Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Sủng Lâu Sẽ Thành Hôn

Thể loại: Hiện đại, sủng, thanh mai trúc mã Editor: Khang Vy Nhân vật chính: Ngôn Mộc, Cố Duy Nhất Nhiều năm về sau, khi đã trở thành vợ chồng, Cố Duy Nhất nằm trên lưng Ngôn Mộc, cười đến xán lạn hỏi: "Ngôn tiên sinh yêu mến, có phải anh đã sớm động tâm với em không?" Người đàn ông bên dưới liền khinh thường hừ nhẹ: "Cố Duy Nhất em nhớ kỹ, anh chính là bị em cưỡng gian" Người phụ nữ trên lưng cười khoe khoang, ôm chặt lấy cổ anh nói: "Cho dù là thế thì anh cũng là của em và chỉ có thể là của em" Từ trước đến nay không biết đến tình yêu Từ tình yêu đến hôn nhân Sủng lâu sẽ thành hôn *** "Sủng Lâu Sẽ Thành Hôn" là một câu truyện tình yêu ngọt ngào giữa Cố Duy Nhất và Ngôn Mộc. Mạch truyện rất nhẹ nhàng, không có tiểu tam gây sóng gió, không có gia đình cấm cản, tất cả đều thuận lý thành chương. Cố Duy Nhất người đúng như tên, là bảo bối duy nhất của Cố gia. Từ nhỏ đã được yêu thương mà lớn lên. Dù vậy, Duy Nhất không phải là bông hoa trong nhà kính, cô từ khi còn bé đã tràn đầy sức sống, hoạt bát ai cũng yêu thích. Ngôn Mộc có một gia đình không hạnh phúc, sau khi ly dị anh đi theo mẹ, nhưng do ba kế không thích nên bị bán đi. Không biết sự việc phát triển thế nào nhưng cuối cùng Ngôn Mộc được nuôi dưỡng ở Cố gia. Do ba Cố và ba Ngôn từng là đồng đội chí cốt. Mấy năm nay, ba Ngôn chôn mình trong quân khu rất hiếm khi về nhà. Kể sơ qua có thể tưởng tượng được nam chính rất đáng thương, nhưng may mắn là khi đó anh còn rất bé, không tạo ra đau thương gì quá lớn, chỉ là một vết sẹo mà thôi, rồi sẽ mờ dần. Trong từng giai đoạn trưởng thành của Cố Duy Nhất đều có mặt của Ngôn Mộc. Tên Duy Nhất của cô cũng là do anh đặt, ai nào biết được, sau này cô cũng trở thành "Duy Nhất" của anh. Ngôn Mộc bảo vệ cô từ bé đến lớn, là người anh mà cô rất tự hào. Từ tình cảm anh em đơn thuần, theo thời gian dần phát triển thành tình yêu nam nữ, dần muốn giấu đối phương đi trước sự chú ý của người khác. Một lần giải cứu tên bạn thân Thai Tử Vũ mà Cố Duy Nhất đắc tội với con ông cháu cha trong công ty cô thực tập. Kết quả mục tiêu trở thành biên tập chính thức bị phá sản. Cuối cùng phải đảm nhiệm chức vụ quản lý gà mờ cho bạn thân Doãn Huyên Huyên. Lần va chạm với giới giải trí này mang tới cho cô nhiều chuyện rắc rối không đáng có, nhưng mà nam chính phía sau dàn xếp hết thảy cho Duy Nhất, nên mọi chuyện đều êm xuôi. Ngược lại, mình thấy chuyện tình của nhân vật phụ Thai Tử Vũ - Doãn Huyên Huyên - An Khả Thiến có nhiều gia vị hơn một tí. Thai Tử Vũ theo đuổi Doãn Huyên Huyên suốt những năm tháng thanh xuân tươi đẹp đơn thuần nhất. Thiếu gia theo đuổi cô gái xinh đẹp gia cảnh khó khăn, nghe là đã thấy sặc mùi ngôn tình rồi. Mối quan hệ của họ cứ mập mờ như vậy cho đến khi Huyên Huyên gia nhập giới giải trí. Cô khao khát thành công một cách nhanh chóng, số phận không cho phép cô chậm rãi, vì thế mà Huyên Huyên quen một đạo diễn có tiếng, có thể nâng đỡ cô