Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Vết Bớt Hoa Điền

Bạn đang đọc truyện Vết Bớt Hoa Điền của tác giả Ngô Tàm Dĩ Lão. Thiếu nữ Tiểu Viện từ nhỏ đã rơi vào tay những kẻ lái buôn, bị xem là “ngựa gầy” nuôi dưỡng, rất nhiều lần thiếu chút là rơi vào kĩ viện. Nhờ vết bớt hình hoa điền ở trên trán cực kì giống với con gái Tả thừa tướng, thế nên bị họ đem về. Gia đình Thừa tướng mạo hiểm phạm tội khi quân, biến nàng thành thế thân để gả thay cho Cửu Hoàng tử theo lời đồn là quái đản, phong lưu… Ngày đại hôn, Tiểu Viện sợ hãi lỡ xảy ra sai sót khiến thân phận bị bại lộ, xốc khăn trùm đầu toan bỏ trốn, lại vừa vặn phát hiện ra mình và Cửu hoàng tử vốn đã từng gặp mặt, chàng cũng sớm biết thân phận thật của nàng. Cho nên tình thế hiện tại chính là do chàng tương kế tựu kế, đánh cược đi một nước cờ đầy mạo hiểm, nhưng tất cả kỳ thực cũng chỉ vì muốn cầu tấm chân tình của giai nhân mà thôi. Hơn nữa tình độc trên người nàng, chỉ có thể “lấy thân chàng để giải”. Vị Cửu điện hạ vốn chẳng màng giang sơn cẩm tú, xem thường tranh quyền đoạt lợi, lại vì nàng mà hoành đao lập mã, tranh giành thiên hạ. *** Bốn phương đều chìm trong màn đêm đen kịt, từ kênh đào nhìn xuống, cùng với nhịp quơ mái chèo, là ánh đèn lung linh, kiều diễm động lòng người. Trên thuyền hoa đèn đuốc chập chờn, biến mặt nước tĩnh lặng thành dòng tinh hà lấp lánh, rực rỡ. Tiếng đàn ca du dương, chất giọng ngâm nga những đoạn tình ca đầy xao xuyến, oanh oanh yến yến phong thái yểu điệu, dung nhan như hoạ, nũng nịu mua vui cho đám quan khách. Âm thanh nói cười rộn ràng, náo nhiệt. Thuyền kỹ trên kênh đào là phong cảnh độc đáo đặc trưng của những đêm hè vùng ven sông huyện Lâm Hà, vô số khách thập phương tề tựu tại đây thưởng lãm cái đẹp, dòng kênh này vừa hay tạo điều kiện thuận lợi cho lục bình tụ tán, nam thanh, nữ tú gặp dịp thì chơi. Thiếu nữ yểu điệu, thướt tha, cùng những cuộc chơi đầy tình thú, tự do, phóng khoáng. Đối với đám nam nhân đây đúng là nét quyến rũ không thể cưỡng lại của vùng ven sông thơ mộng này. Trong chuỗi thuyền hoa tấp nập, có một con thuyền không lớn không nhỏ, cẩn thận ngụy trang thành “thuyền kỹ của tiểu hộ” chỉ vỏn vẹn ba người, mưu đồ hành động trong đêm nay. Tiểu Viện vừa tròn mười sáu tuổi quả là miếng mồi ngon. Tiểu Viện ngồi ở đầu thuyền, để mặc cho tà váy màu đỏ sẫm chạm xuống mặt nước thanh lạnh, dung nhan như hoạ, nét mặt non nớt chẳng giấu nổi nụ cười duyên dáng phong tình nơi khóe môi. Đặc biệt giữa hàng mày thanh tú là một đoá Hoa Điền yêu kiều khiến bất kỳ người nào đối mặt với nàng cũng phải rung động. Đoá “Hoa Điền” này thật ra là một vết bớt, sinh ra đã có, vừa khéo ở chính giữa mi tâm, hình dạng tinh tế tựa như một đoá hoa ấu (1), bởi vì Tiểu Viện sinh ra nhan sắc đã mỹ mạo thoát tục hơn người, cho nên đoá Hoa Điền này càng giúp nàng tăng thêm nét đẹp độc nhất vô nhị, không ai bì kịp. Trong số những kẻ bán Tiểu Viện, từng có người nói rằng, đoá Hoa Điền trên trán nàng tựa như vẽ rồng thêm mắt (*), đợi sau này nàng trưởng thành, nhất định có thể bán với giá liên thành. (*) Vẽ rồng điểm mắt, có nghĩa là vẽ thân con rồng trước, sau đó mới vẽ hai mắt. Câu thành ngữ này thường dùng để ví trong hội họa, văn chương hoặc lời nói chỉ cần chấm phá thêm ở một đôi chỗ quan trọng sẽ làm cho nó càng thêm sinh động và có thần. Thân hình to lớn, tráng kiện của Kim Tam nhịp nhàng điều khiển mái chèo, từ từ tách khỏi các nhà đò khác, neo thuyền vào một khu ít người qua lại, xong xuôi không kìm lòng được lại