Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Tất Cả Vì N

Trong một căn hộ tại tòa chung cư cao tầng “Skyrose Garden”, người ta đã phát hiện ra thi thể của Noguchi Takahiro và vợ bị chết trong hoàn cảnh kỳ lạ. Cùng ở trong căn hộ với họ lúc đó là bốn người trẻ hơn hai mươi tuổi, có nam có nữ. Qua những lời làm chứng của họ, một sự thật đáng kinh ngạc dần dần được hé lộ... N, nhân vật được mỗi người trong số họ dành tất cả tình thương mến, rốt cuộc là ai? Đây là tác phẩm trinh thám đầu tiên của Minato Kanae nói về tình yêu thuần khiết, mang đầy nỗi u buồn. *** Tất cả vì N tiếp nối thành công của tiểu thuyết đầu tay “Thú tội”. Tác phẩm không hề dễ đọc hoặc có những tình huống nghẹt thở và gay cấn như những tác phẩm khác, nhưng Tất cả vì N vẫn sẽ làm hài lòng những ai yêu mến Minato Kanae. Một vụ án với những lời khai chặt chẽ với nhau đến hoàn hảo, hung thủ cũng đã tìm ra, chân tướng đã lộ diện. Kết thúc? Không! Với cuốn sách này, yếu tố trinh thám chỉ là đòn bẩy để đẩy “tình yêu thuần khiết”  lên đỉnh điểm. Thế nhưng, vì yêu mà hận, mà tội lỗi thì cũng không còn quá xa lạ với dòng sách văn học hiện nay. Vậy điều gì khiến Tất cả vì N trở nên khác biệt? Nơi giao thoa của những “vết sẹo” quá khứ Mở ra bằng hình ảnh một cuộc thẩm tra, nhịp văn và cái bầu không khí lúc này khiến người ta ngột ngạt như thể đang ngồi trong chính căn phòng kín bị tra hỏi. Xoáy sâu vào đau thương, tác giả gắn kết 6 con người lại, mỗi người là một mảnh ghép của bức tranh đượm buồn mà điểm giao thoa giữa họ chính là những “vết sẹo” từ cả quá khứ lẫn hiện tại.  Một vụ án mạng, không quá bí ẩn, cũng không hẳn còn điều gì đó khúc mắc với những gì chúng ta có ban đầu, Minato Kanae đã dẫn dắt độc giả từ vạch đích, khi mà hung thủ đã lộ diện, bằng chứng gây án cùng những lời khai của những người liên quan đều trùng khớp một cách tuyệt đối.  Nhưng, quả thực không có gì là tuyệt đối, những thứ ta nhìn thấy ban đầu không phải hoàn toàn lúc nào cũng là sự thật, hoặc có thể đó chỉ là một nửa sự thật. Nửa còn lại được che dấu vì mỗi người đều hướng tới một điểm khác nhau, vì “người đó” mà hi sinh bản thân, nói dối, thậm chí trở thành kẻ sát nhân. Và cho đến cuối chuyện, sự thật ấy, mới thực sự lộ diện.  Chất “lạ” trong một cuốn sách tình yêu mang hơi thở trinh thám Thay vì sẽ có một “thám tử” lần theo dấu vết để chỉ ra hung thủ cùng cách thức gây án thì trong cuốn sách này, độc giả chính là người đóng vai trò ấy.  Và sự thật cũng không hiện hữu một cách rành mạch, như để khiến người đọc thêm lạc lối trong mê cung của sự tò mò mà cũng không kém phần rối trí, lời kể của các nhân vật không chỉ xuôi theo một trình tự nhất định mà luôn đan xen giữa thực tại và quá khứ. Có lẽ đây chính là thách thức dành cho độc giả tự mình sắp xếp, xâu chuỗi và tự mò mẫm lối thoát. Đây có thể được coi là một cuốn tiểu thuyết khá “lạ”, không chỉ so với những cuốn sách cùng thể loại mà còn so với giới tiểu thuyết nói chung. Cuốn sách dẫn dắt người đọc bằng ngôi kể thứ nhất, nhưng không phải chỉ có một người kể chuyện, mà ở đây là góc nhìn từ tất cả các nhân vật tham gia vào diễn biến câu chuyện chung, những người vẫn còn có thể lên tiếng.  Qua lời kể của mỗi cái tên N, câu chuyện dường như đi theo một hướng khác nhau, nhưng cũng nhờ đó mà diễn biến câu chuyện được nhìn một cách đa chiều, khiến con người ta có thể thấu hiểu tính cách và con người của nhân vật, cả cái cách nỗi đau quá khứ ảnh hưởng tới sự trưởng thành của một con người. Bức tranh xã hội phức tạp Hơn cả một cuốn tiểu thuyết trinh thám, ở Tất cả vì N hội tụ những góc khuất trong bức tranh xã hội phức tạp. Đó là nạn bạo lực gia đình, là những hành động kì quái và điên rồ- thứ mà mình phân vân đó có được gọi là trầm cảm hay không- đến từ đổ vỡ trong hôn nhân, từ khái niệm “yêu” và “được yêu” cho tới những thứ ẩn sâu trong bản chất con người, bên ngoài ánh hào quang hay ấn tượng ban đầu.  Thế nào là tình yêu thuần khiết? Có lẽ đây chính là câu hỏi lớn nhất được đặt ra xuyên suốt tác phẩm. Từ một phụ nữ đem tình yêu để bao biện cho hành vi bạo lực, cho tới đứa trẻ tự phủ nhận việc mình là một “đứa trẻ đáng thương” chỉ để giữ hình tượng đẹp về tình yêu. Tình yêu ở đây, nó là thứ mà con người ta luôn chấp mê bất ngộ mà chìm đắm để rồi khi quay về với thực tại thì không thể nào chấp nhận nổi, nhưng nó cũng là sự hi sinh thầm lặng, mỗi người chỉ nghĩ cho người quan trọng nhất với mình, đều tìm cách để người ấy không bị tổn thương. Giá trị đích thực của văn học Trong cuốn sách này cũng chứa đựng hai tác phẩm văn học nhỏ mà tác giả của chúng, Nishizaki, sau tất cả, có lẽ là người đáng thương nhất. Từ một đứa trẻ chạy trốn quá khứ, tìm đến văn học để cố chứng tỏ thứ “tình yêu” mà mình được nhận, vậy mà cho tới khi chấp nhận quá khứ và tưởng chừng tìm được chân ái, phút cuối cùng anh ta lại như bị phản bội, và rồi cũng chính vì tình yêu mà anh chấp nhận trở thành kẻ sát nhân. Hình ảnh Nishizaki hiện lên chẳng khác nào con chim thiêu thân trong tác phẩm của mình, cũng