Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Sau Khi Xuyên Thành Pháo Hôi, Tôi Lại Nổi Tiếng Lần Nữa!

Bạn đang đọc truyện Sau Khi Xuyên Thành Pháo Hôi, Tôi Lại Nổi Tiếng Lần Nữa! của tác giả Vương Tử Ao. Tử Kiêu không ngờ mình chỉ đọc một tiểu thuyết mà thôi, thế mà lại có thể xuyên vào thế giới trong đó. Tiểu thuyết thể loại chính thụ, thuộc tính vạn nhân mê, anh lại xui xẻo xuyên vào bạn trai cũ của ảnh đế, vai công phản diện ác độc, pháo hôi. Thân phận hiện tại không được tốt cho lắm, là một minh tinh trong giới nhưng đã qua thời kì nổi tiếng, mà ấn tượng để lại trong lòng mọi người cũng không mấy tốt đẹp. *** Edit + beta: Iris Nhà ăn được trang trí ưu nhã và thanh lịch, đặc biệt là ánh đèn trang nhã, nhẹ nhàng lại không rườm rà, không quá đơn điệu nhưng cũng không chói mắt, tiếng dương cầm trong như tiếng nước chảy réo rắt bên tai. Ở một ghế gần góc phòng, một người đàn ông mảnh khảnh, ăn mặc giản dị đang ngồi. Người đàn ông này đeo kính râm che khuất nửa khuôn mặt, nhưng từ sườn mặt thanh tú và đường viền quai hàm đẹp đẽ vẫn có thể thấy được, người này rất đẹp trai. Người này chính là Từ Kiêu. Từ Kiêu nhìn di động, lẩm bẩm: "Đang chơi tôi đấy hả..." Từ Kiêu xuyên vào quyển Jack Sue cẩu huyết này đã hơn một tháng. Bây giờ anh chính là pháo hôi ác độc số một trong sách - - bạn trai cũ của ảnh đế công - Từ Tiêu. Mà người lần này cậu hẹn là nam hai trong sách - - Trang Dục. Từ Kiêu cất điện thoại, kéo mở cổ áo đã được cài chặt cúc áo, ngồi thẳng lưng, một tay chống cằm, ỉu xìu vẽ vời lên mâm đồ ăn. Đúng lúc này, Từ Kiêu liếc ra cửa thì nhìn thấy một người đàn ông đeo khẩu trang, bịt kín từ đầu đến chân - - vào những ngày nắng nóng như này mà còn đeo khẩu trang, đội mũ, còn đeo kính râm giống anh nữa chứ. Từ Kiêu dụi mắt rồi nhìn lại, người này thật sự đang đi về phía anh. Này coi như là đến rồi đúng không, Từ Kiêu lập tức lên tinh thần, nhanh chóng cài nút cổ áo, đứng lên, nở một nụ cười xán lạn chào đón người tới. "Tới tới tới, đói bụng rồi đúng không?" Từ Kiêu ấn hắn ngồi xuống: "Chúng ta ăn trước đã, ăn trước đã!" Người đàn ông xua tay. Từ Kiêu "ây da" một tiếng, một tay kéo hắn, tay khác chỉ vào thực đơn, cười tủm tỉm: "Trang tiên sinh đừng khách khí, đây đều là tâm ý của tôi." Người đàn ông lại lắc đầu. Tiết kiệm đến vậy?* *Nguyên văn là "拽成这样?", chữ "拽" là túm, nắm, lôi, kéo; "成" là làm xong, hoàn thành, nói thiệt là không hiểu ý bạn Kiêu =.