Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Đệ Nhất Mỹ Nhân Thành Trường An

ĐỆ NHẤT MỸ NHÂN THÀNH TRƯỜNG AN Tác giả: Phát Đạt Đích Lệ Tuyến Reviewer: AL_Thiên Điểu Designer: AI_Diệp Trà Thể loại: Cổ đại, Cung đình hầu tước, Ngược, Sủng Ngọt, Nhẹ nhàng, Hài hước, HE, Sạch, Độ dài: 154 Tình trạng: Hoàn edit Lượt xem: 2033 Văn án:   Phủ Vân Dương Hầu chọc giận Thánh thượng nên bị tịch thu tài sản, tước hết chức vị. Trong một đêm, Thẩm tam cô nương được nuông chiều từ nhỏ bị bức bách đến nỗi chỉ có thể dựng lên một cửa hàng son phấn.   Từ đệ nhất mỹ nhân thành Trường An ngày trước nay lại thành biến thành bông hoa yêu kiều ai cũng có thể tùy ý ngắt lấy.   Ngày nọ, thế tử Lục Yến của phủ Trấn Quốc Công đi ngang qua Bách Hương Các, mắt thấy nàng bị những công tử quyền quý đùa bỡn chợt nhớ lại khoảng thời gian ân ái mặn nồng cùng nàng ở đời trước.   Hai tay y run rẩy, đến cùng cũng không quên được khoảnh khắc lúc nàng xoay người đi gả cho người khác, cái cảm giác đau thấu tim gan đó. Vì thế y lại cứu nàng, dụ nàng trở thành ngoại thất* của mình. (*thê tử sống chung nhưng không hợp pháp.)   ❗Nam chính không trọng sinh là dần dần có được ký ức đời trước.   ❗Nam chính không thê, không thiếp, không thông phòng.   ***   Nguyên Khánh năm thứ mười lăm, Trường An đổ tuyết, Phủ Vân Dương hầu gặp đại nạn.   Vân Dương hầu giữ chức Công bộ thượng thư, bị người khác hãm hại, bị cách chức ngồi tù, tịch biên xét nhà, nợ nần ập xuống đầu Tam cô nương Thẩm gia và tiểu đệ nhỏ tuổi.   Cây đổ thì bầy khỉ tan, thấy Thẩm gia gặp nạn, thân thích bạn bè không ai ra tay giúp đỡ. Tam cô nương Thẩm gia Thẩm Chân đi khắp nơi xin mượn bạc, chỉ nhận được những cái lắc đầu, những lời mỉa mai của những người từng thân thiết, từng dựa dẫm vào nhà nàng.   Đệ nhất mỹ nhân thành Trường An ngày trước nay lại thành bông hoa yếu ớt trước gió, công tử háo sắc nào cũng có dã tâm muốn ngắt lấy.   Ngày trả nợ càng lúc càng gần, nếu không trả được nợ, Thẩm Chân chắc chắn sẽ bị rơi vào tay những kẻ thèm thuồng nhan sắc nàng, bán vào nơi ngõ hoa hẻm liễu, cuộc đời coi như chấm hết.   ***   Thế tử gia Lục Yến ngậm thìa vàng lớn lên, là con độc đinh của Trấn Quốc công và trưởng công chúa muội muội của đương kim hoàng đế, còn trẻ đã đỗ đạt, hai mươi tư tuổi làm quan tam phẩm tại Kinh Triệu Doãn. Xuất thân như vậy khiến tính tình Lục Yến kiêu ngạo khó chiều, đến khi làm quan mới thu lại bớt tính tình khó ở.   Lần đầu thế tử Lục Yến của phủ Trấn Quốc công nhìn thấy Thẩm Chân, hắn ngây người. Không phải vì nhan sắc Thẩm Chân làm hắn mê đắm, chỉ là khi vừa nhìn thấy Thẩm Chân, trong đầu Lục Yến hiện lên hình ảnh của hắn và nàng trong kiếp trước.   Những hình ảnh đó cứ xuất hiện mỗi lúc Lục Yến đi vào giấc ngủ, kiếp trước ái ân rồi dằn vặt, càng ngày càng nhiều, càng ngày càng chân thật, đến khi tỉnh dậy vẫn thấy đau lòng.   Bây giờ Thẩm Chân rơi nước mắt thì Lục Yến sẽ đau nhói lồng ngực, không phải đau lòng, là cơn đau thật sự.   Vốn không tin chuyện quỷ thần, nghĩ Thẩm Chân bùa mê ám hại mình, Lục Yến đã tìm nhiều cách để lý giải cơn đau và những hình ảnh đó nhưng đều vô dụng.   Lục Yến là người trả nợ giúp Thẩm Chân, giấu Thẩm Chân khỏi tai mắt sói hổ đang tìm nàng, nhưng hắn cũng là một con sói, chính hắn ép nàng trở thành ngoại thất của mình.   Ngoại thất…   Hai chữ vẫn ám ảnh Thẩm Chân hàng đêm. Đường đường là tiểu thư cành vàng lá ngọc, nếu gia đình không gặp chuyện, nàng vốn sẽ có một cuộc hôn nhân đẹp đẽ, tam thư lục lễ mai mối đàng hoàng.   Nhưng hiện tại thì sao?   Thẩm Chân tình nguyện ở bên cạnh báo đáp ơn giúp đỡ của Lục Yến, nếu không có hắn, có lẽ bây giờ nàng đã bị bán vào một kỹ viện nào đó, trở thành một món đồ chơi.   Chấp nhận ở bên cạnh Lục Yến, đời này không danh không phận, không có động phòng, không có hoa chúc, cũng không có tân lang.   Nàng vẫn cứ ngỡ đến một lúc nào đó, Lục Yến sẽ cưới vợ, hai người chấm dứt mối quan hệ không tốt đẹp này, vốn không có tình cảm thì như vậy sẽ tốt cho cả hai. Lục Yến cũng đã từng nghĩ vậy.   Ở cạnh Thẩm Chân càng nhiều, tình cảm thay đổi mà chính hắn cũng không ngờ được, từ khi nào Lục đại nhân lại dễ tính như vậy, lại biết chiều chuộng người khác, còn biết ghen tuông.   Lục Yến không phải sống lại, chỉ là hắn nhìn thấy được kiếp trước, biết kiếp trước mình tệ đến mức nào, làm Thẩm Chân đau lòng ra sao, có lẽ cơn đau trong ngực hắn mỗi khi nàng khóc là báo ứng của kiếp trước.   Kiếp trước bỏ lỡ nhau, không dám nhìn thẳng suy nghĩ trong lòng mình, làm nàng hiểu lầm, rồi lại không cam lòng nhìn nàng gả cho người khác, không bảo vệ được nàng, hắn hối hận vô cùng.   “Mạc Bắc giá lạnh, nàng đã quen chưa?”   “Không bảo vệ được nàng, ta hối hận rồi, hối hận chưa bao giờ nói một câu yêu thương với nàng, nói với nàng một câu ta muốn cưới nàng làm thê. Tam thư lục lễ, cưới hỏi đàng hoàng.”   Dây dưa hai đời, đời trước như một cơn ác mộng mà khi tỉnh lại tim vẫn thấy đau.   Kiếp này ta bù đắp tất cả cho nàng.   