủ. Đọc quyển hạ rất là nản cái chỗ giải thích lòng vòng các kiểu lúc Phượng Cửu với Đông Hoa bị kẹt trong cái chi mộng gì đấy, mình bỏ phải đến nửa. Với lại việc bảo 2 cái ảnh không có duyên với nhau cũng là dẫn chứng cho việc 2 nhân vật chính không có duyên có phần hơi gượng ép, cái đấy như kiểu trùng hợp xong cứ bấu vào thôi. Ngoài ra không thích kết truyện :v , đáng lẽ phải làm thêm mấy cái ngoại truyện nữa mới đúng chứ, thế này đọc giả biết là HE mà vẫn thấy hẫng quá à.Viết ra mới thấy truyện này chỉ để nói chơi chứ bảo phân tích chi tiết thì chả có chi tiết nào mình tâm đắc như trong Hoa tư dẫn cả. Dù sao truyện của Đường Thất vẫn nên dùng 2 từ để tóm gọn: dễ đọc. Chỉ thế thôi

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Phi Thường Quân Cơ: Nữ Đặc Công Hoàng Phi Tuyệt Sắc - Hải Phiêu Thiêu Lượng
Nàng là nữ đặc công siêu cấp làm việc tại đội 9 cơ quan bí mật của nước Z. Chuyên đảm nhiệm các vụ ám sát, đều tinh thông đủ loại vũ khí lẫn ám khí. Hắn là hoàng đế háo sắc nhất Vương Triều Hiên Viên, ngông cuồng tự cao tự đại không ai sánh bằng, tính tình quái dị, thỉnh thoảng lạnh lùng hà khắc, thỉnh thoảng si tình, thỉnh thoảng tàn bạo bất nhân.Hai tính cách, hai thế giới hai địa vị khác nhau nhưng lại thành một đôi hoàn hảo khiến bao nhiêu người ngưỡng mộ. Hai nhân vật chính của truyện Phi Thường Quân Cơ: Nữ Đặc Công Hoàng Phi Tuyệt Sắc của tác giả Hải Phiêu Thiêu Lượng. Các bạn có thể đọc truyện Phi Thường Quân Cơ: Nữ Đặc Công Hoàng Phi Tuyệt Sắc full, một trong những truyện hay thuộc thể loại truyện xuyên không.và download file prc của truyện để đọc trên máy điện thoại di động của mình. Cái gì? Chỉ vì một con cọp lại muốn một lính đặc công tuyệt đỉnh như nàng lấy thân báo đáp? Sắc lang, dám đối xử thế với ta, coi chừng ta đập chết ngươi! Nàng chính là Tiêu Tương Phi, là một nữ đặc công ưu tú nhất, lợi hại nhất trong đội 9 bộ quân cơ. Không còn là cô gái nhỏ ngày trước chân ướt chân ráo bước vào làm đặc công nữa. Cuộc sống mấy năm qua của nàng luôn mang trong mình nhiệm vụ phải thi hành, bản thân trải qua vô số trận chiến đã luyện thành một thân tuyệt kỹ, tung người trở thành một ngôi sao mới sáng chói nhất trong đội đặc công *** Vùng ngoại ô thành phố XX nước Z. Nằm cập sát song song với xa lộ cao tốc là một tòa biệt thự nghỉ mát nguy nga lộng lẫy. Nhìn từ ngoài vào, tuy tòa biệt thự nghỉ mát này nằm ở ven đường cao tốc, nhưng được thiên nhiên ưu đãi cho hoàn cảnh tự nhiên nên cũng không có ảnh hưởng gì đến nó. Sát núi gần sông, đồng cỏ xanh biếc một màu, rừng cây xanh tươi mơn mởn, có thể nói là một nơi thích hợp để nghỉ ngơi thư giãn và giải tỏa áp lực. Điểm làm người ta vừa ý nhất chính là, tại cổng chính của biệt thự này có một rừng cây nhỏ, khiến cho người ta không thể thấy rõ được kiến trúc và cảnh sắc bên