Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Ngọt Ngào Nho Nhỏ

✦VĂN ÁN✦ Mọi người đều nói cô con gái ngoài giá thú nhà họ Giản mới đón về rất dịu dàng, ngoan hiền, như một tiểu thư thực thụ. Duy chỉ có Hứa Trạch biết rõ vẻ phong tình trong xương cốt cô, nó ngọt hơn mật, mạnh hơn rượu, hoang dã hơn cả ngựa hoang. Đặc biệt là trong đêm khuya thanh vắng, khi cô đi chân trần trèo từ cửa sổ lên giường anh… Giản Ninh: “Bảo vệ nhà anh không ổn rồi, bờ tường bên kia muốn trèo lên là trèo được ngay, còn cả cửa sổ phòng anh nữa, nửa đêm đi ngủ cũng không thèm đóng.” Hứa Trạch: “Còn không phải vì để tiện cho em sao?” ……. “Em ngẩng đầu, bước theo ánh trăng, nào, đưa tay cho anh, Giản Ninh.” Hứa Trạch: Cô chính là ngọt ngào nho nhỏ duy nhất thuộc về anh. ——– CP: Giản Ninh vs Hứa Trạch Tag: Ngọt văn, HE, 1v1, nửa vườn trường. *** Giản Ninh bước xuống khỏi taxi, dưới mặt đất là lớp tuyết dày đặc, khiến mỗi bước chân đều phát ra tiếng kêu cót két, cót két.  Cô để chiếc vali cạnh chân, thở một hơi ra lòng bàn tay, vừa xoa xoa, vừa dậm chân tại chỗ.  Tuyết vẫn đang rơi, trắng xóa một khoảng, cách đó không xa có ba chàng trai đang chơi trò ném tuyết, cậu ném vào người tôi, tôi ném đầy mặt cậu, trông thật ấu trĩ, đem theo sự kiêu ngạo, điên cuồng đặc biệt của các chàng trai tuổi thanh xuân.  Chủ yếu là điên cuồng.  “Hứa Trạch!”  “Mẹ nó, dám nhét bóng tuyết vào mồm thiếu gia à, không muốn sống nữa rồi phải không?”  ……  Ba chàng trai để ý thấy Giản Ninh, liền lập tức ngừng nô đùa, khoác vai nhau tụm thành một nhóm, đi về phía cô.  Giản Ninh khẽ cau mày, rồi nhanh chóng điều chỉnh nụ cười, quay mặt qua, nở nụ cười với bọn họ, đôi mắt to tròn cong cong, mái tóc mềm mại, mong mỏng rũ xuống vai, lộ vẻ dịu dàng ngoan ngoãn.  Cửa lớn của biệt thự nhà họ Giản đã mở, Giản Ninh kéo vali, bước vào.  “Cô em này tôi đã từng gặp rồi.” Triệu Dã khoác cánh tay lên vai Hứa Trạch mỉm cười, nói.  Vệ Thành Thành đứng bên cạnh hóng vui, đưa ngón tay vào miệng chuẩn bị huýt vài tiếng sáo để đáp lại cảnh tượng này.  “Cô em này không được!” Hứa Trạch nói, đồng thời hất cánh tay đang đặt trên vai mình xuống, rồi vỗ mạnh vào quần áo phủi phủi. “Đã nói rồi, có phúc cùng hưởng, có gái cùng ngắm.” Triệu Dã phản đối, nói.  “Người này không được, đã nghe thấy chưa, người này không được.” Hứa Trạch nói, vẻ mặt nghiêm túc hiếm hoi thoáng qua trên khuôn mặt giễu cợt của anh, chỉ là thoáng qua và đến bản thân anh cũng không hề nhận thấy.  Đã sớm nghe nói nhà họ Giản sắp đón về một cô con gái ngoài giá thú, thầm nghĩ chắc chắn là người này, vừa mới nhìn, đã thấy đôi lông mày giống hệt với chú Giản.  Giản Ninh đứng trong phòng khách, ánh mắt không liếc nhìn sang nơi khác, cô nhìn chằm chằm xuống chân mình, cuối cùng di chuyển ánh mắt về phía bà cụ có vẻ ngoài hiền từ trước mặt.  “Ninh Ninh, đi đường có mệt không?” Bà nội Giản giúp Giản Ninh cởi áo khoác lông vũ ra, treo trên mắc áo cạnh cửa, rồi bảo người pha trà thật ngon.  “Cảm ơn bà.” Đây là câu nói đầu tiên của Giản Ninh khi về đến nhà họ Giản, khuôn mặt vẫn mang theo nụ cười, từ khi vào cửa khóe môi luôn cong lên, với độ cong vừa phải.  “Đến rồi à.” Chủ nhân nhà họ Giản đi đến, nói, âm thanh không mặn không nhạt, chẳng thể nghe ra là ấm áp hay lạnh lùng.  Như vậy đã là tốt lắm rồi, dù sao thì cô cũng là một đứa con gái ngoài giá thú, là do người phụ nữ khác phát sinh tình một đêm với chồng của người phụ nữ trước mặt này sinh ra.  “Xin chào!” Giản Ninh mỉm cười, ánh mắt của cô hơi rũ xuống, hoàn toàn không nhìn vào đối phương.  Hứa Trạch bò trên bức tường của biệt thự nhà họ Giản, từ góc độ này, vừa hay có thể nhìn thấy bóng lưng của cô gái, cô đã cởi bỏ áo khoác ngoài, bên trong mặc chiếc áo len màu đen, vẽ ra đường eo vừa mềm mại lại vừa mỏng manh. Cặp mông nhỏ nhắn hơi cong lên, tròn trịa, chắc nịnh như muốn bật ra khỏi lớp quần jean. Cơ thể thì nóng bỏng chỉ có điều không thể nhìn thấy khuôn mặt. Hứa Trạch nheo mắt, khẽ cong khóe miệng.  Triệu Dã và Vệ Thành Thành bốn mặt nhìn nhau, rồi nhanh chóng nặn hai quả cầu tuyết. Lợi dụng lúc Hứa Trạch thất thần, Triệu Dã cầm một quả cầu tuyết, dùng hết sức lực ném vào trong cửa sổ.  “Vèo–“  Cùng lúc đó, Vệ Thành Thành vội vàng nhét quả cầu tuyết khác vào tay Hứa Trạch.  “Bộp” một tiếng, quả cầu tuyết rơi trúng mông cô gái, rồi lập tức vỡ vụn, rơi xuống đất.  Giản Ninh quay lại, nhìn ra ngoài cửa sổ, trên tường là chàng trai mặc áo khoác lông vũ màu đỏ và áo len màu be khi nãy, trên tay còn đang cầm một quả cầu tuyết.  Đã nhìn thấy chính diện, phẳng lì, có chút tiếc nuối, suýt chút nữa thì được một trăm điểm rồi. Vậy nên trước tiên cứ trừ của cô mười điểm vậy, Hứa Trạch nghĩ. Tuy nhiên, tuổi tác của cô gái không nhiều, còn có thể dậy thì, nếu chăm sóc cẩn thận cùng “kỹ thuật” khéo léo của bàn tay thì sau này nhiều chỗ vẫn có thể phát triển. Cho nên, hãy chống mắt lên mà mong chờ thôi vậy.  Bắt gặp ánh mắt hơi ngạc nhiên của cô gái, Hứa Trạch mới định thần lại, anh bị ám hại rồi. Mẹ kiếp, thật bất cẩn!  “Triệu Dã, Vệ Thành Thành!” Hứa Trạch ném vật chứng trong tay xuống đất, rồi nhảy xuống đạp mạnh vào hai tên mất nết kia.  Hai người ngã nhào ra đất, cũng may mùa đông mặc nhiều quần áo, nên không cảm thấy đau, cả hai vừa ngồi trên tuyết vừa ôm bụng cười một trận.  Bà nội Giản đi đến trước cửa sổ, chỉ lên tường mắng: “Hứa Trạch! Cái đồ mất dạy nhà con!”  Giản Ninh nhìn chằm chằm vào bờ tường, Hứa Trạch, Trạch là đầm hồ, hay là lựa chọn?   “Oh, what a nice day today.” Hứa Trạch chỉ đành mỉm cười xua tay, nói nhăng nói cuội: “I have a dream that one day…”  “Ngài đang bình bầu Tổng thống đấy hả, việc này không chính trực chút nào, lát nữa dẫn theo bà đi chiến đấu nâng hạng (chơi game) nhé.” Bà nội Giản nói xong, liền đóng cửa sổ lại, chẳng thể nào nổi giận với cậu nhóc này.  