Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Bá Đạo Chớ Chọc Tổng Giám Đốc Nóng Tính - Tịch Nguyệt Sướng Sướng

Kết hôn với cô, chỉ vì buộc cô ở bên người, mà cô hiện tại, còn chưa có tư cách làm vợ của anh…... Hàn Đông Liệt, cậu chủ chín đời đơn truyền của nhà họ Hàn, hai mươi bảy tuổi khỏe mạnh vậy mà chưa bao giờ đụng đến phụ nữ, nghe đồn anh ta là... gay! Thiệt hay giả? Bị cha mẹ bức bách đi tham gia "Bữa Tiệc Tuyển vợ", lại gặp vị hôn thê đã biến mất mười lăm năm! Người phụ nữ chết tiệt, cô không phải đã chết sao? Vì sao lại sống sờ sờ đứng ở trước mặt anh? Đêm đó, cô phá hỏng bữa tiệc của anh, còn là người phụ nữ chanh chua tuyên bố: "Tôi muốn giải trừ hôn ước với anh!" Cái gì? Muốn đoạn tuyệt quan hệ? Không có cửa đâu cưng... Bắt cô! Bức cô! Đùa nghịch cô! Uy hiếp cô! Không sợ cô không ngoan ngoãn đi vào khuôn khổ! Cho đến một ngày, anh phẫn nộ bóp lấy cổ cô, ép hỏi: "Nói, mười lăm năm nay cô đã làm gì? Tại sao người chết lại biến thành người sống, tại sao phải trở lại bên cạnh tôi? Rốt cuộc của cô là gì?" Tuy nhiên, lúc anh tiến gần đến sự thật, lại phát hiện cô thật ra là... ... ...... ..... Âu Thiển Thiển, một tổ chức bí ẩn, vì đạt được mục đích không từ thủ đoạn! Chỉ vì một lời hứa, cô sử dụng một loạt các loại thủ đoạn quyến rũ anh, xếp đặt thiết kế anh, thậm chí... Nhưng bận việc cả buổi, vậy mà phát hiện anh là ... gay! Cô cầm chặt thái độ "Không nhận thua" "Không cúi đầu" "chưa đến phút cuối chưa thôi" cạn tào ráo máng với anh! Ý đồ khiến anh chuyển "giới tính" Nhưng, ăn cô xong lau sạch, lại ăn, lại lau sạch, tại thời điểm đó, cô mới phát hiện, người đàn ông này anh ta... *** Cái gì? Gay? Âu Thiển Thiển giật mình nhìn vào tài liệu “S” của nhiệm vụ lần này! Cô thực không thể tin được người đàn ông mê người chết không đền mạng kia lại là gay? Thiệt hay giả? Cô không phải hoa mắt chứ? "G——A——Y!" Đúng vậy, xác thực là từ gay! "Ha ha... Thú vị!" Âu Thiển Thiển nhẹ nhàng mỉm cười, xinh đẹp động lòng người! Mà viên đá quý màu đen đính trên khóe mắt trái của cô, cũng bởi vì cô cười mà biến thành chợt tối chợt sáng, nhấp nháy lên ánh sáng bí ẩn. Hai con ngươi nhìn chằm chằm vào tài liệu trong tay, đôi mắt linh hoạt di chuyển xung quanh, nhìn vào thông tin được bôi đen: Hàn Đông Liệt, tên tiếng anh là King, 27 tuổi, chín đời đơn truyền của nhà họ Hàn, tổng giám đốc tập đoàn Hàn Thiên, rất giàu có, công ty con trải rộng toàn cầu, nghe nói hắn có giao tình sau đậm với một vị quan lớn cấp cao, còn có thủ lĩnh hắc đạo, làm việc từ trước đến nay đều lôi lệ phong hành (quyết định nhanh chóng), tuổi còn trẻ nhưng lại có sức ảnh hưởng rất lớn đến toàn bộ ngành công nghiệp, là nhân vật làm cho người nghe tin đã sợ mất mật. Nhưng nghe đồn, năm nay 27 tuổi khỏe mạnh, nhưng chưa bao giờ chạm qua phụ nữ, lời đồn của hắn lại càng thêm bay múa đầy trời, nói hắn là ... gay! Cô mỉm cười xem hết tờ thứ nhất, lật tư liệu đến tờ thứ hai, trên trang giấy đơn giản màu trắng có hai hàng chữ màu đen: Nhiệm vụ: Sinh con trai cho Hàn Đông Liệt! Tiền thưởng: 1 tỷ Nhìn thấy hai hàng chữ, nụ cười trên mặt cô dần dần tiêu tan, hai con mắt của Thiển Thiển khép lại, trong đầu hồi tưởng lời nhắc nhở của