Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Sự Quyến Rũ Nam Tính

Văn án: [1] Đàn bà 30, như lang như hổ Sau khi Chu Lăng biết Hướng Nghị, đối với những lời này xúc động sâu sắc. [2] Nghe đồn trên phố có anh thợ sửa xe cặp kè với một phú bà, Người đẹp da trắng, chân dài eo nhỏ, ngực 36D. Nhưng quan trọng nhất là gia đình giàu có, ra tay hào phóng. Có người hỏi cuộc đời người kia thể nghiệm như thế nào? Hướng Nghị đáp: Trầm mê sắc đẹp, từ từ gầy yếu.   Cause I'm your lady And you are my man Whenever you reach for me I'll do all that I can We're heading for something Somewhere I've never been Sometimes I am frightened But I'm ready to learn Of the power of love (Bởi vì em là người phụ nữ của lòng anh Còn anh là người đàn ông trong tim em Mỗi khi anh đến với em Em sẽ làm tất cả những gì có thể. Chúng mình đang hướng tới một nơi Nơi mà em chưa từng biết Đôi khi em vẫn còn lo sợ Nhưng em đã sẵn sàng để bước tiếp Nhờ sức mạnh của tình yêu)* Đa phần mọi người thường vẫn có quan niệm rằng: một người đàn ông nghèo yêu một phụ nữ giàu là hèn mọn, nhưng mình nghĩ, thật ra, một người đàn ông không có đủ dũng khí đối mặt với tình cảm của anh ta, theo đuổi người phụ nữ anh ta muốn, đó mới là một người đàn ông hèn mọn chân chính. Có lẽ nếu đứng ở vị trí của một người ngoài cuộc không biết gì, dùng ánh mắt của người trần tục để nhìn nhận, thì quan hệ giữa Hướng Nghị, một người lính xuất ngũ nay là thợ sửa xe thuộc tầng lớp đáy của xã hội, cùng với Chu Lăng, phú bà chủ tịch Hội đồng quản trị một trong những Tập đoàn kinh doanh lớn mạnh hàng đầu, ở tầng lớp thượng lưu cao cấp nhất, là điều thật khó lý giải, hoặc giả có thể lý giải, thì sẽ là theo chiều hướng méo mó xấu xí nhất. Dù sao bây giờ, đâu còn mấy ai tin vào tình yêu nữa, phải không? Nhưng bất kể là tôi, hay bạn, chúng ta chưa từng được trải nghiệm, thì tình yêu đích thật vẫn tồn tại, hiếm hoi, nhưng vẫn tồn tại. Giống như vào đầu thế kỉ 19, có vị vua Edward VIII đã lựa chọn ở bên người phụ nữ Mỹ bình thường từng hai đời chồng mà sẵn sàng từ bỏ ngai vàng, từ bỏ cả nước Anh. Vì tình yêu, một người có thể trả giá đến mức độ nào, làm những gì, hẳn sẽ luôn là câu hỏi mà không một nhà khoa học hay triết gia có thể dùng lý luận thông thường để giải thích được. Vì thế, một người sống trên đời giống như Chu Lăng, đã kinh qua hết những bể dâu, nếm trải lòng người ấm lạnh, từng nghèo khổ bần cùng, mà nay đang hưởng thụ đời vinh hoa phú quý, thì đến bây giờ, khi gặp được một người đàn ông thật lòng thật dạ yêu thương mình, trong mắt trong tim chỉ có mình, tình yêu ấy đã thật sự chạm đến phần sâu nhất của trái tim cô, khiến cô chấp nhận đánh đổi vì nó. *** Nhưng trước khi dẫn đến kết cục này, thì phải kể đến duyên nợ thuở ban đầu gặp gỡ giữa Chu Lăng và Hướng Nghị, phần mà xin