Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Ngôi Nhà Quái Dị - Agatha Christie

Ngôi Nhà Quái Dị (Crooked House) NXB Thời Đại, Phạm Tùng Vĩnh dịch Các bản dịch khác: - Cái chết bí ẩn: Trịnh Ngọc Tuấn dịch. - H. : Nxb. Hà Nội, 1993. - 351tr. - Ngôi nhà kỳ dị: Lê Thu Hà dịch. - H. : Nxb. Hội Nhà văn, 2001. - 298tr ; 19cm. ; - Những cái chết bí ẩn: Phạm Tùng Vĩnh dịch.- H.: Công an nhân dân, 2003.- 306 tr Truyện quay xung quanh cái chết của Aristide Leonidès, một điền chủ giàu có. Ông bị ám sát bởi một liều lượng cao ésérine bị tráo thay cho insulin trong thuốc tiêm hàng ngày. Những người bị nghi ngờ gồm Brenda Leonidès, người vợ thứ kém ông hơn năm chục tuổi đời, Laurence Brown, anh chàng gia sư dường như có mối quan hệ dan díu với bà chủ; Roger, con trưởng và vợ Clemency, con thứ Phillip và vợ Magda cùng 3 đứa con, Sophia con gái cả, Eustace, đứa con trai thứ bệnh tật và Josephine, đứa con gái út luôn thích chọc mũi vào mọi chuyện, và cuối cùng là Edith de Havilland, bà cô già của cả gia đình. Gia đình ba thế hệ của ông già Leonides cùng sống trong căn nhà "ba đầu hồi" quái dị do ông tự thiết kế. Leonides là một doanh nhân thành đạt giàu có, bảo bọc cho gia đình hai con trai Roger và Philip, ba đứa cháu con của Philip. Ông có hai đời vợ. Vợ trước mất do bị trúng bom thời chiến tranh, cô em gái không lấy chồng của bà vợ này đến giúp anh rể chăm sóc các cháu. Khi các cháu đã lớn cả, ở tuổi 80 ông Leonides lại đi bước nữa với một phụ nữ trẻ đẹp. Rồi một anh gia sư trạc tuổi bà vợ sau của ông xuất hiện trong gia đình, những ghét bỏ khinh khi lâu nay của các con cháu ông Leonides bùng lên với đồn đoán về cuộc tình vụng trộm giữa bà mẹ kế trẻ đẹp và anh gia sư. Giữa lúc đó ông Leonides bị chết do tiêm nhầm thuốc! Bác sĩ từ chối chứng tử vì dứt khoát nghi ngờ đây là một vụ giết người. Cảnh sát tiến hành điều tra và điên đầu vì bất cứ ai trong gia đình đó cũng có động cơ giết ông Leonides… Ngoài ra, di chúc ông đã đọc cho con cháu nghe và đã ký tên biến mất? Một trong số ít tiểu thuyết trinh thám mà Agatha Christie không xây dựng quanh hai nhân vật lừng danh mà bà đã tạo ra là Hercule Poirot hoặc nữ thám tử Marple. Câu chuyện Ngôi nhà Quái dị được kể từ góc nhìn của người thứ ba – người yêu của cô cháu gái lớn nhất của ông Leonides – không là cảnh sát điều tra, cũng không là thám tử độc lập, nhưng buộc phải giúp tìm ra chân tướng kẻ giết người thì mới có thể cùng người mình yêu kết hôn. Agatha Christie tự viết lời tựa đánh giá đây là cuốn tiểu thuyết tâm đắc nhất của bà. *** Sau này tôi tự hỏi tại sao tôi có thể mù tịt trước một sự thật rành rành. Thủ phạm chỉ có thể là Josephine. Nó hay khoe khoang, nó tự cho mình là quan trọng, nó lấy làm vui thú khi được nói ra, nó nhấn mạnh nhiều lần rằng nó rất giỏi, mà cảnh sát thì ngốc lắm, tất cả đã chỉ rõ như thế. Bởi vì nó chỉ là một đứa trẻ nên tôi không hề nghĩ rằng nó đã giết người. Nhưng người ta đã biết những đứa