người nào đó, không ngừng lướt qua, một lần lại một lần: "Hứa với tôi... Nhất định phải sinh con cho Hàn Đông Liệt... Vô luận như thế nào nhất định phải sinh con cho hắn... Hứa với tôi... Cầu xin cô hứa với tôi..." Vì cái gì? Vì cái gì rõ ràng là hai sự tình khác biệt, lại có thể ngoài ý muốn mà trùng hợp? Đây là vận mệnh sao? Là số mệnh sao? Cô nhất định dây dưa không rõ với người đàn ông này sao? Mắt mở to quay đầu nhìn bầu trời xanh thẳm... Cô biết rõ mình đã không còn là chim có thể bay lượn tư do như trước... ... Trong khi đó, tại văn phòng tổng giám đốc tập đoàn Hàn Thiên ở Đài Loan. "King, cậu rõ ràng là thích phụ nữ, sao ở nước ngoài nghe tin đồn cậu là gay? Chẳng lẽ cậu thật sự muốn giữ cái kia để làm đồng tử? Cô độc sống quãng đời còn lại?" Giang Minh Húc đặt cà phê ở trên bàn, tò mò hỏi. Hàn Đông Liệt ngồi ghế chủ tịch hội đồng quản trị, bưng cà phê, khuôn mặt lạnh lùng nói, "Cậu và cha tớ giống y nhau, luôn đặt phụ nữ ở ngoài miệng, phiền chết rồi!" Kết hôn gì, sinh con gì, hắn không hề có hứng thú. Giang Minh Húc bất đắc dĩ nhún vai, lắc đầu nói, "Ai... Thật không rõ cậu vì cái gì không chạm phụ nữ, 27 tuổi còn là một xử nam, sức chịu đựng của cậu cũng thật quá mạnh! Chẳng lẽ cậu đã từng bị tổn thương? Hoặc là chưa tìm được tình yêu đích thực? Hay là lỡ “thề non hẹn biển” với người nào đó?" Nghe hắn lải nhải không yên, mắt lạnh lẽo của Hàn Đông Liệt đột nhiên quét về phía hắn, ánh sáng lạnh như băng trực tiếp đâm vào tim của hắn. Giang Minh Húc bị hù rùng mình một cái. "Cậu đừng dài dòng, chuyện của tớ còn chưa tới phiên cậu hỏi, hủy bỏ bữa tiệc ngày mai đi!" Bố già chết tiệt, lại sắp xếp bữa tiệc tuyển vợ, hắn mới không đi! Giang Minh Húc có chút buồn rầu, một bên là cấp trên của hắn, một bên là cấp trên của cấp trên, hắn nghe bên nào cũng không ổn? Hắn rất nhanh vận chuyển đại não, vắt hết óc nghĩ biện pháp, rốt cục hắn nghĩ ra kế sách hay vẹn toàn đôi bên. Hắn cười mờ ám nhìn Hàn Đông Liệt, nói, "King, cậu đối nghịch với lão gia như vậy thật sự quá không sáng suốt rồi! Tớ cảm thấy, cậu kỳ thật có thể theo ý của lão gia, có thể tùy tiện chọn một người phụ nữ ở bữa tiệc lấy về nhà, cùng lắm thì xem như mua về nhà một cái bình hoa, bày ở trước mắt của lão gia, lão gia nhìn xem thoải mái, cậu cũng được tự do vui vẻ, không tốt sao?" Nghe hắn nói, Hàn Đông Liệt trầm mặc, ngẫm nghĩ một lát, cuối cùng cũng lộ ra nụ cười tà! Chỉ cần không sinh con, kết hôn cũng không có gì lớn! ... Mời các bạn đón đọc Bá Đạo Chớ Chọc Tổng Giám Đốc Nóng Tính của tác giả Tịch Nguyệt Sướng Sướng.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Sorry Sorry - Kim Quốc Đống
Cô đứng ở bên này. Hai người họ lại đứng ở bên kia. Thanh Xuân âm thầm lặng lẽ dõi theo hai người họ, ước nguyện mang đến bình yên may mắn đến cho mỗi người. Ngải Mễ, Đường Mộc, Lý Tuấn Ninh, Tư Nhiên… Năm người lặng lẽ lớn lên bên nhau. Họ can đảm, mạnh mẽ, dũng cảm nhưng chỉ sau một biến cố khủng khiếp xóa sạch đi tất cả không còn sót lại gì. Những chuyện đó Thanh Xuân cũng không có cách nào ngăn cản được, tình yêu đến rất gần nhưng rồi lại rời xa cô, tất cả chỉ còn lại những lời nói dối tha thứ để cuối cùng cô khắc cốt ghi tâm.
