Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Cuộc Sống Sau Khi Trọng Sinh Của Bạch Nguyệt

Tên gốc: Bạch Nguyệt Quang trọng sinh sau Kiếp trước, bởi vì phụ thân chết trận sa trường, mẫu thân buồn bực tuẫn táng, Vân Nùng chịu sự ân sủng của hoàng gia, được phong quận chúa, cẩm y ngọc thực, vô lo vô nghĩ.    Một lần theo Cẩm Ninh công chúa đi nam phong quán, sau khi uống say còn nhặt được một nam nhân tướng mạo như hoa về phủ làm tình lang, được nuông chiều đến hô mưa gọi gió.   Thế rồi, trong một lần cung biến, kẻ qua đường như nàng lại không may mất mạng. Khi tỉnh lại, nàng đã chẳng còn là Hoài Chiêu quận chúa, mà trở thành Tạ Vân Nùng, một cô nhi nhà quan lại đã sa sút, đang trên đường đến cậy nhờ bên ngoại ở Lạc Dương. Mà vị tình lang cũ của nàng kia, nay đã trở thành quyền thần tay nắm quyền khuynh thiên hạ.    Vân Nùng nghĩ nghĩ, cảm thấy kiếp trước hai người chẳng qua chỉ là bèo nước gặp nhau, cũng không có cái gọi là hẹn ước, nay đã khác xưa, nên tránh xa mà đường ai nấy đi. Lại không ngờ Cố Tu Nguyên lại cho là thật, nhớ mãi không quên, cũng không cho phép nàng quên đi chuyện cũ.    Nàng nghĩ không muốn nhận, chàng lại không chịu buông tay, từng bước ép sát. Nếu đã chạy không khỏi ý trời, vậy thì lại giống như lúc trước, vì “tình” mà ở lại bên nhau.    Vân Nùng vốn cho rằng chỉ là dễ hợp dễ tan, lại không biết, một cái nắm tay, hai đời kề cận, dây tình trói chặt, trọn đời bên nhau.   ***   Vân Nùng từ nhỏ mồ côi, bởi vì công trạng của phụ thân mà được phong làm Hoài Chiêu quận chúa, được nuôi nấng dưới gối Thái Hậu cùng với Cẩm Ninh công chúa, cẩm y ngọc thực, vô lo vô nghĩ.    Nàng hiểu rõ, bản thân chính là một “bức tường hoa” thể hiện “ân đức” hoàng gia. Thế nên, nàng cũng rất tận lực diễn cho trọn vai này, không tranh, không giành, cũng không nhúng tay vào chuyện triều chính. Mỗi ngày cùng Cẩm Ninh công chúa chơi đùa vui vẻ.    Vân Nùng tính tình dễ chịu, không thường nổi giận, cũng không khó hầu hạ, cũng không hay thay lòng đổi dạ. Thế sự vô thường, nàng chỉ muốn thuận theo tự nhiên mà sống, đối với chuyện tình cảm cũng là “hảo tụ hảo tán”*.    Tính tình của nàng, nói cho dễ nghe là hiểu chuyện, nói khó nghe chính là bạc tình. Cả cuộc đời nàng, có lẽ, người duy nhất khiến nàng để tâm nhiều hơn một chút là Cố Tu Nguyên, cũng chỉ có chàng mới có thể khiến nàng vô ý thức ỷ lại, vô điều kiện mà tin tưởng.    Bốn năm trước, là do nàng bị sắc đẹp mê hoặc, mang chàng về phủ, sau lại vì hợp ý mà ân ái. Cho dù Vân Nùng có trốn tránh, nàng cũng không thể phủ nhận, bản thân thích Cố Tu Nguyên.    Bởi vì thích mới cố tình dung túng cho chàng.  Bởi vì thích mới có thể để chàng được nước lấn tới. Bởi vì thích mới có thể dây dưa cùng chàng hai kiếp.   Nàng luôn nghĩ “không còn thích thì từ bỏ”, không cần trói buộc, cũng chẳng cần ước hẹn. Thế nhưng, Vân Nùng lại không lường được rằng, “thích” trong trái tim nàng từ lâu đã là “yêu”. Bởi vì chỉ có vòng tay chàng cho nàng ấm áp, vỗ về nói với nàng một câu “Ta ở đây”.   Nàng đã trải qua hai kiếp, đi qua hết vinh hoa phú quý, chứng kiến đủ loại nhân tâm, cuối cùng cũng nhận ra nơi trái tim mình thuộc về. Cùng quân lập lời ước hẹn, nắm tay đi đến bạc đầu.   Kiếp trước, Cố Tu Nguyên tình cờ gặp nàng ở nam phong quán, một cái chớp mắt đã bị đôi mắt đào hoa của nàng cướp đi lý trí, để mặc nàng hiểu lầm bản thân là “trai lơ” mà mang về phủ làm tình lang.  Chàng vốn có thể rời đi, nhưng lại tham luyến nàng mà ở lại.    Kiếp trước, rõ ràng là thích nàng, nhưng thứ tình cảm đó lại trộn lẫn quá nhiều toan tính, khiến chàng không phân rõ trái tim. Chỉ cho đến khi mất nàng rồi, Cố Tu Nguyên mới hiểu được “tương tư khổ”.    Dù đã không có cách nào trở lại những năm tháng cũ, nhưng một lần nữa gặp lại nàng, Cố Tu Nguyên liền biết cho dù bất chấp tất cả, cho dù lời nàng nói khiến chàng thương tích đầy mình, chàng cũng muốn giữ nàng bên cạnh, tuyệt không buông tay.    Cố Tu Nguyên từ nhỏ đã được “cao nhân” dạy dỗ, cả cuộc đời đều sống vì mưu tính, lấy việc định đoạt thế cục làm thành tựu. Chỉ cho đến khi gặp được Vân Nùng, Cố Tu Nguyên mới hiểu được thế nào là có một thứ thuộc về mình.    Chàng không phải là một kẻ si tình không cần hồi báo, thứ chàng muốn nhất định sẽ mưu tính có được, còn muốn độc chiếm làm của riêng.   