được nhường cho chàng ca sĩ đáng yêu trẻ trâu Tiền Gia Tô-người có lời vẫn luôn muốn nói: Còn không phải là nhờ lão tử đây làm ông tơ bà nguyệt, xe duyên cho hai người họ đến với nhau hay sao!!! Khi đó, Chu Lăng đang còn là một goá phụ hấp dẫn, một người phụ nữ ở độ tuổi 30 rực rỡ phong tình nhất. Tiền Gia Tô được con gái cũ chồng trước của Chu Lăng thuê đến để quyến rũ cô, trong chuỗi âm mưu hòng cướp lại gia sản bố để lại, nhưng dĩ nhiên chiêu trò hèn hạ này nhanh chóng bị Chu Lăng phát hiện bởi cậu chàng này quá mức ngây thơ, nào có lấy nửa phần kinh nghiệm. Muốn gậy ông đập lưng ông, cô quyết định tiếp xúc với Tiền Gia Tô để moi thêm thông tin từ cô con gái riêng này, mà vì thế, lại kéo theo việc gặp gỡ Hướng Nghị, người anh họ trầm mặc ít nói, cơ bắp cuồn cuộn, nam tính đầy mình của cậu. Buổi đầu, họ tựa như hai đường thẳng song song, khi thế giới của anh chỉ có cửa hàng-căn nhà nhỏ với những công việc đơn điệu hàng ngày như sửa xe, chăm sóc bà nội, nấu ăn, tập thể dục...còn thế giới của cô thì hoa lệ ầm ỹ với những cuộc vui thâu đêm, tiệc tùng, shopping và du lịch bất tận. Anh chạy một chiếc xe điện bình thường, cô thay xe ô tô đắt tiền như thay áo. Anh mặc những bộ quần áo quê mùa, còn cô luôn khoác trên mình những bộ cánh thời thượng nhất...Thế nhưng, bất kể những khác biệt đó, họ đã nhanh chóng bị hấp dẫn bởi nhau bằng một lực hút đơn thuần sơ khai nhất từ thời cổ xưa vẫn tồn tại giữa giống đực và giống cái, giữa một người đàn ông và một người đàn bà: họ thèm muốn cơ thể nhau. Đó là thứ đã đưa họ đến với nhau, nhưng không phải là tất cả của mối quan hệ giữa anh và cô. Vì Hướng Nghị, người đàn ông kiên định luôn biết mình muốn gì và sẽ làm gì biết mình đã yêu người phụ nữ yêu nghiệt này rồi. Có lẽ là ngay từ lúc ban đầu gặp cô, anh đã nhìn thấy bên ngoài lớp quần áo đắt tiền, những chiếc xe thể thao sành điệu, cuộc sống xa hoa màu mè, hay bên dưới vẻ ngoài cao ngạo thành thục vẫn dùng để phòng bị với thế giới của Chu Lăng là một trái tim lương thiện, một tâm hồn bị tổn thương chờ được an ủi. Mất bố mẹ từ năm 8 tuổi, Chu Lăng phải chịu cảnh sống ăn nhờ ở đậu, lớn lên trong sự ghẻ lạnh, ngược đãi tàn bạo của bà ngoại, cậu mợ rồi em họ. Vất vả chật vật vượt qua mấy năm học nhờ sự giúp đỡ của thầy cô, đến lúc đậu Đại học thì bị mợ xé thư thông báo, ép gả cô cho một người đàn ông què cụt. Cô bỏ trốn đến thành phố và gặp được Thời Tuấn, được hắn giúp đỡ tìm việc và nhập học, lúc suýt bị lừa đem bán lại nhờ hắn cứu một mạng đưa về, từ cảm kích đến dùng tất cả sự mến mộ trong sáng của mối tình đầu mà yêu hắn; nhưng đúng lúc đang mặn nồng nhất thì hắn lại cấu kết cùng mợ, dâng cô cho người bố nuôi vừa li dị đang cần tìm một người vợ trẻ trung để sinh con kế thừa gia nghiệp. Hai năm sau, chưa kịp có con, người đàn ông