Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Tặng Người Một Bó Hoa Diên Vĩ

Ở đâu đó trên thế giới này, có lẽ sẽ có một người, luôn làm chúng ta nhớ mãi tận sâu trong đáy lòng, mỗi khi trôi qua thời tuổi trẻ. Nghĩ về anh, là nhớ đến những khoảng thời gian vui tươi, những ngày hạnh phúc. Nhưng, nếu như thật sự có một người như vậy, tôi nhất định sẽ hướng trời cao cầu nguyện, để cho chúng tôi cả đời này cũng không tiếp tục gặp lại nhau. Một bức ảnh của quá khứ, chỉ nên đặt vào trang sách của sự hồi tưởng và quý trọng. *** TẶNG NGƯỜI MỘT BÓ HOA DIÊN VĨ (Tên tiếng Trung: 送你一束鸢尾花) Tác giả: Đường Thất Công Tử Thể loại: Hiện đại, SE, Truyện ngắn Tình trạng: Hoàn Trên thế giới này, có lẽ có một người, đến từ những tháng năm tuổi trẻ, mà chúng ta giấu kỹ tận đáy lòng, nhớ nhung người đó, nhớ tới cả những ngày tươi đẹp đã qua, những tháng ngày hạnh phúc hồn nhiên ấy. Nhưng, nếu thật sự có một người như vậy, phải hướng lên trời cao cầu nguyện, để chúng con suốt đời không gặp nhau. Giống như một tấm hình cũ, cần đặt nó trong tập sách ảnh, hồi ức và trân trọng. Nội dung truyện: Khi đọc xong cuốn truyện, không biết nên diễn tả cảm xúc của mình thế nào nhỉ? Có lẽ là một chút hụt hẫng, một chút tiếc nuối, một chút buồn cho đoạn tình cảm đơn phương của họ chăng? Uhm… có lẽ là như vậy!! Nội dung truyện được kể lại thông qua nhân vật tôi – Đàm Nhiên, một cô gái tính cách có phần nhút nhát và hơi tự ti. Vào năm cô thôi việc, để quay về kinh doanh nhà trọ nhỏ ấp ủ đã 3 năm, cô vờ như vô tình hỏi thăm về tin tức của Nhậm Phi – chàng trai cô thầm mến. Phần lớn những lời đồn cô nhận về được là nói: “Sau khi tốt nghiệp đại học cậu ấy đã đi Châu Úc du học, học một mạch đến trên tiến sĩ; có người nói một thời gian trước gặp cậu ấy ở thành phố C, hình như đã về nước, vào làm chuyên gia phân tích đầu tư cho một công ty chứng khoán”. Mặc dù thu thập được chút thông tin về anh nhưng đa phần cô đều không tin cho lắm. Đến khi, Tiểu An - bạn của cô nhắn trên MSN, gõ một hàng chữ đậm thật lớn cho cô xem: “Nhậm Phi à, nghe đâu một thời gian trước kết hôn rồi đấy, cô dâu chính là người cặp thành một đôi với cậu ấy hồi cuối năm tư, tên là gì ấy nhỉ? A, Michelle.” Lúc này cô nghĩ đoạn hồi ức không có gì đặc biệt này cũng sắp đi đến hồi kết. Vì thời gian 6 năm cô vẫn luôn ghi tạc cậu ấy tận đáy lòng, và có lẽ bởi từng đoạn thời gian xóa nhòa, sau hai nghìn ngày đêm, việc hồi tưởng về cậu ấy đã mất đi ý nghĩa vốn có, biết đâu cũng đã biến thành một loại tô-tem biểu tượng tinh thần. Thế nhưng, tuần thứ hai kể từ khi từ chức, chuyển tới quán trọ nhỏ nơi được mẹ cô quản lý rất tốt, cha cô thì dỡ hàng tường gạch cũ đổi thành hai hàng rào gỗ làm từ gỗ thông, tường vi màu hồng phấn leo đầy trên mặt hàng rào, dưới ánh nắng mặt trời lấp lánh chiếu rọi. Cô cứ nghĩ rằng, bản thân ở tuổi hai mươi bảy đã mất đi toàn bộ những cảm nhận về thẫm mỹ nghệ thuật, nhưng khoảnh khắc này lại có thể khiến cô nhớ tới câu chuyện cổ tích từng đọc lúc ấu thơ và… nhớ tới Nhậm Phi. [Nhậm Phi, cậu ấy đã trở thành điều gì rồi? Trong sân quán trọ có một gốc tương tư do người chủ cũ trồng, thân cây cao và thẳng tắp, có mùi thơm nồng, xanh tươi tốt, đẹp đẽ không nói nên lời, như dáng vẻ cậu ấy hồi đại học. Còn cậu ấy hiện tại, dáng vẻ sẽ ra sao?] Và một ngày đầu hạ, sáng sớm đã lạnh lẽo, cô bước ra sân nơi có một đám sinh viên đại học Mỹ thuật đến vẽ tả thực và vào trọ ở đây. Giữa tiếng cười đùa của các thiếu niên nơi sân vườn, dưới tàng cây tương tư cách đó không xa, có người nhận điện thoại xong vừa lúc xoay người lại, khoảnh khắc đó, trên gương mặt khôi ngô của anh lộ ra một chút sửng sốt, còn cô trống ngực đập thình thịch. Anh ngập ngừng gọi tên cô: “Đàm Nhiên?”, còn cô giơ bàn tay đang run rẩy và nụ cười có lẽ cũng cứng đơ, chào hỏi anh: “Đã lâu không gặp, Nhậm Phi.” Dáng vẻ của anh vẫn như trong trí nhớ cô, dường như không có thay đổi nào. Hai người đứng đó ngăn cách bởi hai cái bàn, nhưng thời gian thật sự là sáu năm. Có một câu nói hay thế này: “Có một số người cả đời không nên gặp nhau, nếu có gặp lại, sẽ định trước là một vở bi kịch, không bao giờ có hồi kết.” Lần gặp lại định mệnh này là vì vô tình vợ anh Mễ Tuyết (Michelle), mang học sinh đến đây để tập vẽ tả thực và cũng nhờ vậy, hai người họ mới biết được đáp án cho tình cảm xưa kia của mình. Tôi nhìn họa tiết giống như đúc hoa văn trên chiếc ống đựng bút đã vỡ nát mà tôi yêu quý nhất kia, phải kiềm chế tất cả tình cảm mới có thể thốt lên hỏi: “Chiếc ống đựng bút kia, là của cậu tặng tớ?” Cậu ấy xoay xoay cái chén không trong tay, cũng không hề nhìn tôi, hồi lâu mới nói: “Có lẽ vậy…” Thật lâu sau, lại nói: “Lúc tốt nghiệp, tớ nhớ đã từng hỏi cậu, sau này muốn đi đâu, muốn làm gì? Cậu bảo cậu định đi Châu Úc, tiếp tục đi học.” Cậu ấy ngẩng đầu cười như có như không: “Tớ không ngờ được, cuối cùng cậu lại mở quán trọ này.” Thì ra anh vì một lời nói của cô mà đi Úc, còn cô mất 6 năm vì yêu anh mà cũng không chấp nhận ai khác. Và rồi cô lại tiếp tục lựa chọn vác hành lý lên đi đến một nơi không xa, cũng chẳng gần, có lẽ nó có thể cho cô nhớ những điều gì, hay quên đi những gì, mỗi một chuyến đi chính là một cuộc sống mới… Cảm nhận về truyện "Tặng người một bó hoa Diên Vĩ" “Tặng người một bó hoa Diên Vĩ” – Lúc đầu đọc tên truyện, mình nghĩ chắc lại là một tình yêu trải qua nhiều sóng gió, thử thách, nhưng vẫn đến được với nhau như những bộ truyện khác của Đường Thất Công Tử. Tuy nhiên...