Cố Tu Nguyên bề ngoài nhã nhặn, cười lên như hoa nở mùa xuân, đối nhân xử thế càng thêm dịu dàng. Thế nhưng, người có thể chấp chưởng phủ quận chúa, một tay tính kế phế truất Thái tử, cầm tù Tam hoàng tử, đưa Lục hoàng tử lên ngôi, còn chiếm được thánh ân tuyệt không phải là kẻ đơn giản.    Nhưng cho dù chàng ở trên triều hô mưa gọi gió, thì trước mặt Vân Nùng cũng chỉ là một Cố lang trong mắt trong tim chỉ có một mình nàng.    Chàng đã từng đi qua vinh nhục, một bàn tay xoay chuyển càn khôn, cuối cùng, thứ chàng muốn, cũng chỉ là cùng nàng nắm tay, du ngoạn giang sơn, đi qua thiên trường địa cửu.   ***   Lúc mới đọc tựa truyện cùng văn án, tớ cho rằng “bạch nguyệt quang” ở đây sẽ là Vân Nùng. Thế nhưng, lúc dừng lại ở điểm cuối cùng, tớ mới chợt nhận ra, trong lòng Cố Tu Nguyên hay Vân Nùng, bọn họ chính là “bạch nguyệt quang” của nhau.    Tác giả xây dựng nhân vật cực kỳ thú vị khi đắp nặn ra một nữ chính không cầu tiến, không màng thế sự một cách thông minh và hiểu chuyện; một nam chính không mang theo vầng hào quang thần thánh mà nhuốm mùi khói lửa nhân gian.    Ngoài ra, tớ còn cực kỳ thích cách tác giả xây dựng mối quan hệ giữa Vân Nùng và Cẩm Ninh, một tình bạn đẹp, không toan tính và luôn luôn lo nghĩ cho nhau.    Các mối quan hệ cũng được xử lý vừa khéo, nhất là chuyện cũ năm xưa cũng được khai thác hợp lý, vừa đủ cho cái gọi là “nhân quả báo ứng”, lại không khiến người đọc cảm thấy nặng nề, bức bối.   Cách hành văn mạch lạc, nhẹ nhàng, mang theo màu tâm sự, không có quá nhiều cao trào nhưng khiến con tim nhỏ bé của tớ thổn thức với tình yêu của cặp đôi nhân vật chính.    À, còn một điểm thú vị nữa là tác giả chỉ tập trung vào tình cảm của đôi chính, không tạo ra các tra nam, tiện nữ cũng như các cặp đôi phụ làm rối loạn mạch truyện.    Tớ xin đề cử truyện này cho tất cả các nam thanh nữ tú đang muốn tìm một bộ truyện vừa có nội hàm, vừa ngọt, vừa sủng, vừa sạch lại còn có thịt ăn. Chúc bạn đọc truyện vui vẻ và hẹn gặp lại trong hố tiếp theo.    ____   Chú thích: *hảo hợp hảo tán: thích thì yêu, chán thì chia tay :v   Review by #Nghịch Thần - fb/ReviewNgonTinh0105 *** Sau giờ ngọ ngày vừa lúc, gió ấm huân người, xương cốt đều mềm mại vài phần. To như vậy đình viện một mảnh yên tĩnh, ngẫu nhiên có thị nữ đi qua, cũng đều là tay chân nhẹ nhàng, sợ kinh tới rồi nghỉ ngơi chủ tử. Nghe nói cảnh ninh trưởng công chúa giá lâm, xuân ấm vội vàng đón đi ra ngoài. “Vân nùng đâu?” Cảnh ninh hỏi. “Quận chúa sau giờ ngọ nghỉ ngơi, còn chưa tỉnh đâu.” Xuân ấm đáp, “Nàng tính tình ngài là biết đến, nô tỳ cũng không dám đi quấy rầy.” Cảnh ninh cũng không buồn bực, nửa là bất đắc dĩ nửa là dung túng mà lắc lắc đầu, lại cười hỏi: “Hôm nay là Hoàng Thượng tiệc mừng thọ, há là có thể trì hoãn? Các ngươi không dám đi, như thế nào không đi tìm cố tu nguyên tới?” Cố tu nguyên xem như vân nùng hậu trạch trung dưỡng trai lơ, này trong phủ người đều biết, hắn nói trong ngực chiêu quận chúa trước mặt là nhất dùng được. Xuân ấm lòng hạ thở dài, giải thích nói: “Cố công tử trước đây nói là phải về hương tế tổ, đã rời đi hơn phân nửa tháng, còn không biết khi nào mới trở về đâu.” Nếu không có như thế, nàng sáng sớm liền cầu đến cố công tử đi nơi nào rồi. Cảnh ninh chân mày hơi chọn: “Cũng chính là vân nùng, có thể dung đến hắn như vậy tự tại.” Xuân ấm cúi đầu rũ mi, cũng không dám nói thêm cái gì, rốt cuộc đây là chủ tử sự tình, không chấp nhận được nàng tới xen vào. Còn nữa, này trong phủ người hoặc nhiều hoặc ít đều chịu quá cố công tử ân huệ, nàng cũng không tốt ở sau lưng khua môi múa mép. Cảnh ninh phủi phủi ống tay áo, vào chính viện. Trong viện hoa dưới tàng cây bày cái trường kỷ, này thượng nằm cái thân hình yểu điệu mỹ nhân, vẩy mực tóc dài hợp lại ở một bên, da như ngưng chi, lại đáp thượng đỏ bừng môi, đảo như là một bộ mỹ nhân xuân ngủ đồ. Đúng là này phủ đệ chủ nhân, hoài chiêu quận chúa. Vân nùng xưa nay tính nết còn tính hảo, nhưng hận nhất người khác nhiễu nàng thanh mộng, cho nên bọn thị nữ căn bản không dám tiến lên. Cảnh ninh lại không có gì kiêng kị, hành đến giường trước, cười nói: “Đều canh giờ này, còn không tỉnh?” Thấy nàng lông mi khẽ run, lại chưa trợn mắt, cảnh ninh lại