Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Hannibal Trỗi Dậy

Hannibal Trỗi Dậy Hannibal Trỗi dậy “Một tuyệt phẩm của máu và bạo lực nơi những nỗi kinh hoàng của chiến tranh được miêu tả một cách đẹp đẽ, nếu có thể dùng từ đó, khi Hannibal buộc phải trở thành kẻ ăn thịt người mà sau này sẽ trở thành thương hiệu của hắn.”- Independent --------- Trước HANNIBAL Trước SỰ IM LẶNG CỦA BẦY CỪU Trước RỒNG ĐỎ Một đứa trẻ đã sống sót qua nỗi kinh hoàng Thế chiến, qua những kẻ ăn xác, qua sự tàn bạo man rợ của chiến tranh. Nó đứng trong tuyết, hoàn toàn đơn độc khi thế giới chìm trong máu, băng giá và tro tàn. Đứa trẻ đã bước vào mùa đông đằng đẵng của lòng mình và con quái vật khủng khiếp nhất tiểu thuyết lẫn màn ảnh thời hiện đại ấy trỗi dậy: Bác sĩ Hannibal Lecter. *** “Một đứa trẻ đã sống sót qua nỗi kinh hoàng Thế chiến, qua những kẻ ăn xác, qua sự tàn bạo man rợ của chiến tranh. Nó đứng trong tuyết, hoàn toàn đơn độc khi thế giới chìm trong máu, băng giá và tro tàn. Đứa trẻ đã bước vào mùa đông đằng đẵng của lòng mình và con quái vật khủng khiếp nhất tiểu thuyết lẫn màn ảnh thời hiện đại ấy trỗi dậy: BÁC SĨ HANNIBAL LECTER” Hannibal là ai? Hannibal, hay còn được biết đến cái tên với đầy đủ là Hannibal Lecter, là một tay bác sĩ nổi tiếng tài ba trong giới phẫu thuật học. Tuy vậy, bản chất thực sự của hắn lại là con quái vật ăn thịt người hung tợn với những thủ đoạn giết người khôn khéo và tàn bạo đủ khiến người đọc phải rợn tóc gáy. Đây là nhân vật kinh điển đã xuất hiện trong 4 tập truyện trong series về Hannibal của nhà văn người Mỹ Thomas Harris. Trong đời thực, tên sát nhân này được lấy cảm hứng từ Dr. Alfredo Balli Trevino, kẻ đã giết và ăn thịt chính người bạn trai của mình. Mặc dù là tập cuối cùng trong bộ truyện, thế nhưng Hannibal Trỗi Dậy lại miêu tả về những sự việc đầu tiên trong cuộc đời của Hannibal, dẫn dắt người đọc theo dòng cảm xúc của gã sát nhân để ta hiểu được rằng, trước khi biến thành con quái vật khát máu, Hannibal đã từng là một con người bình thường, có tình yêu thương có cảm xúc. Thậm chí, nếu không vì những thăng trầm đẩy hắn xuống vực sâu của tội ác, hắn đã có thể trở thành một thiên tài lừng lẫy ghi dấu trong lịch sử nhân loại. “Một tuyệt phẩm của máu và bạo lực nơi những nỗi kinh hoàng của chiến tranh được miêu tả một cách đẹp đẽ, nếu có thể dùng từ đó, khi Hannibal buộc phải trở thành kẻ ăn thịt người mà sau này sẽ trở thành thương hiệu của hắn” – Theo INDEPENDENT. Sơ lược về nội dung của cuốn sách Mạch truyện được dẫn dắt từ tuổi thơ của Hannibal Lecter kéo dài cho đến khi tên sát nhân này 18 tuổi. Vốn xuất thân từ một gia đình quý tộc và quyền quý, Hannibal từ nhỏ đã thông thạo tận ba thứ tiếng: Anh, Đức và Lít Va. Không những thế, cậu bé Hannibal còn phát triển khả năng của mình ở những môn học khác như toán, lý,… dưới sự giảng dạy của người thầy Jacob. Tuy nhiên, khi chiến tranh ập đến, cậu bé Hannibal đã mất đi những người thân của mình, mà đau thương nhất chính là cô em gái Mischa, khi Hannibal tận mắt chứng kiến cảnh cô em gái của mình bị những tên tội phạm chiến tranh ăn thịt.  Có lẽ vì chính những kí ức đau thương ấy đã tác động đến tâm lý của cậu bé Hannibal hồn nhiên, nhân hậu, thông minh, biến cậu trở thành một kẻ giết người hàng loạt sau này. Khi tương lai của một vĩ nhân, bị phá hoại bởi bom đạn chiến tranh Không phải chỉ riêng trong tác phẩm này mà chúng ta nhìn ra được cái đau thương mà chiến tranh mang lại. Thế chiến thứ hai khi ấy đi qua, để lại cho toàn thế giới với cái chết của hàng triệu người, gắn liền với nó là nỗi đau mất mát. Mất mát không chỉ về thể xác, tinh thần, mà còn mất mát về những hoài bão. Khi nghiền ngẫm về tuổi thơ của Hannibal, có lẽ không ít độc giả sẽ tự mường tượng ra hình ảnh của một vĩ nhân tương lai cùng những giải thưởng danh giá trong các lĩnh vực toán học, vật lý, ngôn ngữ,… “Hannibal Lecter biết đọc từ khi