lẳng lặng liếc trộm bóng dáng yêu kiều rọi xuống mặt nước xanh ngắt của Tiểu Viện, ánh mắt đầy vẻ đánh giá, nghiền ngẫm. Trong gian chính của thuyền hoa, mẫu thân Kim Tam xuyên qua ô cửa sổ nhỏ, đọc thấu tâm tư của nhi tử. Trên khuôn mặt phủ đầy nếp nhăn cùng vẻ cay nghiệt để lại sau những năm tháng bươn trải giang hồ, là đôi con mắt sâu hun hút, không chút che giấu vẻ ngoan tuyệt, hung ác. Tiểu Viện mẫn cảm nhận ra mấy ngày nay tâm trạng Kim bà bà không tốt, dù đêm nay “Trát Phi” chài được không ít đám dê béo. Nàng cẩn trọng suy nghĩ nguyên nhân Kim bà bà không vui. Hai năm trước, kể từ ngày leo lên con thuyền hải tặc của mẹ con nhà này, Tiểu Viện luôn cẩn thận từng lời ăn, tiếng nói, hành động. Hai mẹ con Kim gia này nói giết là giết, nói cướp là cướp, nôm na chính là đám lưu manh giang hồ, không thể không đề phòng. Cũng may Tiểu Viện sớm đã quen với thứ gọi là giang hồ, thời còn thơ bé nàng từng nhiều lần bị người ta coi như hàng hoá mà trao đi, bán lại, sau này lại trải qua gần hết tuổi thơ trong thanh lâu. Nhờ vào trí tuệ, và một chút may mắn mới có thể mạnh khỏe tiếp tục sống, đến nay dù trải qua nhiều truân chuyên, chìm nổi vẫn giữ được một thân toàn bích. Con mồi hôm nay là một công tử phú gia, chút nữa hắn sẽ lên thuyền. Trước mỗi lần gây án Kim bà bà và Kim Tam đều vô cùng trầm mặc, tuy chỉ làm mấy vụ cướp gà trộm chó, nhưng cũng phải đối mặt với nhiều nguy hiểm. Ba người đã kiếm ăn bằng nghề “Bán sắc lừa tiền” cùng nhau hơn hai năm, từ khi vào hạ đến nay mẹ con Kim gia và nàng đã đi dọc kênh đào vét một mẻ đủ các phi vụ lớn nhỏ. Ba ngày trước, mới tới huyện Lâm Hà, thì gặp được Ngô công tử, hắn mới gặp đã vừa mắt Tiểu Viện, đêm nay hắn muốn dùng ba trăm lượng mua Tiểu Viện một đêm. “Tam Nhi, theo ta đi nhóm lửa.” Kim bà bà chống quải trượng, gọi nhi tử lên thuyền, đứng trước cái bếp nhỏ bằng đất sét đỏ, đưa cho gã một bầu than, Kim bà bà kép hờ lại cửa phòng, tiếng hai mẹ con họ thì thầm, Tiểu Viện chỉ nghe câu được câu chăng, không quá rõ ràng. “Lúc nào dê đến?” “Hẹn giờ Hợi một khắc lên thuyền.” Kim bà bà thuận miệng nói: “Chờ chút nữa trang điểm lại cho Tiểu Viện.” Kim Tam thuần thục nhóm lửa, đặt một nồi sắt lên đun nước, tiếng mài dao ‘xoèn xoẹt’ vang lên, đôi mắt gã chăm chú nhìn vào ánh lửa bập bùng. Trước nay, Tiểu Viện đều là “mồi”, Kim bà bà thì ngụy trang thành chủ chứa, chờ chuyện tốt sắp thành, Kim Tam sẽ theo kịch bản thình lình xuất hiện bắt gian, hoặc nói bản thân là ca ca của Tiểu Viện, hoặc tự xưng mình là ân khách đã mua đêm “trải lồng” (*) của nàng trước đó, tóm lại là tìm một lý do hợp lý để cướp hết tiền bạc của “con mồi” rồi trói người lại, ném xuống dòng nước chảy xiết nhất, việc sống chết thì còn tùy vào vận số của kẻ kia. (*) Nguyên văn 梳笼 - Dùng để chỉ lần đầu tiên gái điếm đi khách. Bình thường lúc nói chuyện Kim bà bà và Kim Tam thường sử dụng tiếng lóng, đó là các thuật ngữ chuyên dụng trong giang hồ. “Trát Phi” là chỉ kế hoạch, “Dê béo” là chỉ con mồi sa bẫy. Vì tránh tai mắt của mọi người, hai mẹ con họ luôn sử dụng tiếng lóng để trao đổi. Lâu ngày Tiểu Viện cũng có thể nghe hiểu không ít, Kim bà bà dường như đã phát hiện ra việc nàng nghe hiểu, nhưng lại tỏ vẻ chẳng biết gì, vì thế mỗi lần cần bàn chuyện với con trai, đều cố gắng tránh mặt Tiểu Viện. Đêm càng lúc càng khuya, Tiểu Viện thở dài một hơi, cầm gương đồng ở đầu thuyền, cẩn thận vấn lại tóc. Nàng biết hai mẹ con họ cố tình tránh mặt mình, cho nên thức thời đi về hướng khoang thuyền khác. “Trát