trong sự nghiệp. Mãi về sau, cô mới biết Thai Tử Vũ là cậu ấm nhà họ Thai. Lúc đó đã không thể quay đầu rồi, họ chỉ có thể là bạn mà thôi. Qua một đoạn thời gian, Thai Tử Vũ buông bỏ quá khứ, rồi An Khả Thiến bước vào cuộc sống của cậu, sau thời gian theo đuổi lâu dài, lần này rốt cuộc cậu đã được đền đáp. Chuyện tình trường của cậu tuy ban đầu có nhiều tiếc nuối, nhưng kết thúc lại ngọt ngào. Quay trở lại với Ngôn Mộc và Cố Duy Nhất, hai người đã xác định đối phương chỉ có thể là của mình rồi, nhưng vẫn thích từ từ, cứ lâu lâu lại thân mật quá mức cho phép, nhử nhau chơi. Phải đến sự kiện Duy Nhất say rượu "cưỡng gian" Ngôn Mộc thì mới chính thức yêu đương. Mà nói là cưỡng gian vậy thôi, nam chính nhà chúng ta đóng góp công sức không nhỏ đâu. Khi đứng trước những chuyện đau buồn trong quá khứ, Duy Nhất bảo vệ Ngôn Mộc như gà mẹ bảo vệ gà con vậy. Quá trình hẹn hò của hai người không mấy khả quan, nam chính chẳng có nhiều mấy tế bào lãng mạn. Thế là mặc dù cha mẹ ông bà đã đồng ý, định luôn ngày kết hôn thì Cố Duy Nhất cũng ấm ức không theo, vậy thôi chứ chuyện cưới sinh cô không có tiếng nói. Mình thấy quá đúng luôn, hẹn hò không lãng mạn, cầu hôn chả có mà đòi lấy người ta, quá lời rồi. Phải đến khi đăng ký kết hôn, Ngôn Mộc dỗ ngọt, Cố Duy Nhất mới nguôi ngoai á. Kết hôn xong nữ chính còn làm một chuyện dở khóc dở cười nữa cơ. Chồng không muốn sinh con mà mình muốn có con quá thì làm sao? Vâng, nữ chính rất thông minh mà chọc thủng áo mưa, kết quả là đón được hai thiên thần bé bé xinh xinh. Nhưng mà đau đến sợ tới già, hứa không làm loại chuyện này nữa. Cuộc sống gia đình hạnh phúc chầm chậm trôi qua, may mắn được bên nhau kiếp này. Nói chung như đã đề cập, đây là câu truyện nhẹ nhàng, sủng ngọt. Các tình tiết đấu đá ta sống ngươi chết hay cẩu huyết đều không có. *** "Sủng lâu sẽ thành hôn" là một câu chuyện VÔ CÙNG NGƯỢC, ngược tơi tả, ngược quằn quại, ngược lên, ngược xuống, nhưng không phải thể loại nữ ngược nam hay nam ngược nữ thường thấy, mà là tác giả đang ngược các độc giả bằng đống cẩu lương thượng hạng qua từng chương truyện mà thôi !!!! Vậy nên đê nghĩ các bác hãy mang theo một trái tim khỏe, một tâm hồn đẹp để chống chọi, vượt qua đống mật ngọt ch.ế.t ruồi này nhó ~ __________ Tình yêu nảy sinh từ bao giờ, vì điều gì? Chẳng mấy ai có được một đáp án chắc chắn. Có những người, bắt đầu mối quan hệ hôn nhân trên tiền đề sắp đặt, có thể chẳng hề quen biết trước đó, có thể hiểu được chút ít về nhau nhưng cảm tình chỉ dừng lại ở hai chữ “nửa vời”. Ở cạnh nhau thời gian lâu dài, chăm sóc, chiếu cố, bao bọc lẫn nhau, kết hôn lâu sẽ thành yêu. Có những người, sớm đã cùng nhau đi qua một chặng đường dài. Từ thuở đối phương mới lọt lòng mẹ, đến khi trưởng thành thiếu nữ đôi mươi, cưng chiều, che chở, sớm chiều đã nhìn quen hỉ nộ ái ố trên nét mặt người ấy, lặng lẽ khắc ghi vào trong lòng. Sủng ái lâu sẽ thành yêu, từ yêu đến kết hôn... Hai vị phụ huynh đại nhân của Cố Duy Nhất, chính là kiểu đầu tiên. Còn