Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Thiên Quan Tứ Phúc

Thể loại: Huyền huyễn tiên hiệp tu chân, linh dị thần quái, tình hữu độc chung (1×1), quỷ vương si tình công x tiên phong đạo cốt lượm đồng nát thụ, HE Editor: Q1, Q2, Q3: wattpad Vô Danh, Q4, Q5: wattpad hoediu4 Độ dài: 244 chương + phiên ngoại "Vì người, đánh đâu thắng đó, không gì cản nổi." Văn án (cũ): Giữa tam giới thần phật khắp nơi này, thế mà lại có một trò cười! Văn án (mới): Ái chà, nhân viên công vụ lượm đồng nát trên thiên giới có gian tình với đại quý nhân của quỷ giới kìa! *** Tám trăm năm trước, Tạ Liên là Thái Tử điện hạ lá ngọc cành vàng, thiên chi kiêu tử vô hạn phong quang. Ai ngờ một sớm đắc đạo phi thăng, trở thành võ thần vạn người cung phụng, lại sớm gặp phải biến cố bất ngờ, hết thăng lại giáng. Tám trăm năm qua, Tạ Liên tiếp tục phi thăng, lúc này đã không có tín đồ cũng không hương khói. Một ngày nọ trên đường lượm đồng nát, hắn cũng vô tình lượm luôn một thiếu niên thần bí trở về. Mà thiếu niên này, cư nhiên là vị Quỷ Vương khiến tam giới nhắc đến là biến sắc kia: Hoa Thành.   Chỉ muốn nói thực ra Dung mụi gần tuyệt chỉ là một thanh niên hận đời cuồng biểu ca vối phương thức biểu đạt hơi đặc biệt :v, Bắp baba cũng không đáng sợ lắm đâu, thương Liên còn không hết mà; Bùi Minh mang tiếng Bùi tra, Bùi ngựa đực mà mỗi lần ổng bẽn lẽn trước Vũ Sư Hoàng đến tội… Nhắc đến Vũ Sư Hoàng cũng có nhiều thuyền lắm, thuyền Tướng quân – Công chúa (aka Bùi Minh – Vũ Sư Hoàng) dù hint ít đến thảm thương, khẩu vị mặn hơn thì thuyền Vũ Sư – Hắc Ngưu :)))))) Cho nên hãy đọc truyện để hiểu rõ hơn cố sự của mỗi vị nhé, tóm tắt chỉ là cái vỏ trưng ra cho người đời xem mà thôi! Không có nhân vật nào tốt hoàn toàn, cũng không có nhân vật nào là cực đoan phản diện, chỉ có tốt ít – tốt nhiều thôi.  Và hãy đọc truyện để được tự do ship theo ý mình! Bởi chỉ có Hoa Liên là chiến hạm được tác giả bảo kê đục không chìm đá không nghiêng thôi, còn lại hoàn toàn non couple. Nhưng không hề gì, riêng chuyện Hạ Huyền chúng ta đã có tới 4 thuyền để ship! Song Sư aka huynh đệ Thủy Sư Vô Độ – Phong Sư Thanh Huyền (ấm áp, OE thiên BE T.T), Song Huyền aka Sư Thanh Huyền – Hạ Huyền (ngược luyến tàn tâm, OE thiên HE? SE?), Song Thủy aka Thủy Hoành Thiên – Hắc Thủy Trầm Chu (ngược thấy bà cố, SE??!! không biết ai kèo trên nữa“) hoặc Song Tuyệt aka Hắc Thủy Trầm Chu – Huyết Vũ Thám Hoa (chủ nợ x con nợ, cường cường, truy đuổi không hồi kết :))))) Giỡn chút thôi, thật ra S chỉ muốn nói rằng Thiên quan là một bộ còn rất nhiều không gian mở. Nó cho chúng ta những con người đó, những câu chuyện đó, còn phần phía sau của câu chuyện, những cố sự không ai hay biết, những lời sẽ không bao giờ được nói ra… đều phụ thuộc vào quan điểm của chúng ta. Cho nên lần phục bút này, Mặc Hương đã hoàn thành được tâm nguyện tạo ra một câu chuyện đồng thoại của chị rồi. Nên hãy cứ tự do khóc, tự do cười cùng mỗi tình tiết khai mở.  Cá nhân S thì chưa bao giờ hối hận vì phải mò convert để đọc câu chuyện này, vậy đó ???? *** Ôi mình thích đam mỹ của chị Mặc Hương Đồng Xú lâu rồi mà bây giờ không kiềm chế được nữa nên phải ngoi lên review một bài đây =)) Đầu tiên là nói về phong cách cá nhân đi. Chị Xú gây ấn tượng đối với mình với tài nghệ là biến một câu chuyện ngược luyến tàn tâm thảm không nỡ nhìn thành một câu chuyện tưng tửng đáng yêu và buồn cười vl. (Chắc là do kể theo góc nhìn của bạn thụ, mà bạn thụ trong truyện của chị đều có đầu óc phi nhân loại luôn rồi =)) Từ Thẩm Thanh Thu, Ngụy Vô Tiện đến Tạ Liên, tuổi đều đã cao (=))), kinh qua quá nhiều thăng trầm nên mặt đã đủ dày và dây thần kinh đã đủ thô để ứng phó với mọi chuyện dở hơi cám lợn trên đời mà tim không đập mắt không chớp miệng không há mặt không đỏ, miệng lưỡi thì thôi rồi, thở ra câu nào là làm người khác cứng họng câu ý) Bối cảnh truyện không quá mới, plot cũng đặc biệt nhưng mà