= Nụ cười của Từ Kiêu cứng đơ, anh hít sâu một hơi: "Trang tiên sinh đừng cứ từ chối mãi thế, nếu ngài bận thì chúng ta có thể hẹn lần sau được không?" "Tôi không phải Trang Dục..." Người đàn ông kéo khẩu trang xuống, hai người nhìn nhau, người đàn ông xấu hổ nói: "Tôi là trợ lý của Trang Dục, tên Chu Văn." Từ Kiêu sững sờ: "A???" Từ Kiêu đầu óc mơ màng đi theo trợ lý Chu đã được trang bị vũ khí tối thượng, đi đến thang máy có chữ VIP chói lọi, lên tầng cao nhất của tòa nhà chọc trời CBD - - vẫn phải quẹt thẻ thang máy. Cửa thang máy mở, Từ Kiêu choáng váng trước sự trang hoàng lộng lẫy, thiếu điều như muốn khắc chữ "mày rờ không nổi" lên đó. Nhân viên phục vụ đều mặc tây trang trắng tinh, tựa như quản gia quý tộc Anh của vài thế kỷ trước. Bọn họ cung kính nói: "Xin chào trợ lý Chu." Từ Kiêu đi phía sau trợ lý Chu được dính ké hào quang, được bọn họ khom người chào: "Tiên sinh, mời." Người phục vụ dẫn Từ Kiêu đến một lối đi đặc biệt, hắn kéo tấm biển cấm vào chỗ kim trụ hồng lan*, làm ra tư thế mời. *Không biết dịch thuần Việt sao cho đúng nữa, search hình thì có, nhìn đỡ hình đi nha. Từ Kiêu đi theo sau hắn, đến một lối đi hẹp dài, nhân viên phục vụ dẫn anh đến trước một cánh cửa, lui ra sau cung kính nói: "Trang tiên sinh ở đây." Nói xong, hắn yên tĩnh rời đi. Để lại một Từ Kiêu chết lặng: "..." - - Đẩy cửa ra, đối diện là cửa sổ sát đất, có thể ngắm nhìn toàn bộ cảnh đêm phồn hoa. Từ Kiêu thấy rất rõ tấm poster khổng lồ của Trang Dục, to khoảng ba tầng lầu đang được treo trên tòa nhà chọc trời kế bên. Từ Kiêu: "..." Cái này...!có phải khoa trương quá rồi không? Anh biết Trang Dục nổi tiếng, trong sách cũng nói hắn là "siêu sao Tử Vi Tinh* tuyến một", nhưng cái này cũng quá ư là...!Jack Sue rồi! *Tử Vi Tinh (sao Tử Vi): thuộc âm thổ, là Bắc Đẩu chủ tinh. Trong 14 chính diệu của Đẩu Số, nó là lãnh đạo của các sao, cho nên Cổ nhân gọi là "đế diệu", ví với hoàng đế. Có đặc tính: - Có khí quý phái, có tài lãnh đạo, có phong thái của người ra lệnh. - Có lực điều giải, tức là giỏi khống chế và làm thay đổi. - Có lực khắc chế, là nói đối với hai sao Thất sát và Phá quân. - Có lực cạnh tranh, đặc biệt đối thủ càng mạnh thì đấu trí của Tử vi càng mạnh. - Có lòng tự tôn, mà còn có tính cách mạnh mẽ, giống như hoàng đế nhất định phải giữ sự tôn nghiêm của bản thân. (Cre: tuvi.cohoc.net) Còn chưa nói đến mấy cái khác, trên tàu điện ngầm đến trung tâm thành phố, anh đã thấy tận mười mấy hai chục tấm poster của Trang Dục đấy. Càng khoa trương hơn nữa là khu nhà ăn của CBD có cái màn hình khổng lồ 360 độ không góc chết, chuyên phát đi phát lại mấy cái quảng cáo thời trang cao cấp sang trọng của Trang Dục. Mọe nó rồi tránh đường nào, che trời lấp đất luôn rồi a! "Đứng đó làm gì?" Giọng của người đàn ông trầm thấp như tiếng Guitar Bass, có chút lạnh nhạt và lười biếng. Từ Kiêu sửng sốt, vội