trẻ giết người vậy thì các vụ án mạng ở “Ba Đầu Hồi” thuộc về một trong số đó. Chính bản thân ông già Leonidès đã giải thích cho con bé phải tiến hành thế nào và nó chỉ việc tuân theo các chỉ dẫn ấy của ông. Nó chỉ cần chú ý không để lại các vết tay, nó đã đọc khá nhiều truyện trinh thám để không quên điều đó. Phần còn lại chỉ là một mớ hổ lốn bắt nguồn trực tiếp từ các “tiểu thuyết trinh thám” mà Josephine thường đọc: một cuốn sổ tay, các cuộc điều tra “cá nhân”, những điều ngờ vực tự bịa ra, ý chí quyết không tiết lộ những điều bí mật. Cũng như vụ mưu sát mà nó đã tiến hành chống lại chính nó. Một chuyện điên rồ, nếu coi như nó rất có thể đã tự giết mình. Nhưng chuyện ấy đã trở nên sáng tỏ vì đó là một giả thuyết mà, vì nó là trẻ con nên nó chưa lúc nào chú ý tới. Nó là nhân vật chính của chuyện phiêu lưu ấy. Nhân vật chính lại không chết, nhưng nó đã để lại đằng sau nó một dấu hiệu ở đó: những mảnh đất nằm lại trên ghế. Nó là người duy nhất trong nhà này buộc phải trèo lên cái gì đó mới đặt được khối đá cẩm thạch trong thế thăng bằng trên cánh cửa. Những lỗ trên mặt đất do nhiều lần diễn đi diễn lại đã chứng minh điều đó, sự vụ đã không thành công ngay lần đầu. Kiên trì, nó lại bắt đầu lại, bê con sư tử cẩm thạch trong đôi tay bọc bằng chiếc khăn quàng để tránh để lại dấu vết trên khối đá. Cuối cùng thần chết suýt nữa bắt nó đi. Thành công gần như trọn vẹn, mục tiêu đã đạt. Josephine bị đe dọa, nó “đã biết cái gì đó” người ta đã cố giết nó. Ai chẳng nghĩ thế? Rất khéo léo, nó đã làm tôi chú ý đến phòng có các bồn nước. Và với mục đích rõ ràng nó đã làm tung tóe gian buồng của nó trước khi đi xuống xưởng giặt. Từ bệnh viện trở về, nó đã rất thất vọng. Brenda và Laurence đã bị bắt, sự vụ đã kết thúc, nó, Josephine, còn đâu được ở trong ánh sáng của các đèn chiếu nữa. Chính vì thế nó đã vào phòng của Edith lấy trộm digitaline đem bỏ vào cốc sô-cô-la của mình nhưng nó không uống mà cố tình để lại trên bàn ăn. Nó có biết là Vú có thể uống cốc ấy không? Chắc là có. Theo điều chính miệng nó đã nói với tôi, nó tiếp thu không tốt những lời nhận xét của bà hầu già ấy. Vú là người giàu kinh nghiệm về trẻ nhỏ, Vú đã ngờ ngợ biết sự thật chăng? Không phải là tôi không tin điều đó. Bà không coi Josephine như đứa trẻ bình thường. Trí tuệ nó phát triển sớm nhưng không theo hướng bình thường. Có lẽ tính di truyền tác động. Độc đoán, “tàn nhẫn” như tính nết tổ tiên đằng mẹ nó, nó có tính ích kỷ của Magda, không thể nghĩ đến gì khác hơn đến chính mình. Rất nhạy cảm như Philip, có lẽ nó rất đau khổ vì nó xấu xí, xấu đến mức, mặc dù nó rất thông minh, nó vẫn bị mẹ nó gọi nó là “con bé ngốc”. Cuối cùng, từ ông nội, nó thừa kế được một đầu óc hết sức tinh nhanh và nhiều mánh khóe mưu mẹo. Nhưng trong khi ông già Leonidès có tấm lòng nhân hậu, trong khi ông nghĩ đến những người khác, đến gia đình và đến tất cả những người ông yêu, thì nó, nó chỉ nghĩ đến bản thân nó. Tôi nghĩ rằng