Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Dâm Môi Sai

Doãn Thu Thủy vốn là đệ nhất mỹ nhân, là tiểu thư Doãn gia vô cùng quyền quý. Vậy mà hồng nhan bạc mệnh, nàng lại trở thành nạn nhân của Chiết Hoa công tử - tên "dâm môi sai" chuyên đáp ứng yêu cầu của bọn người hèn hạ. Thế gian bất luận là nam hay nữ, Tu La dạ xoa hay Tây Thi như hoa như ngọc, chỉ cần người trả giá, hắn nhất định thay người ra tay, tiền trao cháo múc, hoặc dâm hoặc giết hoặc bán hoặc tặng, muốn làm gì cũng được. Ranh ma là vậy, ấy mà cũng có ngày hắn bị trúng độc! Mà độc lại chính do Doãn Thu Thủy ra tay!   Tiểu thư khuê các Thu Thủy năm xưa giờ đã là Y Y của Xuân Hồng Lâu. Điều kiện giải độc của Y Y ngắn gọn chỉ bốn chữ: cưới hỏi đàng hoàng. Dưới nét chữ thanh thoát ấy là những căm hờn, những đau khổ và tuyệt vọng chính hắn là người gây ra cho nàng! Khúc đàn du dương, dáng hình như hoa như ngọc của Y Y dần khiến cả thể xác lẫn tâm trí của một kẻ khôn ngoan như hắn phải đầu hàng. Y Y dần trả thù mối thù khắc ghim trong tim nàng. Nàng khiến hắn phải tận tay giết chết đứa con của mình, khiến người hắn yêu phải chết đau đớn… Càng đi sâu vào con đường báo thù, trái tim nàng lại càng lạc nhịp. Giá như hắn không phải là Chiết Nhan công tử! “Y Y, ta biết nàng hận ta, nếu không phải do ta…Nhưng bây giờ mọi thứ đã thay đổi, người cũng đã mất, nàng có thể dứt bỏ không? Cùng ta ngày ngày ngắm mặt trời mọc, được không?” Tha thứ cho hắn? Nàng có thể làm được chăng? Có thể gạt bỏ những căm hận, tủi nhục mà nàng đã gánh chịu? Y Y không thể gạt đi những hận thù ấy! Lại càng không thể bỏ qua mà chung sống với hắn! Những tổn thương gây ra cho nhau quá lớn. Lớn đến nỗi mà họ không còn một con đường nào khác cho mình! Con đường duy nhất chính là cái chết! Những đau đớn thể xác khi bị hành hình, bị bệnh tật giày vò nào thể đau hơn trái tim đang vụn nát? Cái kết SE thật quá buồn, nhưng sẽ không có một cái kết nào hợp lý hơn nó! Thật sự thì chỉ thương tiếc và xót xa cho Doãn Thu Thủy. Một đóa hoa sắc nước hương trời mà trải qua biết bao đắng cay, đến lúc nhận được tình yêu vẫn luôn u uất, giày vò, chẳng thể có được hạnh phúc đúng nghĩa! Luật nhân qua không bỏ qua bất cứ ai, cái kết với Chiết Nha công tử chẳng thể bàn cãi thêm nữa. Một đời từng có người hi sinh vì hắn, trao cho hắn tình yêu, đối với hắn có lẽ là quá đủ. Review by #Hàm_Đan Dung Hoa - fb/ReviewNgonTinh0105 Bìa: #Lệ Tần *Hình ảnh chỉ mang tính chất minh họa Cre pic: Google/huaban Văn án: Quan viên Thẩm Quát, một quý ông kỳ quái đẻ ra 1 cô con gái quái dị Thẩm Hành – cũng chính là nữ chính của chúng ta, được cử đi vận chuyển viên đá tế thiên bảo vật abc gì đó, đại loại là rất quý. Xui xẻo cho ông là cô con gái rượu quý hóa lại mang viên đá đi lấp lỗ chó hành cung. Dưới sự bức ép đòi chết của cha, nữ chính buộc phải đi tìm viên đá về bằng mọi giá, cũng như buộc phải qua lại với nam chính, Đoan vương gia, đích tử quý giá của đương kim thánh thượng, thân phận tôn quý, tính khí ba chấm. Họ cùng nhau trải qua nhiều chuyện, đối phó cướp, đối đầu tra nam, rồi dần dần ở bên nhau bình bình dị dị, chẳng cần để tâm đến cách nhìn của người đời. *Trích đoạn 1 vài chỗ bẩn bựa Hắn ôm lấy một con thỏ nhỏ, sườn mặt tuấn tú áp vào lưng nó, vẻ mặt hết sức hiền hòa. “Thịt kho tàu hay hấp”. Nàng chớp mắt hai cái, còn đáp lại: “Nướng đi, không thì mỡ quá”. *********** Thiên Tuế gia không thích ứng mão, chuyện này tất cả văn võ bá quan trong triều ai ai cũng biết. Trước khi thành gia, hắn lấy cớ qua loa tắc trách là thân thể không được tốt, người yếu nhiều bệnh. Sau khi thành gia lập thất, hắn lại lấy cớ phải khai chi tán diệp, nối dõi tông đường. Sau khi cùng cách, hắn cũng chẳng muốn tìm cớ nữa rồi, gửi thẳng tấu chương, viết vài chữ to. Nhàn thê đang trốn, không rảnh vào triều. Thẩm Hành rưng rưng nhìn bức ảnh trên lệnh truy nã ở Hoàng Thành, thầm nghĩ. Cùng cách cũng đã cùng cách rồi, hắn không thể vẽ nàng đẹp một chút được sao? Ngốc nghếch gặp thâm hiểm, sờ cào lộn đá, mới có thể cử án tề mi. Nhận xét: Về mặt nội dung, tác giả Tô Áng không xây dựng cốt truyện quá phức tạp, thiên về kiểu hài bựa nhiều hơn. Điểm nhấn lớn nhất của truyện là về cách xây dựng nhân vật. Các nhân vật bẩn bựa không chịu được, thật ý. Nam chính bệnh thần kinh, lười đến mức chế xe lăn để đi thay vì đi bộ lúc lượn lờ hoa viên. Khí chất thì “thu phong tễ nguyệt”, nhưng hành động thì như tâm thần phân liệt, tính cách thỉnh thoảng khiến mình cười sặc lên. Nhưng anh lại có những câu nói khá deep, thể hiện tư tưởng cao đẹp trong tình yêu, trái tim kiên định, tình yêu ngây thơ chân thành. Nữ chính thì bệnh thần kinh thâm niên, dũng cảm, hào sảng, tuy đã có lúc bị tình yêu làm cho khuất nhục nhưng vì cha mẹ mà kiên cường, là một cô gái hiếu thảo, cũng bị tình yêu làm cho e sợ nhưng rồi vẫn là một cô gái dám yêu dám hận, gặp được đúng người thì không chùn bước. Dàn nhân vật phụ cũng bựa không kém, hoàng hậu mặt liệt nuôi một con chồn đanh đá, hoàng đế chung thủy sợ vợ luôn rầu lòng vì thằng con trai lười biếng suốt ngày viện cớ trốn ứng mão, đùn đẩy việc kế vị ngai vàng, đêm ngày lo lắng bà vợ bỏ rơi mình. Cha nữ chính là viên quan nho nhỏ bộ lễ, nhát gan không dám nhận hối lộ, toàn bộ bổng lộc chỉ nghĩ đến mang đi biếu cấp trên, dẫn đến gia cảnh nghèo rớt mùng tơi. Cũng vì nhát gan mà khi biết mất viên đá tế thiên, ông ngay lập tức đi kiếm quan tài nằm vào đấy đòi tự tử nhưng không chịu chết (-.