chuyện của Cố Duy Nhất và Ngôn Mộc, chính là kiểu thứ hai. Cố Duy Nhất, người cũng như tên, là thiên kim duy nhất của Cố gia. Cô từ nhỏ đã lém lỉnh, nghịch ngợm, đáng yêu, đầu lúc nào cũng đội theo danh hiệu: “Cái đuôi nhỏ của anh trai Ngôn Mộc”. Lớn thêm một chút thì lười bám anh hơn, bởi vì Cố Duy Nhấtlúc này đã có thêm người bạn mới, là Thai Tử Vũ. Hai người này khi đã quậy thì không ai cản nổi, nhưng lại chỉ ngoan ngoãn nghe lời, cung kính tuân mệnh lão đại mặt than Ngôn Mộc. Khoan đã!!! Gì cơ??? Anh trai??? Hố này được cam đoan bao sủng bao ngọt mà? Có bị lọt nhầm sang ổ máu cún, loạn luân gì không vậy?! Chắc chắn là không! Vì Ngôn Mộc, suy đến cùng chỉ là “anh trai nuôi” không cùng huyết thống với Cố Duy Nhất. Ngôn Mộc xuất thân rất đau lòng. Bố anh là chiến hữu thân thiết của Cố Diệp Thần - bố của Duy Nhất. Trong một lần làm nhiệm vụ, ông đã hi sinh. Mẹ của Ngôn Mộc thì bỏ mặc anh chạy theo tình mới, thậm chí lương tâm nguội lạnh, đem bán đứa con mà mình đã dứt gan dứt ruột sinh ra là anh. Sau đó, Cố Diệp Thần nhận nuôi Ngôn Mộc, đưa anh trở thành một thành viên nhỏ của Cố gia. Ngôn Mộc hơn Cố Duy Nhất 10 tuổi. Năm ấy, anh được đón vào Cố gia, đúng lúc chứng kiến Cố Phu nhân Kiều Chỉ vất vả sinh ra tiểu thiên kim bé bỏng gian nan, nguy hiểm thế nào. Lần đầu tiên nhìn thấy cô, ánh mắt nhắm nghiền, bàn tay nắm thành nắm nhỏ, im lặng ngủ, anh đã cảm nhận được sinh mệnh này sẽ là một phần quan trọng trong cuộc đời mình. Đúng vậy, là em gái bảo bối. Nhưng đó là lúc ấy, còn sau này, thì là bà xã nhỏ, là tiểu tâm can bảo bối không cách nào tách rời. Trước đây, tôi từng xem một đoạn phim ngắn, kết thúc phim có một câu tiếng Anh, dịch nôm na là: Chỉ cần người ấy là người quan trọng trong sinh mệnh bạn, dù chỉ là bóng lưng, là ánh nhìn lướt qua, là lần đâu tiên chạm mặt, cũng có cảm giác quan trọng không nói thành lời. Cảm giác một lần, cũng là cảm giác một đời. Hóa ra, chính là như Ngôn Mộc lúc ấy. Cố Duy Nhất lớn lên trong sự yêu thương, bao bọc từ đại gia đình họ Cố, đặc biệt là từ Ngôn Mộc. Ngôn Mộc thực sự rất cưng chiều, bảo vệ cô. Cô phá phách, anh dọn dẹp tàn cuộc. Cô ham ăn ham uống, anh liền học nấu ăn thật ngon. Cô gây sự với bạn học, anh lại đứng ra làm bia chắn. Cô náo đến đồn cảnh sát, anh liền vội vã tìm qua. Cô muốn tính kế, chơi xấu người khác, anh bằng lòng ngồi làm quân sư quạt mo bày mưu... Ngôn Mộc tốt như vậy, thế nhưng trong mắt Cố Duy Nhất, khi cô còn nhỏ, Ngôn Mộc chính là anh trai ấm áp, tuy ngoài mặt lạnh nhạt nhưng trong lòng chắc chắn rất thương yêu cô, đừng hòng ai bắt nạt được cô. Còn lớn lên rồi, Ngôn Mộc chính là lão đại mặt than, biểu cảm trên mặt lúc nào cũng là hai chữ “khó ở”, cười một cái chẳng khác nào điềm báo dông tố sắp tới, cô sắp phải ăn đòn rồi... Hình ảnh hai người này trong mắt bàn dân thiên hạ chính là một cặp anh em hoàn hảo, một người dù lạnh lùng, nghiêm khắc nhưng lại dốc lòng chăm nom, chiều chuộng, một người dù nhiều lần bị phạt đứng, nhưng chung quy vẫn