chính là hình ảnh xuất hiện ở bìa cuốn sách. Tất cả vì N mang tới cho độc giả một cái nhìn hoàn toàn mới về tình yêu, đây có thể là cuốn sách đáng lưu tâm, nhất là đối với những ai vừa hứng thú với thể loại tình cảm, vừa yêu thích thể loại trinh thám, nhưng cũng không hẳn là một cuốn tiểu thuyết xuất sắc ngay từ cảm nhận ban đầu. Cuốn sách này sẽ dành để tư duy, nhìn nhận và suy luận nhiều hơn là chỉ những gì hiện hữu trên từng trang giấy! *** Tôi tên là Sugishita Nozomi, hai mươi hai tuổi. Là sinh viên năm thứ tư chuyên ngành Văn học Anh khoa Văn Đại học K. Địa chỉ các anh muốn hỏi là địa chỉ thường trú hay tạm trú? Hay cả hai? Địa chỉ thường trú của tôi là ở nhà số 5-37 thôn Aokage huyện XX, tỉnh Aichi. Vâng, nó là một ngôi làng, không phải trên đất liền đâu mà là làng trên đảo. Còn địa chỉ hiện tại của tôi là ở phòng số 102 nhà trọ Nobara-so, số 2-4, quận XX, Tokyo. Nó chỉ là một căn hộ cho thuê hai tầng tồi tàn bằng gỗ, không thể so sánh với khu chung cư cao cấp của anh Noguchi được. Tôi gặp vợ chồng anh Noguchi mùa hè hai năm về trước. Lúc đó tôi đang cùng với Ando - anh bạn thân hơn tôi một tuổi sống cùng nhà trọ - đi du lịch tới đảo Ishigaki ở Okinawa. Mục đích chuyến đi là để chúc mừng Ando vừa tìm được việc. Chúng tôi có duyên gặp vợ chồng anh Noguchi do cùng đi lặn biển với họ. Chúng tôi thuê một nhà nghỉ rẻ tiền do người dân mở, còn hai vợ chồng nhà họ ở tại một khách sạn nghỉ dưỡng nổi tiếng. Chúng tôi cùng thuê một tour dịch vụ lặn biển, cả bốn người đều lặn theo lộ trình cho người mới bắt đầu. Đây mới là lần lặn biển thứ năm của tôi và Ando, nhưng cũng chẳng sao vì tôi và cậu ấy dù không cùng quê quán nhưng từ khi còn nhỏ đều đã quen với biển, nên khi lặn xuống không có cảm giác “sợ sệt” gì cả. Thuyền chúng tôi cập bến ở một hòn đảo nhỏ không người. Chặng đầu tiên chạy từ bờ cát xuống nước, cái bình nặng trịch đeo sau lưng khiến chúng tôi muốn phàn nàn, nhưng rồi chúng tôi đã hoàn toàn mê mẩn ngắm nhìn những đàn cá nhiệt đới nhỏ nhiều màu hiện ra trước mắt mình. Ở chặng thứ hai, chúng tôi ra ngoài khơi bằng thuyền. Vùng biển này rất nổi tiếng vì có thể nhìn thấy cá nạng hải, chúng tôi quyết tâm đăng ký lộ trình đắt đỏ này cũng với hy vọng được ngắm chúng. Vậy mà chị Naoko - vợ anh Noguchi lại bị hoảng loạn khi đang lặn dưới tầm sâu mười mét. Chị ấy dù đã trèo lên thuyền nhưng vẫn không hết run, thế là chúng tôi đành quay về mà chưa kịp nhìn thấy gì. Thực sự chúng tôi đã thất vọng và định đòi họ trả lại nửa số tiền của chuyến đi, cũng may là tôi chưa kịp nói ra. Tối hôm ấy vợ chồng anh Noguchi mời chúng tôi đến khách sạn dùng bữa tối. Họ nói lý do là muốn xin lỗi, nhưng có vẻ anh Noguchi đã có ý mời chúng tôi từ trước đó rồi. Hồi ấy tôi và Ando mê chơi cờ shogi... sở thích chẳng hợp với một nữ sinh đại học như tôi nhỉ? Tôi được giáo viên dạy chơi cờ thời còn học cấp ba. Ở giờ nghỉ giải lao giữa chặng một và chặng hai, chúng tôi trải bàn cờ shogi di động dưới bóng cây dừa trên bãi biển, một tay cầm cơm nắm ăn trưa, tay còn lại di chuyển quân cờ. Anh Noguchi có vẻ cũng thích cờ shogi. Mặc dù chỉ nhìn từ xa nhưng anh cũng đã nhận ra trình độ của chúng tôi, bản thân anh hình như cũng muốn đọ với chúng tôi một ván. Nói “trình độ” vậy thôi chứ cả hai chúng tôi đều chỉ là dân nghiệp dư. Tôi chỉ đơn giản là bắt chước những gì đã học lỏm được từ các cao thủ cờ mình từng xem trên truyền hình mà thôi. Bữa tối hôm ấy rất tuyệt. Lần đầu tiên trong đời tôi được ăn con tôm hùm to như vậy đấy. Sau bữa tối chúng tôi lên quán bar sáng rực đèn ở tít trên tầng thượng. Chúng tôi cùng uống rượu và Ando đã nói chuyện suốt với anh Noguchi. Thật trùng hợp là công ty nhận Ando vào làm cũng chính là công ty anh Noguchi đang làm việc. Hai người họ đã đấu với nhau một ván cờ thay cho việc chào hỏi xã giao thường lệ. Tôi và chị Naoko vừa xem hai người họ đánh cờ, vừa nói chuyện. Phần lớn chủ đề câu chuyện xoay quanh lớp dạy nấu ăn mà chị Naoko đang theo học. Tôi có nhớ chị ấy từng nói, nếu sau này có dịp theo chồng đi công tác nước ngoài, việc tiếp khách bản địa ở nơi đó sẽ là bổn phận của người vợ. Chị tuy nấu ăn không ngon nhưng vì không muốn cản trở con đường thăng tiến của chồng, nên chừng nào còn ở Nhật Bản chị vẫn sẽ cố gắng học nấu ăn. Họ quả là một đôi vợ chồng lý tưởng. Anh Noguchi làm ở công ty thương mại M thuộc một công ty thương mại tổng hợp lớn, có vẻ ngoài ưa nhìn, cả cử chỉ và cách nói chuyện đều toát lên phong thái đĩnh đạc. Còn chị Naoko thì là con gái của vị quan chức, dáng cao da trắng đẹp như người mẫu, không chỉ thế tính cách cũng hiền dịu. Tôi và Ando đã luôn ngưỡng mộ họ kể từ lần đầu gặp mặt. Chúng tôi giống như thể đã được khai sáng - thì ra có những con người như thế này tồn tại thật. Sau đó chúng tôi được hai người họ mời đến thăm nhà sau khi về Tokyo, làm sao mà từ chối được chứ. Nhà của hai người họ ở tầng bốn mươi tám khu chung cư cao cấp “Skyrose Garden” năm mươi hai tầng nổi tiếng. Nhưng nghe nói đó cũng chỉ là nhà ở tạm thời khi hai vợ chồng còn