Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Bản Lĩnh Ngông Thần

Bạn đang đọc truyện Bản Lĩnh Ngông Thần của tác giả Ngự Dụng Cuồng Thần. Trở lại đất nước sau bao năm chinh chiến, nhưng ngoài cái danh chiến thần ra thì được cái gì chứ???? Gia anh bị người khinh nhục như vậy, thế mà giờ anh mới biết. Trở về đã bắt gặp cảnh vợ mình bị ép tái hôn, thậm chí con gái anh còn bị đem ra làm hàng hóa đấu giá... Từ nay về sau, anh phải bảo vệ gia đình mình, dù trời có sập xuống, anh cũng phải phá nát nó! Nếu yêu thích truyện ngôn tình, bạn có thể tìm đọc thêm Sau Khi Mang Thai, Tôi Ly Hôn Ảnh Đế hay Hào Môn Tổng Tài Sủng Lão Bà. *** Sáng sớm tinh mơ, ánh mặt trời bao phủ toàn bộ Thành phố Ninh. Trên một con phố, Sở Vĩnh Du đứng bất động dưới tán cây. Nhìn đám người rải rác qua lại, trong lòng nhất thời cảm thấy xúc động. Bốn năm chinh chiến, Sở Vĩnh Du tôi cuối cùng cũng trở về, bà xã, không biết em có khỏe không...... Một vài người qua đường dừng lại nhìn, cảm thấy người thanh niên này hơi kì lạ. Dáng người cao ráo nhưng không thô kệch, giống như chim ưng trong đêm tối, bên trong chứa đựng đôi mắt sắc bén, sâu xa, như muốn chiếm đoạt tất cả tia nắng đầu tiên vào buổi sáng sớm. Đột nhiên một bóng người đến gần, khom người và nói. “Thưa ngài, đã điều tra rõ rồi, Đồng Ý Yên chưa thay đổi chỗ ở, hơn nữa, còn có một tin khác.” Mã Trạch, một trong bốn người bảo vệ Sở Vĩnh Du, là người mạnh mẽ vang dội, lúc này lại có một chút do dự. “Nói.” Nhìn thấy Sở Vĩnh Du cau mày, Mã Trạch bừng tỉnh và vô cùng lo sợ. “Nhà họ Đồng kén rể ở khách sạn Tứ Thủy Đại lúc mười giờ hôm nay.” Lại kén rể? Sở Vĩnh Du cau mày, nghĩ lại bốn năm trước, sự tác hợp của anh và Đồng Ý Yên, cũng không phải là kén rể sao. “ Kén cho em vợ tôi sao?” Em gái Đồng Hiểu Tiêm của Đồng Ý Yên, tính cách đanh đá nhưng lại có một ngoại hình xinh đẹp, tuy không đẹp bằng chị gái Đồng Ý Yên nhưng cũng khá quyến rũ. “Không phải, là.....là kén cho Đồng Ý Yên.” Nói ra câu này, cơ thể Mã Trạch có chút run rẩy, đó là sự sợ hãi. Phải biết người trước mắt là Sở Vĩnh Du, người canh giữ lãnh thổ quốc gia bốn năm nay, uy danh của anh vang xa ngàn dặm, không một ai dám đụng đến anh. Anh được vinh dự là một trong ba chiến thần có công bảo vệ non sông đất nước, đây là niềm vinh dự khi được trở về quê hương của mình. Vợ của mình thế nhưng lại lần nữa kén rể, nên tức giận hay không chứ? Vù vù! Đột nhiên trên mặt đất có gió thổi đến, cây lớn bên cạnh ngã xuống ầm ầm, ngay cả rễ cũng bật ra. Mã Trạch cúi đầu, cố gắng chịu đựng luồng khí kinh khủng phát ra từ cơ thể Sở Vĩnh Du, anh ta biết cậu chủ đang tức giận. “Nhà họ Đồng này, coi vợ tôi là cái gì chứ, coi Sở Vĩnh Du tôi là cái gì, ở khách sạn Tứ Thủy Đại đúng không? Đi thôi.” Mở cửa xe một cách kính cẩn, Mã Trạch phất tay, uy thế mạnh mẽ. “ Đi thôi!” Mercedes-Benz G63 xuất phát, cách góc phố không xa, một chiếc xe G63 xuất hiện, giống như chiếc xe Sở Vĩnh Du ngồi, tất cả đều được treo các biển số xe. Nửa tiếng sau, tại cổng khách sạn Tứ Thủy Đại, đám người đột nhiên dừng lại, trong mắt lộ ra sự kinh ngạc. Hai mươi chiếc Mercedes-Benz G63 mới toanh lao tới đây, không cần bất kỳ tô vẽ gì, khí thế đã san bằng cả con phố. “Wow, đây là ông chủ lớn nào vậy, Thành phố Ninh chúng ta sợ rằng chẳng có mấy người có nhiều xe G63 đến vậy.” “Đúng vậy, một chiếc hơn mười hai tỷ, 20 chiếc...thật không dám tưởng tượng nổi.” Đang bàn luận xôn xao, chiếc xe dẫn đầu dừng lại, Sở Vĩnh Du bước xuống từ cửa sau, liếc nhìn bảng hiệu của khách sạn Tứ Thủy Đại rồi bước lên cầu thang. Ầm