Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Uý Lam (Phiến Đá Màu Xanh Thẳm)

Văn án 1:   Lần đầu khi Tần Lục Trác gặp Úy Lam, cô đứng ở hành lang đồn cảnh sát, ánh đèn chiếu vào người cô như có như không.   Một mỹ nhân, thanh lãnh như sương.   Sau đó không lâu, mỹ nhân này quang minh chính đại ôm gối gõ cửa phòng ngủ anh.   Cô mặt mũi nhợt nhạt, nhìn anh nói: “Đêm nay tôi sợ, ngủ cùng nhau đi.”   Mỗi người trong cuộc đời sẽ có một thời điểm như thế này, một giây trước rõ ràng đang nghĩ con mẹ nó cái quỷ gì vậy, mà ngay sau đó lại mềm lòng. Tần Lục Trác cúi đầu nhìn đôi chân trần của cô, chân trái nhẹ dẫm lên chân phải, anh cười nhẹ một tiếng, tránh ra: “Vào đi.”   Rất lâu sau đó, Úy Lam hỏi hắn, ngày hôm đó vì sao lại để cô đi vào.   Anh suy nghĩ thật lâu: “Sợ nếu em bị từ chối thì sẽ khóc.” ***   Văn án 2:    Tần Lục Trác: “Không sao, em hãy đi bảo vệ những chú voi đáng yêu kia, anh sẽ bảo vệ em.”   Úy Lam: “Em cứu mèo của anh, chẳng lẽ anh không phụ trách với em?”   Xuyên qua rừng rậm, vượt qua sinh tử.   Cả đời này trung thành với tổ quốc, trung thành với đội cảnh sát, trung thành với em.   ***   Trong cuộc đời của mình, Tần Lục Trác chưa bao giờ biết nể mặt ai, càng không xem sắc mặt người khác để làm việc, chỉ có ngoại lệ duy nhất là Úy Lam. Duyên phận của bọn họ, từ lúc bắt đầu, dường như đều gắn liền với cục cảnh sát.   Lần đầu gặp mặt, cô đứng bên ngoài đồn cảnh sát, bên phải là vị hôn phu phản bội đang ồn ào níu giữ, dưới ánh đèn hành lang, trên mặt cô là một mảnh lạnh lùng, không có buồn bã, không có đau khổ, thậm chí không có một chút gợn sóng. Bởi có lẽ, đi đến kết cục chia tay, là thứ cô đã sớm dự liệu.   Thế nhưng, Úy mỹ nhân lạnh lùng, lại bởi vì người đàn ông ngồi ăn cơm bên vỉa hè mà dao động. Người đàn ông đó, thái độ với cô lúc đầu rõ ràng không kiên nhẫn. Thế nhưng lại giúp cô giải quyết vị hôn phụ bạc tình, còn chủ động đưa cô về nhà, vứt cô lại một mình đi ăn nhưng lại vì lo lắng cho cô mà ngồi bên vỉa hè. Vì thế, Úy Lam hỏi tên anh, còn chủ động lấy cớ giữ liên lạc.   Bởi vì, hình như cô thích anh.   Thế rồi, giống như sự sắp đặt của định mệnh, khiến cho bọn họ bước chung trên một con đường. Cục cảnh sát là nơi gặp gỡ, những vụ án liên tiếp dẫn lối cho họ đến bên nhau. Úy Lam từ giây phút bắt đầu, chưa bao giờ che dấu cảm xúc đối với anh.    Bác sĩ Úy lạnh lùng, đối với tình cũ không do dự cắt đứt, bên bờ sống chết vẫn có thể bình tĩnh phân tích. Vậy mà, năm lần bảy lượt mặt dày tìm anh giúp đỡ, chủ động tạo cơ hội để gặp anh. (Bài viết được post full và sớm nhất tại Lust Aveland)   Tần Lục Trác dù có là một tên ngốc, cũng có thể nhận ra Úy Lam đối với anh là có ý, đằng này anh không những không ngốc, còn đặc biệt nhạy bén. Đối với những người phụ nữ khác, anh chưa bao giờ nhân nhượng, đến một nửa cơ hội cũng không cho phép để họ quấn lấy anh.    Thế nhưng, Úy Lam lại là ngoại lệ, hết lần này đến lần khác, anh nhân nhượng cô, cho phép cô bước vào cuộc sống của mình, cho phép cô nhìn rõ nội tâm đau khổ mà anh luôn dấu diếm.   Bời vì, dường như anh cũng thích cô.   Tần Lục Trác làm người dứt khoát. Anh thích một cô gái, nhất định sẽ đem cô đến bên cạnh, dùng cách thức thẳng thắn nhất, thừa nhận với cô. Thế nhưng, con đường yêu này, cả anh và cô đều bước quá vội mà quên mất giữa bọn họ, là Úy gia cách trở, là quá khứ anh muốn chôn vùi đang đe dọa. Anh sợ làm tổn thương cô gái của anh, thế nên, lần đầu tiên trong cuộc đời, Tần Lục Trác chạy trốn.   Anh cho rằng, chỉ cần làm như vậy, sẽ khiến cô gái của anh rời đi, có thể đẩy cô ra khỏi thế giới hiểm nguy vây quanh anh. Nhưng có lẽ, Tần Lục Trác đã quên mất, người anh yêu là Úy Lam, là bác sĩ tâm lý chỉ cần nhìn cũng có thể hiểu rõ mọi suy nghĩ trong lòng anh. Cô thích anh như thế, mà anh, lại đối với cô có tình, thì làm sao bác sĩ Úy có thể buông tay?   Cô dùng cách của bản thân, nói cho anh biết, Úy Lam là cô gái mạnh mẽ, không cần anh bảo vệ, không sợ hiểm nguy, cũng không bao giờ là gánh nặng. Thế nên, anh không cần lo lắng, cũng không cần suy nghĩ, chỉ cần anh yêu cô, còn cô sẽ mãi là bến đỗ bình yên cho anh trở về.   ***   Trong cuộc đời mỗi người, dù không thể chọn nơi mình sinh ra, nhưng sẽ luôn chọn và học được cách trở thành người mà mình muốn.   Úy Lam sinh ra trong gia tộc nhà họ Úy, cuộc sống hạnh phúc của cô, những thứ cô có, đều là do chữ "Úy'' ban tặng. Thế nhưng, chữ Úy này, cũng chú định cô phải dùng hôn nhân để đánh đổi. Thế nên, cô theo sự sắp đặt của gia đình, đính hôn với Chu Tây Trạch.   Cuộc hôn nhân này của bọn họ, sớm đã nhạt nhẽo giống như cách mà mỗi người trong vòng tròn danh lợi đeo mặt nạ, biết rõ chẳng có bao nhiêu tình ý, nhưng vẫn phải cố gắng duy trì. Cô không phản đối, cũng không nhiệt tình tiếp nhận, bởi vì Úy Lam đang đợi, đợi một cơ hội, để chấm dứt sự ràng buộc ngột ngạt này, để danh chính ngôn thuận tìm một người cô yêu và tình nguyện dắt tay.   Thế rồi, cô cũng đợi được ngày này, ngày cô có thể đường hoàng cắt đứt với vị hôn phu, thậm chí ở giao lộ ấy, còn gặp được người cô luôn tìm kiếm. Cô là Úy Lam, là bác sĩ Úy lạnh lùng, trấn định, chỉ cần liếc mắt liền có thể đọc rõ tâm của một người.    Cô là Úy Lam, là mỹ nhân thanh lãnh băng sương, là đóa hoa kiêu kỳ không ai dám hái. Thế nhưng, cô có thể vì một người, từng bước bỏ đi lạnh lùng, kiêu ngạo, bỏ đi sự bình tĩnh của mình để đến bên anh.   