-!) Điểm trừ có lẽ là phân đoạn cuối truyện, cái kết khiến mình thấy hơi “trí tưởng tượng hơi xa rời thực tế”. Tự nhiên lòi ra bà mẹ nữ chính làm đại hiệp giang hồ xong không chịu ở nhà với chồng để ngao du bốn bể,mấy đứa trẻ con vẫn hơi điêu. Đặc biệt là không có H, làm tôi rất buồn. Nhưng mình tin là truyện đã truyền tới một vài thông điệp có ý nghĩa, đạo nghĩa vợ chồng đâu phải “cử án tề mi”, chỉ cần là yêu nhau thì vẫn có thể trường trường cửu cửu. Tình yêu nam nữ đâu thể cứ xét xứng hay không xứng, tất cả chỉ nên dựa vào hai chữ thích hợp. Mình tin đó là chân lý vĩnh hằng của tình yêu. Nhẹ nhàng, hài hước, phù hợp đọc để giải trí. Điểm: 7,5/10 #Số_2 Đôi khi mình nghĩ bản thân mình bị tâm thần phân liệt, luôn thấy quyển truyện này không đủ xuất sắc nhưng lại thích nó, thật sự bứt rứt ý. Tôi đã cố gắng học làm ảnh, nếu có bất kỳ điều gì thì kệ nó đi nhé, dù sao tôi cũng chả biết design đâu, chèn được chữ vào ảnh đã là kỳ tích rồi! Hài hước – cảm động – Có ấm áp, bất chấp hi sinh tính mạng vì Tình thân – Có duyên phận an bài, cảm động trong im lặng, chân thành mà kiên định của Tình yêu – Có những toan tính đấu đá nơi hoàng cung, khúc mắc dây dưa như sợi dây vô tình siết chặt từ thế hệ này đến thế hệ sau – Và cũng có chuyện nhà chuyện phường , cảnh gà bay chó sủa, lông gà vỏ tỏi, kẻ chủ người hầu dở khóc dở cười sống qua ngày cho hết xuân hạ thu đông… Lòng tự trọng của phận nữ nhi –  Thái độ kiên quyết bản lĩnh của bậc nam nhân – Niềm yêu mến và thấu hiểu – Ngày tháng san sẻ, ta cùng ngươi, vượt qua khó khăn cùng nhau. “Giấc mộng ba năm, thời gian lại trôi qua như nước, hắn yên lặng chăm chú nhìn cô nương với đôi mắt sáng trong đang tránh mưa dưới tàng cây, nói với Quế Viên : “Tối hôm nay ta nên mặc bộ quần áo nào để chờ nàng tới đây?” Nàng đứng trên cầu ngắm cảnh, người ngắm cảnh đứng trên cầu ngắm ai. Ánh trăng  soi sáng cõi lòng ai, giấc mộng ai kia lại được ai tô điểm. Lần này, nhất định hắn sẽ không bỏ lỡ nữa”  Câu chuyện về vị Vương gia một khi mở lời ra là khiến người khác phải ngậm miệng, không chừa cho người ta chút sĩ diện nào:)))) “Đầu cô hôi quá đi mất” – “là chỗ thân quen tôi mới thành thật mà nói” =)))))) Thông minh thâm tình, muốn tiền có tiền, muốn vẻ ngoài có vẻ ngoài, muốn võ công cao cường liền đứng thứ hai thứ nhất trong võ lâm, lại còn nhà hắn là cả cái vương triều Khánh Nguyên. Có thể tóm gọn qua lời tự thuật với khuôn mặt chân thật của người trong cuộc như này: “Lừa ngươi làm cái gì? Ngày thường ta chỉ giúp đỡ cha ta xử lý ít việc nhà, thời gian còn lại toàn đi chơi bời lêu lổng hết.” =)))) Đi mua đồ ngọc, mang theo một đống trâm cài tóc, cứ thế nhét hết lên đầu con gái nhà người ta, còn dẫn nàng đi hang cùng ngõ hẻm y như show biểu diễn trang sức chói mù con mắt kẻ đi đường. Đi theo mấy tên buôn ngọc thì phấn khởi kéo nhau tới cả nghĩa địa, tay cầm 1 ngàn lượng bạc còn ngang nhiên như một vị thần tài hào phóng rút túi đưa cho quan tuần tra 300 lạng gọi là của đút lót, còn thật thà bảo: “Đưa thế thôi, tiền còn lại ta còn có chuyện cần dùng” sau đó 1 đường tiêu sái đi thẳng, chỉ khổ thân viên tuần tra, chân xiêu chân vẹo sợ mất hồn. Tóm lại vị này vừa nhây, vừa buồn cười, lại độc miệng, thế nhưng thân là thế tử mang trong mình máu chảy hoàng gia, sự uy nghiêm và khí chất vương giả ở nơi Tô Vận Cẩm, dẫu cho đứng ở nghĩa địa cũng làm người ta phải e sợ. Hắn cái gì cũng tốt, chỉ trừ mỗi tội học võ mà không bảo sự phụ dạy nốt món khinh công. Nữ nhân trẻ trung trong cảnh nguy nan bất đắc dĩ phải lấy thắt lưng quý báu ra xài thế mà liền bị vị vương gia này khinh bỉ bảo “ồ, y như cái dây hay dùng để thắt cổ tự vẫn trong cung ấy”, Thẩm đại tiểu thư dũng cảm ôm hắn nhảy qua núi cho tới khi nghe câu “ta không biết khinh công” liền xúc động rớt thẳng cái vèo xuống vách núi, ăn dầm nằm dề ở thôn nọ suốt 1 tháng trời vì gãy tay, còn mang thêm danh “tiểu nương tử” và 1 vé đi thăm quan 3 ngày miễn phí tại phòng giam của thôn vì tội đánh người trong khi kẻ đó còn dám lớn tiếng cướp “chồng” nàng =))).  Âý thế mà tên vương gia kia không thèm đưa cơm cho nàng dù chỉ 1 lần, đã thế còn bị bà cô hàng xóm tốt bụng dùng ánh mắt ái ngại thủ thỉ “hắn đang ở nhà tâm sự cùng người khác” khiến nàng tức chết. Cho đến khi Đoan vương gia dùng nhan sắc của mình làm cần câu dụ cô ả mê trai kia tiết lộ lối ra, 2 người lại thêm lần hoạn nạn có nhau, cũng vì kề cận cửa chết mà hiểu thêm về đối phương. Tô Nguyệt Cẩm – cũng chính là vị Đoan vương gia cao cao tại thượng này, hắn nói với nàng rằng bởi vì khi còn bé bị người tính kế cho ngửi nhiều độc dược, cho nên bây giờ đã không còn sợ hãi thứ độc tính nào nữa, rõ ràng bản thân bị hãm hại , ấy vậy mà một câu nói ra vô cùng bình thản cứ như kẻ trúng độc vốn không phải là hắn. Mà trong con mắt của Thẩm Hành, kẻ quyền cao chức trọng như Tô Nguyệt Cẩm, cuộc sống hóa ra không hẳn là dễ dàng như nàng vẫn tưởng, có được ngày hôm nay, bởi vì cái mạng của hắn giữ tốt. Vẫn nói, cha hắn là hoàng đế, mẹ hắn làm chủ cả cái hậu cung, thế nhưng