Phi xong xuôi, lập tức quay lại huyệt.” Kim Tam rầu rĩ nhìn ấm nước bằng sắt sôi ùng ục trên bếp, nói với Kim bà bà, nhưng lại giống như đang thì thầm tự nhủ với chính mình. Quay lại huyệt tức là trở về hang ổ, còn có nghĩa khác là rửa tay chậu vàng. (*) Rửa tay chậu vàng hay rửa tay gác kiếm quy ẩn giang hồ tức là cắt đứt ân oán, không dính dáng đến chuyện giang hồ nữa, hay hiểu nôm na là hoàn lương. Kim bà bà nhìn thấu suy nghĩ của con trai, vẻ mặt có mấy phần trào phúng bật cười: “Tiểu tử ngốc, kiếm đủ tiền rồi, không cần “nhớ ăn” nữa. Nói đi, để mắt tới “quả nhi” nhà ai rồi? Nữ nhi nhà Thừa tướng, phi tử của Hoàng đế, mẹ sẵn sàng lên trời xuống bể mang về bằng được cho con.” “Nhớ ăn” là chỉ lúc đói khát, vất vả, còn “quả nhi” là chỉ nữ tử trẻ tuổi xinh đẹp chưa lập gia đình. Kim Tam ngồi xổm xuống, quay đầu liếc nhìn Tiểu Viện ở đuôi thuyền, nàng đang soi mình dưới lòng sông vấn tóc, tỉ mỉ chuẩn bị cho phi vụ đêm nay. Đàn quạ từ bốn phía bay vút lên bầu trời, ven sông gió nhẹ tung bay, tinh hà xán lạn, ánh trăng phản chiếu lấp lánh như dát vàng, nhưng tất thảy vẫn không sao sánh được bằng bóng dáng yêu kiều, xinh đẹp của giai nhân. Kim bà bà vốn chỉ nói giỡn với con trai, vậy mà lúc này ánh mắt cũng mang theo đôi phần tìm tòi, suy ngẫm. Nếu là ngày xưa, đứa con chất phác, ít lời này bị bà hỏi như vậy sẽ ngượng ngùng quay mặt đi, hoặc dứt khoát phản bác lại lời bà. Nhưng phản ứng như thế mới chứng minh con bà vẫn chỉ là một nam tử ngây thơ, chưa vướng phải ái tình nam nữ. Nhưng hiện giờ nhi tử ngồi trước mặt bà, nghiêm túc trầm mặc, gần như đang thẳng thắn thừa nhận hắn thật sự đã để Tiểu Viện trong lòng. Hành tẩu giang hồ, lại làm cái nghề cướp bóc mưu sinh, hai bàn tay không tránh khỏi dính máu tươi tanh tưởi. Nhiều năm qua, Kim bà bà cùng con trai hành động vô cùng ăn ý, rất nhiều trường hợp, chẳng cần nói ra miệng, cũng dễ dàng hiểu thấu lòng nhau. Nhưng tiểu tử nhà bà, lần đầu biết rung động, lại phạm phải sai lầm, chọn sai người gửi gắm tâm tình, bà không muốn một trang giấy trắng như nhi tử nhà mình lại dính vết nhơ bẩn chẳng đáng có, bà nhất định phải ra tay can thiệp thôi. “Tiểu tử, con và Tiểu Viện không thể được.” Rốt cuộc Kim bà bà cũng nói ra nỗi phiền muộn kìm nén trong lòng mấy ngày qua, Kim Tam thoáng kinh ngạc. Mẫu thân của gã rất hiếm khi biểu đạt cõi lòng một cách thẳng thắn trực tiếp như thế. Gã trầm mặc, chăm chú nhìn những mẩu than cháy vàng rụm, bắn ra vụn lửa tí tạch trong bếp lò. Hai năm trước, mẹ con gã cướp được Tiểu Viện từ trong tay một gã buôn Ngựa Gầy. Khi đó họ đã biết nàng vẫn còn là một xử nữ. Đám buôn người cảm thấy nàng quá mức xinh đẹp, là một món hàng hiếm, muốn đầu cơ kiếm lời, ra giá cao, tìm kiếm khách sộp khắp thành Dương Châu. Mẹ con Kim bà bà nổi lòng tham, giết sạch sành sanh đám lái buôn, ăn cắp toàn bộ ngân phiếu và Tiểu Viện từ tay bọn chúng. Kim bà bà vốn định tuỳ tiện bán Tiểu Viện lấy chút tiền, nhưng vết bớt Hoa Điền giữa trán nàng quá mức thu hút sự chú ý. Lúc trước vì để tránh quan phủ để mắt tới, nên bà ta tạm thời để nàng lại bên người, dự định khi nào chuyển sang chỗ khác sẽ bán đi. Nhưng Tiểu Viện tính tình ổn trọng, hiểu chuyện, nghe lời, còn lẳng lặng chiếu cố việc ăn ở, sinh hoạt của hai mẹ con Kim bà bà hằng ngày, đặc biệt nàng có tay nghề nấu nướng cực kỳ khéo léo, vì thế Kim bà bà đành tranh thủ dùng nàng làm mồi nhử, phục vụ cho việc “bẫy sắc tống tiền” dọc kênh đào. Nói là “dùng” vì mặc dù ba người làm việc theo nhóm, nhưng nói cho