xoay người lại. Mặc dù đã thấy trên poster, quảng cáo và màn hình vô số lần, nhưng khi chủ nhân của tất cả những thứ đó thực sự xuất hiện trước mặt, Từ Kiêu vẫn không khỏi sững sờ. Đường nét khuôn mặt của Trang Dục rất hoàn hảo, sâu sắc, đôi mắt phượng mang theo khí chất phương đông giống như một nét vẽ của Chúa. Dưới ánh đèn mờ ảo, Trang Dục nửa dựa vào ghế, khẽ ngẩng đầu nhìn anh, đôi đồng tử màu nâu vàng ánh lên rực rỡ như hổ phách. Đẹp...!Đẹp quá đi. Trong poster đã đủ tuấn mỹ, gặp được người thật còn đẹp hơn gấp bội. Không hổ danh là siêu sao...!Tận mắt nhìn thấy Trang Dục, Từ Kiêu không còn cảm thấy mấy từ hình dung trong sách là Jack Sue nữa. Trưởng thành kiểu này, không đỏ thì cũng tím, nếu không thì chắc chắn là ánh mắt của quần chúng nhân dân có vấn đề. Trang Dục liếc anh một cái, nhàn nhạt hỏi: "Anh không ngồi sao?" Từ Kiêu hoàn hồn, vội gật đầu cười nói: "Ngồi ngồi ngồi." "Anh tìm tôi là có chuyện gì?" "Tôi..." Từ Kiêu sửng sốt, anh và Trang Dục đồng thời lên tiếng. "Xem ra chúng ta cũng tâm linh tương thông ha." Từ Kiêu cười ha ha. Trang Dục hiển nhiên không có hứng thú với sự nhiệt tình của Từ Kiêu, vì vậy y cắt ngang chủ đề: "Nói đi, tìm tôi có chuyện gì?" Từ Kiêu vốn định hàn huyên thêm hai câu, nhưng thấy Trang Dục không hứng thú thì cũng thôi. Từ Kiêu ho khan: "Nếu đã vậy, cái này, cậu xem, hiện tại tôi sắp hết hạn hợp đồng, Lâm Ý của các cậu không phải cũng đến kỳ rồi sao, phong cách của hai chúng tôi cũng hơi giống nhau, nếu cậu ta rời..." Trang Dục nheo đôi mắt đẹp lại: "Làm sao anh biết được hợp đồng của Lâm Ý hết hạn?" Từ Kiêu đang uống nước, thiếu chút nữa bị sặc. Anh làm sao biết được, tất nhiên là do xuyên sách rồi. "...!Cái này, tôi có cách của tôi." Từ Kiêu bẻ đề tài trở lại: "Cậu cũng biết rồi đó, nếu đặt tôi vào công ty khác, tôi sẽ phải cạnh tranh cùng Lâm Ý, hơn nữa quan hệ công chúng sẽ luôn xào mấy cái đề tài so sánh giữa tôi và Lâm Ý." Từ Kiêu nhìn thẳng phía trước, vẻ mặt "tôi đang nghiêm túc". "Cậu cũng biết rồi đó, nếu đặt tôi vào công ty khác, tôi sẽ phải cạnh tranh cùng Lâm Ý, hơn nữa quan hệ công chúng sẽ luôn xào mấy cái đề tài so sánh giữa tôi và Lâm Ý - - Đúng vậy, lần này tôi muốn tiến vào ngành điện ảnh, nhưng so với Lâm Ý, giá trị của tôi hơi rẻ mạt." "Ba mươi năm Hà Đông ba mươi năm Hà Tây, chắc cậu cũng không muốn Lâm Ý bị tôi quấn mãi đúng không?" Con ngươi hổ phách đẹp đẽ của Trang Dục nheo lại: "Anh đang uy hiếp tôi?" "Tôi không có a." Từ Kiêu ngữ điệu vô tội: "Cậu ký hợp đồng với tôi đi, sau này chúng tôi đều do cậu quản lý, sao mà uy hiếp được?" "Với lại, ký với tôi thì mất đi một người cạnh tranh với Lâm