mới chào đời hoặc trong mắt chị vú thì đúng là như vậy. Chị từng có một thời gian ngắn đọc sách cho thằng bé nghe hồi nó lên hai, thường là đọc cuốn truyện cổ Grimm được mình họa bằng các tranh khắc gỗ vẽ những hình người có móng chân nhọn. Thằng bé lắng nghe chị vú đọc, ngả đầu áp vào người chị trong lúc nhìn các trang giấy, sau đó chị vú phát hiện ra thằng bé đang tự mình đọc, tì trán lên cuốn sách rồi nâng người lên cách trang sách một đoạn, đọc thành tiếng theo lối phát âm của chị vú. Cha Hannibal có lòng hiếu kỳ rất mạnh. Xuất phát từ lòng hiếu kỳ về con trai mình, bá tước Lecter đã sai người hầu lôi những cuốn từ điển nặng trịch từ trên giá sách trong thư viện của lâu đài xuống. Từ điển tiếng anh, tiếng Đức cùng hai mươi ba tập từ điển Litva; rồi sau đó Hannibal một mình xử lý đống sách.” “Cũng vào năm Hannibal lên sáu, bá tước Lecter bắt gặp con trai đang tìm cách đo chiều cao của lâu đài dựa vào chiều dài các bóng tháp, làm theo các hướng dẫn mà theo lời thằng bé là do chính Euclid đưa ra. Đến lúc đó, bá tước Lecter bèn tìm các gia sư giỏi giang hơn cho thằng bé – vậy là sáu tuần sau đó, thầy Jakov – một học giả không xu dính túi từ Leipzig – xuất hiện” Nếu không vì chiến tranh, Hannibal của sau này, chắc hẳn đã lẫy lừng trên các mặt báo và truyền thông thời ấy vì những phát kiến vĩ đại của mình. Tuy rằng giọng văn của Thomas Harris không chất đầy sự thương cảm, nhưng bù lại, bằng cách miêu tả về chính tài năng thiên bẩm và khả năng học hỏi không ngừng ấy của Hannibal bị vùi dập bởi chiến tranh, cũng đủ để khơi dậy sự tiếc nuối trong lòng người đọc. Nhưng cái kinh khủng hơn cả, vẫn là nỗi đau tinh thần, thứ đã thật sự biến cậu thành một con quái vật. Mở đầu câu truyện, độc giả hẳn sẽ thấy xao xuyến bởi nét đáng yêu của cô bé Mischa, em gái Hannibal, cũng như cảm nhận được tình anh em gắn bó keo sơn giữa cả hai. Khi chứng kiến cái chết của cha mẹ mình và những người khác dưới sự phá hủy của bom đạn, Hannibal tự nhủ chính mình là bờ vai vững chắc những chăm sóc, đùm bọc cho cô em gái nhỏ bé của mình. Tưởng chừng chỉ phải chống chọi với cái cô độc của mùa đông, nhưng điều kinh hoàng chỉ thật sự ập đến khi những kẻ tội phạm chiến tranh, đứng đầu là Grutas, chiếm giữ và biến Mischa thành bữa ngon của chúng. Sự kiện ấy có lẽ đã đeo bám cậu cho đến mãi sau này, Hannibal vẫn luôn bắt gặp nó trong những giấc mơ, cùng câu nói đã khiến cậu ám ảnh: “Y xoay bộ mặt lấm máu về phía ban công, nhổ một sợi lông dính trong miệng ra rồi nói, “Bọn tao mà không ăn thì sẽ đi đời nhà ma.” Chúng vứt vào trong ngọn lửa album ảnh gia đình Lecter cùng các món đồ chơi bằng giấy của Mischa ,tòa lâu đài của con bé, những con búp bê giấy của nó. Đến lúc này, Hannibal đang đứng trên sàn nhà trước lò sưởi, một cách đột ngột, không hề ý thức được nó đã leo xuống cầu thang như thế nào, và sau đó chúng lại đang ở trong chuồng ngựa, mấy món quần áo nhét giữa rơm, những món quần áo trẻ em thằng bé không nhận ra và cứng quèo vì máu. Đám đàn ông túm tụm tiến lại gần, sờ mó da thịt thằng bé và Mischa. “Mang con bé này đi đi, đằng nào nó chẳng chết. Đi chơi thôi nào, đi chơi thôi nào.” Giờ chúng đang túm lấy con bé, đồng thời cất tiếng hát. “Gã nhỏ bé trong rừng, tĩnh lặng…” ” Đây chính dấu mốc quan trọng mở đầu cho con thú dữ, cho một sự trỗi dậy của tên tội phạm khét tiếng: “Hannibal Lecter”. Những tranh cãi xung quanh mối quan hệ giữa Hannibal và phu nhân Murasaki Murasaki có lẽ là một người phụ nữ sẽ để lại nhiều ấn tượng mạnh cho người đọc khi đã buông quyển sách xuống, không chỉ vì phong thái sắc sảo, thoắt ẩn thoắt hiện đầy bí ẩn của bà, mà còn vì câu chuyện tình cảm giữa bà và Hannibal được giới độc giả tranh cãi một cách rầm rộ kể từ khi quyển sách được ra mắt cho đến nay. Giới thiệu một chút về Murasaki. Khi Hannibal 13 tuổi, cậu được chuyển về cô nhi viện (nhưng thật chất trước đây nơi này chính là lâu đài Lecter, ngôi