Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Truyền Thuyết Yêu Nghiệt

Thể loại: Cổ đại, huyễn huyễn Thật lâu thật lâu trước kia, lâu đến mức tác giả cũng không nhớ là thời đại nào. Khi đó tôi là một cây Thất Diệp Linh Chi , vui vẻ nhàn nhã lớn lên ở đỉnh Tuyệt Lĩnh, mọi người nói, nơi đây là thánh địa tập hợp tinh hoa của mặt trăng và mặt trời, rất thuận lợi cho việc tu hành. Tôi không quan tâm, Thất Diệp Linh Chi trời sinh lười biếng, làm cây cỏ không làm, sao phải chịu khổ? Lao tâm lao lực, để làm gì? Năm nào đó, ngày nào đó, đêm nào đó, trăng tròn như chiếc mâm. Có một đạo sĩ ngồi xếp bằng đè lên tôi, ngửa đầu uống một ngụm rượu, nói: “Có rượu không mồi.” Tiện tai bứt lá của tôi, ăn. Tôi nhịn. Ngày nào đó đêm nào đó, lại một lần trăng tròn. Đạo sĩ ngồi xếp bằng đè lên tôi, ngửa đầu uống một ngụm ruợu, nói: “Có rượu không mồi.” Sau đó nhổ lá của tôi, ăn. Tôi lại nhịn. Lần thứ ba vào ngày nào đó đêm nào đó, trăng vẫn tròn. Đạo sĩ ngồi xếp bằng đè lên tôi, ngửa đầu uống một ngụm ruợu, nói: “Có rượu không mồi.” Sau đó lại nhổ lá của tôi, ăn. Vì thế một cây cỏ tính tình tốt như tôi, cuối cùng cũng không nhịn được nắm chặt nắm đấm không có thật: tôi hận trăng tròn! ! ! ! ! ! Lá của tôi đã hết, bắt đầu ăn thân tôi. . . . . . Vì thế. . . . . . Tôi muốn tu hành! ! ! ! ! Ai, vuối mặt tôi, an ủi tôi nửa đời đau thương? Ai, sưởi lòng tôi, che chở tôi nửa đời lạnh lẽo? *** “Truyền Thuyết Yêu Nghiệt” kể về một cây Thất Diệp Linh Chi tự xa xưa, vui vẻ nhàn nhã lớn lên ở đỉnh Tuyệt Lĩnh, nơi đây là thánh địa tập hợp tinh hoa của mặt trăng và mặt trời, rất thuận lợi cho việc tu hành. Cây Thất Diệp Linh Chi cho rằng mình sinh ra là cây cỏ nên an phận mà lười biếng sống qua ngày, không muốn lao tâm khổ tứ để làm những chuyện cao siêu. Nhưng sự đời vốn không công bằng, ngày ngày bị ức hiếp, Thất Diệp Linh Chi không chịu nổi tự hỏi. Nàng tự hỏi, tự dằn vặt lòng mình. Rằng, “Ai, vuốt mặt tôi, an ủi tôi nửa đời đau thương?” “Ai, sưởi lòng tôi, che chở tôi nửa đời lạnh lẽo?”. Liệu có ai không, che chở nàng, yêu thương nàng những tháng ngày sau này. Hãy từ từ khám phá nhé. Review Truyền thuyết yêu nghiệt – Tình yêu là một loại chấp niệm không thể phá vỡ “Truyền thuyết yêu nghiệt” được biết bởi Nhất Độ Quân Hoa – tác giả mà khi nhắc đến độc giả liền nghĩ tới giọng văn vừa nhẹ nhàng, vừa hài hước, luôn khiến người đọc bị cuốn vào câu chuyện lúc nào không hay. “Truyền thuyết yêu nghiệt” cũng là một tác phẩm như vậy, nó vừa đủ bi, hài, cũng ngọt ngào mà thâm tình. Tác phẩm truyện dị giới mới này xoay quanh chuyện tình của vị Tư Chiến Thượng Thần và một cô gái tộc yêu tên Thất Diệp Linh Chi. Họ đã cùng nhau trải qua mấy kiếp, để lại bao kỷ niệm, đã từng gắn bó không rời và cũng tồn tại cả hận thù. Nhưng thời gian trôi đi, tình yêu của cả hai càng trở nên sâu nặng chứ không vơi đi. Tư Chiến Thượng Thần vốn là một vị anh hùng, và cũng vì vị thế này mà chàng phải lựa chọn hi sinh nàng để bảo vệ tam giới. Chàng đã hi sinh