ở Nhật Bản thôi, không biết sau này sẽ ra sao... Nghe nói anh Noguchi xuất thân từ một gia đình bề thế, nhưng chúng tôi chưa bao giờ được nghe anh kể chi tiết chuyện gia đình. Họ cũng từng vài lần mời chúng tôi đi ăn ở những nhà hàng cao cấp, loại được đánh dấu sao trên sách hướng dẫn du lịch ấy. Nhưng nếu chơi cờ tướng thì thường là họ mời chúng tôi đến nhà riêng. Mỗi tháng chúng tôi được mời qua chơi khoảng một, hai lần. Hầu như lần nào tôi cũng đi cùng Ando, nhưng tháng Tư năm ngoái Ando bắt đầu đi làm nên từ đó tôi hầu như ghé qua một mình. Xin đừng hiểu lầm, khi chúng tôi chơi cờ luôn có chị Naoko ở đó. Gần như toàn là Ando chơi cờ cùng anh Noguchi. Ando từng kể do làm cùng phòng với anh Noguchi nên giờ giải lao hay được anh rủ cùng chơi cờ. Tôi cũng nhiều lần cùng chị Naoko ra ngoài chơi. Khi thì đi xem phim, khi đi nghe nhạc, khi đi mua sắm, khi cùng đi ăn... Tôi được chị chiều chuộng như cô em gái nhỏ vậy. Em gái cơ đấy, tôi đúng là trơ trẽn thật nhỉ. Xét cả về ngoại hình lẫn học thức, chúng tôi đều một trời một vực mà. Chị Naoko có nói chưa từng sống một mình bao giờ nên muốn xem phòng của tôi ra sao, vì vậy chị đã ghé thăm căn hộ tồi tàn của tôi đúng một lần. Sau khi nhìn qua một lượt căn phòng rộng sáu chiếu và hầu như không có đồ đạc ấy, chị lặng thinh một lúc rồi như thể nhớ ra điều gì đó, thốt lên: “Căn phòng đẹp quá. Như thể ‘Ngôi nhà nhỏ trên thảo nguyên’ vậy!” Tôi đâu có sở thích sưu tầm mấy món đồ vật nhỏ xinh, nội thất cũng chẳng gợi nhớ gì về cảnh đồng quê cả. Không lẽ chị thấy trong phòng tôi một chút không khí gì của những người đi khai phá, giống như bộ phim truyền hình đó sao? Vài ngày sau, chị gửi cho tôi một cái bàn trang điểm rất đẹp, giống kiểu nội thất người ta sắm sửa khi mới về làm dâu, bảo là để cảm ơn vì đã đi chơi cùng với chị. Nhưng đến khoảng tháng Mười một không thấy chị rủ tôi cùng đi đâu nữa. Tôi nhớ là mình chưa từng nói gì sai làm mất lòng chị. Lần cuối cùng gặp nhau chị còn nói về những dự định như là “Chị muốn đi ăn một bữa tối có nhạc sống” hay “Thấy bảo tháng sau có quán cà phê này sắp mở cửa, đẹp lắm đấy”. Tôi thấy hơi lo nên đã gửi tin nhắn đến di động của chị: “Đã lâu không gặp. Chị có khỏe không?” Nhưng tin nhắn không gửi đi được. Điện thoại cũng không gọi được nên ngày nghỉ tôi đành gọi điện vào số di động của anh Noguchi. Mặc dù vợ chồng anh Noguchi sống ở nơi đắt đỏ như vậy nhưng nhà lại không có điện thoại bàn, tôi cũng không có địa chỉ mail của anh. Sau khi nghe tôi nói không gọi được vào di động của chị Naoko, anh Noguchi lập tức chuyển máy cho chúng tôi nói chuyện. Chị nói “Chị xin lỗi, gần đây chị không được khỏe”, đúng như tôi đã đoán. Tôi ngạc nhiên khi nghe chị giải thích “Chị không đi ra ngoài, dùng điện thoại cũng chẳng để làm gì nên chị cắt luôn hợp đồng điện thoại”. Chị thì nói là không có chuyện gì, nhưng tôi chỉ lo chị có bệnh nặng gì đấy nhưng giấu tôi. Vì vậy, tôi rủ Ando - gần đây do bận bịu công việc nên ít qua lại với họ - cùng đến chung cư thăm chị. Chúng tôi đến vào trưa thứ Bảy của tuần thứ hai tháng Mười hai. Giọng nói của chị trên điện thoại nghe không được khỏe và khi gặp trực tiếp, tôi thấy da mặt vốn trắng trẻo của chị Naoko đã tái xanh, như thể khuôn mặt chị sắp trở nên trong suốt và biến mất vậy. Chỉ nhìn thôi tôi cũng thấy xót. Nhưng hai vợ chồng anh chị ấy vẫn ân cần tiếp đón chúng tôi. Nhà anh Noguchi có một phòng nhỏ dành cho sở thích cá nhân, kiểu giống như phòng đọc sách, hình như anh cũng thích nghe nhạc jazz nên phòng có cách âm. Chúng tôi thường chơi cờ trong phòng đó nhưng hôm ấy anh mang bàn cờ ra phòng khách và chơi cờ cùng Ando ở ngoài ấy, để lại tôi trong phòng pha trà và nói chuyện cùng chị Naoko. Lúc đầu tôi đã yên tâm vì có vẻ chị Naoko khỏe mạnh hơn ấn tượng khi thoạt nhìn, nhưng càng lúc tinh thần chị càng trở nên bất an, thỉnh thoảng chị lại im bặt không nói gì, nước mắt rơi lã chã, tay run rẩy. Anh Noguchi bình thường lúc chơi cờ tập trung đến mức điện thoại rung cũng không thèm nghe, nhưng có vẻ hôm ấy anh vừa chơi vừa để mắt đến chị Naoko. Đến khi chị Naoko đột ngột bật khóc to thành tiếng, anh lập tức đứng dậy vừa ôm chị vừa nói “Không sao, không sao mà” rồi dẫn chị vào phòng phía trong. Mang tiếng là đến thăm nhưng cảm giác như chúng tôi đang làm phiền vợ chồng họ vậy. Tôi và Ando xin lỗi anh Noguchi rồi xin phép ra về. Anh Noguchi tiễn chúng tôi ra cửa. Khi đến cửa cả hai cùng lúc nhận ra “Ơ, sao lại có cái này ở đây?” Không biết phải diễn đạt cảm giác khó hiểu lúc đó thế nào, chúng tôi chỉ nhìn chằm chằm vào vật ấy. Là cái khóa xích. Ngoài nó ra trên cánh cửa còn có hai chỗ bắt khóa nữa, dùng loại khóa tối tân mà tôi cũng không hiểu phần nào là khóa, có vẻ rất phù hợp với một chung cư an ninh cẩn mật, nhưng phía dưới chúng lại thêm một cái khóa xích - loại khóa rẻ tiền hay bán ở các siêu thị mà căn hộ nhà tôi cũng dùng. Thế nên chúng tôi mới thấy khó hiểu, nhưng không chỉ có thế.   Mời các bạn đón đọc Tất Cả Vì N của tác giả Minato Kanae & Nga Pháp (dịch).