lớn tuổi đó mất vì bệnh, để lại tất cả cổ phần công ty cho cô, nhưng kèm theo đó là một điều kiện tiên quyết: nếu cô tái hôn, sẽ phải từ bỏ toàn bộ gia sản. Thế là, Chu Lăng cứ sống những ngày tháng hưởng thụ vô vị không mục đích đó, cho đến khi cô gặp được Hướng Nghị. "Ai, nắm lấy tay ta, níu giữ ta nửa đời điên loạn? Ai, hôn lên mắt ta, chở che ta nửa kiếp lênh đênh? Nắm lấy tay người, che đi nửa đời điên loạn Hôn lên mắt người, che người nửa kiếp lênh đênh"** Thời Tuấn đã từng tự hỏi, rốt cuộc điều gì khiến Chu Lăng say đắm một thợ sửa xe tầm thường như thế? Điều gì khiến người phụ nữ vẫn mang vẻ mặt lạnh nhạt khi gặp hắn lại toả sáng rạng ngời hạnh phúc nhường kia khi ở bên người đó, thứ hạnh phúc mà dường như không tiền bạc châu báu nào trên đời có thể mua được? Hắn đâu biết. Có thể anh nghèo, không có tiền đưa cô đi nhà hàng đắt tiền, sắm cho cô những bộ váy áo hàng hiệu, trang sức kim cương... Chỉ là, đó đâu phải là những thứ mà Chu Lăng cần, dù sao cô cũng chẳng thiếu; Nhưng người đàn ông ấy lại có thể vì cô vào bếp nấu những bữa cơm mang đậm hương vị gia đình, dùng đôi tay đầy sức mạnh của mình ủ ấm cho bàn chân giá lạnh của cô, quở trách mỗi khi cô mặc đồ phong phanh, đội mưa mang thuốc cảm cho cô giữa đêm hôm khuya khoắt, kề cận chăm sóc cho cô mỗi khi cô bị bệnh, mang cho cô sự ấm áp chân thật đến từ cơ thể nam tính đó mỗi đêm mùa đông lạnh... Thiên hạ vẫn cho rằng phụ nữ ham hư vinh, điều này dĩ nhiên luôn đúng, nhưng thật ra, so với những thứ màu mè bên ngoài ấy, thì những chăm sóc vụn vặt hàng ngày mới chính là những thứ khiến cho phụ nữ cảm động và khắc sâu tận đáy lòng. Nhất là với Chu Lăng, người từ nhỏ đã cô độc, chịu ngược đãi, bị lừa lọc, luôn thiếu vắng tình yêu thương, thì một tấm chân tình như vậy, đã thật sự lay động được trái tim cô rồi. (Hướng Nghị có điều muốn nói: Thành thật một chút đi, không phải em lựa chọn ở bên anh vì trầm mê cơ thể của anh đây sao? ????) Ngoài ra, nói thêm chút về nam chính Hướng Nghị, đừng chê anh nghèo, thật ra, đây cũng là một người đàn ông rất bản lĩnh đấy nhé. Năm xưa, anh là một người lính xuất sắc thuộc hàng nhất nhì, nếu có điều kiện ở lại phấn đấu chắc chắn sẽ phát triển thêm, nhưng do bà nội bị ung thư nên anh mới giải ngũ, về quê mở một cửa hàng sửa xe nhỏ gần nhà để có thêm nhiều thời gian chăm sóc bà. Đúng là một người vô cũng hiếu thuận, trọng tình cảm, có trách nhiệm, dám gánh vác. Sau này, khi đã xác định xây dựng cuộc sống với Chu Lăng, anh cũng xông pha gây dựng sự nghiệp của mình, để có thể thực hiện lời hứa "Anh nuôi em", không để Chu Lăng phải chịu quá nhiều thiệt thòi. *** Chốt lại, "Sự quyến rũ nam tính" mặc dù có plot mang màu sắc khá hiện thực, nhưng thật ra nó là một câu chuyện thuần ngọt ngào, những chi tiết u ám chỉ được phác hoạ sơ qua, quá