Úy Lam là người phụ nữ lý trí nhất cũng là cô gái dũng cảm nhất, bao dung nhất. Bởi vì người cô yêu là Tần Lục Trác, đã từng là đội trưởng đội phòng chống ma túy còn nhiều trách nhiệm trên vai. Vì thế, cô dùng hành động của mình, chứng minh cho anh thấy, cô không cần anh bảo vệ, cũng không cần anh lo lắng quan tâm, chỉ cầu anh ở giây phút mệt mỏi nhất, ở lúc cuối cùng có thể quay về bên cô.    Bởi tất cả những gì cô cần là tình yêu của Tần Lục Trác.   Ở rất lâu về trước, Tần Lục Trác đã từng lựa chọn, trở thành một cảnh sát ưu tú, hết mình vì nước, vì dân. Anh đã từng là đội trưởng Tần đầy nhiệt huyết, không ngại hiểm nguy, cùng đồng đội tiến về phía trước. Thế nhưng, tất cả sự tự tin cùng nhiệt huyết của anh đều tan biến vào giây phút tận mắt chứng kiến sự hy sinh của những người anh em đã cùng anh vào sinh ra tử.    Anh không thể đối mặt, không thể vượt qua, chỉ có thể đem nỗi đau, sự hổ thẹn cùng áy này chôn vào lá thư từ chức.   Từ đó, không còn Tần đội trưởng của cục cảnh sát Đông Sơn, chỉ có một ông chủ Tần của một công ty xây dựng nhỏ ở đế đô. Vốn dĩ, cuộc đời anh sẽ cứ như vậy trôi qua trong sự ăn năn, hối hận. Thế nhưng, ở giao lộ của cuộc đời anh gặp được Úy Lam. Cô lạnh lùng, bình tĩnh, cô giảo hoạt, tính kế người từng bước đem anh kéo lại đồn cảnh sát, khiến anh lần nữa chân chính trở lại với nơi anh nên thuộc về.   Tần Lục Trác là người đàn ông mạnh mẽ, ngang ngạnh, anh không biết thương tiếc, càng không biết nhún nhường. Anh là một khối đá cứng đầu, bởi vì gặp được đầm nước lam sâu thẳm mà từng chút một hòa tan, lần nữa đối mặt với quá khứ, tìm lại những thứ quý giá đã từng đánh mất.   ***   Em luôn cảm thấy, cả đời này sẽ là một đầm sâu hoang vắng. Lại bởi vì gặp anh, xoáy nên từng vòng dao động. Anh luôn cho rằng, trái tim này vì đau thương mà hóa thành sắt đá. Bởi vì gặp được em, từng chút một bị hòa tan.   Em là phiến đá lam xanh thẳm Anh là cây lớn thật xanh tươi Gặp được em đêm đó Nỗi buồn hóa xuân sang. ________   Review by #Nghịch Thần - fb/ReviewNgonTinh0105 *** Mùa đông ở bên ngoài Bắc Kinh lạnh lẽo mà hiu quạnh. Cửa kính ngoài phòng làm việc bị biến thành cửa kính đá, bên cạnh chỗ cửa sổ là một cái sô pha, thích hợp để làm việc, nằm trên đó, ánh mặt trời chiếu vào, tựa hồ mọi phiền não đều biến mất hầu như không còn. Trong phòng làm việc lúc này thật yên tĩnh, không có một người khách nào. Một nữ nhân viên mặt quần áo màu xanh nhạt cúi đầu ngồi trước văn phòng, cô gái cúi đầu nhìn lịch trình hôm nay, lúc 10h có một vị khách đặc biệt. Thật đau đầu. Đinh, thang máy đã tới. Nhân viên lễ tân vừa nhấc chân, liền thấy một thiếu nữ giơ tay vuốt tóc, miệng nhai kẹo cao su. " Trần tiểu thư." Cô lập tức đứng dậy, khom lưng. Trần Tiểu Lộ nâng mắt nhìn cô một cái, anh mắt khinh thường lại cao ngạo. Cô gái không dám nói nhiều, trực tiếp đưa người đến phòng khám bên trong. Cửa phòng màu vàng nhạt yên tĩnh đang đóng, nhân viên gõ hai cái, đẩy cửa, mời Trần Cẩm Lộ đi vào. Một cô gái mang vẻ mặt kiêu ngạo tiến vào phòng, nhìn người đang đứng bên cạnh cửa sổ, ánh mắt không khỏi dừng lại. Mặc dù cô đã đến đây được một tháng, mỗi tuần đều thấy chủ của căn phòng này, giờ phút này vẫn không khỏi sinh ra một cảm giác kinh diễm. Người đang đứng bên cửa sổ mặc một chiếc áo lông cao cổ màu vàng nhạt, quần rộng màu đen, quần áo cắt may có thể nói là vô cùng đơn giản. Cơ bản không thể nhìn ra là kiểu dáng gì, kiểu dáng này chính là kinh điển nhất. Chỉ là dáng người của cô quá hoàn hảo, đặc biệt là chiếc eo nhỏ nhắn kia, bị chiếc quần eo cao ôm lại, nhất thời có cảm giác một tay có thể ôm gọn. " Ừm, hôm nay tôi có việc, đến trước khi đi, cô không được báo lại với anh tôi." Trần Cẩm Lộ thu lại sự hâm mộ trong mắt, không khách khí mà nói. Lúc này người đứng bên cửa mới đi đến cái bàn bên cạnh. Trên bàn bày biện rất đơn giản, không có khung ảnh, nhưng lại có một cái khung tên trong suốt. Uý Lam. Trần Cẩm Lộ nhìn cái tên đoan trang trên khung. Uý Lam hỏi cô: " Em muốn uống gì?" Lại là những lời nói này. Trần Cẩm Lộ không kiên nhẫn hỏi: " Tôi nói chị có thể hỏi câu khác hay không, tôi đến đây một tháng bốn lần, mỗi lần đến, câu đầu tiên chị nói đều là hỏi tôi muốn uống gì? Những người ở Harvard dạy chị những việc này sao?" Uý Lam yên tĩnh nhìn người trước mặt. Hoàn toàn nằm trong dự kiến của cô, lần đầu tiên Trần Cẩm Lộ đến đây cố vấn đã thất bại, từ đó cô cũng không dò xét cô ấy chuyện gì nữa. Ngón tay cô nhấn trên điện thoại, nhân viên lễ tân liền nhanh chóng bắt máy, cô nhìn Trần Cẩm Lộ, ánh mắt thản nhiên: " Đem vào phòng một ly ca cao nóng." Trần Cẩm Lộ ngạc nhiên, đây là lần đầu tiên cô đến phòng làm việc, bị Uý Lam dễ dàng phân tích như trở bàn tay. Một lát sau, nhân viên lễ tân bưng vào một ly ca cao nóng. Phòng làm việc nhất thời bị hương thơm bao phủ. Uý Lam không tiếp tục nhìn cô, ngược lại mở một chiếc bút ghi âm, dựa theo thường lệ, từ lúc bước vào phòng, mỗi một câu cô nói đều đã bị ghi âm lại. Đây là công việc của bác sĩ tâm lý. Sau khi chuẩn bị tốt, cô lại ngẩng đầu nhìn vị cố vấn của mình. Trần Cẩm Lộ là một nữ sinh cấp ba, gia cảnh đặc biệt giàu có, chính xác mà nói, là đặc biệt có nhiều tiền. Cha cô ấy là chủ tịch của một công ty niêm yết, chị em trong gia tộc ủng hộ nhau. Là con nhà giàu nên Trần Cẩm Lộ cũng có không ít tật xấu, ghét học, ngạo mạn, không thể kiềm chế bản thân, nói năng thô lỗ, tiêu tiền như nước. Trần Cẩm Lộ đứng bên cạnh Uý Lam nhìn căn phòng trang trí thoải mái, cho đến khi ánh mắt cô nhìn thấy giá áo trong góc, phía trên treo áo khoác mùa nâu nhạt, còn có một túi xách màu đen, tuy là nhãn hiệu Channel, nhưng