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Sự Hiểm Ác Xinh Đẹp - Rebecca James
Sau một tấn thảm kịch khủng khiếp đã xô đẩy cả một gia đình từng rất hoàn hảo rơi vào vực thẳm tuyệt vọng, Katherine - một cô gái 17 tuổi, chuyển đến một thành phố khác sinh sống, bắt đầu tại một ngôi trường mới, khởi đầu một cuộc sống mới, hầu mong xóa hết ký ức cũ. Cô đã sống những ngày lặng lẽ ẩn dật cho đến khi gặp Alice - một hotgirl xinh đẹp, quảng giao và rất nổi tiếng trong trường. Alice đã khéo léo đưa Kath ra khỏi bóng tối bằng sự quan tâm nồng nhiệt, sự khích lệ đúng lúc và nhiệt tình sống lúc nào cũng căng tràn. Kath đã kết thân với Alice, và khi tình bạn trở nên khắng khít, cô bàng hoàng khám phá ra một bộ mặt thật của Alice: ích kỷ, tàn bạo, thủ đoạn…Đặc biệt, Alice không thích mình bị coi như một kẻ vứt đi… Tình bạn không còn là cứu cánh của Kath mà đã trở thành một thứ chết người…Cô đã vùng vẫy để ra khỏi cái bẫy của chính mình, và phải trả một giá đắt cho hạnh phúc. Truyện viết lôi cuốn, dành cho bạn đọc trẻ. Tác phẩm này được nhà văn Cecelia Ahern (tác giả của P/s, I love you, Cảm ơn ký ức, Món quà bí ẩn…) khen tặng: “Cực kỳ hấp dẫn”. *** Sự Hiểm Ác Xinh Đẹp sẽ không chỉ được xuất bản mà còn trở thành một hiện tượng xuất bản kỳ lạ và đã châm ngòi cho một cuộc chiến tranh giành bản quyền trên khắp toàn cầu. Tuần trước, C&W mang bản thảo cuốn tiểu thuyết đến hội chợ sách Frankfurt và lập tức nhận được hàng loạt đề nghị mua bản quyền từ rất nhiều nhà xuất bản trên toàn thế giới, trong đó có cả những hãng từng từ chối cô James. Dù đại diện của C&W chưa từng gặp trực tiếp Rebecca James, nhưng cuốn sách của cô sẽ được dịch sang ít nhất 30 thứ tiếng, và các nhà xuất bản sẽ đặt hàng cô viết thêm hàng loạt tiểu thuyết "giật gân tâm lý" tương tự. Nhà xuất bản Bantam Books (Mỹ) quyết tâm đến mức đã trả tới 600.000 USD mua bản quyền cuốn Sự Hiểm Ác Xinh Đẹp và cuốn sách thứ hai mà tác giả James sắp hoàn thành có tên Cooper Bartholomew is dead (Cooper Barthomew đã chết). Tại Ðức, Nhà xuất bản Rowohlt Verlag đã đánh bại sáu đối thủ khác khi bỏ ra 378.000 USD để mua bản quyền Sự Hiểm Ác Xinh Đẹp. Nhà xuất bản lớn như Faber & Faber của Anh và Allen & Unwin của Úc cũng đã mua với mức giá không tiết lộ. Tình hình tương tự cũng diễn ra ở nhiều nước khác như Ý, Anh, Hà Lan... Thậm chí một nhà xuất bản Romania đã tham gia cuộc đấu giá mua bản quyền Sự Hiểm Ác Xinh Đẹp dù chưa đọc một dòng nào trong bản thảo cuốn sách. Với bối cảnh ở Sydney, Úc, cuốn sách kể về tình bạn đầy sóng gió giữa cô gái trẻ cô độc Katherine - có chị bị giết hại dã man - với Alice, một cô gái ăn chơi, rất quyến rũ nhưng tính cách vô cùng đáng sợ. Với đề tài gai góc, giới chuyên gia đánh giá cuốn sách có sức hút lớn đối với cả người lớn và thanh thiếu niên. Một nhà xuất bản đã so sánh Sự Hiểm Ác Xinh Đẹp với loạt tiểu thuyết Twilight (Chạng vạng) cực kỳ ăn khách của tác giả nữ người Mỹ Stephenie Meyer. "Sự Hiểm Ác Xinh Đẹp khiến tôi bị mê hoặc theo cái cách mà không một cuốn sách nào làm được trong nhiều năm qua" - bà Julia Heydon-Wells, giám đốc xuất bản Hãng Faber, nhận xét. Bà Kate Miciak, giám đốc biên tập Hãng Bantam Books, cũng ca ngợi hết lời: "Bạn chỉ cần đọc đoạn mở đầu là lập tức bị cuốn hút với giọng văn mạnh mẽ và không thể nào rời cuốn sách". *** Rebecca James là một nhà văn của tiểu thuyết dành cho người lớn trẻ tuổi người Australia. Từ một nhà thiết kế nhà bếp thất bại, Rebecca James, nữ văn sĩ người Úc, đang trên đường trở thành một J.K. Rowling - tác giả Harry Potter - mới với cuốn tiểu thuyết đầu tay Sự Hiểm Ác Xinh Đẹp. Rebecca James là một nhà thiết kế nhà bếp ở Armidale, Úc, 39 tuổi. Ngoài công việc, niềm đam mê chính của cô là viết truyện và cô mới hoàn thành cuốn sách đầu tay Sự Hiểm Ác Xinh Đẹp, một dạng tiểu thuyết hành động giật gân. Cô đã gửi bản thảo cuốn tiểu thuyết cho rất nhiều nhà xuất bản ở Úc và một số ở Mỹ, nhưng chỉ nhận được những bức thư từ chối lạnh lùng. Tuy nhiên, cuộc đời của bà mẹ có bốn người con của một gia đình đang trong tình trạng phá sản vì suy thoái kinh tế đã thay đổi hoàn toàn khi cô gửi bản thảo Sự Hiểm Ác Xinh Đẹp cho hãng văn học Anh Conville & Walsh (C&W). Dù phải đến năm 2010 cuốn Sự Hiểm Ác Xinh Đẹp mới ra mắt độc giả, nhưng tác giả James đã thật sự thành công bởi các nhà xuất bản lớn trên thế giới đã chấp nhận trả những cái giá rất đắt để mua bản quyền cuốn sách vào thời điểm khủng hoảng tài chính toàn cầu. Mới tháng trước, các hiệp hội tác giả ở Anh đã lên tiếng cảnh báo các nhà xuất bản đang lấy cớ khủng hoảng tài chính để cắt giảm tiền bản quyền và nhuận bút. Sau Sự Hiểm Ác Xinh Đẹp, Rebecca James dự kiến dành cả phần đời còn lại của mình để viết tiểu thuyết. Mời các bạn đón đọc Sự Hiểm Ác Xinh Đẹp của tác giả Rebecca James.