trình hai người đến với nhau không phải đấu tranh quá nhiều, không hề có khó khăn bất trắc gì lớn, mang một cảm giác rất "thuận lý thành chương". Dù không phải là một cuốn truyện quá mức đặc sắc, cảm động nhưng nó nhẹ nhàng, ấm áp, đầy đủ hương vị, có tình yêu, cũng có tình cảm gia đình. Đặc biệt, xin được nhấn mạnh phần này một nghìn lần!!! Đó là khi nhắc đến những điểm hấp dẫn của "Sự quyến rũ nam tính", quả thật không thể không kể đến những cảnh sắc siêu cấp nóng bỏng của nó. Trong cái thời buổi mà H không phải kiểu tắt đèn đóng cửa bảo nhau, thì cũng chỉ là canh xương nước lèo uống tạm, H ở đây có thể xếp vào dạng vô cùng kích thích với những màn dạo đầu được mô tả rất chi tiết, và đặc biệt là diễn ra tràn ngập từ đầu đến cuối truyện. Nói chung, sau bao ngày tháng ăn chay, reviewer thuộc #team_mê_thịt có thể nói là được thoả mãn no nê một phen rồi *tung bông* *bật Mode (chế độ) cực kì hưng phấn!!!*. Vậy nên, những bạn đọc yêu sắc ơi, còn chần chừ gì nữa mà không nhảy, à, không lao ngay xuống hố; và cả những độc giả dù không đam mê xôi thịt nhưng nếu yêu thích sủng ngọt thì cũng có thể cân nhắc thử đọc câu chuyện này ạ~ *, Lyrics bài hát The power of love Link: https://youtu.be/Y8HOfcYWZoo **, Trích dẫn truyện "Lâu chủ vô tình", Nhất Độ Quân Hoa. *** “Cho tôimộtly nước” Hai giờ sáng, Lose Demon chấm dứt kinh doanh, ca sĩ Tiền Gia Tô hát hò cả đêm, cổ họngđãsắp bốc cháy. Phục vụ Tiểu Thái có quan hệ tốt với cậu đem tớimộtly nước: “Hôm nay biểu diễn cũngkhôngtệ lắm, tôi thấy bầukhôngkhí rất tốt.” Tiền Gia Tô phóng khoáng hất tóc máiđãướt mồ hôi lên,“Cũng tạm được.” Trong giọngnóicũngkhôngche giấu đượcmộtít kiêu ngạo. “Đừngnóithế, vừa rồi cậu thổ lộ cũng rất có hiệu quả mà.” Nhưng Tiền Gia Tô lại khác thườngkhôngnóigì, gõ bàn thúc giục cậu ta:“Nhanh lên, chết khát mất!” Tiểu Thái lén lút liếc mắt bốn phía, những người khác đều dọn dẹp vệ sinh,khôngai chú ý đến nơi này. Cậu ta nhấc ly nước lên, len lén đặtmộttờ giấy ở phía dưới, đẩy đến trước mặt Tiền Gia Tô, nháy nháy mắt vài cái. Tiền Gia Tô chẳng hiểu gì, đem ly nước uốngmộthơi cạn sạch, thở phàonhẹnhõmmộtcái, lúc này mới mở tờ giấynhỏđó ra. trênđó chỉ có mấy chữ đơn giản: ‘Chờ cậu tại Khách sạn quốc tế Houghton phòng 2333’. Cậu sửng sốt:“Ở đâu ra?” “Người đẹp mà cậu mời rượu lúc nãy đưa.” Tiểu Thái che miệngnóinhỏgiọng, e sợ dường nhưsẽcó ai nghe được, vẻ mặt mờ ám “Tôi hiểu mà”. Người phụ nữ kia...... Đây là muốn ngủ với cậu sao? Hình như hơi nhanh nhỉ? Hơn nữa khách sạn quốc tế Houghton, ôi chao, là khách sạn 5 sao đấy! Tiền Gia Tô nắm bắt xúc cảm trơn bóng của tờ giấynhỏ, liếm liếm môi. Chả trách người liên lạc với cậunóingười phụ nữ này có tiền muốn làm gì cũng được, chậc. nóithậtra, mới đầu cậu còn tưởng rằng đối tượng làmộtlàmộtbà già,khôngnghĩ tới thực tế