Ý, không phải rất tốt sao?" Từ Kiêu chớp chớp mắt, thầm bổ sung thêm, tôi còn có thể trợ công nha. Trang Dục cười nhạo, khuôn mặt tuấn mỹ càng thêm lạnh lùng. "Đây là toàn bộ lý do anh tự đề cử mình sao?" Trang Dục nhàn nhạt nói: "Nếu đã vậy thì không cần nói thêm nữa." "Anh muốn tranh thì tranh đi, không liên quan đến tôi." Trang Dục đứng dậy, từ trên cao nhìn xuống Từ Kiêu, sắc mặt y sắc bén như hoa tai chữ thập màu đen: "Tôi mở studio, không phải chỗ nhận người vô gia cư." Quả nhiên tính toán với quỷ thì không nên tính toán hai lần, Trang Dục không muốn ký, Từ Kiêu đã đoán được trước. Nhưng...!Tiểu tử này, tuy rằng soái nhưng lại nói chuyện không khách khí chút nào. Kiêu ngạo. Từ Kiêu gật đầu, thuận miệng ừ một tiếng. Thái độ của Từ Kiêu làm Trang Dục không khỏi nhướng mày, ngay lúc này y nghĩ, coi như anh cũng có chút chí khí. Y cho rằng một người nhút nhát và xu nịnh như Từ Kiêu, nếu không đạt được mục đích sẽ lì lợm la liếm mới đúng. Nhưng Từ Kiêu chỉ ừ một tiếng, giọng điệu bình tĩnh mà lười nhác. Đúng lúc này, người đối diện bỗng nói: "Cái đó, Trang Dục a..." Quả nhiên là vậy, Trang Dục khẽ nhếch mép, sau đó thờ ơ quay đầu lại. "Anh còn muốn nói gì." Người đối diện dường như đang ngại ngùng, xoa xoa cái mũi, cười ngượng ngùng: "Bữa cơm này...!Cho tôi nợ trước được không?" Trang Dục: "..." Người đối diện cười ngại ngùng, cái chí khí lúc nãy chắc chắn là ảo giác của y. Nhìn anh như vậy làm gì? Từ Kiêu bị tầm mắt lạnh băng của Trang Dục nhìn chằm chằm đến dưng cả lông tơ, chột dạ cười với Trang Dục. - - Trời đất chứng giám, anh thật sự sắp hết tiền a, chầu cơm này còn đắt hơn một tháng nằm viện của anh. Siêu sao Trang Dục mở đôi môi mỏng, lạnh lùng nói: "Anh không cần trả." Không cần anh trả thì quá tốt! Tảng đá lớn trong lòng Từ Kiêu rơi xuống, nụ cười trên mặt càng rạng rỡ. Trang Dục nhíu mày nhìn cái người tự dưng trưng ra vẻ mặt xán lạn. Nhưng cố tình người này lại còn không biết, vui vẻ rạo rực đi theo y vào thang máy. Cửa thang máy đóng lại, Trang Dục thấy anh cực kỳ chân chó nói: "Thế này đi, lần sau gặp nhau, tôi mời cậu một bữa." Biết ngay mà, Trang Dục thầm chế nhạo - - quả nhiên là "lấy cớ" để lần sau gặp mặt. Trang Dục không nhìn Từ Kiêu, lạnh băng nói: "Không cần." "Sao có thể không biết xẩu hổ vậy được." Từ Kiêu giả bộ đưa đẩy một chút, chứ thực ra anh đang chờ ba chữ* đó đấy. *Không cần tiếng trung là 不需要, có ba chữ. Anh làm gì còn tiền mà mời cơm! Nhưng lễ tiết là phải có, Từ Kiêu ho khan: "Nói thế nào tôi cũng lớn hơn cậu, cứ coi như anh em mời cậu đi ăn cơm, chuyện bình thường thôi mà, đừng khách sáo!" Lại là anh em, Trang Dục càng thêm chán ghét