Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Cùng Bạn Trai Cũ Thành CP Quốc Dân

Truyện Cùng Bạn Trai Cũ Thành Cp Quốc Dân của tác giả Cố Liễu Chi kể về Lương Dĩ Toàn yêu thầm Biên Tự nhiều năm, nói chuyện yêu đương một thời gian, mới phát hiện anh không có tâm. Hình ảnh nam thần bị vỡ vụn, quăng Biên Tự ra đằng sau, Lương Dĩ Toàn cho phép bản thân tự do, tham gia một chương trình hẹn hò. Trải qua bao nhiêu hoang đường, các nam khách mời trong tiết mục ở trong mắt cô đều rất tốt. Cô đang định chọn một người, không nghĩ tới mấy nam khách mời lúc mới gặp cô còn rất tốt trong một đêm tất cả đều hướng về mấy nữ khách mời khác, tập thể tránh cô như rắn rết. Tiết mục công chiếu, người xem thấy thương cho Lương Dĩ Toàn: “Mấy nam khách mời này đều mù sao?” Trên mặt Lương Dĩ Toàn duy trì nụ cười, khả nghi trong lòng đã mọc thành bụi rậm. Mãi đến buổi thứ ba có nam khách mời nhảy dù tới, câu đố mới được giải quyết dễ dàng. *** Review Nếu bạn nào đang cần một truyện ngược nam thì đây là một bộ truyện được đề cử để các bạn thỏa lòng mong muốn. Truyện kể về cặp đôi Lương Dĩ Toàn và Biên Tự. Nữ chính Lương Dĩ Toàn là một nghệ sĩ ba lê tài năng, còn Biên Tự là một thiên tài âm nhạc và cũng là nhà chế tác âm nhạc đứng đầu châu Á. Với tài năng cùng với khuôn mặt đẹp trai, dù chưa xuất đạo nhưng đã có lượng fan vô cùng lớn. Nữ chính cùng nam chính yêu đương nhưng lại không công khai. Lương Dĩ Toàn đã yêu Biên Tự ngay từ cái nhìn đầu tiên. Trong thời gian yêu nhau thì Lương Dĩ Toàn luôn là người để tâm đến mối tình này nhất. Nhưng Biên Tự thì luôn khá vô tâm. Mở đầu câu chuyện là tin tức về tin đồn tình cảm của Biên Tự và cô nàng tên Bối Oánh. Vào đêm thất tịch cả hai bị bắt gặp cùng vào chung một khách sạn. Và cũng đêm hôm thất tịch đó, Biên Tự đã lỡ hẹn với bạn gái Lương Dĩ Toàn của mình. Dù đó chỉ là tin đồn nhưng đối với người bạn gái thật sự của Biên Tự thì đây cũng khiến cho tâm tình cô khó chịu. Vào lúc biết được tin tức đó, Lương Dĩ Toàn cũng đang trên đường đến nhà Biên Tự. Bởi vì mệt mỏi cả ngày, lại kèm theo tác dụng của thuốc an thần nên trong lúc đợi Biên Tự, Lương Dĩ Toàn đã thiếp đi. Lúc tỉnh dậy thì thấy khuôn mặt của bạn trai mình, tình cảnh lúc ấy Biên Tự đang chuẩn bị để làm chuyện đó cùng cô. Nhưng Lương Dĩ Toàn đang bị viêm gân chân nên đã từ chối khéo. Sau khoảnh khắc ấy, Biên Tự khẽ tiếc nuối và lại hỏi cô “Sao em lại tới đây?” Thái độ của Biên Tự lúc này khiến cho người ta nghĩ rằng, Lương Dĩ Toàn đến nhà anh ngoại trứ lí do để làm chuyện đó thì không còn gì khác. Khoảng thời gian yêu nhau Lương Dĩ Toàn vẫn luôn nhẫn nhịn sự vô tâm của Biên Tự. Có những lúc cô đã muốn buông bỏ mối tình kỳ quái này rồi nhưng khi ấy Biên Tự lại đột nhiên cho cô nếm mật ngọt, khiến cô lại ở lại và chịu đựng thêm. Những mọi chuyện đều có giới hạn của nó. Khi mà tin đồn của bạn trai mình xuất hiện, thời điểm mà cô đang bị viêm gân chân phải tạm dừng sự nghiệp múa, và thái độ vô tâm của Biên Tự, có lẽ những điều đó đã cho cô một động lực để kết thúc mối tình này. Khoảng 2 3 chương đầu có hơi ngược nữ một chút nhưng về sau sẽ đều là ngược nam nên các bạn yên tâm. Sau khi chia tay thì chị nữ chính đã tham gia một chương trình luyến ái để tìm kiếm mùa xuân mới. Và khi xuất hiện tình địch mới khiến anh nam chính nhà ta mới bắt đầu quắn quéo lên. Ban đầu tưởng nam chính là tra nam, nhưng thật ra có nguyên do cả, mọi người cứ đọc sẽ rõ. Nam chính chung tình chỉ có nữ chính, độc miệng với cả thế giới trừ nữ chính ra, đôi khi còn bị chị nữ chính bẻ đến ngậm họng. Nữ chính yên tĩnh, ôn nhu với mọi người nhưng chỉ độc miệng với nam chính, đây là cái kết xứng đáng cho kẻ vô tâm. Truyện không có tiểu tam,  có một ả nhảy nhót chưa được một chương là đã bị Biên Tự dỗi. Cả bộ truyện là quá trình truy thê của nam chính, không có nhiều cao trao. Thích hợp với những bạn có tâm hồn mong manh thích ngọt sủng, êm đềm. *** Lương Dĩ Toàn là một vũ công múa ballet chuyên nghiệp. Ngay từ nhỏ cô đã bắt đầu tập luyện ballet, luôn phải sống trong sự quản giáo hà khắc của mẹ và thiếu vắng tình thương của bố. Cô cực kì cố gắng, ngày nào cũng là người đến phòng tập sớm nhất, đi về muộn nhất, luôn nghiêm túc luyện tập. Dường như cả cuộc đời cô sẽ chỉ xoay quanh ballet, hiến thân vì nghệ thuật, không yêu đương, không nổi loạn. Cho đến năm mười bảy tuổi, cô đã rung động trước một người không nên yêu. Biên Tự, nhà sản xuất âm nhạc, nhạc sĩ hàng đầu châu Á. Anh là đứa con cưng của trời cao; tài năng, nhan sắc, gia thế đều có đủ. Khắp người anh tỏa ra hào quang muôn trượng, nhưng cô không bị hấp dẫn bởi những thứ bên ngoài ấy. Thứ cô thực sự yêu mến, khát khao là linh hồn tự do tự tại của anh, là trái tim nóng bỏng nhiệt huyết của anh. Anh tựa vầng trăng cô vĩnh viễn chỉ có thể ngước nhìn mà chẳng thể chạm tới. Mấy năm sau, dường như ông trời ngỏ lòng thương mà ban phát cho cô chút may mắn. Cô tình cờ lọt vào mắt xanh của anh, sau đó trở thành bạn gái anh. Hạnh phúc và tình yêu hàng đêm mong ngóng đã thành thực, nhưng cuộc sống của Lương Dĩ Toàn lại rơi vào bế tắc đầy rẫy khổ đau. Trong mối quan hệ này, cô luôn là người chủ động. Hai người không đón lễ tình nhân, không có ngày kỷ niệm, cũng rất ít khi hẹn hò bên ngoài. Khi cô gái khác tạo scandal với anh, Biên Tự nhắm mắt làm ngơ, cũng chẳng thèm cho cô một lời giải thích. Họ là người yêu hay tình nhân? Đôi lúc Lương Dĩ Toàn cũng chẳng rõ. Khi tình yêu cô hằng ước ao trở thành bi kịch, Lương Dĩ Toàn mới hiểu rõ một chân lí. Nếu em thích đúng người, niềm hạnh phúc sẽ lan vào đáy mắt, vương lên từng bóng cây ngọn cỏ, em thấy đời mình tươi đẹp hơn. Nếu em thích lầm người, nỗi buồn sẽ cứ thế mà trải dài mênh mang. Một hành động, một lời nói vô tâm của người ấy cũng đủ xé nát tim em. Lương Dĩ Toàn đã duy trì mối