Hứa Trạch liếc nhìn Giản Ninh qua tấm cửa kính, cô gái vẫn giữ nụ cười trên môi, cho dù là vừa bị người khác ném cầu tuyết vào mông. Hứa Trạch mỉm cười, trong lòng đột nhiên nảy ra một ý định mãnh liệt, anh muốn khiến cô khóc, anh muốn xem rốt cuộc cô gái này có biết khóc hay không.  Hứa Trạch nhảy xuống khỏi bờ tường, phủi phủi tuyết bám trên người. Triệu Dã và Vệ Thành Thành đang chổng mông ngồi xổm ngó qua khe cửa, nhìn vào bên trong.    Mời các bạn đón đọc Ngọt Ngào Nho Nhỏ của tác giả Trương Tiểu Tố.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Ở Lại Nơi Này Cùng Anh - Thanh Sam Lạc Thác
Chia tay - một tình yêu tan vỡ - không bao giờ là sự dễ chịu đối với cả hai người. Nhưng có người nhanh chóng vượt qua được nỗi đau, có người lại trọn cách sống chung cùng kỷ niệm và cũng có những người tự nhiên hình thành một sự "miễn dịch" với tình yêu. Bảy năm trước, Tạ Nam khi đó chỉ là một cô sinh viên năm thứ tư đại học, chưa kinh nghiệm, không việc làm chính thức, gia đình cô cũng chỉ ở mức bình thường, vậy mà cô lại phải gánh trên vai một gánh nặng kinh tế không hề nhỏ, cô phải kiếm tiền để trả góp cho một căn hộ chung cư. Đáng lẽ gánh nặng này sẽ không đè nặng lên cô đến thế nếu như anh - người đàn ông khi đó đã cùng cô tô vẽ nên giấc mơ về một ngôi nhà đầm ấm hạnh phúc của riêng hai người - không nói với cô hai từ "chia tay". Hạng Tân Dương, cô và anh đã yêu nhau trong suốt ba năm, những tưởng hạnh phúc hôn nhân đang chờ đón ngay sau khi cô tốt nghiệp thì đột nhiên anh lại tự tay mình hủy đi toàn bộ tình yêu của hai người, anh nói rằng: "chúng ta đừng gặp lại nhau nữa" và sau đó, anh kết hôn với một người con gái khác. Tất cả những thứ Hạnh Tân Dương để lại cho cô là gánh nặng trả góp hàng tháng cho căn hộ chung cư mà hai người dự định mua cùng với một trái tim tan vỡ. Trong suốt bảy năm tiếp đó, Tạ Nam lao mình vào công việc, cô tìm mọi cách có thể để kiếm tiền, trang trải trả góp cho căn hộ và khẳng định năng lực bản thân. Mọi người khuyên cô hay bán căn hộ để không phải chịu áp lực kinh tế, nhưng cô không làm vậy, trong suốt thời gian ấy, Tạ Nam không hề bước chân đến nơi đó dù chỉ một lần. Dường như trong căn hộ ấy, cả tình yêu và kỷ niệm cũng đều được Tạ Nam chôn vùi. Sau bảy năm để trống, Tạ Nam đã quyết định dọn đến căn hộ ấy để ở vì Cao Như Băng - cô bạn gái thân thiết ở cùng Tạ Nam chuẩn bị đi lấy chồng. Tại đây, cô đã tình cờ quen biết với Vu Mục Thành - một người đàn ông thành đạt, đẹp trai và luôn lạc quan. Qua nhiều cơ hội tình cờ gặp gỡ, họ quen biết và bắt đầu yêu nhau. Mục Thành rất quan tâm săn sóc Tạ Nam, anh cũng biết về quá khứ của cô nhưng điều đó cũng không làm anh bận tâm. Tạ Nam cảm động, dần dần từng bước đã sống chung với anh. Nhưng do tâm lý mặc