không phải là mẫu mới của năm nay. Trần Cẩm Lộ thích những thứ hàng xa sỉ, sản phẩm của mỗi quý, cô đều có thể thuộc như lòng bàn tay. Vì thế cô liền khinh thường đồng thời có chút đồng cảm mà nói: " Bác sĩ Úy, cái áo này của chị trông cũng thật cũ, kiểu dáng cũng quá lâu rồi." Ánh mắt của Uý Lam nhìn theo cô, sắc mặt thản nhiên. Trần Cảm Lộ thấy sắc mặt của cô không có thay đổi gì, cảm thấy bản thân như bị coi thường. Đối với thiếu nữ đang trong thời kỳ phản nghịch mà nói, để ý nhất chính là việc mình nói nhưng đối phương lại không trả lời. Vì thế cơ bản lúc này cô như bị coi thường, lập tức hoàn toàn bùng nổ. Cô nói: " Ba tôi cả ngày bảo tôi đọc sách, đọc sách, nhưng nhìn chị xem, chị tốt nghiệp Harvard, ngược lại chỉ có một cái túi xách cũ, còn không bằng việc tôi sau này làm theo ý muốn của ba mình." Rốt cuộc, trong lúc Trần Cẩm Lộ còn đang thao thao bất tuyệt mà khoác lác, khoé miệng của Uý Lan hơi cong lên, hỏi lại: " Phải không?" Trần Cẩm Lộ quay lại nhìn cô, ánh mắt xem thường. Cho đến khi Uý Lam chậm rãi mở miệng: " Mặc kệ ba em là ai, bất cứ người nào ở đây một giờ, đều phải trả chị một ngàn." Bản thân đắc ý nói dào dạt nên Trần Cẩm Lộ liền thở dốc, sau đó, khuôn mặt nhanh chóng ửng đỏ. Quên đi. Buổi tối, tan tầm đúng 6 giờ. Nhà Uý Lam ở khu gần đây, cô cầm túi xách đi ra, trực tiếp ấn thanh máy xuống lầu. Xe chạy hai mươi phút liền đến nhà. Khi còn nhỏ cô lớn lên ở chỗ này, khi đó xung quanh khu vực này vẫn chưa có nhiều toà cao ốc như vậy. Đây là chỗ cô ở từ khi sinh ra, trước phòng có hai cái cây, một cây được ông ngoại trồng lúc chị Uý Nhiên sinh ra, cây còn lại được trồng lúc cô sinh ra. Lúc còn sống ông ngoại cô còn trồng một giàn nho, nhưng nó sớm đã không còn. Tường hồng ngói đỏ vẫn còn đây, lại chẳng thấy người xưa. Cô không giao tiếp nhiều, bình thường nghỉ cũng thích ở trong nhà. Dĩ nhiên mùa đông cũng ở trong nhà, cùng ba mẹ và chị gái ăn cơm. Nên suốt một buổi tối di động của cô cũng không hề vang lên. Thẳng đến 12 giờ, lúc cô chuẩn bị đi ngủ, di động đột nhiên có tin tức mới gửi đến. Cô mở Wechat, nhấn mở tin tức gần đây, nhìn đến tin tức mới đăng của Trần Cẩm Lộ. Lúc cô nhấn vào, thông báo liên tiếp gửi đến không ngừng. Đều là Trần Cẩm Lộ đăng. Cô ấy mới đăng một vài tấm ảnh. Có vài tấm tối tăm, vài tấm tràn ngập ánh đèn loá mắt, là ở quán bar. Ánh đèn tối lại, tuy hai gương mặt trong bức ảnh có chút mơ hồ, nhưng vẫn có thể nhìn ra được. Cô không biết cô gái trong ảnh là ai, nhưng người đàn ông đó là Chu Tây Trạch. Là vị hôn phu của cô. Di động lại lần nữa rung lên, Trần Cẩm Lộ lại đăng lên một tin tức mới. Lần này trên Wechat là một video ngắn, cô biết Trần Cẩm Lộ là cố tình, tin tức mới này nhất định liên quan đến Chu Trạch Tây, Uý Lam vẫn duỗi tay bấm mở, trong phòng là âm nhạc ồn ào, mở rộng ra, ánh đèn không ngừng thay đổi màu sắc, không thể che được hình ảnh hai người đang tình nồng ý mật. Cô gái mặc một chiếc áo lông màu trắng, duỗi tay ôm lấy cổ Chu Tây Trạch, hôn lên má anh ta. Chu Tây Trạch khẽ cười, duỗi tay cố định môi cô gái đó mà hôn xuống. Chỉ vài giây video, chứng cứ vô cùng xác thực. Người đàn ông này vừa mới tặng cô một chiếc nhẫn cầu hôn bằng kim cương, đúng là kẻ tiêu tiền mà. Uý Lam nhìn chằm chằm di động một lúc, cô đã có dự cảm, chuyện này cơ bản không ngoài dự đoán của cô. Cô đem điện thoại ném xuống giường, đi pha cho mình một ly nước. Năm phút đồng hồ sau, di động lại vang lên lần nữa. Uý Lam đại khái đoán được là ai gọi, cô cầm lấy điện thoại, nhìn cái tên trên đó, vẫn là nghe máy. " Có phải chị muốn biết tôi đang ở quán bar nào?" Giọng nói đầy vẻ tự tin của Trần Cẩm Lộ vang lên, mang theo sự đắc ý về trò đùa của mình. Cô đăng những tấm hình này cho Uý Lam xem, tuyệt đối không phải xuất phát từ thiện ý nhắc nhở. Ngược lại, cô lại càng muốn thấy sự thất thố cùng quẫn bách của Uý Lam. Cho nên khi không thấy Uý Lam trả lời mình, cô liền không chờ nổi mà gọi điện cho cô ấy. Uý Lam rất hiểu tính cách của cô nàng, cô biết nếu cô không tới đó như mong muốn của cô ấy, sẽ bị cô ấy quấy rầy không chịu nổi, vì thế cô phối hợp mà ừ một tiếng. Quả nhiên Trần Cẩm Lộ cười vui vẻ, cô nói: " Chị có phải rất tò mò làm sao tôi có thể biết được vị hôn phu của chị hay không, tôi sẽ nói cho chị...." " Các người đang ở đâu?" Uý Lam đánh gãy những lời thao thao bất tuyệt tiếp theo của cô. Quả nhiên Uý Lam cắt đứt những lời nói của cô ấy không chỉ không làm cho Trần Cẩm Lộ tức giận mà còn làm cho cô ấy cười vui vẻ. " Chúng tôi đang ở quán bar Hoàng Hậu." Cô ấy còn thật chân tình nói với Uý Lam quán bar nằm trên đường nào, hận không thể nói, chị mau đến đây bắt gian đi. Uý Lam nghe xong, chuẩn bị tắt máy, đầu bên kia điện thoại lại truyền đến một tiếng than nhẹ, sau đó cô nghe Trần Cẩm Lộ nhẹ nhàng nói: " Hình như tôi đã thấy Tống Trầm." Những lời này làm Uý Lam nhíu mày, tính hỏi lại, nhưng đầu bên kia đã tắt điện thoại. Sau khi Uý Lam nhìn điện thoại một lúc lâu, rốt cuộc, cô vẫn đi đến tủ quần áo, mở cửa, thay quần áo. Đầu mùa đông ở Bắc Kinh lạnh đến nỗi co rúm người lại, Uý Lam mặc cái áo khoác màu trắng gạo, cầm túi xách từ bên trong đi ra, thật muốn nhanh đi đến chỗ chiếc xe đang đỗ bên ngoài. Lúc này đã là đêm khuya, trên đường xe không nhiều lắm, Uý Lam lái xe rất nhanh, cho nên nửa tiếng sau cô đã đến quán bar. Cô đưa chìa khoá xe cho người ở bãi đậu xe, đi vào thang máy. Cửa thang máy mở ra, rõ ràng cách rất xa hành lang, nhưng tiếng nhạc ồn ào đã che trời lấp đất. Uý Lam lấy điện thoại ra, bắt đầu gọi cho Trần Cẩm Lộ. Nhưng gọi ba lần đều không có người nghe máy. Cô tìm một vòng quanh quán bar, vẫn không tìm thấy Trần Cẩm Lộ, nhưng cô lại thấy Chu Tây Trạch đầu tiên. Anh ta cầm một ly rượu, ngồi bên cạnh anh ta là một người bạn, hai người đang nói chuyện với nhau. Nhưng sau đó, một cô gái mặc chiếc váy trắng đi đến, ngồi vào ngực Chu Tây Trạch. Chu Trạch Tây một tay ôm cô gái đó, một tay cầm ly rượu, tiêu sái mà tuỳ ý. Cùng với những lúc anh ta ở bên cạnh cô, dáng vẻ nghiêm túc, ôn nhu, hoàn toàn bất đồng. Uý Lam đứng tại chỗ thưởng thức một lúc, nhớ đến việc chính của mình, vừa mới xoay người, liền thấy Trần Cẩm Lộ đã đứng phía sau cô từ khi nào, đang nghiến răng nghiến lợi. Cô ấy mới thay đổi màu tóc, ánh đèn của quán bar chiếu xuống, càng thêm hung dữ. " Chị còn không đi lên đánh bọn họ, những kẻ chó này." Trần Cẩm Lộ nghiến răng, có vẻ tức giận. Uý Lam nhíu mày, nhớ tới câu nói lúc nãy khi gọi điện thoại, cô hỏi: " Em không sao chứ?" Trần Cẩm Lộ chớp mắt: " Tôi thì có thể có chuyện gì?" Uý Lam bình thường lại, cô hỏi: "Nếu em đã nói không có chuyện gì, chị đi về trước đây." Quay về? Trần Cẩm Lộ cho rằng bản thân mình nghe nhầm ngoảnh đầu lại nhìn cô. Lúc Uý Lam xoay người, Trần Cẩm Lộ giữ chặt cô lại, chỉ về phía sau nói: " Bạn trai của chị có người phụ nữ khác, chị mặc kệ sao? Chị có phải là phụ nữ không vậy?" Chị có phải là phụ nữ không vậy? Vì vậy, cô đứng lại nhìn Trần Cẩm Lộ, thản nhiên nói: " Tất nhiên chị là phụ nữ." Trần Cẩm Lộ phát ngốc, Uý Lam quá thản nhiên. Từ lần đầu tiên cô gặp cô ấy, cô ấy luôn bình tĩnh giống như mặt hồ nước, mặc kệ gặp chuyện gì, tựa hồ đều không thể làm cô ấy gợi lên một gợn sóng. Ngay cả lúc này, khi vị hôn phu của mình có người phụ nữ khác, cô ấy vẫn thản nhiên như vậy. " Quên đi, gặp tình huống này, chị nên lấy bình rượu đập vào đầu hai tiện nhân kia." Vừa vặn có nhân viên phục vụ bưng khay đi qua bên người bọn cô, Trần Cẩm Lộ trực tiếp lấy bình rượu, nhét vào trong tay cô. Uý Lam cuối cùng cũng lộ ra chút kinh ngạc, có chút dở khóc dở cười. Nhưng thật ra lúc này người vẫn luôn ngồi uống rượu là Chu Tây Trạch ngẩng đầu đã nhìn thấy Uý Lam. Người phụ nữ ngồi trên người anh ta ngắt trái dâu tây trên bàn chuẩn bị đút cho anh ta, lập tức bị anh ta đẩy xuống sô pha. Lúc Chu Trạch Tây chạy đến bên này, Uý Lam đang đem chai rượu trả lại cho người phục vụ. Chẳng qua vừa quay đầu, cô đã thấy Chu Tây Trạch đứng trước mặt, vẻ mặt quẫn bách, nghẹn nửa ngày, mở miệng hỏi: " Uý Lam làm sao em lại ở đây?" * Uý Lam có chút đau đầu mà nhìn xung quanh, nửa đêm cục cảnh sát cũng làm việc không ngừng nghỉ. Cục cảnh sát nhiều người như vậy là vì ở gần khu vực này có khá nhiều quán bar, náo loạn đương nhiên cũng không phải một hai lần, lúc này còn đang có người mắng nhau, có vẻ giống như không phục lắm. Quán bar phía trước có người đánh nhau, cảnh sát bắt họ trình diện. Vì chuyện gì cô cũng bị bắt vào đây, ngẩng đầu nhìn Chu Tây Trạch cách đó không xa, đầu tóc anh ta ướt đẫm, rượu vang đỏ rơi tí tách. " Hai người là người yêu?" cảnh sát đi đến hỏi Uý Lam. Trần Cẩm Lộ ở phía trước, vì muốn làm cho cảnh sát bắt Chu Tây Trạch, cô cấy cực kỳ nói quá, định đem Chu Tây Trạch miêu tả thành kẻ phóng túng hay ăn chơi ở quán bar. Chu Tây Trạch nhìn Uý Lam, rốt cuộc nhịn không được đứng dậy đi đến, nói: " Uý Lam có chuyện gì chúng ta về nhà nói, việc gì phải làm người ngoài nhìn vào chê cười." Nói xong, anh ta hung dữ trừng mắt nhìn Trần Cẩm Lộ đang dựa vào tường. Uý Lam phất bàn tay anh ta ra, mặt cô thản nhiên, lộ ra chút lạnh nhạt. Chu Tây Trạch tự biết mình đuối lý, chính mình nói nhiều như vậy nhưng cũng không dễ làm người trước mặt anh nói chuyện. Cũng may lúc này có cảnh sát đi đến, hỏi: " Người nào là Uý Lam?" Uý Lam ngẩn đầu, liền thấy một tiểu cảnh sát trông thanh tú nhìn cô, đột nhiên người đó cười đến vui vẻ. " Chị dâu, chị yên tâm, anh Trác đang trên đường đến đón chị, chị có uỷ khuất gì, cứ nói trước với em đi." Mời các bạn đón đọc Uý Lam (Phiến Đá Màu Xanh Thẳm) của tác giả Tưởng Mục Đồng.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Bước Vào Cửa Tương Tư
Ngày Tần Diên bước vào cửa hiệu xăm mình của Ôn Minh, cũng là ngày họ cùng nhau bước vào cửa tương tư. Ôn Minh đã sống ở đây rất lâu rồi, chỉ một mình như vậy. Xinh đẹp, cá tính, nhưng cũng khá quái gở. Người không biết thì cho rằng cô cao ngạo lạnh lùng, người biết thì… à, không ai biết rõ về cô cả. Tần Diên không biết và cũng không muốn biết. Anh đến tìm cô chỉ bởi vì đây là tiệm xăm duy nhất ở khu này và vì thời gian của anh không còn nhiều. Nhưng chính vì thái độ sốt ruột của anh, lại khiến Ôn Minh cảm thấy hứng thú. Quy tắc xăm mình cho khách của cô rất đơn giản, chỉ cần cho cô lý do hợp lý, cô nhất định sẽ làm. Thế nhưng đến lượt Tần Diên thì lại có ngoại lệ. Mặc dù anh không cho cô một lý do cụ thể nào, nhưng cô vẫn quyết định xăm cho anh, còn là một hình xăm vô cùng khó, Thần Chết.   