ông nội đã nhận thấy điều mà mọi người khác không nhận thấy là Josephine có nguy cơ trở thành nguồn gốc của biết bao tai họa không những cho gia đình, mà còn cho bản thân nó và có lẽ chính vì ông linh cảm được điều mà nó có khả năng làm nên ông muốn nó phải được nuôi dạy ở trong nhà. Đó cũng chính là những lý do đã thúc đẩy ông cố nài Sophia để nàng chăm lo cho đứa trẻ ấy. Magda có đoán được sự thật ấy không? Việc bà vội vã đưa Josephine sang Thụy Sĩ cho phép đặt ra câu hỏi ấy. Tôi nghĩ rằng bà ta không biết gì cả, nhưng một bản năng mơ hồ của người mẹ đã làm bà ấy hết sức sợ hãi... Nhưng Edith De Haviland thì thế nào? Tôi bèn mở lá thư mà tôi cầm trong tay, bà đã đặt nó trong phong bì chứa cuốn sổ đen nhỏ. Cậu Charles, Lá thư này dành riêng cho cậu... và cho Sophia, nếu cậu xét thấy điều đó là cần. Nhất thiết phải có ai đó biết sự thật. Tôi đã tìm thấy cuốn sổ kèm theo đây trong cái chuồng chó vứt ở sau nhà. Chính ở đó nó đã giấu cuốn sổ. Nó đã xác nhận toàn bộ những gì tôi đã nghi ngờ. Không biết tôi có lý hay không nếu tôi hành động như tôi sắp làm? Tôi không biết nữa. Nhưng dù sao đi nữa, cuộc đời tôi chẳng bao lâu nữa sẽ kết thúc và tôi không muốn đứa trẻ phải chịu nỗi đau khổ dai dẳng không thể tránh khỏi nếu nó phải nhận thấy các hành vi của nó. Trong tự nhiên thường có những đứa con “không giống như những đứa khác”. Nếu tôi lầm, Chúa hãy phán xét! Nhưng đó là tình yêu hướng dẫn tôi. Cầu Chúa ban phúc lành cho hai cháu! Edith De Haviland Tôi chỉ do dự một phút, rồi tôi đưa lá thư cho Sophia. Khi nàng đã đọc xong thư chúng tôi lại một lần nữa mở cuốn sổ đen nhỏ ra xem. Hôm nay, tôi đã giết ông nội. Chúng tôi lật các trang sách. Những điều viết ra thật kinh hoàng. Tôi nghĩ, nó có thể làm cho thầy thuốc tâm thần phải quan tâm. Một tính ích kỷ điên loạn bộc lộ rõ ở mỗi trang giấy, đứa trẻ với một tính chân thật đáng thương trình bày những động cơ đáng tức cười về các tội ác của nó. Ông nội không muốn cho tôi trở thành vũ nữ. Vậy thì tôi đã quyết định giết ông. Như thế, tôi sẽ đến sống ở Luân Đôn cùng với mẹ và tôi sẽ trở thành vũ nữ ba lê. Những đoạn viết tiếp sau cũng không kém súc tích.... Tôi không muốn đi Thụy Sĩ và tôi sẽ không đi. Nếu mẹ ép tôi, tôi sẽ giết bà ấy. Nhưng tôi không có thuốc độc. Có lẽ tôi phải chế tạo ra nó bằng belladone. Có vẻ đó là chất độc mạnh.... Eustace làm tôi bực tức. Anh ấy bảo rằng tôi chỉ là một đứa con gái, rằng tôi hoàn toàn không biết gì cả và rằng một phụ nữ sẽ chẳng bao giờ thành một thám tử tài ba. Anh ấy sẽ không cho là tôi quá ngu xuẩn nếu như anh ấy biết rằng chính tôi đã giết chết ông nội.... Tôi rất thích Charles, nhưng anh ta cũng khá ngu ngốc. Tôi chưa biết tôi sẽ phải buộc tội cho ai đây, Brenda và Laurence, có lẽ thế. Brenda không thích tôi, bà ấy bảo rằng tôi không có đầu óc nguyên vẹn. Nhưng tôi rất thích Laurence. Anh ta đã nói với tôi về Charlote Corday. Cô ta đã giết ai đó trong bồn tắm của cô. Vả chăng cô ta