cảm, dễ bối rối, lại hay suy nghĩ Tạ Nam luôn sống trong sự cảnh giác không thoải mái. Lại thêm sự trở về của Hạng Tân Dương cùng những lời lẽ đàm tiếu xung quanh mối tình của Tân Dương và Tạ Nam khi xưa khiến cho Mục Thành hiểu lầm rằng Tạ Nam chưa dứt hẳn với quá khứ và chỉ coi anh như một cái phao cứu sinh chứ không phải người yêu. Và rồi, Mục Thành bỏ đi... Câu chuyện sẽ diễn biến ra sao? Tạ Nam cuối cùng sẽ thực sự vượt qua quá khứ và đón nhận Vu Mục Thành? Cô sẽ làm thế nào để anh hiểu và quay về với cô? "... Em sợ em sẽ ôm lấy anh khẩn cầu anh đừng bỏ đi, đến lúc đó anh sẽ rất khó xử, còn em thì càng căm hận bản thân." "Bởi vì em không có niềm tin vào bản thân mình. Em đã từng có một mối tình, đã bỏ hết công sức ra mà vẫn không níu giữ được anh ấy ở lại. Em nghi ngờ liệu em có năng lực giữ được chân người khác không..." *** "Ngày mùng Bốn, Tạ Nam áy náy nói với bố mẹ rằng mình phải đi họp lớp, nên ăn xong cơm trưa sẽ trỏ' về thành phố. Bố mẹ chuẩn bị cho cô những món ăn cô vẫn thích, gói gọn gàng rồi chất đầy trong cốp xe của cô, họ còn mua thêm vài chai tinh dầu hạt tiêu, để cô mang về cho Như Băng. Trong dịp nghỉ Tết, đường cao tốc không nhộn nhịp xe như ngày thường. Gần bốn giờ, cô về đến tiểu khu, dừng xe bên cạnh vườn, rồi mở cốp xách đồ lên. Đến nơi dập thẻ đi vào, đang cố gắng đưa tay ấn mật mã cửa thì di động của cô đổ chuông. Tạ Nam đoán là Vu Mục Thành, trên đường cô đã nhận được cuộc điện thoại của anh, hỏi cô đang ở đâu, còn dặn dò cô lái xe cẩn thận. Cô cố gắng mở cổng toà nhà, lấy thẻ mở cửa từ, rồi đi vào bếp để đồ trên bàn ăn, sau đó lấy điện thoại vẫn đang đ chuông ra nghe, thấy một số lạ, cô vội vàng bắt máy. “Xin chào.” “Xin gọi Hạng Tân Dương nghe điện.” Một giọng nữ xưng xưng vang lên trong điện thoại. Tạ Nam kinh ngạc: “Xin lỗi, chị nhầm số rồi”. “Đủ rồi, Tạ Nam, đừng giả bộ nữa, tôi là Đường Lăng Lâm.” “Tôi biết chị là ai, nhưng chị gọi nhầm rồi, nếu chị muốn tìm chồng chị thì đâu cần gọi điện cho tôi.” “Nếu anh ấy chịu nghe điện của tôi, việc gì tôi phải gọi cho cô. Tết nhất, tôi không muốn nói những lời khó nghe, xin cô đưa máy cho anh ấy.” “Chị Đường à, hay tôi gọi chị là phu nhân Hạng nhé. Chị có biết giờ chị rất quá đáng không? Tôi và Hạng Tân Dương chia tay đã bảy năm rồi. Chị không tìm được anh ấy, đó là việc của chị, không liên quan gì tới tôi. Chị đến tòa báo mà đăng tin tìm người thất lạc, hoặc đưa lên đài, báo cảnh sát, tùy chị, đừng làm phiền tôi nữa.” Tạ Nam tắt điện thoại, ngồi phịch xuống sofa. Cô chẳng còn chút vui vẻ háo hức nào nữa, chiếc điện thoại run lên bần bật theo nhịp đôi tay. Cô vội ném chiếc điện thoại xuống ghế, hai tay giữ chặt lấy nhau, nhưng vẫn không thể kìm được cơn run rẩy ấy. Ngồi ngây ra chốc lát, cô gọi điện cho Như Băng. ... Mời các bạn đón đọc Ở Lại Nơi Này Cùng Anh của tác giả Thanh Sam Lạc Thác.