quan hệ ấy rất lâu, cũng đã chịu đựng nỗi đau ấy thật dài. Cô yêu phải một người không về nhà, yêu phải một người hoàn toàn không coi cô là bến về, là chốn dừng chân. Không cần người thứ ba chen chân đến thị uy, mối quan hệ giữa họ cũng đã tự động tan vỡ. Có lẽ ngay từ đầu, kết cục này là tất yếu, bởi giữa họ hoàn toàn không có sự bình đẳng đôi bên. Ví như cuộc gặp đầu tiên của hai người anh cho rằng rất bình thường, lại là cuộc trùng phùng cô mong ngóng đã nhiều năm. Bởi vậy cô buông tay. *** Xin phép thúc màn review so deep tại đây. Cùng đến với đôi lời spoil của reviewer nhé =)) Nghe đoạn trên thì có vẻ bi kịch lắm đấy, nhưng tớ thấy đây đơn giản là chuyện tình của hai chú nhím yêu nhau, thu phóng gai không cùng lúc mà thôi. Một bé nhím đã bỏ hết gai mà chạy đến, bé kia lại chưa kịp thu gai của mình nên “chíu” một phát, đâm đau đối phương. Mãi tiếp tục đổi ngược như vậy đến khi một trong hai người tổn thương đến tận cùng, không chịu nổi nữa mà chia tay. Đọc đoạn đầu thì muốn cho Biên Tự ăn đấm thật đấy, nhưng mong bạn đủ kiên nhẫn để chứng kiến những màn vả mặt tiếp theo của hai anh chị. Phụ nữ khi đã hết yêu thì rất vô tình. Lương Dĩ Toàn sau chia tay thì rất cứng, thấy Biên Tự thở thôi cũng sai nên không có chuyện nhân nhượng cho anh. Còn về nguyên nhân tại sao lúc yêu Biên Tự lạnh lùng với Lương Dĩ Toàn như vậy thì chỉ bạn nào nhảy hố mới biết, tớ nói ra lại mất vui =)) Đoạn sau của truyện vừa hài hước vừa ngọt ngào, nội dung không quá mới nhưng cách viết của tác giả lại vô cùng cuốn hút. Truyện chỉ có chút hiểu lầm ấy thôi, không tiểu tam tiểu tứ nên mọi người cứ yên chí. Biên Tự chính là kiểu người làm gì cũng không nên thân, giữ mình trong sạch lại xếp hạng nhất. Và dù cho bẽ mặt bao lần trên sóng truyền hình khi theo đuổi lại Lương Dĩ Toàn, bị chế giễu trước mặt khán giả cả nước, anh chẳng thèm để trong lòng. Trước đó Lương Dĩ Toàn coi bản thân hèn mọn như cát bụi, luôn luôn lo được lo mất. Sau này, khi cô quay lưng lại với vầng trăng, ánh trăng lại đuổi theo cô. Cô là nàng Rosabella trong lời ca anh viết, là đóa hồng mà vầng trăng mãi kiếm tìm. _____ “…”: Trích từ bản chuyển ngữ mà reviewer đã đọc: Penguin *Cover chỉ mang tính chất minh họa cho bài viết *** Mùa hạ, bắc Hà Lan, nhà hát thành phố Amsterdam. Xây dựng từ thế kỷ mười chín lễ đường bên trong đặt thảm đỏ nhung, ghế sắt móng ngựa sắt đại biểu tới ngồi không còn chỗ. Tiếng đàn du dương ngân nga trong không khí, gậy chỉ huy từ từ lên xuống chỉ dẫn giữa hội đàn. Đêm nay, đoàn múa ba lê từ Giang Nam Trung Quốc tổ chức buổi diễn cuối cùng của tuần diễn Châu Âu. Ánh đèn màu trắng trên đỉnh đầu tắt, sắc màu xung quanh đã dần biến mất trong bóng tối, chỉ còn lại ánh sáng lung linh chiếu trên sân khấu. Nữ ba lê đầu đội vương miệng đính viên ngọc màu xanh, mặc lụa mỏng xanh biếc hạ màu dần tới đầu gối, giơ cánh tay mềm mại như thiên nga lên, mũi chân chỉa xuống đất, chân tạo ra đường cong tuyệt đẹp. “Chân chị Dĩ Toàn bị thương cũng khống chế được, khó trách hai mươi mốt tuổi đã là múa đơn ba trong đoàn chúng ta rồi…” Đội múa đợi lên sân khấu phía sau rèm chờ, một cô gái mới vào đoàn cảm khái. “Cậu không biết rồi,” Người ở bên cạnh nói tiếp, “Chị ấy mười chín tuổi đã lên tới vị trí này rồi.” Người mới kia kinh ngạc nhìn ra sân khấu, thấy làn váy mỏng như cánh ve của Lương Dĩ Toàn nhẹ nhàng tung bay một vòng, cần cổ thon dài với cổ chân mảnh khảnh nhìn qua thấy cô mềm mại như không xương, nhẹ nhàng như chuồn chuồn lướt. Ánh đèn di chuyển, da thịt trắng mịn của cô nhuốm một tầng sương mờ ảo, cả người giống như múa theo khúc nhạc theo gió mọc cánh biến thành tiên nữ. “Kinh nghiệm cũng đủ giỏi, đã múa đơn hai năm rồi lại chưa lấy được nữ chủ diễn? Tôi thấy chị Dĩ Toàn cực kì khổ, mỗi ngày đi sớm về muộn nhất phòng tập, có nề nếp, ngoại trừ luyện múa hình như không có hoạt động khác.” Có người thứ ba chen vào nói: “Vậy không nhất định, nói không chừng người ta cũng có tiên khí phơi phới đấy, các người không nghe nói mấy hôm trước cô ấy một đêm không về ngủ sao?” Người dẫn đội cách đó không xa quay đầu, cho người kia ánh mắt cảnh cáo. Mấy người cuống quít ngậm miệng. *** Khúc nhạc chậm rãi hạ xuống âm cuối, Lương Dĩ Toàn đứng dưới ánh đèn tạo thế chân hạc, lưng tạo cong xinh đẹp, đá chân lưu loát 90 độ kết thúc màn múa đơn này, chân trái khẽ chỉa xuống đất, mỉm cười khom cười chào cảm ơn. Khán giả vỗ tay như sấm dậy. Tần Hà cạnh sườn nhẹ nhàng thở ra, bước nhanh đỡ lấy Lương Dĩ Toàn: “Chân thế nào rồi?” Lương Dĩ Toàn vừa đến sau màn liền thu ý cười, thở dốc gật gật đầu: “Trước khi lên sân khấu đã uống thuốc giảm đau, không đau nữa rồi.” “Nhìn em loạng choạng lòng liền không yên, ta cũng lo lắng theo, may mà đứa nhỏ em chưa bao giờ làm rơi trang sức trên sân khấu.” Tần Hà đỡ sau lưng cô đi, “Chỉ là viêm gân chân cũng không phải việc nhỏ, thuốc giảm đau trị phần ngọn không trị gốc, về nước nhất định phải tới bệnh viện kiểm tra hẳn hoi.” Tần Hà thao thao bất tuyệt, Lương Dĩ Toàn thong thả bước đi. “Cô Tần,” Lương Dĩ Toàn mấp máy môi, “Đêm nay em có thể không về nhóm không?” Bước chân Tần Hà ngừng một lát, bỗng nhiên nhớ tới lời đồn mấy ngày nay. Sau ngày đoàn múa tới Amsterdam, bạn cùng phòng Lương Dĩ Toàn nói, Lương Dĩ Toàn nửa đêm rời khỏi khách sạn, mãi tới bình minh mới về. Amsterdam là thành phố náo nhiệt, các thành viên khác trong đoàn cũng ra ngoài đi dạo kết bạn mới, nhưng nghe nói Lương Dĩ Toàn cũng không rời khỏi khách sạn, mà là qua đêm ở phòng tổng thống tầng trên cùng. Ý tứ sau lưng rất rõ ràng. Mới đầu Tần Hà đánh chết cũng không tin. Lương Dĩ Toàn mười bảy tuổi thi vào đoàn múa, có thể nói là bà nhìn cô lớn lên. Bà thấy tính cách cô luôn theo khuôn phép cũ, cũng không nghe nói có bạn trai, làm sao làm ra chuyện gì. Nhưng hiện tại, Tần Hà có chút không