“Ơh, không phải như vậy! Thật sự không phải như vậy!!" Sau 1 phút mặc niệm, trầm tĩnh lại mới có thể thốt ra: "Hóa ra cũng có loại tình yêu như thế!!” Tình yêu trong truyện là thứ tình cảm nhàn nhạt như nước ngày mưa chiều Thu, khẽ táp vào mặt mình, nhè nhẹ, tê tê, lạnh ngắt, đôi khi làm ta thích, đôi khi làm ta đau, thiếu nó ta vẫn đi lại, vẫn làm việc, vẫn ăn vẫn uống. ac4f7fe275370462b987666028abcacb-1 Hai người rõ ràng là yêu, rõ ràng là không thể quên, song tất cả chỉ là mảnh vỡ còn lại của chiếc bình kỷ niệm, gợi cho ta một chút đau thương, nếu cứ ôm lấy nó sẽ cứa vào da chảy máu. Nhưng lại không nỡ vứt bỏ thứ vật chứng duy nhất chứng minh giá trị của bản thân ở một phương diện nào đó. Tôi thường nghĩ nếu như trong hàng vạn người mình có thể nhận ra chân mệnh của mình, hay là giữa biển người bao la có người cứ nhìn mình thì hay biết mấy. Nhưng tôi biết, cuộc sống quá ít sự trùng lặp. Cô gái trong truyện thầm nhớ một chàng trai rất lâu, có vẻ như sẽ chẳng quên anh, có vẻ như tự mình làm mình lỡ dở, một ngày kia phát hiện ra anh cũng từng có tình cảm với mình. Mà chàng trai năm nào, hẳn là cũng đã như cô, chờ mong, hy vọng rồi thất vọng nhìn về phía cô. Nhưng mà, cuộc đời cũng giống như đường đi, đi qua rồi, mặc dù có thể ngoái lại, vẫy tay chào người, hay thậm chí chạy lại nói với nhau đôi câu, cũng sẽ vẫn là đường ai nấy đi, vẫn là hai ngã đường. Ai cũng phải đi tiếp con đường của mình, có mấy người có thể bỏ lại tất cả, chạy về phía nhau? Nếu ngày ấy cô nhận ra bông hoa kia là hoa Diên Vĩ, mọi chuyện có phải sẽ khác. Nếu lúc ấy một trong hai người cố nói thêm vài câu, có lẽ sẽ khác, nếu lúc ấy có một sự kiện bất ngờ xảy ra, tác động mạnh tới họ, có lẽ sẽ khác. Nhưng chẳng có gì xảy ra. Như cuộc sống vẫn luôn phải vậy. Ký ức đó để lại tiếc nuối, cũng để lại nơi trái tim một vết sẹo, nhưng không có nghĩa là không tốt. Bởi vì nó sẽ nhắc ta về một thời đã qua, chỉ cần cho chẳng cần nhận lại, ngốc nghếch khờ dại ngóng chờ, đem trái tim mình dâng lên cho người, chẳng cần quan tâm thái độ của người, chỉ nghĩ đến trái tim mình đã thấy vui vẻ. Ký ức còn lại trong lòng, không phải là những đớn đau thất vọng của một mối tình đơn phương, chết yểu ngay từ trong trứng nước của một tâm hồn thuần khiết lần đầu biết yêu, cũng chẳng phải nuối tiếc một mối tình có lẽ sẽ rất đẹp, mà là nụ hoa Diên Vĩ kia, là người đứng tựa cửa mỉm cười như gió xuân thoảng qua, là một ngày một tháng một năm kia, trái tim ta đã từng chợt ngân lên một điệu nhạc bất thường. Và biết đâu… một ngày một tháng một năm khác, sẽ có một ánh nắng khác nhận ra và đến bên ta cuốn đi những sương giá rất lạnh. Có thể sẽ không sớm, song nhất định sẽ có chỉ cần ta luôn mỉm cười! *Ý nghĩa hoa Diên Vĩ: Lòng trung thành, sự khôn ngoan, lòng dũng cảm, niềm hy vọng. Ở Trung Quốc, hoa Diên Vĩ tượng trưng cho tình bạn và tình yêu, tương lai tươi sáng, đầy hứa hẹn. Nhưng cũng có ý kiến cho rằng, ngôn ngữ của hoa Diên Vĩ là chỉ một tình yêu tuyệt vọng. ***   Mời các bạn đón đọc Tặng Người Một Bó Hoa Diên Vĩ của tác giả Đường Thất Công Tử.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Trở Lại 30 Năm Trước
An Na là một thiếu nữ được cưng chiều từ bé đến lớn Bố cô trước đây là bộ đội, sau này chuyển hướng làm kinh doanh, may sao cũng khá thành công. Mẹ cô lúc trẻ là một thiếu nữ văn nghệ, từng rất say mê tác phẩm kinh điển của tác giả Karenina, vì vậy mới quyết định sau này có con gái, bà sẽ đặt tên con như tựa đề tác phẩm đó vậy... Lúc trước, ba mẹ An Na vốn có một cậu con trai, nhưng lại bất hạnh qua đời sớm, hai lão đến tuổi trung niên mới có được An Na. Cô không chỉ là con một mà còn là đứa con lúc tuổi hạc, không yêu chiều bảo bọc cô sao được!? *** An Na họ An tên Na. Bố cô – ông An trước đây làm bộ đội, sau chuyển nghề sang làm kinh doanh buôn bán, cũng khá thành công. Mẹ cô – bà An lúc trẻ từng là nữ thanh niên văn nghệ, một thời ham mê tác phẩm kinh điển của Nga là An Na – Karenina, bà quyết định sau này nếu mình có con gái sẽ đặt lên là An Na. Lúc bà sinh An Na, ông An đã chuyển công việc khác rồi. Trước khi có An Na hai người có một cậu con trai, nhưng lại không may mất sớm, đến tuổi trung niên mới có An Na, cho nên coi An Na như hòn ngọc quý trên tay, cưng chiều cô hết mực. Từ nhỏ đến lớn An Na được sống trong bảo bọc và yêu chiều của bố mẹ, có một cuộc sống vô cùng đầy đủ. Bà An lúc trẻ cũng là một mỹ nhân, An Na giống mẹ, da trắng mịn như tuyết, vóc dáng cao dáo, xinh đẹp, từ nhỏ đến lớn được hưởng một môi trường giáo dục hoàn mỹ. Cô được cho đi học múa ballet, học âm nhạc, học mỹ thuật, sau đó đi Pháp du học, một học viện nghệ thuật tại Paris, nói người theo đuổi cô xếp hàng đến tháp Eiffel cũng không hề khoa trương chút nào.   Mời các bạn đón đọc Trở Lại 30 Năm Trước của tác giả Bồng Lai Khách.