trong. Đừng tưởng rằng đây là nơi vui chơi của một gia đình giàu có nào đó, nếu bạn thật sự nghĩ như vậy thì bạn đã lầm to rồi. Trừ người có chức vụ cao nhất trong quân đội của chính phủ nước Z, nhưng không một ai biết được, tòa biệt thự thoạt nhìn như một địa phương dành để nghỉ mát này thật ra chính là nơi bí mật tập hợp các ban ngành khủng bố nhất, lợi hại nhất của quốc gia. Bộ Quân Cơ. Đây là nơi xử lý tất cả các tình huống của quốc gia như: Quốc phòng, tình báo, tin tức, quân sự, thậm chí là tình huống quân sự của các nước khác, toàn bộ đều được tập trung về nơi này. Bộ Quân Cơ nổi tiếng đứng đầu trên thế giới về vũ khí, đạn dược, trang thiết bị, thậm chí là thông tin từ vệ tinh, tất cả không có thứ nào mà không sử dụng thiết bị tân tiến nhất. Bộ Quân Cơ phân làm hai khu vực trên mặt đất và dưới lòng đất, trên mặt đất là một số ban ngành và cơ gấu không quan trọng, dưới lòng đất là kho máy móc, xử lý tin tình báo, phòng ứng biến đối phó với mọi tình huống khẩn cấp, phòng mật đàm của các cán bộ cấp cao, trung tâm thiết bị, trung tâm tiếp nhận những tin tức quan trọng. Lộc cộc, lộc cộc. . . . Nhịp điệu di chuyển lanh lảnh vui tai của tiếng giày cao gót đã phá tan sự yên tĩnh trong đội 9 Bộ Quân Cơ, tiếng giày cao gót đó đi tới cửa rồi dừng lại. Năm người đang có mặt trong đội 9 đều đồng loạt ngẩng đầu lên nhìn tới lối cửa ra vào. Trông thấy tại nơi đó xuất hiện một mỹ nữ tóc đen có khuôn mặt như thiên sứ cùng với dáng người thon thả mê hồn, đang lạnh lùng nhìn tới năm người trong phòng làm việc. "Tương Phi, rốt cuộc cô cũng tới rồi, thật tốt quá." Tiếu Cương trưởng ban đội 9 vừa nhìn thấy cô lập tức tươi cười niềm nở bước lên đón tiếp, thật giống như đang đón tiếp quân chủ của một nước khác. "Ít khi thấy anh thể hiện thế này, cút sang một bên đi." Cô gái tên Tương Phi xinh đẹp tuyệt sắc không những không cảm kích, ngược lại còn quát mắng hắn, tính khí thật không tốt, hơn nữa sắc mặt còn vô cùng khó coi. Kỳ quái nhất là hành động của vị trưởng ban, Tiếu Cương không chỉ không nổi giận, ngược lại còn trở nên thận trọng biểu lộ vẻ mặt tươi cười. Quanh quẩn bám theo sát bên cạnh cô. "Tương Phi, đừng giận mà, lần này gọi cô về cũng do bất tắc dĩ thôi. Ái chà, về kỳ nghỉ của cô sau này tôi sẽ bồi thường gấp đôi có được không?" Với cái danh một thượng cấp hắn quả thật quá thất bại, cứ phải ăn nói khép nép cầu xin thuộc hạ của mình. Nhưng mà trước mắt hắn hiện giờ không còn biện pháp nào khác, không thể làm gì khác hơn đành phải gọi con cọp cái khủng bố này về. Tương Phi, à không, thật ra thì tên đầy đủ là Tiêu Tương Phi, Dù Tiếu Cương có dùng lời đường mật thế nào đi nữa cô vẫn rất khó chịu còn tỏ ra hết sức khinh thường hắn. ... Mời các bạn đón đọc Phi Thường Quân Cơ: Nữ Đặc Công Hoàng Phi Tuyệt Sắc của tác giả Hải Phiêu Thiêu Lượng.