một Mẫn vương phi năm xưa cũng đã làm cho người mẹ mặt liệt của hắn phát điên lên vì phát hiện con trai mình bị trúng độc. Chốn cung đình là nơi mà Thẩm Hành không bao giờ muốn lui tới, càng hiểu thêm về Tô Nguyệt Cẩm, nàng càng không muốn một lần nữa nảy sinh mộng tưởng cùng hắn nói chuyện yêu đương. Một Lâm Hi Hòa, một nhà Họ Lâm chối bỏ nàng dâu kiệu đã tới trước cửa như nàng, khiến cho Thẩm Hành cay đắng nghĩ đến khoảng cách thân phận và hiện thực không thể chối bỏ : với chức quan tam phẩm của cha nàng, giàu sang phú quý là thứ huyễn hoặc, chỉ cần có thể an ổn sống qua ngày là một chuyện đáng mừng rồi. 1 tháng sau thoát nạn dắt nhau ra đường, gặp lão cha Thẩm Quát đang lững thững trên yên ngựa, tuy nhiên đắng lòng một nỗi bộ dạng của Thẩm đại tiểu thư bây giờ thảm đến mức cha nàng cũng không nhận ra nổi, còn bị ông già nhà nàng liếc cái rồi khinh bỉ bảo: “thanh niên trẻ tuổi không tu chí làm ăn lại đua đòi làm ăn mày cơ chứ” ^^ . Nói thật, nhà họ Thẩm này người nào cũng tưng tửng, đầu óc nhiều khi chập cheng =))) ngay từ chương đầu, Thẩm đại tiểu thư còn ngồi xếp bằng nhìn cha mình nằm yên vị trong quan tài loay hoay dặn dò kẻ hầu sau khi ổng chết thì phải làm thế nào. Cũng may có sự kiện bi hài cha không nhận mặt này, mà sau đó hai vị giả dạng ăn mày trên đây lại lôi kéo nhau, đánh cả quan canh gác cổng chỉ để có được 2 suất vào nhà giam ăn bữa cơm tù cho lại sức, Tô thiên thuế lại còn đanh đá bắt buộc phải chọn nhà giam phía Nam vì lí do nắng không thể chiếu đến =))). Đi tù mà còn bày vẽ quá @@~~. Ăn no thì đi phá án, Tô thiên thuế aka Đoan vương gia vận y phục như ăn mày lôi Thẩm đại tiểu thư cũng nhếch nhác không kém tọa vị trên công đường… náo loạn một phen, xử nạn tham ô, chém chết tham quan. Tô Nguyệt Cẩm trên lầu cao nhìn gian thần bị hành quyết, cao giọng trấn an nhân dân, xứng đáng trong mắt con dân Khánh Nguyên là một vị hoàng tử tài đức vẹn toàn. Riêng Thẩm hành lại thấy, hắn ngày càng xa vời, tốt nhất là tránh xa, bởi vì trèo cao thì ngã đau, bị rắn cắn một lần muôn kiếp sợ dây thừng. Cái ngày đáng nhẽ hạnh phúc nhất trong cuộc đời nàng đã bị kẻ có quyền thế xem thường nơi đầu miệng, bị chị em thân thiết chế nhạo đục nước béo cò, còn cha nàng già yếu phủ phục trên nền đất hết lời cầu xin, mặc cho bị đánh đau đến giàn giụa nước mắt. Lần đầu tiên trong đời, Thẩm Hành cầm kiếm giết người đến đỏ mắt, cũng là lần cuối cùng nàng thề rằng cả đời này không lấy kẻ giàu sang chỉ biết quyền cao coi trọng. Thế nhưng mọi chuyện vẫn còn rất dài rất dài……Bởi vì người nàng gặp phải chính là Tô Nguyệt Cẩm. Hắn không xem mình là thái tử khi ở chung với nàng, không vội vàng đưa cho Thẩm Hành những thứ nàng cần như là của bố thí mà sẽ tất bật đi kiếm những thứ ấy cùng nàng. Tô Nguyệt Cẩm, hắn đường đường là Vương gia cung kính trong mắt bề tôi, nhưng với cô gái nhỏ kia, hắn chỉ là một chàng trai rất nhiều năm về trước trúng độc nặng mà sinh bệnh, vô tình nhặt được những lá thư gửi cho “Hi Hòa” của một A Hành nào đó viết tặng. Hắn là người cần mẫn đáp trả lại từng lá thư mà chưa một lần thú nhận thân phận, hắn lén lút trao lại, lén lút sai người đưa đi gặp nàng mà chỉ dám đứng xa nhìn trộm. Nhìn được rồi, lòng ngập tràn niềm phấn khởi, lại chỉ mong che đậy vẻ ngượng ngùng bằng một câu nói đượm nét trẻ con : “nàng không đẹp mắt bằng ta” =)))) Cũng chính là hắn, đau lòng nghe tin Thẩm Hành kết hôn trong lúc chữa trị, sau đó lại mừng đến phát điên được mẫu thân dẫn lên núi nổ pháo ăn mừng vì Thẩm Hành hủy hôn. Nàng gả cho nam nhân khác, hắn đau lòng, nàng không gả nữa, hắn vui mừng cũng lại nôn nóng, bởi vì nàng trứơc sau vẫn không biết hắn là ai. Thế nhưng Tô Nguyệt Cẩm vào năm 20 tuổi đã nói rõ với Cố Duẫn Chi, nam phụ của chúng ta rằng “ngươi có yêu nàng ấy, nhưng tình yêu của ngươi không đủ để vượt qua địa vị và chức trách”… Thậm chí sẵn sàng mặt dày theo đuổi con gái nhà người ta, xe ngựa tốt thì bảo đang hư, dăm bữa nửa tháng leo lên đi nhờ một đoạn, lại còn dăm bữa tọa lạc trong nhà Thẩm gia, ngồi chung mâm ăn dưa muối đạm bạc với cả người hầu của nàng. Hắn yêu thương, thấu hiểu, tôn trọng và bao dung che chở cho nàng cùng người nhà. Bởi vì đã trải qua gian khổ cho nên hắn sâu sắc hiểu được nỗi sợ hãi và đề phòng của nàng đối với chốn cung đình đầy rẫy hiểm ác, vì vậy từng bước nhẹ nhàng tựa như tình cờ đến gần, ban đầu chỉ là những quan tâm thầm lặng, về sau khi lòng đã định liền không ngại thể hiện tâm ý để cảm hóa trái tim từng chịu tổn thương của Thẩm Hành. Dù phải trải qua không ít những cạm bẫy và khó khăn thế nhưng hành trình thủy chung với mối tình đơn phương cho đến một ngày đường hoàng nắm lấy tay người mình yêu đứng trên đỉnh cao bình định thiên hạ của vị thế tử Tô Vận Cẩm cuối cùng cũng đã viên mãn. Không muốn trêu chọc vào Vương gia phúc hắc, nhưng nào ngờ càng lúc càng lún sâu, hóa ra cao không với tới, không phải ý chỉ thân phận hay địa vị, mà chính là khoảng cách giữa lòng người mà thôi. Nữ chính Thẩm Hành, khí phách, xinh đẹp, nhưng nhiều khi cũng bị ngáo, đem cả cục đá quý đi nhét lỗ thoát nước trong hoàng cung, đi cướp tiền nhà quan lại tham ô còn ngồi thủ thỉ an ủi phu nhân nhà người ta cho tới khi lính tới bắt thì xách mông chạy thẳng cẳng. Một