Thanh Mai Của Chàng, Trúc Mã Của Nàng - Thanh Sam Lạc Thác
“Hướng Viễn, em chỉ là một cô gái bình thường, hoàn toàn không phải người có trái tim rộng mở và dung hòa được tất cả mọi thứ như anh nói. Tình yêu em mong đợi là duy nhất, là độc chiếm, anh có thể cho em không?”  “Không phải em muốn chiếm hết con người và trái tim anh, nhưng em không rộng lượng đến mức để bạn trai đem người con gái khác đặt ở vị trí ưu tiên, quan trọng hơn… Anh thấy đấy, có lẽ anh cho rằng em hiền lành thì đúng là anh chưa hiểu hết về em rồi.”  …  “Tình cảm xem ra còn yếu mềm hơn cả căn nhà kia, cho nên càng cần chúng ta phải trân trọng, bảo vệ. Xán Xán, anh đã từng thất bại trong chuyện tình cảm, điều tồi tệ hơn là anh không biết tự kiểm điểm lại để trưởng thành, chín chắn hơn. Lúc gặp em, anh chỉ là một người đàn ông trầm lặng, em để ý đến anh khiến anh cảm thấy vô cùng kinh ngạc. Sau khi ở cạnh bên em, anh mới biết bản thân mong muốn điều gì. Anh cũng đã nghi ngờ và không thể xác định liệu mình có phải là người mà em mong chờ hay không. Có lẽ, khi đem so sánh với những người cùng theo đuổi, em sẽ dễ dàng nhận ra nhược điểm của anh. Thế nhưng ít nhất anh cũng nên làm được đến mức không dễ dàng rời đi, không dễ dàng từ bỏ.”  *** Khi Vương Xán nhận được điện thoại của bạn trai cũ Hoàng Hiểu Thành là lúc cô vừa kết thúc buổi phỏng vấn, đang trên taxi trở về tòa soạn. Bình thường Vương Xán đều bắt xe bus, nhưng hôm nay thời tiết thật quá nóng bức. Cô nhìn ánh mặt trời chói chang rồi quyết định nên yêu làn da của mình một chút, không nên tiếc tiền quá làm gì. “Alo, Vương Xán à? Chào em, có nhận ra anh không?” Nhìn dòng số lạ, Vương Xán hoàn toàn không nhận ra ai, đành vờ hỏi: “Xin lỗi, chỗ tôi ồn quá, tôi không nghe rõ, xin hỏi ai đấy ạ?” Đầu dây bên kia nói tên, Vương Xán giật bắn mình. Người bạn trai cũ hai năm không hề liên lạc bỗng dưng gọi điện thoại tất nhiên không phải là chuyện bình thường. “Rất bất ngờ phải không?” Hoàng Hiểu Thành cười lớn nói: “Anh đến Hán Giang công tác. Công việc ngày hôm nay cũng xong rồi, anh chuẩn bị về Thượng Hải, từ giờ đến lúc máy bay cất cánh vẫn còn chút thời gian, tự nhiên anh rất muốn gặp em.” Vương Xán trầm ngâm. Cô không phải là người nhớ lâu thù dai. Khi tiễn anh đi cô đã hiểu hết, tất nhiên không đến mức hai năm sau chia tay mà vẫn canh cánh trong lòng. Cô không mong chờ anh gặp anh lần nữa, nhưng cũng không có lý do nào để từ chối cả. .... Mời các bạn đón đọc Thanh Mai Của Chàng, Trúc Mã Của Nàng của tác giả Thanh Sam Lạc Thác.