cách kể và dẫn dắt tình tiết thì lại khiến người đọc thấy hứng thú. Ví dụ Hệ thống tự cứu của nhân vật phản diện đi, tóm tắt cốt truyện là sư phụ vì một lí do bất đắc dĩ phải đá đồ đề xuống núi, vài năm sau đồ đệ trở thành Ma đầu về báo thù; sư phụ vì đồ đệ mà mất hết thanh danh, nhưng vẫn cam lòng tư bạo để cứu đồ đệ, tương ái tương sát một hồi mới nhận ra tình cảm của nhau bla ble…  Đọc plot thì chẳng thấy hài chỗ nào mà đọc truyện thì đáng yêu không thể tả, một ổ manh manh luôn =))) Thứ hai là mình cực kì thích cách chị ý xây dựng cho mỗi nhân vật một cố sự. Tức là, nhân vật hiện ra không chỉ có hiện tại, mà còn có quá khứ, thậm chí cả tương lai. Mà mỗi một cố sự ấy lại liên kết với một cố sự khác, vẽ ra toàn cảnh của một câu chuyện. Không có nhân vật nào cho vào là thừa thãi, mỗi một người đều là một mắt xích quan trọng, là một bí ẩn sẽ dần dần được hé lộ. Mình thích cả cái kiểu mà “đi ngược”, tức là qua những manh mối của hiện tại mà lần dần về quá khứ ý, khá là hack não, yêu cầu phải suy nghĩ =)) (Nhiều lúc mình cứ băn khoăn là không hiểu não các chị ý dung lượng lớn tới đâu mà nghĩ ra lắm tình tiết lắm câu chuyện thế) Hự, thôi, quay về với truyện cần review  nào ~ Mình là team sủng thụ nhưng mà ở bộ này lại cực kì thích bạn công luôn =)) Bạn ý tên Hoa Thành aka Tiểu Hồng Hồng aka Tiểu Bông Bông =)) Cái tên nói lên tính cách, đọc tên đã biết bạn (hơi bị) hoa lệ màu mè rồi. Da trắng như tuyết, áo đỏ hơn lá phong, nickname Huyết Vũ Thám Hoa, ý là che hoa dưới mưa máu, diễm lệ quá diễm lệ quá :> Bạn ý thích làm mưa máu, thích đứng trong mưa máu che ô (cho đẹp), bạn ý đi đến đâu cũng phải có một rừng bươm bướm bạc lấp lánh lấp lánh đi theo đến đấy (ôi hoa lệ quá). Tuy tuổi đời bạn ý ít cũng phải 800 năm mà lúc nào bạn ý cũng thích hóa thân thành thiếu niên 17 tuổi ngây ngô non nớt đi (dụ dỗ) theo Tạ Liên (cầu sủng sủng), đã thế lại còn luôn mồm gọi ca ca ngọt xớt. Nhưng không sao, mốt bây giờ là mỹ công cường thụ mà, công càng có vẻ nữ tính, càng có vẻ xinh đẹp yếu đuối ngây thơ thì lại càng nguy hiểm (hihi). Nhưng dĩ nhiên mình thích bạn ý không phải vì bạn ý đẹp, mà là bạn ý sủng thụ và si tình vl. Vì người, sở hướng phi mỹ. Đại khái là quá khứ bạn ấy không đủ khả năng bảo vệ Tạ Liên khiến Tạ Liên chịu khổ sở, cho nên bạn ấy mới dốc lòng tu luyện tìm đủ mọi cách để trở nên mạnh mẽ, để có thể nói với Tạ Liên “Huynh muốn làm gì cũng được”. Ôi ta nói nói sủng đến trời luôn mà T^T À phải rồi mình có một lưu ý đó là khi đọc bộ này thì nên đọc tỉ mỉ một chút, đừng bỏ sót chi tiết nào cả vì không chi tiết nào thừa đâu. Mình là một con chuyên đọc lướt lướt nên đã ngậm quả đắng rồi. Lúc đầu suy nghĩ nông cạn hời hợt cứ tưởng mấy thứ bạn Bông đeo chỉ là đồ trang sức cho vui thôi chứ, không ngờ đều gắn với Tạ Liên hết cả. Từ hạt san hô đỏ, nút kết đỏ trên ngón tay, cả tán ô đỏ, đều có ý nghĩa. Thậm chí đến cả từng lời Hoa Thành nói cũng là những lời mà trước đây bạn ý đã từng nói, hoặc Tạ Liên nói với bạn ý. Thế mới nói là si tình nha, quá si tình nha, ôi trái tim tôi ;;__;; Còn về Tạ Liên thì mình lại không có bình luận gì mấy hihi. Chỉ cảm thấy con người này khá thú vị, sức sống déo dai, như một con gián đập mãi không chết, chỉ cần chừa cho nó một hơi thở thì ngay sau đó nó vẫn bật dậy nhảy nhót như thường. Mình chỉ ấn tượng đoạn Tạ Liên bị dồn ép đến mức phải thầm hô cứu trong lòng, ý là dù là thần tiên cũng không phải ba đầu sáu tay, không phải thân thông quảng đại đến mức có thể làm được tất cả mọi chuyện. Có những thứ không phải muốn là có thể thay đổi được. Có một số kẻ huênh hoang cho rằng “Mệnh bởi ta không bởi trời”, chung quy cũng chỉ là bồng bột tuổi trẻ mà thôi. Chống được lúc này nhưng chưa chắc đã trống được lúc khác. Vận mệnh tự có an bài, cái này hủy thì cái này sinh, cứ thể mà luân hồi chuyển động. Như tác giả đã nói ban đầu, đây là một câu chuyện đưa ra nhiều tình