đoạn giải trí ngắn ngủi  của Thẩm đại tiểu thư trong lúc hờn dỗi Đoan vương gia, liền đi gặp đối tượng mai mối: Nàng lấy chiếc khăn tay trên eo tối hôm qua mới thêu xong, chân thành nói: “Trương công tử thấy nữ công này được không?” Trương Phú Quý trừng mắt nhìn mấy đường may chằng chịt không phân biệt nổi, vô cùng kính nể chắp tay: “Quả nhiên Thẩm tiểu thư không phải nữ tử bình thường, thêu một con công cũng có thể nổi bật đến vậy, tại hạ đúng là mở mang tầm mắt.” Thẩm Hành học theo hắn cũng chắp tay lên. “Công tử thật biết nói đùa, ta thêu một con linh xà mà.” =))))) quỳ…. Ngày mùa thu lá phong đỏ rực, từng chiếc lá chập chờn theo gió, rực lên một loáng hồng. Trương công tử cạnh bên nói: “Lá phong này đẹp thật, giống hệt như được đổ lên một xô máu chó. Nếu nàng thích, chờ chúng ta kết hôn rồi, ta sẽ trồng một vườn trong sân, nhìn cũng thấy vui.” Thẩm Hành nghe xong thì hài lòng gật đầu, nàng thấy hai chữ máu chó này rất hợp với ý nàng. =)) Thẩm Hành không được học nhiều, mỗi cái nhấc tay tề mi cũng không tỏ vẻ tiểu thư đài các nho nhã uyển chuyển, nàng thuộc kiểu nữ nhân lấy niềm vui cuộc sống trong đời thường làm niềm vui bản thân, tự do tự tại, biết tiến biết lùi, thông minh ấy là nhờ biết dùng đầu để suy nghĩ ở thời khắc mấu chốt chứ không phải mang ra khoe mẽ trước mặt kẻ khác. Lúc gặp phải tình yêu và khuôn mặt đáng ghét nhưng không tài nào ghét nổi của Đoan vương gia, nghe tin hắn nói qua với phụ thân trai gái đã gạo nấu thành cơm hết cả, không nói nhiều lời, sáng sớm trèo tường xông vào đánh đấm cho hả dạ. Thế nhưng cho dù là nữ cường, khi đã gặp được người thực tâm yêu thương, phó thác số phận của hắn cùng nàng kết duyên thì cô gái Thẩm Hành nào cũng sẽ liền mềm mỏng, rung động như bao nữ nhân khác. Nói chung như cái tựa, truyện rất hài, nhưng cũng hàm chứa rất nhiều ý nghĩa, về tình yêu nam nữ, tình cảm gia đình, về những bất công đối xử trong xã hội, tình ngay lí gian lòng người khó đoán. Truyện có một số nút thắt đáng chú ý, như vụ án Thẩm Quát bị vu oan tham ô hối lộ và nhân vật nam không ra nam nữ không ra nữ “vị hôn thê nuôi từ nhỏ của Tô nguyệt cẩm – Tô Dạng tiểu chủ” xuất hiện” gây sóng gió suốt mấy chương gần cuối.. Bạn này buồn cười lắm, lấy vợ mà nhà cũng do Tô tiểu thiên tuế tự ý sắp xếp, đêm ôm vợ ngủ thì nghe Quế Viên công công nhà vị vương gia kia hét tung trời “hình như Vương phi nhà ta sắp sinh” dù sự thật bà nội Thẩm Hành bà ấy chỉ mới đau bụng một tí thoy hà =)))) . Quan trọng là vợ hắn sao lại là thần y cơ chứ. Bên cạnh Tô Nguyệt Cẩm, Thẩm Hành còn có vô vàn nhân vật hài hước thỏa sức bung lụa mà Tô Áng đã cho xuất hiện, là hoàng hậu Nhiêu nhiễm mặt đơ vào phòng con trai mình liền bị chất vấn “Vào phòng con đẻ cũng phải gõ cửa” =))), biết rằng phu quân mình gây ra lầm lỡ còn bằng lòng cho quý phi sinh con vì nàng cho rằng hài tử là không có lỗi; là vị hoàng đế Khánh nguyên triều ai cũng sợ thế mà mỗi lần Hoàng hậu đến tháng đều chính tay mình nhét tro cho nàng, trong lòng luôn ân hận đến nỗi mỗi lần đều tắm cho tróc hết cả da vì nhớ lại sai lầm năm xưa, vào ngày nàng sinh Tô Nguyệt Cẩm cũng là ngày hắn lăn lộn trên giường với nữ nhân khác, mà lí do ấy chính là bị hạ thuốc. Là Thẩm Quát đại nhân quyết không tham ô sống cuộc đời trong sạch cho đến ngày nghe vị chủ mẫu thiên hạ an tọa trên cao mặt đơ cười haha hai tiếng bảo “để Thẩm Hành về làm dâu nhà ta” thì lập tức khóc ngất rồi xỉu tại chỗ; là Trương Vãn Quân – vị tỷ muôi thân thiết ngày xưa cùng Thẩm Hành, bản tính độc ác, cuối cùng lãnh cái chết tức tưởi bởi vị công chúa sắp lấy phu quân trăm nghìn kế mới có được của ả. … Tô Áng đã khắc họa nên 2 nhân vật chính hết sức ấn tượng, không nhuốm vẻ cao siêu hay nhan sắc tuyệt trần như những bộ truyện cổ đại khác, cũng không xen vào mấy màn cung đấu thâm sâu hay những mẩu chuyện máu chó làm ức chế người đọc. Chỉ đơn giản là một vị vương gia được hoàng đế sủng ái, ngày nhỏ bị bệnh nặng vô tình nhặt được thư của một cô gái nhỏ viết cho người khác nhưng bị vứt đi… sau đó quyết tâm thức dậy từ sớm dâng sớ xin cưới vợ, vua không cho cũng không sao, nhà gái không quyền cao cũng không sao, không làm hoàng đế cũng không sao, chỉ cần lấy vợ sinh con ngày ngày đi ăn bánh quế là được. Niềm vui của Đoan vương là gì ? là ở bên Thẩm Hành, là ăn bánh mà sống qua ngày =)))))) Đến lúc thực sự sinh ra đứa con đầu lòng, “Sao lại xấu thế này”……phu phụ nhìn nhau oán thầm “Ta đã bảo nàng ăn ít cam rồi mà”. Sau này, đứa trẻ đáng thương là thái tử Tô yến trợn mắt hỏi phụ hoàng Tô Nguyệt Cẩm của nó: “Lúc đó nhi thần xấu vậy sao?”. Tô thiên tuế dịu dàng vỗ về đầu cậu, rất hiền hòa nói : “Ngày mai phụ hoàng dẫn con đi xem khỉ, nhìn rồi con sẽ hiểu” =)))))))))) “Nàng nói xem, đời người mấy chục năm ngắn ngủi như vậy, tại sao lại không thể, lần này ta nhất định không buông tay” Mời các bạn đón đọc Dâm Môi Sai của tác giả Nhất Độ Quân Hoa.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Khách Quan Không Thể Được - Lam Bạch Sắc