làmộtngười có vóc dáng vô cùng đẹp. Nếu sớm biết thế, cậu nhất địnhsẽgật đầu mạnh hơn Tiền Gia Tô nhét tờ giấy vào túi quần bò, huýt sáo, đường làm quan rộng mở, ra ngoài rồi ngồi lên xe. Khách sạn Houghton cách quán barkhôngxa, chỉ hai quảng trường. Tiền Gia Tô cưỡi con xe máy điệnnhỏmàu vàng, hai mươi phútđãđến nơi. Khách sạn là tòa nhà cao nhất khu này, khí thế rộng lớn, ngọn đèn flash rực rỡ cùng kiến trúc cực kỳhiệnđại kết hợp với nhau lại càng tăng thêm sức mạnh, tản ra khắp nơi khiến cho những người dân nghèo bị bức bách mất bình tĩnh. Tiền Gia Tôđãquen sống ở khu dân cư bénhỏ, lần đầu tiên đến chỗ này ngay cả viên gạch đều lóe lên nhân dân tệ làm tăng vẻ huy hoàng của khách sạn, lập tức cảm thấy dù theo sát trào lưu thời thượng là kiểu tóc xoăn nhuộm vàng của Hàn cũng chẳng cứu vớt cậu được, cả ngườikhôngche giấu đều toát ra hơi thở nghèo nàn, thối nát. Lại cúi đầu nhìn nhìn tờ giấy tản ra mùi hương nước hoa dễ chịu – phòng 2333, con số của gian phòng đókhôngphảiđangcười nhạo cậu sao?   Mời các bạn đón đọc Sự Quyến Rũ Nam Tính của tác giả Nhất Tự Mi.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Phượng Nghi Thiên Hạ - Tâm Doanh Cốc
Liễu Khinh Vũ, xuất thân từ danh gia vọng tộc, kì tuyển tú năm ấy đến miếu Nguyệt Lão, một lòng mong muốn được gả cho nam tử tốt nhất trong thiên hạ - Hoàng đế. Nàng không ngờ ở chính miếu Nguyệt Lão ấy, nàng gặp được nam tử cướp đi trái tim mình - Lý Hy. Chàng nhặt khăn tay nàng đánh rơi, cùng nàng hứa hẹn sẽ đem khăn đến phủ trả lại cho nàng. Nhưng chưa đợi được, xe ngựa tuyển tú đã đưa nàng vào cung. Nàng không ngờ, ở vườn hoa trước đại điện, nàng không gặp hoàng đế mà lại gặp Lý Hy. Chàng mặc triều phục đội mũ quan... Thời khắc ấy, ước nguyện của Khinh Vũ đã thay đổi, một lòng hi vọng không được chọn, cũng Lý Hy hẹn ước bên nhau. Nàng đến tạ ý chỉ của Thái hậu, không ngờ lại gặp Hoàng đế. Tiểu muội muội của Hoàng đế một mực đòi Hoàng huynh đi thả diều, còn kéo theo nàng. Hắn phát hiện ra miếng ngọc bội trên cổ nàng - miếng ngọc trước đây rất lâu, khi còn bé trong lúc bị sốt cao được nàng bên cạnh chăm sóc hắn đã tặng cho nàng. Hoàng đế ép buộc nàng bên mình, hôn sự với Lý Hy bỗng chốc hóa hư không. Nàng căm phẫn nhưng không thể kháng chỉ, đau thương nhìn nam tử mình yêu bị Hoàng đế điều ra biên ải đánh giặc. Nàng là nữ nhân của Hoàng đế nhưng ngày đêm mong nhớ nam tử khác, hỏi thăm tin tức về Lý Hy. Nàng mang thai, ngày Lý Hy trở về, nàng đang ở cữ vội vàng chạy đến đài gác, ngắm Lý Hy từ xa, khóc đến thương tâm. Nàng được phong hậu, Lý Hy được Thái hậu tứ hôn... Từ ngày đó, nàng tự chôn vùi hết tình cảm dành cho Lý Hy. Nàng ở Hậu cung càn quấy, dùng thủ đoạn lộ liễu bao nhiêu cũng chưa từng thấy ai trách cứ, phát giác. Đám phi tần nhìn nàng căm phẫn. Hoàng đế dung túng