nhà mà cả gia đình Hannibal đã sinh sống). Do chính tác động tiêu cực trước cảnh tượng em gái mình bị ăn thịt, mà Hannibal trở nên tách biệt với xã hội và không thể nào giao tiếp với những đứa trẻ khác. Cậu trở thành học sinh cá biệt, là cái gai trong mắt những người xung quanh, nhất là các giáo viên trong trường. Chính vì thế, ông Robert Lecter, người em ruột của ba cậu và vợ của ông, phu nhân Seba Murasaki đã quyết định nhận nuôi cậu. Phải chăng một trang mới đã mở ra với Hannibal, khi cậu học được rất nhiều thứ từ ông: cậu học được cách cảm thụ hội họa, cảm nhận những tinh hoa từ các tác phẩm nghệ thuật. Nhưng điều đó chưa phải là hết, bên cạnh Murasaki, cậu tiếp thu thêm được những tinh hoa từ văn hóa nghệ thuật Nhật Bản, từ trà đạo, kiếm đạo cho đến những chiến tích lẫy lừng của những vị Samurai cổ xưa. “ Cánh cửa phòng áp mái ngày xưa vốn được lắp vào một chỗ khác trong ngôi nhà, một khuôn mặt được khắc lên cửa cửa, một cái mặt nạ hài kịch Hy Lạp. Phu ngân Murasaki, cầm theo cây đèn nến, dẫn đường đi sâu vào trong căn phòng áp mái rộng mênh mông, băng qua bộ sưu tập ba trăm năm tuổi những món đồ lưu kho, những rương hòm, đồ trang hoàng Giáng Sinh, đồ trang trí bãi cỏ, các món nội thất bằng liễu gai, trang phục kịch Noh và trang phục kịch Kabuki cùng một dãy con rối dùng cho các lễ hội kích cỡ như người thật treo lủng lẳng trên một thanh xà. Ánh sáng yếu ớt len qua tấm rèm chắn sáng trên cửa sổ mái nằm cách xa cửa vào. Cây nến phu nhân Murasaki đang cầm chiếu sáng một bàn thờ nhỏ một thần bằng nằm đối diện cửa sổ. Trên bàn thờ, đặt ảnh các bậc tổ tiên của cô và của Hannibal. Một đàn hạc giấy, rất nhiều hạc giấy, vây xung quanh các bức ảnh […] Khi phu nhân Murasaki kéo tấm rèm che cửa sổ mái lên, ánh sáng đầu ngày bao trùm lên Hannibal, bao trùm lên sự hiện diện tối đen bên cạnh nó, bao trùm lên bàn chân bọc thép, cây quạt chiến được nắm trong hai bàn tay đeo găng sắt, giáp che ngực và cuối cùng là chiếc mặt nạ sắt và chiếc mũ sắt có sừng của một chỉ huy samurai. Bộ giáp được đặt theo tư thế đang ngồi trên một bệ nâng. Vũ khí của vị samurai, đoản kiếm và trường kiếm, đoản đao và một cây rìu chiến, nằm trên một cái giá phía trước một bộ giáp.” “Có một cuộn giấy da nằm trên cái bệ trước bộ giáp. Cuộn giấy mở ra một đoạn vừa đủ để lộ khung hình đầu tiên, vị samurai mặc giáp trong buổi tiếp kiến tùy tùng. Trong lúc Murasaki bày biện lại thần bằng, Hannibal mở cuộn giấy ra thêm một đoạn nữa, đến khung hình tiếp theo, vị samurai mặc giáp trước một dãy những cái đầu samurai, mỗi một cái đầu kẻ thù đều được đi kèm với cái tên của kẻ đã chết, thẻ tên được gắn vào mái tóc, còn trong trường hợp kẻ này trọc đầu thì thẻ tên được gắn vào tai” Tuy nhiên điều gắn kết lớn nhất mà Hannibal tìm thấy ở phu nhân, có lẽ là sự đồng cảm: “Nếu cháu không muốn nói bằng tiếng Pháp tiếng Anh hay tiếng ý thì chúng ta có thể sử dụng một số từ tiếng Nhật, chẳng hạn như kieuseru. Nó có nghĩa là “biến mất”. Cô để một cuốn hoa xuống, ánh mắt dời khỏi những bông hoa, nhướng lên nhìn thẳng vào thằng bé. “Thế giới Hiroshima của cô đã tan biến trong chớp mắt. Thế giới của cháu cũng bị tước đoạt khỏi cháu. Giờ cháu và cô có một thế giới để chúng ta dựng xây – cùng với nhau. Trong giây phút này, trong căn phòng này.” Như những gì lịch sử ghi lại, hai quả bom nguyên từ giáng xuống hai thành phố Hiroshima và Nagasaki vào năm 1945 đã để lại một chấn động trong lịch sử nhân loại bởi sự tàn phá khủng khiếp của nó: hơn 140 ngàn người chết cũng như để lại sự kinh hãi cho những người đã may mắn sống sót qua giây phút hoảng loạn ấy. Và phu nhân Murasaki cũng không nằm ngoài số đó. Mặc dù không đề cập quá rõ những mất mát bà đã từng chịu đựng, nhưng với tính cách rắn rỏi, mạnh mẽ nhưng không kém phần mềm mại của người phụ nữ người Nhật ấy, ta có thể đủ chiêm nghiệm ra những vết xước tâm hồn đủ lớn để làm nên con người của bà lúc