Chánh thống mà nói, đây là tình yêu và khao khát của nam nữ hiện đại trên kinh doanh trên tình trường, thảo luận nghiêng qua, thì đây chính là chuyện xưa về theo đuổi và bị theo đuổi xoay ngược nhiều lần. Thuộc tính của nữ chính: giả trư ăn cọp. Thuộc tính của nam chủ: không biết. Độ phúc hắc, độ khó chịu đều không biết. Ý nghĩa chính của truyện: thề tiến hành sự nghiệp ăn sạch sành sanh đến cùng. *** Giới thiệu có vẻ hơi tối nghĩa, nên mình mạn phép giới thiệu thêm. Thật ra thì cốt truyện không mới, cái hay là ở cách viết của tác giả thôi. Nói tóm lại là tiểu hồ ly bị lão hồ ly chấm trúng, trợ lý bị phó tổng ăn sạch, oan gia đối đầu, gặp mặt khó quên, từng bước vào bẫy, hài hước không ngừng...  Nữ chính tuyệt không tiểu bạch, cũng có tính cầu tiến, ăn nói khá sắc bén... Nam chính thì vô cùng âm hiểm và biến thái... Cảnh H làm mình sặc sụa. Thật ra thì mình cũng vô năng trong vụ giới thiệu. *** Trên thế giới khoảng cách xa xôi nhất, không phải chân trời góc biển, không phải sinh ly tử biệt, mà là bạn thật vất vả bon chen lên xe điện ngầm tuyết số 382, tôi lại không chen lên được --!! Hồ Nhất Hạ ở dưới sự tấn công của bốn phương tám phía trước sau, rốt cuộc bị dẹp thành nhân thịt trong bánh nướng, một khắc cửa xe điện ngầm khép, mới thật vất vả rút ra một cái tay, phất tay từ biệt Lãnh Tĩnh ngoài cửa. Con người Lãnh Tĩnh, người cũng như tên, trên thực tế là một tiểu thư vô cùng dễ dàng xù lông, lúc này đang ở ngoài cửa, trông mong nhìn xe điện ngầm đang bắt đầu chạy chầm chậm, mếu máo làm vẻ muốn khóc. Phía bên này, Hồ Nhất Hạ trước sau như một, cười như không tim không phổi. Báo cứng vì thiếu hụt đồng tình đối với bạn tốt tới rất nhanh, xe điện ngầm chạy một mạch, mỗi lần Hồ Nhất Hạ đều bị người đoạt đi chỗ trống, thủy chung không có chỗ lớn đặt chân. Mang giày cao gót ba tấc, giống như đạp trên mũi đao, chân cũng sắp đứt, cô tự nhiên không rãnh bận tâm hình tượng, nương nhờ một góc, làm sao thoải mái được. Tóc thẳng, xõa dài nửa tấc trên vai, áo màu sáng, sạch sẽ nhẹ nhàng khoan khoái, quần ống nhỏ be phối với 1giày cao gót chồng, lộ ra một đoạn mắt cá chân mảnh khảnh, vừa đúng hấp dẫn, ăn mặc như con nhà dòng dõi, dáng dấp cũng vui tai vui mắt, nhưng tư thái bây giờ thì không dám khen tặng, tay chống trên cửa gửi tin nhắn, hận không thể dán mặt lên luôn, như người hoàn toàn không da có xương cốt. Các hành khách nam len lén nhìn, lặng lẽ than: nhưng đáng tiếc, đáng tiếc. "Nếu lần này mình lại không đậu phỏng vấn, cậu sẽ phải nuôi mình tiếp!" Hồ Nhất Hạ ngưỡng khuôn mặt tươi cười nhìn chằm chằm điện thoại di động, ở loại địa phương này còn có thể không coi ai ra gì, đúng là có trình độ. "Cút!" Đầu kia trả lời nhanh như tia chớp. Cô cũng không tức, "Hắc hắc, mình lại cút trở về rồi." Lãnh cô cô này nổi danh miệng cứng lòng mềm, chỉ chốc lát sau đã gửi biểu tình than thở tới đây: "Hồ ly, vì sao cậu ở trong nhà an nhàn không chịu lại phải chạy tới đây? Ừ? Nghe chúng chị em gái một câu, đã đến lần phỏng vấn cuối cùng rồi, cậu phải dụng tâm, ngàn vạn đừng như lần trước, người phỏng vấn đẹp trai cỡ nào cũng không thể chảy nước dãi, nghe chưa?" Trong nháy mắt Hồ Nhất Hạ hơi xụ mặt, nhanh chóng ấn nút: cậu còn không viết vì sao mình chạy tới đây? Nếu như không phải bị hỏng chuyện với họ Hứa kia, mình làm gì phải ngàn dặm xa xôi trốn ra. . . . Ngón tay lại dừng lại ở khắc này, cắn răng một 1cái, xóa toàn bộ 3 chữ đã ấn lúc nãy. Đổi lại: "Cậu không biết người nước ngoài lần trước" Hồ Nhất Hạ ép mình nhớ lại những chuyện tuyệt vời đó, "Cặp mắt kia. . Chậc chậc, so--blue a(rất xanh)!" Lãnh Tĩnh đoán chừng là tức thật, tin nhắn sau đó, dấu chấm than dùng vô cùng mất hồn: "Đại biểu nhân dân cả nước e-- khi dễ cậu!a! ! ! !" Hồ Nhất Hạ nào dám đắc tội nữa, cười hì hì cất điện thoại di động, tiếp tục làm nhân bánh thịt nướng của cô. Thật vất vả mới đến trạm, Hồ Nhất Hạ từ cửa xe điện ngầm đi ra, trang phục và đạo cụ cả người đã sớm thê thảm không nỡ nhìn. Vội vàng xử lý tóc, tránh cho thật thành chuồng gà. Điều chỉnh hô hấp, sau đó thuận một hơi, ngẩng đầu, nhìn về văn phòng mục tiêu nơi xa. Cao ốc cao vút trong mây, cửa thủy tinh khúc xạ ánh sáng gần như ương ngạnh, sáng nay lúc cô còn vùi ở trong chăn, Lãnh cô cô đã ngàn căn vạn dặn: tổng bộ Á Thái (tức là vùng châu Á Thái Bình Dương) của 4S-ray sắp thành truyền thuyết rồi, đến lúc đó cậu giúp mình lưu ý, những cô gái nơi đó có phải đều thanh khiết, đều xinh đẹp, có khí chất hay không? Đêm qua Hồ Nhất Hạ gọi điện về nhà, lời lẽ của ba bình thường, bảo cô cần phải về nhà, Hồ Nhất Hạ chỉ nghiêm mặt, mượn danh nghĩa công ty lớn này cự tuyệt: e"Ngày mai khuê nữ của ba phải đến Ngải Thế Thụy tham gia đợt ra mắt cuối cùng, chờ con câu một con rể tinh anh về cho ba!" Nhớ năm đó ba Hồ dựa vào buôn lậu cải trắng ở Hongkong để dựng nghiệp, nhưng kể từ sau khi bù cả đống tiền lớn bán rau cải vào thị trường chứng khoán, ba liền vung tuyệt bút lên, gia huấn của Hồ gia là: không có văn hóa, thật là đáng sợ. Bất đắc dĩ khuê nữ này học chành lợi hại, nhưng không có một chút tế bào làm ăn, ba Hồ không thể làm gì khác hơn ký thác hy vọng mong manh đến trên người con rể tương lai. Hôm nay khuê nữ vừa nói như thế, lập tức nói đến lời trong lòng, ba vui vẻ, bên tai Hồ Nhất Hạ cũng tạm thanh tỉnh, nhưng vừa cúp điện thoại, trong nháy mắt ngã vào thế giới không tiếng động, cô đột nhiên cũng có chút phiền muộn. .... Mời các bạn đón đọc Khách Quan Không Thể Được của tác giả Lam Bạch Sắc.