huống phải lựa chọn. Chọn cứu người này hay giết người kia, chọn nhân nghĩa hay chọn vi kỉ, điều này không phải ai cũng làm đúng được, hay thậm chí chẳng có đúng sai. Cũng không có điều gì xảy ra là ngẫu nhiên, mọi thứ đều có tiền căn hậu quả của nó, làm việc xấu ắt sẽ bại lộ, làm việc tốt sẽ có báo đáp về sau vân vân. Ôi, nói như thế không có nghĩa là đây là một bộ truyện giảng đạo nghĩa, chẳng qua là mình nói vớ vẩn tí thôi =)) Vì truyện chưa hoàn nên có rất nhiều nghi vấn chưa được giải thích, thôi thì mình chỉ review đến đây thôi. Hơi ngắn và hơi nhảm nhưng mà hi vọng các bạn sẽ thử tìm đọc và hứng thú với bộ truyện này. Cảm ơn :>   Chỉnh sửa (23/4/2018) Sau khi bỏ quên đã lâu thì mình vừa mới đọc xong Thiên quan tứ phúc, cuối cùng vẫn phải thốt lên một câu là Hoa Hoa quá tuyệt vời huhu TT Hoa Hoa nên được xếp top 1 trong bảng xếp hạng những anh công tốt nhất =))) Thề trời ạ những điều ảnh làm vì Tạ Liên làm mình cảm động dã man ý TT Hồi còn sống thì đi theo làm một binh sĩ nhỏ của Thái tử điện hạ, khi chết đi rồi lại biến thành ma trơi nho nhỏ quẩn quanh bên Tạ Liên,  sau lại vì Tạ Liên mà từ chối phi thăng, cam nguyện làm quỷ. Suốt 800 năm đằng đẵng, Tạ Liên từ Thái tử thành thần quan, rồi lại từ Thần quan thành ác thần bị vạn người phỉ nhổ, rồi lại trở thành tiểu thần lượm đồng nát, cõi đời lên voi xuống chó, từng sung sướng cũng từng đau khổ, người bên cạnh lần lượt rời đi, thế nhưng từ đầu đến cuối, Hoa Thành vẫn một mực không rời, một mực là tín đồ trung thành nhất. “Điện hạ, vậy người có biết, vì sao ta không chịu rời khỏi thế gian này không?” “Bởi vì ta có một người thương còn ở trên đời này.” “Người trong lòng ta, là một quý nhân kim chi ngọc diệp. Hắn đã từng cứu mạng ta, từ khi còn rất nhỏ ta đã ngẩng đầu ngước nhìn hắn. Nhưng ta càng muốn đuổi theo bước chân hắn, vì hắn trở thành người tốt hơn, mạnh mẽ hơn. Tuy là, hắn có thể không quá quan tâm nhớ kỹ ta, chúng ta thậm chí không cùng nhau nói được mấy câu. Ta muốn bảo hộ hắn.” “Nếu như giấc mộng của ngươi, là cứu vớt sinh linh, ước mơ của ta, chỉ là duy nhất mình ngươi.” Tạ Liên dựa vào kí ức, run giọng hỏi,”Nhưng là…Nói như vậy, ngươi biết, không được ngủ yên…? Hoa Thành đáp, “Ta nguyện vĩnh viễn không ngủ yên.” Trong sát na, hô hấp Ta Liên đều như dừng lại. Ngẩn ngơ nghe được hai thanh âm đang một hỏi một đáp. “Nếu như người ngươi thương biết ngươi vì hắn mà không cách nào ngủ yên, sợ rằng sẽ phiền não áy náy!” “Ta không nói cho hắn biết vì sao ta không đi là được rồi.” “Nhìn thấy nhiều, rồi cũng sẽ biết.” “Vậy cũng không cho hắn phát hiện ra ta đang bảo vệ hắn là được rồi.” “Điện hạ, ta hiểu tất cả của ngươi. Ngươi dũng cảm, ngươi tuyệt vọng; ngươi thiện lương, ngươi thống khổ; ngươi oán hận, ngươi căm hận; ngươi thông minh, ngươi ngốc nghếch. Nếu như có thể, ta nguyện ý ngươi coi ta là đá kê chân, là cây cầu khi qua sông thì phá hủy, là thi cốt để ngươi chà đạp leo lên, là tội nhân đáng bầm thây vạn đoạn. Nhưng ta biết ngươi sẽ không.” “Vì ngươi hi sinh là vinh quang chí cao vô thượng của ta.” “Trong lòng ta, ngươi vĩnh viễn là thần minh duy nhất.”   Đm khóc thật sự =(((( Nói đi cũng phải nói lại, Tạ Liên thực sự xứng đáng để Hoa Thành trung thành tận tâm đến như vậy. Vì Tạ Liên là người tốt. Đm nói câu này hơi củ chuối nhưng mà đúng thế thật :v Đã từng căm hận, đã từng điên cuồng, đã từng muốn trả thù xã hội (:v), nhưng mà đến cuối cùng Tạ Liên vẫn không trở thành Bạch Vô Tướng, vì Tạ Liên còn giữ lại niềm tin vào lòng người. Nói là thánh mẫu thì cũng không hẳn, chỉ là không ngừng hi vọng, không ngừng không thẹn với lòng mình, chỉ thế mà thôi. A buồn một nỗi là cuối truyện không nhắc đến con Tuyệt bị Hoa Thành phá banh nhà – Hắc Thủy Trầm Chu ???? *** Ý nghĩ đầu tiên của tôi là, 13 năm của Lam Vong Cơ so với 800 năm của Hoa Thành, Hoa Thành win rồi, haha. Nói vậy chứ, tôi thích cả “Ma đạo” lẫn “Thiên Quan”, thích