Em Gái Của Gian Thần
Review Lạc Hậu - fb/ReviewNgonTinh0105 Trong giấc mơ của nàng, ngày hôm ấy tuyết rơi dày đặc, trắng xóa, phủ kín tất cả vạn vật xung quanh, che lấp mọi sắc màu vốn dĩ đang tồn tại. Nàng nằm dưới nền tuyết ấy, bị người ta đút vào miệng từng đoạn từng đoạn cỏ độc. Cổ họng bỏng rát, lồng ngực bóp nghẹt, máu từ khóe môi chảy ra... đỏ thẫm. Hắn đứng từ trên cao nhìn xuống, cái nhìn như muốn xuyên thủng trái tim nàng. Ánh mắt hắn lạnh lẽo còn hơn cả băng giá, nhấm nháp nỗi sợ cùng đau đớn của nàng. Nỗi hận thấu xương của hắn như tràn ra, bủa vây và quất từng nhát vào nàng... Có lẽ, đây là cái giá mà nàng phải trả cho tất cả những sai lầm trong quá khứ đã gây ra cho hắn. Nàng nằm đó giãy giụa thống khổ, không thể nói, không thể van xin, không thể bấu víu... Hắn nhìn nàng từ từ chết đi, một cái chết tàn nhẫn đến cùng cực, vẻ mặt hắn điên cuồng vặn vẹo đầy khoái cảm thưởng thức. . . . Cho đến tận lúc này Lâm Uyển vẫn chưa thể tin vào sự thật đã xảy ra với nàng. Nàng vậy mà xuyên vào cuốn tiểu thuyết của chính mình, lại khốn khổ rơi vào số phận bi thương của nữ phụ Lý Lệnh Uyển. Kết thúc tàn khốc của nàng ta, đêm nào nàng cũng mơ thấy. Đông chí Tuyết dày Cỏ độc Cắt lưỡi Kiếm xuyên tim Máu tràn Lệ rơi... Và người gây ra tất cả bi kịch cho nàng chính là nam xứng Lý Duy Nguyên - nhân vật một tay nàng phác họa và viết ra trong tiểu thuyết của mình. Còn điều gì tồi tệ hơn thế kia chứ? Nàng sợ hãi và muốn đổi thay mọi thứ trước khi quá muộn. Vì thế, nàng tận lực nén lại tất cả những hoảng loạn sợ sệt mà tìm cách lấy lòng Lý Duy Nguyên. Nhưng dù nàng có làm gì đi nữa, hắn luôn thờ ơ lạnh nhạt. Nàng cũng chỉ biết kiên trì, kiên trì và kiên trì dùng tấm lòng của mình thể hiện thiện ý với hắn. Lý Duy Nguyên từ khi thơ bé đến bây giờ luôn bị mọi người trong gia tộc khinh khi chán ghét và hành hạ đủ mọi trò. Hắn ẩn nhẫn cam chịu nhưng nội tâm lại như có muôn vàn con rắn độc đang rít gào. Chờ một ngày hắn có thể đứng trên cao mà giẫm đạp tất cả những ai đã từng thương tổn hắn, vạn con rắn ấy sẽ tung mình cuộn chặt, cắn nuốt và nhấm nháp, tận hưởng con mồi đến chết mới thôi. Ban đầu, Lý Duy Nguyên chán ghét Lý Lệnh Uyển vô cùng. Nhưng sự kiên trì, chân thành và trái tim ấm áp của nàng dần khiến hắn rung động. Với một người như Lý Duy Nguyên, một khi đã bước vào lòng hắn cũng là khi đặt chân xuống địa ngục. Bởi chút yêu thương đã có kia của Lý Lệnh Uyển hắn nguyện dùng cả đời này giam cầm đánh đổi. Sinh mệnh của nàng chỉ có thể theo hắn đi đến tận cùng, cho dù là thiên đường hay địa ngục. Lúc ấy Lý Lệnh Uyển không biết rằng, nàng đã có giao ước với ác quỷ. Vĩnh viễn không thể quay đầu. Vĩnh viễn không thể thay đổi. Vì thế, hắn đem tất cả dịu dàng và ấm áp bao nhiêu năm qua chưa dùng đến đều dành cho nàng. Hắn xem nàng là viên ngọc quý trên tay mà nâng niu bảo vệ. Thứ nàng muốn hắn nhất định sẽ cho. Thứ nàng cần hắn nhất định sẽ lấy. Thế gian này ai muốn thương tổn đoạt đi nàng đều phải chết. "Uyển Uyển, từ nay về sau ta sẽ bảo vệ nàng thật tốt." Nhưng tình cảm của hắn không chỉ đơn giản là huynh muội bình thường. Hoàn cảnh sống khắc nghiệt và những gì hắn đã chịu đựng bao năm qua khiến tâm lý hắn trở nên biến thái vặn vẹo. Cho dù Lý Lệnh Uyển là muội muội của hắn thì cũng không ai được chạm vào nàng. Hắn muốn giam nàng bên cạnh mình cả đời, không xa không rời. Lúc ấy, hắn xem nàng như là mặt trời của mình. Không có nàng hắn liền điên cuồng tăm tối. Hắn thành tâm đến mức một người đã từng chưa bao giờ tin vào tâm linh thần phật. Vậy mà, ngày hôm ấy hắn quỳ xuống kiên trì cầu xin phạt tổ tâm nguyện duy nhất, cho nàng một đời bình an vui vẻ bên hắn. Những tưởng nỗ lực của Lý Lệnh Uyển sẽ làm cho câu chuyện thay đổi được kết cục. Nhưng không, mọi thứ vẫn xảy ra theo cách này hay cách khác như nàng đã viết. Nghĩa là những gì nàng kiên trì bao năm nay dần trở nên vô dụng. Sợ hãi và hoảng loạn khiến nàng như nghẹt thở. Nàng bây giờ chỉ có thể bấu víu vào Lý Duy Nguyên mà thôi. Nhưng hắn là nam xứng, cuối cùng cũng chết... Đúng lúc này, Lý Duy Nguyên vô tình biết bí mật của nàng đang che dấu và thân phận thật sự của mình. Thì ra hắn cùng Lý Lệnh Uyển không hề có quan hệ huyết thống. Lớp màng ngăn cách bị xé rách, không gì có thể cản trở hắn đến bên nàng, giam nàng dưới đôi cánh của mình. Sự điên cuồng độc chiếm và biến thái vặn vẹo của hắn dưới lớp vỏ bọc quân tử lạnh nhạt đang dần rạn nứt. Nha hoàn hãm hại nàng hắn giết chết ném xác xuống giếng sâu, nữ chính nguyên tác sẽ thay nàng ăn cỏ độc, chịu cắt lưỡi, kiếm xuyên tim mà chết... Nam phụ khác muốn cướp nàng, hắn sẽ đuổi cùng giết tận... Vì nàng, tay của hắn nhuốm bao nhiêu máu cũng không do dự hay hối hận. Vậy mà, ngày mùa đông ấy, trong giây phút nguy hiểm nhất khi mũi tên của kẻ thù bắn tới, nàng đã đẩy hắn ra. Mũi tên độc kia xé gió đâm xuyên tim nàng. Máu không ngừng tuôn ra thấm ướt cả áo choàng. Nàng đau đớn thống khổ nhắm hai mắt lại. Khoảnh khắc đó hắn thấy trái tim mình như bị khoét rỗng và chìm vào tăm tối. Hắn biết, mình sắp mất nàng. Cuồng loạn. Phẫn nộ. Đau đớn. Bất lực... Ác quỷ trong hắn muốn bung ra khỏi lồng ngực và điên cuồng cắn xé, muốn hủy diệt cả thế giới. Nếu nàng chết đi