nâng tay áo ở trên mặt nàng phất một cái: “Ngươi nếu lại không tỉnh, ta đây liền tiến cung đi. Vãn chút thời điểm chính ngươi vào cung, nếu gặp Thái Tử, nhưng không ai giúp ngươi chắn.” Hai người quen biết nhiều năm như vậy, đối lẫn nhau có thể nói là thập phần hiểu biết, cảnh ninh một câu liền véo ở nàng tử huyệt thượng. Vân nùng sâu kín mà thở dài, tràn đầy không tình nguyện mà chống ngồi dậy tới. Nàng đôi mắt sinh đến cực hảo, là hơi hơi thượng chọn mắt đào hoa, sóng mắt lưu chuyển gian nhìn quanh rực rỡ. “Ta đó là đi, cũng bất quá là đương cái vách tường hoa thôi.” Vân nùng từ xuân ấm trong tay tiếp nhận trà đặc uống lên khẩu, miễn cưỡng đánh lên chút tinh thần tới, lại hướng cảnh ninh oán giận nói, “Bất quá mười mấy năm đều như vậy lại đây, cũng không kém lúc này đây là được.” Vân nùng là trung liệt lúc sau, khi còn bé phụ thân chết trận sa trường vì nước hy sinh thân mình, mẫu thân nghe nói sau bệnh nặng không dậy nổi, không bao lâu liền cũng buông tay nhân gian, chỉ chừa nàng như vậy một cái bé gái mồ côi. Là khi nam bắc giao chiến, vì chương hiển chính mình săn sóc công thần, hoàng gia nhân hậu, Hoàng Thượng đơn giản cho nàng quận chúa tên tuổi, phong hào hoài chiêu, dưỡng ở Hoàng Hậu trong cung. Tự kia về sau, ngày lễ ngày tết đều là muốn đem nàng kêu ra tới lưu một vòng cấp những người khác xem, hảo chương hiển chính mình nhân đức, làm triều thần tiếp tục khăng khăng một mực vì hắn bán mạng. Vân nùng thừa hoàng gia “Hậu ái”, tự nhiên đến tận tâm tận lực mà đương hảo cái này vách tường hoa. “Nói cẩn thận,” cảnh ninh không nhẹ không nặng mà ở nàng mu bàn tay trừu hạ, “Đừng tiêu ma canh giờ, tắm gội rửa mặt chải đầu đi.” Vân nùng biết nàng đây là vì chính mình suy nghĩ, mềm thanh âm cười nói: “Ngươi yên tâm, lời này ta cũng liền ở ngươi trước mặt nói nói.” Nếu tế luận lên, hai người xem như kém bối phận, nhưng lại là thật đánh thật bạn thân. Cảnh ninh trưởng công chúa là tiên đế nhỏ nhất nữ nhi, rất là được sủng ái, Hoàng Thượng kế vị lúc sau đãi nàng cũng rất là dung túng, coi như là hữu cầu tất ứng. Vân nùng phong quận chúa sau, dưỡng ở hứa Hoàng Hậu trong cung, chỉ là hứa Hoàng Hậu có chính mình con cái, đãi nàng cũng không tính để bụng, chỉ lo mặt mũi thượng không ra cái gì sai lầm là đủ rồi. Nhưng thật ra xem vân điện đậu Thái Hậu đãi nàng thực hảo, sau lại đơn giản đem nàng nhận được chính mình bên kia, cùng cảnh ninh trưởng công chúa dưỡng ở một chỗ. Này đây, hai người tuy kém năm sáu tuổi tuổi tác, nhưng giao tình lại là tốt lắm. Mời các bạn đón đọc Cuộc Sống Sau Khi Trọng Sinh Của Bạch Nguyệt của tác giả Thâm Bích Sắc.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Vợ Ơi Chào Em
Anh hỏi một cách khó hiểu: Anh có nhà, có xe, có tài, có mạo, có chỗ nào không tốt? Cô trả lời: Những ưu điểm này của đàn ông đều hấp dẫn kẻ thứ ba, có chỗ nào tốt? Đầu tiên, anh xấu hổ, sau đó nghĩ lại rồi nói: Anh còn có thể một lòng một dạ, biết dọn dẹp nhà cửa, biết nấu ăn, biết lái xe, biết trải giường chiếu, em muốn ra ngoài, anh hộ tống Cô nghe vậy, thương xót nói: Vậy em đành cố mà không chê bai anh. *** Đàn ông tốt không được để cho người phụ nữ mình yêu tranh đấu với kẻ thứ ba, mà phải tự giác đá văng cô ta. *** Câu chuyện có motip quen thuộc của thể loại ngọt, sủng: nam chính yêu chiều và sủng nữ chính đến tận trời. Tô Nhạc là một cô gái tài giỏi, không hề “bánh bèo”, mít ướt mà cực kì tự lập, kiên cường, yêu, hận hết mình, không hề lụy tình, là một hình tượng nữ cường điển hình. Biết mình bị phản bội, cô đã dứt khoát đá tên đàn ông bạc bẽo. Ngụy Sở thì đúng chuẩn thê nô, là một nam chính vô cùng hoàn hảo: yêu chiều nữ chính, luôn đặt cô lên hàng đầu. Anh là một chủ tịch giỏi nhưng luôn giữ mình, không ăn chơi, trai gái như một vài vị tổng tài khác. Thế nhưng, đường tình duyên với nữ chính lại rất lận đận. Vậy, vì sao tình duyên hai người lận đận như thế mà vẫn đến được với nhau? Các bạn hãy tự đọc và tìm hiểu nhé. Review (cảnh báo spoil): Tô Nhạc và Ngụy Sở hồi xưa học chung trường đại học với nhau. Anh chàng Ngụy Sở sau vài lần gặp Tô Nhạc đã có cảm tình với cô. Thế nhưng, vì sự chần chừ của mình mà anh đã bỏ lỡ Tô Nhạc… Nếu để nói chính xác thì có lẽ mình sẽ yêu thích Tô Nhạc hơn Ngụy Sở. Bởi vì Tô Nhạc là