Lần đầu phá vỡ nguyên tắc vì một người đàn ông không rõ lai lịch, Ôn Minh cũng cảm thấy bản thân mình rất buồn cười. Anh đẹp trai thật đấy, đàn ông thật đấy, nhưng người như vậy cô đã gặp nhiều. Thế nhưng người ta theo đuổi cô vì cô xinh đẹp, cô mạnh mẽ cá tính, chứ không giống như anh, hoàn toàn phớt lờ. Nhưng trong phớt lờ lại có chút để ý, trong hờ hững lưu lại chút quan tâm. Ôn Minh biết, mình động lòng rồi. Thẳng thắn, bướng bỉnh, Ôn Minh trêu chọc anh, không hề giấu diếm sự thưởng thức của mình. Thời gian 2 tuần để hoàn thành hình xăm, đồng thời cũng khiến hai người hoàn thành việc đuổi bắt nhau. Nói chính xác hơn, là Ôn Minh đuổi, anh chạy. Không phải anh không để ý cô, không phải anh không muốn đến gần cô, mà là không thể. Từ ngày gặp được cô, nhìn thấy sự trơ trọi và vất vả của cô, anh biết mình đã thua rồi. Nhưng anh không có lựa chọn nào khác, anh còn có việc phải làm, mà việc đó thì không nói trước được kết quả. Tần Diên do dự mãi cho đến một ngày, anh nhìn thấy cô vì một sinh mạng mà dũng cảm quên mình, anh liền có quyết định. Cô gái đó nhỏ bé yếu ớt như vậy, lại vì một người không có quan hệ máu mủ gì hy sinh lớn như vậy, anh còn có thể hèn nhát hay sao? Nghĩ thông suốt rồi, Tần Diên không còn băn khoăn nữa, mở lòng đón nhận tình cảm của Ôn Minh. Thế nhưng, yên bình hạnh phúc chưa được bao lâu thì mọi chuyện lại ập tới. Trong lúc Ôn Minh còn chưa kịp hiểu gì về anh, lại gặp phải biến cố gia đình, thì Tần Diên đột ngột thay đổi thái độ. Từ một người đàn ông ấm áp, chu đáo, anh lại trở nên lạnh nhạt, còn làm rất nhiều chuyện mờ ám sau lưng cô. Cuối cùng, Ôn Minh phát hiện, thì ra tất cả đều là lừa dối và cô vốn chẳng biết gì về anh hết. Ôm một nỗi đau quặn thắt đến tột cùng, Ôn Minh nhận lời chia tay từ Tần Diên, nhưng cô vẫn không cam lòng. Nhưng như vậy thì sao chứ? Ngày anh lên tàu rời đi, Ôn Minh đuổi theo cả một quãng đường, vẫn là bỏ lỡ nhau. Cứ tưởng như vậy là kết thúc. Anh mang theo lý tưởng của anh, bỏ lại cô gái duy nhất mà anh đặt trọn tình cảm. Còn cô, bị anh vứt bỏ không thương tiếc, nhưng lại không kịp giữ trái tim đã bị anh mang đi mất. Họ cứ lặng lẽ sống như vậy, cho đến ngày gặp lại nhau. Ở một nơi rất xa, Ôn Minh một lần nữa nhìn thấy người đàn ông đã khắc sâu trong lòng mình giống như rất nhiều hình xăm mà cô từng thực hiện, có chút quen thuộc, nhưng cũng thật xa lạ. Chỉ có điều, tình huống bây giờ đã khác xưa, Ôn Minh không uổng phí hai năm chờ đợi, không uổng phí tâm tư lên một người mà cô chưa từng hiểu rõ, bởi vì cô đã biết thân phận của anh. Tại sao khung hình phạt dành cho tội phạm ma túy lại luôn là khung hình phạt cao nhất? Bởi vì thứ mà nó huỷ hoại không chỉ là một người, một gia đình, mà là cả một tương lai của xã hội. Người nghiện ma túy đương nhiên là đáng trách, bởi vì bản thân không đủ kiên định để bị cám dỗ, họ chịu tội là đúng. Nhưng còn những người như Tần Diên và đồng đội của anh? Họ đã làm gì sai mà phải chịu đựng tất cả những đau khổ đó? Sống như một tên giang hồ cặn bã, thấp thỏm lo âu không biết khi nào sẽ bị lộ, bị lộ rồi cũng không đáng sợ, mà đáng sợ là mình đã không thể đi đến được tận cùng hang ổ của bọn buôn ma túy để triệt để tiêu diệt chúng. Gian khổ không? Có chứ. Hy sinh nhiều không? Nhiều chứ. Nhưng tại sao hết người này ngã xuống lại đến người kia dấn thân? Bởi vì họ mang trên lưng trách nhiệm của Tổ quốc, họ là người lính, vị trí của họ là đầu ngọn súng, không có tại sao cả. Ôn Minh đã hiểu được, vì sao ngày đó anh rời đi dứt khoát như vậy, tuyệt tình với cô như vậy. Bởi vì, anh cũng yêu cô và anh xứng với tình yêu của cô. Gặp lại nhau rồi, Ôn Minh không muốn bỏ lỡ nữa. Cô muốn nói với anh, cô sẽ không ngăn cản anh thực hiện lý tưởng, bởi vì cô cũng căm ghét ma túy giống như anh vậy. Thế nên, anh cứ thoải mái làm chuyện mà anh muốn làm, nhưng tuyệt đối đừng đẩy cô đi. Chọn yêu một người như anh, cô đã chuẩn bị tâm lý để cô độc bất cứ lúc nào. Cô không sợ, nên anh cũng đừng sợ. … Đề tài rất quen thuộc,ma túy. Không có nhiều bất ngờ, vẫn là gặp được người mình yêu, nhưng vì nhiệm vụ còn chưa hoàn thành, không thể ích kỷ vì bản thân được. Tần Diên và Ôn Minh là người bình thường, có yêu có ghét. Họ là vì cuốn hút bởi tính cách mà đến với nhau rất nhanh, nhưng không có nghĩa là hời hợt. Họ cũng không vì sự xa cách mà quên đi một người đã từng khiến cho mình thực sự rung động. Anh có gánh nặng quốc gia trên vai, nhưng vì có em, chỉ cần còn một hơi thở cũng sẽ vì em mà sống sót trở về. Em không mong cầu bình an cho mình, chỉ mong Thần Phật phù hộ, cho dù anh đi xa đến đâu cũng hãy mang anh an toàn trở về bên em. Người em yêu là một người đàn ông cõng Thần Chết trên lưng, nhưng mang trước ngực một trái tim Thiên Sứ. ____ “ “: Trích từ truyện Review by #Lâm Thái Y - fb/ReviewNgonTinh0105 *** Bảy tháng, giữa hè. Bách hương thị ngày độc một ngày, thật vất vả chờ đến thái dương xuống núi, nhiệt cay dư ôn lại đều xoa vào phong. Ôn Mính tiễn đi cuối cùng một người khách nhân, đang muốn đóng cửa, môn bị một đôi bàn tay to chống được. “Lão bản nương, sớm như vậy đóng cửa a?” Là quen thuộc thanh âm. Ôn Mính tùng môn, sau này lui lại mấy bước, vào nhà chính là sùng an khách sạn Lý lập tân. Sùng an khách sạn cùng Ôn Mính hình xăm cửa hàng liền cách một cái phố, Lý lập tân ở khách sạn làm bảo an, hai người thường xuyên gặp gỡ, dần dà, liền chín. “Tiểu Lý, ta nói rồi rất nhiều biến, kêu tên của ta là được. Hoặc là, kêu ta lão bản, đừng mang nương.” Lý lập tân gãi gãi cái ót, cười đến vẻ mặt thật thà chất phác: “Hảo hảo hảo, ta nhớ rõ lão bản nương.” Ôn Mính giật giật mi giác. “Tìm ta chuyện gì?” Nàng duỗi tay sờ đến quầy thượng hộp thuốc, cấp chính mình điểm điếu thuốc. “Nga, cho ngươi giới thiệu sinh ý tới đâu.” Lý lập tân sườn nghiêng người. Ôn Mính lúc này mới nhìn đến, hắn phía sau còn đứng cái nam nhân. Điếu đỉnh quạt “Kẽo kẹt” mà vang, cửa sổ nhắm chặt, trong ngoài đều là nhiệt khí, nhưng nam nhân kia biểu tình, có điểm lãnh. Mời các bạn đón đọc Bước Vào Cửa Tương Tư của tác giả Hera Khinh Khinh.