hắn sẽ đem cả thiên hạ này chôn vùi bồi tội với nàng. Nàng nằm trong vòng tay hắn, yếu ớt mỏng manh. Máu tuôn rơi nhỏ xuống nền tuyết trắng xóa. Mỗi giọt khắc sâu nỗi đau vào tim hắn. Lần thứ ba hắn khóc, vì nàng. Là hắn, chẳng thể bảo vệ tốt cho nàng như đã hứa. Là hắn, dù biết trước vận mệnh và nắm trong tay quyền khuynh thiên hạ thì cũng chẳng thể cứu nàng. Chỉ còn lại tuyệt vọng và đau thương. Nàng cứ như vậy mà rời xa hắn. Hỗn độn giữa mơ và thực, xoay vòng giữa yêu và hận. Lý Lệnh Uyển nàng phải làm sao để cứu vớt cuộc đời Lý Duy Nguyên. Không có nàng bên cạnh, ác quỷ hắn liền lạc lối. Mà nàng nhìn thấy hắn như vậy, trái tim như bị lăng trì bởi khổ sở và ân hận. Rõ ràng, kết cục bi thảm này là do nàng viết nên... Nhưng, yêu thương khắc cốt, nhân duyên sâu đậm liệu có dễ dàng buông bỏ như thế? Lý Duy Nguyên hắn làm sao chấp nhận mất nàng. Dù có nghịch thiên cũng phải đem nàng về giam giữ bên mình. Chỉ có như vậy, hắn mới thấy mình còn sống. Câu chuyện sẽ kết thúc như thế nào? Liệu những kiên trì nỗ lực và sự tàn nhẫn độc ác không từ thủ đoạn của Lý Duy Nguyên có thể níu kéo vận mệnh Lý Lệnh Uyển quay về? Một lần nhìn nàng chết đi, tận tay thiêu hủy thân xác nàng... có làm cho những điên cuồng độc chiếm biến thái của hắn với nàng giảm bớt hay không? Xin mời mn hãy tìm lời giải đáp ở những chương cuối câu chuyện nhé ^^ ... "Em gái của gian thần" mang một màu sắc mới đầy thu hút bởi nội dung khá lạ cùng cách xây dựng nam nữ chính. Tác giả không đi theo lối mòn cũ mà phá cách và tạo ấn tượng mạnh với hình ảnh nam chính. Một con người mang vẻ ngoài lạnh nhạt quân tử nhưng bên trong thì tàn nhẫn độc ác và biến thái vặn vẹo không ai bằng. Tình yêu của hắn dành cho nữ chính mang tính chiếm hữu cao, không ngại chặt đứt tất cả mọi thứ xung quanh và giam cầm nàng bên mình vĩnh viễn. Sự cuồng loạn đó bắt nguồn từ thời thơ ấu sứt sẹo và đầy bi kịch của hắn. Và hắn xem nàng là sinh mệnh của mình. Ai chạm vào nàng hắn liền giết. Vì thế, truyện không mang giá trị nhân văn sâu sắc, chỉ đơn giản là thư giãn thoải mái. Nam chính thuộc tuýp #ÁC nên ai thích hiền lành chính nghĩa không nên nhảy ạ. Đặc biệt, truyện không có tiểu tam, chỉ có nam phụ, nam nữ chính song xử và ít sắc phân đoạn sau. Truyện nội dung khá hay và mới lạ thú vị thích hợp cho những bạn muốn đổi gió. Đảm bảo đọc không dừng lại được luôn í. Hiện tại thì truyện mới được edit thôi. Ai không chờ được thì nhảy hố cv nha, khá dễ đọc đấy ạ Review Cửu Trùng Cát - fb/hoinhieuchu Nam chính Lý Duy Nguyên, vốn là đường huynh của nữ chính. Thân thế hắn là chuyện bí mật của gia tộc họ Lý. Mẹ hắn là Đỗ thị, con gái quan Ngự sử, vì đắc tội quyền thần nên bị ám hại vướng vòng lao lý, cả nhà đều bị liên lụy. Lý lão thái gia, cha chồng bà muốn ôm đùi vị quyền thần này nên bán đứng gia đình thông gia, nhúng tay ám hại khiến cả nhà thông gia chết thảm. Trước đó, Đỗ thị đã sinh cho Lý gia một đứa con gái, Lý lão thái gia sợ phiền phức nên đưa Đỗ thị vào am ni cô cắt tóc tu hành. Rủi thay, am ni cô này bị yêu râu xanh nhòm ngó, Đỗ thị bị cưỡng hiếp mới có Lý Duy Nguyên. Đỗ thị vì muốn quay về Lý gia, thay mận đổi đào nói Lý Duy Nguyên là giọt máu của Lý gia. Tuy nhiên khi trở về, Đỗ thị bị nhốt ở biệt viện, Lý Duy Nguyên vốn ko được thừa nhận, trở thành cái gai trong mắt của cả Lý gia bởi vừa trở về thì Lý lão thái gia lại chết. Số mệnh hắn bị gắn với từ sao chổi. Cả Lý gia đều chán ghét hắn. Đối với Đỗ thị hắn là vết nhơ, vì hắn mà con gái bà mới chết, thế cho nên tuổi thơ của hắn gắn liền với đánh đập, chửi rủa, mắng nhiếc, ko một ai yêu thương hắn. Hắn lớn lên trong tăm tối, tinh thần hắn bệnh hoạn, biến thái, tâm lí hắn vặn vẹo, độc ác. Tất cả đều là do ngòi bút của nữ chính ban tặng. Nữ chính Lâm Uyển xuyên qua thành Lý Lệnh Uyển - nữ phụ pháo hôi trong quyển tiểu thuyết mà mình tự viết nên. Trong quyển tiểu thuyết đó, vị nữ phụ pháo hôi này đanh đá, ngốc nghếch, ngực to não phẳng, làm đủ chuyện điên rồ đấu đá với nữ chính, kết cục chết rất thê thảm. Khi nữ chính xuyên qua, đương nhiên là phải thay đổi số phận của mềnh rồi, mềnh là tác giả cơ mà. Đầu tiên là phải ôm đùi boss quyền thần + gian thần Lý Duy Nguyên. Nhưng hỡi ơi, nữ chính bắt đầu viết truyện là Lý Lệnh Uyển năm 13 tuổi, khi xuyên qua Lý Lệnh Uyển mới 8 tuổi. Vậy trong 5 năm kia đã xảy ra chuyện gì, nữ chính hoàn toàn ko biết cốt truyện nha. Vì tránh kết cục bi thảm của mình, nữ chính quyết định trở thành chúa cứu thế, trở thành vị đường muội tốt, làm ánh sáng dẫn lối cho Lý Duy Nguyên quay đầu. Nhưng rồi hắn yêu nàng, dù trên danh nghĩa 2 người là đường huynh muội. Truyện ko có incest đâu nên mọi người đừng lo, thân thế của nam chính còn có uẩn khúc khác. Vì yêu nàng, hắn trở nên tươi sáng hơn, nhưng cũng chỉ đối với một mình nàng mà thôi. Ôn nhu của hắn là dành riêng cho nàng. Mà chiếm hữu của hắn cũng chỉ đối với nàng mà thôi. Nữ chính phát hiện mọi thứ đi lệch quỹ đạo vốn có, dù yêu nam chính nhưng nàng vẫn muốn thoát khỏi chiếm hữu lệch lạc của nam chính, thoát khỏi cái lồng giam mà nam chính đặt ra cho mình. Nam phụ Thuần Vu Kỳ, ban đầu có hôn ước với nữ chính nhưng bị nam chính phá ngang. Về sau phát hiện nam nữ chính có mờ ám. Hắn