này. Vì có mất mát mà có thấu hiểu, một nỗi đau lại gặp gỡ một nỗi đau mà điểm cắt chung của nó là sự mất mát. Tình cảm của Hannibal dành cho Murasaki và ngược lại, thật sự khó nói bởi nó không phải là tình cảm máu mủ đơn thuần, và mỗi người sẽ có một cách cảm nhận khác nhau về nó. Tuy nhiên đứng trên phương diện của mình, nó như là một lời thề sẽ bảo vệ hết mình của Hannibal dành cho bà, một sự đền đáp ơn nghĩa của trò dành cho Thầy. Ta không thể biết rõ rằng, Hannibal đã thật sự dành một tình cảm mãnh liệt cho Murasaki từ giây phút nào. Từ những bài học, từ sự tiếp xúc thường xuyên dưới danh nghĩa cô-cháu của cả hai, hay chính là từ cái chết bất đắc kỳ tử của ông Robert Lecter khi đang ra tay trả thù cho bà? Nhưng có bộc phát lúc nào đi nữa, phải chăng Murasaki đã dần trở thành lý tưởng sống của cậu, vẫn là tín hiệu cho cậu thấy mình vẫn là con người, dù cho chính Hannibal phản lại những lời khuyên khẩn thiết dành cho bà trong những lần tàn sát khốc liệt của mình sau này. Hannibal – Một kẻ giết và ăn thịt người hàng loạt Ở phần này, mình xin phép được gọi Hannibal bằng “hắn”, vì để đúng với cách Thomas gọi Hannibal trong những lần đi “săn người” trong nguyên tác của mình. Tổng số nạn nhân của Hannibal trong cả bộ truyện là 28, và tính riêng tác phẩm này là 6 người. Tuy nhiên, trong bài viết này mình chỉ sẽ đề cập đến Paul Đồ Tể, nạn nhân đầu tiên của Hannibal, và nạn nhân cuối cùng, Grutas, kẻ man rợ và hung hãn năm nào đã nhẫn tâm ra tay sát hại cô em gái Mischa đáng thương của Hannibal. Nói về Paul Đồ Tể, hay Paul Momund cũng vốn là một tội phạm chiến tranh (nhưng giờ hắn là một gã bán thịt), bị rất nhiều người miệt thị và ghét bỏ trong khu chợ. Trong một lần cùng Hannibal đi mua sắm, phu nhân Murasaki đã bị hắn ta xúc phạm với ngôn ngữ miệt thị về dân tộc và thể xác. Điều đó dấy lên nỗi căm phẫn trong lòng Hannibal và khiến cả hai bên xung đột. Nhưng chỉ đến khi ông Robert Lecter lên cơn đau tim khi đang trả thù Paul Đồ Tể và ra đi mãi mãi, thì đó mới là động cơ chính thức để Hannibal ra tay giết chết Momund. Và kinh hãi nhất, sau khi giết chết Paul, Hannibal đã biến tên đồ tể thành bữa trưa của hắn. “Giờ thanh gươm lại vung lên, vạch vào người Paul thành hình chữ X, mắt Paul trợn trừng sửng sốt và gã đồ tể cố tháo chạy, tóm lấy hai bên xương đòn, một dòng máu từ động mạch gã bắn ra xịt vào mặt Hannibal. Hai nhát chém tiếp theo rạch vào phía sau chân Paul và gã đồ tể bị cắt đứt gân kheo đổ sụm xuống, rú lên như một con bò. Paul đồ tể ngồi dựa vào cái cây bị đốn trơ gốc. Hắn không nhấc tay lên được nữa. Hannibal nhìn thẳng vào mặt gã. “Mày có muốn xem tao vẽ gì không?” Thằng bé chìa tập ra. Trên tờ giấy là hình vẽ cái đầu Paul Đồ Tể nằm trên một cái dĩa phẳng, tóc gắn nhãn tên. Cái nhãn đề Paul Momund, Thịt Ngon. Hình ảnh xung quanh rìa tầm nhìn của Paul tối dần lại. Hannibal vung gươm và trong một thoáng, mọi cảnh vật trong mắt Paul chuyển sang tư thế nằm ngang, rồi sau đó, áp sáu máu biến mất và bóng tối bao trùm” Hiển nhiên, kẻ đầu tiên mà cảnh sát đưa vào diện tình nghi chính là Hannibal, nhưng điều khiến cho người đọc vừa ngưỡng mộ, cũng vừa kinh hãi chính là việc hắn có thể đánh lừa cả máy nói dối và thoát tội một cách dễ dàng. Như đã đề cập ở trên, hắn vừa có khả năng về ngôn ngữ lẫn những môn khoa học trí tuệ, thì qua cuộc điều tra này, người ta còn tìm thấy ở con quái vật khả năng thâu tóm cảm xúc lẫn đánh lừa người khác. Điều này không chỉ được đề cập trong Hannibal Trỗi Dậy, mà trong những tập truyện trước của series này, độc giả cũng đã được dịp chiêm ngưỡng khả năng đáng sợ này của hắn ta. Tiếp theo, Vladis Grutas Nhắc đến Grutas, mình không thể nào không căm phẫn trước những chiêu trò đồi bại lẫn tàn nhẫn của hắn ta. Là kẻ cầm đầu trong băng đảng những tội phạm chiến tranh, hắn (hoặc cùng những tên đồng phạm khác), đã từng phạm vào nhiều tội danh khác nhau liên quan tới