Cứu phụ thân nàng, vực dậy Hầu phủ, nhờ mai mối đàng hoàng, dùng tam thư lục lễ trịnh trọng đón nàng về nhà. Để đôi ta không còn phải rơi vào tuyệt vọng nữa.   ***   Sau những đoạn truyện trầm lắng về kiếp trước bi kịch, kiếp này của Lục Yến và Thẩm Chân là một vở hài kịch, mà Lục Yến chính là cây hài chính. Không phải thiết lập nhân vật có tính cách hài hước, mà là sự tương phản khiến người ta bật cười. Kiểu nghiệp tụ vành môi rồi cuối cùng cây táo đã nở hoa, quả táo đã đến.   Khi xưa hắn trêu cợt bằng hữu vì một cô gái mà si tình như vậy đúng là không có tiền đồ, là điên cuồng, đại trượng phu sợ gì không có vợ! Khi xưa còn đắc tội cả nhạc phụ đại nhân.   Bây giờ Lục Yến lãnh đủ, vừa trăm phương nghìn kế tìm cách cưới Thẩm Chân về nhà, chịu sự cười nhạo như đâm vào tim của bằng hữu, rồi nhìn bức tường mới sửa lại cao ngất của phủ Vân Dương hầu mà nuốt nước mắt vào tim.   Còn bug thấy được kiếp trước khiến cho Lục Yến xử lý được tất cả những mối hoạ tang thương kiếp trước, đất nước không loạn lạc, cuộc sống không đau thương.   Thẩm Chân trong truyện có rất ít đất diễn, khá mờ nhạt so với những truyện có motip tương tự, đôi lúc làm mình thấy tất cả đã có Lục Yến lo liệu, việc của Thẩm Chân là được hắn bảo vệ yêu thương, phải chăng đó là sự bù đắp mà tác giả muốn.   Truyện còn rất nhiều nhân vật phụ làm người đọc rất đau lòng. Đại tỷ của Thẩm Chân gả nhầm cho kẻ tệ bạc, phí hoài bốn năm thanh xuân, may mắn sau khi dứt khoát từ bỏ thì nàng ấy vẫn tìm được một bến đỗ hạnh phúc. Còn chuyện tình cảm của nhị tỷ của Thẩm Chân và bạn tốt của Lục Yến như một nỗi day dứt cho người đọc, nàng bị vương tử phiên bang nhìn trúng, bị phong làm công chúa gả đi hòa thân, để chàng trai ở lại cả đời không quên.   Hai chữ nếu như vừa ra khỏi miệng đã định sẵn là bỏ lỡ.   Cũng may mắn khi tác giả viết thêm một phần ngoại truyện, ở một kiếp khác, ở đó bọn họ đều có được nhau.   _____   “…”: Trích từ bản chuyển ngữ mà reviewer đã đọc: ThanhThanh0631   *Cover chỉ mang tính chất minh họa cho bài viết *** [Vở kịch nhỏ] Lúc đầu: Sắc đêm hơi lạnh, lại không bằng ý lạnh tỏa ra trên gương mặt của nam nhân. Y chậm rãi đi về phía nàng, cầm phiến quạt giấy trên tay, chống lên khuôn mặt nhỏ nhắn mềm mại như hoa sen của nàng, trầm giọng nói: "Không biết cách hầu hạ người khác?” Sau này: Chẳng qua Thẩm Chân chỉ làm bỏng ngón tay khi ở trong bếp mà thôi, y lại chắn nàng bên góc giường, nào là bôi thuốc, nào là chườm đá. Nàng ngượng ngùng rũ mắt, đẩy đẩy y, dùng ánh mắt để bày tỏ với y rằng mình muốn xuống đất. Nào ngờ, nam nhân kiêu ngạo tự kiềm chế đó lại quay lưng lại, nói với nàng: "Lên đây. Ta cõng nàng." Vẻ mặt Thẩm Chân không thể tin nổi che đi đầu ngón tay của mình, "..." #Đệ nhất mỹ nhân thành Trường An là người trong lòng y# #Vì thế nàng vừa khóc là trong lòng y lại đau# Chỉ nam bạn đọc: 1. Cả hai đều sạch, truyện ngọt (mặc dù lúc trước nam chính có bắt nạt nữ chính, nhưng mà nữ chính có bàn tay vàng đó) 2. Tác giả viết về tuyến tình cảm là chính. 3. Tất cả đều là HƯ CẤU, HƯ CẤU, HƯ CẤU! CP: Lục Yến x Thẩm Chân Review: (lược dịch) Chấm điểm: 4.6 / Kết cục: HE Thế tử gia lạnh lùng trong trẻo x Quý nữ xinh đẹp nghèo túng, 1v1, nam cường nữ nhu, ngọt sủng, HE Nữ chính là đệ nhất mỹ nhân thành Trường An, vốn là đích nữ Hầu phủ, phụ thân bị người khác hãm hại bị trói vào ngục, vì thế mà trở thành con gái của tội thần, nữ chính mở một cửa hàng son phấn để kiếm sống, một tờ giấy ghi nợ khổng lồ có con dấu của phụ thân đã làm cho một gia đình vốn dĩ không giàu có gì lâm vào cảnh họa vô đơn chí, nữ chính không còn cách nào khác đã đi báo án, nam chính ra sân giải quyết công minh, nhưng từ sau lần đầu gặp nữ chính, đêm về nam chính nằm mơ một giấc mơ kiều diễm một cách khó hiểu, trong mơ là ảnh và nữ chính tình cảm đậm sâu, hơn nữa nữ chính vừa khóc là nam chính cảm thấy đau lòng. Nữ chính cùng đường, định lấy cái chết làm lá chắn để chạy trốn, lại bị nam chính đúng lúc bắt được, rồi trả tiền giúp nữ chính, sắp xếp cho đệ đệ của nữ chính đi học, mua cho nữ chính một căn nhà, thế là nữ chính đã trở thành ngoại thất của nam chính. Cùng với sự chung đụng ngày càng nhiều với nữ chính mà giấc mơ về kiếp trước càng rõ nét và chân thật hơn, vả lại còn rất nhiều điều trùng khớp, nữ chính cũng suy nghĩ thoáng ra, dù sao cũng không còn là quý nữ nữa rồi nên dần chấp nhận thân phận ngoại thất của mình, cũng chưa từng nghĩ sẽ gả cho nam chính. Một câu chuyện cổ đại rất ư là 'Mary Sue'*, nữ chính được xây dựng là một đại mỹ nhân, một quý nữ dịu dàng, tri thư đạt lễ, trên người có mùi hương cơ thể tự nhiên, nam chính là thế tử gia lạnh lùng trong trẻo, ngoài lạnh trong nóng, vừa dịu dàng vừa bá đạo, bởi vì nằm mơ mà nhớ lại những chuyện xảy ra ở kiếp trước, sau đó làm lại từ đầu với nữ chính, nối tiếp duyên phận ở kiếp trước. Kỳ thật tuyến couple phụ nói về chị nữ chính thú vị hơn tẹo, có điều xuất hiện không nhiều, có hứng thú thì có thể sa hố. *Mary Sue: có thể hiểu là buff nhân vật chính khá nhiều Mời các bạn đón đọc Đệ Nhất Mỹ Nhân Thành Trường An của tác giả Phát Đạt Đích Lệ Tuyến.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Tế Thế - Tô Du Bính