Mr Thuốc Ngủ Của Tôi
Văn án: Diệp Nùng dùng 3 tiếng đồng hồ để đóng gói mối tình 8 năm của cô. Có thể khắc phục bệnh thất tình, không thể khắc phục bệnh mất ngủ. Cho đến buổi tối ngày nào đó, cô tìm được thuốc ngủ tiên sinh của mình rồi. Trước khi gặp được Diệp Nùng, Lục Dương chẳng làm việc gì nghiêm túc. Sau khi gặp Diệp Nùng, anh chưa bao giờ nghiêm túc đến vậy. Chuyện xưa đơn giản là đá tra nam, ngủ tiểu chó săn. Bạn trai của Diệp Nùng ngoại tình, mới "chỉ" ngoại tình bằng tin nhắn, chưa từng có 1 nụ hôn với tiểu tam, chưa lên giường, anh ta "chỉ là" hưởng thụ sự sùng bái, ngưỡng mộ của cô ta, nhưng nữ Diệp Nùng kiên quyết chia tay. Điểm này mình rất thích. Nửa năm nữa 2 người sẽ bước vào lễ đường, nhưng nữ chính thà rằng huỷ bỏ hôn lễ cũng không tha thứ cho anh ta. Đám bạn chung của nữ chính đều thấy cô ấy khờ, thà nhân lúc anh ta thấy ăn năn mà tha thứ, chứ tuổi tác của cô ấy thì kiếm đâu ra người tốt hơn anh ta nữa, thậm chí có người còn cảm thấy cô ấy có người rồi mới dứt khoát đến vậy. Diệp Nùng bỏ những lời này ngoài tai, kéo đám thuyết khách vào danh sách đen hết. Cô ấy không cho tra nam đường lui, cũng chặn đường lui của chính mình. Với suy nghĩ của cô ấy, hôm nay nhắn tin thì việc ngoại tình chỉ là vấn đề thời gian.   Mẹ Diệp Nùng là một người tuyệt vời, khi biết con gái chia tay, bà không trách móc, không truy vấn, không khuyên nhủ, bà lặng lẽ gọi điện đến từng nhà người thân để báo huỷ hôn. Như trên văn án đã nói, nữ chính sau khi thất tình thì kèm theo căn bệnh mất ngủ, không đêm nào ngủ được. Cô ấy tìm đến người "kể chuyện đêm khuya", giọng nói của người ấy khiến cô đi vào giấc ngủ dễ dàng, bao đêm cô nương nhờ giọng nói này mà lại không ngờ chủ nhân của giọng nói ở ngay cách vách nhà mình. Nam chính kém nữ chính 6 tuổi, vấn đề tuổi tác là nguyên nhân chủ yếu khiến cô lo ngại, không dám tiến đến gần. Ngay từ những chương đầu nam chính đã bắt đầu theo đuổi nữ chính, thích cô ấy, phải theo đuổi cô ấy. Anh chẳng cảm thấy vấn đề tuổi tác có gì lớn lao, mẹ mất sớm, bố tái vợ, ông bà cũng mất rồi, anh đã tự lập từ rất sớm, trưởng thành từ lâu rồi. Nam chính tràn đầy hơi thở thanh xuân, theo đuổi phải nói cho cô ấy biết, làm việc tốt không ngại khoe ra, chẳng có gì phải giấu diếm cả, phải cho cô ấy biết mình tốt chứ. Nam chính là tác giả cũng khá có tiếng bên nam tần, khá tội độc giả của anh ta, lúc anh ta vui thì anh ta viết một đống từ cảm xúc thăng hoa, lúc anh ta không vui thì một nhân vật tốt bỗng chốc ngoẻo rồi, không thì cũng hắc hoá. Hành trình theo đuổi vợ của nam chính tuy gian nan nhưng cũng có rất nhiều đường để phát???? lâu rồi mình mới đọc kiểu nam chính thoải mái tràn đầy hơi thở thanh trực thế này nên khá phấn khích???? lâu giờ toàn kiểu nam trầm tĩnh nên hơi nhàm. Mình chưa đọc xong nhưng vẫn mạnh dạn ngoi lên đề cử, bởi vì tin tưởng giọng văn của tác giả Hoài Tố. P.s: truyện nói về sự nghiệp của nữ chính khá kĩ. P.s2: Nữ chính không sạch. *** "Em lo lắng gì vậy? Dù có chuyện gì anh vẫn sẽ cùng em kết hôn." Ngoài cửa sổ mây đen vẫn chưa tam, xa xa vẫn còn tiếng sấm, Cố Thành ngồi dựa lên bệ cửa sổ, sau lưng là một màu đen mơ hồ nhìn không rõ vạn vật. Diệp Nùng nghe thấy câu nói này, liền biết tình yêu tám năm của cô đã đến lúc kết thúc. Cô ngồi một chỗ trầm mặc một hồi, sau đó đứng lên đi về phía tủ quần áo lấy ra vali du lịch, đem tất cả đồ dùng rửa mặt thiết yếu cùng quần áo để thay trong một tuần đặt vào, sau đó kéo khoá. Cố Thành cứ đứng một chỗ nhìn, trên người anh ta có chút mệt mỏi rã rời, gương mặt có chút bực bội cùng hối hận, cái gì cũng muốn, liền vươn tay muốn ngăn cô lại. Diệp Nùng thấy hành động của anh ta, mở miệng: "Chia tay đi." Cố Thành bất động, tay cứng đờ giữa không trung, tay kia vẫn còn cầm "Đầu sỏ", nếu như không phải Diệp Nùng cầm nhầm điện thoại, trông thấy tin nhắn kia, thì sẽ không có chuyện gì xảy ra cả. Đương nhiên anh ta phạm sai lầm rất nghiêm trọng, nhưng trong lòng anh ta nghĩ còn chưa nghiêm trọng đến mức muốn chia tay. Chẳng qua là cùng người khác phái tâm sự, anh ta còn chưa giẫm qua vạch rào kia, có thể Diệp Nùng bị việc này làm cho lo lắng, trước giờ không để ý lại bắt đầu nháo lớn như vậy. Cố Thành bước lên phía trước mấy bước, muốn biện hộ cho hành động của mình, làm mềm lòng Diệp Nùng: "Trong khoảng thời gian này áp lực công việc của chúng ta, anh chỉ là... Muốn giải toả một chút, em không cần thiết phải khoa trương như vậy." Anh ta thấy phản ứng của Diệp Nùng, trong lòng có chút mừng thầm, hoá ra cô vẫn quan tâm hắn. Trong hai năm này, tình cảm của hai người quá lâu, đã có khoảng thời gian, anh ta không cảm nhận được Diệp Nùng quan tâm anh ta. Diệp Nùng không nói gì, cô tiếp tục thu thập hành lý, lấy thêm một chiếc túi du lịch từ trên ban công, đem chăn màn và gối đầu của cô đặt vào. "Anh với cô ta chưa xảy ra bất cứ chuyện gì." Bọn hắn còn không có làm qua. Đối với Diệp Nùng mà nói, phát sinh chuyện gì chỉ là vấn đề thời gian, nên phát sinh đã phát sinh, cô không muốn tranh chấp, kỳ thật so Cố Thành cô càng mệt mỏi hơn, cả người bầm dập, trái tim chết lặng, ngoại trừ tín niệm ủng hộ, cái gì muốn bạo phát. Cô không muốn nghe Cố Thành nói đến chuyện trước đó, kéo vali mở cửa. Cố Thành kéo tay cô: "em đi đâu?" Diệp Nùng giương mắt, ánh mắt lạnh như băng, một lần nữa lặp lại quyết định của mình, giọng nói tựa như ánh mắt của cô, vô cùng lạnh nhạt: "Chúng ta chia tay." Anh ta kéo cô lại, tựa hồ chỉ muốn vớt vát một chút, anh ta còn không chịu tin tưởng Diệp Nùng muốn cùng anh ta chia tay, Diệp Nùng còn chưa có đi, anh ta đã buông tay xuống: "Em đi chỗ khác yên tĩnh một chút cũng tốt, ngày mai chúng ta lại nói." Diệp Nùng từ chối cho ý kiến, đã muốn chia tay, xác thực có thật rất nhiều chuyện cần bàn bạc, ví dụ như chia nhà như thế nào, quản lý công ty ra sao, còn có tiền tiết kiệm cùng tài sản chung.   Mời các bạn đón đọc Mr Thuốc Ngủ Của Tôi của tác giả Hoài Tố.