cùng Tiểu Viện cũng không phải người nhà của bọn họ. Mới đầu Kim bà bà nghĩ, Kim Tam cũng đã mười tám tuổi, thiếu niên tuổi trẻ tinh lực tràn đầy, nếu nhịn không được lấy Tiểu Viện ra giải toả cũng chẳng phải việc lớn gì. Thậm chí ban đầu, bà còn nhiều lần ngầm cho con trai cơ hội hành động, nào ngờ Kim Tam thực sự không chạm vào thiếu nữ kia dù chỉ một sợi tóc. Có đôi khi, một nam nhân nhất quyết nín nhịn không chạm vào một nữ nhân, mới là vấn đề đau đầu nhất, bởi đó chính là sự quý trọng, nhẫn nại, cưng chiều, bao bọc của hắn dành cho nàng. Kỳ thực đâu chỉ không động chạm, nửa năm nay, Kim bà bà phát hiện đôi khi ánh mắt Kim Tam nhìn Tiểu Viện không giấu được rung động. “Nàng vẫn còn là xử nữ.” Kim Tam thấy ý tứ trong mắt mẫu thân, không nhịn được nói. “Mẹ không nói đến việc nàng ta còn sạch sẽ hay không.” Ngữ điệu của Kim bà bà đã có mấy phần sốt ruột, từ xưa trộm không cưỡi kỹ nữ. Huống chi trước nay bà thậm chí còn chẳng coi Tiểu Viện là thuộc hạ, càng đừng nói đến trở thành một thành viên trong gia đình. Kim bà bà lo lắng nhất chính là con trai mình quá mức thuần lương, đơn giản, bằng trực giác nhiều năm lăn lộn giang hồ bà biết dưới lớp vỏ nhu thuận, ngoan hiền kia, cô nương tên Tiểu Viện này mang tâm tư sâu không lường được, ngay cả chính bà cũng không dám nhận có thể nhìn thấu nàng ta. Nữ tử này không những có đầu óc mà còn rất am hiểu thao túng lòng người, biết tính toán lại giỏi nhẫn nhịn. “Nàng ta ấy à, trong lòng không có con.” Lòng đã quyết, Kim bà bà lạnh lùng ném xuống một câu dễ gây tổn thương. Tia sáng trong đáy mắt nhi tử lập tức ảm đạm, Kim bà bà lại có hơi không đành lòng: “Con cũng đã mười tám, mẹ đồng ý với con, làm xong vụ này, chúng ta quay về Lăng Sơn, mua chút ruộng đất, tìm một gia đình tốt, hỏi vợ cho con. Từ đây chúng ta cắt đứt với giang hồ, không trở về con đường cũ nữa. Nhưng Tiểu Viện thì không được.” Kim Tam trầm mặc, cau mày, đứng bật dậy xách ấm nước đi thẳng vào trong boong thuyền. Tiểu Viện thấy hai mẹ con Kim bà bà đã nói chuyện xong, mới chậm rãi bước vào, nương vào ánh sáng trong phòng, lấy gương đồng tô lại lớp trang điểm. Hai mẹ con Kim gia không cho phép nàng nghe lén, nàng lập tức chủ động tránh hiềm nghi. Điểm lại môi son, Tiểu Viện bình thản nhìn mình trong gương, hai năm nay tiểu cô nương năm nào đã trổ mã trở thành một tuyệt sắc giai nhân đẹp kinh tâm động phách, mỹ lệ vô cùng. Điều này ngay cả chính bản thân nàng cũng thầm thừa nhận. Nàng vươn tay chậm rãi mơn trớn đóa Hoa Điền giữa mi tâm, lại dùng bút vẽ lại hàng mày. Vừa đặt bút xuống, đã thấy phía sau gương đồng, Kim Tam từ tốn bước tới, bàn tay thô ráp móc một đồ vật từ trong ống tay áo ra, sau đó đưa cho nàng một hộp gấm. Nàng không rõ là gì, có chút nghi hoặc nhìn gã. “Giấu cái này trong tóc, dùng để phòng thân. Đêm nay sợ con Dê kia không đơn phương độc mã, một mình lên thuyền.” Kim Tam liếc nhìn Kim bà bà đứng trên mũi thuyền hoàn toàn không để ý tới bên này, cật lực hạ thấp giọng dặn dò. Tiểu Viện mở hộp gấm, bên trong là một chiếc trâm bạc gắn cơ quan tinh xảo. Đằng sau trâm bạc còn có một tờ giấy hướng dẫn cách sử dụng. Thì ra bên trong câu trâm này có một cái lỗ nhỏ, nếu thổi hơi từ một đầu vào có thể bắn ra ngân châm, chỉ cần bị ngân châm đâm phải đối phương lập tức sẽ chìm vào mê man. Việc này Kim Tam giấu diếm Kim bà bà hành động, mấy ngày trước lúc rời thuyền xuống trấn, gã đã mua được từ chỗ một thợ thủ công giang hồ. Cố tình mang về cho Tiểu Viện phòng thân khi cần thiết. “Cảm ơn Tam