là được sủng lên trời. Chẳng ngờ phần tình cảm yêu thương tựa như tình thân này, đã lấn lướt sang thành tình yêu tự bao giờ... Ngôn Mộc lúc phát hiện ra tình cảm của mình thì có cảm giác ÔI THÔI RỒI!!! Môt người đàn ông quanh năm suốt tháng vùi đầu vào số liệu kinh tế, thị trường như anh thì đào đâu ra bí kíp “tán gái đại pháp”, và tất nhiên kinh nghiệm hẹn hò bằng 0, kinh nghiệm giường chiếu lại càng 00000. Cuối cùng, Ngôn Mộc đành phải qua học hỏi trợ lý xem lãng mạn thế nào, hẹn hò ra sao... Anh vốn định dần dần dụ dỗ Cố Duy Nhất lạc vào lưới tình, nhưng không ngờ Cố Duy Nhất lại sớm đã động tâm với anh, hơn nữa còn tìm được từ chỗ nghệ sĩ của mình cuốn 36 kế đốn ngã trái tim nam thần để áp dụng lên người anh. Thật là ông trời không phụ lòng người mà, Cố Duy Nhất cùng Ngôn Mộc rất nhanh đi vào hẹn hò, rồi tiến đến hôn nhân. Đúng vậy, nhanh đến mức không ngờ mà. “Không phải chúng ta mới hẹn hò không được bao lâu sao? Còn chưa tới bước kết hôn phải không?” “Chẳng lẽ em không cảm thấy được, chúng ta hẹn hò vô cùng thất bại sao? Cho nên, anh quyết định bỏ qua quá trình này, trực tiếp đi vào hôn nhân!” Quả nhiên, SỦNG LÂU SẼ THÀNH HÔN mà !!!! Truyện SỦNG LÂU SẼ THÀNH HÔN khép lại, chỉ đơn giản như vậy, nhẹ nhàng như vậy, không máu chó, không tiểu tam, hoàn toàn là một hũ đường từ đầu đến cuối, ngọt đến mức dù sâu răng vẫn kiên trì cày đến hết, sủng đến nỗi dù toàn là cẩu lương táp vào mặt nhưng nhất quyết đọc đến dòng cuối cùng. Túy Hậu Ngư Ca viết truyện, khiến người ta có cảm giác như mọi tế bào trên cơ thể đều kêu gào muốn yêu đương, muốn được sủng, muốn ăn đường, càng đọc càng không cách nào gượng dậy khỏi hố mật ngọt này. Mời các bạn đón đọc Sủng Lâu Sẽ Thành Hôn của tác giả Túy Hậu Ngư Ca.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Bầu Trời Trong Trẻo - Tái Kiến Đông Lưu Thuỷ
Khi rãnh rỗi, dường như cô cũng từng nhìn lên bầu trời, tự hỏi bản thân, một người như thế nào thì mới có thể khiến mình dũng cảm từ bỏ cuộc sống cô độc? ... Cô rốt cuộc cần một con người như thế nào nhỉ? Trái tim của người đó, phải là một bầu trời trong trẻo, có thể bình thản chấp nhận mọi thứ thuộc về cô, không chỉ là vẻ ngoài, thân thể mà cả tư tưởng, sự nghèo khó và trách nhiệm mà cô cần gánh vác nữa. Đó nhất định phải là một người kiên định và bình thản giống như cô... Tại sao bấy lâu nay cô lại chỉ sống một mình, thì ra, đó là vì suốt trong thời gian đó người kia chưa từng xuất hiện. Nhưng giờ, người ấy đã ở ngay trước mắt cô rồi. Đó là một cô bé hướng nội và hay xấu hổ, một cô bé rất chu đáo và dịu dàng, một cô bé có chút cố chấp và dũng cảm, nhưng điều quan trọng nhất là cô bé có một trái tim thuần khiết, đôi mắt của cô bé nối thẳng tới trái tim, hoàn toàn không có một chút ngụy trang nào... *** Ngày 7 tháng 9, tân sinh báo danh. Toàn bộ thành phố nhỏ đột nhiên như toát ra vô số sinh mệnh tươi mới, bồng bột sinh trưởng trong bầu không khí khô nóng còn sót lại của tháng chín. Nào sự tự tin, hoặc ngây ngô cao