Truyện kể về việc Ôn Cổ được phi thăng nhưng lại cảm thây cực khổ hơn đã vậy còn mất hết tự do. Được Bạch Tu Đại Tiên trả lời: làm nhiều rồi quen thì mọi việc sẽ tốt lên ấy mà Ôn Cố: Có phi thăng, vậy có phi giáng được không? Bạch Tu Đại Tiên: Có thể có thể. Ôn Cố phi giáng về nhân gian. Bạch Tu Đại Tiên giao bảng nhiệm vụ cho cậu: Làm việc cho đàng hoàng đấy! Ôn Cố:... Ôn Cố không hận Triệu Minh. Hắn hạ độc cậu, giết cậu, nhưng thực ra là giúp cậu. Tự trách mình sao không biết cảm kích gì hết! Sau khi phi thăng thiệt là... khổ muốn chết. Trọng Thế Hoàng hận Ôn Cố, hận thấu xương. Hận cậu xuất hiện, hận cậu biến mất. *** Spoil: Em thụ tên Ôn Cố – một tu tiên giả, bị thằng sư đệ ám hại, lúc trốn chạy thì bị mất 1 hồn 1 phách. May gặp được Bạch Tu Đại Tiên, được ông này giúp phi thăng thành tiên. Cơ mà đừng tưởng ổng tốt lắm, ổng là người được giao nhiệm vụ giúp em thụ phi thăng từ 200 năm trước, nhưng vì nhiều nguyên nhân – 1 trong số đó là do thiếu nhân thủ, nên kéo dài tới bây giờ. Nhiệm vụ đầu tiên của em là độ anh công Trọng Thế Hoàng – tổng tài tập đoàn Lăng Thiên thành tiên. Cha mẹ anh công vừa mới mất do bị ám sát nên tính tình anh hơi u ám, khắc nghiệt. Lần đầu gặp mặt, em biến hình thành lão tiên ông râu tóc bạc phơ khuyên anh dứt bỏ hồng trần đi tu luyện, tất nhiên anh nhìn em như thằng bệnh thần kinh. Để chứng minh mình là tiên 100%, em chỉ tay 1 phát, bình hoa mẹ anh thích nhất tan tành Khuyên nhủ thất bại, em lấy thân phận một chàng trai trẻ tên Triệu Thụ Thanh xin vào làm vệ sĩ cho anh. Đoạn này là đoạn mình thích nhất truyện, vừa hài vừa dễ thương. Em thụ tuy sống cả ngàn năm nhưng toàn ở trên núi tu luyện, không rành cách giao tiếp với người phàm, bởi vậy mỗi lần nói chuyện với em anh công chỉ thiếu muốn hộc máu. Nhưng càng tiếp xúc, anh càng bị em hấp dẫn, tình cảm 2 người từ từ tiến triển. Em thụ tuy có rung động, nhưng vẫn chưa quên nhiệm vụ của mình. Vì hoàn thành chỉ dẫn trên thanh khuê, em làm anh hiểu lầm mình bên phe hung thủ sát hại cha mẹ anh, để rồi khi anh muốn giữ em lại mà bắn một phát đạn, em âm thầm thay đổi quỹ đạo để viên đạn xuyên vào tim mình. Anh chịu nỗi đau tự tay giết người mình yêu, lâm vào tự trách khôn cùng. Em quay về tiên giới tu luyện. Không ngờ ba năm sau, thế gian lâm vào đại họa, ma khí ngút trời, con người biến dị, tang thi tràn ngập… Em một lần nữa nhận lệnh hạ trần giúp đỡ nhân loại, gặp lại anh công. Thằng sư đệ khốn nạn của em lại xuất hiện, thân phận thần tiên của em bị vạch trần, chưa kịp giải thích với anh thì anh đã bị đại ma đầu bắt đi. Sau đó là quá trình tìm kiếm anh công, giải cứu thế giới. Thì ra anh nguyên bản chính là 1 tu tiên giả, gặp phải kiếp nạn mà chuyển thế đầu thai. Đoạn anh với thần thức kiếp trước của mình tranh nhau gọi em thụ là vợ/ phu nhân mà bò lăn ra cười. Cá nhân mình thích nhất phần 1, lúc công – thụ mới gặp nhau, chưa có âm mưu, trách nhiệm gì hết. Tính cách ngây ngô nhưng không hề ngu ngốc của em từ từ hấp dẫn anh, nhưng 2 phần sau cũng không phải là không hay. Nói chung 1 bộ truyện OK, có bi có hài, đáng đọc. Nguồn: Judy – VNS (Mạn phép copy vì thấy mình spoil chắc sẽ không rõ và hấp dẫn bằng bạn ấy) Nhận xét chút chút: Cá nhân mình hơi bị cuồng Tô Du Bính, viết hài khỏi phải chê mà viết bi cũng khỏi phải đàm phán, nhưng phải nói bộ này không chắc tay lắm bằng những bộ khác. ADCa. *** Rừng rậm như cái nắp vung. Triệu Minh khoanh chân ngồi trong trận pháp, bên cạnh đặt hồn phiên mới luyện chế. Huyết phiên tế luyện lần trước đã khiến hắn đại thương nguyên khí, lần này hắn dùng hồn phách của tử tù để luyện hồn phiên, sát khí rất nặng. Đột nhiên, một tia chớp xẹt qua bầu trời. Triệu Minh căng thẳng đứng dậy, lấy ra cái chai trong lòng đặt bên cạnh, sau đó lấy tiếp một lọ đan dược, không thèm nhìn đã đổ hết vào miệng. Thời điểm tia chớp trên cao đánh xuống đầu Triệu Minh, trận pháp bên dưới bỗng ánh lên một đạo bạch quang, chớp bị ngăn ở cự ly cách đỉnh đầu ba thước. Tiếng sấm ngày càng vang dội. Triệu Minh hít sâu một hơi, hai tay thác thiên (1). Mấy tia sấm sét cùng giáng xuống! Ánh sáng trong trận pháp hơi nhạt đi, lôi điện ép xuống khiến khoảng cách chỉ còn một thước. Sắc mặt Triệu Minh đột biến. Hắn biết lôi kiếp của ma tu lợi hại hơn tu chân giả bình thường, nhưng không ngờ lại mạnh hơn nhiều như vậy. Tất cả cũng tại Ông Vu Kiều nửa đường chạy mất, hắn nghĩ mà hận đến buốt cả răng. Nếu hắn ta không dụ mình nhập ma đạo, thề thốt bảo đảm có biện pháp vượt qua lôi kiếp, mình sao lại rơi vào tình thế chật vật nhường này. Vừa nghĩ đến đồng môn Ôn Cố đã phi thăng thành tiên, còn hắn thì phải trốn ở cái xó chim không thèm đẻ trứng này đối kháng lôi kiếp, ganh ghét liền tựa như rắn độc gặm cắn tim hắn. Sấm chớp dày đặc hạ xuống, không chừa một khe hở nào. Trận pháp thoắt cái bị phá vỡ, hồn phiên che trên đỉnh đầu hắn, oan hồn rít gào giữa lôi kiếp. Mời các bạn đón đọc Tế Thế của tác giả Tô Du Bính.