Ầm! Một tiếng sấm sét trên mặt đất, bầu trời ngay lập tức u ám, kèm theo khí thế của cơ thể Chu Vĩnh Du, mọi người vội vàng tránh sang một bên, chỗ nào anh đi qua, thậm chí, mọi người còn không dám nhìn vào đôi mắt trông có vẻ bình tĩnh nhưng thực chất là sóng gió đang trào dâng. “Đẹp trai quá, phong độ quá! Trời ạ, nếu sau này gả cho một người đàn ông như vậy, tôi chết cũng không đáng tiếc.” “Nằm mơ đi, người ta không những phong độ, mà còn có tiền, có thể lấy người như cô sao?” Giọng nói dần dần im lặng, Sở Vĩnh Du cũng tiến vào trong đại sảnh của khách sạn Tứ Thủy. Cùng lúc đó, một yến tiệc trên lầu năm lại sôi động lạ thường, hầu hết mọi người đều đến tham gia buổi tranh cử kén rể của nhà họ Đồng. Trong một căn phòng trên tầng tám, một người phụ nữ mặc chiếc váy dạ hội hai dây màu xanh nhạt đứng bên cạnh cửa sổ sát đất, bóng lưng cô đơn, đã đủ làm cho vô số nam nhân điên cuồng. Đồng Ý Yên là vợ của Sở Vĩnh Du, một người phụ nữ vừa có ngoại hình vừa có khí chất. “Yên Yên.” Một tiếng kêu khe khẽ phát ra từ người đàn ông trung niên tên Đồng Thế Tân đang ngồi trên ghế sofa, trong lòng ẩn chứa sự tự trách sâu sắc. Đồng Ý Yên quay người lại, khuôn mặt xinh đẹp hiện ra nhưng lại đối lập rõ ràng với vẻ u buồn trong mắt cô. “Đây là danh sách, Yên Yên, con... hãy chọn một người đi.” Gần như là lời Đồng Thế Tân vừa nói ra đối mặt với người phụ nữa trung niên xinh đẹp đang ngồi trên ghế sofa - Tư Phu, mẹ của Đồng Ý Yên đột nhiên đập bàn đứng dậy, chua chát nói. ngôn tình hoàn “Chọn chọn chọn! Chọn cái rắm, ông xem bọn họ là người thế nào, không chỉ không đủ thông minh, mà còn tàn phế, đần độn, thậm chí còn bị bệnh thần kinh. Con gái của tôi sẽ biến thành cái dạng gì!” Nói đến đây, Tư Phu nhìn Đồng Thế Tân cúi đầu, không nói gì, cũng không tức giận. “Đều là đồ bỏ đi, lần đầu tiên chọn Sở Vĩnh Du, ít nhất cũng là người bình thường, lần này thì sao? Hơn nữa chuyện kén rể trọng đại như vậy, ông xem ba ông, anh ông có ai đến không, lại phái mấy người nhỏ tuổi đến, đây là muốn sỉ nhục ai thế.” Đồng Ý Yên bước đến, từ từ cầm bảng danh sách lên. “Mẹ, đừng nói nữa, chỉ cần có thể đổi với Hữu Hữu, muốn con làm gì cũng được cả.” Hữu Hữu......nghe đến tên của cháu gái, hai người họ đều không nói nên lời. “Yên Yên, bây giờ không có người ngoài, mẹ rất sợ, ông nội con, thật sự không phải thứ gì tốt, chắt gái máu mủ tình thâm, ông ta còn có thể lấy nó ra làm tiền đặt cược, thật sự là...” “Mẹ!” Sau khi nói ra chữ này, Đồng Ý Yên duỗi tay phải ra, dùng ngón trỏ chỉ ngay một cái tên trên đó. “Anh ta đi.” Mười phút sau, trong phòng tiệc, Đồng Thế Tân nhìn ‘thanh niên tài tuấn’ phía dưới, trong lòng tức giận nói. “Tiếp theo đây, tôi tuyên bố, lần này nhà họ Đồng của chúng tôi kén rể, người được chọn là...” “ Tôi!” Đột nhiên một tiếng nói bá đạo vang lên, tất cả mọi người nhìn theo tiếng nói, chỉ thấy ở cửa phòng tiệc, một thanh niên mặc bộ đồ trắng đang đi đến. Khuôn mặt điển trai khiến tất cả phụ nữ ngẩn ngơ trong giây lát. Trên sân khấu, Đồng Ý Yên kinh hãi che miệng lại, nhưng vẫn có âm thanh truyền ra từ ngón tay của cô. “Thiên....Vĩnh Du.” Đi được nửa đường, bóng dáng của Sở Vĩnh Du bị một người ngăn lại. “Mẹ nó, mày là ai, cô Đồng đã chọn xong rồi, mày là cái thá gì.” Đùng! Hoàn toàn không có nửa lời, Sở Vĩnh Du không dừng bước chân, một bạt tai rơi vào mặt người chặn đường bên cạnh, trên không trung còn có mấy cái răng dính máu văng ra. “Mẹ kiếp! Mày là Sơ Vĩnh Du?” Giọng nói đột ngột vang lên, là Đồng Tử Họa, con trai nuôi thứ hai của nhà họ Đồng sửng sốt, vẻ mặt tràn đầy sự bất ngờ. “Sở Vĩnh Du, cái tên này nghe quen quen.” “À, tôi nhớ ra rồi, chồng trước của cô Đồng, cũng là ở rể, nhưng mà Sở Vĩnh Du, không phải nghe nói anh ta đi nhập ngũ chỉ vì đào hôn sao, sao giờ lại trở về?” Giọng nói vừa truyền đi, mọi người biết rằng không phải chuyện đùa, người ta vẫn chưa ly hôn, bọn họ còn có hy vọng gì nữa, rất nhanh phòng tiệc chỉ còn một mảnh trống không. “Sở Vĩnh Du, cậu vẫn còn mặt mũi đến đây sao?” Tư Phu run rẩy không ngừng, người đàn ông không có trách nhiệm này, lại còn dám trở lại đây. “Yên Yên, anh xin lỗi, Sở Vĩnh Du anh quyết định quay về, sẽ không phụ tình yêu em dành cho anh nữa.” Đồng Thế Tân và Tư Phu muốn nói, lại bị Đồng Ý Yên ngăn lại. “Ba mẹ, hai người đi trước đi, trách nhiệm của anh ấy, bây giờ không chỉ là của một mình con.” Hai người đương nhiên biết rõ là nói đến Hữu Hữu, Hữu Hữu luôn bị người khác chê cười bởi vì không có ba, hai người họ cũng lo lắng chuyện này nên chỉ đành bỏ đi. Sở Vĩnh Du cau mày, cái gì mà không chỉ trách nhiệm với một mình cô. Thế nhưng Đồng Ý Yên đã bước xuống, điều này làm gián đoạn suy nghĩ của anh, đặc biệt là nước mắt vẫn không ngừng chảy ra từ khóe mắt của Đồng Ý Yên. Cô vẫn luôn yêu sâu đậm người đàn ông này, nếu không, sẽ không thể xảy ra quan hệ mà sinh ra Hữu Hữu. “Em.... tha thứ cho anh, là bởi vì, chúng ta có.....” Đang nói, lời nói của Đồng Ý Yên đột nhiên bị ai đó cắt ngang. “Không Không Không! Yên Yên, Sở Vĩnh Du đã bị loại, chị hiểu chứ? Người này, là người chị mới vừa chọn, bây giờ là chồng của chị.” Nhìn thấy đôi mắt ngăn cản của Đồng Tử Họa, Đồng Ý Yên vô cùng chán ghét. “Chồng tôi là ai, không cần cậu phải chỉ tay năm ngón.” Có người ngoài ở đây, Đồng Ý Yên thế nhưng không chừa lại chút mặt mũi nào cho Đồng Tử Họa, anh ta cũng mất mặt, khinh thường nói. “Gọi chị một tiếng Yên Yên thì tưởng mình là ai chứ? Lại dám nói chuyện như thế với tôi, Đồng Ý Yên, chị bây giờ chẳng qua chỉ là con lợn mà ông nội tôi nuôi mà thôi.” Mời các bạn mượn đọc sách Bản Lĩnh Ngông Thần của tác giả Ngự Dụng Cuồng Thần.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Bí Mật Giao Ước Bóng Tối - HitoshizukuP
Bí mật ~ Giao ước bóng tối ~ là gì? Đây là một trong những ca khúc tiêu biểu của cặp ca sĩ Vocaloid (ca sĩ ảo) nổi tiếng Kagamine Rin/Len. Ca khúc này lần đầu được đăng tải vào tháng 4 năm 2010 và đã gây ra một cơn sốt trong cộng đồng fan hâm mộ. Sau đó, dựa theo thành công của MV ca nhạc này, tác giả Hitoshizuku đã cho ra đời phiên bản tiểu thuyết có tranh minh họa được thực hiện bởi họa sĩ tài năng Suzunosuke, với những miêu tả chi tiết hơn về câu chuyện. Nội dung ca khúc là câu chuyện của hai thiếu nữ, một là thiên thần và một là con người. Vì tình yêu dành cho cô gái người trần, thiên thần đã cắt bỏ đôi cánh của mình, tình nguyện trở thành kẻ tội đồ. Dưới thân phận một người con trai phàm trần, thiên thần đã có một thời gian hạnh phúc với người mình yêu, thế nhưng không ai có thể ngờ một kết cục bất hạnh đang chờ họ ở phía trước. Hai mặt tính cách của cặp nhân vật Rin/Len, tình yêu với người thiếu nữ (Hatsune Miku) được lồng ghép vừa vặn khéo léo, cùng với những bức hình minh họa thu hút của Suzunosuke đã tạo nên một ca khúc vừa lãng mạn vừa ma mị bí ẩn. *** Tác giả: HitoshizukuP Tác phẩm đầu tiên sản xuất cho Vocaloid là Yamato Nadeshiko do Hatsune Miku trình diễn, ra mắt tháng 7 năm 2008. Chủ yếu tham gia việc chế tác các sản phẩm âm nhạc cho Vocaloid cùng với nhà sản xuất Yama Delta (chịu trách nhiệm phối khí và mix), ngoài ra còn tham gia trong