quyết tâm giành lại nữ chính, giành lại vị hôn thê vốn là của hắn. Khi hai bên giằng co, nam phụ giương cung bắn nam chính và nữ chính đỡ một mũi tên cho nam chính, nàng chết sau đó quay lại thế giới ban đầu, nàng vẫn là tác giả... Kết cục mị xin không kể, để tò mò một chút câu reader cho tác giả. Truyện không dài, cv cũng dễ, đọc giải trí cuối tuần cho mấy nường nào thích nam biến thái... Hehe. Một sớm tỉnh dậy, nữ chính trong con gái gian thần của chúng ta đã xuyên không đến gia đình nhà họ Trịnh, trở thành thất tiểu thư Trịnh Diễm. Nhưng khác với các nữ chính xuyên không khác, gia thế của Trịnh Diễm hơi “đặc biệt” một chút. Cha nàng là tể tướng, quyền khuynh thiên hạ, cũng chính là một gian thần hàng thật giá thật, còn là loại cao cấp nhất trong các loại cao cấp. Kéo bè kết phái, hãm hại trung thần, thao túng quyền lực, Trịnh tể tướng cái nào cũng có phần. Sống trong đống nước bọt khinh bỉ của nhân dân, cả nhà họ Trịnh mỗi ngày trôi qua đều vui vẻ sung sướng. Cũng vì vậy, nữ chính ngay từ lúc còn bé xíu đã toát mồ hôi hột mỗi khi nghe nói vị đại thần này bị giáng chức, vị kia bị lưu đày… Chính là do người cha đáng kính của nàng diệt trừ chứ sao. Cái việc hãm hại trung thần này Trịnh tể tướng càng làm càng thuận tay, mặc cho dân chúng thường xuyên chửi mắng khắp đường to ngõ nhỏ. Nhưng có đạo lí, leo càng cao ngã càng đau. Trịnh Diễm nhớ lại những tấm gương “gian thần” trong lịch sử, không một ai thoát khỏi kết cục nhà cửa tan nát, đến mạng cũng chẳng còn. Lo lắng cho tương lai của chính mình, nàng ngay lập tức xốc lại tinh thần, nhất quyết tìm cách kéo cha già Trịnh ra khỏi con đường tà đạo ngay trước khi quá muộn. Nàng không muốn chết sớm như vậy đâu! Khốn nỗi, lão hoàng đế đã già, thái tử đương tuổi tráng niên lại ghét phe Trịnh tể tướng ra mặt. Lý tưởng cao đẹp của Trịnh Diễm vỡ vụn khi nàng nhận ra: người không vì mình, trời tru đất diệt. Thù hận của thái tử với nhà họ Trịnh đã đến mức một mất một còn. Trịnh Diễm buông tha cho ý định trở thành “trung thần”, tiếp bước con đường của cha mình, giúp Trịnh tể tướng lên kế hoạch phế thái tử, với tôn chỉ “làm thì làm cho tới, diệt cỏ phải tận gốc”. Cũng trong đoạn đường trưởng thành này, Trịnh Diễm đã gặp được nửa còn lại của mình – Trì Tu Chi. Ngày đó, Trịnh Diễm tiện tay cứu giúp một “cô gái” bị khinh bạc giữa đường, lại tình cờ tạo một mối nhân duyên. Trì Tu Chi vốn là hậu nhân duy nhất của một thế gia đã xuống dốc, có sắc đẹp kinh diễm, thường xuyên bị nhầm thành nữ nhân. Vì vậy chàng luôn ngưỡng mộ Trịnh Tĩnh Nghiệp, người ta cũng là thư sinh trắng trẻo, đi lên từ hai bàn tay trắng mà chẳng ai dám khinh nhờn! Trì Tu Chi định đến phủ tể tướng xin làm môn sinh, ai ngờ nửa đường nhảy ra con gái của tể tướng, mọi dự định của chàng thành ra hỏng bét. Lần đầu gặp mặt rồi sẽ có lần hai, lần ba…, chàng càng ngày càng lún sâu vào tình yêu đơn phương với tiểu cô nương nhà tể tướng. Nhưng Trịnh Diễm là ai chứ – nàng như hòn ngọc quý của Trịnh phủ, thông minh, đảm đang lại xinh đẹp, muốn có được nàng không phải đơn giản dạng thường. Trì Tu Chi biết rằng phải đi cửa sau mới thành, nên cắp sách đến học cùng với nữ chính, âm thầm gây dựng quan hệ, đánh dấu chủ quyền. Chờ đến khi cả nhà họ Trịnh ngớ người ra, thì hai đứa trẻ đã say đắm lắm rồi. Vậy là Trịnh Diễm đành phải gả. Truyện có tuyến nhân vật phải nói là rất đồ sộ. Nam chính Trì Tu Chi muốn tài có tài, muốn sắc có sắc, lại đội thê tử lên đầu, chỉ sợ nàng không chịu gả. Nam phúc hắc kết hợp với nữ gian xảo tạo thành một tổ hợp cực kì đáng sợ. Trịnh tể tướng vốn đã “gian”, con rể tương lai của ngài lại là “nịnh thần”. Đúng là cha truyền con nối! Con giái gian thần là cuốn truyện đầu tiên tôi đọc mà nhân vật chính đứng ở vai “phản diện” nhưng không gây ác cảm. Thời đại trong truyện vốn coi trọng các thế gia lớn, kể cả hoàng gia cũng có địa vị không bằng. Trịnh tể tướng đi lên từ tầng lớp thấp kém, căm ghét sự giả dối của thế gia. Ông tuy là tham quan nhưng cũng rất có “đạo đức”, không hại dân và luôn đặt lợi ích gia tộc lên hàng đầu. Còn đám quan lại “thanh liêm” nhưng thực chất chỉ bo bo giữ mình. Rốt cuộc, “gian” hay “không gian” cũng chẳng quá quan trọng nữa. Truyện mang hướng điền văn nhưng muốn đấu trí có đấu trí, muốn hài có hài nốt, cảnh nóng thì… xin lỗi không có gì nhiều đâu, đừng mong chờ, nữ chính là mầm non cơ mà! Tóm lại, đặt yếu tố giải trí có logic lên hàng đầu thì không thể bỏ qua “Con gái gian thần”. Bạn không tin hả, thử đọc trích đoạn dưới đây xem: Tân Thái tử Tiêu Lệnh Tiên biết Trì Tu Chi muốn cưới Trịnh Diễm, cực kì lo lắng, tìm cơ hội nói chuyện với chàng: “Tuy Trịnh thị là con gái Tể tướng, nhưng cậu cũng là thần tử Thiên tử, nghìn vạn lần cũng phải nhớ đạo làm chồng, không được sợ vợ!” Trì Tu Chi tiều tụy đi nhiều, khẽ mỉm cười, Tiêu Lệnh Tiên nhìn thấy mà lòng khẽ run, ôi ôi, đập chai vđ! Giọng điệu của Tiêu Lệnh Tiên đã mềm mại đi tám trăm lần: “Phụ nữ thời nay ghen dữ lắm, cậu không được để bọn họ được tùy tiện. Nếu cô ta dám bày trò, cậu… cứ nói cho ta biết! Ta sẽ làm chủ giúp.” “Điện hạ.” “Hử?” “Vợ của thần rất ôn nhu đáng yêu.” “…” (*) Mời các bạn đón đọc Em Gái Của Gian Thần của tác giả Trường Câu Lạc Nguyệt.