Phồn Hoa Ánh Tình Không - Tô Du Bính
Vị chưởng môn Cửu Hoa chết một cách ly kỳ không rõ nguyên nhân. Tên hung thủ vô cùng bí ẩn. Chức vị trưởng môn không ai đảm nhiệm. Cuối cùng ai mới là người cười, gạt bỏ mây đen nhìn trời quang. Hi Nháo Giang Hồ gồm có: Bại Nhứ Tàng Kim Ngọc Hủ Mộc Sung Đống Lương Phồn Hoa Ánh Tình Không *** Review Seichan K Một tác phẩm trong Hỉ nháo hệ liệt – Hỉ nháo giang hồ của chị Bơ (*≧m≦*) Hồi xưa bỏ vì thấy nó ngắn quá, đem qua mới nổi hứng đọc vì dạo này đu nhiều bộ dài lê thê cảm thấy kiệt sức :((( Mới đầu đọc còn nghĩ Phiền Tế Cảnh – bạn công trong này thuộc hàng ngây thơ ngu ngơ công hiếm có khó tìm, hỏi gì cũng : em không biết, thật thế ạ, không phải chứ,… làm mình suýt lọt hố. Nếu không phải được cảnh cáo kịp thời thì đọc hết truyện chắc mình sẽ bất chấp bị cầm dép phang vào đầu mà tru lên :”Má nó đồ lừa bịp, lang sói mà còn giả nai!!!!!!” Và, ừ, bạn ấy đúng thật là thuộc hàng hiếm có khó tìm về sự nham hiểm và tốc độ lật mặt nhanh như chảo chớp =)))) Giây trước vừa cười quỷ dị đểu cáng giây sau đã lật mặt đôn hậu như ông tiên hỏi bạn thụ có muốn ăn gì không .____. Khổ cho Hoa Hoài Tú mỹ nhân bị nó lừa phỉnh, dù biết là ngu mà vẫn cứ đâm đầu vào lửa. Tiểu Hoa cũng dễ thương lắm, chủ động này, biết tiến biết lùi vừa phải, còn rất quan tâm đến thằng nhỏ suốt ngày gọi mình “Biểu ca” kia. Nói chung là dù mình sủng công, nhưng cực thích mấy bạn thụ trong Hỉ nháo hệ liệt của chị Bơ ~~ Truyện 27c +1pn, nên không có nhiều tình tiết cao trào xoắn xuýt đau đầu, chủ yếu là quá trình bạn Cảnh tuân lệnh sư thúc của mình mà đi tìm hung thủ đã hại sư phụ cùng Hoa Hoa. Cả đám sư huynh đệ sư thúc sư muội đều bị nghi ngờ, duy có bạn công của chúng ta là không vì lúc đó bạn đang lang thang ở tận đẩu đâu. Mà, đời đếu ai ngờ, khi mọi người quyết định vứt xó vụ này để an táng và đưa Phiền Tế Cảnh lên làm chưởng môn thì mọi chuyện sáng tỏ. Sư phụ của bạn công cũng chính là người đã giết hại cha mẹ bạn (vì lão sư phụ yêu cha bạn công, chẹp ==) và hại đến bạn, nên bạn thề sẽ báo thù cho hai người. Trời không phụ lòng, bạn có được trí thông minh võ công siêu quần cùng sự đểu cáng không ai bì kịp đã trả thù thành công, khi mọi người vỡ lẽ ra thì đã quá muộn, thằng chả lên làm trùm luôn rồi == Mà kể cả có biết cũng không ai muốn vạch áo cho người xem lưng, người muốn sống người muốn theo đuổi tình yêu. Túm lại là không thằng nào hó hé gì tiếp tục giả ngơ mà sống qua ngày. Và cũng vì tốc độ lật mặt kinh hoảng của bạn Cảnh mà Hoa Hoa sốc đến nỗi không nói nên lời, còn bị thằng kia đuổi khéo nên sau khi tát nỏ một cái đã khí phách bỏ đi =))))) Bạn công sau đó đuổi theo làm anh hùng cứu mỹ nhân khỏi lũ sát thủ, quấn người ta như chó quấn chủ, độ mặt dày chỉ tăng không giảm (chơi chung với bạn Kỷ Vô Địch nên nó thế =)))))) Rồi bạn Hoa cũng đồng ý tin tưởng một lần nữa vì thằng kia đến tận nhà bái nhạc phụ rồi, đâm lao phải theo lao, cha bạn thụ ban đầu tức giận nhưng trước độ mặt dày của bạn Cảnh cũng không nói được gì, rồi dần dần chấp thuận. Cuối cùng, Tiểu Hoa quay về Cửu Hoa phái cùng Tế Cảnh giữ sổ sách chi tiêu dùm chồng bạn, hai bạn ngày ngày đi hóng bát quái rồi làm trò mèo trên mái nhà == à, rất thích cặp đại sư huynh x ngũ sư đệ. Đọc để giải tỏa đầu óc rất được, truyện chị Bơ luôn luôn hài mà =)))))) *** Thi Kế Trung rất buồn bực. Nói về vẻ ngoài, hắn chỉ có thể tính là ngũ quan đoan chính, không nói Hoa Hoài Tú, cho dù cùng với chưởng môn, đại sư huynh, cũng đủ mặc cảm. Nhưng làm sao chỉ một lần xuống núi, lại làm cho một tiểu cô nương kêu cha gọi mẹ mà theo về cùng,hơn nữa cô ta không phải là chưa lấy chồng sao? Hắn vẻ ngoài buồn bực, lại rất sầu não. Bởi vì chuyện này cuối cùng là bị chưởng môn xử lý công bằng rồi, nhưng thái độ đại sư huynh đối với lại phi lưu trực hạ tam thiên xích (từ trên cao rơi thẳng hạ xuống ba nghìn thước), từ ban đầu hỏi han ân cần, biến thành bây giờ không nghe không hỏi, trở nên hờ hững. Hắn cảm giác được hắn hẳn là cần tìm một cơ hội giải thích rõ ràng, kỳ thật, hắn đối với tiểu cô nương kia thật sự một điểm ý tứ cũng không có. Đang lúc nghĩ như vậy, chỉ thấy Quan Tỉnh đâm đầu đi tới, khi gặp hắn, cước bộ vừa chuyển, liền chuẩn bị ngoặt sang hướng khác. “Đại sư huynh!” Thi Kế Trung lại càng hoảng sợ, thanh âm chính mình hô lên như thế nào lại khàn khàn như vậy? ... Mời các bạn đón đọc Phồn Hoa Ánh Tình Không của tác giả Tô Du Bính.