Sở Vương Phi - Ninh Nhi
Nàng tên thật là Vân Mộng, là một nữ chiến sĩ an ninh của thế giới hiện đại, gặp nạn mà xuyên không về quá khứ, thời điểm Vương Triều Tây Sở thái bình dưới triều vua Ngọc Càn. Nàng sống lại trong thân thể của Vân Thiên Mộng, đại tiểu thư của Vân Tương Phủ, vốn đã tự tử khi bị từ hôn. Bằng trí thông minh của một nữ điều tra viên, với sắc đẹp của một tiểu thư khuê các, bằng những lời nói sắc sảo, nàng đương đầu với những thế lực ganh ghét, muốn hãm hại mình. Mẹ kế Tô di nương, Thái phi, em gái cùng cha khác mẹ Vân Nhược Tuyết, thái tử của nước lân bang,... không một ai có thể đánh bại nàng trong những cuộc đấu trí nghẹt thở. Nàng đã khiến bao nhiêu chàng trai phải si mê điên đảo. Thần vương cao ngạo vốn đã từ hôn với nàng, tại sao lại hối hận, tại sao bằng mọi giá muốn giành lại trái tim nàng? Dung công tử thông minh, tài trí luôn lặng lẽ âm thầm ở bên nàng, ủng hộ nàng? Chàng Sở Phi Dương- đệ nhất nhân tài của Tây Sở... Cuối cùng, ai sẽ là người giành được trái tim thiếu nữ tài sắc vẹn toàn này? Những âm mưu chốn cung đình, những toan tính quốc gia, nàng cuối cùng sẽ đối mặt và vượt qua những điều ấy như thế nào? *** Vương gia… Vương gia… xin người… xin đừng từ hôn! Xin người mà…” Trên điện Kim Loan nguy nga lộng lẫy, thật lâu thật lâu sau vẫn còn vang vọng lại âm thanh van xin đau khổ của một thiếu nữ nhỏ bé. Chỉ là, bộ dáng tiều tụy đáng yêu của nàng lại không làm một ai thương xót. Các cung nhân đều không làm gì cả ngoài việc hầu hạ chủ tử bên cạnh mình, mà một vài vị chủ tử có mặt đều không hẹn mà cùng nhìn về phía nam nhân mà thiếu nữ kia đang van xin. “Thần vương, khanh xem, việc này…” Ngồi ngay ngắn trên long ỷ, vua Ngọc Càn quét mắt xuống người đứng phía dưới, ngược lại có chút khó xử nhìn về phía vị Thần vương đang đứng giữa điện kia. Cô gái thấy vẻ mặt lúng túng của vua Ngọc Càn, trong đáy mắt lệ quang tràn ra, hiện lên tia hi vọng, đôi mắt sáng ngời long lanh nước mắt kia càng là khẩn cầu mà hướng về Thần vương đứng bên cạnh, mong hắn có thể thay đổi chủ ý. “Ý thần đã quyết, mong hoàng thượng thành toàn!” Nhưng đổi lại chỉ là sự cự tuyệt không hề do dự của Thần vương. “Đừng mà… đừng mà…”. Nhất thời không tiếp thụ được việc Thần vương ba lần bốn lượt từ chối, nàng lắc đầu như trống bỏi, nước mắt dâng lên tràn qua khóe mi, cánh môi phấn hồng bởi vì quá mức kích động mà run nhẹ. Nhưng biểu tình của Thần vương vẫn băng lãnh, âm ngoan khiến cho thiếu nữ không dám biểu hiện rõ mâu thuẫn mãnh liệt trong lòng ra ngoài, chỉ có thể ngơ ngẩn, thất thần tự nói với chính mình. Mà trên đại điện, mọi người bởi vì lời nói của Thần vương mà ngừng hô hấp. Cô gái sắc mặt tái nhợt như tuyết, ánh mắt cầu xin nhìn quanh đại điện một vòng, cắn mạnh môi dưới hướng tới phía trước Thần vương mà quỳ xuống: “Vương gia… Mộng nhi xin người… ngàn vạn lần xin đừng từ hôn… xin người…”. Lời khẩn cầu đứt quãng trong miệng, thiếu nữ không để ý đến ánh mắt ghét bỏ của mọi người, chỉ không ngừng dùng lực dập đầu trước Thần vương. Bên trong đại điện nhất thời vang lên những âm thanh hít sâu, từng đạo ánh mắt khinh bỉ trong khoảnh khắc đều bắn về phía cô gái đang không ngừng dập đầu kia. Nhìn ra ánh mắt của mọi người, bên tai lại không ngừng vang lên tiếng dập đầu, khiến Thần vương ánh mắt đang nhìn ra xa, đột nhiên cau mày lại, sau đó đôi mắt mang theo tia chán ghét cúi đầu nhìn xuống thiếu nữ bên cạnh mình. Nhìn thấy nàng bộ dạng nhu nhược khiếp đảm đang khóc sướt mướt, sắc mặt liền trầm xuống, giọng điệu lãnh lẽo dị thường một lần nữa mở miệng: “Bổn vương tuyệt đối sẽ không lấy một người yếu đuối, nhát gan như ngươi làm phi tử.” Lời nói xong, Thần vương đưa mắt đi nới khác, không nói thêm câu nào nữa. Nghe được câu trả lời quyết tuyệt như vậy, cô gái đột nhiên buông thõng hai tay, hai chân mềm nhũn ngồi trên đất, đáy mắt xẹt qua tia tuyệt vọng, hàm răng cắn chặt môi dưới làm bật ra tơ máu. Bị Thần vương ngang nhiên từ hôn, dù sao thì nàng Vân Thiên Mộng cũng là thiên kim khuê phòng, sợ rằng đời này muốn gả đi cũng chỉ là si tâm vọng tưởng. Mà giờ phút này ánh mắt chán ghét của mọi người càng thêm kích động Vân Thiên Mộng, khiến nàng đột nhiên cười lớn dường như là đã thương tâm đến phát điên rồi. “ Ha ha… haha…” ... Mời các bạn đón đọc Sở Vương Phi của tác giả Ninh Nhi.