Vì Em Mà Đến
Đánh giá nội dung truyện: ★★★★★ Đánh giá nam nữ chính: ★★★★★ Đánh giá bản cv truyện: ★★★★★ Đề cử: ★★★★★ Kiếp trước, Chu Tư Đồng đã từng là cô công chúa nhỏ được yêu thương chở che bằng tất cả tình yêu của bố mẹ. Nhưng cô không ngờ rằng, đó chỉ là lớp kem màu sắc ngọt ngào họ phủ lên để che dấu cho những đen tối bi kịch sắp xảy đến. Bố cô ngoại tình, nuôi dưỡng tình nhân và con riêng bên ngoài từ lâu. Mẹ cô vì chuyện này mà trở nên điên cuồng, ác độc. Giữa họ luôn là cãi vã và tranh chấp xung đột. Vô tình, Tư Đồng bị kẹt trong chính những đau thương chua xót ấy. Mọi lỗi lầm của người lớn lại đổ dồn lên cô gái bé nhỏ. Tư Đồng khi ấy, như chú sâu sắp phá kén thành bướm lại bị người ta tước đi đôi cánh, vĩnh viễn không thể tung bay trên bầu trời bao la rộng lớn được nữa. Tư Đồng, bị giam cầm trong chính ngôi nhà và sự ích kỷ tàn nhẫn của những người đã từng yêu thương. Những tưởng, Tư Đồng sẽ phải trải qua cuộc sống đầy bi kịch như thế cho đến hết đời thì cô đột nhiên được xuyên vào một cuốn sách. Trong câu chuyện được viết nên này, thân phận và cuộc sống của cô cũng không khá khẩm gì hơn, chính là một vai nữ phụ chuyên làm nền, lại là tiểu tam xen vào tình cảm của nam nữ chính, không biết tự lượng sức mình, gây ra biết bao sóng gió và cuối cùng là có một kết thúc thảm hại.   Chu Tư Đồng không muốn đóng vai phụ hay tiểu tam cho bất cứ ai khác, không muốn bản thân trở thành quân cờ cho người ta thao túng, lợi dụng. Cuộc đời và vận mệnh của cô, cô muốn nắm giữ và đổi thay tất cả trước khi kết cục tồi tệ kia xảy đến. Nam chính, nữ chính, nam phụ, nữ phụ… cô đều muốn tránh họ đi thật xa. Vĩnh viễn, không cần dây dưa hay gặp gỡ càng tốt. Vì thế, khi bị người xấu đưa vào bẫy muốn hãm hại làm nhục, một cô gái bé nhỏ như Tư Đồng đã không hề do dự đập nát chai bia nhặt được bên vệ đường, dùng những mảnh vỡ sắc nhọn ấy muốn cứa đứt cuống họng kẻ muốn hại cô. Khi ấy, sự tàn nhẫn, lạnh tâm của cô đã khiến kẻ thù phải run sợ. Bởi vì, con người ta khi bị dồn đến đường cùng thì tất cả đều là những bước đi chí mạng không hề do dự. Chu Tư Đồng của bây giờ đã không còn là Chu Tư Đồng của ngày trước nữa. Những kẻ muốn phá hủy đi cuộc sống bình yên cô đang cố gắng tìm kiếm vun đắp thì cô sẽ không tha thứ và nhẫn nhịn. Tưởng chừng Tư Đồng đã biết trước những biến cố cùng kết cục cho câu chuyện để có thể tránh né mọi thứ. Nhưng cô không thể ngờ rằng chính hành động ngày hôm ấy của mình đã khiến cho nhân duyên của cô rẽ ngang và bước sang một trang mới. Có một người, đã vì cô mà đến, vì cô mà xuất hiện và vì cô mà đem tất cả mọi thứ anh ta có để xoay chuyển vận mệnh của họ. Anh là Thẩm Kỳ. Thẩm Kỳ là hậu duệ thừa kế duy nhất của tập đoàn Thẩm thị hùng mạnh. Từ nhỏ đến lớn anh đã trược rèn luyện trau dồi để trở thành một người nắm giữ trong tay quyền lực cùng tiền tài vô hạn. Ở thành phố này, mỗi lời anh nói, mỗi hành động anh làm đều có sức ảnh hưởng rất lớn. Thẩm Kỳ thuộc tuýp người bên ngoài ôn nhu lễ độ, bên trong thì thâm sâu khó lường. Anh luôn hờ hững và xa cách đối với thế giới bên ngoài nhưng đối với cô em gái Thẩm Tùng Viện lại đặc biệt yêu thương chở che. Lần gặp mặt đầu tiên của Thẩm Kỳ và Chu Tư Đồng chính là trong tình cảnh không mấy tốt đẹp khi em gái anh đang gây rắc rối cho cô. Anh vốn tưởng rằng một cô gái dám đấu với một đám lưu manh, lại còn khiến đám kia bị thương và bỏ chạy khiếp vía như vậy ắt hẳn là một người đầy góc cạnh, sắc sảo và trưởng thành. Nhưng thật không ngờ, lọt vào ánh mắt của anh là một Tư Đồng vóc dáng bé nhỏ, nhìn thế nào cũng chỉ thấy mềm mại và đáng yêu xen lẫn sự thông minh kiên cường cố dấu. Cứ thế, trong lần chạm mặt đầu tiên, cái tên Chu Tư Đồng như chiếc lông vũ nhẹ nhàng rơi vào lòng anh. Cứ ngỡ, giữa họ sẽ không còn bất kì mối liên hệ dây dưa nào nữa. Nhưng giống như duyên trời đã định, dù đã trốn chạy như thế nào thì chỉ cần một cái xoay đầu họ lại nhìn thấy nhau giữa biển người tấp nập. Thẩm Kỳ là một người đàn ông trưởng thành có đầy đủ mọi thứ từ quyền lực đến danh vọng tiền tài. Bên cạnh anh cũng không thiếu phụ nữ. Nhưng anh giống như vì sao trên bầu trời, nhìn thì lấp lánh lại không ai có thể với tới. Vì sao ấy rực rỡ và cô đơn tịch mịch trong đêm. Vậy mà, mỗi khi bên Chu Tư Đồng, Thẩm Kỳ luôn tìm thấy những phút giây yên bình thoải mái nhất. Cô cho anh hương vị của sự mộc mạc, chân thành và quyến luyến khó rời. Bữa cơm giản đơn cô nấu, căn nhà cũ chật hẹp cô ở hay mái tóc tự nhiên cô buông dài… Mọi thứ như bông tuyết ngoài trời, bay qua tim anh, tan thành nhớ nhung chờ đợi. Thẩm Kỳ biết, hóa ra anh đã rung động thật rồi. Vì đó chính là Chu Tư Đồng, là Tư Đồng mà thôi. Nhưng Thẩm Kỳ biết, đoạn đường đến bên Chu Tư Đồng không hề dễ dàng gì. Bởi vì, bây giờ cô vẫn còn quá nhỏ. Bởi vì, cô chỉ xem anh là anh trai của bạn thân mà thôi. Bởi vì, cô luôn khép chặt trái tim mình lại… Bởi vì, anh đã lún quá sâu để có thể quay trở về lúc trước. Nhưng, cho dù thế nào, anh cũng không muốn bỏ cuộc. Bởi Tư Đồng, Thẩm Kỳ anh là vì em mà đến. Tất cả những yêu thương quan tâm của Thẩm Kỳ dành cho mình, Chu Tư Đồng cô đều hiểu nhưng lại không dám đối mặt hay phá vỡ ranh giới mỏng manh đó. Vì cô lo sợ kết thúc cho mọi câu chuyện yêu đương trên thế gian này đều chỉ là bi kịch. Kiếp trước, chẳng phải bố mẹ cô đều như thế hay sao? Vì vậy, mặc cho Thẩm Kỳ truy đuổi trực tiếp gián tiếp ra sao, cô đều giả ngơ.. Thấy anh chạy đến trường học tìm mình, cô cố tình không thấy, hại anh sốt ruột sợ cô chạy mất mà nhảy ra khỏi xe chắn đường đem đi luôn. Cô đến công ty anh thực tập, anh chuyển thẳng đến bộ phận cô muốn, lại từng ngày dõi theo sợ cô bị ức hiếp. À, mà cũng có người ngu ngốc thử thách độ tức giận của anh thật. Khỏi nói Thẩm tổng xử lý nhanh gọn lẹ như thế nào. Đuổi việc với lý do củ chuối là “khi dễ đồng nghiệp”. Trợ lý nghe xong chỉ cảm thấy “...”