cả Lam Trạm lẫn Tam Lang. Nếu có chút vấn đề với Thiên Quan, thì đó chính là nó dài quá. Nếu nó có thể “gọn” hơn một chút, thì sẽ hay hơn. Thiên Quan có rất nhiều câu chuyện nhỏ, mà mỗi câu chuyện đều có triết lý về nhân sinh, đều ít nhiều khiến người đọc cảm thấy bâng khuâng, như chuyện của Kính Lan – Phong Tín, Linh Văn, và hai chuyện mà tôi bị ấn tượng sâu sắc chính là chuyện ân oán của Kỳ Anh – Dẫn Ngọc và Hoắc Thủy – Sư Vô Độ – Sư Thanh Huyền. Một điều đặc biệt của Thiên Quan so với những truyện đam khác là các nhân vật nữ rất xịn xò. “Nữ phụ đam mỹ” dưới ngòi bút của Mặc Hương đều rất đẹp, chẳng hạn như “Giang Yếm Ly” trong “Ma đạo” hay Vũ Sư trong “Thiên Quan”. Hai quyển sâu sắc nhất của Thiên Quan, theo cảm nhận của tôi chính là quyển 2 và quyển 4, mặc dù tôi thích (và mọi người cũng thích) quyển 1,3,5 hơn vì có Hoa Thành ☺️ Và tôi đặc biệt ấn tượng với quyển 4. Bởi vì, tôi thích một Tạ Liên trong quyển 4 nhất. Tạ Liên trong quyển 2, dưới góc nhìn của tôi, là một kẻ ngốc, thiện lương nhưng cái thiện lương đó lại sản sinh những cái độc ác, do dự yếu đuối dẫn tới rất nhiều hậu quả khác. Trò chơi chính trị, là ngươi sống ta chết, làm sao có thể ngây thơ kiểu “thân tại vô gian, lòng tại đào nguyên” được? Nhưng vì quyển 2 ức chế như thế, tôi lại càng thấy thích quyển 4 hơn, khi mà Tạ Liên phẫn uất và đi ngược với những lý tưởng trước đây của mình. Chương “bách kiếm xuyên tâm” là chương buồn nhất, đọc mà đau thắt lòng, nhưng nếu không có đau thương, sẽ không có một Tạ Liên sau này thấu tỏ nhân sinh, nhưng vẫn một lòng lấy tấm lòng nhân ái đối với người khác, dịu dàng nhưng kiên quyết. Lúc đầu đọc, tôi không thích Tạ Liên lắm, cảm thấy người như vậy cứng nhắc tới ngu ngốc. Nhưng tôi càng đọc lại càng thích. Bởi vì, 800 năm ấy, Tạ Liên bị phong ấn pháp lực, nên đã tự trang bị cho bản thân những kỹ năng chiến đấu, xứng đáng là Võ Thần, và cũng vì lăn lộn khổ sở dưới nhân gian, nên thành ra “bách độc bất xâm”, còn có một vài hiểu biết mà chỉ có thường dân hay người nghèo mới biết được. Nên tôi càng đọc, càng thấy thú vị, càng cảm thấy Tạ Liên gần gũi, chứ không chỉ là hình tượng “thánh mẫu” kia. Tám trăm năm đó, không phải nói quên là quên. Làm sao có thể nói không đau lòng, khi mà Tạ Liên bị bách kiếm xuyên tim, khi mà Hoa Thành gào khóc hóa thành lệ quỷ? Vì cái gì? Chẳng lẽ chỉ vì tuổi trẻ ngây ngô chưa hiểu nhân sinh, một lòng lý tưởng? Tuổi trẻ có ai chưa từng sai lầm? Nhưng cho tới tận cùng, đó có phải sai lầm không? Lựa chọn của Tạ Liên, là không đúng về mặt chính trị, nhưng tuyệt đối đúng về mặt con người. Nhưng mà câu “nhân chi sơ tính bổn thiện” rất buồn cười, bởi vì tôi thấy có quá nhiều con người độc ác ích kỷ trong  Thiên Quan, nếu không thì cũng không sinh ra một Bạch Vô Tướng với tâm hồn sứt sẹo thế kia? May mà Tạ Liên không như Bạch Vô Tướng. May mà Tạ Liên còn có Hoa Thành. Trong những tháng ngày dài tuyệt vọng, Tạ Liên đã luôn gào thét trong lòng “Cứu ta, có ai cứu ta với…”, tiếc rằng đều không có. May quá cuối cùng, ở lần thứ ba phi thăng này, Tạ Liên đã gặp lại Hoa Thành. Tôi thật ghen tị với Tạ Liên, bởi vì cảm giác cho dù trời đất sụp đổ, vẫn có một người để dựa dẫm là một cảm giác rất tốt. Bởi vì Tạ Liên khổ sở như vậy, nên Hoa Thành lại càng xuất sắc, mới đủ để bù đắp cho tám trăm năm ấy. Tôi ngàn lần không mong “Thiên Quan” làm thành phim lại biến Hoa Liên thành tình huynh đệ. Bởi vì, tình cảm của Hoa Thành với Tạ Liên có ngưỡng mộ, tôn sùng, cũng là vừa kính vừa yêu. Hoa Thành nợ Tạ Liên hai mạng, mà lại thành ra cả đời chỉ vì một người, cả đời chỉ chờ đợi một người “Một thoáng kinh hồng, muôn đời luân hãm.” Tình yêu của Hoa Thành vừa lý trí cũng vừa si dại, lý trí biến bản thân trở thành người giỏi nhất để bảo vệ người kia, si dại đưa cho người ta sinh mệnh của mình, vậy mà một câu yêu thương cũng không dám nói. Hoa Thành tự tin trong cả tam giới, chỉ trước Tạ Liên mới tự ti, tự ti xuất thân mình thấp hèn, lại sợ người biết tâm tư mình rồi có thấy mình biến thái, ghê tởm không? Nhưng Tạ Liên ngay từ đầu đã không, chỉ biết bàn tay ấy đã dắt mình qua cơn mưa máu, cho dù là Quỷ Vương thì có làm sao? Nếu có bảng bình chọn top công của đam mỹ, tôi sẽ vote cho Hoa Thành đứng đầu. Bởi vì, ai có thể vượt qua được tám trăm năm đằng đẵng? Bởi vì, ai có thể mười năm ở Đồng Lô tạc tượng người trong lòng với bao quyến luyến? Bởi vì, ai có thể tin tưởng ủng hộ tuyệt đối, cho dù đối phương có quyết định ngu ngốc thế nào? Bởi vì, ai có thể vừa lãng mạn đi thắp ba ngàn liên đăng cho người yêu vui, lại vừa quyết liệt vì người yêu chết thêm lần nữa? Hành động ấn tượng nhất của Hoa Thành, chính là trao cho Tạ Liên chiếc nhẫn tro cốt của mình. Đó là ván cược lớn nhất của Quỷ Hồn, mà Hoa Thành đã thắng, cho dù phải đợi tám trăm năm. Nếu ta thích thứ gì, trong lòng sẽ chẳng thể dung nạp thứ khác nữa, vĩnh viễn sẽ khắc sâu vào tim. Một ngàn lần, một vạn lần, bao nhiêu năm cũng sẽ không thay đổi. Nếu như giấc mộng của huynh, là cứu vớt chúng sinh, vậy giấc mộng của ta, lại chỉ có duy nhất một người là huynh. Mời các bạn đón đọc Thiên Quan Tứ Phúc của tác giả Mặc Hương Đồng Xú.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Chỉ Muốn Làm Ông Xã Của Em - Kim Tinh
Khi nhận được một chút quan tâm từ đàn ông phụ nữ thường ngây thơ nghĩ rằng anh ta đã yêu họ. Khi nhận được một tình yêu từ người phụ nữ thì anh ta cao ngạo nghĩ rằng cô ấy chỉ nên thích một mình anh ta. Kiều Y Y Y là một cô gái xinh đẹp mà còn là người ngay thẳng rõ ràng. Cô đi tìm Sóc Phong bởi yêu cầu của công việc nhưng người đàn ông này lại vô liêm sỉ hỏi cô rằng: Cô yêu hắn phải không? Thật sự là đồ tự kỷ mà, nếu không vì giữ miếng cơm thì bản thân cô đã cho hắn  một cái tát từ lâu rồi. Nhưng người đàn ông này lại thật sự hấp dẫn cô, vào một ngày trăng thanh gió mát hắn đã đưa được cô lên giường. Trực tiếp ăn tươi nuốt sống cô, thế nhưng, người đàn ông mạnh mẽ như hắn có thể lực quá dồi dào Cô gái nhỏ bị giày vò đến vừa khóc vừa cầu xin suốt cả đêm, người đàn ông này  vẫn nói không đủ . . . . . . Lần đầu tiên Sóc Phong nhìn thấy Kiều Y Y Y, chỉ cảm thấy cô gái này giống như những người hắn từng gặp, không có gì đặc biệt mà lại yêu cô gái này, hơn nữa không chỉ là như vậy. Mà hắn lại cố tình có khẩu vị đặc biệt, nhiều phụ nữ như vậy, hắn lại vừa ý cô, Dồn hết tâm trí muốn giữ ở bên cạnh để yêu thương, ai ngờ, cô gái này lại dám nói chia tay!  *** Cậu tên là Sóc Tề, cậu có một người chị bằng tuổi, có một ba ba, có một mẹ, nhưng khổ nỗi, cậu là một người chỉ yêu mẹ của mình. Ở trong lòng ba ba, mẹ xếp vị trí thứ nhất, chị xếp vị trí thứ hai, cậu, chỉ xếp vị trí thứ ba! Ô! Tại sao vậy chứ? Bởi vì chị lớn lên rất giống mẹ, cho nên ba ba yêu ai là yêu cả đường đi. Nhưng nhà cậu không giống với nhà người ta, từ thứ hai đến thứ sáu, cậu ở cùng mẹ, chị ở cùng ba ba, đến Chủ nhật, bọn họ sẽ ở cùng nhau, sau đó ba, mẹ sẽ làm một số chuyện mà chỉ có người lớn mới có thể làm, sẽ phát ra tiếng "Ừhm a a". Thật ra thì, Sóc Tề biết không phải là như vậy, từ thứ hai đến thứ sáu, cứ nửa đêm canh ba ba ba đều thích "Lén qua" chỗ của mẹ, ân ân ái ái với mẹ. Bí mật này, chỉ có ba ba, mẹ biết, trời biết, đất biết, còn có cậu biết nữa, ha ha. Chị biết không? Dĩ nhiên là không biết..., chị ngốc nhất! Ngủ như chết ấy! Sau này, Sóc Tề đi học, cậu biết cái này, nó gọi là ở riêng, cái gì gọi là ở riêng đây? Tiểu Hoàng ngồi cùng bàn nói, ở riêng chính là do không yêu nên phải ở riêng, nhưng ba ba rất thích mẹ, mà mẹ cũng rất yêu ba ba, bọn họ cũng hay làm một vài chuyện mắc cỡ, bậy tình huống của bọn họ là cái gì? Cậu nghi ngờ, vì vậy có một ngày cậu hỏi mẹ, mẹ nói, bởi vì ba ba đã từng làm sai một chuyện, cho nên mẹ phải trừng phạt ba ba. ... Mời các bạn đón đọc Chỉ Muốn Làm Ông Xã Của Em của tác giả Kim Tinh.