Người Nghe Gió Nam Thổi - Trà Trà Hảo Manh
Do vừa tròn 18 tuổi nên mình quyết định lấn sân vào thị trường H văn. Bộ truyện này cũng là bộ H đầu tiên mình đọc và review nên sẽ có nhiều lỗi, nhưng vượt qua tất cả, mình sẽ lấy hết ngôn từ hạn hẹp của mình để gửi đến các bạn một bài review đầy “chân thực, sống động”.   Trước tiên, mình muốn nói lên cảm xúc và tâm sinh lý của bản thân khi đọc truyện này. Lúc đầu nghe đến truyện H mình thật sự rất ngại vì mình nghĩ rằng trong truyện H cảnh xôi thịt sẽ có mọi lúc mọi nơi, một cách choáng ngợp cùng những từ ngữ "cực thô".    Nhưng bộ truyện "Người nghe gió nam thổi" lại mang lại cho mình một cái nhìn vô cùng mới mẻ về truyện H. Truyện nhẹ nhàng, thịt cũng được nêm nếm và đều đặn vô cùng kích thích. Và điểm đặc biệt khiến mình hài lòng hơn ở bộ truyện này đó là ngoài H ra thì vẫn có nội dung sâu sắc, đâu đó lại phản ánh một số mặt trái của xã hội. Văn Gia Ngộ là một tiểu thư của gia đình giàu có. Khi gia đình đang trên bờ vực phá sản, ba cô - Văn Trọng tạm thời chuyển cô đến một ngôi trường ở Nam Thủy Trấn. Vì không biết rõ mình sẽ ở đây bao lâu nên Gia Ngộ không muốn làm quen với bạn bè xung quanh nhưng cô luôn có một ấn tượng đặc biệt về nam sinh cùng bàn với cô - Mục Trạch, một chàng trai lạnh lùng nhưng đã giúp đỡ cô vài lần trong suốt quãng thời gian cô ở đó.   Vì tin lời của thầy bói, ông Văn Trọng yêu cầu cô phải kết hôn khi cô vừa tròn 23 tuổi. Gia Ngộ bắt đầu một chuỗi ngày đi xem mắt dài đằng đẵng, thậm chí có một số đối tượng coi mắt lại giới thiệu bạn bè của họ với cô.  Trong một lần tình cờ, cô gặp lại Mục Trạch tại một quán bar. Ban đầu Gia Ngộ không nhận ra anh, cô chỉ nghĩ anh là "trai bao" và yêu cầu anh phục vụ mình. Nhờ "chuyện tình một đêm" hôm ấy, một tình yêu đẹp bắt đầu chớm nở...   Ban đầu, tiền đề hôn nhân của Mục Trạch và Gia Ngộ chỉ là một bản hợp đồng, một thỏa thuận giữa hai người, cô cho tôi lợi ích tôi sẽ phục vụ cô. Nhưng "lửa gần rơm lâu ngày cũng bén", những cảm giác hạnh phúc, ấm áp khi được ở bên Mục Trạch đã khiến trái tim Gia Ngộ như được sưởi ấm, khiến nó biết rung động thêm lần nữa...   Còn Mục Trạch, thật ra ngay lúc đầu gặp mặt anh không thích Gia Ngộ. Anh không thích một cô gái lúc nào cũng dùng tiền để giải quyết mọi vấn đề, một cô gái cứ mở miệng ra là nói: "Ba tôi nói thế này, ba tôi bảo thế kia ...".   Nhưng có lẽ đó lại là điểm đặc biệt ở Gia Ngộ khiến anh bị thu hút. Có thể anh đã yêu cô ngay trong quãng thời gian ngắn ngủi bên nhau lúc còn tuổi học trò hoặc cũng có thể đó chỉ là tình cảm thoáng qua khiến tim anh chợt lệch nhịp.   Ba mẹ Mục Trạch qua đời năm anh 12 tuổi, anh được gia đình bác hai nhận nuôi nhưng họ không hề yêu thương anh. Tất cả những việc họ làm chỉ vì tiền của anh. Tốt nghiệp trung học, anh không tiếp tục học tiếp lên Đại học mà bươn chải qua những ngành nghề vất vả khác nhau để kiếm tiền trả cho nhà bác hai, tự cứu vớt lấy cuộc đời mình.   Gặp lại Gia Ngộ là một việc vô cùng bất ngờ đối với anh. Càng gần cô hơn, anh càng bị cô thu hút bởi sự thẳng thắn, vẻ tinh nghịch của cô. Mục Trạch cũng tự biết chính bản thân anh đã yêu cô nhưng anh không dám nói ra vì sợ lời yêu này sẽ khiến Gia Ngộ rời xa anh, sẽ làm đứt sợi dây liên kết mỏng manh giữa hai người.   Trắc trở lớn nhất trong cuộc tình của họ có lẽ chính là Thẩm Hành - thanh mai trúc mã của Gia Ngộ. Thẩm Hành là người đầu tiên khiến Gia Ngộ rung động và cũng chính anh đã khiến tình yêu nhỏ bé của cô lụi tàn. Sau khi nghe tin Gia Ngộ và Mục Trạch kết hôn, Thẩm Hành mới đã vội về nước với mục đích giành lại cô.   Cả Mục Trạch và Gia Ngộ đều là những con người "khiếm khuyết" về tâm hồn. Họ luôn mang dáng vẻ đơn độc khi đứng giữa dòng chảy của cuộc đời. Họ đến với nhau như hai mảnh ghép tâm hồn được khít chặt. Họ hạnh phúc và mãn nguyện khi được ở bên nhau...   Có thể motif "cưới trước yêu sau" đã khá cũ với mọi người nhưng vẫn có những nét thu hút riêng. "Người nghe gió nam thổi" là một câu chuyện H ngọt ngào nhưng cũng đặt ra một số vấn đề của xã hội cho người đọc. Những cảnh ân ái, ướt át của Gia Ngộ và Mục Trạch được tác giả miêu tả một cách “sinh động” nhưng không thô thiển khiến người đọc vô cùng kích thích và những cử chỉ họ dành cho nhau lại khiến dân FA vừa thèm khát vừa ngậm ngùi mà nếm "cẩu lương" khắp nơi.   Khi đọc bộ truyện này, mình luôn có một suy nghĩ, nếu ba mẹ Mục Trạch không qua đời và chuyện tình của họ bắt đầu từ những năm tháng học trò thì mọi chuyện sẽ ra sao. Tác giả như hiểu được nỗi lòng của mình và một số độc giả có chung suy nghĩ nên đã dành riêng một phần ngoại truyện để viết về thời thanh xuân đã bỏ lỡ của Mục Trạch và Gia Ngộ.   