nàng, biến nàng thành “yêu nghiệt” làm náo loạn cả tam giới. Sau đó, lại vì duyên, vì nợ, vì tình cảm của mình, chàng lại theo đuổi nàng, dung túng và yêu thương nàng. Còn Thất Diệp Linh Chi, mặc dù hận chàng, nhưng lại không thể ngăn trái tim mình luôn hướng tới chàng. Cả hai luôn trong trạng thái tìm kiếm, mong ngóng nhau. Khi một trong hai người buông tay, người còn lại liền vô tình đưa tay tới. Dù họ có thể lãng quên nhau, nhưng chưa bao giờ từ bỏ đối phương. Và quan trọng hơn tất thảy, trong tình yêu, chính là cả hai sẽ là không bao giờ buông bỏ dù thế sự có xoay vần, dòng đời có thay đổi và lòng người có khác đi. Có thể người đọc ban đầu nghĩ đây là một câu chuyện tình buồn, vì chàng thì là người ở trên cao, có thể vì tam giới thiên hạ mà buông bỏ mọi thứ. Còn nàng là “yêu nghiệt” bị cả tam giới căm ghét. Nhưng cuối cùng họ vẫn tìm thấy nhau và ở bên nhau khi mái đầu đã bạc trắng. Bởi vì, tình yêu là một loại sức mạnh, là một loại chấp niệm lớn nhất không thể gạt bỏ. Đây quả thực là một tác phẩm đáng đọc. Nó tuyệt đối không phải là một câu chuyện ban đầu hài hước, còn về sau thì siêu ngược mà được phân định rõ ràng. Một bên cười, một bên ngược. Rõ ràng là có thể cười ngặt nghẽo đến đau bụng nhưng lòng lại mơ hồ cảm thấy sự đau lòng vương vấn. Rõ ràng độc giả có thể khóc rầm rì nhưng lại không thể kiềm chế vì những cử chỉ khả ái của nhân vật mà cười được ngay. Mình đã đọc qua nhiều truyện, cũng từng buồn vui, đau khổ, hạnh phúc cùng nhiều nhân vật. Nhưng đây là tác phẩm để lại trong mình nhiều ấn tượng. Bởi dù lời văn nhẹ nhàng lại có thể khơi gợi nỗi buồn, niềm đau đau đáu. Hoặc cũng là những lời giản đơn thôi lại tràn ngập tình yêu, sự chăm lo cho nhau. Tình yêu vốn không cần gì đao to búa lớn, chỉ là sự âm thầm quan tâm đối phương, yêu thương từ tốn, chịu thấu hiểu và sẻ chia là khiến tình yêu bền chặt. KẾT Hy vọng rằng, phần Review truyện Truyền thuyết yêu nghiệt ngắn trên đây giúp bạn hiểu phần nào về tác phẩm. Bạn nên khám phá tác phẩm để cảm nhận tình yêu bằng thứ ngôn từ bình lặng nhất, qua đó có cái nhìn đơn giản và nhẹ nhàng hơn đối với mối quan hệ yêu đương của chính mình hay với người xung quanh. *** Một câu chuyện tình “yêu nghiệt”. Phải nói rằng review truyền thuyết yêu nghiệt ít có blogger nào không dành lời khen cho tác phẩm nói riêng và Nhất Độ Quan Hoa nói chung. Cô thật tài tình khi sáng tác được một bản tình ca có bi lại có hài, độc giả đọc đều cười không ngớt. Đối với tình cảm của Tư Chiến Thượng Thần và Thất Diệp Linh Chi, họ sau bao xa cách vẫn có thể tìm lại thấy nhau khi cả hai tóc đã bạc trắng. “Tình” quả là có sức mạnh vô cùng lớn. Tác phẩm vừa bi, vừa hài Nhất Độ Quan Hoa không phải sáng tác kiểu hài hước rồi đến ngược luyến. Tình huống được cô xây dựng khá rõ ràng, một bên là bi, một bên là hài. Rõ ràng là đều cảm thấy rất đáng yêu, rất buồn cười nhưng tựa hồ cũng có một cảm giác vô cùng đau lòng. Rõ ràng là nước mắt đã ầng ầng chỉ chờ lúc rớt xuống lại không thể