tổ teamOS bao gồm thành viên là hoạ sĩ Suzunosuke. Hoạ sĩ: Suzunosuke Là hoạ sĩ minh hoạ được biết đến qua các MV quảng bá ca khúc Vocaloid, các bìa đĩa CD album của Vocaloid. Công việc chính ban đầu là vẽ minh hoạ cho các ca khúc, sau này thì Suzunosuke đã kết hợp với các nhà sản xuất âm nhạc cho Vocaloid và thực hiện vẽ minh hoạ cho các MV. Các nhân vật xuất hiện trong truyện được xây dựng dựa trên nguyên mẫu của các nhân vật dưới đây. Miku Crympt -> Hatsune Miku Rin/Len -> Kagamine Rin/Len Luka -> Megurine Luka Gaku -> Gakupoid Gumi -> GUMI Kaito -> KAITO Miku Crympt Miku là người thừa kế tương lai của Crympt, một gia tộc lâu đời ở Al-fine. Cô mang trong mình một năng lực đặc biệt, có thể nhìn thấy thiên thần. Rin Rin là thiên thần tập sự mới được cử xuống Bel Canto thực hiện nhiệm vụ. Cô là một thiên thần hoạt bát và lạc quan. Rin luôn đeo một chiếc khuyên tai chữ thập bên tai phải. Kaito Là thống lĩnh của đạo binh thiên đường số bảy, Kaito được xem là một trong những tổng lãnh thiên thần ưu tú nhất. Anh cũng là đồng sự của Rin. ?? Cậu là một nhà quý tộc ở Calmando thuộc Tarde. một đặc điểm dễ nhận thấy của cậu là chiếc khuyên chữ thập bên tai trái. Gaku Gaku là một tổng lãnh thiên thần, anh cũng là cấp trên và là đồng sự của Luka. Không giống như các tổng lãnh khác, anh cư xử phóng khoáng và có phần coi thường quy tắc. Luka Luka là một Mikai'l và cũng là tổng lãnh thiên thần. Vũ khí biểu tượng của cô là roi. Gumi Tiểu thiên thần mới được thăng chức, là bạn cùng khoá và rất thân với Rin. Hatsune Miku Là phần mềm tổng hợp giọng hát phát triển bởi Crypton Future Media. Người dùng có thể sử dụng phần mềm này để tạo các sản phẩm âm nhạc bằng cách nhập vào lời và giai điệu. Các ca khúc hát bởi giọng hát nhân tạo Hatsune Miku được phổ biến trên mạng bởi chính tác giả đã tạo nên bước tiến lớn trong việc ứng dụng phần mềm này. Nhân vật biểu tượng của Hatsune Miku cũng nhận được sự ủng hộ lớn, cô có các sản phẩm ăn theo hình ảnh, thậm chí có cả những buổi hòa nhạc trực tiếp của riêng mình. Hatsune Miku hiện là một trong những ca sĩ ảo được nhiều người yêu thích trên thế giới. Trang web chính thức: http://piapro.net Kagamine Rin/Kagamine Len Là phần mềm tổng hợp giọng hát phát triển bởi Crypton Future Media cho phép tạo ra các sản phẩm âm nhạc bằng cách nhập vào lời và giai điệu. Tạo hình của Kagamine Rin là một thiếu nữ tóc vàng trên đầu buộc một chiếc nơ lớn, còn Kagamine Len được tạo hình là một thiếu niên tóc ngắn màu vàng cột sau gáy. Cả hai cũng là ca sĩ ảo. Phiên bản đầu tiên của phần mềm Kagamine Rin/Len được phát hành ngày 27/12/2007. Có hai giọng hát cùng được thu âm trong phần mềm này. Các phần mềm tương tự khác có Hatsune Miku cùng được phát hành bởi Crypton. Các ca khúc hát bởi giọng hát nhân tạo Hatsune Miku được phổ biến trên mạng bởi chính tác giả đã tạo nên bước tiến lớn trong việc ứng dụng các phần mềm này. Nhân vật biểu tượng Kagamine Rin/Len cũng rất được yêu thích. Trở thành ca sĩ ảo, họ có các sản phẩm ăn theo hình ảnh, xuất hiện trong các buổi hòa nhạc trực tiếp, có nhiều người hâm mộ cả trong và ngoài Nhật Bản. Trang web chính thức: http://piapro.net Các nhân vật được giới thiệu ở trên là hình tượng nguyên mẫu của các nhân vật xuất hiện trong truyện. Nội dung truyện là nội dung sáng tạo và không có mối liên hệ nào với nhân vật nguyên mẫu. Tác phẩm được viết dựa trên cốt truyện của ca khúc Bí mật ~ Giao ước bóng tối~ (Lời: HitoshizukuP, Nhạc: HitoshizukuP) Mời các bạn đón đọc Bí Mật Giao Ước Bóng Tối của tác giả HitoshizukuP.