ca.” Tiểu Viện Nhi mang mấy phần cảm kích, thật tâm nói, nhưng ánh mắt lại lén nhìn Kim bà bà đứng ngoài mũi thuyền. Nàng suy đoán mua ám khí cho nàng là chủ ý của một mình Kim Tam. Nàng cầm kim bạc cẩn thận cài lên tóc, nhỏ giọng hỏi: “Bà bà không biết chuyện này đúng không?” Kim Tam cúi đầu, yên lặng đi ra khỏi phòng, nhảy lên tháo dây buộc thuyền nhỏ sau đuôi thuyền hoa ra, dùng sức nhảy xuống, chèo thuyền đến nơi hẹn đón Ngô công tử. Gã dùng sức nắm chặt mái chèo, khiến đốt ngón tay in lên thân mái chèo bằng gỗ, nhằm phát tiết hận ý trong lòng. Kim Tam cực kỳ phiền muộn, không bởi vì những lời mẫu thân vừa nói, mà còn bởi vì gã càng lúc càng chán ghét việc ép Tiểu Viện làm mồi câu, dẫn dụ “Dê béo” cắn mồi. Có đôi khi, chỉ cần thấy nam nhân khác liếc nàng nhiều hơn một chút gã đã cảm thấy bực tức, khó chịu không tài nào chịu nổi. Kim bà bà nhìn thuyền của nhi tử dần chìm vào bóng tối phía xa xa, khẽ thở dài, trong lòng rốt cuộc cũng hạ quyết tâm. Thuyền nhỏ nhẹ nhàng cập bến mép thuyền hoa. Ngô công tử đã tới. Như thể có dự cảm không lành, quả nhiên Ngô công tử không lên thuyền một mình mà còn mang theo một gã sai vặt, nhìn qua ốm yếu, còm nhom, tên là Bình An. Mặc dù nhìn gầy guộc nhưng Bình An lại là một tay cao thủ. Ngô công tử vào nam ra bắc buôn bán, người nhà nhiều năm trước bỏ ra một khoản tiền lớn mới Bình An về làm bảo tiêu, thường ngày giả thành kẻ sai vặt hầu hạ bên cạnh hắn. Vừa lên thuyền, nhìn tư thế, cử chỉ của Kim bà bà, y lập tức có phần cảnh giác. Nhìn cách di chuyển, phong thái, điệu bộ kia có thể đoán ra, bà già này cũng có chút công phu. Một bà chủ chứa lại biết võ công? Bình An càng nghĩ càng cảm thấy kỳ quặc, trong vô thức đặt tay lên nhuyễn kiếm (*) dắt bên hông. (*) Nhuyễn kiếm hiểu đơn giản là thanh kiếm có thể uốn cong, lưỡi kiếm mỏng. Ai mê kiếm hiệp Kim Dung chắc biết đến thanh Tử Vi nhuyễn kiếm của Độc Cô Cầu Bại. Người dùng kiếm này phải rất linh hoạt, chuyển động nhịp nhàng với kiếm để không tự làm tổn thương mình. Mời các bạn mượn đọc sách Vết Bớt Hoa Điền của tác giả Ngô Tàm Dĩ Lão.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Vật Trong Ao - Na Chích Hồ Ly
Tên ebook: Vật Trong Ao (full prc, pdf, epub) Tác giả: Na Chích Hồ Ly Thể loại: Hài hước, Huyền huyễn, Ngôn tình, Văn học phương Đông Dịch giả: Nguyễn Lê Hương Kích thước: 13 x 20.5 cm Ngày xuất bản: 19-08-2013 Giá bìa: 68.000 ₫ Công ty phát hành: Cẩm Phong Books Nhà xuất bản: NXB Văn Học Chụp pic: ntm96 Type: Leptolida, kimmyvik, hanaeve, trainmoon1028, ha vong Beta: Vu Dinh Làm ebook: Dâu Lê Nguồn : luv-ebook.com Ebook : Đào Tiểu Vũ eBook - www.dtv-ebook.com Bìa sách Vật Trong Ao - Na Chích Hồ Ly   Giới thiệu: Hm... chúng ta có một chiếc ao vô danh, bên trong có cá, có cua, có tôm. Điều bất thường duy nhất: Lũ cá, cua, tôm này là một đám yêu tinh, nhí nhố, nhặng xị, dễ thương... Hm... Đó là câu chuyện bình thường đến không thể bình thường hơn của đám yêu tinh ham hư vinh, thích tự sướng... Nhưng đọc, để cảm nhận, để thấm thía một điều giản đơn. Rằng ai cũng muốn làm những điều thật vĩ đại, nhưng lại quên mất cuộc sống vốn tạo nên từ những điều vô cùng nhỏ bé. Cả chặng đường đời giống như một cuộc hành trình thưởng lãm, cái đẹp không xuất phát từ quá trình theo đuổi sự thỏa mãn của thị giác, mà là sự tròn vẹn tâm hồn. Và bạn sẽ nhận ra rằng, điều vĩ đại nhất chính là điều giản dị, chân lý của cuộc đời luôn xuất phát từ những thứ bình thường... Mời các bạn đón đọc Vật Trong Ao của tác giả Na Chích Hồ Ly.