xác định được rồi. Nghĩ như vậy, Lương Dĩ Toàn loạng choạng về phòng hóa trang xem điện thoại, thật đúng là không giống như bởi vì chân bị thương mà hoảng hốt. “Tiểu Toàn,” Tần Hà đánh giá cô, “Gần đây yêu đương rồi hả?” Lương Dĩ Toàn há miệng thở dốc lại không đáp lại. Tần Hà cười cười vỗ vai cô: “Cô chỉ thuận miệng hỏi, tuần diễn cực kì thành công, kết thúc rồi thả lỏng một chút cũng được.” “Cảm ơn cô Tần.” *** Cuối tháng tám đêm về mát mẻ, trung tâm thành phố Amsterdam du khách như mắc cửi. Lương Dĩ Toàn thay đồ múa ra, đổi thành một bộ váy liền màu hồng cánh sen, đứng ở quảng trường cạnh đầu phố chờ xe. Phía xa sông nước như mạng nhện lóe lên sóng nước trong veo, du thuyền đi qua đi lại, đi qua nơi nào liền cuồn cuộn nổi lên bọt nước trắng xóa, Lương Dĩ Toàn lại không có tâm tư xem náo nhiệt, vẫn cúi đầu chăm chú nhìn điện thoại. Màn hình điện thoại dừng lại tại hot search. Một dòng “bạo” ghi #Bối Oánh Biên Tự. Một nữ một nam tên hai người cùng ở một dòng, cho dù không tính bấm vào xem rõ cũng có thể ngửi được mùi dưa, huống chi danh tiếng của hai người kia cực kì nổi… Bối Oánh, nữ chủ đoàn múa ROF nước ngoài, xuất đạo bốn năm một đường ôm giải thưởng danh dự giới âm nhạc nước nhà, đi lên ngai vàng đỉnh lưu, mấy năm gần đây làm nghệ sĩ phát triển hoạt động ở Trung Quốc, đồng thời có vô số fan. Biên Tự, nhà sáng tác nhạc, nhạc sĩ, đứng đầu châu Á, tác phẩm liên tục qua hai lĩnh vực từ phát hành âm nhạc sang tới làm âm nhạc. Album anh phát hành lượng tiêu thụ toàn cầu không cái nào không đạt cấp nghìn vạn bản, phối nhạc phim điện ảnh đều được đề cử giải thưởng cấp quốc tế. Mà ở mảng cũng rất nghiêm túc, thành tựu nhạc cổ điển của anh cũng khiến cho phái tinh anh của học viện tự cho là mình rất giỏi cũng phải ngậm miệng lại, về sau ở trước mặt anh an tĩnh như gà. Càng thêm tính đề tài chính là, vì này năm ấy 24 tuổi làm âm nhạc chỉ đứng ở sau màn, rất ít xuất đầu lộ diện. Hai năm trước, hình ảnh Biên Tự một thân mặc đồ cao cấp trên hiện trưởng lễ trao giải bị lộ ra, một tài khoản “Hôm nay Biên Tự xuất đạo sao” ngang nhiên xuất hiện, tốc độ fan tăng với vận tốc ánh sáng. Lý do rất đơn giản, chính là thượng đến mở ra cánh cửa cho Biên Tự, đã quên đóng cánh cửa của anh rồi. Mọi người cảm thấy người như vậy không xuất đạo làng giải trí thật là tổn thất trí mạng. Tuy Biên Tự từ xưa đến nay không có động tĩnh xuất đạo, thậm chí đến tài khoản cá nhân cũng chưa từng mở, nhưng đã cách đó hai năm rồi, khi một đoạn hình của anh bị lộ trên mạng, lại thêm ở cùng lưu lượng Bối Oánh, Weibo đã bùng nổ rồi. Đoạn hình ảnh này chụp vào đêm thất tịch lễ tình nhân mấy ngày trước, địa điểm là một khách sạn xa hoa của Amsterdam. Chiếc xe thể thao Biên Tự lái dừng ở hành lang cửa khách sạn, tắt đèn đi xuống, tiện tay đem chìa khóa cho nhân viên, cùng Bối Oánh ngồi ghế trước tiến vào sảnh khách sạn. Trên ảnh Bối Oánh toàn thân mặt trang phục kiều diễm quyến rũ, giày cao gót giẫm lên từng bước. Biên Tự mặt sơ mi trắng cắt may, vai rộng thắt lưng hẹp đường cong như được vẽ ra, quần âu đen ôm lấy đôi chân cao to thẳng tắp, hạc trong bầy gà tuyệt không có khả năng nhận sai. Theo hai bóng dáng biến mất trong cửa xoay, hình ảnh liền dừng lại. Nhưng không có chuyện cũ. Ít nhất trong cảm nhận của cộng đồng mạng là không có. Chuyện về hai người đã lên top 1 hot search từ chạng vạng, đến bây vẫn thảo luận rất cao không có tính hạ xuống. Mà đương sự lại không xuất hiện giải thích. Quần chúng ăn dưa, sập nhà sập cửa, tranh luận, khí thế ngất trời. Lương Dĩ Toàn cảm thấy, đôi kim đồng ngọc nữ này quả thật sẽ tạo ra nhiệt độ như vậy, đổi lại là cô là quần chúng vây xem, khả năng cũng sẽ đem chuyện này ra là đề tài nói chuyện trên bàn trà. Nếu, Biên Tự không phải bạn trai của cô. Nếu đêm thất tịch đó, bạn trai của cô không trễ hẹn mấy giờ, thì sẽ không có chuyện đi tới một khách sạn khác, dẫn cô lên tận phòng Tổng thống rồi. Nếu không phải nhìn thấy hot search, cô mới biết được vì sao ngày đó anh trễ hẹn rồi. Lương Dĩ Toàn cúp mắt nhìn màn hình điện thoại, ánh mắt lẳng lặng rơi vào bình luận top đầu: “Sớm cảm thấy bài của Biên Tự có nguyên hình hiện thực, nữ chính là Bối Oánh không sai đâu!” Mãi đến khi một chiếc taxi dừng ở trước mặt, Lương Dĩ Toàn mới tắt điện thoại, mở cửa xe đi lên: “Đến bến tàu, cảm ơn.” *** Đến bến tàu ra biển, ngồi du thuyền nửa đêm, đến ngọn đảo kia, trong bụng Lương Dĩ Toàn đã như dời sông lấp biển, sau khi lên bờ bước chân như dẫm lên vải bông. Hơn nửa đêm, người lái xe tới đón cô vẫn còn buồn ngủ: “Cô Lương.” Lương Dĩ Toàn lộ vẻ xin lỗi: “Xin lỗi trợ lý Lục, quấy rầy giờ nghỉ ngơi của anh rồi.” Nơi này là đảo riêng của Biên Tự, trên đảo tất cả phương tiện nhân viên đều phục vụ một mình anh. Nếu không có cách nào khác để một mình lên đảo, Lương Dĩ Toàn thật sự không muốn gây thêm phiền toái cho người ta. Dù sao Lục Nguyên là trợ lý riêng của Biên Tự, tất cả chuyện lông gà vỏ tỏi đều là anh ta làm, cũng đã đủ bận rộn rồi. “Phiền gì đâu, cô đừng khách khí với tôi,” Lục Nguyên đưa cô lên xe, “Cũng không phải cô không biết, đi theo ông chủ làm việc và nghỉ ngơi, tôi cũng như con cú mèo vậy mỗi ngày ngày ngủ đêm thức, lúc nhận điện thoại của cô lúc ấy còn chưa ngủ đâu.” “Anh ấy cũng chưa nghỉ?” Lương Dĩ Toàn hỏi, giọng nói không ngoài ý. “Còn bận rộn ở phòng thu âm.” Lục Nguyên khởi động xe, gãi gãi đầu, “Đúng rồi, chuyện cô tới tôi còn chưa báo với ông chủ… Lần trước có lần tôi gõ cửa cắt ngang linh cảm của anh ấy, thiếu chút nữa bị vứt vào trong biển cho cá mập…” “Không vội, tôi ở phòng bên chờ anh ấy.” Lương Dĩ Toàn trầm mặc một lát, năm lấy di động trong lòng bàn tay, “Anh ấy bế quan từ lúc nào?” “Bốn năm giờ chiều hôm qua đi, cũng mười tiếng rồi.” Lục Nguyên thở dài, “Nói thế nào nhỉ? A… ‘Thiên tài và kẻ điên chỉ cách một