Nơi Ánh Đèn Rực Rỡ - Thanh Sam Lạc Thác
Cô gái Nhâm Nhiễm không đón nhận tình cảm của thanh mai trúc mã Kỳ Gia Tuấn, mà lại yêu Kỳ Gia Thông - anh cùng cha khác mẹ với Gia Tuấn. Kỳ Gia Thông là con riêng nên trưởng thành một cách độc lập, tính cách lãnh đạm, nhưng dần dần đã rung động trước sự dũng cảm, ngây thơ của Nhâm Nhiễm. Hai người cùng sống một cuộc sống xa rời mọi người, nương tựa vào nhau, nhưng cuối cùng Nhâm Nhiễm vẫn theo Kỳ Gia Tuấn đi du học ở Úc. Kỳ Gia Thông nhận ra anh không quên được Nhâm Nhiễm nên hai năm sau đã đến Úc thăm cô, nhưng vì hiểu lầm mà thất vọng trở về. Khi gặp lại nhau, Nhâm Nhiễm đã không còn là thiếu nữ ngây thơ ngày nào. Tình cảm từ đơn giản, rõ ràng trở nên phức tạp, người mà cô yêu sâu đậm năm xưa đã trở nên xa lạ, đột nhiên quay đầu lại, ánh đèn đã rực rỡ, ai là người mà bạn nguyện đợi chờ mãi mãi? *** Nhâm Nhiễm hết cách, biết rõ rằng không dễ gì xua đuổi được Trần Hoa, cô đành dọn dẹp chén bát rồi kéo một chiếc ghế ngồi đối diện anh, vào vai một kẻ nhếch nhác, ngán ngẩm trò chuyện. “Trần Tổng, có chuyện gì muốn nói?” Trần Hoa rút di động ra, nhấn một phím, âm thanh ầm ầm được phát ra. Nhâm Nhiễm ngơ ngác, những âm thanh có lẽ chẳng bao giờ có ý nghĩa đối với người khác nhưng khi vang vào tai cô, cô nhận ra nó ngay, đó là tiếng sóng đặc trưng ở Song Bình. Song Bình là một hòn đảo nhỏ tựa bồn địa, đất bốn bề cao trũng ở giữa. Hòn đảo chỉ có một bãi cát dài hẹp, chung quanh toàn những vách núi dựng đứng rất cao và nhấp nhô các hang động lớn nhỏ. Sóng biển ở đấy vỗ vào bờ, cuộn ra rồi dồn dập vỗ ngược trở lại, thoạt nghe thì như tiếng sét đang gầm rú, nhức nhối kinh người. Nhưng một khi đã quen, bạn có thể cảm nhận được tiết tấu của nó, hoàn toàn khác với tiếng sóng vỗ theo từng nhịp dịu dàng ở những nơi khác. Đã mấy năm, âm thanh này và cả con người đang trước mặt, vẫn luôn khuấy đảo lòng cô, bất kể đi đến một bãi biển nào, cô đều nhớ lại, so sánh… ... Mời các bạn đón đọc Nơi Ánh Đèn Rực Rỡ của tác giả Thanh Sam Lạc Thác.