ngạo, qua một đêm liền tràn ngập toàn bộ thành phố, ngay cả trong không khí cũng lan tràn sự hưng phấn khi thoát khỏi trung học đầy buồn tẻ áp lực, để bước vào cánh cửa đại học tự do mở rộng — thành phố nhỏ này, chẳng có gì đặc sắc, chỉ là có hai trường đại học ít nhiều có danh tiếng…không hơn. Lan Hinh kỳ thật cũng chẳng có quan hệ nhiều lắm với những việc này, bởi vì hơn một năm trước cô đã lưng vác túi, từ khu nhà chung của hai trường đại học, dưới lá cờ [Nhiệt liệt vui vẻ tiễn đưa sinh viên năm XX tốt nghiệp] đỏ thẫm bước ra khỏi cánh cổng trường…… Nhưng tất cả những việc này lại có quan hệ rất lớn với cô. Bởi vì khách hàng của [Lan tâm thực phủ] chủ yếu là những sinh viên đó, mà Lan Hinh lại chính là bà chủ của tiệm cơm này. [Lan tâm thực phủ] cũng giống mấy tiệm cơm mở xung quanh trường học, tháng tám là bắt đầu buôn bán, lúc sinh viên được nghỉ học sẽ đóng cửa, đợi đến mùa xuân trước khi khai giảng sẽ lại quét tước nhà cửa đón khách, đến khi bắt đầu nghỉ hè lại đóng cửa không tiếp tục kinh doanh, cứ lặp đi lặp lại như thế. Đầu bếp trong tiệm đã bận rộn, vài cô gái đón tiếp khách nhân, thời gian rất dư dả, gần như hôm nào đến tầm năm giờ chiều cũng bắt đầu mở cửa đón khách, mà những thứ như trà nước, hạt dưa, đậu phụ chiên…đều là những thứ tiệm miễn phí cung cấp trong khi khách nhàm chán chờ đồ ăn ra. Lam Hinh là một cô gái tinh tế, trong sự tinh tế lộ ra ôn nhu — Đã quên mất đây là điều ai nói, có lẽ rất nhiều người đã từng nói vậy. Mà lúc này Lan Hinh không chăm chỉ như mọi khi, không cùng bề bộn nhiều việc như các nhân viên cửa hàng khác, mà lại cách tủ kính thuỷ tinh, có chút xuất thần nhìn ngã tư đường tràn ngập những gương mặt tươi mới, thỉnh thoảng lại nhìn thời gian trên di động. ... Mời các bạn đón đọc Bầu Trời Trong Trẻo của tác giả Tái Kiến Đông Lưu Thuỷ.
Nghịch Thiên Độc Sủng: Cuồng Phi Thật Yêu Nghiệt - Sa Thần
Một ngày kia xuyên không, nàng trở thành dòng chính nữ không được sủng ái ở Thủy phủ. Phụ thân vô tình, vợ kế ngoan độc, tỷ muội giả nhân giả nghĩa, bắt nạt nàng, làm nhục nàng! Vu oan nàng trộm nam nhân? Được, vậy ta cho người bắt gian tại giường! Oán nàng hoành đao đoạt ái? Được, ta liền quang minh chính đại cướp nam nhân của người! Cái gì? Muốn nàng gả cho tên vương gia đoạn tụ phong lưu, vô sỉ, lăng nhăng nổi tiếng khắp thiên hạ? Không thành vấn đề, nhìn xem đến cùng là ai phong lưu, ai lăng nhăng vô sỉ! ◆◆ Nàng là tiểu thư của Thủy phủ nổi tiếng lăng nhăng cuồng vọng nhất Tuyết Ly quốc, nam nhân ngại. Hắn là vương gia phong lưu đoạn tụ nghe đồn chỉ yêu thích nam sắc, nữ nhân tránh. Làm cho nữ cuồng vọng chống lại nam đoạn tụ, hỏa hoa không chạm vào còn dấy lên   đại hỏa hừng hực! Đoạn ngắn 1: Gia, vương phi vào phòng của  Hồng tiểu quan. Mỗ yêu nghiệt mặt không đổi sắc, nhéo một cái trên gương mặt của mĩ nam. Gia, vương phi uống rượu ngâm thơ với hai tiểu quan. Mỗ yêu nghiệt nhíu mày một chút, hôn một cái lên mặt của mĩ nam đang ôm trong ngực. Gia, hai vị tiểu quan kia là Mặc Ngọc