Nhân Lúc Em Vẫn Còn Ở Đây - Tiểu Hài Tử Ngươi Lại Đây
Cao Tân Vũ không thể hiểu nổi người phụ nữ Tưởng Hàn Tĩnh này. Bốn năm trước để thoát khỏi sự theo đuổi của anh, cô không nói tiếng nào đã rời đi. Bốn năm sau cô lại quấn lấy anh tỏ tình như gái mê trai vậy. *** Năm Cao Tân Vũ 17 tuổi, Tưởng Hàn Tĩnh là mối tình đầu của anh. Khi ấy, Cao Tân Vũ đang trong thời kỳ nổi loạn, rất có thể anh là nhân vật trong truyền thuyết mà các bậc phụ huynh nhắc nhở con cháu mình “cần phải tránh xa”. Bất kỳ chuyện gì không nên làm anh cũng đều đã làm, từ hút thuốc, đánh nhau, cho tới chặn đường trêu con gái. Rất không may, một tối mây mờ trăng không tỏ, Cao Tân Vũ chặn đường Tưởng Hàn Tĩnh, vốn định trêu đùa nhưng anh lại thực sự bị cô làm mê mẩn. Nhiều năm sau nghĩ lại, anh cảm thấy lúc đó nhất định có yêu tinh bám vào người cô để đùa giỡn tình cảm của anh. Nếu không thì, vì sao anh theo đuổi cô những bốn năm, cô lại vẫn nhẫn tâm bỏ đi trong âm thầm. Khoảnh khắc Cao Tân Vũ gặp lại Tưởng Hàn Tĩnh đó là ba năm sau khi cô rời đi. Ai rồi cũng sẽ khác, anh không còn là thằng nhóc nghịch ngợm nữa, còn cô, cũng không còn là cô gái lạnh lùng khi xưa… Cứ đến thời gian nhất định, Tưởng Hàn Tĩnh sẽ đến hẹn anh ăn cơm, đăng ký làm bệnh nhân muốn anh khám, cầm một tấm biển lớn đứng trước cửa bệnh viện mời anh cùng xem phim, đi theo anh một đoạn đường ngắn về nhà... Có người nói anh nhẫn tâm, nếu không thích cô, không muốn bị làm phiền, thì sao không từ chối luôn cho rồi? Nhưng họ không biết, nếu có thể nói không thích cô, không yêu cô, thì Cao Tân Vũ anh đâu cần phải trốn tránh cô mỗi ngày. … Tưởng Hàn Tĩnh vào năm 20 tuổi được chẩn đoán mắc chứng bệnh hippocampus, trí nhớ của cô sẽ ngày một rút ngắn đi, tệ hại nhất là sẽ chỉ còn ký ức tính theo ngày thậm chí là giờ, là phút. Năm 23 tuổi, trị liệu hoá chất thất bại, cô chỉ có thể đặt hy vọng vào biện pháp giải phẫu. Dù chỉ có 1% thành công, Tưởng Hàn Tĩnh vẫn muốn nắm thật chắc, bởi cô vì anh mà không muốn quên, vì anh đã khiến cô có dũng khí đấu tranh với bệnh tật để sống. Quay trở về tìm Cao Tân Vũ, cô muốn tranh thủ từng giây phút để theo đuổi anh giống như những gì anh từng dành cho cô trước khi quá muộn. Viết cho anh những bức thư tình ngọt ngào, tặng anh lá phong đỏ và món quà anh thích, mời anh đi hẹn hò vào tối thứ tư hàng tuần,... Đến lúc này cô mới biết khi xưa Cao Tân Vũ đã phải nhọc lòng như thế nào. Nhưng không thể chữa trị được khối u quái ác, cô sợ mình sẽ quên, Tưởng Hàn Tĩnh chỉ có cách viết tất cả những gì quan trọng nhất vào trong sổ nhật ký. Cô viết: Hãy nhớ kỹ, cô không bi thảm, thậm chí hạnh phúc hơn rất nhiều người; Bởi vì, đã từng có một người đàn ông yêu cô, anh ấy tên Cao Tân Vũ. Mà cô, vĩnh viễn yêu anh ấy, cô tên là Tưởng Hàn Tĩnh. ---------- Khi đọc lại bộ truyện này lần thứ hai để viết bài review, không biết có phải do FA lâu ngày nên sầu đa cảm quá hay không, mà mình vẫn không thể kiềm được cảm xúc. Khi đọc được cuốn nhật ký của Tưởng Hàn Tĩnh, Cao Tân Vũ đã khóc, một người đàn ông mạnh mẽ rơi nước mắt thì ắt hẳn họ đã phải cảm nhận được nỗi đau đớn đến tột cùng. Bộ truyện gợi tôi nhớ đến phim “50 Dates", tuy mỗi ngày trôi qua, Tưởng Hàn Tĩnh sẽ lại quên anh, quên kỷ niệm của họ, nhưng chỉ cần Cao Tân Vũ còn ở cạnh cô, thì tình yêu của cả hai vẫn luôn tồn tại mãi mãi, không phải trong tâm trí, mà là nơi sâu thẳm trái tim và tâm hồn
Thập Niên Hoa Hạ Miên - Tô Tử Noãn