Tình Yêu Cấm Loạn - Sĩ Đồ Chi Yêu
Lần nữa tái sinh, vứt bỏ quá khứ, chỉ muốn cả đời phóng túng Chàng là người tài giỏi, ôn nhuận như ngọc, tuấn mỹ bất phàm. Chàng là đế vương yêu dị tà mị. Chàng là kẻ ngông cuồng không chịu gò bó, anh tuấn phiêu dật như tiên giáng trần. Chàng là kẻ phong lưu tuấn lãng bất phàm như ánh mặt trời. “Vũ Nhi, đừng coi thường tình yêu của ta”. “Vũ Nhi, ta chỉ yêu nàng”. “Vũ Nhi, nếu nàng muốn thiên hạ này vậy ta sẽ hai tay dâng tặng”. “Vũ Nhi, hãy quên ta đi, sống khoẻ mạnh”. Gặp nhau đã khó chia ly càng khó, đông phong vô lực bách hoa tàn. *** Đêm, vầng trăng treo cao trên bầu trời, vạn vật trên thế gian được ánh trăng soi tỏ, tạo thành từng tầng mỏng như sương bạc, lại lộ vẻ thê lương. Yên lặng dựa vào lòng Mộc Thanh Liên, trí nhớ vẫn dừng lại trong nháy mắt Mộc Thanh Vũ nhảy xuống vực, Minh Thương Vũ muốn khóc, nhưng nước mắt trong mắt không thể chảy xuống. Nỗ lực vì tình yêu mà được hồi báo như thế, còn có thể dùng từ gì để nói? Nắm chặt áo Mộc Thanh Liên, người run lên. Cảm thấy nàng yếu đuối, cách phần bụng nhô lên, Mộc Thanh Liên chỉ có thể dùng cằm cọ lên mái tóc nàng, đáy mắt bi thương lãnh mạc, không có chút sinh khí. Sao huynh ấy lại rời đi như thế? Sao huynh ấy lại rời đi như vậy? Chẳng lẽ huynh ấy không biết cho tới bây giờ người nàng yêu cũng chỉ có hắn thôi sao? Vì sao, rốt cuộc là vì sao? Sai rồi ư? Mình sai rồi ư? Có phải mình không nên tham gia vào chuyện của bọn họ? Đau đớn, đau đớn, tâm tính thiện lương đau đớn nhưng Mộc Thanh Liên không để lộ ra chút nào. Bởi vì hắn biết nàng còn đau đớn hơn, đau đớn hơn hắn... Một giọt nước trong suốt lăn ra khỏi khóe mắt, rơi vào tóc nàng... Mộc Thanh Liên cầu xin tình yêu hèn mọn như thế khiến Minh Thương Vũ xót xa, muốn khóc rống lên nhưng nàng biết mình không thể làm như vậy. Cho tới bây giờ đều biết Mộc Thanh Liên khéo hiểu lòng người, Mộc Thanh Liên thất khiếu lung linh tâm. Chàng luôn làm bến đỗ cho mình dựa vào liếm láp miệng vết thương vào lúc mình bị thương. Chàng vẫn luôn yêu thương mình sâu sắc. Chính bởi vì rõ điều này nên nàng mới áy náy với hắn. Nhưng áy náy thì thế nào? Ngoài trái tim ra nàng có thể cho hắn bất cứ thứ gì nhưng chỉ riêng trái tim nàng, cả lòng nàng nữa, sao có thể chia làm hai nửa? Lòng của nàng đã cho người nọ từ lâu - người bạc tình không biết quý trọng ấy. Nhưng hắn đã đi rồi, một chút cũng không vướng bận mà rời đi, rời đi một cách dễ dàng, để lại một mình nàng trong tang thương, không quan tâm gì cả. Hận, hận, sao không hận? Hận tới phát điên, hận không thể bắt hồn phách của hắn lại, bắt hắn bỏ vào vạc dầu, dùng lửa luyện ngục mà lăng trì hắn, lăng trì, lăng trì, hận, hận, hận... A...A....A.....A...A...Mộc Thanh Vũ, ta hận chàng, ta hận chàng, ta hận chàng, a a a a a....! Khóc, cuối cùng cũng khóc ra rồi. Vũ Nhi, khóc đi, khóc đi, khóc đi... Là lỗi của ta, ta không nên yêu nàng, không nên lập gia đình với nàng, lại càng không nên để lại giọt máu này. Vũ Nhi, thực xin lỗi... ... Mời các bạn đón đọc Tình Yêu Cấm Loạn của tác giả Sĩ Đồ Chi Yêu.
Nghề Nào Cũng Có Trạng Nguyên - Tịch Quyên
Cổ nhân nói nơi heo hút không thể sinh ra người hiểu lễ nghĩa quả nhiên không sai. Hắn thân là nhị thiếu gia của Trấn quốc công phủ tôn quý lại là biểu đệ ruột đương kim Hoàng Thượng lại bị lũ điêu dân này từ chối ân huệ, quá đáng hơn là nói hắn "đọc quá ít sách" Thế nhưng hắn không hiểu vì sao bản thân lại cứ thích tìm khó chịu, luôn cố gắng tìm cách trò chuyện với hắn ta. Mười năm trời, tháng nào cũng gửi thư cho hắn nhưng ba tháng đổi lại là một phong thư cãi lộn. Càng không ngờ hơn hắn ta lại dám cải nam trang đi thi, đậu luôn chức trạng nguyên. Dù là nam hay nữ thì hắn ta đều khiến người khác lo lắng như vậy. Không được! dù hắn có phạm tội khi quân phải chém đầu thì hắn cũng không muốn chỉ quen biết nàng có mười năm. *** Vốn dĩ quyển thứ tám mươi mà tôi viết không phải là chuyện này. Nội dung của câu chuyện ban đầu ấy tuyệt đối không có gì đặc biệt, chỉ là một câu chuyện ngôn tình bình thường, nhưng vì nó là quyển thứ tám mươi mà tôi viết trong sự nghiệp sáng tác của mình, càng là cột mốc hai mươi năm tôi trở thành "Tịch Quyên" nên xem ra phải rất thận trọng, thế nên, tôi không hề bất ngờ mà lao đầu viết... Tôi cũng không biết tại sao lại khó như vậy, mới viết được tám chương là quăng bản thảo, thật lâu cũng không có tâm trạng hoàn thành, thế là nó đã mất đi danh hiệu lấp lánh được tôi đánh dấu - "kỷ niệm quyển thứ tám mươi và hai mươi năm". Có lẽ, vận mệnh đã định mấy con số này rất ý nghĩa với tôi, vì thế nó không nên là một quyển ngôn tình hiện đại đơn giản nhưng không hề trơn tru. Quyển đầu tiên của tôi là truyện cổ đại, quyển thứ tám mươi cũng là truyện cổ đại. Thật thú vị. "Tình yêu đan xen thời gian" hoàn thành vào tháng bảy năm 1993, sau đó tôi được cho biết bản thảo được thông qua, tháng mười một xuất bản; lúc đó tôi cảm thấy mình chỉ là một vị khách qua đường trong giới ngôn tình, căn bản không định viết tiếp, quyển truyện ấy là quyển duy nhất trong đời được in thành sách, vậy cứ dùng tên thật để kỷ niệm. Mà bây giờ... tác phẩm vốn dùng tên thật để kỷ niệm kia đúng là một kỷ niệm hiếm thấy. Bởi vì chỉ có quyển đầu tiên được in mới có, đến quyển thứ hai, nhà xuất bản sẽ gọi điện thương lượng: cô lấy bút danh đi. Thế là, tôi cũng lấy bút danh mà không ngờ bút danh này lại dùng đến bây giờ chứ không phải chỉ dùng hai ba lần rồi chìm nghỉm trong biển sách mênh mông. Một bút danh có thể dùng đến hai mươi năm cũng là điều hiếm thấy; ngay cả bản thân tôi cũng không dám tin tưởng, suýt nữa đi mua bánh kem tự ăn mừng cho chính mình; trên bánh kem viết: Tịch Quyên, sinh nhật hai mươi tuổi vui vẻ. Sau đó tôi lại nghĩ, dù sao mình cũng đã qua cái tuổi ăn uống thả cửa cũng sẽ không béo phì rồi, loại chuyện như mua bánh kem chỉ nghĩ thôi là được, chứ nếu làm thật thì ăn xong sẽ khiến tôi vô cùng phiền não mất. Cho nên, rêu rao trong phần cuối truyện là được chứ đừng kiếm chuyện với thân thể của mình. Tuy luôn viết nhưng sau khi viết nhiều năm, tôi thường hay có cảm giác rằng tác phẩm mình đang viết có lẽ là quyển cuối cùng! Đâu ngờ hết năm này đến năm khác, dù mỗi ngày sáng tác ít nhưng luôn không ngừng nghỉ, một năm còn có thể viết hai ba quyển, điều này đối với tôi mà nói thật sự là rất cừ. Người sáng tác bình thường chỉ duy trì nhiệt huyết ở năm năm đầu; năm năm sau đó sẽ tự sinh ra nhận thức với mình rằng "ồ, mình là một tác giả chuyên nghiệp này!", lúc đó sẽ có lòng cầu tiến rất mạnh, cảm thấy mình phải có đạo đức nghề nghiệp nên có, thế là sẽ tìm về một số lượng lớn sách, cảm thấy tự mình cần mở rộng tầm mắt, trau dồi kiến thức, mỗi lần sáng tác đều phải càng dụng tâm hơn càng cẩn thận hơn càng phong phú hơn_____ Yêu cầu với bản thân nhiều thì người bị hành hạ không chỉ có chính