rất vụng về. Trang sổ cuối cùng viết về Vú: Tôi ghét Vú. Tôi căm thù bà ấy. Bà nói rằng tôi chỉ là một con bé tự phụ muốn cho mình là quan trọng. Chính bà ấy đã khiến cho mẹ phải gửi tôi sang Thụy Sĩ. Tôi sẽ giết bà ấy. Tôi cho rằng những viên thuốc tròn nhỏ của bà Edith sẽ làm nên chuyện. Nếu có một vụ ám sát khác, thì cảnh sát sẽ lại đến nhà và mọi việc sẽ lại trở nên tuyệt vời.... Vú đã chết. Tôi chưa biết tôi sẽ giấu cái lọ đựng các viên thuốc tròn nhỏ vào đâu. Có lẽ trong buồng của bác Clemency, có thể trong buồng Eustace. Khi nào tôi chết lúc tôi rất già, tôi sẽ dàn xếp để đưa cuốn sổ này cho chỉ huy cảnh sát. Lúc ấy người ta sẽ nhận thấy rằng tôi là một thần tội ác. Tôi gấp sổ lại. Sophia khóc. - Ôi! Charles!... Charles!... Khủng khiếp quá! Con bé tội nghiệp này là một cái quái thai... Nó chỉ gợi ra cho em lòng thương xót! Tôi cũng có những tình cảm tương tự. Trước đây, tôi đã rất yêu Josephine, giờ đây, tôi vẫn còn yêu nó. Ai lại bớt yêu những người thân chỉ vì họ đã mắc lao hoặc bệnh khác. Josephine là một cái quái thai bệnh hoạn, như Sophia vừa mới nói, nó rất đáng xót thương. Sophia quay người sang tôi: - Nếu như nó còn sống, nó có thể sẽ thế nào? - Làm sao mà biết được? Dĩ nhiên người ta có thể gửi nó vào một trường học dành cho các trẻ không bình thường. Sau đó có thể trả nó về cho người nhà của nó, hoặc có thể giam giữ... Sophia rùng mình. - Những điều ấy tốt hơn như là chúng vốn thế - Nàng nói - nhưng có điều là bà Edith... Tôi ngắt lời nàng: - Bà ấy đã chọn sự hy sinh tính mạng mình. Anh không tin rằng bức thư của bà sẽ được công bố công khai để mọi người được biết. Có thể là việc buộc tội sẽ được hủy bỏ không hơn không kém và Brenda và Laurence sẽ được trả tự do. Tôi cầm lấy hai tay Sophia và bằng một giọng hoàn toàn khác, tôi nói tiếp: - Còn em, Sophia, em sẽ lấy anh chứ! Anh vừa mới được tin là anh đã được bổ nhiệm ở xứ Ba Tư. Em sẽ cùng anh sang bên ấy và anh chắc chắn anh sẽ làm em quên đi “ngôi nhà cổ quái nhỏ bé” này. Mẹ em sẽ dựng các vở kịch, cha em sẽ tiếp tục mua các sách và Eustace sẽ vào trường đại học. Không nên lo lắng về họ nữa, Sophia, và hãy nghĩ đến anh! Nàng nhìn chăm chú vào mắt tôi. - Anh không sợ phải kết hôn với em ư, Charles? - Thế anh sợ gì nào? Bé Josephine tội nghiệp đã phải chịu tất cả các tật xấu của gia đình, còn em, em thừa kế được mọi tính tốt của dòng họ Leonidès. Ông nội em đã đánh giá em rất cao, Sophia, và anh nghĩ rằng ông là một con người rất ít phạm sai lầm. Hãy ngẩng cao đầu, người yêu của anh! Tương lai thuộc về chúng ta! - Em tin là thế, Charles. Em yêu anh và em sẽ làm cho anh được hạnh phúc! Mắt cúi xuống cuốn sổ đen, nàng nói thêm khe khẽ: - Josephine tội nghiệp! Tôi cũng lặp lại theo nàng mấy từ đó. ... Mời các bạn đón đọc Ngôi Nhà Quái Dị của tác giả Agatha Christie.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Điệp Viên Từ Vùng Đất Lạnh - John Le Carré