Nhìn chung, đây là một bộ truyện đáng đọc thử, đặc biệt dành cho những người mới bắt đầu đọc H văn giống như mình. Một tình yêu đẹp đẽ, nhẹ nhàng và mang đầy các sắc thái khác đang chờ bạn khám phá. Ngại gì mà không nhảy ạ? Review by #Thư Tú Nữ - fb/ReviewNgonTinh0105 *** Mục Phách trở thành một điểm tin sáng tựa như là một sự kiện hoàn toàn tự nhiên, như là lẽ đương nhiên sẽ vậy. Viện Viện lại giống như một tay săn tin tức chuyên nghiệp trong cái vòng luẩn quẩn này, tin tức nào cô nàng cũng có thể mua chuộc được. Cô hỏi Gia Ngộ: "Cậu có biết Mục Phách nhà cậu bây giờ có bao nhiêu "hot" không? Gia Ngộ còn tưởng có chuyện gì xảy ra, nhất thời lo lắng hỏi lại: "Anh ấy làm sao?" "Chính là rất có khả năng a!" Viện Viện y như fan cuồng của Mục Phách: "Cậu đúng là một chút cũng chẳng biết gì, như anh họ của tớ đi, cũng hai mươi lăm hai mươi sáu rồi, vẫn không học vấn, không nghề nghiệp ổn định! Mục Phách nhà cậu giờ đã là tổng giám đốc toàn khu Hoa Bắc rồi thì hắn vẫn chỉ muốn ở ăn chơi ở nhà, vừa rồi bị ông nội của tớ đánh cho một trận chắc ba ngày không thể xuống giường đi." "Thì ra cái này..." Những lời khen ngợi như vậy Gia Ngộ gần đây nghe được ngày càng nhiều, "Lúc trước, tớ nói Mục Phách rất có triển vọng, là mọi người không tin thôi ^-^" "Ai nha, đừng có oan uổng tớ, tớ đây không phải là không tin nhé!" Gia Ngộ buồn cười "Tớ còn nhớ rõ lúc cậu mới biết anh ấy, còn cảm thấy anh ấy cái gì cũng không có như vậy, cảm thấy khó hiểu vì sao tớ lại coi trọng anh ấy." "Tại khi đó tớ chưa gặp mặt Mục Phách nhà cậu chứ, nếu sớm gặp, khẳng định sẽ ở chung chiến tuyến với cậu!" "Ý cậu là anh ấy đẹp mắt sao?" "Tớ nào có tục tằng như vậy, cái chính là xem khí chất, khí chất tốt thì tốt thôi." Gia Ngộ mới lười nghe chuyện ma quỷ của cô nàng, nàng liền buông tiếng thở dài: "Gần đây, Mục Phách bận quá không biết có thể dành thời gian cùng tớ và Trứu Trứu về Nam Thủy Trấn không đây?" "Chắc chắn là có thể rồi. Tớ nghe nói: Văn thúc thúc muốn lấn sân vào ngành hàng không: dịch vụ hàng không giá rẻ, cũng đã tính toán lâu rồi mà giờ Mục Phách nhà cậu mới lấy được, cho nên chắc chắn hắn có thể nghỉ ngơi rồi, đều là công thần lớn kia mà." "Có phải hay không a?" "Đương nhiên là sự thật rồi, Viện Viện tớ là ai chứ, không có gì có thể tránh khỏi lỗ tai của tớ được @#@" "Sao cái gì cậu cũng biết được vậy?" Đó là bởi vì những chuyện này, Gia Ngộ sẽ không hỏi Mục Phách, nếu không cô chắc chắn so với Viện Viện biết càng tường tận hơn đi. Viên Viện trả lời tùy tiện: "Chắc tại tớ có một ông anh họ không nên thân đi. Hắn mỗi ngày đều buôn chuyện, khiến cho lỗ tai của tớ cũng dài ra mất rồi..." "Những lời này mà để lão gia tử nhà cậu nghe thấy, thế nào cũng sẽ mắng cho cậu một trận a." "Tớ mới không sợ đi." Lỗ tai Viện Viện khẽ nhúc nhích, nghe được tiếng chân đi xoành xoạch trên sàn, khóe miệng cô khẽ nhếch lên "Ai nha, con nuôi tớ dậy rồi!" Gia Ngộ vừa quay đầu lại đã thấy Trứu Trứu một thân mặc đồ trắng muốt cứ thế mà nhào tới "Mẹ!" "Trứu Trứu thối, không thấy mẹ nuôi của con sao?" Trứu Trứu nằm trong lòng Gia Ngộ, mắt vẫn còn dấu hiệu của giấc ngủ ban nãy, trầm trầm mà gọi "Mẹ nuôi" "Bây giờ mới ngoan a, lát nữa mẹ nuôi mua kẹo cho con ăn nhé." Gia Ngộ trừng cô: "Để Trứu Trứu ăn ít kẹo thôi, ăn nhiều sau này dễ bị sâu răng." Mời các bạn đón đọc Người Nghe Gió Nam Thổi của tác giả Trà Trà Hảo Manh.
Mỹ Nhân Mềm Mại (Nhuyễn Kiều Mỹ Nhân) - Đằng La Vi Chi
Thể loại: Hiện đại, trùng sinh, ngược nam, cường thủ hào đoạt, nam chính bệnh xà tinh, chân khống, HE. CP: Nhuyễn manh trọng sinh tiểu mỹ nhân X bá đạo nhị thế tổ luyến túc phích. Tình trạng: Hoàn convert. Review bởi: Tuno - fb/hoinhieuchu Chỉnh ảnh: Jas  Văn án: Sống lại vào năm mười chín tuổi, Tô Lăng thề rằng, đời này sẽ không dẫm lên vết xe đổ. Cô phải bảo vệ người thân. Tiến vào giới giải trí. Và điều quan trọng nhất là: không để bị đẩy lên giường của Tần Kiêu, trở thành tình nhân trong bóng tối của hắn. Tần Kiêu có một bí mật, hắn mê luyến những đôi chân đẹp, đồng thời còn yêu thích mỹ nhân ngây thơ, yếu đuối. Đến khi Tô Lăng xuất hiện, từ đầu ngọn tóc đến mũi chân mỹ nhân này đều như đúc ra từ khẩu vị của hắn vậy. Đáng tiếc là nàng ghét hắn tận xương tuỷ. Dưới ánh sáng le lói của ngọn đèn, Tần Kiêu khẽ liếm vết thương trên khoé môi, cúi đầu xem dáng vẻ sợ hãi đến phát khóc của Tô Lăng. Con mẹ nó, sao khóc cũng đẹp đến như vậy! Kiếp trước, thời điểm hắn động tình, Tô Lăng sợ nhất ba câu: Lăng Lăng, ngoan nào. Lăng Lăng, mau kêu lên nào. Lăng Lăng, nói yêu anh. Yêu cái đầu anh, mau cút đi!!!! 1. Bàn tay vàng lớn nhất của nữ chính là khuôn mặt xinh như thiên thần. 2. Nam chính thật sự có bệnh. 3. Truyện nhiều tình tiết cẩu huyết, mô tuýp nữ xinh đẹp, yếu đuối, hay khóc x nam tổng tài bá đạo, biến thái, bệnh thần kinh, điên cuồng chiếm hữu… 4. Nam chính sinh năm 1986, cao 1m87, nữ chính sinh năm 1994. ***  “Mỹ Nhân Mềm Mại (Nhuyễn Kiều Mỹ Nhân)” là câu chuyện về hành trình lừa gạt chú thỏ nhỏ ngây thơ về nhà của một con sói già hung ác xảo quyệt, lại cứ cố gắng ngụy trang thành chó nhà vô hại. Có cẩu huyết, có sạn, đầy tình tiết phi logic… nhưng vì quá cảm màn tương tác vừa ngọt ngào, vừa cầm thú của bộ đôi chính mà mị vẫn quyết định review truyện này cho các con dân. Cho nên ai đọc mà không hợp thì cũng đừng ném đá nhé!  