Mèo Yêu - Hà Thư
Trình Tân chết rồi, Trình Tân lại sống rồi. Cô biến thành một con mèo nhỏ rất moe, rất ấm áp hiểu lòng người. Văn hư cấu, không phải mèo bình thường, nên cái gì cũng ăn được. *** Trình Sân là một cô gái kiên cường, tốt bụng, không may chết khi còn rất trẻ. Không biết là may mắn hay bất hạnh, linh hồn cô nhập vào một em mèo con xinh đẹp lông trắng muốt, được một cửa hàng thú cưng nhặt về nuôi. Sau đó, cô được một cô gái mua tặng bạn mình là tiểu thư nhà họ Liêm, Liêm Tiếu. Do mẹ Liêm Tiếu nói rằng cô là một con mèo không rõ nguồn gốc, xuất thân thấp kém nên Liêm Tiếu đâm ra ghét bỏ cô, bỏ mặc cô cho người giúp việc chăm sóc. Những tưởng từ đó cô sẽ sống một kiếp mèo cô đơn và buồn tẻ, nhưng kể từ khi anh trai của Liêm Tiếu là Liêm Đường về nước, cuộc sống của cô tràn ngập màu hồng. Người đâu mà vừa đẹp trai vừa dịu dàng, lại còn yêu chiều dung túng cô hết mực! Nhờ có anh mà cô không còn chán ghét cuộc sống làm mèo nữa. Nếu ngày nào cũng được ngắm giai đẹp, được giai đẹp chăm sóc cưng nựng như một công chúa nhỏ thì làm mèo cả đời cũng được! ???? Về sau Trình Sân hóa thành hình người, hai người bắt đầu nảy sinh tình cảm với nhau, nhưng họ chưa kịp nhận ra tình cảm của mình thì cha mẹ ruột của cô – một cặp vợ chồng miêu yêu – đã đến nhận cô về. Khi họ nhận ra tình cảm của mình và quyết định đến với nhau thì Trình Sân lại bị bố mẹ ngăn cấm, bởi miêu yêu và con người lấy nhau thường không có kết cục tốt. Cũng may bố mẹ Trình Sân rất thương cô nên khi cô quyết tâm lấy Liêm Đường thì họ cũng không ngăn cấm nữa. Hai người lấy nhau, sinh con và (chắc là) hạnh phúc đến đầu bạc răng long. ???? Trình Sân là một cô gái vô cùng nghị lực, kiên cường. Mồ côi cha mẹ từ nhỏ, cô vừa phải cố gắng học tập để sau này xin được công việc tốt, vừa phải đi làm thêm hết nơi này đến nơi khác để nuôi sống bản thân và trang trải học phí. Sau khi biến thành mèo, cô lại phải giành giật miếng ăn với những con mèo khác trong cửa hàng thú cưng, phải cẩn thận lấy lòng chủ nhân. Sau khi được Liêm Đường nhận nuôi, Trình Sân vẫn chưa hết xui xẻo - cô bị một thằng bé hư hỏng bắt trộm đem bán cho người khác, phải lặn lội mưa gió đường xa trở về với anh, lúc về đến nơi thì chỉ còn hấp hối. Chỉ đến khi hóa được thành người cô mới thật sự hết khổ. Tuy gặp nhiều khó khăn trong cuộc sống nhưng Trình Sân luôn lạc quan, yêu đời. Lúc làm mèo, Trình Sân còn thể hiện một mặt tính cách khác của mình – tinh nghịch, ngốc nghếch, có sắc tâm có cả sắc đảm (nhưng tiếc là thiên thời địa lợi nhưng nhân không hòa nên mãi không được ngắm bo-đì nude của Liêm Đường. Liêm Đường là tuýp đàn ông hoàn hảo trong mắt phụ nữ – trẻ tuổi, đẹp trai, có tài, có tiền, cử chỉ lễ độ, tính cách dịu dàng. Có lẽ do hoàn cảnh gia đình nên từ bé đến lớn anh chỉ tập trung học hành và phát triển sự nghiệp, gần 30 tuổi mà không có lấy một mảnh tình vắt vai. Không hiểu sao một người tính tình lạnh nhạt như anh lại dễ mềm lòng trước con mèo nhỏ ngây thơ ngốc ngếch đáng yêu là Trình Sân. Đoạn đầu truyện khá hài, vì Liêm Đường có bo-đì đẹp, mà Trình Sân cậy mình là mèo nên suốt ngày canh lúc anh tắm hoặc thay quần áo để ngắm trộm bo-đì anh, thậm chí có lần thấy anh sexy quá không chịu nổi xịt cả máu mũi. ???? Liêm Đường nói đùa gọi cô là cô vợ nhỏ, cô cũng sung sướng tự nhận mình là vợ anh luôn, suốt ngày chồng ơi chồng à (bằng tiếng mèo). ???? Tóm lại, đây là