. Còn có một bạn trai thích Tư Đồng, mới bắt chuyện chưa nói được mấy câu đã bị Thẩm Kỳ hổ báo xông ra chặn lại dấu người đi. Sau đó thì dùng ánh mắt lăng trì phân hủy tên kia. Tư Đồng ở sau lưng anh muốn nhoi ra xem liền bị anh duỗi tay đem kéo về liền. Vậy nên, có một người truy đuổi miệt mài, còn một người sợ hãi muốn chạy trốn. Thế nhưng, tình yêu đâu phải là thứ mà cô có thể điều khiển bằng lý trí. Bởi vì, trái tim cô vốn dĩ đã tự phá bỏ lớp gông xiềng đó mất rồi. Hóa ra, nó không còn thuộc về cô nữa. Thẩm Kỳ đã đến và lấy đi mất rồi. Là khi, anh dựa gần vào cô, mang hương vị tươi mát của cơn mưa hè. Là khi, anh nắm thật chặt tay cô trên đoạn đường nhỏ trong đêm tối. Là khi, dưới cơn mưa nhè nhẹ, anh nghiêng ô che mưa cho cô thì thầm “Đừng sợ anh, được không?”. Là khi, anh ở dưới lầu, đứng bên ngọn đèn đường vàng óng, ngẩng đầu lên mỉm cười nhìn cô từng bước trở về nhà “Anh nhìn em lên lầu rồi rời đi, được không?”... Cứ thế, trái tim của Thẩm Kỳ và Tư Đồng đã chầm chậm hòa từng nhịp yêu thương với nhau, giống như là hoa lê bung nở trong ngày xuân nắng ấm, thơm nhẹ êm dịu và say đắm lòng người. Thì ra, yêu và được yêu là những tháng ngày hạnh phúc, ngọt ngào quyến quyến đến như vậy. Nhưng lúc này, vài biến cố nho nhỏ lại xảy đến. Nam phụ Sở Khiêm bùng lên muốn tranh giành cô gái nhỏ của Thẩm Kỳ. Vị hôn thê Trần Oánh Oánh gia đình ép buộc anh phải cưới để hoàn thành hôn nhân chính trị. Và cuối cùng là sự lựa chọn của anh khi phải từ bỏ vị trí thừa kế gia tộc hay là cô gái mà anh yêu? Thẩm Kỳ đã không hề do dự cho quyết định của mình. Từ bỏ tất cả mọi thứ anh đang có nhưng lại có tất cả những thứ còn hơn thế. Đó là tình yêu, hạnh phúc, ấm áp bên người anh xem hơn sinh mệnh bản thân... Chỉ cần cuộc đời này có em, là em, anh đã có tất cả rồi. Tư Đồng, anh chính là vì em mà đến. *** “Vì em mà đến” có lẽ là bộ truyện duy nhất chuyên sủng ngọt hoàn toàn 100% của tác giả Trường Câu Lạc Nguyệt. Khác với các bộ trước kia, nội dung bộ này không hề có chút xíu ngược nào luôn á. Đọc từ đầu đến cuối đều là sủng ngọt ấm áp phát hờn. Có thể với nhiều bạn thì motif truyện không mới lạ so với các truyện hiện nay nhưng điểm cộng là cách viết của tác giả khá thu hút, ngắn gọn, xây dựng nhân vật tốt, tình tiết hợp lý, thích hợp đọc thư giãn, thoải mái. Nam chính thuộc kiểu thâm tình, cuồng truy nhưng cách bộc lộ rất nhỏ rất nhẹ, cứ thấm dần rất thích. Đọc mà nhiều lúc muốn thay nữ chính rung rinh theo luôn í. Anh đối xử với tiểu tam, kẻ phá hoại thì dứt khoát, nhanh gọn cực ok nha. Không có dây dưa lằng bà nhằng gì hết trơn á. Còn nữ chính thì ít nói trầm tĩnh và khá nội tâm nhưng tốt bụng, kiên cường lắm. Khi chạm vào những điểm mấu chốt của cô thì cô mới ra tay tàn nhẫn không do dự. Trong tình yêu lúc đầu hơi nhút nhát nhưng sau này tin tưởng và nỗ lực rất nhiều. Truyện thiên về sủng ngọt nên chỉ thích hợp cho các bạn team đường thôi ạ, không dành cho team ngược thích đắng đâu nha. Đáng tiếc, đây là truyện khá mới nên chưa được edit. Mình thấy cv cũng dễ đọc nên bạn nào nhảy được thì nhảy luôn ạ, có 49 chương à, đọc nhanh lắm. Bạn nào muốn edit thì đào hố lúc này không muộn đâu, chắc sẽ đông khách thôi ạ. #Lạc_Hậu - fb/ReviewNgonTinh0105 *** Ngày hai mươi sáu tháng giêng, trong một con hẻm nhỏ hướng Đông. Chỉ những ai quen thuộc với khu phố này mới biết được con đường tắt này. Bình thường nơi đây không ai thèm lui tới, bởi vì xuyên vào bên trong, chính là một nơi vô cùng dơ dáy bẩn thỉu, lại đầy rẫy những tệ nạn nguy hiểm. Chu Tư Đồng trên vai còn đeo cặp sách, hoảng loạn bị mấy tên côn đồ vây quanh, đè vào trong góc tường. Tên đầu đàng trên vai có nhiều hình xăm bặm trợn, trên tay đang cầm một cây dao nhỏ, quơ qua quơ lại trước mặt Chu Tư Đồng, nhìn qua cô cười đầy dâm tặc: "Tiểu nha đầu lớn lên xinh đẹp, không bằng ở cùng với ca ca, một bước lên trời, sau này, em muốn sao thì là vậy." Nói xong, đi theo hắn là những tên lưu manh trên đầu nhuộm đủ màu sắc, tất cả đều cười ầm lên. "Không sai, đi theo đại ca ta, trở thành đại tẩu của chúng ta. Lấy một cái danh này, ai ở đây dám chọc ghẹo cô nữa." Bọn họ người tung kẻ hứng, Chu Tư Đồng ôm chặt hai tay, mặt không biến sắc, len lén quan sát xung quanh, tìm xem có vật gì có thể dùng được hay không. Sau đó, cô phát hiện cách đó không xa có mấy chai bia để dưới đất, trừ những thứ đó ra thì không còn vật gì khác nữa. Trong nội tâm không khỏi thở phào, nhưng trên mặt vẫn giả vờ có chút sợ hãi. Nhút nhát e lệ mà cúi gầm đầu, không dám nói lời nào. Nhìn thấy Chu Tư Đồng không lên tiếng, tên được xưng là đại ca kia tiến về phía trước một chút, bàn tay sần sùi đầy sẹo, trên người lại có nhiều mùi khói dầu, có chút thô lỗ muốn sờ gò má cô. Sau đó, hắn bắt gặp hình ảnh cô gái bị hù dọa mà tránh đi, lảo đảo né về phía bên trái hai bước. Ba tên thuộc hạ đằng sau vội vàng lên tiếng: "A, đúng là quá ngây thơ." "Đúng là không biết tốt xấu." "Ai, đại ca, đợt lát nữa anh xử lý xong rồi, cũng không thể quên đi đám huynh đệ này nha. Anh được sướng ít ra cũng cho tụi em hưởng một chút chứ." Tên đại ca kia nghe xong tức giận, nắm lấy tóc của tên vừa mở miệng, gầm lên: "Đàn bà của ông mà mày cũng dám mơ tưởng? Ăn tim gấu mật hổ rồi phải không?" Tên kia bị đánh lảo đảo một cái, vội vàng cười đùa lấy lòng: "Đại ca, em không dám, em chỉ đùa thôi, đại ca." Tên đại ca hài lòng, xoay người lại nhìn Chu Tư Đồng, trong giọng nói mang theo vài phần không còn kiên nhẫn: "Có được hay không, nói một câu rõ ràng. Bất quá, đêm nay em làm tôi hài lòng, ngoan ngoãn lấy lòng tôi, trở thành người đàn bà của tôi, tôi cũng sẽ cho em thoải mái một chút. Nếu câu trả lời của em làm tôi không hài lòng, ở đây chỉ là vài tên đàn em, ở phía sau còn một đống người đang xếp hàng dài. Em hiểu mà." Mời các bạn đón đọc Vì Em Mà Đến của tác giả Trường Câu Lạc Nguyệt.