hình tượng nữ chính mà mình yêu thích. Cô là nữ cường, nhưng lại không quá hoàn hảo hay tài năng như Mộc Ly Tâm (Đạo tình), Yến Thanh Ti (Boss hung dữ, ông xã kết hôn đi) hay Ninh Tịch (Chọc tức vợ yêu, mua một tặng một). Tô Nhạc không phải là người hoàn hảo nhất nhưng lại giống “người” nhất. Cô cũng chịu cú sốc lớn trong tình yêu khi người mà cô nghĩ sẽ là người ở với mình đến cuối cuộc đời lại ngang nhiên “ăn vụng” với kẻ luôn coi cô là đối thủ từ bé đến lớn, rồi thản nhiên đổ lỗi cho sự kiên cường, tự lập của cô khiến anh ta chán (dù cho trước đó, anh ta nói rằng chính những điều này khiến anh ta yêu cô). Nhưng nào đâu có câu chuyện cổ tích của cô bé Lọ Lem và chàng hoàng tử. Chí ít, Tô Nhạc cũng may mắn vì đã nhận ra bộ mặt thật kẻ sở khanh như Trang Vệ trước khi bước chân vào hôn nhân với anh ta. Tô Nhạc từ khi còn bé đã không được nhận tình cảm từ cha. Người đàn ông đó đã bỏ mẹ con cô để đến với một người phụ nữ khác có thể mang tới cho ông ta nhiều danh vọng. Tô Nhạc thiếu cha, nhưng cô còn có mẹ, và chỉ cần mẹ là đủ. Cô vẫn lớn lên, trưởng thành, tài giỏi, và đáng được người khác coi trọng. Ai biết được, khi nhìn thấy đứa con của mình lớn lên tốt đẹp như thế, người đàn ông bội bạc kia sẽ có cảm giác gì.  2 người đàn ông, cả già cả trẻ đều bỏ Tô Nhạc mà đi (một theo danh vọng, một thì vì muốn chứng tỏ bản thân), nhưng người đàn ông thứ 3 trong cuộc đời cô thì không như vậy. Anh coi trọng cô, nâng niu cô và vì cô làm rất nhiều, rất nhiều việc thầm lặng. Tình yêu của Ngụy Sở nhẹ nhàng như một ly trà chiều, nó thoang thoảng, nhẹ nhàng mà không quá mạnh mẽ. Nhưng tình yêu ấy đủ để làm cho một Tô Nhạc cảm động. Mình không rõ ban đầu Tô Nhạc có phải vì có cảm tình với Ngụy Sở mà tới với anh không. Nhưng chí ít, cô dám thử yêu một người đàn ông có vẻ không quá an toàn để cuối cùng nhận lại được hạnh phúc. Ngụy Sở ban đầu là từ hứng thú với Tô Nhạc, rồi thành cảm mến, và cuối cùng là yêu. Nhưng ở bất cứ một giai đoạn nào, anh cũng đều rất nghiêm túc. Những thứ anh làm vì Tô Nhạc chẳng có gì to tát, cũng chỉ là vì người mình thương mà cố gắng học nấu ăn những món cô thích; cũng chỉ vì biết cô là tác giả vài cuốn tiểu thuyết mà bỏ tiền ra mua không sót cuốn nào; cũng chỉ vì muốn rước được vợ về nhà mà từ một anh chàng chẳng bao giờ nấu ăn cho bạn bè lại sẵn sàng lấy cớ mời bạn đến ăn để mời cô gái mình yêu tới ăn cùng. Còn rất nhiều điều nhỏ nhặt khác Ngụy Sở làm cho Tô Nhạc khiến cho mình cảm động. Nó nhỏ, nhưng đủ nặng để khiến một người như Tô Nhạc sẵn sàng giao cả tim mình cho anh. Nhiều người nói rằng, đây là câu chuyện của cô bé Lọ Lem và Hoàng Tử. Nhưng mình thì không nghĩ Tô Nhạc là cô bé Lọ Lem bởi cô hoàn toàn xứng đáng có được điều đó. Người con gái ấy đâu có đợi Hoàng Tử tới, rồi bảo cô đi thử chiếc giày thủy tinh. Rõ ràng, chính cô tự tìm được hạnh phúc của mình cơ mà.  Ngụy Sở rất hoàn hảo, gần như là hoàn hảo nhất trong số những nam chính mà mình đã từng đọc. Trên đời này, sẽ chẳng còn tồn tại một ai như thế (hoặc do mình chưa gặp được?). Nhưng điều khiến cho mình vẫn yêu Ngụy Sở và coi anh là nam chính mình yêu thích nhất (bỏ qua mọi sự phi thực tế từ anh) chính là câu nói mà anh nói với Tô Nhạc  “Đàn ông tốt không được để cho người phụ nữ mình yêu tranh đấu với kẻ thứ ba, mà phải tự giác đá văng cô ta.” Không phải, người phụ nữ nào cũng chỉ mong muốn người đàn ông của mình làm được điều này sao? Chẳng phải một lời nói hoa mỹ, chẳng có hoa, chẳng có nến, nhưng câu nói ấy chính là lời khẳng định tình yêu chân thành nhất mà Ngụy Sở có thể dành cho Tô Nhạc.  Mình vẫn tự hỏi, nếu người con gái đó không phải là Tô Nhạc thì Ngụy Sở có còn hoàn hảo như vậy không, hay anh cũng sẽ trở thành một Trang Vệ thứ 2? Có thể có, có thể không, vì đây là một câu chuyện ngôn tình. Nhưng ít ra, trong câu chuyện này, Tô Nhạc là nữ chính, Ngụy Sở là nam chính và, hai người đã tìm lại được nhau. Nhận định, đánh giá Đọc hai lần vẫn đầy cảm xúc như vậy. Đàn ông không cần quá đẹp trai,quá giàu có,có gia thế chỉ cần nguyện ý để người anh yêu là chính minh . Phụ nữ khi yêu phải lý trí nhưng khi gặp được người đàn ông tốt phải sống theo con tim. Truyện hay, rất thích tính cách nhân vật nữ chính. Còn nam chính thì chắc chỉ có tác