Tin Tức Tố Biến Dị
ABO + võng du Miếng bánh ngọt~ Là một Omega, tin tức tố của Việt Nhiên biến dị. Tóm tắt của editor: Vì tin tức tố bị biến dị, nên một bạn Omega cần thiết làm gì đó để giải toả và chuyển sự tập trung vào vấn đề khác. Chính vì thế, bạn quyết định chơi trò chơi cũ hồi đó cậu đã từng chơi, trò mà hồi đó cậu đã xoá vì phụ huynh muốn cậu tập trung học hành. Sau khi vào game thì bị cuốn vào âm mưu của ông anh họ, rồi cũng gặp được lão công… Sau đó bạn Omega liền quậy tung cả trò du hiệp! Vấn đề về tin tức tố của bạn Omega cũng sẽ được giải quyết tốt đẹp. *** ABO, hài hước, võng du bàn phím, ngọt ngào, ôn nhu phúc hắc công x ngạo kiều cute thụ Bộ này ngắn ngắn mà hài vch các cô ạ. Kiểu éo hiểu trong não nhân vật có gì ấy, ai cũng là thiên tài logic, suy nghĩ khác hẳn người thường. Bao drama rồi hóa giải drama đều từ cái sự não bổ của các bạn mà ra cả = )))) Chuyện là bạn thụ vừa tốt nghiệp cấp 3, định lên đại học yêu đương thì biết tin động trời rằng tin tức tố của mình biến dị, đa số các A đều ghét, bác sĩ số 1 giải thích là bình thường thì mùi của O sẽ tự chuyển hóa thành dạng A thích để hấp dẫn, nhưng của bạn thì tự chuyển hóa thành mùi A ghét = )))) Kiếm được người phù hợp khó hơn lên giời. Bác sĩ 2 chẩn đoán chuẩn hơn thì bảo bệnh này không phải thế, mà là tin tức tố chọn lọc ưu tú, tức là chỉ hấp dẫn anh A nào có gen ưu tú thôi, còn các A khác sẽ thấy nghẹn nghẹn như bị một A mạnh hơn bắt nạt = ))) Quay lại câu chuyện quen nhau của công và thụ. Ngày xưa thụ có chơi 1 cái game A, thành 1 trong 5 huyền thoại luôn, không chỉ vì kỹ thuật của bạn đỉnh vkl mà là do bạn nuôi được con thú triệu hồi huyền thoại. Nhưng do hồi đó bạn sa sút học hành nên bị bố mẹ bắt nghỉ chơi, xóa acc. Bạn kiểu cũng ngạo kiều trung nhị, lòng xót xa nhưng mặt lạnh te, xóa rất bình tĩnh. Nào có ngờ rằng nếu như mình tỏ ra đau khổ thì bố mẹ chỉ cấm chơi trong năm học thôi chứ không cấm tiệt và bắt xóa = )))) Cái giá của thích tỏ ra nguy hiểm = )))) Học cấp 3 xong, bạn quay lại game để chơi. Mua acc khác thì vào thấy mình có CP với một thằng cha bang chủ nào đó. Không hề biết rằng đây là bẫy của ông anh họ. Ông này nhờ bạn đóng giả CP với thằng cha kia, để ổng tiện đường tán gái. Kế đó là một đống chuyện dở khóc dở cười, toàn các thánh tựu suy diễn âm mưu phức tạp này nọ rồi chơi cung đấu bang đấu tổ chức đấu mà éo có cái suy diễn nào thật = ))) Đm kiểu người đọc biết hết chuyện nên thấy các bạn hài vkl luôn. Công là bạn của anh họ thụ, chính là ông bang chủ kia kìa. Nick kia là nick clone còn nick chính cũng đại thần ghê lắm. Ông này thích thụ rất sớm, tìm cách tán này tán nọ kiểu cũng trẻ trâu. VD như đi kiếm map vừa hiếm vừa đẹp để chụp ảnh, chết đi chết lại cả ngày mà lúc thụ đến thì toàn: tình cờ đi qua, tình cờ nhảy lên nên thấy = )))) Ncl truyện đáng yêu, nhẹ nhàng, hài hước, đọc giải trí rất tốt. Đề cử nhé. *** Việt Nhiên ngồi trên ghế, trầm mặc nhìn bác sĩ. Bác sĩ trước mặt cầm đơn xét nghiệm của cậu, đã suy tư đủ năm phút đồng hồ, tâm tư dường như đã bay đến một thế giới khác vậy. Phút thứ sáu, bác sĩ thả tờ giấy xuống, rốt cuộc nhìn về phía cậu. Việt Nhiên nói: “Tình huống của tôi đến cùng là như thế nào ạ?” Bác sĩ đẩy đẩy kính mắt trên mũi, tiếp tục nhìn cậu. Việt Nhiên luôn cảm thấy ánh mắt kia có chút thương hại, hỏi: “Tôi mắc phải bệnh nan y sao?” Bác sĩ nói: “Không có.” Việt Nhiên nói: “Tôi thật ra chính là Alpha hả?” Bác sĩ nói: “Không phải.” Việt Nhiên nói: “Vậy tôi…” Bác sĩ ngăn cản tư duy đang bay bổng của cậu, nói rằng: “Cậu không bị bệnh, rất khỏe mạnh.” Việt Nhiên nói: “Nếu tôi không bị bệnh, vậy còn phải tới nơi này à?” “Cậu chỉ là tin tức tố có chút đặc biệt, có thể là một loại biến dị, mà bản thân không thành vấn đề gì cả,” bác sĩ tìm từ một phen, “Tôi cho cậu một ví dụ này, cậu xem mấy con mèo đều thích cây bạc hà mèo, tuy rằng nhân loại không cảm thấy mùi vị đó câu nhân, nhưng cũng không có thể bởi vì như thế mà nói cây bạc hà mèo có vấn đề.” *cây bạc hà mèo (猫薄荷/catnip): có tác dụng ổn định dạ dày, an thần, kích thích tiết mồ hôi làm giảm sốt, bọn boss rất thích =)) Việt Nhiên yên lặng rồi mới phản ứng một chút: “Ý của ngài là…” Bác sĩ “ừ” một tiếng, đánh giá Omega trước mắt. Thiếu niên này cốt cách tinh tế, người mặc T-shirt nhạt màu và quần bò, thập phần sạch sẽ thanh tú, khi nhìn kỹ, ngũ quan này thậm chí có thể dùng từ đẹp đẽ để hình dung, một Omega có nét đặc trưng hết sức rõ ràng. Nhưng mà… Ánh mắt của hắn càng thương hại: “Ngày cậu tới xét nghiệm ấy, chúng tôi dùng tin tức tố của cậu vốn để làm một thí nghiệm, trong bệnh viện còn Alpha chưa được ghép thành đôi, vô luận bác sĩ hay bệnh nhân nào cũng rất bài xích đối với tin tức tố của cậu, chúng tôi cứ tưởng rằng tuyến thể xảy ra vấn đề, nhưng kết quả xét nghiệm chứng minh cậu rất khỏe mạnh.” Việt Nhiên: “…” Bác sĩ nói: “Cậu yên tâm, phản ứng bài xích chỉ xuất hiện trên người Alpha, Beta và Omega cũng sẽ không bài xích cậu.” “Tôi đây đã sớm biết,” Việt Nhiên đáp, “Nói chung các người không có phương pháp trị, đúng không?” Bác sĩ nói: “Nó không phải là bệnh, chỉ có thể tính là nét sai biệt của một cá thể mà thôi.” Việt Nhiên đứng lên: “Vâng, tôi biết rồi.” Bác sĩ lo lắng cậu sẽ nghĩ không thông, cùng cậu đi ra ngoài, khuyên nhủ: “Kỳ thực trong nhóm Beta cũng có rất nhiều người ưu tú, không ai quy định Omega nhất định phải tìm Alpha cả.” Việt Nhiên nói: “Tôi hiểu.”   Mời các bạn đón đọc Tin Tức Tố Biến Dị của tác giả Nhất Thế Hoa Thường.