Vợ Phúc Hắc Của Đế Vương Hắc Đạo
Cô là con gái nhà họ Lam giàu sang quyền thế, hiện đang đảm nhiệm chức vụ chủ nhân của gia tộc, tung hoành hắc bạch, tài hoa vô hạn. Anh là Đế Vương Chí Tôn trong đêm tối, vô cùng tôn quý, Lãnh Ngạo* độc nhất vô nhị. Một trò chơi, một cuộc tranh chấp giữa quyền lợi và tình cảm. Lần lượt trải nghiệm thử thách giữ sự sống và cái chết, lần lượt nắm tay đương đầu với địch, mỗi lần đều là sống chết thổ lộ tình cảm. Anh đem sau lưng của mình giao cho cô, mà cô cũng đem lấy sau lưng của mình giao cho anh! ! ! Cô và anh lần đầu tiên cầm lấy súng chỉ vào đối phương, giữa không khí súng đạn lên nòng, làm cho những người chung quanh một hồi xao động.       "Đây là trò chơi sinh tử, tôi tuyệt đối không thể nào thối lui, anh có thể thử xem, giữa tôi và anh, rốt cuộc cuối cùng ai mới là người thắng!" Người phụ nữ cầm súng lục, trên mặt thoáng qua nụ cười nhàn nhạt! "Tôi rất muốn biết!" Người đàn ông vẻ mặt lạnh lùng, đáy mắt lộ ra ám khí chết chóc tàn độc! Bọn họ thi nhau chỉ vào đối phương, biết rõ đây không phải là lần cuối cùng ..……. Anh đang gặp nạn trên biển, cô gắng gượng mang thai tám tháng, bất chấp nguy hiểm, dẫn người cứu anh ra. Chín phần chết, một phần sống sinh con trên biển. Anh tức giận mắng: "Xen vào việc của người khác, tại sao không nghe lời, ngoan ngoãn ở trong nhà?" Cô lại cười nói: "Em không muốn con chưa ra đời đã mất cha! Em càng không muốn trẻ tuổi như vậy mà đã làm quả phụ! Để đứa bé tìm cha ghẻ, vẫn có chút phiền toái!" Gương mặt tuấn tú trong giây lát trầm lại, anh gầm nhẹ: "Ai dám? Em là người phụ nữ của anh!" Ba đứa con nít mặt búng ra sữa, giống nhau như đúc, rón rén nhẹ nhàng chạy vào trong một gian phòng. Vừa đi, vừa không quên nhỏ giọng nói thầm: "Cha xấu nhất rồi, đều không cho mẹ ở cùng chúng ta!" "Vậy là sao, cha lớn như vậy, còn mỗi ngày ôm mẹ!" "Chúng ta tối nay len lén đi vào, chúng ta phải kháng nghị, tối hôm nay nhất định phải cùng mẹ ngủ! ! !" Mà lúc này trong phòng khí thế đang sục sôi, thẳng tiến đến phía trước, luôn luôn hừng hực như vậy, hình ảnh cấm trẻ nhỏ! Ba đứa con nít đứng cách giường lớn không xa, ngồi trên tấm thảm lông lá xù xì, nghi ngờ lẫn nhau, thảo luận với âm thanh không nhỏ: "Tại sao cha muốn đè ép mẹ? Không phải sẽ rất nặng sao?" "Cha tại sao không mặc quần áo? Mẹ tại sao cũng không có mặc quần áo?" "Trên TV nói rồi, đây là đang. . . . . . Ưmh, đúng rồi, đây là đang giao phối. . . . . ." Trên giường, hai người trong nháy mắt cứng đờ. . . . . . Chỉ chốc lát sau, trong phòng ba vật thể không rõ bị ném đi ra. . . . . . . *** Ừm bộ này mình vừa đọc , thật sự mà nói có thể diễn tả bằng một ngón tay cái :')))) Thật ra mình kh biết viết thể loại cãm nhận , review này , Mình viết mổi ném đá là giỏi thôi =)))) Đây là truyện thuộc thể loại hắc bang * nghe tên là biết * . Nếu bạn muốn thễ loại tiểu thỏ bạch và đại ca phúc hắc , cửa bên trái , mời ra ! Nếu bạn thích ngược thân , ngược tâm , mời bạn quay gót đi theo người trước ! Nếu bạn thích nam độc ác ngược nữ yếu ớt dư nước mắt, next luôn bạn à :') Và NẾU bạn là fan của thể loại nữ cường , thông minh , bá đạo ? Cộng thêm nam chính thâm tình như vô cùng nguy hiểm ? Cã 2 cùng nhau vượt qua sóng gió ? Chúc mừng đi ! Bạn tìm đúng hố rồi :'** Nữ chính là Lam Duệ cao ngạo , sắc bén , đương gia - người kế thừa Lam gia . Nam chính là Lăng Ngạo , bá đạo, lạnh lùng thũ lĩnh của Lăng gia . Lam-Lănh hai đại gia tộc đứng nhất nhì thế giới luôn đấu với nhau kh ngừng nghỉ nhưng lại hợp tác bởi lời thề của gia tộc : Không cho ma tuý vào thị trường TQ . Sau bao nhiêu toan tính mưu mô liệu họ có ngày mai ? - Cơ mà các nàng yên tâm là KHÔNG HỀ CÓ NGƯỢC nhé :3 Tớ là một đứa dị ứng ngược , đây là loại tiểu thuyết hành động kiểu như ĐẠO TÌNH , nam nữ chính cùng nhau vượt qua sóng gió cạm bẩy ^^! " *** Ánh đèn rực rỡ vừa lên, trong nháy mắt, thủ đô Luân Đôn phồn hoa của nước Anh lại càng thêm nổi bật khi màn đêm vừa buông xuống, một màn diễm lệ được phơi bày! Hôm nay là tiệc sinh nhật tròn hai mươi tuổi của thiên kim nhà Bá tước William, những nhân vật tiếng tăm ở khắp nơi trên thế giới, trên căn bản đều đã tới đầy đủ! Lấy thân phận là một Bá tước, để mời được những người đó, căn bản là không thể nào. Tuy nhiên, gia tộc William còn có một danh phận khác, đó chính là một trong năm thế lực Hắc Đạo nổi tiếng trên thế giới – Gia tộc William! Như đã nói từ trước, gia tộc William là một trong trong năm thế lực hắc đạo lớn nhất. Bốn thế lực còn lại theo thứ tự là: nắm giữ địa bàng trên nước Mĩ – nhà họ Lam, Canada – nhà họ Lăng, nước Ý – Mafia, Ai Cập – gia tộc Raymond! Năm thế lực lớn này tuyệt đối nắm giữ những vị trí quan trọng trên thế giới! Bình thường sợ rằng rất ít người có thể thấy thủ lĩnh của năm thế lực lớn này hội tụ cùng nhau, nhưng mà lần này bởi vì một trong năm người bọn họ - chủ nhân gia tộc William, bá tước William thể hiện thành ý muốn mời. Đây là lần đầu tiên, cả năm thủ lĩnh lớn này sắp sửa tề tụ một chỗ! Mặc kệ là còn có những nguyên nhân nào khác, tối nay, trong một căn biệt thự xa hoa ở Luân Đôn, sẽ trình diễn một màn kịch như thế nào? Mang theo biểu tượng của nhà họ Lam, một chiếc Rolls-Royce màu đen xuất hiện trước các loại xe nổi tiếng khác, vẫn như cũ, đèn pha tựa như đôi mắt sáng rực! Chiếc Rolls-Royce màu đen dừng lại ngay ngưỡng cửa, lập tức khiến cho những người xung quanh nhốn nháo một phen! Một người đàn ông anh tuấn, mặt mũi nhã nhặn, bước xuống từ ghế phụ phía trước, vòng qua thân xe, đi đến trước cửa xe sau, mở ra, lấy tay che chắn trên mui xe! Chủ nhân hiện tại của nhà họ Lam là một cô gái gần hai mươi ba tuổi, tên là Lam Duê. Nếu lấy lý do vì là phụ nữ mà xem thường lời nói của cô, ….hành vi này đúng là đâm đầu vào chỗ chết rồi! Lam Duê từ khi mười bảy tuổi đã ngồi lên cương vị chủ nhân nhà họ Lam, tính đến nay đã là sáu năm. Thế lực của nhà họ Lam chỉ có tăng chứ không giảm, từ đó cũng hiểu được, cô có bao nhiêu thủ đoạn khiến lòng người run sợ rồi! Rolls-Royce màu đen, trong lúc mọi người đang nín thở chờ đợi, một đôi chân ngọc thon dài chậm rãi từ trong xe vươn ra!   Mời các bạn đón đọc Vợ Phúc Hắc Của Đế Vương Hắc Đạo của tác giả Thiên Thượng Lam Cẩn.