yêu thương nàng, nàng không càn quấy nữa, luôn bồi hắn uống thuốc bổ. Hoàng đế uống thuốc, uống suốt 6 năm, cuối cùng sắc mặt nhợt nhạt nói: “Trẫm biết… là nàng hạ độc, cho dù là thuốc độc, trẫm cũng không thể chống lại sự thùy mị của nàng… Khinh Vũ, đây là tội lớn phản nghịch đó… cái đầu nhỏ của nàng làm sao mà giữ được…” Đến giây phút cuối cùng ấy, Liễu Khinh Vũ bật khóc. Đến cuối cùng, nàng cũng trả được thù, nhưng nhận lại được gì? Nàng không nhận ra người nàng hận nhất cũng từ từ ăn sâu vào tâm gan trở thành người nàng yêu nhất... -----[ Trích đoạn 1 ]----- Ta chưa từng biết, chỉ cần ta tùy ý cười là có thể khiến hoàng đế điên đảo thần hồn. Trong lúc nửa mơ nửa tỉnh, nội giám đến gọi hoàng đế lâm triều, hắn vừa định đứng dậy, cánh tay ta đột nhiên ôm lấy thắt lưng cường tráng, dịu dàng cười nói: “Hoàng thượng, ở lại với nô tỳ một lát được không…” Vì thế quân vương không vào triều sớm. Ta không thích kiến trúc cổ xưa của Đông cung, hắn liền sai người thu thập hoa cỏ của cả kinh thành và ngoại ô, ủ thành nước hoa, pha thuốc màu quét lại vôi cho ta, lập tức khắp kinh thành không ngửi thấy hương hoa, bướm chỉ bay lượn dập dờn trong Đông cung. Nửa đêm ta đột nhiên muốn ngắm tuyết, hắn không ngại tối trời đưa ta lên Ly Sơn. Ta nóng lòng nhớ nhà, hắn thuận theo ý ta xuống tuần phía Nam. Sử quan ghi chép: Đương kim thánh thượng và hoàng hậu yêu thương lẫn nhau, tình cảm gắn bó, nguyện làm uyên ương không làm tiên. -----[ Trích đoạn 2 ]----- Rốt cuộc ta đã trả được thù, nào những thống khổ ngày xưa hắn trút lên người ta, nào những cưỡng bức tù túng hai năm trong mù mịt tăm tốt, ta đã trả lại hết. Hắn hít một hơi sâu, khó khăn nói: “Trẫm biết… là nàng hạ độc, cho dù là thuốc độc, trẫm cũng không thể chống lại sự thùy mị của nàng… Khinh Vũ, đây là tội lớn phản nghịch đó… cái đầu nhỏ của nàng làm sao mà giữ được…” Ta thảng thốt không nói lên lời. Hắn quả thực biết hết… trao hết quyền lực cho ta để ta có thể giữ được tính mạng, thậm chí sau khi ngôi vua thay đổi vẫn hưởng phồn hoa! Ta cứ cho là hắn hồ đồ, đầu óc bị sắc đẹp của ta làm mê muội, hóa ra hắn vẫn tỉnh táo, chỉ có một mình ta chìm đắm trong thù hận, không tài nào thoát ra… Nước mắt của ta lăn xuống, ta thấy ánh mắt hắn dần dần tản mát, sinh khí từ từ rút khỏi thân thể, trong lòng chợt len lỏi một tia hối hận, mà hắn lại nở nụ cười, “Có phải chung quy nàng cũng không hận được trẫm phải không… Thế nhưng trẫm chưa bao giờ hối hận cả! Ha ha…” Bàn tay nắm lấy tay ta bỗng chốc siết chặt, ánh mắt tỏa ra sự tinh nhuệ rực rỡ như sao băng, cuối cùng lụi tắt trong bóng tối khôn cùng, “Khinh Vũ, trẫm cảm thấy rất may mắn vì kiếp này trẫm là hoàng đế… nhờ vậy mới có quyền lực cưỡng ép giữ nàng lại bên cạnh!”   Mời các bạn đón đọc Phượng Nghi Thiên Hạ của tác giả Tâm Doanh Cốc.