công tử và Lãnh công tử. "Đồ khốn khiếp, sao không nói sớm!" Mỗ yêu nghiệt đem mĩ nam trong ngực đá cho một cái, giống như gió bay đi ra ngoài. Thủy Y Họa, nàng thật là giỏi,  dám công khai cho lão tử đội nón xanh! Ám vệ nhất thời ngổn ngang trong gió. Vừa rồi còn trấn định vạn phần là ai... A a a? Đoạn ngắn 2: Đêm không trăng dễ giết người, ngày gió thổi dễ phóng hỏa. Hai cái bóng đen ngồi ở trên cây trao đổi. Mỗ nam nhẹ giọng dụ dỗ: "Tiểu tâm can của gia, ta lấy trời làm chăn, lấy đất làm giường, làm chuyện ấy ấy.. đi?" Mỗ nữ liếc hắn một cái, "Tháng trước không phải đã làm sao?" Còn bồi thêm một câu, " Trong bụng ta đã có mầm mống rồi." Phịch một tiếng, mỗ nam ngã từ trên cây xuống. "Aha ha, lão tử được làm cha  ——" Thanh âm vang vọng hù dọa một đám phi cầm ở trên cây, rơi xuống dưới đất một đống cứt chim. Đoạn ngắn 3: "Phụ thân, mẫu thân tức giận về nhà mẹ đẻ rồi”.  Giọng nói ngọt mềm dẻo  từ trong miệng thiên hạ nho nhỏ truyền đến. "Hừ, tùy nàng đi, nữ nhân không nên dỗ dành." Mỗ yêu nghiệt ở trước mặt nhi tử ra vẻ oai phong. "Phụ thân, mẫu thân nói nàng không bao giờ trở lại nữa." Bé méo miệng. "Xuy, lại là trò này." Mỗ yêu nghiệt mặt lộ vẻ hèn mọn. "Nhưng là, mẫu thân đi gặp Ôn thúc thúc và Bắc Đường thúc thúc rồi." "Hả?" Mỗ yêu nghiệt sắc mặt khẽ biến. "Nương nói muốn tìm cho ta nhị phụ thân." Bé vô tội  nháy mắt mấy cái. "Phốc ——" một miệng nước trà phun ra, mỗ yêu nghiệt hưu một tiếng bay đi. "Nhi tử, ta đi dỗ nương con trở về ——" Bé vươn hai ngón tay, cười gian giơ chữ "V”. Mời các bạn đón đọc Nghịch Thiên Độc Sủng: Cuồng Phi Thật Yêu Nghiệt của tác giả Sa Thần.
Mỹ Ngọc Thiên Thành - Trầm Nhiêu
Xem mắt thất bại, say rượu rơi xuống nước, không ngờ tỉnh lại thì phát hiện mình trở thành tiểu nha hoàn nhà phú hộ! Còn chưa hiểu rõ tình hình đã phải thay tiểu thư xuất giá? Tốt tốt! Mộng đẹp cuồng kết hôn trở thành sự thật! Cái gì? Tuy vị hôn phu này là kẻ có tài nhưng lại vừa nghèo vừa bệnh, còn không có một miếng da nào lành lặn? Không phải chứ...... Không sao , ta tinh thông bí quyết làm đẹp thiên nhiên DIY (do it yourself), thiên phương, bí phương, bách thảo phương, mọi thứ đều lấy ra hết. Chữa khỏi bệnh hiểm nghèo cho tướng công có tính là gì? Còn có thể mở gian hàng làm đẹp, vừa làm đẹp vừa kiếm tiền. Lại thêm quán rượu, gian hàng y phục, kiếm tiền ào ào, tướng công đại nhân bày mưu tính kế, vợ chồng đồng tâm, có lợi cùng kiếm. Hãy xem nữ giáo sư làm thế nào để trải qua gian truân, khổ luyện thành nữ nhân đảm đang, nâng tướng công thân ái lên tận trời xanh, còn hoàn thành sự nghiệp làm phu nhân của mình. *** Sinh sống ở Lâm An thời gian dài như vậy, Tiểu Ngọc đã rất rõ phong tục thích náo nhiệt vui vẻ vào ngày lễ của người dân Lâm An. Cũng khó trách, trong ngày thường mỗi người đều bận rộn bôn ba vì kế sinh nhai, người nhà nghèo ba bữa không no, phú quý lao tâm lao lực, đều bận rộn. Cho nên đến ngày lễ đặc biệt một chút, dân chúng Lâm An sẽ cực kỳ hân hoan, bởi vì trong ngày lễ đặc biệt như