giả tạo ra. Ý kiến cá nhân: rất thích sự tuyệt tình của nữ chính, lời thoại rất chất không giống như đa số ngôn tình bây giờ,muốn tìm 1 nữ chính có lòng tự trọng cũng khó toàn thấy nữ chính chẳng ra làm sao khó khăn lắm mới tìm được nữ chính khiến mình vừa lòng, nữ chính có lòng tự trọng chỉ đếm được trên đầu ngón tay đa số toàn đưa đẩy giả tạo. *** Mình đã hiểu vì sao câu được comment nhiều nhất là “Nguỵ Sở không có thật.” Truyện hay dã man luôn không có tình yêu sét đánh dữ dội nồng cháy gì cả. Mình có cảm giác giống như 1 câu truyện học đường nam chính đi trên con đường thê nô theo đuổi nữ chính hết sức nhẹ nhàng ???? Chính thức hoàn bộ này, mình thì thích ngược hơn, cơ mà bộ này đọc ngọt từ đầu đến cuối mà không thấy ngán, hay với đáng yêu lắm luôn, nên đọc đi nhé ! *** Đây là câu chuyện tình của “cô bé lọ lem” và “hoàng tử”. Chuyện kể rằng, ngày nảy ngày nay, ở một thành phố nọ, có một cô bé tên là Lọ Lem, một cô gái mạnh mẽ và độc lập. Bố mẹ ly hôn từ nhỏ, một mình cô học được cách may áo, đóng giày để đi dự dạ hội mà không cần đến bà tiên vẫy đũa thần. Một hôm, sau một ngày làm việc vất vả, cô trở về nhà và nhìn thấy bạn trai mình đang quấn lấy mụ phù thủy độc ác. Anh ta dùng chính sự tự lập của cô để biện minh cho sự phản bội của mình. Lọ Lem mạnh mẽ quyết định bỏ đi không quay đầu nhìn lại. Rồi một ngày, Lọ Lem gặp lại Hoàng Tử, một người đàn ông không có khuyết điểm trong mắt mọi người. Anh thông minh, có tiền, có địa vị, sống trong một thế giới khác hẳn với Lọ Lem. Vốn tưởng rằng Lọ Lem và Hoàng Tử là hai đường thẳng cắt nhau, gặp nhau một lần rồi vĩnh viễn xa cách. Nhưng bằng tình yêu của mình, Hoàng Tử đã vượt qua muôn trùng khó khăn, chiếm được trái tim người đẹp. Bị cảm động bởi tình yêu của Hoàng Tử, Lọ Lem quyết định tin tưởng vào cuộc sống một lần nữa, cuộc sống vẫn có thể đẹp như truyện cổ tích nếu người ta là chính mình và sống hết mình vì nó. Và từ đó, họ sống bên nhau hạnh phúc mãi mãi. (Nguồn: thanhdaocac.wordpress.com) – Nhận xét: Về nội dung: Câu chuyện có nội dung không mới hoàng tử – lọ lem. Tuy nhiên, cách dẫn dắt câu chuyện của tác giả khá thu hút, góc nhìn sáng tạo, lối viết hài hước và đặc biệt là cực cực sủng. Tuy nội dung và kết thúc có thể đoán ra nhưng mình cực kỳ bồ kết giọng văn của tác giả, kiểu như vừa đọc vừa tủm tỉm cười sung sướng vậy đó. Bên cạnh đó, tuy lấy mô tuýp quen thuộc nhưng chuyện không đi vào lối mòn mà vẫn có những chi tiết, tình huống đột phá, khiến cho người đọc ko thấy nhàm chán với cốt truyện cũ này. Ví dụ bạn sẽ không phải chứng kiến mấy chuyện cẩu huyết như bố mẹ nam chính ép nữ chính chia tay với con trai mình hay nữ chính khóc lóc lên bờ xuống ruộng khi bị bồ cắm sừng, vân vân và mây mây. Về nữ chính Tô Nhạc: Tính cách lạc quan, tự lập, mạnh mẽ, kiên cường, có đôi chút lạnh lùng và tàn nhẫn (với những người từng phụ bạc cô). Ban ngày, cô là nhân viên văn phòng như bao người khác, nhưng tối đến, cô là một tác giả có chút tiếng tăm trên mạng, vì ghét thể loại nữ chính lụy tình mà bắt đầu viết tiểu thuyết nữ cường. Khi cô chứng kiến ban trai Trang Vệ ngoại tình, cô tuyệt đối không nhiều lời, bỏ đi rất phong độ. Mình nghĩ ko phải cô ấy ko từng yêu Trang Vệ mà vì cô ấy quá lý trí. Ngay khoảnh khắc Trang Vệ phản bội cô thì cô cũng tuyệt tình cắt đứt đoạn tình cảm ấy luôn. Chuyện gì thì chuyện, cô tuyệt đối ko chấp nhận chuyện phản bội, đó là điều tối kỵ nhất với cô. Cá nhân mình nghĩ ai cũng có nguyên tắc riêng của mình thôi. Cho nên ko thể trách tại sao Tô Nhạc lại ko mảy may buồn bã, đau khổ, khóc lóc khi chia tay Trang Vệ được, mình nghĩ vì người đàn ông như vậy mà đâu buồn thì chả đáng tí nào, cứ sống vui vẻ như Tô Nhạc chính là sự trả thù tàn nhẫn nhất với kẻ phản bội kia. Vì đã bị phản bội 1 lần như thế nên cô luôn cảm thấy đàn ông đẹp trai, có tiền, có gia thế tuyệt đối là sinh vật không an toàn. Cô chỉ đơn giản muốn có một bạn trai bình thường, chung thủy, chân thành là được. Vậy nên khi nam chính đại thần kia xuất hiện, cô đã liệt anh vào danh sách không an toàn, cần tránh xa. Thế nhưng cuối cùng cô vẫn bị sự chân thành của nam chính làm rung động. Trong một cuốn sách của mình, cô từng viết một câu rất hay thế này: “Người đàn ông che ô cho phụ nữ trong