đường’, tôi cảm thấy mỗi lần ông chủ làm nhạc đều sắp điên, cuối cùng cô tới cũng để anh ấy yên tĩnh một chút. Lương Dĩ Toàn lắc đầu: “Tôi không có năng lực này.” Lục Nguyên vừa định trêu ghẹo, quay đầu đã thấy trên mặt cô không có ý cười nào, như là lời này có tiếng cũng có miếng. Không xác định có phải mình nói sai rồi không, Lục Nguyên nhất thời không nói tiếp nữa. Ô tô chạy vững vàng trên đường, từ từ uốn lượn hướng về phía trước. Đèn đường tỏa ra ánh sáng lướt qua, chiếu lên thảm thực vật khắp núi. “Cô trước cứ nghe nhạc chợp mắt chút đi, đến nơi tôi gọi cô.” Nhận thấy không khí quá yên tĩnh, Lục Nguyên mở nhạc lên. Khúc nhạc dạo vang lên, câu từ hát lên, Lương Dĩ Toàn lập tức nhận ra bài hát này… Đêm tuyết rơi một tiếng súng vang lên đánh chìm ánh trăng Theo vũ khúc Adolphe Adam mở màn Thiếu nữ mặc quần lụa mỏng tóc dài đen bóng Chân trần không tỳ vết bước dưới ánh trăng Môi đỏ mọng thiếu một lời tâm tình Vậy thì tặng cho cô một giấc mơ rong chơi Để cho không gian vô biên ôm lấy cô Dạy cô ngẩng cổ thiên nga Thành thực nhiệt liệt biểu đạt Vậy thì gọi cô là Isabella Để khóa cô vào tháp Babel Nếu có ai hỏi cô đi đâu Cứ nói cô làm hoa hồng cho thượng đế … Đây là trong bình luận đầu trên hot search, cộng đồng mạng nói tìm được nguyên hình của nó, bài hát Biên Tự phát hành ba năm trước. Lúc ấy bài hát để cho một nam ca sĩ tuyến hai hát, bởi vì khúc nhạc quá bình thường, độ truyền xướng không tính cao, nhưng là tác phẩm của Biên Tự lại có phần đặc biệt. Biên Tự soạn nhạc rất ít viết lời, tuy nhiên ca từ cũng lấy từ chuyên môn, nhưng theo chuyên môn nói, cô ấy chỉ dùng ý thơ chỉnh lại tư tưởng của Biên Tự, cái này mang theo sắc thái thời trung cổ thật sự là của Biên Tự làm… Dưới đêm tuyết ngẫu nhiên trông thấy một thiếu nữ đang khiêu vũ, dạy cô gái đơn thuần như tờ giấy trắng biết được tình yêu, dục vọng của cô, sau đó đem cô nhốt vào thông thiên pháp trong thánh kinh, để cô vĩnh viễn làm hoa hồng của anh. Bài hát này cũng dựa theo ý tứ của Biên Tự, lấy tên nữ chính là Rosabella, dịch âm thành “La Toa Bối Lạp”, ý là hoa hồng mỹ lệ. Trước kia có không ít người mê nhạc nhắc tới bài này, hôm nay ở dưới bình luận lại thấy được, quần chúng ăn dưa lại giống như ‘vì sao Lỗ Tấn lại đem bức màn viết thành màu xanh’ đem ca từ ra nghiêu cứu một lần… “Kopp: Adolphe Adam, là nhạc sĩ chủ nghĩa lãng mạn của thế kỷ thứ mười chín nước Pháp, tác phẩm lưu truyền phổ biết là vở ba lê. Kết hợp với lời bài hát quần lụa mỏng, bàn phát, cổ thiên nga, có thể thấy, nữ chính múa ba lê.” “Tôi nhớ rõ Bối Oánh nói trước kia cô ấy học ba lê?” “Còn có người không biết Bối Oánh ở nữ đoàn ROF nổi danh là Rose Fever (hoa hồng nóng bỏng) sao?” “Rose Fever, Rosabella, Bối Oánh, La Toa Bối Lạp, mọi người nghĩ xem! Ngẫm kỹ lại xem!” Những người đứng xem mỗi một câu đều bén nhọn đâm vào, chui vào đáy mắt Lương Dĩ Toàn. Chứng cứ vô cùng xác thực, bọn họ thề chắc chắn, vai nam chủ là Biên Tự, Bối Oánh chính là Rosabella của anh. *** Lương Dĩ Toàn không nhớ mình ngủ thiếp đi lúc nào. Thể xác và tinh thần mệt mỏi cả ngày, trên du thuyền uống thuốc chống say công hiệu cũng khoai thai đến, cô cảm giác cơn buồn ngủ này rất nặng. Tới khi tỉnh lại, cảm giác có chút ấm áp quấn quanh ở mang tai, mềm mại đảo qua vành tai, gợi lên tê dại cả người. Lương Dĩ Toàn không mở được mắt, bị một cái đuôi lông xù cọ qua cánh tay, nghĩ tới con chó Biên Mục trên đảo đang tác quái. Tuy Biên Tự nuôi chó không xem chủng loại nhưng sẽ đặt họ “Biên” cho nó, chỉ là Biên Mục này với Biên Tự như không hợp nhau cứ nhìn thấy lại thấy chán ghét, ngược lại rất thân cận với Lương Dĩ Toàn. Lương Dĩ Toàn cũng không thể so đo với nó, bịt lấy lỗ tai nghiêng người né tránh. Một giây sau lại nghe thấy con chó nhỏ bên tai cô nói tiếng người: “Tỉnh rồi.” Lương Dĩ Toàn bỗng dưng mở mắt ra, nghiêng đầu thấy một gương mặt quen thuộc. Mi cong, đôi mắt thâm trầm, mũi hẹp thẳng, cao ngất. Lông mi nồng đậm như lông quạ, đôi mắt hẹp dài đang khép hờ, đuôi mắt có chút phiếm hồng. Chỉ là ánh mắt động tình, làm cho người ta hiểm lầm anh tình sâu vô cùng. Lương Dĩ Toàn còn đang hoảng hốt, cánh tay Biên Cạnh đã từ trên người cô đi xuống. Rất nhanh tiến tới làn váy dưới bắp đùi. Lương Dĩ Toàn lấy lại tinh thần, ngăn tay anh, ánh mắt lóe lên: “Kỳ sinh lý.” Động tác Biên Tự ngừng một lát, ngẩng đầu nhìn cô. Bĩnh tĩnh nhìn vài giây, anh tiếc nuối nhấc mép váy cô, đi đến sofa cạnh giường, nâng tay cởi một cúc áo sơ mi, nhấc mí mắt lên: “Sao lại qua đây rồi?”. Mời các bạn mượn đọc sách Cùng Bạn Trai Cũ Thành CP Quốc Dân của tác giả Cố Liễu Chi.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Tự Nguyện - Tử Liễm
Vu Sính Đình vốn tưởng rằng mình đã bước vào một tình yêu thật sự. Không ngờ, tất cả chỉ là khởi đầu của một âm mưu đã được tính toán kĩ lưỡng… Chỉ có một câu: Đây là câu chuyện thuật lại việc Sói Xám đã từng bước lừa Sói Hồng về nhà. *** Trong quá trình mang thai, Vu Sính Đình có phản ứng rất mạnh, ngày nào cũng vô cùng khó chịu. Tới tháng thứ sáu, hai chân Vu Sính Đình đã sưng phù, tối đi ngủ lại thường bị chuột rút. Phùng Mộ Huân ngủ không sâu, mỗi lần Vu Sính Đình chỉ hơi động nhẹ là anh đã tỉnh. Nửa đêm, Vu Sính Đình bị cơn chuột rút đánh thức. Cô cắn môi, duỗi chân một cái nhưng chẳng có tác dụng gì. Phùng Mộ Huân mở mắt, “Sao thế?” Cô thều thào nói: “Đâu quá...bắp chân bị chuột rút.” Thấy sắc mặt cô trắng bệch, Phùng Mộ Huân tỉnh táo hẳn, đến cuối giường, kéo quần ngủ của cô lên, cúi đầu cẩn thận xoa bắp chân cho cô. Vu Sính Đình nằm trên giường, nhắm mắt buồn bực hừ một tiếng, một lát sau mở mắt liếc nhìn Phùng Mộ Huân, rồi lại uể oải nhắm mắt lại. Lúc này hai chân cô căng cứng, Phùng Mộ Huân thấy cô đau đến mức run cả người thì càng thêm đau lòng. Mời các bạn đón đọc Tự Nguyện của tác giả Tử Liễm.