mình mà còn có độc giả____được rồi, tôi thừa nhận là tôi tùy hứng, luôn thỏa mãn ước muốn sáng tác của mình trước tiên rồi mới nghĩ đến vấn đề độc giả có thích chuyện này hay không. Tôi luôn cảm thấy mình đã có may mắn làm một người sáng tác thì đương nhiên phải trút hết những thứ trong đầu cho thỏa thích, vậy mới không uổng phí. Sau mười năm sáng tác, chí khí tràn trề "ta là tác giả" đã bị mài mòn gần hết, tâm cảnh cũng bình lặng lại. Không còn quá để ý phê bình của độc giả, không còn khổ sở vì những bình luận ác ý trên mạng, đương nhiên, cũng không quá hồi âm nữa; sau đó, mỗi lần viết một quyển đều nghĩ rằng: đây hẳn là quyển cuối cùng nhỉ_____năm thứ hai mươi, khi viết quyển thứ tám mươi, tôi vẫn nghĩ như vậy.... Tôi nghĩ, bất kỳ một người sáng tác nào cũng rất khó phác thảo được cả đời làm nghề này của mình. Chúng tôi thừa nhận, khả năng sáng tác của một người là có hạn. Dù chưa từng dừng bút không có nghĩa là luôn đổi mới mà đa phần là lặp lại phong cách của mình, những câu chuyện viết khác đi cũng không khác quá nhiều. Tuy có tâm muốn đột phá nhưng nhận ra không dễ dàng như vậy; thế nên, người luôn sáng tác hai mươi năm như tôi cũng không dám nói mình có thể sáng tác đến năm thứ ba mươi hay bốn mươi......Mấy con số này kêu lên rất dọa người! Nếu thật sự có thể như vậy, tôi cũng sẽ sùng bái với sự kiên trì bền bỉ vĩ đại của mình. Thôi, quay lại đề tài chính. Sau khi nhiều lần bấm ngón tay xác định mình thật sự đã viết được hai mươi năm, tôi mới nhận ra, kỳ thực mấy năm nay lượng sáng tác của tôi tương đương với trạng thái nửa về hưu rồi! Khi tôi càng xem trọng nghề nghiệp này thì sẽ càng cẩn thận. Đồng thời, càng có ý định mỗi lần đều phải viết khác nhau, dù biết rõ rằng sức sáng tác không thể nào cuồn cuộn không dứt, nhưng cứ luôn gây sự với chính mình, thế là, viết chậm lại, ra sách ít hơn, hơn nữa cứ luôn không hài lòng với chính mình.......tôi luôn tự tìm phiền toái, cả đời này có lẽ cũng không thay đổi được. Tôi không rõ những tác giả ngôn tình xuất đạo cùng thời với mình còn bao nhiêu người vẫn kiên trì sáng tác nhưng tôi biết hoàn cảnh thị trường cực kỳ ác liệt, trong nhà sách ở Đài Loan ngôn tình không còn là thời kỳ cường thịnh chiếm nửa giang sơn nữa mà bây giờ đáng thương tội nghiệp nấp trong quầy sách nhỏ nơi xó xỉnh, không đất cắm dùi. Thời kỳ thịnh vượng và xuống dốc của ngôn tình, tôi đều đã trải qua. Thân là một thành viên trong đó, tôi từng rất khổ sở, từng rất căm giận bất bình, từng rất hoang mang, cũng từng có ý nghĩ từ bỏ. Nhưng, bất kể tâm tư thay đổi thế nào, bất kể tiếc nuối bao nhiêu vì sự xuống dốc của ngôn tình, từ đầu đến cuối tôi vẫn không có dũng khí chân chính buông bút___tôi yêu ngôn tình hơn nửa đời người, tôi là tác giả, lại càng là độc giả, luôn tâm niệm trong lòng rằng vất vả lắm mới làm tác giả, sao nỡ đành buông bút? Thế gian này làm độc giả cả đời rất dễ nhưng nếu muốn làm tác giả cả đời là hi vọng xa vời, đặc biệt trong thời đại ngày nay lại càng là như thế. Bởi vì yêu, cho nên không từ bỏ. Bởi vì không dễ dàng, cho nên không buông được. Mặc dù tôi cũng không biết tôi sẽ viết đến khi nào, nhưng cứ luôn cảm giác rằng cứ chống đỡ tiếp, gắng gượng tiếp, trong đầu còn có cốt truyện, hai tay còn có thể viết, nhà xuất bản còn sẵn lòng xuất bản cho mình, vậy thì, cứ tiếp tục thôi, đến khi tận mắt thấy một thời mới lại phất nó lên một lần nữa, đến lúc đó, dù có thoái lui cũng cam tâm hơn một chút. Được rồi, không nói mấy thứ này nữa. Nói về truyện lần này của chúng ta đi. Về hệ liệt "Bộ bộ tinh tâm" này, từ đầu tháng hai nhà xuất bản đã gọi muốn tháng sáu xong bản thảo, tức có hơn bốn tháng thời gian. Quãng thời gian này, tôi ôn lại cảm giác gấp rút đã nhiều năm chưa cảm nhận, người vốn quen chậm rãi hoàn thành bản thảo bỗng chốc phải hoàn thành trong thời gian giới hạn, thật vô cùng khó. Nói thực, tôi tháng sáu mới nộp bản thảo đã là muộn hơn người khác rất nhiều rồi. Không phải không muốn nhanh nhưng khó, gần mười lăm vạn chữ, viết đến mức khiến tôi thở hồng hộc, chết cả đống tế bào não, đúng là có sách thì sẽ có động lực, bất kể thế nào cũng phải để tác phẩm tốt hơn một chút, thế là lại càng tính toán chi li với nội dung cũng như câu chữ; càng đừng nói viết cổ đại phải tra tìm rất nhiều tư liệu, tuy hiện nay internet rất tiện lợi nhưng đôi khi bạn phải hiểu rõ hướng mình tìm mới có thể đưa vào chữ mấu chốt, đúng không? Ví dụ như, khi tôi quyết định để nữ chính mười tuổi thi đậu tú tài, vậy thì tôi phải tìm được chứng cứ để thuyết phục chính mình rằng tuổi nhỏ như vậy mà thi đậu tú tài không phải là không có khả năng. Thế là, tôi lên mạng hết tra lại tìm, cuối cùng cũng tìm được trạng nguyên trẻ tuổi nhất trong lịch sử__ Mạc Tuyên Khanh. Đó là người thời Đường Tuyên Tông, mười hai tuổi thi đậu tú tài, mười bảy tuổi thi đậu trạng nguyên, tuy bất hạnh trẻ tuổi mất sớm nhưng sự tích về cậu đến nay vẫn được lưu truyền ở quê nhà, được xây "Trạng nguyên từ", cúng bái vào lễ tết. Lại ví dụ như, tôi phải tìm trong lịch sử liệu thật sự có nữ trạng nguyên không? Sau đó, tôi phát hiện là có, khoa khi của Thái Bình Thiên Quốc mở đã cho ra một nữ trạng nguyên. Nữ trạng nguyên ấy tên Phó Thiện Tường, nghe nói tài mạo song toàn hiếm thấy, đáng tiếc Thái Bình Thiên Quốc chưa được mấy năm liền bị diệt vong; chủ trương nam nữ bình đẳng của Thái Bình Thiên Quốc đương nhiên cũng theo sự sụp đổ của chính quyền mà hóa thành bọt nước trong con sông dài lịch sử, tất cả những điều từng không được lịch sử xem trọng đều không cách nào kiểm chứng, hết thảy chỉ có thể trở thành "nghe nói". Viết truyện cổ đại chính là như vậy, độc giả sẽ không tích cực với bạn, nhưng tác giả lại luôn gây sự với chính mình, luôn cảm thấy phải cố hết sức tìm tư liệu lịch sử để thuyết phục bản thân về tính hợp lý của những điều mình viết. Dù sao cũng có thể nhân đó mà trau dồi kiến thức, đúng không? Cho nên nói, viết truyện cố đại đúng là một chuyện vừa vui sướng vừa đau khổ. Tóm lại, bị sách của mình hành hạ hơn bốn tháng, sau khi viết xong, tôi cảm thấy như tróc một lớp da, đồng thời lại đầy cảm giác thành tựu, cảm thấy cái đầu rỗng của mình được bổ sung không ít kiến thức. Phi Điền hiếm khi thiết kế hoạt động sách lần này, tóm lại là tôi viết rất vui thích, tôi nghĩ những tác giả khác tham dự cũng có cùng tâm trạng giống tôi, sau khi nỗ lực sáng tác vừa hồi hộp vừa mong đợi phản ứng của các bạn độc giả. Đây là quyển thứ tám mươi được tôi hoàn thành vào năm sáng tác thứ hai mươi. Tôi thích mấy con số này, thích cái năm này, thích câu chuyện này; cũng như, vừa khéo vào thời điểm này lại có hoạt động sách. Trùng hợp và viên mãn. Cảm giác thật tuyệt. Hi vọng mọi người cũng thích quyển sách này như tôi vậy. Tịch Quyên. Mời các bạn đón đoc Nghề Nào Cũng Có Trạng Nguyên của tác giả Tịch Quyên.