thế, bọn họ có thể tạm thời để xuống gánh nặng sinh hoạt, tận tình vùi đầu vào bên trong hoạt động ăn mừng. Trước nay vương thất Đại Tống luôn thân thiết với dân, rất nhiều ngày lễ trọng đại đều phải cùng vui với dân. Ngày lễ giao thừa lớn như vậy, đương nhiên càng không ngoại lệ. Vào tối nay, bên ngoài hoàng cung sẽ cử hành nghi thức trừ tà long trọng, suốt đêm không ngủ, ngay cả sĩ thứ* cũng có thể đi quan sát, là hoạt động lớn nhất mỗi năm trong thành Lâm An. Sau khi chuyển đến Lâm An, bởi vì đủ loại nguyên nhân, Tiểu Ngọc vẫn chưa từng thấy qua nghi lễ trừ tà lớn ở đây. Hơn nữa năm nay chẳng những đi xem với Thiên Thành, còn có thể mang theo Minh Nhi đi, rất vui vẻ! *Sĩ thứ: sĩ là tầng lớp tri thức thời xưa, thứ là tầng lớp thứ dân Bọn họ đứng ở phụ cận Thiên Nhai, cách hoàng cung không quá xa, nghĩ đến trên đường đông người chen chúc, đi bộ là tốt nhất. Một nhà ba người Tống Tiềm đều mặc đủ ấm, Tiểu Ngọc tự mình ôm Minh Nhi, dẫn theo hai người hầu cận Lê Hoa và Tiểu Khánh ra cửa. Dĩ nhiên, đi theo phía sau còn có Trần Phú Ngưu vạm vỡ và mấy hộ viện âm thầm bảo vệ, dù sao thì thân phận Tống Tiềm khác biệt, không thể sơ sót. Khắp nơi đều là tiếng pháo nổ, trên đường, Tiểu Ngọc nhìn thấy rất nhiều hộ gia đình quét dọn trước cổng và sân, đổi Môn Thần, đóng câu đối tết, dán câu đối xuân, đám con nít mặc những bộ đồ mới màu sắc sặc sỡ, tụ thành từng đám đốt pháo, hi hi ha ha đuổi bắt đùa giỡn, tiếng cười truyền đi thật xa, thật xa. “Chừng hai năm nữa, Minh Nhi cũng có thể chơi đốt pháo được rồi!” Tống Tiềm vỗ vỗ khuôn mặt nhỏ nhắn hồng hào của nhi tử, mặc dù Minh Nhi còn chưa đủ tuổi, nhưng ánh mắt đã đuổi theo nhìn những hài tử lớn chơi trò chơi kia, bộ dáng hết sức quen mắt. Tiểu Ngọc nói: “Đáng tiếc con ở trong đại trạch, lại không có đứa bé nào cùng chơi với con.” Tống Tiềm ghé sát bên tai Tiểu Ngọc nhẹ nhàng nói: “Vậy chúng ta tạo mấy đệ đệ muội muội ra ngoài cho con, không phải có bạn rồi sao?” “Đi!” Tiểu Ngọc đẩy Tống Tiềm một cái, người này càng ngày càng không đứng đắn rồi, ở trên đường cái trêu chọc thê tử, cũng không biết học ai nữa. Nhớ tới trước kia khi mới gặp mặt, ngay cả nói với mình một câu Tống Tiềm cũng sẽ đỏ mặt, vô cùng thuần khiết! Haizz. Tống Tiềm cố ý nghiêm mặt nói: “Nối dõi tông đường, nhân luân đại lễ, có cái gì mà kỳ quái.” “Chàng còn nói, chàng còn nói! Nói nữa thì tối nay ra phòng khách ngủ.” Tiểu Ngọc đánh hắn mấy cái, lúc này Tống Tiềm mới cười hì hì ngậm miệng. Nha hoàn thư đồng đi theo phía sau cũng nhịn không được, che miệng nở nụ cười. Đôi phu thê nhỏ vừa nói cừa cười, rất nhanh đã đến bên ngoài Hoàng Thành. Chỉ thấy toàn bộ xung quanh đều chật ních dân chúng Lâm An đến xem trừ tà, không ít người cũng giống như bọn họ chuyển nhà tới đây. Có thể thấy được đêm giao thừa tới Hoàng Thành nhìn lễ trừ tà là tiết mục cố định của dân chúng Lâm An, giống như người đời sau vào đêm giao thừa xem đêm liên hoan mùa xuân. ... Mời các bạn đón đọc Mỹ Ngọc Thiên Thành của tác giả Trầm Nhiêu.