A Bạch là một nữ du côn đường phố nổi danh trong thành, gian lận, lừa đảo, trộm cắp nàng đều làm qua. Nàng vốn là một cô nhi không cha không mẹ, từ lúc sáu, bảy tuổi có ý thức, mỗi đêm đều ở trong ngôi miếu đổ nát. Còn Thư Lê, hắn rất khôi ngô tuấn tú, ôn hòa tao nhã, thế nhưng lại bị mù. Hắn ở trong tòa tiểu viện phía đối diện. Hai người bọn họ có thể coi như là hàng xóm. Người ta đồn căn nhà nơi Thư Lê sống có ma, hoa lê cứ mãi nở không tàn, còn hắn cho dù bao nhiêu năm dung mạo cũng không thay đổi. Nhưng A Bạch không sợ, bởi nàng là do một tay Thư Lê cứu về, sống dựa vào hắn, ăn cơm của hắn, cũng rất thích hắn. A Bạch nói, Thư Lê là nam nhân duy nhất khiến nàng vừa nhìn đã chảy nước miếng. Cái tên của nàng cũng vì hắn mà đặt nên, Thư Lê quanh năm suốt tháng mặc chiếc áo bào trắng không nhiễm bụi trần, còn nàng chỉ vì muốn thân thiết với hắn mà lấy tên là A Bạch. Ở trước mặt một Thư Lê nho nhã, nàng luôn cố gắng ép bản thân vào khuôn khổ một người bình thường, thu bớt bản tính vô lại. Đã nhiều lần nàng chủ động nói muốn gả cho hắn nhưng hắn lại không để vào tai. Hắn nói phải chờ một người, chỉ cần hoa lê vẫn nở, hắn vẫn sống thì hắn sẽ mãi ở đây để chờ. *** Thời gian cứ thế lặng lẽ trôi đi, đến một ngày, có một người tự xưng làTĩnh Uyên xuất hiện. Cùng với sự xuất hiện ấy là những dòng hồi ức quá khứ từ kiếp trước ùa về. Tĩnh Uyên nói với nàng, nàng không phải A Bạch mà là Lưu Ngọc, một viên ngọc thạch ở Côn Luân tu luyện mà hóa thành. Khi đó Tĩnh Uyên còn chưa là Thượng Thần, hắn mới chỉ là một Chân Quân nhỏ bé còn Lưu Ngọc nàng thì thầm yêu Tĩnh Uyên rất nhiều năm. Thế nhưng, hắn vì muốn lên chức thượng tiên, không thể có tình cảm luyến ái nên vẫn bỏ mặc nàng. Lưu Ngọc thấy thế, quyết định tự vẫn, chặt đứt đoạn tình cảm dây dưa này để hắn yên tâm tu luyện. Vậy nhưng, nàng không hề biết, khi nàng mất đi, Tĩnh Uyên mới hiểu được mình có tình cảm với nàng, cho dù tu thế nào cũng không thể thành chính quả. Hắn còn kể rất nhiều nữa những chuyện trong kiếp trước để mong nàng có thể nhớ lại, cùng hắn viết tiếp đoạn tình duyên còn dang dở. Nhưng Tĩnh Uyên đã vô tình quên mất một điều, Lưu Ngọc tương tư hắn năm nào đã chết rồi, giờ đây chỉ còn một A Bạch đối với hắn hoàn toàn xa lạ. Bởi giờ đây trong lòng nàng chỉ có Thư Lê, người thiếu niên dịu dàng bên tán hoa lê. Ngồi cạnh Tĩnh Uyên nhưng A Bạch chỉ mong thời gian trôi thật nhanh để có thể trở về gặp người trong lòng của nàng. Vậy mà, khi nàng trở lại tiểu viện, bóng dáng quen thuộc ấy đã không còn... “Mười năm qua hắn chưa từng ra khỏi sân này, cho dù ta ra ngoài bao lâu, hắn đều đợi ta trở về. Lần này hắn không đợi nữa sao.” Chưa bao giờ nàng thấy sợ hãi đến thế, hoảng loạn như một người điên, nàng gọi tên hắn. Trong lúc tìm kiếm, nàng gặp lại ông lão năm xưa đã làm phép ở tiểu viện. Ông ta nói Thư Lê sống bên nàng mười năm nay vốn chỉ là một hồn phách. Ngọc thạch kiếp trước rơi xuống nhân gian nhẽ ra phải tan xương nát thịt, thế nhưng lại trở thành cô bé A Bạch, tất cả đều nhờ Thư Lê. Hắn đã làm khế ước với quỷ, dùng cái chết của hắn đổi lấy sự sống cho nàng, thời gian kiềm giữ hồn phách là mười năm. Trong nháy mắt A Bạch dường như đã hiểu ra tất cả. Hiểu ra vì sao năm đó nàng từ miếu hoang tỉnh lại đã là dáng vẻ một cô bé không có trí nhớ. Hiểu được vì sao lúc đó vừa ngẩng đầu lên đã thấy Thư Lê nheo mắt nở nụ cười ấm áp. Hiểu được vì sao hắn chưa bao giờ chấp nhận lời cầu hôn của nàng. Hiểu được người hắn đợi suốt mười năm là ai. Thế nhưng, hiểu được thì thế nào? Đến cuối cùng, nàng và hắn cũng đã bỏ lỡ. Dù xuống tận âm phủ, nàng vẫn không thể đưa hắn trở về. Từng dòng kí ức cứ hiện về, lặng lẽ mà mãnh liệt. Năm đó có người thiếu niên từ đóa hoa lê hóa thành lễ phép chào nàng, cùng nàng ngày đêm bầu bạn không màng tu tiên. Lại có ai lén lút giấu đi bức thư tình đã viết rồi lại ngậm ngùi ném vào đống lửa hủy đi. Khi nàng bị hủy đi hai mắt, cũng là người đó đã không tiếc mà nhường lại đôi mắt của chính mình để bản thân trở thành kẻ mù lòa. “Ta nợ nàng một mạng đã trả được, nàng nợ tình yêu của ta, ta từ bỏ.” Hắn nợ mạng trả mạng cho nàng, thế còn tim của nàng hắn có trả được không? Thư Lê mất.  