Cô Vợ Bé Nhỏ Của Tổng Giám Đốc Băng Hỏa - Ái Ước
  Lần đầu tiên gặp mặt, là em gái đưa cô về nhà chơi, khi vừa nhìn thấy cô hắn liền biết mình yêu cô gái nhỏ này hết thuốc chữa! Vì muốn lấy được cô, hắn canh giữ bên ngời cô từng chút từng chút đợi cô lớn lên! Dùng tất cả thủ đoạn đuổi đi tất cả con trai bên cạnh cô, dù sao bọn họ kém tuổi nhau quá xa, hắn không thể không đề phòng.   Lần đầu tiên gặp mặt, cô cảm thấy ánh mắt của anh trai đó nhìn cô rất kỳ quái, làm cho cô không thoải mái trong lòng! Sau này cô hối hận, nếu như có thể làm lại, cô nhất định sẽ không đến nhà Kiều Ý chơi! Tuyệt đối sẽ không.   Vào ngày sinh nhật Kiều Ý, cô không uống rượu mà “Say”! Bị người đưa đến phòng của hắn.   Quá trình đêm hôm đó bị hắn ghi lại hết, làm cho cô có điểm yếu bị hắn nắm trong tay! Hắn nắm trong tay mạng sống của cha mẹ, ép cô ký lên giấy kết hôn! Lúc mới yêu hắn ép cô hoàn thành hôn lễ đầy sa hoa và long trọng.
Nhật Ký Từ Thiên Đường - Tiểu Ni Tử
Diệp Hy Nhã tin rằng trong một ngày mà ba lần "chạm mặt" một người là có duyên với người đó. Cô nghĩ mình với tên Nguyên Triệt Dã đó "có duyên". Vô tình gặp nhau ở bệnh viện rồi số phận run rủi, họ lại là bạn cùng lớp... Điều đó mở đầu cho một chuỗi những sự kiện diễn ra sau đó làm xáo trộn cuộc sống vốn bình yên của Hy Nhã. Cái tên đáng ghét đó chỉ luôn miệng gọi cô là "Đồ ngốc", luôn gây phiền phức cho cô, nhưng cô vẫn không thể rời mắt khỏi cậu ta. Bằng trực giác, Hy Nhã biết trái tim mình đã xao động... Cô dành cho Nguyên Triệt Dã sự quan tâm đặc biệt. Đắn đo mãi, cô không biết nên tặng cậu món quà gì. Một kẻ tự cao, xấu xa, háo sắc, lúc nào cũng mắng cô là Đồ ngốc... và còn... u sầu nữa, thì nên chọn món quà nào đây? À, cô đã nghĩ ra rồi, cô sẽ mua hai cuốn nhật ký giống nhau để cả hai cùng ghi lại những kỷ niệm... Và khi trao cho cậu cuốn nhật ký, cô đã rất hồi hộp... Nhật ký ghi lại những gì trái tim muốn nói... Trao đổi nhật ký cũng giống như trao đổi trái tim vậy. Cuốn nhật ký của Hy Nhã cứ dày lên từng ngày và chỉ viết về một người... Còn người kia, chẳng biết đã đánh mất cuốn nhật ký từ lúc nào, mà nếu còn, có lẽ cũng chẳng có lấy một dòng. Món quà của cô xem ra đã trở nên vô nghĩa... Người đó chỉ lạnh lùng đi bên cô, trêu chọc cô, khiến cô tức giận, buồn phiền hết lần này đến lần khác. Nhưng điều kỳ lạ là người đó cũng khiến cô hạnh phúc dù chỉ là những hành động quan tâm nhỏ bé. Tình cảm trong cô cứ lớn dần, lớn dần. Ngay cả khi