buôn lậu các tác phẩm tranh vẽ nổi tiếng, buôn người hay kinh khủng nhất: giết người. Dường như cái chết chẳng là gì đối với một con quỷ dữ như gã cả. Sau khi ra tay giết chết hàng loạt những người anh em khác của Grutas bằng những cách thức dã man khác nhau, Hannibal cuối cùng cũng đã tìm ra và kết liễu Grutas trên con thuyền buôn người của gã. “Grutas vội vã tiến về phía khẩu súng, trong lúc đó vẫn nói không ngừng: “Mày đã ăn thịt nó, nửa tỉnh nửa mê, đôi môi mày hau háu ngậm cái thìa”  Hannibal ngẩng đầu nhìn lên trần nhà, hét lên, “KHÔNGÔNGÔNGÔNGÔNG!” và chạy về phía Grutas, giơ cao thanh đoản đao, đè chân lên khẩu súng rồi rạch một chữ “M” lên mặt Grutas, chạy dài suốt từ trán xuống cằm y, vừa rạch vừa gào thét, “ ‘M’ viết tắt của Mischa! ‘M’ viết tắt của Mischa! ‘M’ viết tắt của Mischa!’ Grutas giật lùi trên sàn và Hannibal rạch một chữ “M” to tướng lên người y.” Nhịp văn nhanh và gấp rút, đủ để mình thấy ớn lạnh với hình ảnh cái xác của gã ta nằm lăn lóc dưới tay của Hannibal. Quả thật cách giết người của hắn vô cùng tinh vi, khéo léo, hay nói cách khác, đầy nghệ thuật bởi những điều hắn đã học được từ hội họa và phẫu thuật học. Nhưng nếu lật lại tuổi thơ của Hannibal, nó vẫn để lại cho mình một sự tiếc nuối, khi một thiên tài đã mãi mãi nằm lại ở hố sâu địa ngục, một con quỷ dưới hình dạng con người với sự thèm khát máu thịt, mà đến mức Popil, viên cảnh sát chuyên điều tra những sự việc liên quan đến hắn phải thốt lên: “Giờ hắn là gì? Hiện tại, ta vẫn chưa tìm được cách gọi chính xác. …, chúng ta cứ gọi hắn là con quái vật đi.” Lời kết Tuy là tập cuối cùng được sản xuất trong cả vũ trụ Hannibal, thế nhưng bạn đọc có thể yên tâm tìm đọc nó đầu tiên bởi lẽ “Hannibal Trỗi Dậy” tường thuật lại những sự kiện đầu tiên của cả cuộc đời hắn ta, nhất là về nguồn gốc con quái vật luôn ngự trị trong hắn. Điều khác biệt nhất so với ba tập truyện còn lại, chính là mình nhìn thấy một Hannibal với nhiều cung bậc cảm xúc cùng nhiều mặt tính cách hơn của hắn. Từ một cậu bé lanh lợi, sang một sinh viên tài ba, cho đến một quý ông lãng mạn trong mắt Murasaki, và cuối cùng, con quái vật ăn thịt người man rợ. Mình tin rằng sẽ không hiếm độc giả sẽ cảm thấy rợn tóc gáy với những chiêu trò giết người tinh xảo của hắn, cũng như thán phục trước đầu óc của một tên thiên tài điên loạn. Vì vậy, sau khi buông quyển sách xuống, hãy dành chút ít thời gian xem thêm phiên bản điện ảnh của tác phẩm này nhé, chắc chắn sẽ không làm bạn thất vọng đâu. “Cô có nghĩ là Chúa muốn ăn thịt Isaac không, bởi vậy nên ngài mới bảo Abraham giết chết cậu ta?” Hannibal hỏi. “Không, Hannibal. Tất nhiên không phải thế. Thiên thần đã can thiệp kịp thời” “Không phải lúc nào cũng vậy,” Hannibal nói. Review chi tiết bởi: Trọng Kiên – Bookademy Mời các bạn đón đọc Hannibal Trỗi Dậy của tác giả Thomas Harris.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Kẻ Báo Thù - Jo Nesbo
Cũng như mọi câu chuyện khác của Jo Nesbo không bao giờ giống như vẻ ngoài của nó, Kẻ báo thù như một mê cung, được cấu trúc sao cho đúng vào lúc người đọc tưởng rằng mình đã đoán ra tất cả thì một ngã rẽ mới lại xuất hiện, cứ thế cho tới tận khi kết thúc. Jo Nesbo dành nhiều thời gian để nói về quá khứ, tính cách và các mối quan hệ của những người liên quan đến vụ án hơn là hành vi thủ ác của cùng các thủ thuật phá án. Cái cách ấy có thể thử thách lòng kiên nhẫn của nhiều độc giả, nhưng lại khiến cuốn sách đáng đọc hơn theo một cách khác: Nó góp thêm vào trải nghiệm đọc của ta những hiểu biết về chính con người. Trên băng ghi hình camera theo dõi, tên cướp ngân hàng đã bắn chết một nhân viên. Thanh tra Harry Hole bắt đầu điều tra, nhưng sau một bữa tối với người yêu cũ, anh đã thức dậy với trí nhớ trống toang về những gì đã diễn ra trong vòng 12 giờ trước. Thế rồi người ta phát hiện ra xác chết của cô gái và anh bắt đầu nhận được những email đe dọa: kẻ nào đang gài bẫy để đổ tội giết người cho anh? *** “Xuất sắc, phức tạp, thực sự lôi cuốn.” Evening Standard “Vừa phức tạp vừa thanh tú… Hay đến nao lòng.” New York Times “Một thành tựu ấn tượng tuyệt vời!  