ngày mưa chẳng có gì đáng khen tặng, quan trọng là, người đàn ông này có bằng lòng che chắn tất cả nước bùn, tai nạn và gió lạnh hay không” (và tất nhiên nam chính đã làm được chuyện này). Mình thấy cách cô ấy bị nam chính dụ dỗ rất đáng yêu: thông qua con đường dạ dày. Bình thường tuy cô rất thông mình, cư xử có chừng mực, nhưng mỗi khi nhìn thấy các món ăn cay Tứ Xuyên là như kiểu bị bỏ đói mấy ngày vậy đó. Về nam chính Ngụy Sở: Trên thương trường là người lạnh lùng, công tư phân minh. Trên tình trường là một chàng thiếu niên si tình, mặt dày. Dẫn chứng cho việc mặt dày là anh ý đã nói với nữ chính rằng “Nếu mỹ nam kế có tác dụng, anh không ngại mỗi ngày đều cười với em.” =)) Vì bề ngoài và gia thế hoàn hảo nên con đường cua gái của anh đầy chông gai (đúng là ngược đời mà), nhiều khi anh còn lăn tăn không biết có cần phẫu thuật thẩm mỹ cho xấu đi để bạn gái được yên tâm hay không. Vì người mình thầm để ý thích món cay Tứ Xuyên mà đi học nấu các món ăn này. Vì không muốn người yêu cực khổ mà tình nguyện lau nhà, rửa chén, xách đồ cho cô ấy (khiến cho nhiều bạn đọc truyện ném đá sao Tô Nhạc lại ăn cơm mà ko rửa chén, quét dọn các kiểu, nhưng thật ra là bạn Ngụy Sở dành làm hết rồi, có cho bạn Tô Nhạc sờ vô đâu). Cứ như thế, cuộc cách mạng cua gái của anh cũng dần dần thu được kết quả. Mình thích cái cách lấy lòng bạn gái của anh này: phong độ là phù du, bạn gái vui mới quan trọng, không muốn cuộc sống bạn gái phiền muộn vì mình. Anh này thiệt tình là soái ca điển hình luôn ý, giỏi việc công ty, đảm đang việc nhà, lúc nào cũng đội vợ lên đầu mà không ngại mất mặt. Vì Tô Nhạc vốn đã có tính tự lập nên anh chỉ có thể âm thầm quan tâm đến những việc mà cô ít để ý đến. Chỉ có những người thực sự quan tâm đến bạn mới chú ý đến những thói quen của bạn mà có khi ngay cả bạn cũng ko chú ý đến. Tóm lại, đây là một truyện nhẹ nhàng, đủ cuốn hút bạn thức đêm mà luyện, đủ làm cho bạn mỉm cười tự kỷ, đủ làm cho bạn GATO với nữ chính. Thành viên hội FA cân nhắc kỹ trước khi đọc truyện ^^   Mời các bạn đón đọc Vợ Ơi Chào Em của tác giả Nguyệt Hạ Điệp Ảnh.
Vì Vợ Là Vợ Anh!
Giới hạn độ tuổi: 22+ Không thích hợp với teen, mình khuyên teen đừng đọc. Bộ này gồm tuyển tập những điều bình thường nhất trong cuộc sống, rất nhẹ và giản dị thôi, không có đao to búa lớn gì cả, chuyện gia đình, hôn nhân, phản bội, ngoại tình, quanh đi quẩn lại có ông chồng bà vợ, mấy bóng hồng xung quanh, vài việc lặt vặt, vài người xung quanh. Hai vợ chồng nhà anh chị này, anh chồng không phải rau sạch nhé, cũng có lúc trái tim rung động trước cám dỗ như bao người đàn ông khác. Chị vợ thì cổ hủ lạc hậu khỏi nói luôn. Mỗi lần nhím kể sẽ là một chuyện nhỏ nhặt thôi, nên các nàng đừng thắc mắc vì sao chap ngắn nhé. Cái này thuộc thể loại tâm sự tản mạn gia đình xã hội, không thích hợp với những người yêu phong cách sôi động, cuồng nhiệt nồng cháy hoặc trẻ trung chưa lập gia đình. Viết ONGOING và viết theo cảm xúc cho nên không có thời gian ra chap cụ thể, có thể ba ngày, một tuần, cũng có lúc bế tắc thì cả tháng. Các bạn cân nhắc trước khi nhảy hố. P/S: Lan Rua’s Story ~ Porcupine & Duck Family. *** Mỗi tình yêu đều có một con đường nhỏ để đi, nếu trên quãng đường ấy, một trong hai người có vô tình rẽ lạc, thì tình yêu này sẽ đưa họ trở về với nhau. Có một câu châm ngôn khá nổi tiếng như thế này: “Đằng sau sự thành công của đàn ông luôn có bóng dáng người phụ nữ.” Đó là người phụ nữ chấp nhận đánh đổi thanh xuân của mình cho cuộc tình nồng, chấp nhận lui về phía sau làm hậu phương vững chắc. Bởi khi yêu, phụ nữ thường sẵn sàng làm nhiều thứ, thường sẵn sàng cho đi nhiều thứ. Thậm chí, họ có thể ngay lập tức mang tặng bạn cả thế giới, cả vũ trụ bao la, chỉ cần đổi lại, bạn cho họ một tình yêu thật lòng. “Vì Vợ Là Vợ Anh” – cuốn tiểu thuyết viết lên câu chuyện tình yêu như thế! Câu chuyện về hạnh phúc được vẽ bằng màu của bình yên và thấu hiểu. Thứ hạnh phúc diệu kì mang sắc tím của loài hoa oải hương nhẹ nhàng, tinh khiết. Thứ hạnh phúc phải đánh đổi quá nhiều, phải dùng biết bao phép thử của cuộc sống trớ trêu mới có được. Họ đến với nhau bằng lời hẹn thề của cha mẹ, sống với nhau bằng trách nhiệm và sự trân trọng, nâng niu. Họ cùng xây lên một mái nhà ấm êm cùng