người đó thực sự khiến cô bị tổn thương vì quyết định ra đi thì những dòng nhật ký của cô vẫn đong đầy thương nhớ. Cô mãi sống trong những kỷ niệm về cậu, dù bên cạnh cô luôn có Thần, người anh yêu thương cô hết mực, rồi cả người mang nụ cười của cậu, Hứa Dực... Đến khi cô dằn lòng xếp lại ký ức trong trái tim, đến khi cô quyết định để tình cảm của mình lại cùng những dòng nhật ký thì cuốn nhật ký từ thiên đường xuất hiện, hé lộ một sự thật xé nát trái tim cô. Tất cả ký ức lại dội về, cô sẽ phải làm gì đây? Cậu thực sự đang ở đâu? Liệu họ còn có thể gặp lại??? Nhật ký từ thiên đường khép lại bằng những dòng nhật ký như thế. Và Tiểu Ni Tử sẽ mang đến cho độc giả câu trả lời ở phần tiếp theo, Gặp lại ở thiên đường. Câu chuyện tình yêu đầy cảm động của Hy Nhã và Triệt Dã đã khiến rất nhiều bạn đọc phải rơi lệ. Một cô gái thiếu may mắn vì thính lực và một cậu bé bất hạnh gặp nhau do sự sắp đặt của số phận, tình cảm giữa họ trong sáng, mãnh liệt và bí ẩn như chính những dòng nhật ký kia.
Người Tình Bắc Hải - Thiên Tầm
Một bức ảnh, một vùng biển sâu thẳm đó là cả thế giới của Triệu Thành Tuấn. Tình yêu khiến người ta dũng cảm, tình yêu khiến người ta mềm yếu, quãng thời gian anh yêu cô, anh cố ý nuôi dưỡng một thói quen đứng ở một nơi cao ngắm sao trên trời, rõ ràng biết trong ký ức của cô vùng biển dưới khung trời anh không tồn tại. Trong những năm tháng anh yêu cô. Anh vô số lần trong đêm dài cô đơn anh ấn dãy số quen thuộc đó, nhưng khi điên thoại thông liền bị đứt đoạn giống như một ngọn lửa chưa kịp cháy. Trong những năm tháng anh yêu cô. Anh thường dùng ngón tay nhè nhẹ khắc chạm vào thành phố nơi cô ở trên bản đồ, kỳ vọng có một ngày có thể tình cờ gặp nhau ở thành phố đó, vì một người, anh đã yêu thành phố đó. Trong những năm tháng anh yêu cô. Mỗi năm vào ngày sinh nhật cô anh đều gửi một tin nhắn chúc mừng, nhưng câu trả lời chỉ có một: "Anh là ai?". Bảy năm bảy câu "Anh là ai?", anh chưa bao giờ nỡ xoá đi. Bảy năm qua cô không biết anh là ai, anh lại biết tất cả về cô. Anh biết cô chuyển nhà mấy lần, biết quán cà phê cô hay tới, biết cô đi dưới mưa luôn không mở ô, biết hoa nhài ở ban công nhà cô khi nào nở, biết cô khi tâm trạng không vui thì mua mấy con cá vàng về nhà nuôi... Bảy năm qua anh luôn nghĩ anh có thể cho cô cái gì, cuối cùng anh hiểu, anh chỉ có thể để cô sống tốt, cho dù trong cuộc sống của cô anh tiêu tan không dấu vết, giống như cô chưa chưa bao giờ biết anh là ai.