Quỷ Thê - Mạt Hồi
Anh là một phóng viên chuyên tìm những tin tức nóng hổi mới ra lò, viết về những sự kiện nổi nhất hiện nay chưa từng xảy ra, với ngòi bút của anh từ một câu chuyện bình thường cũng có thể biến thành rất lớn và nóng hổi hất. Trong một lần nghe ngóng, anh đã nghe thấy được một tin tức vô cùng hot đó chính là trên núi có một quỷ vương rất bí hiểm. Anh vô tình trở thành mục tiêu của quỷ vương và biến thành vị hôn phu bất đắc dĩ của quỷ vương. Nhưng chỉ là tin đồn thật chất quỷ vương chính là một cô gái xinh đẹp nhưng lại cô đơn trong chính căn nhà của mình muốn tìm một người bầu bạn và người đó chính là anh một người mà cô chờ đợi bấy lâu nay. *** Thân là chuyên lan ký giả của tạp chí “Tham tầm cổ đại thần bí sự kiện” Tần Tiêu đi theo đám người để thu hoạch một chút tin tức, trong một thôn trang ngụ tại một nơi nào đó ngoài ngoại ô tiềm ẩn một chuyện tuyệt đối sẽ làm hắn kinh kỳ. Tin tức này, làm cho Tần Tiêu gần đây vốn không tìm ra được đề tài gì mới lạ mà sinh ra lo lắng có chút chờ mong. Thế là, vào sáng sớm một ngày trời đầy gió, Tần Tiêu cùng với Giang Nham – nhiếp ảnh ký giả hai người chạy xe trên con đường dẫn đến tiểu thôn trang nằm sâu trong rừng ít người biết tới. Ngoại ô cách thị khu chỉ một đoạn đường, một đoạn đường phái trước bọn hắn đi vô cùng thuận lợi không gặp bất kỳ phiền phức nào. Tuy nhiên, khi đi tới gần cuối đoạn đường, cũng chính là đã đến được ngoại ô thành phố xa xôi, lúc người dẫn đường từ quốc lộ quay đầu tiến nhập một con đường nhỏ ẩn sâu trong rừng cây, phiền phức liền bắt đầu nối gót mà tới. Tần Tiêu bọn hắn lái xe tiến vào con đường nhỏ như ẩn như hiện không có điểm dừng bên trong rừng cây, con đường nhỏ đầy những hố cùng bùn loãng trên mặt. Lúc bắt đầu thì bọn hắn còn có thể miễn cưỡng tiến vào, nhưng đường đi dần dần hẹp lại không khác gì một tiểu đạo. Tần Tiêu cùng Giang Nham không đường chọn lựa đành phải xuống xe đi bộ. “Ha ha, một nơi bí ẩn, xem ra thật sự sẽ tìm được một chuyện kỳ bí nào đó không hề tầm thường nha!” Nhìn lên dương quan phía trên hoàn toàn đã bị những cây đại thụ vươn tới tận mây che khuất, hình thành nên một nơi âm u lại có chút âm lãnh nhượng Tần Tiêu không thể không hưng phấn cười nói trong lúc bước đi. “Đương nhiên, điều kiện tiên quyết là chúng ta không bị lạc đường.” Giang Nham trên vai khoát máy chụp ảnh không có lạc quan được như Tần Tiêu mà cười khổ nói. “Chắc sẽ không lạc đường đâu.” Nhìn thì thấy trong khu rừng rậm rạp này chỉ có độc một con đường, Tần Tiêu không phải thực khẳng định nói, “Đường chỉ có một, sao có thể lạc đường chứ.” “Chính là chúng ta đã qua nơi này hơn ba lần rồi .” Giang Nham không khỏi lại nâng lên cổ tay xem thời gian trên chiếc đồng hồ, “Hiện tại, đã là bốn giờ năm mươi phút chiều rồi .” “Di, đã trễ như thế?” Tần Tiêu vẫn tập trung tiến bước nghe hắn nói như thế, sửng sốt một chút. “Tần Tiêu, chúng ta không biết phải đi bao lâu nữa mới tới được đích, tiếp tục đi