Tĩnh Uyên lặng lẽ bỏ đi.  Nàng biết bọn họ sẽ không bao giờ trở lại. *** Hoa lê trong tiểu viện đã tàn hết, không còn một đóa. Bàn thạch vẫn đó, trà hoa vẫn còn, ngay cả y phục mới may vẫn ở đó. Cảnh còn người mất, A Bạch tìm thấy hũ xương được chôn dưới gốc lê héo rũ. Hóa ra mười năm nay hắn vẫn ngủ ở đấy, chưa từng rời đi. Mơ hồ nàng như trông thấy cảnh năm nào. "Thư Lê à, ngươi cưới ta đi, như vậy ta mới có thể danh chính ngôn thuận dùng vàng bạc của ngươi, không cần lo ăn lo mặc, ta làm mắt của ngươi, thay ngươi nhìn sông nước, xem mặt trời, hai ta cứ như vậy lặng lẽ già đi... Nếu một năm nào đó, người mà ngươi chờ trở lại, ta nhất định sẽ cầm chổi quét nàng ra, khinh bỉ nói với nàng, bây giờ người mù là của ta, ngươi tới chậm rồi." Lúc đó, Thư Lê cười như gió xuân ấm áp: "Ngươi thành thân cũng ngang ngược vậy sao?" Nàng liền túm chặt lấy tay áo hắn, ánh mắt sáng lấp lánh: "Ngươi đồng ý rồi có phải không?" Có phải không? Có phải không? Có phải hay không... Hóa ra, là nàng tới chậm. ***  Truyện kết thúc, không hề có giọt nước mắt nào rơi nhưng trong lòng lại khổ sở đến vô cùng. Rốt cục trải qua hai kiếp dây dưa, A Bạch và Thư Lê cũng không thể đến được với nhau. Mười năm bên nhau, mười năm là tri kỉ, thế nhưng lại bỏ lỡ rất nhiều, đến mức không thể quay lại. Thật hy vọng đây sẽ là một sự lựa chọn không tồi cho các bạn trong những ngày rét mướt này. Truyện mang đến cảm giác man mác buồn và day dứt nhưng rất hay và cảm động. Mong các bạn đừng bỏ lỡ ạ. _____________ " ": Trích dẫn từ truyện Review by #Ninh Dung Hoa - Review Ngôn Tình Bìa: #Hy Tần   Mời các bạn đón đọc Thập Niên Hoa Hạ Miên của tác giả Tô Tử Noãn.
Thần Tiên, Người Đang Làm Gì - Vi Lộ Thần Hi
Bạch Tử Phi là Giang Nam đệ nhất tài tử mà theo miêu tả thì: "Theo Giang Hồ Tài Tử báo đưa tin, Bạch Tử Phi không chỉ diện mạo anh tuấn, còn đọc rất nhiều sách, từ bách khoa toàn thư cho tới dã sử chốn dân gian hắn đều thông suốt. Nghe nói Bạch phủ có một tàng thư lâu cao mười tầng, chất đầy sách đều là sở hữu của hắn. Cho nên, đối với Bạch Tử Phi thì từ quân sự, y thuật, kinh doanh, quản lý…hắn đều tường tận, tỉ như kĩ thuật nướng khoai lang hay làm bánh tạc sao cho ngon nhất hắn đều có thể làm phi thường xuất sắc thì nói chi là y thuật. Cho nên Giang Nam đệ nhất kỳ tài, ngoài trừ võ công thì cái gì cũng biết, nói trắng ra là hắn chỉ không thể tự mình sinh đứa nhỏ, còn thì cái gì cũng có thể." Bạch Tử Phi vốn là một tiểu tiên nhỏ bé - đính chính là dù nhỏ vẫn có trong biên chế, có nhiệm vụ hộ tống tiên đan, là một tiểu tiên nhỏ bé yếu ớt đến mức lũ yêu ma quỷ quái thấy cũng muốn khi dễ:  "Đây là tiên sao? sao yếu ớt vậy?” “Nhìn không giống lắm, tiên sao lại ngu ngốc vậy?” “Chẳng lẽ chỉ dân công tiên , chuyên làm osin á?” Bạch Tử Phi không có khí chất cao quý hay lạnh lùng của tiên nhân, không phải là một đại tiên mạnh mẽ nhấc tay che trời như nhiều nam chính là tiên khác. Hắn chỉ có chút tiên thuật nho nhỏ, tiên khí thì yếu ớt và là một thư sinh không võ công mà chỉ giỏi võ mồm. Nhưng điểm nhấn của Bạch công tử chính là một tiểu tiên xui xẻo hâm dở hài hước vô tư và đáng yêu vô đối. Vì lỡ làm rơi tiên đan xuống trần gian bị nữ chính Ngôn Sơ Thất 3 tuổi nuốt phải, cách duy nhất lấy lại tiên đơn là hôn hôn hôn nên Bạch Tử Phi bỏ ra hết 15 năm sống dưới trần gian để canh me hôn nhẹ con gái nhà người ta. Và trong 15 năm đó với 127 lần thất bại thì vẫn hoàn thất bại trước sự bảo bọc che chở của Ngôn lão gia và 6 vị ca ca nhà họ Ngôn :v  Nữ chính Ngôn Sơ Thất