Khi Tình Yêu Đến Lần Nữa - Thanh Sam Lạc Thác
Khi tình yêu đến lần nữa là một chuyện tình mang đậm màu sắc thực tế. Truyện không có những gây cấn cao trào như là ghen tuông hãm hại nhau, bậc phụ huynh dùng tiền để chia rẻ đôi nam nữ, liều lĩnh xong vào chốn nguy hiểm cứu người mình yêu, vân vân… Toàn bộ câu chuyện là sự kết hợp hài hòa giữa tình cảm và sự nghiệp của những thanh niên trẻ. Mỗi nhân vật đều tồn tại trong vòng xoay của việc làm, yêu đương, gia đình,… Nữ chính – Diệp Tri Thu xuất hiện với hình ảnh một cô gái bị người mình yêu suốt 6 năm phản bội. Nam chính – Hứa Chi Hằng thì lại là một anh chàng đến từ Thượng Hải và không hề có ý định sẽ ở lại lâu. Họ gặp nhau với tư cách chủ nhà và người thuê nhà. Tính cách của nhân vật được bộc lộ từ hành động chứ không đơn giản là lời kể suông. Câu chuyện gây cuốn hút bởi sự phát triển nhẹ nhàng và tự nhiên của tình cảm. Tri Thu sau lần bị phản bội đã mất niềm tin vào đàn ông cũng như tình yêu. Chí Hằng muốn bước vào trái tim cô không có cách nào khác là giúp cô xóa đi vết thương cũ và gây dựng niềm tin mới. So với Chí Hằng thì nhân vật Diệp Tri Thu được xây dựng công phu hơn. Phần lớn nội dung trong truyện là kể về quá trình cô bước ra khỏi công ty Tố Mỹ và vào làm ở Tín Hòa. Tài trí và năng lực làm việc không mệt mỏi đã đưa cô gái trẻ đến với thành công bằng chính đôi chân của mình. Trong ngôn tình, người ta thường gặp kiểu phụ nữ ‘bên ngoài mạnh mẽ nhưng tâm hồn yếu đuối”, còn Diệp Tri Thu này thì ngược lại “vẻ ngoài yếu đuối mà bản lĩnh vô cùng mạnh mẽ”. Cô ấy không phải kẻ gục ngã trước rào chắn tình cảm mà là lý trí rũ bỏ để tiếp tục sống, tiếp tục vươn lên. Câu truyện kể rất cụ thể về các chiến lược kinh doanh, cách thức mà Tri thu đưa công ty Tín Hòa vào nề nếp trật tự. Khiến ta hiểu thêm về ngành thời trang và sự vận động của thị trường may mặc. Cô đã làm việc hết mình, cống hiến hết mình cho tập thể, là hình tượng đáng ngưỡng mộ của các phụ nữ thành đạt. Truyện nêu lên một chân lý trong cuộc sống: “…luôn có những cuộc gặp gỡ rồi đi qua nhau, không phải cuộc gặp gỡ nào cũng tạo nên nhân duyên, nhưng không phải mối nhân duyên nào cũng có nghĩa là sẽ cùng nhau đi hết cuộc đời. Đời người có biết bao thay đổi, có người mà bạn ngỡ rằng có thể chia sẻ buồn vui cả chặng đường dài thì lại chỉ có thể cùng bạn đi một quãng đường mà thôi. May mà chúng ta luôn có mơ ước về sự vĩnh cửu và không bỏ lỡ khi tình yêu mới lại đến…” Đây là đoạn mình thích nhất trong truyện. Ngoài Hứa Chí Hằng còn có Tăng Thành, là một người mà cô có thể lựa chọn để nương tựa đến cuối đời. Nhưng trong cuộc sống ngoài cái duyên còn có cái nợ. Nếu Tăng Thành thổ lộ sớm hơn một tí thì câu chuyện sẽ được viết khác và tình yêu của Diệp Tri Thu sẽ tốt