Vụ Án Erwin
Vụ án Erwin (tựa nguyên bản Schlumpf Erwin Mord, sau đó là Wachtmeister Studer) là tác phẩm trinh thám đầu tiên của Friedrich Glauser. Nó cũng là một cột mốc đầu tiên của thể loại trinh thám hình sự phê phán xã hội. Thương gia Witschi bị bắn chết trong khu rừng ở rìa làng Gerzenstein ở Thụy Sĩ. Ông bị cướp tất cả tiền bạc mang theo người. Vào ngày hôm sau, người trong quán rượu “Bären” nhìn thấy Schlumpf Erwin, một anh chàng đã có tiền án trộm cắp, có rất nhiều tiền mang theo người. Schlumpf bỏ chạy trước khi cảnh sát đến tìm anh ta ở phòng trọ, nhưng rồi lại bị hạ sĩ Studer bắt được và đưa về trại tạm giam. Tại đây, Schlumpf toan treo cổ tự tử nhưng không thành vì Studer đã kịp thời cứu anh ta trong giây phút cuối cùng.   Trực giác cho Studer biết rằng anh chàng Schlumpf này vô tội. Nhưng khi về làng Gerzenstein để điều tra thì càng lúc vụ việc lại càng rối rắm hơn. Schlumpf lại yêu chính cô con gái của nạn nhân bị bắn chết. Người anh của cô và bà vợ của Witschi dường như giấu giếm điều gì đó. Không những thế mà cả ông già Ellenberger, ông chủ lao động của Schlumpf, ông trưởng làng, người thầy giáo làng, tất cả mọi người đều có dính líu như thế nào đó vào vụ việc này. Ai dường như cũng che giấu điều gì đó và đều muốn lái công cuộc điều tra của Studer đi theo một chiều hướng nhất định. Đây là một quyển tiểu thuyết trinh thám khiến cho độc giả phải cùng suy luận, đoán xem ai là thủ phạm. Người đọc bị lôi cuốn theo những dấu vết sai lầm, được mớm cho những chỉ dẫn nào đó, ngạc nhiên vì những bước ngoặc mới trong cuộc điều tra, và thế là lại phải quay lại từ đầu. Căng thẳng, thú vị vâng, buồn cười xuất phát từ công việc điều tra của Studer, chứ không phải từ máu me, bạo lực hay rùng rợn như những tiểu thuyết hình sự hiện đại. Tuy vậy, tác phẩm vẫn có một kết cuộc khó lòng đoán trước, nhưng hợp lý và nhất quán. “Vụ án Erwin” lôi cuốn người đọc cũng từ các tương phản trong nông thôn Thụy Sĩ những năm 30 của thế kỷ trước. Friedrich Glauser đã mang ít nhiều nét hiện thực của xã hội thời đó vào trong quyển tiểu thuyết, mô tả một ngôi làng với những người dân của nó, với nhiều mối quan hệ rối rắm phức tạp, những xung đột ngấm ngầm cũng như những số phận con người mà người ta không muốn hé lộ ra cho người ngoài biết. Không những là một quyển tiểu thuyết trinh thám đầy thú vị và nhiều bất ngờ, đây còn là một bức tranh hài hòa về tập tục và lối sống ở nông thôn Thụy Sĩ. Một quyển tiểu thuyết hình sự hay, với giọng văn miêu tả nổi bật, mang nhiều nét duyên dáng cũng như buồn cười bên cạnh câu hỏi gây đau đầu hầu như suốt cả tác phảm: Ai là thủ phạm? Ngay từ lúc mới ra đời, Vụ án Erwin đã nhận được nhiều lời khen ngợi. Ví dụ như nhật báo “Der Bund” vào ngày 10 tháng 12 năm 1936 đã viết rằng “Quyển tiểu thuyết này nổi bật lên trên mức trung bình của ‘văn học trinh thám’ quen thuộc, và không chỉ đơn giản là một vụ bí ẩn có sức lôi cuốn đến nghẹt thở theo một mô hình gương mẫu. Glauser còn nâng truyện của ông lên đến một mức nghệ thuật, mà người viết nhiều tác phẩm Edgar Wallace sẽ mãi mãi không sánh kịp và cả một Conan Doyle cũng chỉ ngang bằng trong những khoảnh khắc hiếm hoi. Là một bậc thầy trong phân tích, Glauser thêm vào đó còn là một nhà thơ có nhiều tình cảm nồng ấm và có tài quan sát tuyệt vời.” Vụ án Erwin đã được dịch ra nhiều thứ tiếng và đã được chuyển thể phim ngay từ năm 1939. *** MỘT NGƯỜI  KHÔNG CÒN MUỐN SỐNG NỮA Người cai tù có cái cằm ba ngấn và cái mũi đỏ lầu bầu điều gì đó nghe giống như “lúc nào cũng gấp rút”, – vì Studer lôi ông ta ra khỏi bữa ăn trưa. Nhưng ít ra thì Studer cũng là một hạ sĩ điều tra của Cảnh sát Tiểu bang Bern, vì vậy không thể cứ xua đuổi ông ấy đi như xua tà đuổi ma được. Thế là cai tù Liechti đứng dậy, đổ đầy rượu vang đỏ vào ly uống nước, uống một hơi cạn cả ly, cầm lấy xâu chìa khóa và cùng đi đến chỗ tù nhân Schlumpf, người mà ông hạ sĩ vừa mới bàn giao cách đây chưa tới một giờ đồng hồ. Lối đi… Những lối đi dài tối tăm… Những bức tường thật dày. Lâu đài Thun dường như đã được xây cho sự vĩnh cửu. Cái giá lạnh của mùa đông ở khắp nơi. Thật khó tưởng tượng được, rằng ở ngoài kia đang có một ngày tháng Năm ấm áp ở trên hồ nước, rằng người ta đang đi dạo, thanh thản, rằng có những người khác đang nằm đong đưa trong những chiếc thuyền trên mặt nước, và phơi nắng để có được một làn da nâu. Cửa phòng giam mở ra. Studer dừng lại ở ngưỡng cửa một khoảnh khắc. Hai thanh sắt ngang, hai thanh sắt dọc băng ngang qua cái cửa sổ nằm ở trên cao. Có