ngừng ôm bụng cười. Có thể nói trong review truyền thuyết yêu nghiệt là một thứ ân oán được tác giả miêu tả rất rõ. Không thể rời xa, mãi mãi cũng không thể tách rời, tựa như hai người họ sinh ra số mệnh là đã phải gắn lấy đối phương. Một thứ ân oán của kiếp trước tái hiện. Truyện ngược tâm nhưng khá hài hước  Nhất Độ Quan Hoa thu được tiếng vang dữ dội sau khi cho xuất bản tác phẩm truyền thuyết yêu nghiệt cũng là bởi văn phong của cô rất được lòng độc giả. “Mọt” ngôn tình đều cho rằng truyện có chút ngược chính nhân vật của Nhất Độ Quan Hoa. Thế nhưng cũng có những điểm rất hài hước không nên bỏ qua. Đọc truyền thuyết yêu nghiệt, có lúc cảm thấy vô cùng đáng thương, có lúc lại thấy vô cùng đáng yêu. Vừa cười không ngớt nhưng cũng cảm thấy thật đau lòng, thật đáng thương, thật đáng tiếc cho nhân vật. Một thế giới, một câu chuyện mà Nhất Độ Quan Hoa Viết khiến người đọc thao thức không thôi.  Tổng kết Tóm lại truyền thuyết yêu nghiệt là một trong những ngôn tình huyền huyễn khá hay. Truyện cũng không quá dài, chỉ 90 chương nên đọc không tốn nhiều thời gian. Tuy nhiên một số bạn đọc thích truyện phong cách hiện đại thực tế chắc chắn sẽ không thích cuốn sách này. Đặc điểm chung của truyện huyền huyễn là viết về một thế giới hư ảo không có thực.  Truyền thuyết yêu nghiệt cũng không phải ngoại lệ. Thế giới hư ảo của Thất Diệp Linh Chi và Tư Chiến Thượng thần đều khiến người ta phải cười không ngớt nhưng cũng không kém phần đau lòng. Qua bài review truyền thuyết yêu nghiệt hi vọng bạn đọc đã có thể hiểu vì sao cuốn truyện này lại được yêu thích đến vậy. Đừng quên bấm thích và chia sẻ ý kiến của bạn về tác phẩm này nhé. Mời các bạn đón đọc Truyền Thuyết Yêu Nghiệt của tác giả Nhất Độ Quân Hoa.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Khinh Ngữ - Cửu Lộ Phi Hương
Vừa mới ngủ dậy, Lâm Khinh Ngữ đã phát hiện ra mình biến thành con trai…… Cô sung sướng đến phát điên. Đồng thời lúc ấy, Tô Dật An phát hiện ra mình biến thành…… một cái cây. Hắn đau khổ đến mức không muốn sống nữa. Càng đau khổ hơn nữa là Có một cậu chàng (cô nàng?) tối nào cũng chạy đến chỗ cái rốn của hắn – hốc cây để nói chuyện…… Thì thầm to nhỏ tất cả những bí mật, những rung động thầm kín, một chút lo lắng bất an, đôi phần mờ ám đều cho hắn nghe.  *** Sau khi trở lại thế giới hiện thực, Lâm Khinh Ngữ đương nhiên trở thành bạn gái của Tô Dật An. Trong sinh mệnh của bọn họ có một thân phận khác. Mà Phan Quyên và Lâm Bân cũng không hỏi nhiều khi nhìn thấy bọn họ sau khi tỉnh táo thì ôm nhau, bởi vì Phan Quyên và Lâm Bân vốn không hiểu rõ cuộc sống lúc trước của Lâm Khinh Ngữ, bọn họ cho rằng Lâm Khinh Ngữ có bạn trai nhưng không nói với bọn họ mà thôi. Tô Hạ lại vô cùng khiếp sợ. Sau khi xuất viện, khôi phục lại cuộc sống thường ngày, Tô Hạ không chỉ một lần nói bóng nói gió, muốn hỏi rõ ràng trong đêm đó rốt cuộc Lâm Khinh Ngữ và Tô Dật An đã trải qua những chuyện gì. ... Mời các bạn đón đọc Khinh Ngữ của tác giả Cửu Lộ Phi Hương.