nữa thì trời sẽ tối. Bằng không, chúng ta về trước đi, lần sau lại tới?” “Này. . . . . .” Đề nghị củaGiang Nham nhượng Tần Tiêu cúi đầu suy tư. Giang Nham nói cũng không phải không có đạo lý, ở khu rừng đi từ nãy đến giờ không thấy có dã thú hung mãnh xuất hiện, nhưng buối tối sẽ xuất hiện cái gì thì mọi người không thể dự liệu được , vì an toàn, trở về là phải. Nhưng mà, đã đi lâu như thế rồi, lại bỏ cuộc như vầy, hắn thật tại có chút không cam lòng. . . . . . Ngay lúc này, sâu trong khu rừng đột nhiên thổi tới một trận đại phong, đại phong cứ dồn dập thổi tới, sau đó một tiếng thanh nhạc ẩn ẩn ước ước không biết từ nơi nào truyền tới. “Ngươi nghe, có nhạc thanh. Nhất định là sắp đến mục tiêu rồi !” Tần Tiêu trong lòng rung động, bỏ mặc Giang Nham đang hô to phía sau, liền cúi đầu tiếp tục bước nhanh vào rừng. “Tần Tiêu!” Nhìn Tần Tiêu bước nhanh rời đi, thân ảnh sắp biến mất giữa thụ lâm, Giang Nham không đường chọn lựa, đành phải chạy nhanh theo hắn. Bọn hắn bước nhanh xuyên qua một mảnh lại một mảnh tùng lâm, đi hơn mười phút thì, con đường nhỏ vẫn kéo dài đột nhiên rẽ làm hai ngã. ... Mời các bạn đón đọc Quỷ Thê của tác giả Mạt Hồi.
Cặp Đôi Xui Xẻo - Bạch Giới
Bạn đang đọc truyện Cặp đôi xui xẻo của tác giả Trạm Lượng trên website đọc truyện online.  Đúng vậy, hắn và cô thật sự là “bạn cùng chung hoạn nạn”, tình cảm không ai sánh được! Có điều, khi bất cứ ai hỏi hai người bọn họ quen nhau như thế nào thì hắn và cô cũng rất ăn ý… thà chết chứ không cung khai! Đùa cái gì chứ, muốn bọn họ thành thật thừa nhận, nói hắn và cô là vì duyên “chó” mà kết bạn sao?  Là vì “chó rượt” nên bị ép thành một cặp… vậy mặt mũi của bọn họ biết để vào đâu chứ! Cho nên đương nhiên hắn và cô phải tay nắm tay, lòng bảo lòng cùng nhau giữ vững bí mật!  Nhưng khi nụ hôn đầu tiên của cô bị hắn cường đoạt đi, vậy mà hắn lại hoàn toàn không nói sorry với cô. Còn dám khăng khăng nói đó chẳng qua là dán “Salonpas” mà thôi, bảo cô đừng so đo như vậy.  Cái này, cái này… mà còn có thể nhịn được thì không gì không thể nhịn nữa. Cô quyết định chiến tranh lạnh với hắn, xem xem ai lợi hại hơn? Nhưng khi hắn bị cô chỉnh thảm, số xui phát huy công lực, trở thành đệ tử của thần xui xẻo thật sự thì… Cô lại không nỡ hơn bất cứ ai, nhịn không được mà muốn dịu dàng với hắn một chút.  Cái này… chẳng lẽ là tình yêu?! Nghĩ như vậy, hai “đại biểu xui xẻo” lập tức quyết định dắt tay nhau đi về phía con đường hạnh phúc thênh thang. Có điều… xui xẻo sẽ không di truyền mới đúng chứ! *** Hắn nghĩ không ai có thể xui xẻo hơn hắn được nữa! Nếu hắn tự nhận là thiên hạ đệ nhị xui xẻo thì tuyệt đối không ai dám xưng đệ nhất. Có điều trên thực tế cũng không có ai muốn giành chức đệ nhất này! “Thế nào?” Hoả nhãn kim tinh trừng trừng ông thầy bói mù đang không ngừng sờ soạng bàn tay mình, cũng không biết là thật sự đang sờ xương cốt hay là ăn đậu hủ của hắn, chàng trai đã sắp không còn tính nhẫn nại nữa. Đáng ghét! Chắc