Vương Phủ Hỗ Xuyên Hàng Ngày - Hoa Lý Tầm Hoan
Trấn Bắc Vương thế tử Việt Dung là “thần tiên sống” trong mắt của mọi người, còn nhớ ngày thế tử ra đời trên trời giáng xuống cam lộ, giải đại nạn hạn hán ở Tây Bắc, có vị cao nhân từng nói thế tử mệnh cách bất phàm, là Tiên Quân trên trời chuyển thế.  Quả nhiên như lời cao nhân đã nói, thế tử từ nhỏ vấn đạo tu tiên, lớn lên lại thanh lãnh bất phàm, cả người tiên khí phiêu phiêu như trích tiên lạc vào trần gian. Thật khiến cho người ta chỉ dám đứng từ xa mà tôn kính, ngưỡng mộ mà chẳng không dám lại gần vì sợ làm ngại mắt tiên nhân. Mà thế tử phu nhân Tô Cấm là người vô cùng ôn nhu đoan trang, tính tình hiền huệ nhã nhặn, chính là hình mẫu thê tử lý tưởng của vô số nam nhân, càng là hình mẫu dâu hiền mà các mẹ chồng mong ước.  Thế tử Việt Dung và thế tử phu nhân Tô Cấm đã thành thân hơn ba năm, cùng nhau dưỡng dục một nhi tử, tuy tình cảm không nồng nàn đến khắc cốt ghi tâm nhưng cũng tương kính như tân, là đôi phu thê mẫu mực trong mắt của mọi người. Chính Việt Dung và Tô Cấm cũng cảm thấy như vậy. Mãi cho đến một ngày, vì một tai nạn nhỏ, hai người đột nhiên tráo đổi thân phận, mới phát hiện... Phu quân cao lãnh ưu nhã đại thần tiên ư? Phu nhân ôn nhu đoan trang, kiều kiều nhược nhược tiểu đáng thương à? Không, tất cả đều không tồn tại. Tồn tại chỉ có hai người kỹ thuật diễn siêu cấp, ngụy trang bao nhiêu năm cũng không bị vạch trần mà thôi. Mời các bạn đón đọc Vương Phủ Hỗ Xuyên Hàng Ngày của tác giả Hoa Lý Tầm Hoan.
Khách Bộ Hành Thời Gian - Mộc Phù Sinh
Hành Sùng Ninh – cậu ấm của một tập đoàn nổi tiếng bị bắt cóc năm mười lăm tuổi. Vụ bắt cóc trở thành nỗi ám ảnh của anh, khiến anh phải sống thực vật suốt ba năm. Mười hai năm sau, khi đã trở thành một nhân vật đầy tiếng tăm trong ngành công nghiệp thiết kế đồng hồ, anh gặp Diệp Giai Nam lần đầu tại Ai Cập. Cô chính là người đã tiếp cho anh tia nắng trong cuộc sống. Thế nhưng, tất cả những điều tốt đẹp dường như đều không thể thoát khỏi bàn tay của định mệnh. Hai con người được gặp gỡ là do duyên số, nhưng duyên số hóa thành điều may mắn hay là sự trớ trêu, không ai có thể biết trước được… *** Người thông tuệ thường nói rằng: ‘Chỉ có những kẻ ngốc mới vội vàng.’ Nhưng anh lại chẳng có cách nào ngăn mình đem lòng yêu em.”* Diệp Giai Nam không ngốc cũng chẳng phải là kẻ cuồng si, thế nhưng vào giây phút bóng lưng Hành Sùng Ninh khuất sau ngã rẽ, cô lại chẳng kìm được dòng nước mắt, cứ thế đuổi theo anh, gọi tên anh, hôn anh. Diệp Giai Nam tuyệt đối không dám thú nhận với Hành Sùng Ninh rằng cô đã muốn hôn anh từ lâu lắm rồi, từ cái ngày tình cờ ngồi cạnh anh trên chiếc xe bus đi thăm ngôi đền Abu Simbel ở Ai Cập, khi cô thậm chí còn chưa biết tên anh, còn anh vẫn đang say ngủ với chiếc mũ che mất nửa khuôn mặt, chỉ để lộ đôi môi mà cô thấy cực kỳ quyến rũ.  Một năm sau, hai người gặp lại nhau trong làn mưa bụi giữa rừng hoa ngân hạnh. Lúc này, Diệp Giai Nam đã biết tên anh là Hành Sùng Ninh, người đứng đầu một hãng thiết kế đồng hồ nổi tiếng thế giới và là người mà cô phải khom lưng nịnh hót. Chỉ có điều, hình ảnh của Diệp Giai Nam trong lần gặp lại này có phần nhếch nhác vì mưa và bụi đất. Trong lúc tay xách nách mang, cô lên tiếng xin sự giúp đỡ của anh với hy vọng người đối tác này có thể thể hiện chút phong thái ga-lăng. Thế nhưng, Diệp Giai Nam không ngờ rằng người đàn ông đẹp trai này lại mắc chứng rối loạn ám ảnh cưỡng chế mức độ không nhẹ. Sau này khi nhớ lại ngày hôm đó, ắt hẳn Hành Sùng Ninh cũng có ít nhiều hối hận, nếu ngày đó anh chịu đưa tay giúp cô xách đồ, cô chắc chắn sẽ không ác cảm với anh nhiều đến thế. Nhưng mà, lúc đó trông cô nhếch nhác thảm hại thật sự luôn. Với cả, cuối cùng cô cũng thích anh trước đấy thôi =__= Chỉ có điều, từ chỗ “cực kỳ ác cảm” cho tới “thích” của Diệp Giai Nam là cả một quá trình, mà quá trình đó bao gồm việc cô “tình cờ” hắt cả một xô máu gà vào người anh theo đúng nghĩa đen, sau đó lại bị anh “vô tình” vặn trật khớp xương bả vai đau phát khóc. Tóm lại là nghiệp quật cả đôi cho đẹp lòng nhau.  Mời các bạn đón đọc Khách Bộ Hành Thời Gian của tác giả Mộc Phù Sinh.