Đen Ăn Đen - Cư Ni Nhĩ Tư
Tuần vừa qua trong nhà xảy ra ít chuyện buồn, tâm trạng của Hoa Ban cũng theo đó sa sút hẳn. Mở kho ebook ra, trong đầu mình định sẽ đọc một truyện thật tăm tối. Màu đen là tối nhất, 2 chữ đen trong tựa truyện lại càng thêm tối. Cứ như thế mình bắt đầu gặm nhắm quyển Đen ăn đen một cách đau thương >_< Hóa ra truyện này không có chết chốc, ngược đãi, máu me, chém giết gì cả. Đại khái là mình đã bị lừa tình =.= Mà truyện này cũng không cho mình tí cảm xúc nào để viết review cả, lạ thật! (Chắc vì tâm trạng không tốt) Nếu đem so sánh mặt bằng chung thì Đen ăn đen vẫn hay chán, nếu đem so sánh những bộ lớn thì Đen ăn đen vẫn chưa thấm vào đâu. Tạm thời xếp loại trung bình khá đi. Cho rating 4.25 =)) Truyện này không cho cảm giác gây cấn, xung đột cũng thường thường, túm lại là không có chất kích thích. Mạch truyện nhè nhẹ, đều đều và vô số chi tiết lãng mạn. Nếu bạn muốn tìm cảm giác ân ân ái ái, sự âu yếm ngọt ngào của mùi vị tình tứ thì truyện này có lẽ hợp. Thật ra Hoa Ban theo trường phái lãng mạn-hành động nên mình thích những chuyện vừa “ngọt” và “cay”, cứ đều đều theo mô tuýp cũ thì mình ngán tận cổ rồi. Cái hay nhất của truyện này có lẽ là tạo ra hình tượng nữ chính độc lập và thành công trong nghề báo. Một nữ nhà báo bạo dạn, gan lì, thách thức mọi bí mật để rồi vạch trần sự thật bằng cây bút của mình. Cũng chính cái tật bướng bĩnh này đã đẩy cô đến vực thẳm cuối cùng . Đúng thật ngành báo chí chỉ thua ngành cảnh sát, có thể xếp ngang bằng ngành luật sư. Người làm báo đòi hỏi một tinh thần thép, dám nhìn, dám nghĩ, dám viết dù có bị đe dọa, hãm hại. Có lẽ chính cái tố chất liều lĩnh trong con người Mạc Ninh đã lấy được trái tim của Cố Chuẩn. Cô gái Mạc Ninh thuộc tuýp phụ nữ tự lập hiện đại. Cô dám thừa nhận mình đã yêu và cũng ngây ngô tìm cách tiếp cận anh. Trong khi cảm xúc của Mạc Ninh vô cùng rõ ràng thì Cố Chuẩn lại có nhiều điều uẩn khúc. Hoa Ban cho là hình tượng nam chính khá thất bại vì thiếu mất nền móng. Một căn nhà dù đẹp thế nào mà phần móng không chắc cũng dễ lung lây. Có lẽ Cư Ni Nhĩ Tư nên kể rõ hơn vì sao anh hình thành tính cách thờ ơ, lạnh lùng, khó gần như vậy. Tốt nhất là nên tạo cho anh một quá khứ với một mảnh tình dang dở nào đó thì người đọc sẽ thấy anh ta sâu sắc hơn. Nói về tình yêu của hai người hì tiến triển khá thuận lợi. Không có sự ngăn cản của gia đình. Bố mẹ Cố Chuẩn thật ra còn rất yêu thích Mạc Ninh, bà Cố còn xác định cô là mẫu con dâu yêu thích của bà. Người thứ ba, thứ tư thì có xuất iện nhưng mờ nhạt, không có sức ảnh hưởng bao nhiêu. Chủ yếu làm khó cuộc tình của hai người là ở Cố Chuẩn. Anh chàng này luôn cho rằng cô ấy không thể hiểu mình, tự cho là ta đây cao thâm, khó ai bước qua được cái “sâu sắc” trong tâm hồn anh. (nhưng mà tự anh ta cho là vậy chứ Hoa Ban đã bảo là chàng này thiếu nền móng mà ^^) Vậy rồi tới phút chót thì hóa ra chính bản thân Cố Chuẩn mới là người không hiểu Mạc Ninh. Vì sự “không hiểu” này mà suýt nữa anh đánh mất cô. Bây giờ thì mình rất thắc mắc về ý nghĩa nhan đề. Thế nào là Đen ăn đen? Trong truyện