là giang hồ đệ nhất hiệp nữ, tiếc chữ như vàng và nàng thương Bạch Tử Phi ngay từ đầu, chỉ là ít nói chứ không phải lạnh như băng gì đâu nha. Theo miêu tả thì Ngôn Sơ Thất của Ngôn gia là một giai nhân "tuyệt sắc, tinh thuần thanh tú", "không kiêu không ngạo, không tinh linh cổ quái cũng không huyên náo đáng ghét." Đây là tính cách mình thích nhất ở mọi nữ chính: họ không lắm lời nhí nhảnh nhưng yêu nồng nhiệt và không che giấu. Nói đến nữ chính Ngôn Sơ Thất ít nói không thể bỏ qua nhà họ Ngôn lắm mồm và lầy lội. Cô như lạc loài giữa một đám đàn ông nói nhiều trong nhà, mà lại nói đến lầy lội lắm mồm cũng không thể bỏ qua con hồ ly trắng mà Bạch Tử Phi nuôi - nó chỉ giỏi khi dễ chủ nhân của nó thôi. Dàn nhân vật phụ thì hết mực khôi hài. Nhân vật chính và phụ hài hước là vậy, truyện hài hước là vậy nhưng với cảm nhận của một đứa có tâm hồn "mong manh dễ vỡ" như mình thì truyện này rất rất ngược.  Khoan kể đến chuyện người và tiên yêu nhau có nhiều cách trở, sự xuất hiện của nam phụ hoàn hảo đến từng milimet cũng ngược nam chính đến tàn tạ. Nam phụ Vân Tịnh Thư cao thủ vang danh giang hồ, đẹp trai tiêu sái mạnh mẽ. Nam phụ và nữ chính được tác giả cho hợp nhau đến lạ: giỏi võ vang danh, kim đồng ngọc nữ, hành động hợp ý và ít nói y như nhau.  Ngôn Sơ Thất không có tình cảm mập mờ với Vân Tịnh Thư nhưng cũng không bài xích hắn, cô xem hắn như bằng hữu giang hồ thôi nhưng sự ăn khớp của hai người ngược tâm Bạch Tử Phi đau đớn, Bạch Tử Phi như người ngoài trái ngược với hai người kia - hắn văn nhược và nói nhiều :v  Vân Tịnh Thư thật sự là tình địch đáng gờm vì Vân Tịnh Thư là người, một con người bằng xương bằng thịt xứng đôi với Ngôn Sơ Thất, yêu nàng và đủ khả năng để bảo vệ nàng.  Mình rất thích nam phụ này, Vân Tịnh Thư hi sinh để nữ chính được hạnh phúc "chỉ cần nhìn nàng hạnh phúc thì đó cũng là hạnh phúc", hắn cầm lên được bỏ xuống được dù đã mặc hỉ phục và chút nữa là nên duyên với người hắn thương. Thật sự Vân Tịnh Thư rất đáng thương :'( :'( Lại nói người và tiên yêu nhau luôn có nhiều cách trở cấm cản, dù hai người có nguyện ý bao nhiêu thì vẫn bị các thế lực trên cao kia chia rẽ. Tội danh làm thất lạc tiên đan, đảo lộn luân hồi, yêu người phàm đủ làm cho một tiểu tiên như Bạch Tử Phi chịu phạt rất nặng; người phàm nuốt phải tiên đơn, sau khi tiên đơn bị lấy lại sẽ phải chịu ốm đau bệnh tật đến suốt đời.  Thật ra tội của Bạch Tử Phi hình phạt dẫu nặng nhưng vì để đổi cho Sơ Thất một đời bình an mạnh khỏe, hắn nguyện một mình chịu phạt: hủy đi ba nghìn năm tu vi, rút tiên cốt, đọa vào địa ngục chịu liệt hỏa thiêu đốt nghìn năm. Khi Ngôn Sơ Thất biết Bạch Tử Phi phải chịu hình phạt thống khổ như vậy nàng rụp một cái cắt cổ tự vẫn, hành động của nàng thật sự làm người đọc nghẹn họng trân trối nhưng không chê trách được vì nàng hứa sẽ bảo vệ hắn nên sẽ bảo vệ ở mọi nơi. Hai người lại bị ngược tâm ngược thân một hồi lâu ở địa ngục vì hình phạt, đã cùng bị ném vào lò lửa và mình đã nghĩ kết thúc là SE.  Thật sự khi đang đọc truyện này mình không biết được kết cục là HE hay SE đâu vì mình không được cho biết trước như nhiều truyện khác và mạch truyện lúc thì dẫn hướng HE lúc lại ngược kiểu SE.  Vì vậy, nếu bạn muốn một cái kết là SE thì đừng đọc chương cuối cùng. Tuy mình là team thích HE nhưng cái kết HE ngay phút chót được tác giả tạo ra ở chương cuối cùng lần này mình cảm thấy rất gượng gạo. Dù vậy, mình vẫn đánh giá cao truyện này vì lời văn đọc rất thoải mái, edit mượt mà và tình tiết rất hấp dẫn. Còn chần chờ gì mà không nhảy ngay vào truyện này để biết cảm giác "lên voi xuống chó" vừa hài vừa bi là thế nào nha. Mời các bạn đón đọc Thần Tiên, Người Đang Làm Gì của tác giả Vi Lộ Thần Hi.