Mẫu Hậu, Ta Chỉ Cần Người! - Thịt Nướng
Tình cảm là thứ không thể nói trước được điều gì. Hắn vậy mà lại yêu chính kế mẫu của mình. Thứ tình cảm trái với luân thường đạo lý, liệu sẽ đi đến đâu? *** Thừa Hương điện, một nữ tử dung nhan thanh tú thoát tục ngẩn người trong gương có dung nhan uyển chuyển, hàm xúc. Nàng đứng trước khung cửa sổ, nhìn mấy cây bồ đề trong viện. Đôi mi thanh tú của nữ tử trong gương nhíu lại, nhìn nàng lúc này tựa như một đoá hoa tươi, lặng lẽ nở rộ bên cửa sổ. Mái tóc đen dài của nàng được vấn theo kiểu linh xà kế hoa lệ, trên đầu cài một cây trâm Phượng ngậm ngọc (hàm châu Phượng Thoa). Bởi vì đang là đầu hạ, trên người nàng chỉ mặc một chiếc váy màu xanh nhạt, cùng quần lụa mỏng màu trắng. Trên mặt không trang điểm, một chút trang sức dư thừa cũng không có, nhưng dung nhan lại càng thêm thanh nhã. Nữ tử nhìn bóng mình trong gương rồi mỉm cười, ngay cả trong lúc cười, cả người vẫn không mất vẻ cao quý, nghiêm cẩn, lộ ra vài phần thanh tao của một người đã nhiều năm đứng ở địa vị cao. Nữ tử này tên là Diệp Huyên, tháng ba vừa rồi đã tròn hai mươi lăm tuổi. Đối với một nữ nhân mà nói, đây đúng là thời kỳ xinh đẹp rực rỡ như một đóa hoa nở rộ, nét ngây ngô thời thiếu nữ được rút đi, lộ ra vẻ quyến rũ động lòng người như trái anh đào chín mọng chọc người đến hái. Tuy rằng xinh đẹp như vậy, nhưng lại không có nam nhân đến thưởng thức. Không phải là bọn họ không hiểu, mà là bọn hắn không dám. Bởi vì người đang đứng trước gương chính là Thái hậu đương triều nước Đại Dận. Từ năm mười lăm tuổi nàng đã vào cung, trải qua mưa gió bốn phương, phế lập hai đời hoàng đế, rồi một tay nâng đỡ một vị hoàng tử khác lên đế vị. Tuy chỉ mới hai lăm tuổi, nhưng nữ nhân này đã có được quyền thế ngập trời, đủ để cho nam nhân trong thiên hạ phải quỳ bái nàng, không dám xúc phạm sự sắc sảo này. “Thái hậu.” Giọng nữ kính cẩn vang lên đánh gãy sự trầm tư của Diệp Huyên, nàng hơi hơi quay đầu, cung tì tầm mắt cúi thấp xuống, “Quan gia đến.” Diệp Huyên còn chưa trả lời, đã thấy một bóng dáng thon dài, cao ngất đi đến. Tiêu Diệp chỉ mới hai mươi hai tuổi, nhưng trời sinh tuấn mỹ phong lưu. Nhất là đôi mắt đào hoa hơi nhếch lên kia, lúc nhìn xung quanh, không biết đã quyến rũ biết bao nhiêu tâm hồn thiếu nữ đang hoài xuân. ... Mời các bạn đón đọc Mẫu Hậu, Ta Chỉ Cần Người! của tác giả Thịt Nướng.