chắn là hắn xui đến nỗi não ngâm vào nước rồi nên mới có thể thực sự đi tin mấy lời đồn, chạy tới cho ông già mù – nghe nói là thần toán này xem số, muốn biết rốt cuộc là mình xui bẩm sinh hay là ý trời khó tránh? Sờ sờ soạng soạng cả buổi trời, rốt cuộc ông thầy bói mù cũng gật gù đắc ý (vì đã coi ra), lại than ngắn thở dài. “Xui thật! Xui thật! Cả đời này chưa từng thấy người xui xẻo một cách kỳ lạ đến thế…” Trong cái xui có tài lộc, trong tài lộc có cái xui. Hiếm thấy, thật hiếm thấy! Bị những lời vừa mở miệng ra là một tràng lời xui ý xẻo này chọc giận, chàng trai nhịn không được mà gầm lên giận dữ. “Hứ! Cái gì gọi là ‘cả đời này chưa từng thấy’? Người mù còn có thể nhìn thấy người ta sao? Căn bản chính là giả danh lừa bịp!” Con mẹ nó! Cư nhiên xui đến mức ngay cả đi coi bói cũng có thể gặp phải kẻ lừa bịp, trên đời này còn có người xúi quẩy như hắn sao? “Mẹ nó! Cái gì mà thần toán? Thần toán cái con khỉ! Mình là thằng ngu nên mới có thể chạy tới cho một cái lão mù đùa giỡn…” Tức giận đến nỗi xé cả bảng hiệu, đồng thời với việc trở mặt rời đi, miệng chàng trai còn đang căm phẫn không thôi mà lải nhải. “Sao người mù lại không có thể thấy được người chứ? Ta mắt mù nhưng lòng sáng a!” Bất đắc dĩ mà giải thích, ngặt nỗi khách đã tức giận bỏ đi, ông thầy bói mù chỉ có thể phí công gọi theo, lại rung đùi đắc ý. “Gần đây những người trẻ tuổi thật không có tính nhẫn nại, ta còn chưa có nói xong mà… Thôi vậy, có tiền thu trước là tốt rồi.” ……………………….. Cô nghĩ không ai có thể xui xẻo hơn cô được nữa! Nếu cô tự nhận là thiên hạ đệ nhị xui xẻo thì tuyệt đối không ai dám xưng đệ nhất. Có điều trên thực tế cũng không có ai muốn giành chức đệ nhất này! “Thế nào?” Đôi mắt trong veo nhìn ông thấy bói mù đang cầm lấy tay mình sờ sờ nắn nắn, cô gái bi ai truy hỏi. Ôi… Nhất định là cô xui đến nỗi bị xe đụng hư não rồi nên mới có thể coi ngựa chết thành ngựa sống mà chạy tới cho ông thầy bói mù – nghe nói là rất linh này tính xem vận xui của mình có thể có ngày chấm dứt không? Đã từng có kinh nghiệm bị xé bảng hiệu, ông thầy bói mù im lặng thật lâu, lúc này mới thật cẩn thận mà tìm từ, cuối cùng chỉ dùng một chữ để kết luận: “Xui!” “Ông không thể an ủi tôi một chút sao? Thầy bói không phải là một dạng bác sĩ tâm lí khác sao? Ông có đạo đức nghề nghiệp hay không chứ?” Bị một từ “xui” đập vào làm cả người bị thương, lại nhớ đến cuộc sống liên tiếp xúi quẩy từ nhỏ đến lớn, cô gái không nén được mà bi phẫn mà lên án, lại thương tâm mà khóc òa. “Hu hu… dù sao tôi cũng đã định trước là phải làm người xui xẻo rồi…” Không nói gì mà nhìn theo người khách vừa khóc vừa bỏ đi, muốn ngăn cũng ngăn không kịp, ông thầy bói mù chỉ có thể bất đắc dĩ mà ngửa mặt lên trời than: “Ta còn chưa nói xong mà, cô xui thì có xui, nhưng trong cái xui có chồng che chở… Ai~ya! Gần đây, những người trẻ tuổi đều không chịu nghe cho hết câu sao chứ?” ... Mời các bạn đón đọc ​Cặp Đôi Xui Xẻo của tác giả Bạch Giới.