thể nhìn thấy mái của một ngôi nhà – với những viên gạch ngói đen, cũ kỹ – và bầu trời bay phấp phới ở trên như một mảnh vải xanh sáng chói mắt. Có một người bị treo lủng lẳng ở trên thanh sắt phía dưới! Chiếc thắt lưng da được cột chặt và tạo thành một nút thắt. Một thân thể tối tăm nổi bật trên bức tường được quét vôi trắng. Đôi chân nằm yên trên giường, vặn vẹo một cách khác thường. Và cái khóa thắt lưng sáng óng ánh ở sau gáy người bị treo cổ, vì có một tia nắng mặt trời chiếu vào nó từ ở trên cao. “Trời ơi!”, Studer kêu lên, lao tới trước, nhảy lên giường – người cai tù kinh ngạc trước sự nhanh nhẹn của người đàn ông đã lớn tuổi – ôm chặt lấy thân hình đó bằng cánh tay phải, trong khi bàn tay trái tháo cái nút thắt ra. Studer văng tục, vì bị gãy mất một cái móng tay. Rồi ông bước xuống giường và nhẹ nhàng đặt cái thân thể bất động đó xuống. “Nếu như các anh không quá lạc hậu đến như thế này”, Studer nói, “và ít nhất là gắn lưới trước cửa sổ, thì những việc như thế này đã không xảy ra. – Này! Bây giờ thì hãy chạy đi, Liechti, và gọi bác sĩ lại đây!” “Vâng, vâng”, người cai tù sợ sệt nói và khập khiễng đi ra. Đầu tiên, ông hạ sĩ điều tra tiến hành hô hấp nhân tạo. Việc đó giống như một phản xạ. Một cái gì đó xuất phát từ thời mà ông còn học khóa cấp cứu. Và mãi năm phút sau Studer mới sực nhớ ra, đặt tai lên ngực của con người đang nằm đó và lắng nghe xem tim có còn đập không. Có, nó còn đập. Chậm. Nghe giống như tiếng tích tắc của một cái đồng hồ mà người ta đã quên lên dây cót; Studer tiếp tục bơm với hai cánh tay của người đang nằm. Chạy ngang qua ở dưới cổ, từ tai này qua đến tai kia, là một cái vạch đỏ. “Schlumpf à!”, Studer nói nhỏ. Ông lấy cái khăn tay ra khỏi túi, lau trán mình trước, rồi lau qua gương mặt của anh chàng đó. Một gương mặt còn non nớt, trẻ, có hai nếp nhăn to trên sống mũi. Bướng bỉnh. Và trắng nhợt. Đó chính là Schlumpf Erwin, người mà hôm nay người ta đã bắt giữ trong một cái làng ở vùng Oberaargau. Schlumpf Erwin, bị cáo buộc giết chết Witschi Wendelin, một thương gia và người đi bán dạo ở Gerzenstein. Ngẫu nhiên mà người ta đã đến đúng lúc! Trước đây một giờ đồng hồ, người ta đã giao tên Schlumpf đúng theo quy định cho nhà giam, người cai tù với cái cằm ba ngấn đã ký tên – người ta có thể thong dong lên tàu hỏa trở về Bern và quên đi toàn bộ sự việc. Đó không phải là lần đầu tiên người ta bắt người, cũng sẽ không phải là lần cuối cùng. Tại sao người ta lại linh cảm là phải tới thăm Schlumpf Erwin thêm một lần nữa? Ngẫu nhiên? Có thể… Ngẫu nhiên là gì?… Không thể chối cãi được là người ta đứng đối diện đầy cảm thông với số phận của Schlumpf Erwin. Nói cho đúng hơn, người ta đã yêu mến Schlumpf Erwin… Tại sao?… Trong phòng giam, Studer dùng tay vuốt gáy vài lần. Tại sao? Vì người ta không có con trai? Vì người bị bắt cứ quả quyết là mình vô tội trên suốt cả chuyến đi? Không. Tất cả họ đều vô tội. Nhưng những lời quả quyết của Schlumpf Erwin nghe có vẻ thành thật. Mặc dù… Mặc dù trường hợp này thật ra thì đã rõ hoàn toàn. Người ta tìm thấy thương gia kiêm người bán dạo Wendelin Witschi vào sáng ngày thứ Tư với vết đạn bắn ở phía sau tai phải, nằm sấp, trong một khu rừng ở gần Gerzenstein. Túi của nạn nhân trống rỗng… Vợ của người bị giết quả quyết rằng chồng bà có mang theo trên người ba trăm franc Thụy Sĩ. Thế rồi vào tối thứ Tư, Schlumpf đổi một tờ một trăm franc trong quán trọ “Bären”… Vào sáng ngày thứ Năm, cảnh sát muốn bắt anh ta, nhưng Schlumpf đã chạy trốn. Vì vậy mà ông đại úy cảnh sát đã tới gặp hạ sĩ Studer trong phòng làm việc của ông này vào chiều tối ngày thứ Năm: “Studer này, anh phải đi ra ngoài hít thở không khí trong lành. Sáng sớm ngày mai, anh đi bắt tên Schlumpf Erwin nhé. Sẽ tốt cho sức khỏe của anh thôi. Anh béo lên đấy…” Đúng là như vậy, rất đáng tiếc… Tất nhiên, ở những vụ bắt giữ như thế này thì thường người ta gửi binh nhì đi. Nhưng lần này thì ông hạ sĩ điều tra phải đi… Cũng là ngẫu nhiên?… Số mệnh?… Đủ rồi, người ta vướng vào anh chàng Schlumpf, và người ta đã yêu mến anh chàng này. Một sự thật! Người ta phải chấp nhận sự thật, ngay cả khi chúng chỉ liên quan đến cảm xúc. Tên Schlump! Chắc chắn không phải là một người có giá trị cao! Ở Sở Cảnh sát Tiểu bang, người ta quá quen thuộc với hắn. Một đứa con ngoài giá thú. Chính quyền hầu như phải liên tục làm việc với hắn. Hồ sơ trong Sở An sinh Xã hội chắc chắn phải nặng ít nhất là một ký rưỡi. Lý lịch? Mời bạn đón đọc Vụ Án Erwin của tác giả Friedrich Glauser & Phan Ba (dịch).