Tôi Không Phải Thiên Tài - Kim Tử
Một cô nàng học lực trung bình, tiếng Anh dở tệ vì một cơ hội ngẫu nhiên mà được tuyển vào công ty rất nổi tiếng; còn một sinh viên xuất sắc của trường đại học công an, lại vì một sai lầm nghiêm trọng mà bị điều từ đội cảnh sát hình sự sang làm một cảnh sát khu vực. Từ thiên tài đến tầm thường, từ tầm thường đến thiên tài họ đã trải qua những câu chuyện gì, đối mặt với chúng thế nào… *** Kim Tử, một cô gái mộng mơ, sắc không xuất chúng, tài không hơn người, chỉ mong một cuộc sống bình lặng vui vẻ. Là tác giả của cuốn tiểu thuyết best seller “Mộng hồi Đại Thanh”, “Mộng hồi Đại Thanh (Phần kết)”, liên tục ba năm liền dẫn dắt trào lưu đọc sách thịnh hành trong phái nữ Trung Quốc.  Năm 2006, “Mộng hồi Đại Thanh” vừa ra mắt đã nhanh chóng nổi tiếng, dẫn đầu cơn bão “xuyên không” trên thị trường sách Trung Quốc, đến nay vẫn bán rất chạy. Kim Tử trở thành một trong những tác gia có tầm ảnh hưởng nhất trong “Hội những người mê đọc sách” với những tác phẩm dành cho phái nữ đã nổi tiếng thành thương hiệu. *** “Vi Vi…” Đào Hương sờ tay Vi Tinh, nước mắt lã chã rơi, cô biết Vi Tinh đều là vì mình mới thành ra thế này, Vi Tinh ban đầu còn định khoe khoang thành tích chợt giật nảy mình, lúc trước dù gặp chuyện đen đủi bị vu cáo hãm hại như thế cô vẫn bình tĩnh như không ứng phó, giờ cô lại khóc thế này, Vi Tinh vội cười khì: “Tớ không sao, bị thương tí xíu thôi, chắc chắn sẽ khỏi trước cái khuỷu tay của cậu, khóc gì chứ?” Cú lôi thật lực hôm qua của Vi Tinh, khiến cả tên tiểu tử lẫn bản thân cô đều nghiêng ngả, hai người xô vào quầy ăn thử cá viên sau lưng, Vi Tinh vì giữ thăng bằng nhưng vẫn quyết không buông tay, kéo luôn tên tóc vàng cùng bàn tay vào nồi canh đang sôi sùng sục, tiếng kêu thảm thiết lúc đó, khiến bảo vệ nghe tin chạy tới còn tưởng siêu thị bắt đầu triển khai mổ lợn tại chỗ. Tên tóc vàng cuối cùng không chạy thoát, ôm lấy tay đau đớn kêu ôi mẹ ơi ôi mẹ ơi, Vi Tinh đau đến phát khóc, nhưng vẫn sống chết không chịu buông tay. Cảnh sát nhận được tin báo bèn tiến hành thẩm vấn hắn ngay trong viện, chiếc điện thoại đó là của Dương Mỹ Ngọc mới mua, hắn cướp xong định mang tặng bạn gái mới của mình làm quà sinh nhật, chính là cô ả trang điểm đậm hạ độc thủ với Vi Tinh kia. Mấy hôm trước có đoàn làm phim bắt đầu ghi hình, tên tóc vàng cùng mấy bạn học đi làm diễn viên quần chúng, vừa mới về, còn chưa kịp bán. Nắm được tình hình đó, bọn Đinh Tử lập tức tới chỗ hắn ở tìm ra điện thoại, mở ra xem, quả nhiên có đoạn quay phim, chân tướng sự việc rõ ràng như ban ngày. Nghe Mễ Dương nói, khi họ đến nhà đưa Dương Mỹ Ngọc đi, cô ả còn lăn lộn kêu oan, Cao Hải Hà chẳng nói chẳng rằng cho cô ta một cái tát, cô ả lúc đó bị đánh lịm đi, bọn Mễ Dương vờ như không trông thấy, người đàn bà này quá độc ác, đến chị ruột của mình cũng không tha! ... Mời các bạn đón đọc Tôi Không Phải Thiên Tài của tác giả Kim Tử.