một truyện nhẹ nhàng, có chút hài, ngọt ê răng, hợp đọc giải trí. Tuy nhiên truyện có kha khá bug, nữ chính đôi khi ngây ngô một cách thái quá, mình thấy hơi giả tạo, thế nên ai tự thấy mình khó tính thì nên cân nhắc trước khi đọc. *** Chuyện lần này gây phong thanh lớn như vậy, Trình Tân biết có giấu tiếp cũng chỉ vô ích. Nên ngay sau khi Liêm Đường vừa mới xuất viện, cô đã quyết đoán bảo anh cùng về ra mặt người nhà của mình. Đương nhiên là Liêm Đường không định từ chối. Chỉ là, suy xét đến tình hình của Trình Tân hiện tại, hẳn người nhà cô sẽ chẳng có ấn tượng tốt gì với anh đâu. Bây giờ, trong mắt ba mẹ Trình Tân, chắc hình dung về anh đã là "gã lừa con gái mình chạy mất" không chừng... Nhưng mọi người đều là người biết suy nghĩ, loại chuyện như người đã tới tận cửa mà còn sập cửa nhà không cho vào đó hẳn sẽ không làm được. Thấy ba mẹ và cả anh trai vẫn còn nể mặt, không sập cửa nhốt Liêm Đường bên ngoài, Trình Tân thầm cảm động trong lòng. Đây chính là một sự nhượng bộ đối với quyết định của cô đó. Phù Khanh và Cổ Sênh quét mắt nhìn Liêm Đường, người con gái mình thích, kể cũng không quá bất mãn. Ngoại trừ mấy vấn đề như tuổi thọ là khiến họ không hài lòng ra, thì trong thế giới con người, Liêm Đường đã là một cá thể vô cùng xuất chúng, có nói là rồng phượng trong loài người cũng chẳng ngoa. Tiếc nuối duy nhất chính là hai đứa cách biệt giống loài, vì vậy khi bên nhau sẽ nảy sinh mối nguy về sau. Nhưng yêu chính là yêu, dù cho là họ hay là bản thân loài người, đều không cách nào đưa ra những quyết định khách quan nhất được. Hôm qua, sau khi nạt nộ Cổ Ý một chập, Trình Tân lại về rủ rỉ với anh một hồi. Anh đã xin lỗi Trình Tân, Trình Tân cũng tỏ ý hối hận vì thái độ hơi quá khích của mình lúc đó. Hai người hòa giải, nhưng Cổ Ý vẫn không tươi tỉnh nổi khi gặp Liêm Đường tìm tới nhà. Chẳng qua, vì muốn em gái vui nên anh mới đành hậm hực ngồi vào chỗ. Lần ra mắt gia đình này của Liêm Đường xem như trải qua một cách thuận lợi không sóng gió. Nghỉ ngơi một thời gian, ba ngày sau, Liêm Đường dẫn Trình Tân về gặp bà ngoại và các cậu. ... Mời các bạn đón đọc Mèo Yêu của tác giả Hà Thư.
Thả Thính Phi Phi - Tô Tiền Tiền
Hạ Thừa Nam nổi danh ở thành phố C vì độ ngông cuồng bành trướng, tàn độc ác liệt, bất kể là nam hay nữ hắn chưa bao giờ nương tay. Ai chọc phải hắn, nhất định hắn sẽ dồn vào chỗ chết. Kiều Phi không cẩn thận chọc hắn, sợ đến mức từ chức chạy trốn luôn, tuy nhiên chỉ 3 giây là bị bắt lại. Cô khóc lóc tưởng tượng ra một vạn cách bị trả thù, mãi cho đến lúc... "Bà Hạ, đến giờ đi ngủ rồi." *** Đồng hồ báo thức vang lên. Sáng sớm đệ nhất lũ ánh mặt trời xuyên thấu qua ôn nhu màu trắng bức màn chiếu tiến vào, chiếu vào trên giường ôm nhau nằm ở bên nhau nhân thân thượng. Kiều Phi nhíu nhíu mày, xoay người, hướng bên người nam nhân trong lòng ngực toản thâm chút, qua vài giây, nàng nhắm mắt lại hỏi: “Lão công, vài giờ?” Hạ Thừa Nam cũng nhắm mắt lại, từ trong ổ chăn vươn cánh tay dài ấn hạ đồng hồ báo thức: “Không biết.” Sau đó thu hồi tay, đem nữ nhân ôm đến càng khẩn, sủng ái mà nói: “Ngươi ngủ nhiều một hồi.” Kiều Phi mơ mơ màng màng, đang muốn liền Hạ Thừa Nam ấm áp yên ổn ôm ấp lại trộm sẽ lười, nhưng bỗng nhiên nhớ tới cái gì, nàng đột nhiên mở mắt ra: “Không được.” Hôm nay như thế nào đều không thể ngủ nướng! ... Mời các bạn đón đọc Thả Thính Phi Phi của tác giả Tô Tiền Tiền.