Tham vọng về quy mô, thành thục khi khai triển.” Los Angeles Times *** Jo Nesbo sinh năm 1960, là tác giả viết tiểu thuyết dành cho thiếu nhi và cho cả người lớn thành công nhất tại Na uy. Ông là một nhà văn, nhưng ông cũng là một nhà kinh tế học và ông đã làm việc như là một môi giới chứng khoán và nhà báo. Là một tác giả, ông đã viết cuốn sách 16 và tiểu thuyết ngắn. cuốn sách 9 của ông có một loạt về cảnh sát Harry Hole và 3 trong số họ là một loạt các cuốn sách của trẻ em.  Ông đã giành được nhiều giải thưởng cho các thành tựu của ông là một nhà văn.. *** Truyện bắt đầu khi có một vụ cướp ngân hàng xảy ra và một nữ nhân viên ngân hàng bị bắn chết khi người trưởng chi nhánh không giao tiền theo thời gian quy định của tên cướp. Harry Hol vào cuộc điều tra. Trong thời gian đó anh cũng gặp lại người yêu cũ Anna Bethsen, một cô gái Digan, một nghệ sĩ bất đắc chí đang nỗ lực hoàn thiện tác phẩm Kẻ Báo Thù cho cuộc triển lãm sắp tới. Cô gái này cũng chết một cách bí ẩn sau một bữa tối với Harry và điều tệ hại là anh bị xóa hoàn toàn ký ức về buỏi tối hôm đó. Tiếp đó, Harry liên tục nhận được email đe dọa và anh bắt đầu bấn loạn với việc không làm chủ được ký ức cùng những thay đổi xung quanh: phải đối mặt với hàng loạt vụ cướp ngân hàng táo tợn, cái chết bi thảm của một doanh nhân nổi tiếng và việc một tên cướp bị bắn bởi người cảnh sát tài năng. Tất cả các vụ này hóa ra đều có liên quan đến nhau và như mọi tác phẩm khác của Jo Nesbø, động cơ của thủ phạm là để báo thù. Với sự hỗ trợ của Beate Lønn và cả tên tù nhân khét tiếng Raskol, Harry đã dần khám phá ra kẻ giết người chính là chồng của cô nhân viên ngân hàng và nút thắt của những đầu mối rắc rối Harry gặp phải chính là cô bạn gái đã mất Anna. Kết thúc câu chuyện là việc hé mở những chi tiết liên quan đến cái chết của Ellen Gjelten, nạn nhân trong phần trước của series truyện, Chim Cổ Đỏ, để gợi mở ra suy ngẫm, phán đoán ở các tập tiếp theo. Khai thác triệt để thế mạnh về việc xây dựng tình tiết, sắp xếp bố cục và khai thác tinh tế diễn biến tâm lý nhân vật, qua 6 phần gồm 51 mục của Kẻ Báo Thù, Jo Nesbø đã đưa người đọc đi từ bất ngờ này đến ngỡ ngàng khác để nhận ra sức sống và sự hủy diệt ghê gớm của lòng thù hận cũng như sức mạnh của lòng tin, công lý, sự vị tha. Nhà xuất bản Hà Nội trân trọng giới thiệu! Mời các bạn đón đọc Kẻ Báo Thù của tác giả Jo Nesbo.
Tên Giết Người Giấu Mặt - Jean-Pierre Garen
Gần giữa trưa. Cả ba người, Joe, Adams và Angela đều có mặt ở cửa hàng ăn của Joe. Ngay từ đầu phiên tòa, Webston đã tuyên bố hủy bỏ vụ án sau khi ông chánh án quận Himes chính thức quyết định rút lui. Sự kiện này đã gây ra đôi chút ngạc nhiên trong công chúng, nhất là trong giới báo chí vì họ chưa được biết gì về tội trạng của Edward. Làm xong thủ tục miễn tố, trạng sư Adams và Angela đến gặp ngay Joe. Anh chiêu đãi họ một bữa rượu. Sally được nghe Bill xác nhận về phẩm chất đạo đức của Joe, lấy làm phấn khởi, đon đả đi chuẩn bị bữa tiệc rượu thật tuyệt vời! Còn Angela thì quên hết cả nỗi mệt nhọc đã trở lại tỉnh táo. Nàng nói: - Anh Joe thân mến! Anh đã cho em trạng sư Adams, thật là một vị trạng sư tuyệt vời! Không biết nói đến bao giờ cho hết lời cám ơn anh! Không có trạng sư Adams thì làm sao ta hiểu nổi hành vi ghê tởm của Edward? - Thế bây giờ cô sẽ làm gì đây? – Adams hỏi. Đôi mắt cô gái bỗng trở nên nghiêm túc: - Tất nhiên em phải lãnh đạo toàn bộ xí nghiệp thôi. - Em nên đi nghỉ ít ngày – Joe vừa nói vừa mỉm cười đầy ẩn ý – Anh biết một nơi tuyệt! Đến đó, chúng ta sẽ được yên tĩnh nghỉ ngơi. Cô gái lắc đầu: - Anh Joe! Em lấy làm buồn. Chuyện ngày trước giữa anh em mình vui thật đấy. Nhưng bây giờ thì phải chấm dứt! Em muốn giành tất