Bạn Trai Cùng Nhà Không Phải Người - Bố Đinh Lưu Ly
“Có vài cuộc gặp gỡ kì lạ. Như là khi em gặp anh vậy…” (*) Trong một cái chớp mắt, duyên phận liền định sẵn. Bà ngoại mà Hạ Ngữ Băng vô cùng yêu thương lâm bệnh nặng rồi qua đời. Trước khi mất bà để lại cho cô một căn nhà nhỏ ở quê nhà và di nguyện đem tro cốt của bà về rải trên sông Linh Khê. Mang trái tim trĩu nặng những đau buồn trở lại, Hạ Ngữ Băng không biết rằng, tại vùng quê nghèo này, cô sẽ gặp được vận mệnh của cuộc đời mình là Lâm Kiến Thâm. Lâm Kiến Thâm là cháu trai được bà nhặt về nuôi, cũng xem như là anh trai nuôi của cô. Khác với những thanh niên sinh ra ở nông thôn, anh cao gầy, trắng trẻo và gương mặt vô cùng tuấn tú. Đặc biệt là đôi mắt của anh, luôn lạnh nhạt và có màu như ánh hoàng hôn buổi chiều rất đẹp. Hạ Ngữ Băng đau lòng vì sự ra đi của bà nên cô muốn sống ở đây một thời gian. Bởi vì, ở đây, trong không khí, trong mùi hương, trong tiếng gió, trong ánh mặt trời, trong hoa thơm cỏ dại… đều vương vấn bóng dáng bà. Thế là, Hạ Ngữ Băng và anh trai Lâm Kiến Thâm bắt đầu cuộc sống ở chung trong nhà nhỏ. Hạ Ngữ Băng vốn là một tiểu thư xinh đẹp, thông minh, có tài năng về hội họa. Cô sống trong nhung lụa từ bé, tuy mất mẹ nhưng được bố vô cùng yêu thương sủng ái mà lớn lên. Nhưng không vì thế mà cô kiêu căng, ngạo mạn hay không hiểu chuyện. Hạ Ngữ Băng luôn đem đến những gam màu rực rỡ và sống động ở những nơi cô dừng chân. Từng ánh mắt lấp lánh, từng nụ cười giòn tan vui vẻ của cô đều nhuộm thế giới xung quanh thành sắc màu tươi sáng. Lâm Kiến Thâm lại là một thanh niên có vẻ ngoài ưu tú nổi bật, tính cách thì có phần xưa cũ, lạnh lùng và đặc biệt kiêu ngạo. Hạ Ngữ Băng muốn chung sống hài hòa cùng anh, nên cũng cố gắng nỗ lực làm mọi thứ. Đáng tiếc, vì chưa quen môi trường cùng công việc nên đôi khi sẽ gây ra một ít rắc rối. Tuy nhiên, cô lại nấu ăn rất ngon nên anh cũng hài lòng thưởng thức. Quãng thời gian ở chung cùng Lâm Kiến Thâm đã khiến Hạ Ngữ Băng thật sự học được rất nhiều điều đáng giá và trưởng thành hơn. Cô cũng nhận ra, Lâm Kiến Thâm tuy tính cách có chút kiêu ngạo thất thường nhưng kì thật lại đơn thuần, tốt bụng và ấm áp biết nhường nào. Anh sẽ vì nhớ bà mà lặng lẽ ngắm nhìn bức ảnh cũ hàng giờ liền, anh sẽ vì cô bị bệnh mà quan tâm chăm sóc, anh sẽ vì cô thích dưa hấu ngày hè mà chọn cho cô quả thật ngon, anh sẽ luôn ở bên cạnh âm thầm bảo vệ cô khi những người xấu tính đến quấy rối. Tất cả những điều nhỏ nhặt ấy, tựa như hạt mưa nhỏ, cứ rơi mãi rơi mãi trong trái tim của Hạ Ngữ Băng, đến khi cô quay đầu nhìn lại thì đã hóa thành biển rộng mênh mông mất rồi. Nhưng Hạ Ngữ Băng vẫn chưa dám thổ lộ những tình cảm trong lòng mình với Lâm Kiến Thâm. Bởi vì, cô cảm nhận được giữa anh và mình dường như có một cái gì đó ngăn cách bởi bí mật rất lớn. Cô vẫn chưa định hình được đó là gì và phát hiện ra những điều anh đang che dấu trong lòng thì biến cố đến, đem mọi thứ vạch trần… Đêm đó, chiếc xe của Lâm Kiến Thâm chở Hạ Ngữ Băng về nhà gặp phải sự cố. Tai nạn kinh hoàng xảy ra, những kẻ xấu xa toan tính muốn đẩy cả hai xuống vực sâu thăm thẳm. Hạ Ngữ Băng bị thương rất nặng, máu thấm đẫm, một tay đã gãy, từng hơi thở mỏng manh yếu đuối níu kéo Lâm Kiến Thâm. Nhìn thấy người con gái nhỏ mình đã dùng tất cả những dịu dàng mềm mại trong cả ngàn năm qua để yêu thương chở che sắp mất đi, Lâm Kiến Thâm đã điên cuồng phẫn nộ và hóa thân nguyên hình đem cô cứu trở về, đồng thời trừng trị những kẻ xấu kia. Nhưng đúng lúc đó, Hạ Ngữ Băng tỉnh dậy, tận mắt chứng kiến tất cả những biến hóa đáng sợ và nỗi giận khủng khiếp của anh đã khiến cô sợ hãi muốn chạy trốn. Một cái lùi bước, một ánh mắt run rẩy, một câu nói tàn nhẫn… Hóa ra, giữa yêu quái và con người vốn dĩ không thể có sự tin tưởng, cảm thông và yêu thương. Vậy thì, Hạ Ngữ Băng, vĩnh biệt… Lâm Kiến Thâm không biết, Hạ Ngữ Băng hối hận, đau lòng biết nhường nào trong khoảnh khắc tuyệt vọng cuối cùng anh nhìn cô rồi tung cánh bay về ánh trăng nơi rừng sâu kia. Cô cứ thế vô tình làm tổn thương anh rồi. Vậy thì, cô sẽ dùng sự chân thành và tình yêu của mình, cầu xin anh tha thứ và đưa anh trở về. *** "Có một số thứ mất đi chính là vĩnh viễn, có một vài người quay lại chính là cả đời." Lâm Kiến Thâm không phải là con người. Đúng thế, nguyên thần của anh vốn là rồng, trải qua một trăm năm mới mọc sừng, một ngàn năm mới mọc cánh hóa thành Ứng Long, lại tu luyện để biến thành hình người. Anh chính là chúa tể của muôn loài nơi đây, có thể hô mưa gọi gió ở mảnh đất này… Nhưng cho dù Lâm Kiến Thâm có thế nào thì với Hạ Ngữ Băng cô, anh chỉ là một người con trai cô đem lòng yêu thương mà thôi. Vậy nên, cô gái nhỏ vượt núi băng rừng, dùng chân tình cùng máu và nước mắt của mình, cảm động Ứng Long, đưa anh về nhà. Thời gian này là thời gian vui vẻ, ngọt ngào và ấm áp nhất trong cuộc đời ngàn năm qua của Lâm Kiến Thâm. Bởi Hạ Ngữ Băng như cơn gió dịu dàng, lướt qua tim anh, rất khẽ lại rất êm. Nhưng trong khi Hạ Ngữ Băng đã hiểu rõ lòng mình và muốn cùng anh yêu đương thì Lâm Kiến Thâm lại chậm chạp chưa nhận ra tình cảm của bản thân. Tuy nhiên, khi có người con trai khác ghé về quê thăm Hạ Ngữ Băng, anh nhìn đâu cũng thấy tên kia đáng ghét. Hoa hay quà gì của anh ta tặng cho Ngữ Băng, anh đều muốn ném. Anh cũng không muốn Ngữ Băng đi cùng anh ta luôn. Thậm chí, anh muốn đánh cho tên đó quay về thành phố càng nhanh càng tốt. Thì ra, tận sâu trong lòng anh, Hạ Ngữ Băng là nơi mềm mại dịu dàng nhất anh cất dấu, là viên ngọc quý anh giữ gìn không để ai thấy hay cướp đi. Nhưng, có những khoảng cách không phải cứ bước là có thể qua, có những ngăn cản cứ vùi lấp là không thể thấy được, bởi vì giữa Lâm Kiến Thâm và Hạ Ngữ Băng chính là thân phận yêu quái và con người. Từ xưa đến nay, duyên phận này vẫn thường là bi kịch. Lâm Kiến Thâm không muốn cô vì anh mà đánh mất tương lai tại vùng quê nghèo và cuối cùng là đánh mất sinh mệnh bởi nhân duyên oan nghiệt này. Vì thế, anh để cô rời xa, đem nhung nhớ trở thành cơn mưa, mỗi ngày đều rơi xuống thấm ướt trái tim, cho đến khi… Đêm giáng sinh, Hạ Ngữ Băng gọi điện cho anh, giọng cô rất buồn và cô đơn. Thế giới rộng lớn như vậy, cô lại tịch mịch không có ai bên cạnh. Dường như, bông tuyết cũng muốn hóa thành nước mắt, vương trên mi cô. Lâm Kiến Thâm không thể trốn tránh nữa rồi. Bởi vì, cô gái nhỏ chỉ có anh mà thôi. Bởi vì, cô gái nhỏ đang đau lòng. Bởi vì, cô gái nhỏ là người anh yêu hơn cả sinh mệnh của bản thân mình. Vì thế, khi Hạ Ngữ Băng trở về nhà liền thấy anh đứng đợi cô dưới ngọn đèn vàng rất lâu rất lâu đến nỗi tuyết đã phủ đầy trên tóc anh, trên vai anh. Khoảnh khắc đó cô liền biết, cho dù kiếp này vì yêu anh mà đánh mất tất cả cô cũng cam tâm tình nguyện. Và Lâm Kiến Thâm cùng Hạ Ngữ Băng quyết định dùng tình yêu chân thành của