Thái Tử Phi thăng chức ký Tập 1 - Tiên Chanh
  AudioBook Thái Tử Phi thăng chức ký Giả sử bạn là một chàng trai, một chàng trai rất bình thường thôi. Nhưng đến một ngày đẹp trời, không hiểu vì lý do gì mà bạn lại được du lịch đến địa phủ. Thần kì hơn, bạn vinh dự được hẳn Ti Mệnh Tinh Quân “cướp ngục”, đồng thời cho bạn một thân xác mới xem như trả ơn cho một việc nào đó mà bạn đã giúp từ đời thủa nào rồi! Thế là đùng một cái, bạn - một linh hồn “đàn ông” trong hai mươi mấy năm trời - trở thành một cô gái, mà lại còn là một phụ nữ đã có chồng, một Thái tử phi chính hiệu. Chỗ trước đây bằng phẳng đầy nam tính thì nay lại nhô ra thể hiện vẻ hấp dẫn nữ tính, cái gì trước đây hiển nhiên có bây giờ lại biến mất… Ôi, chuyện quái gì thế này????? Ai mà chẳng biết Thái tử Phi là nghề khó làm nhất trên đời: Thứ nhất, con đường thăng quan tiến chức không lấy gì làm tốt đẹp. Từ Thái Tử Phi, lên Hoàng Hậu, rồi lên Thái Hậu, đúng là khó chẳng khác gì lên trời! Bạn đã bao giờ thấy một thái tử phi chịu đựng được cho đến lúc lên ngôi thái hậu chưa? Thứ hai, lao động không có bảo đảm, bảo hiểm thất nghiệp, bảo hiểm lúc về hưu, bảo hiểm ốm đau lẫn các loại tích lũy khác đều không có, lúc nào cũng có thể bị thôi việc, hơn nữa còn không cho tìm việc khác. Thứ ba, tính chất công việc nguy hiểm, bất kỳ lúc nào cũng có khả năng mất mạng. Nếu thái tử không được làm hoàng đế, thái tử phi đương nhiên cũng chịu phận đen theo thái tử; nếu thái tử lên làm hoàng đế, vậy thì lại càng phải chú ý đề phòng với sự rủi ro của chính mình. Thứ tư, đây lại là công việc có tính chất kiêm nhiệm, tuy cường độ lao động không lớn lắm, nhưng đối tượng phục vụ thì... Haizz! Tóm lại, cái việc làm Thái tử Phi này thực sự không phải loại nghề nghiệp tốt đẹp gì, không tiền đồ, áp lực lớn, cạnh tranh khốc liệt... Điểm tốt duy nhất có lẽ chỉ là môi trường làm việc tốt, đến đâu cũng có thể dưỡng mắt bằng vô số người đẹp. Mời các bạn đón đọc Thái Tử Phi thăng chức ký của tác giả Tiên Chanh.