cả nghị lực vào công việc quản lý nhà máy. Joe nhếch miệng cười, chịu đựng: - Đáng tiếc thật! Tuy nhiên anh vẫn cầu mong cho em gặp nhiều may mắn. Nếu một ngày nào đó, ngồi ở buồng giám đốc mà em cảm thấy cô đơn thì cứ gọi điện cho anh! Sally đặt mấy chai rượu Martini lên bàn, người cọ vào Joe. Còn anh thì xoa nắn đôi mông một cách tự nhiên, thoải mái. Cho đến khi Sally đi ra Adams mới lại nói: - Trên thực tế thì từ nay, Angela coi như đã rũ sạch mọi sự nghi ngờ. Việc hủy bỏ vụ án sẽ ngăn chặn những cuộc điều tra mới nữa. Còn Edward và Bruce thì sẽ phải chạy lo bảo vệ cho mình, còn đâu thì giờ mà nghĩ đến bản chúc thư. Angela gật đầu, thoải mái. Rồi nàng nói khẽ với Adams: - Nay tình hình đã ổn. Em nghĩ là có thể trả lời để trạng sư rõ một điều mà trước đây trạng sư đã không dám hỏi thẳng em. Em rất khâm phục tài nghệ đối chất của trạng sư trước những lời tố cáo của cô gái già Baker khốn nạn kia, nhưng sự thật là em có nằm với ông bác em. Em xin thú nhận là ngay từ đầu em chẳng hề suy nghĩ gì. Vào một buổi tối, trong khi em đang nâng bác dậy thì người em nghiêng đổ xuống giường bác nằm. Thế là bác ôm lấy em. Mới đầu em cho chỉ đến thế thôi! Nhưng sau đó em thấy bác thèm muốn lắm. Em định vùng đứng dậy nhưng bác vừa khóc vừa xin em để cho bác làm. Em xin thề là rõ ràng em nhìn thấy nước mắt bác lưng tròng! Thế là do yếu đuối và một phần cũng do tình thương, em đã nhượng bộ, chiều bác. *** Jean-Pierre Garen (10 tháng 11 năm 1932-4 tháng 3 năm 2004) là một bác sĩ người Pháp và tác giả của tiểu thuyết khoa học viễn tưởng  về Mark Stone, với Surveillance Service Of Primitive Planets. Mời các bạn đón đọc Tên Giết Người Giấu Mặt của tác giả Jean-Pierre Garen.
Bộ Năm Lừng Danh Tập 4: Bộ Năm Tới Đỉnh Buôn Lậu - Enid Blyton
Bộ năm lừng danh là câu chuyện về những đứa trẻ ham thích phiêu lưu mạo hiểm. Trong thế giới mà bia gừng và thịt nguội là chế độ ăn chủ yếu, Julian, Dick, Anne và George dành phần lớn thời gian lang thang hết chỗ này đến chỗ khác. Trong đó, George thực ra là con gái, nhưng vì muốn làm con trai nên cô bé cắt ngắn tóc và hành động như con trai. George rất ghét mỗi khi người ta gọi mình bằng tên thật, Georgina. Cô bé có một chú chó tên Timmy và cả một hòn đảo cho riêng mình. Đúng thế, hầu hết những đứa trẻ đều có chó, nhưng cha mẹ của George sở hữu đảo Kirrin và để cô bé chạy rông như thể đó là sân chơi vậy. Và thế là bộ năm lừng danh có chuyến phiêu lưu đầu tiên của mình trong Bộ năm trên đảo giấu vàng. Đã gần 70 năm trôi qua kể từ lần đầu được xuất bản, Bộ năm lừng danh vô cùng sống động của Enid Blyton tiếp tục làm say mê hàng triệu bạn nhỏ trên toàn thế giới. Bộ sách đã nhiều lần được chuyển thể truyền hình, điện ảnh, hoạt hình, truyện tranh, kịch bản sân khấu, trò chơi điện tử. Còn tác giả Enid Blyton thì vững vàng trong hàng ngũ những nhà văn thiếu nhi kinh điển và cuốn hút nhất thế kỷ XX. Bộ Năm Lừng Danh đã xuất bản tại Việt Nam gồm có: Bộ NămTrên Đảo Giấu Vàng Chuyến Phiêu Lưu Mới Bộ Năm Chạy Trốn Bộ Năm Tới Đỉnh Buôn Lậu Bộ Năm Chinh Chiến Dưới Lòng Đất *** Enid Mary Blyton (11 tháng 8 năm 1897 – 28 tháng 11 năm 1968) là nữ nhà văn người Anh chuyên viết truyện thiếu nhi. Bà còn có bút danh khác là Mary Pollock. Enid Blyton nổi tiếng với nhiều loạt truyện dựa trên những nhân vật quen thuộc và dành cho mọi lứa tuổi. Sách của bà được ưa chuộng ở nhiều quốc gia trên thế giới, bán được hơn 600 triệu bản. Một trong những nhân vật nổi tiếng nhất của bà là Noddy trong quyển sách dành cho độc giả nhỏ tuổi. Tuy nhiên, các tác phẩm chủ đạo của Enid nằm ở dòng văn học phiêu lưu mạo hiểm dành cho thanh thiếu niên. Những bộ truyện thuộc thể loại này bao gồm Bộ năm lừng danh, The Secret Seven và The Five Find-Outers and Dog. Ngoài ra, bà còn viết truyện ngắn và thơ nhưng ít được biết đến hơn. Các tác phẩm của Enid Blyton đôi khi cũng có yếu tố phép thuật. Đến tận ngày nay, chúng vẫn được