Đây Khoảng Sao Trời, Kia Khoảng Biển - Đồng Hoa
Người ấy, là sao trời rực rỡ trong ánh mắt; người ấy, là biển cả bao la tận đáy lòng. Tình yêu giống như đời người, vĩnh viễn sẽ cùng tồn tại như hoa tươi và bụi gai. Nếu tình yêu của tôi là hoa tươi, tôi nguyện lòng ôm đóa hoa xinh đẹp và ngát hương ấy; nếu tình yêu của tôi là bụi gai, tôi cũng sẽ không chút do dự ôm ấp bụi gai đầy bén nhọn và đau đớn ấy. Bởi vì, khi tôi ôm hoa tươi, chính là lúc Ngô Cứ Lam dùng hạnh phúc và ngọt ngào cho tôi sự tươi đẹp và ngát hương thơm; khi tôi ôm bụi gai, anh đã sớm dùng máu tươi trong lồng ngực ấm rộng của mình tạo ra bụi gai bén nhọn và đau đớn. Nếu chúng tôi ôm nhau chỉ có thể là bụi gai, tôi nguyện lòng dùng sức, cố gắng ôm chặt anh thêm chút nữa! Cho dù bụi gai đâm thủng da thịt, đâm sâu vào lục phủ ngũ tạng, bẩn thỉu, nhơ nhớp, tôi chỉ cần có thể gần anh thêm chút nữa, thêm một chút nữa thôi! *** Con người nhất định cũng sẽ trở thành những ngôi sao vĩnh hằng, cho dù đã rời xa, thậm chí chết đi, hào quang kia vẫn lóe sáng trong bầu trời đêm tối, chiếu rọi người ở lại đến muôn đời. Nửa tháng sau. Tôi và Ngô Cứ Lam cử hành hôn lễ ở hải đảo. Địa điểm tổ chức hôn lễ được chọn chính là trên một chiếc du thuyền neo đậu giữa biển rộng, mọi chuyện đã chuẩn bị đâu ra đó, chúng tôi lại lênh đênh trên biển thêm một ngày. Du thuyền được Giang Dịch Thịnh và Vu Tịnh Tịnh trang trí xa hoa lộng lẫy, sống động đến mức trông giống như chiếc thuyền ảo mộng trong mấy câu chuyện cổ tích. Bởi vì Ngô Cứ Lam mẫn cảm với âm thanh, không thích nhiều người ồn ào đông đúc, mà tôi cũng không thích, cho nên hôn lễ của chúng tôi chỉ mời bạn bè và người quen thân nhất. Bên cạnh Ngô Cứ Lam là Violet và Vu Tịnh Tịnh, còn bên cạnh tôi là Giang Dịch Thịnh và Thẩm Dương Huy. Ba tôi vẫn đang dưỡng bệnh, không có cách nào tham gia, Thẩm Dương Huy đành đến dự thay mặt ông. Mẹ tôi phải chăm sóc cho hai đứa con trai, người thì ở xa tận Canada, cũng không có cách nào đến kịp mừng hôn lễ, nên tôi đã đồng ý chia xẻ đoạn video quay lại buổi lễ cho mẹ xem. Kỳ thật, theo pháp luật mà nói, trước đó, tôi và Ngô Cứ Lam đã dựa theo trình tự đăng ký kết hôn nghiêm chỉnh nhất. Nhưng vào thời khắc này, dưới trời biển xanh ngát, nghe được tiếng Violet hỏi: “Ngô Cứ Lam, ngài có đồng ý chấp nhận người phụ nữ ở bên cạnh mình làm bầu bạn suốt đời hay không? Cùng nhau chia sẻ những hạnh phúc cuộc đời này ban cho, cũng sẻ chia những đau khổ mà cuộc đời này mang đến?” Tôi vẫn cảm thấy trái tim của mình cơ hồ trong nháy mắt như muốn ngừng đập. Ngô Cứ Lam nắm tay của tôi, nói: “Tôi đồng ý!” Violet hỏi: “Thẩm La, cô có đồng ý chấp nhận người đàn ông bên cạnh mình làm bầu bạn suốt đời hay không? Cùng nhau chia sẻ những hạnh phúc cuộc đời này ban cho, cũng sẻ chia những đau khổ mà cuộc đời này mang đến?” Tôi mỉm cười, nhìn vào đôi mắt của Ngô Cứ Lam, nói: “Tôi đồng ý!” Violet nói: “Từ nay về sau, hai người chính là bạn đời của nhau, có thể hôn người bạn đời của mình.” Ngô Cứ Lam mỉm cười, vén mạn che mặt của tôi lên, tôi nhắm hai mắt lại, đem cả trái tim của mình giao cho hắn. Mọi người sau khi dùng xong bữa tiệc hải sản lớn mà Ngô Cứ Lam đã tỉ mỉ chuẩn bị, thì quyết định cáo từ, trả lại toàn bộ chiếc du thuyền cho tôi và Ngô Cứ Lam. “Chúc hai người hưởng tuần trăng mật vui vẻ!” Giang Dịch Thịnh mạnh mẽ ôm tôi một chút, sau đó theo Thẩm Duy Huy ngồi chiếc thuyền nhỏ rời đi trước. Vu Tịnh Tịnh kiểm tra tất cả các thiết bị trên du thuyền một lần cuối, dặn dò tôi vài câu: “Hãy giữ liên lạc với chúng tôi bất cứ lúc nào!” “Tôi biết rồi!” Violet hỏi: “Cô đã quyết định đi đâu chưa?” Tôi nói: “Người Trung Quốc có câu ‘Lấy gà theo gà, lấy cho theo chó’, Ngô Cứ Lam đi đến đâu, tôi sẽ theo đến đó.” Violet nở nụ cười, cảm thán nói: “Hành trình trên biển của Regulus… thực sự khiến người ta mong đợi! Nhất định sẽ nhìn thấy những sự vật sự việc khiến nhiều người kinh ngạc, cô nhớ chụp ảnh về cho chúng tôi xem nhé!” Tôi cười nói: “Được! Tịnh Tịnh có tặng cho tôi một cái máy camera không thấm nước, tôi chắc chắn sẽ dùng nó!” ... Mời các bạn đón đọc Đây Khoảng Sao Trời, Kia Khoảng Biển của tác giả Đồng Hoa.