mình đối mặt với tất cả những thử thách sóng gió phía trước. Cuối cùng, sau tất cả những biến cố lớn ấy, họ đã có thể dùng những sắc màu rực rỡ và xinh đẹp nhất tô lên cho câu chuyện tình của mình bằng một kết thúc viên mãn ấm áp đầy hạnh phúc. *** "Bạn trai cùng nhà không phải người" có lẽ là bộ truyện hay nhất, đáng đọc và đề cử nhất của mình cho mn trong thời gian này của tác giả Bố Đinh Lưu Ly. Phải nói rằng, ở thể loại mới này đã một lần nữa khẳng định sự tài năng cùng văn phong tuyệt vời của tác giả. Một bộ truyện với nội dung độc lạ khi kể về mối tình giữa yêu quái và con người bé nhỏ, mà đằng sau nó là cả một câu chuyện đầy tính nhân văn về tình yêu, sự hy sinh cùng những mất mát đau thương khi rời xa người ấy. Không chỉ là những nét vẽ đẹp cho chuyện tình của hai nhân vật chính mà còn là của những nhân vật phụ khác. Đó là sự chờ đợi bi thương, yêu nhưng không thể gặp, muốn nhưng không thể quay về vô cùng cảm động của ông ngoại cùng bà ngoại. Thật sự, khi tìm hiểu và lật mở quá khứ của hai người, rất đau lòng. Về nam nữ chính, mình thấy tác giả đã xây dựng rất tốt cả hai nhân vật. Nữ chính xinh đẹp, đáng yêu, tình cảm lại hiểu chuyện. Nam chính thì vốn là Ứng Long chưa từng trải qua yêu đương nhưng thật sự rất dễ thương. Anh lúc nào ngoài miệng cũng lạnh nhạt phũ phàng nhưng hành động lại dịu dàng và mềm mại vô cùng. Khi nhận ra mình yêu nữ chính, anh đã không ngại thay đổi bản thân, chấp nhận đánh đổi nhiều thứ để có thể bảo vệ tình yêu ấy. Và khi anh ghen hay giở trò muốn xxx vs nữ chính phải nói là đáng iu cực luôn. Mình đọc mà mình bồ kết anh lắm. Mn phải đọc mới cảm được chứ rv thì dài dòng quá, mình khó nói hết được qua câu chữ. Cho nên, nếu mn đang cần một câu chuyện mới lạ với các yếu tố như sạch, sủng, ngọt lại hài hước và cảm động thì mình nghĩ không nên bỏ qua truyện này đâu ạ. Mình đảm bảo "Bạn trai cùng nhà không phải người" sẽ khiến mn có những phút giây thư giãn thật thoải mái và vui vẻ ạ. __________ (*): trích bản dịch lời bài hát Tiểu Vũ do Lam Tâm Vũ cover. " ": trích từ truyện *** Cây dẫn hồn trên đầu giường nở hoa kết trái, phiến lá khô héo, cành cây như một người già gù lưng tuổi đã xế chiều, cuộn tròn thành một cục nho nhỏ. Ở xung quanh cành khô có một luồng sáng màu xanh lam mỏng manh di chuyển lên xuống. Hạ Ngữ Băng mở to mắt, có lẽ bởi vì hồi phục suy nghĩ mà không ngừng hỗn loạn, một hồi lâu sau, cô mới từ trong cái hôn môi trấn an của Lâm Kiến Thâm mà dần dần hoàn hồn, ôm chặt lấy cổ anh, thấp giọng nói: "Em đã hiểu, toàn bộ đều đã sáng tỏ... Người mà em và ba vẫn luôn nhớ nhung trong đau khổ, vẫn luôn truy tìm, hóa ra ở thời điểm sớm như vậy đã đi theo sự chỉ định của vận mệnh mà đi đến bên cạnh chúng em." Lâm Kiến Thâm sờ sờ cái trán vì bị mồ hôi toát ra khiến cho lành lạnh của cô, hỏi: "Em gặp được ai?" "Từ Miêu." Hạ Ngữ Băng nói: "Em nhìn thấy ông ngoại tụ hồn phách của mẹ lại, nhưng lại vì tai nạn xe mà làm vỡ bình lưu li, hồn phách dung nhập vào thân xác của một cô gái khác cũng tử vong vì tai nạn xe, một lần nữa sống lại." "Khó trách cây dẫn hồn không tìm thấy chuyển thế của mẹ em, bởi vì căn bản dì không hề nhập luân hồi." Lâm Kiến Thâm gật gật đầu, lại hỏi: "Cô bé mà em nhìn thấy ở bệnh viện kia, chính là Từ Miêu?" Hạ Ngữ Băng "vâng" một tiếng, trong lòng vẫn tồn tại một nỗi băn khoăn cực lớn, nhíu mày hỏi: "Nhưng mà nếu trên thân thể của Từ Miêu có hồn phách của mẹ, vì sao mẹ lại không nhận chúng em?" Lúc trước ở chung với Từ Miêu, chỉ cảm thấy ngôn hành cử chỉ của cô ấy thật giống Lâm Miểu, có một lần cô còn cho rằng vì để tranh thủ tình cảm của ba nên cô ấy mới cam nguyện bắt chước dáng vẻ của mẹ, hiện tại xem ra là có nguyên nhân khác. Nhưng đã kết giao với Hạ Tông Trạch những mấy năm, cô ấy không giống dáng vẻ nhớ rõ ký ức năm xưa, nhưng nếu là trọng sinh, vì sao lại không có ký ức? Hạ Ngữ Băng có nghĩ trăm lần cũng không ra, nhưng Lâm Kiến Thâm lại đã thông suốt khúc chiết trong đó, ngẩng đầu nhìn làn khói lam nhạt quấn quanh cành khô trên đầu giường, nói: "Trong mộng, em thấy Lâm Tây mang hồn phách của mẹ em đi, lại vì tai nạn xe ngoài ý muốn mà hồn phách nhập vào thân thể người khác, tôi nghĩ, đó là nguyên nhân mẹ em không có ký ức." "Cái gì?" Hạ Ngữ băng nhìn theo tầm mắt anh, giữa cành khô có làn khói lam lượn lờ, như là một con mắt dịu dàng, tràn ngập quyến luyến. "Người có ba hồn bảy phách, có lẽ vì tai nạn hôm đó đã khiến cho một phách của mẹ em biến mất, mà một phách này trùng hợp lại lưu giữ ký ức, cho nên sau khi mẹ em sống lại mới không có ký ức trước kia." Lâm Kiến Thâm duỗi tay tụ luồng sáng lam nhạt kia lại trong lòng bàn tay rồi giao vào trong tay Hạ Ngữ Băng: "Cây dẫn hồn không triệu hồi được sinh hồn cho nên chỉ có thể gom một phách ký ức mà mẹ em đã mất đi lại, đây là lý do vì sao ở trong mộng em chỉ có thể thấy được ký ức của dì mà lại không thấy được kiếp sau của dì." Ánh sáng màu lam tụ lại trong lòng bàn tay Hạ Ngữ Băng, như là được trở về với huyết mạch tương liên, quang mang đột nhiên sáng lên không ít. Ánh sáng màu lam chiếu vào trong mắt Hạ Ngữ Băng, phảng phất như ảnh ngược của ngân hà lộng lẫy. Cô nhẹ nhàng khép bàn tay lại, đem ánh sáng ấm áp kia dán sát vào trong ngực, muốn cười nhưng nước mắt lại đi trước một bước mà chảy xuống trước. "Ý anh là đây là ký ức mà mẹ mất đi?" Trong một khắc này, tâm tình khó lòng diễn tả bằng lời, Hạ Ngữ Băng sốc đệm chăn lên, xuống giường, vội vàng thay quần áo, tùy tay lấy một chiếc lọ thủy tinh đựng nước hoa đã hết, đem hồn phách mang theo ký ức yếu ớt kia thả vào trong bình. Nghĩ ngợi trong chốc lát, cô nói với Lâm Kiến Thâm: "Em đi tìm ba!" "Từ từ đã." Lâm Kiến Thâm giữ chặt cô: "Loại chuyện như hoàn hồn này quá mức tâm linh, em đã nghĩ nên giải thích thế nào với chú Hạ chưa?" Hạ Ngữ Băng lắc lắc đầu: "Đi một bước tính một bước đi, cùng lắm thì nói rất cả mọi chuyện với ba." Mẹ trọng sinh thành Từ miêu hay Lý Miêu đều không có vấn đề gì cả, tuổi tác cũng không thành vấn đề, chỉ cần mẹ có thể nhớ lại tất cả, có thể cùng ba nối lại duyên xưa, như vậy thì nỗ lực đến mấy cũng là đáng giá. Đồng hồ chỉ tám giờ sáng, Hạ Tông Trạch đang bận rộn trong phòng bếp. Hạ gia và Lâm gia đều không có họ hàng thân thích gì cần phải đi thăm hỏi, cho nên trong tháng giêng càng thêm thanh nhàn, ngoại trừ làm cơm và đi dạo phố thì cũng không còn việc gì cần làm. Nhìn thân ảnh quen thuộc của da đang bận rộn nấu mì, Hạ Ngữ Băng bỗng nhiên cay cay khóe mắt. Cô nhớ lại trong ký ức, Hạ Tông Trạch bỡ ngỡ cỡ nào mà vào bếp để chăm sóc vợ đang mang thai, hơn hai mươi năm qua đi, ông từ một "sát thủ phòng bếp" luyện thành "người chồng nấu ăn trong nhà", mà loại trưởng thành này là do cực khổ trong cuộc sống ban cho ông.... Mời các bạn đón đọc Bạn Trai Cùng Nhà Không Phải Người của tác giả Bố Đinh Lưu Ly.