hai cô công chúa nhỏ, xinh xắn nhưng lại thiếu tình yêu, thiếu sự thấu hiểu và chia sẻ.Cho đến khi vợ rời khỏi cuộc đời anh, để lại trong lòng anh những khoảng trống khó thể lấp đầy, những chuỗi ngày khổ đau, thậm chí là tuyệt vọng. Lúc ấy, anh mới hiểu vợ quan trọng đến nhường nào. Lúc ấy, anh mới biết đâu là tình yêu thực sự của đời mình. Suy cho cùng, mỗi cô gái trên đời này không mong cầu điều gì to lớn. Điều duy nhất cô ấy mong cầu chính là tìm được một người trở thành bến đỗ vững chắc cho cuộc đời mình. Một người đàn ông mà không bao giờ để cô ấy phải một mình chống chọi với cuộc sống khắc nghiệt. Một người đàn ông luôn tâm niệm một điều “Vì Vợ Là Vợ Anh”. *** Review Nâu:   Đã bao giờ bạn nghĩ yêu và cưới nhau chỉ là vì trách nhiệm? Một mối tình mà không có hạnh phúc là nền tảng, chắc chắn bạn sẽ rơi vào hoàn cảnh giống như Hà. Hậu và Hà đến với nhau chỉ là do sự gán ghép từ hai gia đình, và cũng là do sự thiếu hụt tình cảm từ hai phía. Hậu luôn cho rằng trách nhiệm của một người chồng, một người đàn ông là phải nuôi nấng và chăm lo cho gia đình, nhưng anh chưa bao giờ quan tâm đến cảm xúc của Hà. Anh cho là Hà không có tình cảm với mình, anh vì người khác mà bỏ lơ cảm xúc và nghi ngờ cả luôn vợ mình... Chỉ khi Hà rơi vào cảnh thập tử nhất sinh và Hậu nhận ra bộ mặt thật của người yêu cũ, Hậu mới như chợt bừng tỉnh, như chợt nhận ra lỗi lầm... và may mắn rằng, Lan Rùa vẫn cho gia đình này một kết cục vô cùng đẹp. Lột tả từng lớp nhân vật sâu sắc, bộc lộ rõ nội tâm của từng nhân vật một cách chi tiết và sắc xảo là cái hay và tài tình của Lan Rùa. Từ đó, tác giả muốn lồng ghép vào tác phẩm một câu chuyện buồn, để nói lên tấm bi kịch của người phụ nữ, nói về phận làm dâu và sự hờ hững của người đàn ông trong gia đình. Một sự hờ hững suýt trở thành một tấm bi kịch cho cả gia đình. Và tôi nghĩ rằng: "Cưới một ai đó thì hãy vì tình cảm xuất phát từ tận sâu thẳm trái tim, che chở cho ai đó đừng là vì trách nhiệm và đừng để miệng lưỡi thế gian ảnh hưởng đến hạnh phúc gia đình".   Mời các bạn đón đọc Vì Vợ Là Vợ Anh! của tác giả Lan Rùa.
Truyền Thuyết Chi Chủ Đích Phu Nhân
Sau một trận nổ, Du Tiểu Mặc bỗng chốc trờ thành đệ tử dưới danh của phái Thiên Tâm, hơn nữa tư chất rất kém. Ngay lúc hắn chuẩn bị thích ứng với hoàn cảnh, hắn nghe được một tin dữ, nếu như trong vòng nửa năm không thể luyện chế ra thành phẩm đã được chỉ định và trở thành đệ tử chính thức của phái Thiên Tâm, hắn sẽ bị đuổi khỏi phái… Vì thế, Du Tiểu Mặc đang cố gắng kiếm tiền để gặp tên Lăng Tiêu khoác da người, về sau hắn mới sững sờ nhận ra, tên này thật sự khoác một lớp da người… Thuộc tính của Lăng Tiêu: giả nhân giả nghĩa, phúc hắc. *** Du Tiểu Mặc sau khi bị tai nạn tan xác liền xuyên đến một thế giới khác mà tại đây con người có những khả năng siêu phàm, vượt trội về sức mạnh. Và điều đấy không thể ngăn cản được sự thật là em có tài phú hơn người, người ta tu luyện chân chính méo bằng em biết nửa tiếng trước. Rồi như định mệnh, anh công xuất thân từ phố đại gia xuống xóm nhà lá tìm người liền thấy hứng thú với em. Và sau đấy thì khỏi đoán, em chính là X-men mà anh đang cần tìm. Sau đấy thì hai đứa hai thiên phú trời ban thống trị từ ngõ này đến phường kia, cứ thằng nào khoẻ hay con ông cháu bà không thành bạn thì cũng có ân tình cần đáp, thằng nào phản diện ấy hả, khoẻ đến mấy thì cứ đợi chục chương là cũng phải chết thôi. Cả một bộ truyện dài đều nói về quá trình hai đứa phấn đấu từ tổ trưởng khu phố đến chủ tịch thành phố và cuối cùng đã thành công giành vị trí chủ tịch nước thống trị thế giới. Sau đây là một ít về thân thế của hai đứa. Du Tiểu Mặc sinh tại trái đất, vi diệu là ở đây cũng có những người tu chân các thứ [Xin đừng hoang mang mình có phải người trái đất không :]]] Gia tộc em chính là một thế lực lớn TẠI TRÁI ĐẤT về phương diện này. Lúc em sinh ra thì phụ huynh phát hiện em không có thiên phú vì mấy cái thử nghiệm rởm đời dẫn đến em méo biết đến cái gì mà chết tức tưởi và cuộc đời quay 180 độ sang màu hồng rực rỡ [Tác giả tuyệt đối không rủ rê tự vẫn :]]] Sau đấy thì như đã nói, em như một vị thần và trèo lên đỉnh thế giới. Còn về Lăng Tiêu thì từ lúc sinh ra đã éo le, mẹ anh thực ra không phải mẹ anh, bố anh không hoàn toàn là