cái tự coi là thân thiết của Từ Kiêu, thậm chí không thèm nhìn Từ Kiêu lấy một cái, càng không muốn nói nhiều với Từ Kiêu. Từ Kiêu định nói thêm, nhưng nhìn Trang Dục làm mặt lạnh thì anh lại ngại ngùng gãi gãi mặt, anh biết y không thích anh rồi, được chưa. Từ Kiêu lẩm bẩm trong lòng, tuổi còn nhỏ mà mặt đã thúi quắc như vậy rồi, cho dù có đẹp thì cũng...!cũng không lễ phép chút nào biết không! Y mà cứ đà này không nổi lâu đâu! Cố tình khi cửa thang máy mở ra, màn hình đối diện lại đang chiếu cảnh Trang Dục coi thường chúng sinh. Từ Kiêu: "..." Vô luận như thế nào, cho dù cái mông tên kia có lạnh cỡ nào thì công phu trên mặt vẫn phải làm cho đầy đủ. Từ Kiêu cúi đầu khom lưng đưa Trang Dục đến xe như tiểu thái giám cung tiễn hoàng thượng, còn giúp anh mở cửa xe, rồi chào hỏi Chu Văn. Trang Dục: "..." Chu Văn cách một cái cửa sổ nhìn Từ Kiêu nhiệt tình vẫy tay với Trang Dục. Thấy vậy Chu Văn tò mò hỏi: "Anh Trang, hai người ký rồi sao?" Trang Dục nói: "Không có." Không có, vậy sao tên kia trông vui thế? Trong xe, Chu Văn thấy não mình không đủ dùng, nhưng hắn chỉ là trợ lý, không nên hỏi nhiều, thế là vỗ vỗ tài xế: "Chúng ta đi nhanh thôi, lỡ bị fans phát hiện thì phiền lắm." Cuối cùng cũng chịu đi rồi, Từ Kiêu nhìn theo xe Trang Dục lăn bánh, nụ cười cứng ngắc cũng dịu lại. Anh quay người lại, sau lưng là một biển quảng cáo pano*, vẫn là tấm hình lạnh lùng thờ ơ của Trang Dục. *Nó nè: Không thể không nói, khuôn mặt lạnh lùng này thực sự rất phù hợp với địa vị cao quý, thiếu điều muốn viết bảy chữ to đùng lên mặt - - "Tôi rất cao quý, anh không xứng" Từ Kiêu càng nhìn càng ngứa mắt, ngó trái ngó phải, thấy không có ai, anh đứng dưới tấm biển quảng cáo pano tay đấm chân đá vào không khí hết nửa ngày mới hết tức. "Bỏ công sức làm việc sẽ được đền đáp, trời có mưa gió thất thường, người có...!người có thăng trầm khó lường!" Quên lời cũng không ảnh hưởng đến khí thế của Từ Kiêu, anh thừa dịp không có ai mà xả ra hết: "Người đấu người đá, sẽ có ngày anh bị lật thuyền cho xem!" Mà cách đó không xa, con ngươi hổ phách đã thu hết đường quyền của Từ Kiêu vào đáy mắt. Trang Dục cười nhạo: "Trong ngoài bất nhất." Giọng y trầm thấp, Chu Văn nghe không rõ, mặt mê mang ngó trái ngó phải: "Anh Trang vừa nói gì vậy?" "Không có gì." Trang Dục không nhìn kính chiếu hậu nữa, nhàn nhạt nói: "Đi thôi." * Từ lần bị từ chối ký hợp đồng, Từ Kiêu vốn nghĩ rằng anh và Trang Dục sẽ không gặp lại nhau nữa. Ai ngờ chưa được ba ngày, anh lại thấy Trang Dục. Từ Kiêu đang đi trên đường thì thấy một hàng dài xếp hàng từ trong trung tâm mua sắm đến bên ngoài trung tâm mua sắm, dài đến chỗ đèn giao