Tiểu Khả Ái, Tan Học Đừng Đi! - Xuân Phong Lựu Hỏa
Văn án1:  Sở Sở vừa mới chuyển tới Nhất Trung, ngay lập tức đã bị đại ca học bá của Nhất Trung để mắt tới.  Khi đó ngay cả cô cũng không hiểu.  Kiểu người bị tự bế vừa lại ngốc nghếch như mình sao có thể có người thích được. Đối với vấn đề này, Lục Xuyên chỉ bày tỏ: "Chỉ số thông minh của tôi là 170." "Lục Xuyên có IQ 170, mỗi ngày đều vì cậu mà thần hồn điên đảo." Văn án 2: Sở Sở vừa mới chuyển tới Nhất Trung đã bị Lục Xuyên đánh dấu, lập tức trở thành "Cô gái của đại ca" trong truyền thuyết. Đi trên đường ai ai cũng đều gọi cô một tiếng: "Chị dâu nhỏ." Người khác hỏi Lục Xuyên, là một học thần của Nhất Trung, vì sao mà liếc mắt một cái lại nhìn trúng con thỏ con bệnh tự kỉ chậm nhiệt lại còn đội sổ cuối lớp kia vậy. Lục Xuyên nhướng mày: "Cô ấy dậy thì sớm, ăn rất ngon." *** Cuối tháng chín, kỳ nghỉ Quốc Khánh dài hạn mà các bạn học mong đợi rốt cuộc cũng đã tới, lúc bài giảng cuối cùng kết thúc, trên mặt mỗi người đều xuất hiện sự hưng phấn, đồng loạt ùa ra ngoài phòng học, các nam sinh hẹn nhau ra thao trường chơi bóng, các bạn nữ thì tốp ba tốp năm rủ nhau đi xem phim dạo phố. Trong hành lang ký túc xá, thỉnh thoảng có vài bạn học kéo theo rương hành lý đi ra cổng lớn, mặc dù kỳ nghỉ không dài, nhưng vẫn có vài bạn nào có nhà ở gần thì vẫn phải trở về vài ngày. Trong phòng, Sở Sở thu dọn xong hành lý của mình, lại bỏ sách vở ôn tập vào trong cặp sách, điện thoại di động vang lên. "Mẹ, con sắp xuống rồi." Sau khi Sở Sở cúp điện thoại, dựng đứng rương hành lý lên. "Sở Sở, mình tiễn cậu ra ngoài." Thời Hiểu cầm theo hộp đựng cơm đứng dậy, tiện thể đến nhà ăn mua cơm. Cô ấy giúp Sở Sở đỡ lấy hành lý đi xuống dưới lầu, Sở Sở hỏi cô ấy: "Lễ quốc khánh...không trở về nhà sao?" "Nhà mình ở xa, nằm phía nông thôn đường núi cũng rất khó đi, mình lười chịu khổ lắm." Thời Hiểu cười cười: "Mình quyết định ở lại trường ôn tập luôn." "Ừm." ... Mời các bạn đón đọc Tiểu Khả Ái, Tan Học Đừng Đi! của tác giả Xuân Phong Lựu Hỏa.