không nói gì về màu đen hết. Ây da, tác giả muốn thử thách trí tưởng tượng “phong phú quá đáng” của mình đây mà. Có thể cả nam và nữ chính đều là con cờ đen, chung một bản chất như nhau, củng là một cực của nam châm. Thay vì đẩy thì lại hút, thay vì là đồng đội thì lại ăn nhau. Thoi tóm lại là mình không biết vì sao tựa truyện như vậy. Bạn nào hiểu thì la lên nhe! ^^ Nói một chút về phương diện ngôn ngữ + diễn đạt. Ebook này thiệt là thiếu sót. Không ghi tên người dịch, người edit hay người làm ebook gì cả, chẳng rõ là truyện dịch hay edit nữa. Văn phong khá chuẩn, không mang dáng dấp của cv là bao, có lẽ là dịch. Nhưng cách kể cũng đơn giản, không hoa hòe, không đố chữ, không miêu tả nhiều nên edit cũng dễ dàng. Truyện xoáy sâu vào tình tiết, khắc họa cảnh vật thất nhạt, không đáng kể nhưng diễn tả tâm lý thì công phu, rõ ràng và có đầu tư nhiều. Như vậy, đây là bộ truyện dùng để giết thì giờ. Nó không hời hợt nên đọc không thấy uổng, phù hợp cho ai thích lãng mạn dịu dàng. Bài review này mình viết không có gì lôi cuốn, có sao nói vậy thoi mà cũng không có để nhiều tâm tư vào. Hy vọng lần sau sẽ nhiệt huyết hơn. Chào các bạn, cảm ơn vì đã đọc. Nếu các bạn rỗi rãi thì xin mời xem qua truyện mình viết nhe, đề nghị nên đọc bộ Diễn viên đa năng – bộ mình ưng ý nhất. Xem thử mình viết truyện có hay như viết review không. (Quảng cáo chút xíu ấy mà^^ Chắc mình phải tìm ai đó viết review cho truyện của mình thoi. Hay là mặt dày tự đi khen mèo dài đuôi đây ta??? ^^)) Review: hoabanland.wordpress.com *** Lúc Mạc Ninh đến bên cạnh xe Cố Chuẩn, phát hiện đèn xe đang mở, người cũng không ngồi trên ghế. Đứng nhìn hồi lâu, sau hố gọi lớn “Cố Chuẩn”. Lúc này cửa sau xe mới chậm rãi hạ xuống. Mạc Ninh đi đến, Cố Chuẩn đã mở cửa cho cô. “Sao lại ngồi phía sau?”. Mạc Ninh ngồi vào chô, tuỳ ý gợi chủ đề, muốn làm không khí dịu đi một chút. “Phía trước sáng quá”. Mạc Ninh không hiểu, ánh sáng nhạt chiếu tới, cô giống như cảm thấy tóc Cố Chuẩn vẫn còn ẩm, cứ như thế duỗi tay sờ, quả như cô đoán. Mi nhắn lại, cô nói “Anh không sấy tóc sao?”. Cố Chuẩn nằm ở trên ghế, giọng bình thản.“Em còn không cho anh thời gian làm khô”. “Về nhà?”. Rốt cuộc cũng nói ra.“Em với Khâu Tuân chỉ là bạn tốt”. “Ừ”. “Lúc vừa đến Bắc Kinh, vì công việc không ổn định, chỗ ở không ổn định, rất hoang mang”. Chậm rãi, Mạc Ninh cũng đã quen dần với bóng tối, nhắm mắt nằm lên ghế.“Khâu Tuân hợp tác cùng bạn trai Tô Dã Nghi, vô tình em gặp lại anh ta, anh cũng biết, em với anh ta quen nhau ở Tahiti. Dịch tự lúc trước bận làm dự án, Tô Dã Nghi vì bận chăm sóc anh ta, Chu Nhất Nặc cũng có chuyện của mình và Chu Xung, em lại chưa quen với cuộc sống ở Bắc Kinh, Khâu Tuân lại rảnh rỗi, vì thế rất tự nhiên, chúng em cứ thế trở thành bạn bè”. “Anh ta rất tốt, là một người đáng để làm bạn, thế nhưng nếu để em gọi tên thân phận của anh ta, em sẽ xếp anh ta vào loại ‘khuê mật’. Nói như thế, anh hiểu không?”. Nói xong, cô nghiêng đầu nhìn người bên cạnh, anh ẩn mình trong bóng đêm, không lộ ra tâm tình gì. ... Mời các bạn đón đọc Đen Ăn Đen của tác giả Cư Ni Nhĩ Tư.