  AudioBook Điệp Viên Từ Vùng Đất Lạnh   "Một câu chuyện khủng khiếp và đầy tính thời sự...tác giả có thể truyền tải mọi cung bậc cảm xúc từ nỗi sợ hãi lạnh sống lưng tới tình yêu tuyệt vọng bằng những câu văn ngắn gọn và đầy trắc ẩn." (The Sunday Times) Khi chiến tranh Lạnh lên tới đỉnh điểm sau sự kiện Bức tường Berlin được dựng lên, mạng lưới gián điệp Anh chống phá Đông Đức có trụ sở tại Tây Berlin do Alec Leamas chỉ huy gần như tan rã. Leamas được triệu hồi về London để giao nhiệm vụ mạo hiểm cuối cùng trước khi giải nghệ: tiêu diệt người đứng đầu cơ quan phản gián Đông Đức. Khác với phần lớn những câu chuyện phổ biến về các điệp viên anh hùng với kết thúc có hậu và sự giải cứu thế giới đầy ngoạn mục, cuốn tiểu thuyết của Le Carré tập trung khắc họa những mặt trái phi nhân tính của hoạt động gián điệp. Bởi thế, tuy ra đời cách đây hơn nửa thế kỷ nhưng Điệp viên từ vùng đất lạnh vẫn không hề bị lãng quên. Tác phẩm lọt vào danh sách 100 cuốn tiểu thuyết hay nhất mọi thời đại do tạp chí Time bình chọn và được đánh giá là ''tiểu thuyết tình báo hay nhất mọi thời đại" theo Publishers Weekly.   Mời các bạn đón đọc Điệp Viên Từ Miền Đất Lạnh của tác giả John Le Carré.
Cảnh Sát Hình Sự La Phi 3: Hang Động Kinh Khủng - Chu Hạo Huy
Thánh nữ bị nguyền rủa trăm năm, chỉ vì bảo vệ một tín ngưỡng. Tướng quân mang một ý nghĩ sai lầm, cũng là ác ma cũng là anh hùng. Khi xưa thần linh đánh rơi thánh vật của Cáp ma tộc, bình máu của ác ma bị niêm phong mất tích ly kỳ. Mấy tháng sau bỗng xuất hiện ở Long Châu cũng bị sẩy tay đánh vỡ, giải phóng ác ma đã lâu bị niêm phong. Sau đó, án mạng ly kỳ liên tiếp xảy ra, khiến quảng trường vắng vẻ. Giữa lúc hôn lễ còn náo nhiệt, nhiều người tại đây lại vô cùng sợ hãi cái chết, những người này rốt cuộc đã nhìn thấy gì? Đang lúc yên ổn, bên trong đột nhiên sởn cả tóc gáy, người vô tội chết một cách khác thường, tất cả những điều này dường như đều xác minh về ác ma cổ xưa có trong truyền thuyết. Cùng lúc đó, ba trăm năm trước thần linh đánh rơi bình máu bị niêm phong của Cáp ma tộc, sự tình kì lạ cũng liên tiếp xảy ra, tựa hồ biểu thị ác ma sắp đến. Ác ma phục thù, kích động ý chí chiến đấu của Cáp ma tộc, cùng thề đem ác ma một lần nữa niêm phong vào bình máu. Cảnh sát hình sự La Phi dựa vào manh mối, muốn thâm nhập vào trong rừng rậm nguyên thủy của Cáp ma tộc để vạch trần bí mật của ác ma, lại không nghĩ trong rừng đường đi đúng là như thế hung hiểm, lột da thực thảo*, rút lưỡi, câu thi lại một đường đi theo bọn họ. Đến tột cùng ai là địch thủ trong bóng tối? Ở dưới tầng lớp sương mù, La Phi dựa vào năng lực phân tích cường đại, trong dấu vết kéo tơ bóc kén, cuối cùng vạch trần đoạn tóc người kia, nhận ra chân tướng lịch sử! (*) Lột da thực thảo: Là một loại cực hình thời Minh triều, đem da người hoàn chỉnh lột ra, làm thành hình túi, ở bên trong bỏ thêm rơm rạ sau đó treo lơ lửng thị chúng. Mời các bạn đón đọc Cảnh Sát Hình Sự La Phi 3: Hang Động Kinh Khủng - Chu Hạo Huy.