Tuyệt Sắc Khuynh Thành - Phi Yên
Sách Nói Tuyệt Sắc Khuynh Thành   Tên ebook: Tuyệt Sắc Khuynh Thành Tác giả: Phi Yên Thể loại: Lãng mạn, Ngôn tình, Văn học phương Đông Dịch giả: Cẩm Ninh (Jini) Số trang: 544 Kích thước: 16 x 24 cm Ngày xuất bản: 31-08-2012 Giá bìa: 119.000 VNĐ Công ty phát hành: Quảng Văn Nhà xuất bản: NXB Văn Học Chụp và tách pic: Mira Gem Type: Vu Dinh, Lizzy FtKat, Van Do, Hoàng Hạnh Phan, Minh Tran Beta : Tiểu Phương Phương Làm ebook: Dâu Lê Nguồn: luv-ebook.com Ebook: Đào Tiểu Vũ eBook - www.dtv-ebook.com Bìa sách Tuyệt Sắc Khuynh Thành - Phi Yên   Giới thiệu:   Tuyệt Sắc Khuynh Thành là một câu chuyện giàu tình tiết hấp dẫn, với những diễn biến nội tâm phong phú và một giọng văn giàu xúc cảm. Giọng văn của Phi Yên có lúc nhẹ nhàng sâu lắng, lúc thấm đẫm bi thương. Những đoạn xuất sắc nhất của Phi Yên là những đoạn miêu tả nội tâm nhân vật, có thể thấy tác giả đã dồn rất nhiều tâm huyết cũng như tình cảm của bản thân vào từng câu chữ. Vì vậy khi đọc văn của Phi Yên người ta rất dễ dàng đồng cảm.   Điểm thành công nhất của Phi Yên là đã xây dựng được những nhân vật vô cùng hấp dẫn, có một đời sống nội tâm rõ nét và nổi bật. Đọc Tuyệt Sắc Khuynh Thành có thể thấy tình cảm sâu sắc của tác giả dành cho những số phận éo le đặc biệt là số phận của những người phụ nữ. Như một ý trong tác phẩm chị đã viết: Đứng trước những người đàn ông, xét cho đến cùng phụ nữ luôn là phái yếu, rất dễ dàng bị tổn thương, nhưng đứng trước xã hội, đứng trước cuộc đời, họ lại phải chịu những gánh nặng trách nhiệm ngang bằng thậm chí có khi còn lớn hơn của nam giới.     Với Lục Vị Hy – cô tiếp viên của hộp đêm Tuyệt Sắc Khuynh Thành, cuộc sống chỉ gồm ba phần: Một phần ba thời gian chịu sự sỉ nhục, một phần ba thời gian chờ đợi sự sỉ nhục, một phần ba còn lại dùng để hóa giải những tổn thương do sỉ nhục gây ra.   Năm cô hai mươi mốt tuổi, bàn tay số phận bắt đầu chạm đến. Không phải câu chuyện lãng mạn về một con chim sẻ hóa thành phượng hoàng, cô quay về thế giới thượng lưu mình đã từng rời bỏ, ân oán tình thù chồng lấp lên nhau, mưu toan bẫy rập cuối cùng cũng vô hiệu trước sự nghiệt ngã của thời gian và số mệnh. Chỉ còn tình yêu ở lại, “Phải nhớ rằng bản thân sự sinh tồn cũng chính là một loại thắng lợi, anh đợi em ở đây…”. Phi Yên   Là tác giả best seller của Trung Quốc, Phi Yên cô độc lang thang trong rừng câu chữ, cô đơn dựng nên những giấc mộng đổ nát. Tiểu thuyết của Phi Yên miêu tả những quãng đời bi thương nhất của con người, chạm đến những cảm xúc đau buồn nhất, tuy nhiên Phi Yên cũng luôn dùng con mắt trong sáng và trái tim yêu thương để lắng nghe cuộc sống, khám phá thế giới, tìm ánh sáng trong bóng tối, cho hy vọng rực lên giữa chốn hoang tàn.   Mời các bạn đón đọc Tuyệt Sắc Khuynh Thành của tác giả Phi Yên.
Chạy Đâu Cho Thoát - Minh Nguyệt Thính Phong
Tên ebook: Chạy Đâu Cho Thoát (full prc, pdf, epub) Tác giả: Minh Nguyệt Thính Phong   Thể loại: Hài hước, Hiện đại, Ngôn tình, Văn học phương Đông   Editor: Pim   Nguồn: pimshtt.wordpress.com   Ebook: http://www.dtv-ebook.com Bìa sách Chạy Đâu Cho Thoát - Minh Nguyệt Thính Phong Giới thiệu: Trong trái tim mỗi người đàn ông đều có một đứa bé, dù là người đàn ông đặc biệt thế nào cũng không ngoại lệ. Cô điên cuồng theo đuổi anh - Anh dùng sự im lặng để từ chối cô. Anh là người đã nói và chứng minh cho cô thấy: cô và anh chỉ có thể làm bạn - Cô nỗ lực, cẩn trọng, cố gắng đặt anh vào vị trí của một người bạn. Vậy mà bỗng một tối đẹp trời, anh ép chặt cô vào góc tường nơi quán bar ấy và hôn cô bằng một nụ hôn-không-cho-phép-chối-từ. Anh nói: "Tôi muốn làm bạn trai em!". Không thể nào, không thể nào, không thể