ưa chuộng ở Khối Thịnh vượng chung Anh và nhiều nước trên thế giới. Trong suốt 40 năm, bà viết gần 800 quyển sách và chúng đã được dịch ra gần 90 thứ tiếng. Tác phẩm tiêu biểu Bộ truyện The Wishing-Chair, 1937 – 2000 Bộ truyện The Circus, 1938 – 1942 Bộ truyện The Secret, 1938 – 1953 Bộ truyện The Magic Faraway Tree, 1939 – 1951 Bộ truyện The Naughtiest Girl, 1940 - 1950 Bộ truyện The St. Clare's, 1941 – 1945 Bộ truyện The Famous Five, 1942 – 1963 (Đã xuất bản ở Việt Nam với tựa Bộ năm lừng danh, NXB Hội Nhà Văn, Nhã Nam, 2011) Bộ truyện Malory Towers, 1946 -1951 (Đã xuất bản ở Việt Nam với tựa Tòa tháp Malory, NXB Văn Học, 2010) Bộ truyện The Mistletoe Farm, 1948 - 1950 Bộ truyện The Secret Seven, 1949 – 1963 Bộ truyện The Barney Mystery, 1949 – 1959 *** MỘT NGÀY đẹp trời, ngay đầu kỳ nghỉ lễ Phục sinh, bốn đứa trẻ và chú chó bắt đầu chuyến du lịch bằng tàu hỏa. “Sắp đến nơi rồi,” Julian, cậu bé cao lớn khỏe mạnh với vẻ mặt kiên định, nói. “Gâu,” chú chó Timothy kêu lên đầy phấn khích, chú đang cố gắng nhìn ra ngoài cửa sổ. “Ngồi xuống, Tim,” Julian nói. “Để Anne còn xem với chứ.” Anne là em gái cậu. Nó thò đầu ra ngoài cửa sổ. “Chúng ta đang tiến vào Ga Kirrin!” nó nói. “Em rất hy vọng cô Fanny sẽ ở đó để đón chúng ta.” “Chắc chắn rồi!” Georgina, chị họ cô bé, nói. Cô nhóc trông giống con trai hơn là con gái, vì mái tóc rất ngắn, lại còn xoăn tít thò lò. Nó cũng có một vẻ mặt kiên định giống Julian. Nó đẩy Anne sang một bên và nhìn ra ngoài cửa sổ. “Được về nhà thích quá,” nó nói. “Tôi thích trường học - nhưng sẽ rất thú vị khi được ở tại Lều Kirrin, dong thuyền ra Đảo Kirrin thăm tòa lâu đài ở đó. Từ hè năm ngoái tới giờ chúng mình có ra đấy đâu.” “Giờ đến lượt Dick,” Julian nói, quay về phía cậu em mình, một đứa có khuôn mặt vui tươi, đang ngồi đọc sách trong góc. “Kirrin đang dần hiện ra trước mắt đấy, Dick ạ. Em có thể dừng đọc một lúc được không?” “Thật là một cuốn sách hấp dẫn,” Dick nói rồi ập sách lại. “Câu chuyện phiêu lưu kỳ thú nhất mà em từng được đọc!” “Xì! Em cá là nó chẳng kỳ thú bằng vài chuyến phiêu lưu mà chúng ta đã trải qua đâu!” Anne lập tức nói. Đúng là năm đứa chúng, tính cả chú chó Timmy vốn luôn chia sẻ mọi thứ với bọn trẻ, đã cùng nhau trải qua những chuyến phiêu lưu cực kỳ ngoạn mục. Nhưng giờ đây xem ra chúng sắp có những ngày nghỉ yên bình, với những chuyến tản bộ dài trên các vách núi, và có thể chúng sẽ dong thuyền của George tới hòn đảo Kirrin của cả bọn. “Học kỳ này anh đã học cực kỳ chăm chỉ ở trường,” Julian nói. “Anh có thể tận hưởng một kỳ nghỉ lễ đây!” “Cậu gầy đi đấy,” Georgina nói. Chẳng ai gọi cô nhóc bằng cái tên đó. Tất cả đều gọi nó là George. Cô nhóc sẽ không bao giờ trả lời khi người ta gọi nó bằng bất cứ cái tên nào khác. Julian cười toe toét. “Ồ, anh sẽ sớm phát phì ở Lều Kirrin thôi, đừng có lo! Cô Fanny sẽ lo việc đó. Cô ấy rất giỏi trong việc vỗ béo mọi người. Thật tuyệt khi em lại được gặp mẹ, George ạ. Cô ấy quả là một người rất tốt bụng.” “Phải. Hy vọng kỳ nghỉ này bố sẽ vui vẻ,” George nói. “Chắc là vậy thôi vì mẹ bảo ông vừa hoàn thành khá thành công một vài thí nghiệm mới.” Bố của George là nhà khoa học, luôn phải nghiên cứu phát triển những ý tưởng mới. Ông thích không gian yên tĩnh, đôi khi ông trở nên cáu kỉnh nếu không thể có được sự yên tĩnh mà ông cần hay mọi việc không diễn ra chính xác như ông muốn. Bọn trẻ thường nghĩ Georgina rất giống bố ở cái tính khí nóng nảy! Nó cũng có thể phát cáu kinh khủng khiếp khi mọi thứ không như ý muốn. Cô Fanny đã chờ sẵn ở ga để đón chúng. Bốn đứa trẻ nhảy xuống sân ga và lao tới ôm bà. George lao tới đầu tiên. Nó rất yêu quý người mẹ dịu dàng của mình, người luôn cố gắng che chở cho nó khi bố nó nổi cáu. Timmy thì nhảy tưng tưng xung quanh và vui sướng sủa vang. Chú chó rất thích mẹ của George. ... Mời các bạn đón đọc Bộ Năm Lừng Danh Tập 4: Bộ Năm Tới Đỉnh Buôn Lậu của tác giả Enid Blyton.