Ngôi Mộ Bí Ẩn - Vũ Khúc
Một câu chuyện trinh thám với diễn biến nhịp nhàng, nhưng tình tiết gây cấn, hấp dẫn."– Nhà văn Uông Triều WARNING: CUỐN SÁCH NÀY KHÔNG DÀNH CHO NGƯỜI SỢ MA!!! Một vụ án đặc biệt nghiêm trọng xảy ra tại tam giác Bon Phấn thuộc huyện Hoài Nhân: ba người trong một gia đình đã chết vì chất kịch độc xyanua. Chỉ còn Nga – người phụ nữ nhan sắc – may mắn thoát chết và khai ra kẻ thủ ác – chính là người hàng xóm bấy lâu nay vẫn thường bằng mặt mà không bằng lòng với gia đình. Nội tình vụ án tưởng đã rõ như ban ngày, ban chuyên án chỉ việc truy bắt hung thủ. Nhưng… Hàng loạt tình tiết mới đã bất ngờ hé lộ: một chuyện tình sâu đậm, một âm mưu tàn độc, một lòng tham không đáy… *** Xã Vân Trung hiện lên tuyệt đẹp dưới ánh nắng mặt trời mùa hạ. Sông Tích Giang như một dải lụa đính kim cương lấp lánh nằm vắt ngang một cách hờ hững trên một vùng đất xanh mướt màu lúa non. Gần đó là một ngọn núi đá vôi hình búp măng có phần chóp đỉnh vươn lên đến tận mây. Phần chân núi phình tướng, chiếm cứ một vùng đất rộng đến hàng kilomét vuông. Những cánh cò trắng bay qua bay lại tạo nên khung cảnh đồng quê nên thơ. Cuộc sống vừa sôi động vừa thanh bình của tam giác Bon Phấn cứ thế trôi qua, những tưởng cũng vĩnh hằng như dòng nước trên sông Tích Giang. Nhưng đúng vào thời điểm khó ngờ nhất thì tai họa ập đến… Gia đình ông Tuấn, bà Nga đột nhiên đều bị trúng độc Xyanua, ba người thiệt mạng, chỉ còn mình bà Nga qua cơn nguy kịch. Khi tỉnh dậy, câu đầu tiên bà nói là tố giác kẻ giết người. Nhưng vụ án có đơn giản như thế? Vụ án trước đó cũng xảy ra tại nơi này có liên quan gì tới vụ giết cả nhà bà Nga không? Ngôi mộ trong vườn nhà ông Tuấn có bí mật gì? "Ngôi mộ bí ẩn" của nhà văn Vũ Khúc được đánh giá là "một câu chuyện trinh thám với diễn biến nhịp nhàng, nhưng tình tiết gay cấn, hấp dẫn" - Nhà văn Uông Triều.   Mời các bạn đón đọc Ngôi Mộ Bí Ẩn của tác giả Vũ Khúc.
Pháp y Tần Minh Tập 6: Kẻ Nhìn Trộm - Tần Minh
"Kẻ Nhìn Trộm” là tập thứ 6 trong bộ truyện “Bác sĩ pháp y Tần Minh” kể về chuỗi những án mạng song song xảy ra trên 2 địa bàn khác nhau, có thời gian sít soát nhau, các nạn nhân ở mỗi vụ án song song có cùng chung 1 đặc điểm (cùng là cô dâu, cùng là trẻ em, hoặc cùng là người già neo đơn…). Hung thủ là ai? Đang trốn ở gầm trời nào? Truyện khởi đầu bằng hai đám cưới đẫm máu dường như không có điểm chung, nhưng các nạn nhân đều là những cô dâu có cùng độ tuổi và danh tính của kẻ giết người bỏ lại phía sau hình dạng in giày, kích thước, dấu vân tay, dấu chân một cách chính xác. Đây là một kẻ giết người tâm thần phân liệt? Hai hay nhiều người phạm tội? Là một sự bắt chước? Hoặc là một cuộc thách đố thể thỏa mãn bản thân? Người sống sót duy nhất liệu có giành chiến thắng trong cuộc chiến sinh tử? Hôn nhân, nếu không có thiên đường, tức là địa ngục. Chân thực Chuyên nghiệp Li kì Chấn động Mỗi giây đều khiến thần kinh người đọc căng thẳng tột độ. Chân thật, trí tuệ, kịch tính, thú vị và đầy chất nhân văn… hội tụ đầy đủ những yếu tố này, Kẻ Nhìn Trộm có thể làm thỏa mãn bất cứ độc giả mê truyện trinh thám nào, dù là khó tính nhất. Bộ truyện Pháp y Tần Minh gồm có: Người Giải Mã Tử Thi - Tần Minh Lời Tố Cáo Thầm Lặng - Tần Minh Ngón Tay Thứ Mười Một - Tần Minh Kẻ Dọn Rác - Tần Minh Người Sống Sót - Tần Minh. Kẻ Nhìn Trộm *** Tiếp nối Kẻ dọn rác và Người sống sót, Kẻ Nhìn Trộm là hành trình tìm ra chân tướng sự thật của tổ Pháp Y gồm 5 người: Tần Minh, Lâm Đào, Đại Bảo, Thi Vũ và Hàn Lượng. Truyện bao gồm 10 vụ án nhỏ tưởng chừng như chẳng hề liên quan đến nhau nhưng lại là những mắt xích quan trọng trong việc phá vụ án lớn nhất liên quan đến Kẻ nhìn trộm. Một người bạn của Đại Bảo là Đỗ Châu bỗng nhiên mất tích, vợ anh linh cảm điều chẳng lành. Khi vụ án còn chưa tìm ra manh mối, bỗng hai thi thể phụ nữ được phát hiện trong trang phục hành khất ở nơi hoang vắng. Điều đáng nói là trên tay một trong hai nạn nhân có chiếc nhẫn kết hôn của Đỗ Châu. Liệu Đỗ Châu có liên quan gì đến vụ án này? Là hung thủ? Kẻ bị hại? hay là một anh hùng cứu mĩ nhân? Vẫn lối viết lạnh lùng khách quan, trong Kẻ nhìn trộm, độc giả lại tiếp tục theo dõi câu chuyện điều tra, tìm chứng cớ của đội pháp y. Thông qua đó hiểu rõ hơn về nghiệp vụ Pháp Y: hiện tượng chết ngạt CO2, mất máu đến chết, ngộ độc khí CO, chết cháy... Đặc biệt trong cuốn truyện này sẽ xuất hiện những vụ án giết người, phi tang xác chết.  Với Kẻ nhìn trộm, tác giả Tần Minh đã có một bước tiến mới trong cách xây dựng tình huống, cốt truyện. Tất nhiên mọi thứ vẫn dựa trên ""sự thật"" nhưng tính bất ngờ khiến người đọc ngỡ ngàng và không hề nhàm chán dù đã đọc rất nhiều vụ phá án trước đó. *** Tần Minh là một pháp y, tác giả trẻ, sinh năm 1981, quê ở tỉnh An Huy, Trung Quốc. Tần Minh bắt đầu sáng tác từ năm 2012, nổi tiếng lên từ trang mạng xã hội Weibo. Ở đó tác giả có thể tương tác với các bạn đọc thường xuyên, tạo nên sự kết nối ngày càng lan tỏa, từ đó nhận được sự quan tâm, yêu mến của đông đảo các độc giả không chỉ ở trong nước. Đó cũng là động lực để tác giả cho ra đời bộ tiểu thuyết Bác sĩ pháp y Tần Minh, đã “làm mưa làm gió” trong giới văn chương Trung Quốc đương đại và được các bạn đọc Việt Nam đón nhận nhiệt tình. *** Review:  Kẻ nhìn trộm là một gã dị thường. Hắn tự nhận không phạm tội, không cưỡng bức, không sát nhân, thậm chí còn tử tế nuôi 3 người. Thậm chí