nào… Cả thế giới đều biết anh thích mẫu phụ nữ cao ráo xinh đẹp. Mối tình đầu của anh quật cường háo thắng, mối tình hai, ba của anh thì khôn khéo đoan trang. Bất kể là ngoại hình hay tính cách, đều không dính dáng gì tới cô cả. Đó là chưa kể, anh là tiên sinh 'vườn đào', anh có rất nhiều rất nhiều hoa đào, còn cô chẳng qua chỉ là một cành cây dập… Không, cô không tin, không tin, không tin anh. Nhưng… cô có thể chạy thoát sao? Hóa ra trái tim người đàn ông cũng giống trái tim phụ nữ, dù oán hận đến mức nào, dù thời gian có qua bao lâu, thì hình bóng người đã từng in sâu trong lòng vẫn sẽ có ảnh hưởng tới mình. … “Bác sĩ Mạnh, tôi đang đi xem mặt, chứng sợ trưởng bối của tôi lại phát tác rồi, tôi cần cổ vũ.” “Trần Nhược Vũ, giờ cô đang ở đâu?” “Phòng vệ sinh của nhà hàng. Chỉ còn mỗi chỗ này để tôi bình tĩnh thôi.” “Sao mãi mà cô không khá lên được thế?” “Vậy làm thế nào bây giờ?” “Cô gọi điện cho tôi cũng có tác dụng gì đâu.” “Anh cũng không giúp được tôi đâu. Anh mà đứng trước mặt mẹ tôi nói tôi đăng ký khám ở khoa Thần kinh,chắc bà ấy cho tôi đổ máu tại trận luôn đấy.” “Một chiêu đó sao dùng mãi được.” “Thế anh còn cách gì nữa?” “Tôi có thể bảo là con đói rồi,em về nhà cho nó bú đi.” … Luận về da mặt dày, anh thắng! Luận về độc mồm độc miệng, anh thắng! Luận về tính tình nóng nảy, anh thắng! Luận về giở trò lưu manh, anh cũng thắng! Thế mà cô lại đi ưng người ta thật? Trần Nhược Vũ phải làm thế nào đây? Cô thực sự phiền não! Nếu ai đã từng đọc và yêu thích Minh Nguyệt Thính Phong qua những tác phẩm như: bộ tiểu thuyết ba tập "Heo yêu Diêm Vương", cuốn tiểu thuyết "Này chớ làm loạn"... thì chắc chắn sẽ không thể bổ qua bộ tiểu thuyết 2 tập cùng tác giả này sắp được BachvietBooks xuất bản. Bộ tiểu thuyết có tên "Chạy đâu cho thoát" gồm 2 tập kể về mối tình oan gia giữa anh chàng bác sĩ Mạnh Cổ tính tình "đanh đá" cùng cô nàng cá tính Trần Nhược Vũ. Mối tình giữa cặp đôi trái ngước này bắt đầu cũng rất ngược đời, khi mà chính cô gái có tên Nhược Vũ lại là người theo đuổi anh chàng Mạnh Cổ trước thay vì quy luật "trâu - cọc" như bình thường. Là người theo đuổi trước nhưng sau đó, chính Nhược Vũ lại là người "chạy đằng trời cũng không thoát" khỏi lưới tình của Mạnh Cổ khi mà cô đã quyết định từ bỏ hy vọng với tình yêu đơn phương này. Cô theo đuổi anh nhưng tất cả những gì cô nhận lại chỉ là thái độ bàng quan của anh. Cô ôm mối tương tư, gạt bỏ tất cả tự trọng chạy theo anh nhưng anh lại chỉ cho cô thấy khoảng cách quá xa giữa thế giới của hai người. Thế nhưng, khi Nhược Vũ quyết định từ bỏ tình cảm cô dành cho Mạnh Cổ, thì cũng là lúc anh chàng bác sĩ này bắt đầu chiến dịch "giăng lưới" với cô. Hóa ra, không biết từ lúc nào mà cô gái ngốc nghếch mà luôn cố tỏ ra mạnh mẽ như cô đã vô thức đi sâu vào lòng anh khiến anh cảm thấy muốn "túm" cô lại để "nâng niu" và "bảo vệ". Kết cục của câu chuyên oan gia này chắc hẳn các bạn đều có thể đoán được, nhưng rốt cuộc thì cô nàng Nhược Vũ của chúng ta đã bị "mắc lưới" trở lại như thế nào? Và với bản tính mạnh mẽ của mình, cô đã phản kháng ra sao?  Câu trả lời sẽ có trong Chạy đâu cho thoát của tác giả Minh Nguyệt Thính Phong. Tác giả: Minh Nguyệt Thính Phong  là một trong những tác gia lớn nhất của mạng văn học Tấn Giang. Cô rất thích kể chuyện, uống trà, ăn hoa quả, hạt dưa và tất cả các hoa quả khô. Cô đam mê phim ảnh và làm đồ thủ công. Thính Phong luôn viết theo phương châm “Ba không, ba có”: không độc ác, không yêu nhiều người, không bất hạnh, có tình cảm, có đam mê, có kịch tính. Tác phẩm được BachvietBooks xuất bản: - Heo yêu Diêm Vương (tải eBook) - Chạy đâu cho thoát  (tải eBook) - Bài học yêu của Tiểu Diêm Vương  (tải eBook)