Ngày Nào Đi Học Cũng Phải Bực - Chước Dạ
“Ngày nào đi học cũng phải bực", đây là nói tâm trạng của Thẩm Tịch. Chỉ vì một lần vô tình nhìn thấy “cơ thể" của người ta, mà cái giá phải trả cũng lớn quá đi. Thẩm Tịch giậm chân, cái này cũng đâu phải tại cô. Vì hai bà mẹ chơi thân lâu ngày gặp nhau, lại cùng có con học lớp 12, nên tự nhiên cũng sẽ lôi kéo quan hệ cho sấp nhỏ. Nhưng mà người lớn chỉ lôi kéo trong sáng, còn tụi nhỏ như thế nào lại là chuyện khác. Vừa vặn làm sao mà cái người bị Thẩm Tịch nhìn thấy đó, lại được sắp xếp vào cùng lớp với cô. Lúc này Thẩm Tịch mới biết, cậu ta chính là nam thần học bá chính hiệu Tiết Diễm, người đẹp như tên. Chính vì yêu cái đẹp, cho nên Thẩm Tịch dù bị Tiết Diễm chọc cho tức đến nhe răng trợn mắt, cũng chỉ dám hừ mạnh một tiếng mà thôi. Năm học cuối cùng của cấp 3 này khiến cho các bạn trẻ càng không có thời gian dành cho bản thân. Tất cả đều là học, học và thi. Nhưng lại có một điều mà không cần ai nói cũng biết, tuy là bận đến không thể ngóc đầu lên được, nhưng đây cũng chính là quãng thời gian vô cùng quý giá đối với cuộc đời mỗi người. Giai đoạn lưng chừng của trưởng thành này chứa đựng biết bao cảm xúc vừa lạ vừa quen. Là bắt đầu của những rung động, là úp úp mở mở trái tim nhạy cảm, là rạo rực trước mỗi ánh nhìn của người mình thầm mến. Cho nên, ngày nào đi học cũng bực, nhưng nếu không có, lại cảm thấy thiếu thiếu. Tiết Diễm là học bá môn Toán, vừa hay Thẩm Tịch môn nào cũng giỏi, chỉ kém môn Toán. Thế nên, thầy chủ nhiệm mới cố ý sắp xếp cho Tiết Diễm kèm cặp Thẩm Tịch. Ý của thầy là chỉ kèm thôi, nhưng mà không ngờ là hai người bọn họ lại “nghe lời" thầy quá, nên “kèm” xong thì “cặp" luôn. Nói thì nhanh vậy, nhưng đó cũng là cả một quá trình cùng với sự cố gắng của cả Tiết Diễm và Thẩm Tịch. Tuy rằng Tiết Diễm hay nói những lời độc miệng để chọc giận đầu óc đơn giản của Thẩm Tịch, nhưng mà mục đích của cậu thì còn lâu mọi người mới hiểu được. Ai nhìn vào cũng nói, Tiết Diễm này là đang bắt nạt cô, nhưng thực chất sự việc chỉ có hai người bọn họ biết mà thôi. Tiết Diễm miệng thì chê Thẩm Tịch đần, nhưng mà vì đần cho nên mới khiến cậu không rời mắt được. “Cậu có thể nào làm tôi bớt lo hơn được không hả?”, ý là, tôi lo cho cậu lắm đó. “Tại sao cậu cứ chọc giận tôi mãi thế?”, chính là, để tôi có thể đường đường chính chính mà đi dỗ cậu đó đồ ngốc. *** "Thế nên anh nói khách hàng khó giải quyết kia là em?" Thẩm Tịch và Tiết Diễm ở phía sau cùng lên lầu, mãi một lúc lâu sau cô mới hiểu ra. Cô đứng chống nạnh trên Tiết Diễm một bậc thang, bất mãn nhìn anh chằm chằm: "Em hiểu lòng người như thế, khó giải quyết chỗ nào?" Tiết Diễm buồn cười nhìn Thẩm Tịch rồi đưa tay ra vò đầu cô, sau đó phụ họa: "Phải phải phải, em hiểu lòng người, không có tí tật xấu nào." Thẩm Tịch đẩy tay của anh ra rồi xoay người lên cầu thang tiếp, vừa đi còn vừa lẩm bẩm: "Đừng tưởng em không nghe ra anh đang nói qua quýt." Lúc Thẩm Tịch đi đến cửa nhà thì thấy trong tủ giày có thêm hai đôi giày lạ, cô hơi sững sờ, còn chưa kịp phản ứng thì nghe được có người gọi mình: "Tiểu Tịch về rồi đấy à?" "Dì Trâu..." Thẩm Tịch ngơ ngác nhìn Trâu Tĩnh Thu trong phòng bếp và Tiết Thịnh Cảnh trong phòng khách. Cô còn tưởng Tiết Diễm đến một mình, không ngờ người này đưa cả bố mẹ anh đến, đúng là "lễ ra mắt" lớn rồi. Mãi đến khi Tiết Diễm vỗ nhẹ vào vai của cô, Thẩm Tịch mới tỉnh táo lại sau lúc ngây người rồi vội vàng chào to: "Chào chú, chào dì ạ." "Ừ, lâu ngày không gặp, Tiểu Tịch lại xinh hơn rồi." Trâu Tĩnh Thu cười nhẹ mà kéo cô: "Đến tâm sự với dì nào." Thẩm Tịch quay đầu nhìn Tiết Diễm một chút rồi ngập ngừng theo sát Trâu Tĩnh Thu vào phòng bếp, vừa giúp đỡ bà Thẩm vừa trò chuyện tình hình gần đây. ... Mời các bạn đón đọc Ngày Nào Đi Học Cũng Phải Bực của tác giả Chước Dạ.