Tô Lăng là một cô gái vô cùng xinh đẹp, vẻ đẹp tựa như yêu nghiệt ấy vừa thuần khiết lại vừa mị hoặc, đôi mắt hạnh trong suốt long lanh ngập nước, tựa như muốn hút lấy toàn bộ linh hồn của kẻ tội nghiệp nào lỡ chân sa vào ánh mắt nàng. Kiếp trước, một Tô Lăng của năm mười chín tuổi vừa chập chững bước vào đời, chưa kịp cảm nhận hương vị tuyệt vời của tuổi thanh xuân, thì đã bị người người phỉ nhổ, ước mơ tan biến, buộc phải thôi học, trên cổ mang theo xiềng xích nặng nề mà bước vào chiếc lồng giam hoa lệ của Tần Kiêu, rơi vào vòng xoáy nhục dục của tên ma quỷ ấy, để rồi bị vây khốn đời đời kiếp kiếp. Em biết không? Ngay từ giây phút đầu tiên bóng hình của em hiện lên trước mắt tôi, Trái tim cằn cỗi này đã muốn ngừng đập vì em, ….. Thiên sứ của tôi ơi, Phải làm thế nào để em mãi mãi ở bên tôi đây? Xiềng xích em trong trái tim này, Hay khoá chặt em bằng tình yêu điên cuồng của tôi!  Tô Lăng là một cô bé mồ côi, từ nhỏ luôn phải dè dặt cẩn trọng, thân phận ăn nhờ ở đậu nên lúc nào cũng âm thầm chịu đựng tất cả, chỉ sợ làm người khác không vui. Bản thân cô cũng luôn phải nỗ lực học tập, tự kiếm tiền, tự chăm lo cho bản thân. Kiếp trước, khi bao sóng gió dồn dập kéo đến, bông hoa nhỏ bé ấy sao có thể đứng vững? Tần Kiêu xuất hiện, dù là cường đoạt, dù là chiếm hữu, nhưng trong một phút giây nào đó, hắn thật sự đã bảo vệ cô, đã thật sự rất tốt với cô. Cho nên cô gái yếu đuối như Tô Lăng sao lại chưa từng rung động với Tần Kiêu được chứ? Tô Lăng của năm hai mươi tuổi, mất đi tình thân, trở thành kẻ tàn phế, và rồi những phút giây tâm động mong manh, cuối cùng vẫn bị chính sự ích kỉ, máu lạnh của Tần Kiêu bóp nát, trái tim cô chỉ còn lại nỗi hận, nỗi đau đớn cả đời không nguôi. Tần Kiêu chưa bao giờ là người tốt, không từ thủ đoạn, máu lạnh vô tình, bất hiếu, bất nghĩa… còn mỹ từ nào có thể khắc họa được đức hạnh của hắn nữa đây? Và đương nhiên, tình yêu của Tần Kiêu cũng đáng sợ như chính con người của hắn vậy. Thiên sứ của tôi ơi, Vì em mà tôi đã biến thành một ác ma điên cuồng mất rồi, Có được thân thể em vẫn chưa bao giờ là đủ, Cho nên tôi không thể dừng lại.  Đời này cùng đời trước, xuất phát điểm khác nhau, nên thái độ của Tần Kiêu với Tô Lăng cũng khác biệt. Kiếp trước, khi Tô Lăng trở thành tế phẩm của hắn, phụ thuộc vào hắn, bản thân nàng lại là một cô gái yếu đuối, trước bão tố cuộc đời, Tô Lăng chỉ có thể dựa vào Tần Kiêu, mặc hắn an bài. Có người sẽ trách, tại sao Tô Lăng muốn thoát khỏi Tần Kiêu triệt để mà còn cố tiến vào giới giải trí, sao không biến mất khỏi tầm mắt của hắn ta, sống một cuộc sống bình bình đạm đạm cả đời… nhưng có thể sao? Đó chính là ước vọng cả đời của mẹ cô mà! Kiếp trước, đến tận giây phút cuối cùng của cuộc đời, Tô Lăng vẫn phải chôn mình trong bóng đêm thầm lặng, đời này có cơ hội được sửa sai, sao cô có thể buông tay được? Tô Lăng muốn thay bà hoàn thành giấc mơ ấy: toả sáng dưới ánh đèn sân khấu, được muôn vạn người ngưỡng mộ. Tần Kiêu của đời này, tuy rằng cái sự cố chấp đến tận xương kia vẫn còn, nhưng hắn đã biết cách ngụy trang, hắn thu liễm hơn, cũng biết học cách tôn trọng cảm xúc, suy nghĩ của Tô Lăng. “Có kẻ trời sinh đã là người tốt, nhưng cũng có những kẻ, vì một người khác, mới trở nên tốt hơn.” Tần Kiêu của năm mười ba tuổi đã bắt đầu cuộc sống lang bạt, không ai quản thúc, tựa như con ngựa đứt cương hung hăng quần thảo giữa cuộc đời. Sống đến năm hai mươi tám tuổi, Tần Kiêu vẫn là kẻ ích kỷ, dối trá lại tàn nhẫn. Nhưng hắn yêu Tô Lăng, thậm chí còn yêu hơn cả tính mệnh của mình, vì cô hắn nguyện ý thay đổi, nguyện ý dâng ra toàn bộ trái tim của mình. Nếu yêu em là một loại bệnh, một loại tội nghiệt, Thì tôi nguyện cả đời này không cần thuốc chữa, cứ mãi mãi sai như vậy đi. Em tựa như một tinh linh cô độc, lạc lõng giữa thế gian, sinh trưởng giữa chốn thâm sơn cùng cốc, khó khăn bủa vây, nguy hiểm chập chùng, nhưng vẫn cố gắng vươn mình khỏi vách đá cheo leo, để rồi nở rộ thành một đóa hoa xinh đẹp nhất… Còn tôi thì sao, một ác ma canh giữ nơi vực sâu, toàn thân dơ bẩn, ngày ngày ngước về phía đóa hoa mà thèm muốn, mà ngưỡng vọng.  