Tình Yêu Bên Trái - Liên Tâm
Tình yêu bên trái - một bài ca về tình yêu vĩnh cửu, nó làm cho chúng ta không khỏi cảm động với tình yêu mộc mạc chân thành, đơn giản mà sâu sắc, bình dị nhưng lại vô cùng mãnh liệt… một tình yêu như duyên trời đã định, để rồi chính tác giả cũng phải thốt lên rằng: “Có một kiểu tình yêu gọi là sự mê muội ấm áp. Nó như gần như xa, nhưng lại khiến trái tim người ta rung động. Bởi vì trái tim rung động, cho nên mới vỡ tan. Cuối cùng sự rung động của trái tim khiến người ta sợ hãi, sợ hãi đến mức phải chạy trốn…”. Hách Gia Tuấn, một chàng công tử luôn hách dịch, chỉ biết quát tháo người khác, không coi ai ra gì, lúc nào cũng chỉ thích phá phách nhưng từ khi gặp Trình Gia Mỹ – một người con gái “hết sức bình thường” đã làm thay đổi cả cuộc đời anh. Trình Gia Mỹ, một cô gái thông minh và thẳng thắn, luôn bênh vực cho cái thiện. Cô vốn được sinh ra trong một gia đình không được hạnh phúc, một mình cô phải chèo lái cuộc đời mình… Nhưng số phận đã không buông tha cho cô, một căn bệnh quái ác đã khiến cho tình yêu giữa cô và Hách Gia Tuấn không được trọn vẹn, họ vượt qua bao sóng gió của cuộc sống để đến với nhau, nhưng rồi cũng vì tình yêu mà họ không thể đến với nhau, cũng vì yêu nên họ sẵn sàng hy sinh tất cả… Truyện không chỉ hấp dẫn người đọc bởi các tình tiết nhẹ nhàng nhưng không kém phần gay cấn, đem lại cho ta những phút giây thư giãn, như được xem những thước phim đẹp về một tình yêu lãng mạn. Truyện được kết thúc như thế nào, tình yêu của Trình Gia Mỹ và Hách Gia Tuấn được diễn biến ra sao, mời các bạn đón đọc tác phẩm! *** Liên Tâm là bút danh tình cờ nghĩ đến. Liên là chữ "liên" trong từ "khả liên" (đáng thương), Tâm là chữ "tâm" trong từ "tâm tạng" (tạng phủ). Thời niên thiếu luôn cảm thấy thanh xuân là một cuốn sổ ghi chép mơ hồ, trưởng thành là vòng quay tuổi tác của năm tháng, thuận theo vòng quay ấy mà tuổi tác cũng quay thêm từng vòng, con người chung quy rồi cũng chín chắn hơn. Nhưng lại chưa từng nghĩ đến, trong xương cốt mình vẫn muốn mãi mãi thanh xuân. Bởi vì những năm tháng thanh xuân, cho dù hồi tưởng lại vào bất cứ lúc nào, cũng đều là những gì tốt đẹp nhất. *** Ngày hôm sau, khi vừa tỉnh dậy cô đã liên tục dọn dẹp đồ đạc, chạy tới chạy lui bận bịu không ngưng tay. Dường như cô không dám ngừng công việc ấy lại, bởi cô sợ mình chỉ cần dừng lại, nước mắt lại rơi trên khóe mi. Gia Tuấn chắc cũng biết tại sao lại như vậy, nên mới sáng sớm đã vào bệnh viện để chăm sóc Hách phu nhân. Chắc chắn anh biết chuyện, cô hiểu điều ấy! Bởi vì, hai người họ hiểu nhau còn hơn cả bản thân mình! Cô cầm chặt cuốn hộ chiếu, chạy một mạch xuống cầu thang, cô không dám đứng lại, cho đến khi ngồi trên xe taxi mới dám thở phào. Người lái xe bắt chuyện với cô một cách lịch sự: “Cô đi du lịch đúng không.” “Tôi…”, chưa kịp nói hết câu nước mắt cô đã rơi lã chã. Cô quay mặt giấu nước mắt nhìn ra ngoài cửa xe, hai môi mím chặt cố ngăn tiếng khóc. Ngoài trời xầm xì, lạnh lẽo, hai bên đường những rặng cây xanh ủ rũ xếp hàng chạy thẳng tắp không có điểm dừng. Cảnh tượng ấy đưa cô vào giấc mộng mị. Những kỉ niệm ngày xưa lại ùa về, bốn bề lặng lẽ như không có sức sống, thảm cỏ hai bên đường dành cho người đi bộ đầy hoa, những bông hoa đại đóa đang nở bung đỏ rực đến nhức mắt. Giống như trong mơ, cô lại trở về với cảnh tượng trước lúc mẹ qua đời. Trong bệnh viện toàn một màu trắng xóa, khuôn mặt mẹ cô cũng trắng toát, hai mắt nhắm nghiền, một chiếc chăn mỏng màu trắng phủ lên người bà khiến thân hình bà càng trở nên gầy guộc như con búp bê bằng sứ, sẽ vỡ tan khi ai đó chạm vào, Vỡ vụn không thể ghép lại được với nhau. Cô nhìn mẹ nước mắt lại không ngừng tuôn rơi. Tiếng khóc của cô làm lay động linh hồn, mẹ bỗng mở nhìn khiến cô bất giác sợ hãi ngã ra nền đất. Bà nhìn cô nói với giọng yếu ớt: “Gia Mĩ… con gái của mẹ… Gia Mĩ của mẹ… nhất định phải sống cho thật hạnh phúc…” Hai tay cô chống xuống nền đất lạnh lẽo, dường như có muôn vàn viên đá lạnh đang chạy khắp người cô qua những mạch máu nhỏ, cảm giác lạnh lẽo khiến cô muốn khóc cũng không khóc được thành tiếng. Cô vẫn biết, đó chính là tình yêu, tình yêu tuyệt vọng và bi thương của mẹ dành cho cô. Nhưng tình yêu ấy giống như mũi dao nhịn cứ chọc ngoáy trong tim cô không ngừng lại đến một phút giây. Mời các bạn đón đọc Tình Yêu Bên Trái của tác giả Liên Tâm.