thông. "Nhiều người dữ vậy?" Từ Kiêu nói thầm, tò mò nhìn xung quanh. Rốt cuộc là ai mà có nhiều fans đến vậy? Anh đến gần hơn để nhìn poster mà mấy fans đó giơ lên, hai chữ phóng đại trên tấm poster còn có thể là ai ngoài - - vị Tử Vi Tinh mới gặp mấy hôm trước. Từ Kiêu: "..." Sao đi đâu cũng gặp vậy nè? Mời các bạn mượn đọc sách Sau Khi Xuyên Thành Pháo Hôi, Tôi Lại Nổi Tiếng Lần Nữa! Của tác giả Vương Tử Ao.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Ly Cà Phê Tình Yêu - Vô Xứ Khả Đào
“Anh xem hạt cà phê này.” Ngón tay mảnh khảnh của cô nhặt lên một hạt nhỏ màu nâu, trong không khí vị đắng nhàn nhạt lan tỏa. “Tương lai của nó như thế nào, còn phải xem cách người ta rang sấy, phối liệu [phối hợp nguyên liệu], có thể sẽ rất phức tạp.” Cô cười nhẹ, thời gian thấm thoát như thoi đưa, dường như chẳng có cái gì lưu lại dấu vết, lại dường như trước mắt chỗ nào cũng có vết tích. Cô ngồi đối diện người đàn ông ấy, sắc mặt thâm thúy, góc cạnh rõ ràng. Anh nhấp một ngụm cà phê chanh – vị chua của nước quả, vị đắng của cà phê, vị cay của rượu Brandi, vị ngọt của mật ong… Thế nhưng, anh có đủ kiên trì! *** Đã đọc qua rất nhiều truyện, nhưng đây là lần đầu viết review, cảm giác cũng là lạ. Đây là một câu truyện có mô tuýp không hề xa lạ, nhất là với những người đọc ngôn tình lâu năm. Bạn có thể đã từng đọc qua rất nhiều câu chuyện tương tự như thế này. Một câu chuyện ngắn gọn , 18 chương và 7 ngoại truyện, nhẹ nhàng, sủng, và nó có lẽ sẽ không phù hợp với các sắc nữ ưa ăn thịt vì truyện này là thanh thuỷ văn :)). Lôi thôi dài dòng quá rồi, bây giờ vào đề: Một ly cà phê tình yêu, một ly cà phê gắn cuộc đời hai con người lại với nhau. Nam chính Hàn Tự Dương cũng như bao nam chính ngôn tình mà bạn đã gặp. Với sự trầm ổn, lạnh lùng, kiên nghị, đi đến đâu anh cũng toả ra một loại khí chất bức người, hấp dẫn mọi sự chú ý. Vì vậy đương nhiên ong bướm vây quanh người cũng không phải chuyện gì lạ. Nữ chính Lí Quân Mạc, làm công việc quản lí trong một khách sạn năm sao. Quân Mạc so với Liêu Khuynh Nhã xinh đẹp, luôn toả sáng mọi nơi, so với mĩ nữ Hứa Ưu tự tin, chuyên nghiệp, hay với cô bé thực tập sinh ngọt ngào Miêu Mạn, cô hoàn toàn không có gì nổi trội, nhưng ở cô luôn một khí chất bình thản, ung dung, an tĩnh, không quá nổi bật nhưng hấp dẫn ánh mắt người khác. Lí Quân Mạc khiến mình nhớ đến lời cô giáo dạy văn từng nói: “Một người phụ nữ không cần phải quá xinh đẹp, nhưng phải có sự hấp dẫn.” Cô chưa bao giờ yêu thích công việc của mình, nhưng cô luôn cố gắng hoàn thành nó một cách tốt nhất. Cô là một người con gái thông minh, giỏi giang, biết co biết giãn đúng lúc, bình