Có người nói, cảnh giới cao nhất của tình yêu chính là buông tay, nhưng Tần Kiêu là ai cơ chứ? Hắn là kẻ bá đạo cuồng vọng, chưa từng có ước mơ, cũng không ham thích bất cứ điều gì, hắn không quan tâm đến những quy tắc buồn cười của thế giới này, càng không đồng tình với bất kì kẻ nào. Tô Lăng là điều duy nhất mà hắn điên cuồng thèm muốn. Khi yêu đã quá sâu, tình yêu đã khảm vào cốt tủy, thì sao có thể nghĩ đến hai chữ “buông tay” đây? Tôi yêu em, Không phải vì khuôn mặt tuyệt sắc kia, cũng không phải vì chứng bệnh mê luyến, Mà vì em là Tô Lăng. Dù em chán ghét tôi, nhưng cũng xin đừng hủy đi đường sinh cơ cuối cùng của tôi. ….. Có lẽ cuối cùng tôi sẽ chết, Chết trong tình yêu vô vọng này, Nhưng trong giây phút này, hãy để tôi tự huyễn hoặc bản thân rằng… em nguyện ý yêu tôi. Tần Kiêu của kiếp này biết rằng hắn không thể bẻ gãy đôi cánh của Tô Lăng, cũng không thể giam cầm cô trong chiếc lồng kiên cố mà hắn tạo ra, bởi vì hắn sợ hãi, sợ hãi ánh mắt trong suốt của cô sẽ chan chứa đầy nỗi chán ghét, hận thù. Tần Kiêu hiểu rằng, khi bản thân chiếm được cảm giác an toàn, thì cũng chính là lúc hắn sẽ hoàn toàn đánh mất tình yêu của thiên sứ. Và dù đến cuối cùng, bản chất của Tần Kiêu vẫn chẳng hề thay đổi, nhưng đời này hắn đã không phạm phải những lỗi lầm giống kiếp trước, liệu rằng Tô Lăng có tiếp tục lựa chọn trốn tránh tình yêu điên cuồng của hắn không, hay cô sẽ cho bản thân cùng Tần Kiêu một cơ hội? Why don't you, Lock me up with joy and kisses? Lock me up with love? Chain me to your heart's desire, I don't want you to stop!! Lock me in and hold this moment. Lock me up!!! *** Hắn đến cùng đang làm cái gì đâu? Tần Kiêu kỳ thực bản thân trong lòng rõ ràng, Tô Lăng không đồng ý cùng hắn. Một cái không thích hắn, lại bởi vì các loại lý do đến ủy thân hắn nữ nhân, hắn bị nàng hôn mê đầu, kiệt đem hết toàn lực đi lấy lòng. Cứ việc như thế, nàng vẫn là không vui. Tần Kiêu đi ra ngoài đàm sinh ý thời điểm, đám kia hồ bằng cẩu hữu nói: "Nữ nhân chính là quán không được, ngươi càng quán nàng càng mạnh hơn nhi, hếch mũi lên mặt. Lãnh nàng vài ngày, bản thân chỉ biết thiếp lên đây." Tần Kiêu như có đăm chiêu. Vì thế Tô Lăng phát hiện, mấy ngày nay Tần tiên sinh hết sức lãnh đạm. Trong lòng nàng vụng trộm nhạc, cũng không đi trêu chọc hắn. Vì thế mỗi đêm Tần Kiêu trở về, xem bên người sớm ngủ say sưa nữ nhân, đều hận không thể một phen bóp chết nàng. Hắn lạnh mặt, đem nàng quần áo thoát: "Đứng lên, theo giúp ta làm." Nàng ánh mắt sương mênh mông: "Tần tiên sinh, ta vây, có thể hay không không cần?" Khi đó nàng kiều kiều lôi kéo tay áo của hắn, vẻ mặt ngây thơ. Hắn trong lòng bị người hung hăng nhất kích, lấy lại tinh thần đã ôn nhu đem nàng ôm vào trong ngực: "Ân, ngủ đi." Lâu, hắn chỉ biết, hắn dưỡng là cái tiểu tổ tông. Nếu hắn lãnh đạm, nàng vui vẻ đến thiên đi lên. Tần Kiêu có chút nhận mệnh, hắn nghĩ thầm, như vậy quá cả đời cũng không sai. Nhưng mà thiên bất toại nhân nguyện, Tô Lăng bà ngoại qua đời. Hắn lạnh lùng tưởng, kia nàng hội rời đi đi? Nàng không cần của hắn tiền, cũng không cần hắn đưa gì lễ vật, chính là làm tốt tùy thời có thể thanh toán xong chuẩn bị. Nhưng là còn muốn chạy? Chờ hắn đã chết lại nói. Hắn che giấu Tô Lăng, kỳ thực đối với Tần Kiêu người như thế, nhà hắn nhân chết hết, hắn cũng không thấy điệu một giọt nước mắt. Hắn lấy này thị giác đến đo lường được Tô Lăng, không nghĩ tới đây là nàng hận hắn khai đoan. Kia mấy trễ đều đang mưa. Tô Lăng bị hắn nhốt tại biệt thự, khóc suốt, nước mắt làm ướt gối đầu. Nguyên bản mềm mại nhuyễn cô nương, đáy mắt tràn đầy hận ý. Hắn lần đầu tiên cảm giác đau, trong lòng bị người hung hăng tìm một đao, máu tươi đầm đìa. Chờ nàng đang ngủ, hắn xem của nàng mặt mày, nhiễm lên vài phần điên cuồng hương vị: "Đừng rời khỏi ta, không được rời đi." Tốt nhất một điểm là, cô nương này sức sống rất cường đại, nàng không có tìm chết. Nàng còn tưởng sống khỏe mạnh, sống đến rời đi của hắn ngày nào đó. Cũng là theo khi đó bắt đầu, nàng không lại nhu nhu kêu hắn Tần tiên sinh. "Tần Kiêu, ngươi có ghê tởm hay không? Như vậy không giống như là ở gian thi sao?" Hắn dừng lại động tác, thân thể nhẹ nhàng run run, thật lâu sau cúi người thể đi hôn nàng cái trán: "Ngươi có cảm giác." Nàng xem hắn, tùy ý hắn lừa gạt bản thân. Sau đến lúc lâu, hắn các loại lấy lòng phương thức đều thử qua. Có một ngày hắn đột nhiên nhớ tới đã từng nghe được quá lời nói, Đường Vi Vi nói Tô Lăng thích diễn trò, hắn phóng Tô Lăng đi diễn trò. Đó là lâu như vậy tới nay, nàng lần đầu tiên lộ ra nhạt nhẽo ý cười. Như tháng ba tươi đẹp kiêu dương, ở trong lòng hắn phá vỡ nhất thúc quang, bị xua tan lâu như vậy tới nay vẻ lo lắng. Năm đó hắn tình yêu xem không quá chính. Chẳng sợ phóng nàng đi diễn trò, cũng vẫn cứ là một loại khác tính kế. Hắn nghĩ đến tâm đều đau, nàng vì sao không chịu thương hắn đâu? Thương hắn một chút đều tốt. Mời các bạn đón đọc Mỹ Nhân Mềm Mại (Nhuyễn Kiều Mỹ Nhân) của tác giả Đằng La Vi Chi.