Mười Lăm Năm
Bác Khuất Nguyên nói: “Thế gian đều đục, mỗi ta trong; Thế gian say cả, mình ta tỉnh.” (1) (1) Trích “Sở từ”. Sau đó bác phẫn uất nhảy xuống sông... Câu chuyện này nói với chúng ta rằng: dù rất nhiều lúc chúng ta mơ ước được nổi bật hơn người, nhưng chúng ta vẫn luôn khát vọng có một nơi, một quần thể đặc biệt thuộc về mình, làm một con người trong một nhóm có nhãn mác. Bởi vì con người là động vật quần cư. Đây là một câu chuyện nói về sự trưởng thành, nếu trong quá trình trưởng thành của bạn cũng có một quãng thời gian như vậy, là một người hoàn toàn không hòa nhập với mọi người, cảm giác mình bị cô lập, bị ra rìa, thì câu chuyện này chính là viết cho bạn đấy. *** Đầu tiên xin nói rõ, đây là truyện về thanh xuân học đường thuần túy, rất ít (gần như không có) yếu tố yêu đương, nên nếu bạn mong chờ một tình yêu cháy bỏng, khắc cốt ghi tâm thì đây không phải truyện dành cho bạn. Như trong văn án tác giả đã nói rõ, truyện nói về sự trưởng thành, về những con người nhất: đẹp nhất, xấu nhất, mập nhất, học giỏi nhất,… những con người dù muốn dù không bị tập thể cho ra rìa vì họ đặc biệt, vì họ khác với số đông. Nếu bạn từng là nhất ở đâu đó, tác phẩm này là dành cho bạn. Tác phẩm này được viết năm 2010, là một trong những ngôn tình đời đầu, và là tác phẩm ngôn tình đầu tay của tác giả Priest. Bởi thế, nếu nó có chút nào đó không được hoàn mỹ, mong mọi người hãy nhìn với ánh mắt khoan dung hơn. Cám ơn bạn Thiên Quy đã giới thiệu cho mình một bộ truyện hay thế này. Cám ơn chị Xiao Fang và bạn Thu Ngân đã góp ý giúp về tên truyện. Lam xin đặc biệt dành tặng bộ truyện này cho 3Team để tỏ lòng biết ơn vì đã mang đến bộ truyện thanh xuân Thầm Yêu hay đến thế. Mong mọi người có những phút giây vui vẻ khi đọc truyện. *** Liễu Dung là một cô gái bình thường, chiều cao trung bình, rất gầy, ngoại hình miễn cưỡng được 75 điểm, xem như trên trung bình, đứng giữa đám đông tuyệt đối là một mảng không khí. Một mảng không khí nhỏ. Cha mẹ cô đều là người đi làm, một nhà ba người bình thường, bối cảnh thành viên gia đình đơn giản, không có tài sản gì lớn, không cần từ sáng đến tối lo bị bắt cóc như mắc chứng vọng tưởng bị hại, sổ tiết kiệm có ít tiền, đi siêu thị không tới mức cầm quả cà không nỡ mua quả dưa___tóm lại, mười cô gái trong thành phố thì có bảy tám người như cô, chính là số đông trong truyền thuyết, là một cô gái nhỏ mà người ta vừa nhìn là quên ngay. Nhưng cô lại có một chút khác biệt, như Hồ Điệp, như Thường Lộ Vận, như Lương Tuyết____nói ra thì, các cô đều có chút khác biệt như thế. Đặt trong cả thành phố, cả Trung Quốc, các cô là những đứa trẻ bình thường nhất, nhưng nếu thu hẹp tầm nhìn lại, đặt trong một ngôi trường công lập bình thường ở một góc thành phố, một lớp học bình thường, thế là bắt đầu có chút khác thường. Theo tập tục của loài người, cứ ba sinh vật tụ lại cùng nhau thì phải chia ra tốt - trung bình - kém, trong một lớp luôn có người này nhất cái này, người khác nhất cái khác, sau đó mọi người và những người “bị nhất” bất hạnh kia mơ hồ phân biệt với nhau. Người lòng dạ tốt chút thì luôn cảm thấy đây là một đám sinh vật đặc thù, thuộc về dạng “có thể nhìn từ xa nhưng không thể khinh nhờn”, không ở chung thế giới với mình, còn những người mà lúc nhỏ không được gia đình giáo dục tốt, tâm lý hơi u ám thì ý nghĩ của họ tương đối nhiều. Có câu miếu nhỏ gió to, hố cạn cóc nhiều. Một lớp 40 người, tỉ lệ bất hạnh “bị nhất” là 1/40, còn nếu tính theo số nhân khẩu to lớn của cả Trung Quốc... Thế là những tập thể nhìn có vẻ nhỏ nhưng thực ra về số lượng thì không nhỏ chút nào... Chẳng hạn như Hồ Điệp, Hồ Điệp là cô gái xinh đẹp nhất lớp, mấy lời như nghiêng nước nghiêng thành, hoa nhường nguyệt thẹn gì gì đó đương nhiên vô cùng vớ vẩn, có điều trong các hộ dân có tư cách nhập học ở trường trung học số 5 của thành phố, vừa quét mắt nhìn khắp lớp 7/3 thì ánh mắt rất dễ dàng dừng lại trên người cô gái ấy. Dù sao thế giới này không nhiều những cô gái xinh đẹp bẩm sinh.   Mời các bạn đón đọc Mười Lăm Năm của tác giả Priest.