hắn còn tưởng họ phải mang ơn hắn, trong khi cả 3 người thì 1 sống sót, 1 tử nạn vì kiệt sức, 1 hoảng loạn tinh thần Pháp Y Tần Minh là một series dài tập kể về những vụ án dưới góc nhìn của một nhà giải phẫu tử thi. Hầu hết các vụ án khô khan, khó đọc, độ man rợ li kỳ bằng con số 0 tròn trĩnh, rất kén độc giả. Tuy vậy một lượng lớn các kiến thức khoa học về pháp y được Tần Minh miêu tả tỉ mỉ chi tiết đã tạo nên một series độc đáo, lạ mắt trong làng trinh thám vốn đã quá bão hòa với những vụ án giết người hàng loạt, siêu trộm, kinh dị biến thái liên hoàn… Nét mới trong series của tác giả, như đã kể trên, đó chính là sự hư cấu dựa trên những vụ án thực tế. Lồng ghép với series án mạng liên hoàn, là những lần giải phẫu tử thi mà án mạng có thể bắt nguồn từ tự phát, từ cướp bóc, thậm chí là tội ác nảy sinh từ cuộc sống thường ngày. Những vụ án với động cơ tầm thường, nhỏ nhặt. Cái kết lãng xẹt Độc giả mong muốn tìm đọc những cuốn sách đầy logic, với đầy đủ những suy luận sắc sảo, những mánh khóe thông minh rất có thể sẽ lắc đầu ngán ngẩm. Bởi án mạng từ những câu chuyện của Tần Minh thường dựa trên trải nghiệm thực tế, thế nên động cơ gây án ban đầu cũng “thực tế” đúng theo nghĩa đen! Án mạng có thể bắt đầu chỉ bởi vì một đứa trẻ 17 tuổi trong một lần tà dâm nổi lên, đi cưỡng bức một phụ nữ đã có chồng trong thôn, sau đó nảy sinh ý định cướp của, rồi lỡ tay giết người. Án mạng cũng có thể bắt đầu khi chủ đảo vì tham tiền mà giết hại những kẻ đi phượt bằng một vũ khí ít ai ngờ tới: đá khô. Giết xong còn có thể ngụy tạo thành thuyền ma trong truyền thuyết, tung tin đồn gây hoảng loạn cho nhân dân. Án mạng còn có thể lãng xẹt hơn, một cô gái mại dâm đã lên ý tưởng đầu độc anh chàng phượt thủ bằng bả chuột. Thậm chí sau đó cô gái còn hoảng sợ (mê tín) mà đốt vàng mã cúng tế nạn nhân (để lại manh mối cho điều tra viên). Kẻ nhìn trộm là tập 6 trong series các vụ án để đời được hư cấu dựa trên những trải nghiệm thực tế của tác giả Tần Minh. Không giống với Người sống sót (Tập 5), hay Kẻ dọn rác (tập 4), cuốn sách mới này của tác giả để cập đến những vụ án mà nạn nhân mất tích bí ẩn, về sau được phát hiện là ra đã chết bất thường, nếu không có tài năng và nhiệt huyết của các vị pháp y thì rất có thể họ sẽ vĩnh viễn trở thành những vụ án oan, bị người đời nhầm tưởng là chết vì tai nạn, vì chuyện ngoài ý muốn. Điểm chung khá giống với các tập sách trước, tập 6 này ngoài việc truyền tải một lượng kiến thức đồ sộ về y học, tác giả còn lồng ghép các vụ án bình thường bằng một series các án mạng mà hung thủ là một kẻ vô cùng thông minh, biết xóa hết manh mối, gần như không để lại hiện trường một dấu vết gì. Khác với kẻ dọn rác tự cho mình là kẻ có khả năng thay trời hành đạo (tập 4), hay là những đứa trẻ mới lớn đắm chìm trong game và coi giết người chỉ như một trò chơi (tập 5), lần này Tần Minh mang tới cho chúng ta hình ảnh một kẻ giết người mới – một gã biến thái & hoang tưởng về nhân cách. Muốn biết kẻ thủ ác hoang tưởng và biến thái tới cỡ nào, độc giả hoàn toàn có thể gác qua 9 chương sách đầu tiên và chỉ đọc chương cuối cùng. Bức tranh về một gã ác nhân với cái nhìn lệch lạc về thế giới hiện lên vô cùng rõ nét & ám ảnh, thậm chí là làm lạnh gáy cả những người dũng cảm nhất. Kẻ nhìn trộm là một gã đàn ông thất bại với nữ giới Đặc điểm chung của những gã đàn ông biến thái, giết người hàng loạt hay những tên tội phạm hình sự trong các truyện trinh thám nổi tiếng chính là hầu hết những gã nam giới đó đều không thể có được một mối quan hệ bình thường với nữ nhân. Chính những trải nghiệm không mấy tốt đẹp thời trai trẻ, cộng với cách nhìn méo mó về xã hội, nguy hiểm hơn là sự thông minh thiên tài không có đất dụng võ, đã tạo nên những mối nguy hại khôn lường cho sự an toàn của xã hội văn minh. Kẻ nhìn trộm cũng được Tần Minh miêu tả đầy đủ, trọn vẹn những đức tính kể trên, thậm chí gã còn nguy hiểm hơn Hanibal, gã giáo sư biến thái ăn thịt người đầy nguy hiểm. Kẻ nhắc tuồng với khả năng điều khiển con người, dùng thôi miên tâm lý để ra lệnh những con rối giết người hàng loạt. Giáo sư Moriaty với khả năng thao túng thế giới tội phạm ngầm. Tất cả những nhân vật phản diện tiêu biểu hiện lên trong thế giới truyện trinh thám đều ly kì, đáng sợ và cực kỳ thông minh, khiến độc giả mãn nhãn với những cung đoạn đuổi bắt nghẹt thở. Đáng tiếc, hầu hết vai phản diện màu mè hoa mĩ kể trên, rất hiếm khi tồn tại được trong cuộc sống thực tế. Thế nhưng, Kẻ nhìn trộm của Tần Minh, lại hoàn toàn có thể tồn tại đâu đó trong thế giới này. Đấy chính là nét đăc sắc nhất trong tác phẩm về series phá án của Tần Minh Hóa ra, trên đời này lại còn có thể tồn tại một kiểu người như vậy Hầu hết chúng ta đều mắc phải một căn bệnh, gọi là “đổ lỗi”. Nhưng ít nhất một công dân bình thường khi phạm lỗi thì đều nhận sai. Còn với gã sát nhân biến thái, lắp đặt camera dòm trộm là chuyện bình thường, đe dọa tống tiền là do nạn nhân ngu dốt, cưỡng bức nữ nhân là do người kia tự nguyện. Thậm chí hắn dùng vũ lực để làm chuyện ấy với nữ giới, khiến nạn nhân tử vong, gã cũng nói mình vô tội, chẳng qua là cô gái kia lỡ chân bị ngã chết mà thôi! Đến cuối cùng, sau tất cả, gã không phạm pháp gì hết, gã không giết người, gã không cưỡng bức, gã không làm gì sai cả, gã chỉ là kẻ nhìn trộm mà thôi! Mời các bạn đón đọc Pháp y Tần Minh Tập 6: Kẻ Nhìn Trộm  của tác giả Tần Minh.