bố anh. Vì nhiều lí do mà bố mẹ anh hợp tác với nhau để có được đứa con xuất chúng dị hợp tử như anh. Người chân chính mang thai anh và trao nốt cho anh phần còn thiếu để anh trở nên bá cmn đạo là..... bố thứ hai anh. Và với một hệ gen biến dị vô cùng phong phú Lăng Tiêu đã thành công trong công tác chọn giống và tiến hoá trở thành bá chủ thế giới. Quá trình thì xin được lược bỏ vì quá nhiều thứ lảm nhảm. Đọc truyện để biết thêm cái kết HE như thế nào. Đánh giá Khá. Có đôi khi hơi sa đà quá. Nhiều thứ lảm nhảm mà hoàn toàn có thể cắt bớt đi, thay vì làm phim Ấn Độ với mỗi cái hít thở cũng phải viết để truyện nó dài ngoằng ra như vậy. Bàn tay vàng cũng hơi vi diệu. Quá phân biệt đối xử, nhân vật phản diện được gây dựng hoành tráng như vậy mà đánh tầm 50 chương đã đi ngỏm củ tỏi. Mỗi đứa phản diện xuất hiện như một vị thần và sau khi hết đất liền bị đá khỏi sân khấu không thương tiếc, chưa kịp chào khán giả một câu liền đi khỏi màn hình. Bất mãn cuối, đây là con trai đó, ngưng bánh bèo. Càng về cuối lại càng bánh bèo là thế nào??!!! H đầu truyện rất nhàm, may mà về cuối đã ổn hơn nhiều, tiến triển tốt...... cắt ngắn H đi. *** Vừa đọc xong truyện này, bây h lại còn đúng 00:12 nữa chứ, mình muốn review luôn cho nóng. Thực sự thì mình bắt đầu nản ở tầm chương 250 nhưng mình lại chợt nghĩ lại mục đích mình bắt đầu đọc, chính là tìm một câu chuyện ấm áp hài hước ngọt ngào an ủi cho tâm hồn sau khi đọc một truyện hết sức nặng nề đau đớn nên mình lại tiếp tục. Và bởi vì mình đã không còn cái nhiệt huyết lúc mới đọc ngôn tình, lúc nào cũng sẵn sàng đọc những truyện dài đến cả 400, 500 chương nên con số 713 và 18 phiên ngoại thực sự là sự thử thách rất lớn. Vì truyện này mình nghĩ đã quá nổi tiếng quá kinh điển rồi nhỉ, công thụ quen nhau bên nhau yêu nhau rất tự nhiên và đáng yêu. Đoạn đầu truyện anh công rất thần bí, trí lực lại kinh người, bảo vệ em thụ không sai một chút nào. Sau đó là cả quá trình thu phục yêu thú và tiểu đệ cũng như đánh quái đánh háo hôi của 2 người, từng bước tạo nên 1 truyền thuyết. Điểm trừ của truyện là có vài chỗ hơi bị hở hoặc tác giả quên không làm sáng tỏ (cũng có thể tác giả làm mập mờ rồi nhưng mình vẫn không hiểu) ví dụ như rốt cuộc âm mưu của Lâm Tiếu là gì, đã làm gì mà khiến cho Lăng Tiêu lại thức dậy? Nhưng cũng chỉ là vài điểm nhỏ ở đấy thôi, tổng thể thì câu truyện vẫn rất hay, logic, có sức hút cao. Công lao lớn nhất ở đây chắc chắn là ở người edit rồi, edit rất hay rất thuần lại còn tự nhiên nhưng có điều mình băn khoăn mãi là về vấn đề giờ giấc. Bởi vì 1 canh giờ là 2 tiếng cho nên mình không biết canh giờ ở trong truyện là rốt cuộc là giờ chuẩn hay người edit của để vậy cho có phong thái cổ xưa và dễ hiểu. Còn một vấn đề nữa mình không biết là tại người edit hay nguyên tác tiếng Trung đã thế nhưng mà ngôn ngữ nói có hơi nhiều quá, nhiều đoạn cảm thấy thật hơi chối. Các cặp đôi phụ cũng rất đáng yêu, có điều tác giả chẳng chú tâm gì mấy, nuối tiếc nhất của mình là không được thấy đôi sư đồ Phó Thương Khung và Vệ Bạch chính thức từ ái đồ trở thành thê tử. Còn nữa, có một vấn đề chỉ nằm ở ngoại truyện, vấn đề này chính là nam phụ. Cũng vì một vài ảnh hưởng tâm lý trong cuộc sống hiện tại của mình và đặc biệt là sở thích cá nhân, mình có phần chướng mắt cái thứ tình cảm của em trai Tiểu Mặc dành cho Tiểu Mặc, cũng hơi chướng mắt cái cách đối xử và suy nghĩ của Tiểu Mặc về cái phần tình cảm không đơn thuần đấy. Đến bản thân em thụ còn thấy chột dạ khi nhắc đến mối quan hệ của em và em trai trước công thì chứng tỏ em thụ cũng đã có nhận thức về phần tình cảm ấy rồi nhưng mà thụ vẫn tình nguyện nghĩ rằng tình cảm ấy chỉ hơi đặc biệt hơn tình anh em chút xíu thôi. Nói thật thì khi thấy đoạn em trai Tiểu Mặc ghen với Lăng Tiêu mình còn thấy phẫn nộ và uất ức thay cho Lăng Tiêu. Nam phụ à, anh có quyền gì? Anh có quyền gì chứ? Mình lan man dài dòng về cái tiểu tiết này quá rồi, tốt xấu gì Lăng Tiêu cũng là chúa tể, cái phần tâm tư nhỏ nhoi lại còn vướng (cũng như chính là cái cớ để gần gũi) tầng quan hệ anh em này, sẽ giải quyết rất dễ dàng rồi. Nói chung thì bộ này rất hay và đáng đọc chỉ là nó có chút hơi dài quá. Mời các bạn đón đọc Truyền Thuyết Chi Chủ Đích Phu Nhân của tác giả Doãn Gia.