Đại Minh Tinh Và Thợ Săn Ảnh - Bình Quả Thụ
Thích sao? Anh không biết. Anh chỉ biết người này rõ ràng yếu đuối vô cùng, lại vẫn hết lần này đến lần khác bảo vệ anh. Anh chỉ biết người này có lúc nhát gan vô cùng, nhưng riêng đối với chuyện của anh luôn lớn gan bất thường. Anh chỉ biết từ rất sớm, anh đã muốn quan hệ của bọn họ gần gũi hơn, càng ngày càng gần gũi hơn nữa. Rốt cuộc là muốn gần gũi đến mức độ nào? Gần đến độ không thể tách ra được. *** Lâm Sênh diễn tập xong thì nhìn thấy Tống Diệm đang đứng ngay cạnh cửa. Anh ta đút tay trong túi, đang dùng ánh mắt lạnh lẽo nhìn cậu. Trợ lý Tiểu Triệu vội vã bước lên trước: “Lão đại, anh đến rồi.” Tống Diệm không nói một lời. Lâm Sênh cũng không để ý đến anh ta, cầm khăn lên lau mồ hôi. Tiểu Triệu thấy tình hình có vẻ không ổn, hai người này tuy bình thường cãi nhau không ngớt, nhưng sao lần này mức độ căng thẳng lại càng cao hơn thế này. Cậu vội lên tiếng: “Anh Sênh, anh nói chuyện với lão đại đã nhé, em đến đằng kia giúp anh kiểm tra trang phục biểu diễn, mấy đồ anh cần em để ở trên bàn rồi đấy”, nói xong liền chuồn thẳng. ... Mời các bạn đón đọc Đại Minh Tinh Và Thợ Săn Ảnh của tác giả Bình Quả Thụ.
Trầm Hương Tuyết - Thị Kim
Đây là tấm gương sáng của một cô nương từ thịt thừa[1] phấn đấu thành thịt trong tim. Mộ Dung Tuyết vừa gặp đã yêu Gia Luật Ngạn, trao hết tấm chân tình, trải qua trăm ngàn trắc trở cũng không hề dao động, mãi đến khi bị đả kích nản chí mủi lòng... Sau khi hòa ly[2], Gia Luật Ngạn phát hiện hắn đã đánh mất người mình yêu thương nhất, lúc này mới hạ mình níu giữ. [1. Nguyên văn là một loại thịt ăn không ngon, bỏ không đành, khó cắt, khó nấu, khó nhai, dùng để chỉ người ngang ngược không nói lý lẽ, điếc không sợ súng.] [2. Hòa ly: ly hôn trong hòa bình.] *** Vào trường săn, Mộ Dung Tuyết cưỡi ngựa đi trước, tiến về phía khu rừng. Minh quản gia đưa người theo sát phía sau, Đinh Hương, Bội Lan một trái một phải theo bên cạnh Mộ Dung Tuyết. Trường săn mùa đông mênh mông cô tịch, Mộ Dung Tuyết mặc một bộ y phục đi săn màu đen thêu hình hoa sen chít eo tay bó, tôn lên làn da trắng như ngọc và đôi mắt đen tuyền, áo khoác đỏ tươi thêu hình đan phụng triều dương phần phật trong gió, cưỡi ngựa trắng phi như bay. Rừng cây tiêu điều, tuyết trên cành bị kích động rơi xuống sột soạt bay tung tóe như một màn sương, thân hình màu đỏ xinh đẹp lướt qua tuyết trắng, tựa như hồng ảnh trong tuyết. ... Mời các bạn đón đọc Trầm Hương Tuyết của tác giả Thị Kim.