Ma Trận Án - Hà Mã
Với một chiếc máy tính nối mạng, bất cứ ai cũng có thể giết người. Chỉ cần vào trang web đó, gỡ ra cái tên người muốn giết. Sau Mật mã Tây Tạng - eBook, Hà Mã đã trở lại, cùng một loạt vụ án rắc rối như ma trận - Ma Trận Án! Tên bản dịch online của Ma Trận Án là Kinh Thiên Kỳ Án. Tác phẩm này được dịch bởi Blog Bánh Tiêu. Các bạn có thể tải ebook tại đây: Kinh Thiên Kỳ Án   Tất cả bắt đầu khi viên cảnh sát Lãnh Kính Hàn bước vào một tiệm cắt tóc gội đầu, để rồi tìm thấy Hàn Phong, một gã lưu manh bẩn thỉu, lười nhác và háo sắc hạng nhất. Cũng là một thám tử sắc sảo, đa năng và thông minh chưa từng có. Theo chân Lãnh Kính Hàn, Hàn Phong liên tục bị cuốn vào hàng loạt các vụ án rắc rối như ma trận, khi một chiếc ô tô đồ chơi hay một cây nấm cũng có thể lấy mạng người. Kể từ khi lật trang đầu tiên của cuốn sách Ma Trận Án này, độc giả đã được trao cho một đầu sợi dây, cùng một chiếc băng bịt mắt. Công việc còn lại chỉ là mò mẫn đi dưới sự mê hoặc từ giọng văn và cách xây dựng tình tiết độc đáo của tác giả. Rồi bạn sẽ thấy, mình không thể buông sợi dây ấy ra, cho tới tận trang cuối cùng.
Cảnh Sát Hình Sự - Chu Hạo Huy
La Phi, một cái tràn ngập truyền kỳ tính trinh thám, hắn hứng thú ở chỗ phá án và bắt giam các loại ly kỳ quỷ dị án kiện, hắn tổng đang tìm tìm các loại vấn đề đáp án. Ở đại tuyết phong sơn đêm trước, hắn tiếp đến một cái báo án. Ba cái mỹ thuật tạo hình học viện họa sĩ lên núi vẽ vật thực. Đêm túc khô mộc thiền tự, xuất phát từ tò mò chi tâm, bọn họ mở ra một bức phong tồn hồi lâu “Hung họa”, từ đây, kịch biến đột phát. Xem họa nhân hoặc trụy nhai, hoặc kỳ bệnh đột phát, mà trong truyền thuyết giấu ở hung họa lý “Vô đầu quỷ” Tựa hồ tái hiện nhân gian, không chỗ không ở. Vẽ tranh giả tự ải bỏ mình, tiểu hòa thượng bị chôn sống hù chết, vô danh quái bệnh như ôn dịch lan tràn...... Ngăn cách chùa miếu lý người người cảm thấy bất an, ai cũng không nghĩ tới, hung họa lực lượng như thế tà ác...... Mỗi một điều manh mối đều không thể dùng lẽ thường suy đoán, mỗi một lần tử vong đều mang đến khủng hoảng, đồng dạng thân nhiễm quái bệnh La Phi nên như thế nào đẩy ra trùng trùng sương mù? Mời các bạn đón đọc Cảnh Sát Hình Sự của tác giả Chu Hạo Huy.