đẹp theo một hướng khác. Dù sao đi nữa thì duyên phận cũng khó lòng đoán trước. Cho dù yêu ai, chọn ai thì hãy cứ yêu hết mình và luôn biết hướng về tương lai. Toàn bộ tác phẩm là màu sắc rực rỡ của nhiệt huyết tuổi trẻ. Tất cả họ đều mang trong mình khao khát thành công trong sự nghiệp và hạnh phúc trong tình yêu. Nhìn chung, đây là cuốn sách thực tế, thú vị. Văn phong nghe khá triết lý và có đầu tư. Tác phẩm thể hiện cái nhìn đa diện trong mọi hoàn cảnh. Khiến cho người đọc phải yêu mến và cảm thông cho nhân vật dù họ có vào vai phản diện *** Thach Sam Lạc Thác là một cây bút không nổi bật nhưng rõ ràng là một tác giả có nền tảng vững vàng. Văn phong của cô sâu sắc, tinh tế và rất lạc quan. Nhân vật trong truyện Thạch Sam Lạc Thác luôn là những tuýp người trưởng thành, không có những kiểu trẻ măng mười tám đôi mươi mà đều từ hơn hai mươi lăm tuổi trở lên để vào đời và từng trải. Các tác phẩm của đã được xuất bản tại Việt nam: Thời Gian Trôi Mãi Nơi Ánh Đèn Rực Rỡ Ở Lại Nơi Này Cùng Anh Gia Cố Tình Yêu Khi Tình Yêu Đến Lần Nữa Nếu Như Yêu Thanh Mai Của Chàng Trúc Mã Của Nàng Con Đường Đưa Tiễn Đầy Hoa *** Lần đầu tiên Hứa Chí Hằng không tin vào khả năng phán đoán của anh trai mình - Hứa Chí Tín, khi đó anh trai hai mươi bảy tuổi. Còn anh, năm ấy hai mươi tuổi, đang học đại học ở Bắc Kinh. Đến kỳ nghỉ hè, anh về nhà, trong buổi đoàn viên, anh trai thông báo quyết định kết hôn vào mùa thu. Bố mẹ mừng ra mặt, mẹ mở ngay quyển lịch Vạn niên để chọn ngày hoàng đạo. Hứa Chí Hằng cười nói: "Vậy sao lúc đi đón em và Mục Thành, chẳng thấy chị Tư Thanh nói gì đến chuyện cưới xin nhỉ?". Tư Thanh là chị gái Vu Mục Thành, tên đầy đủ là Vu Tư Thanh. Hứa Chí Tín và Vu Tư Thanh đã yêu nhau hơn hai năm, nhưng lúc này Chí Hằng thấy vẻ mặt bố mẹ và anh trai có gì đó khác khác. Hứa Chí Tín ho khù khụ mấy cái rồi nói: "Con có hẹn, con xin phép đi trước". Hứa Chí Tín đi rồi, mẹ mới cười và nói: "Chí Hằng, anh trai con và Tư Thanh đã chia tay nhau rồi, sau này con đừng nói chuyện này trước mặt anh trai con nữa nhé!". Hứa Chí Hằng hết sức ngạc nhiên, hai họ Hứa - Vu có quan hệ làm ăn lâu dài, tính ra đã gần hai mươi năm rồi, tình yêu của Hứa Chí Tín và Vu Tư Thanh cũng được hai bên gia đình ủng hộ và coi đó như mối lương duyên tốt lành. Mùa xuân vừa qua, hai anh em họ Hứa và hai chị em họ Vu cùng đi di lịch, hai anh chị vẫn còn rất mặn nồng. Hứa Chí Hằng vốn coi tình cảm trai gái có chia tay cũng là chuyện bình thường, nhưng anh trai - một người rất chín chắn trong mắt anh - lại đột nhiên có ý định kết hôn, tình cảm thay đổi còn nhanh hơn những mối tình không đầu không cuối nhan nhãn ở trường khiến anh khó hiểu. ... Mời các bạn đón đọc Khi Tình Yêu Đến Lần Nữa của tác giả Thanh Sam Lạc Thác.