tĩnh đối mặt, giải quyết mọi việc trong khách sạn một cách ổn thoả. Quân Mạc rất thích đến quán cà phê dưới nhà ngồi, cô luôn mong muốn tự mình mở một quán cà phê, nhưng đáng tiếc là không thể thực hiện được. Mỗi lần đến quán, Quân Mạc luôn tìm một ví trí cạnh cửa sổ, bên cạnh là cốc cà phê thơm ngát, mở máy tính xử lí công việc, thi thoảng thì viết tiểu thuyết. Đây cũng là nơi mà cặp đôi chính của chúng ta gặp nhau. Hàn Tự Dương gặp Lí Quân Mạc khi cô giúp chị chủ quán đưa cà phê đến cho anh. Giọng nói của cô là ấn tượng đầu tiên của anh về cô. Một cô gái rất bình thường nhưng chỉ cần một cái liếc mắt đã khiến anh nhớ rõ. Sau đó, anh gặp lại cô tại khách sạn nơi cô làm việc, giống như số mệnh đã an bài. Nhiều năm sau, khi đã kết hôn với Quân Mạc được hai năm, Hàn Tự Dương luôn cảm thấy bộ dáng của cô không được gọi là xinh đẹp, nhưng lại không hề khiến anh chán ghét cô lấy một lần. Anh rất kiên trì trong việc theo đuổi cô, anh luôn nghĩ rằng, chỉ cần mình kiên trì là có thể có được. Quân Mạc rất nhạy cảm, thấy được thái độ không bình thường của anh đối với mình, cô luôn cố gắng duy trì khoảng cách đúng mực, không dám vượt quá. Không phải cô không thấy cảm động trước tình cảm của anh, mà vì đã một lần thất bại trong mối tình đầu thời đại học, cô đóng chặt cánh cửa trái tim mình, vì cô sợ, khi đã trao đoạn tình cảm này đi, cô không dám chắc sau này sẽ thay đổi như thế nào. Trước đây cô luôn chìm đắm trong ảo tưởng về mối tình ấy, thậm chí hối hận vì đã chia tay anh ta một cách chóng vánh. Nhưng cái gì đã trôi qua thì sẽ biến thành quá khứ, con người vẫn phải tiếp tục tiến lên. Khi hai người cách xa nhau hàng trăm cây số, Hàn Tự Dương chỉ có thể mượn rượu mới có dũng khí gọi điện cho cô, nhưng tất cả mọi lời muốn lại chỉ biến thành ba chữ: “Anh nhớ em.” Câu nói mà mình thích nhất đó là: “Em không cần cử động, chỉ cần chờ anh chậm rãi đi đến, em nhất định phải kiên trì hơn anh.” Cuối cùng, sau một biến cố, họ cũng tìm về được với nhau. Có thể Hàn Tự Dương và Lí Quân Mạc chưa bao giờ nói những lời như: “Anh yêu em” “Em yêu anh”, những có lẽ những hành động, những tình cảm, sự quan tâm lẫn nhau dù nhỏ nhặt của hai người còn quý giá hơn ngàn lời nói. Truyện có một điểm khiến mình hơi thất vọng đó là  đất diễn của các nhân vật phụ hơi ít, nếu truyện dài hơn thì có thể khai thác sâu hơn. Nói chung đây là một câu chuyện rất nhẹ nhàng, không có sóng gió, không có tiểu tam hay gì cả, khá ấm áp, hợp với gu của mình, :)))) Mẫn Mẫn *** Chương 1: Cà Phê Latte (拿铁咖啡) Chương 2: Cà Phê Ireland (爱尔兰咖啡) Chương 3: Cà Phê Viên (Vienna Coffee — 维也纳咖啡) Chương 4: Cà Phê Olay – Café Au Lait (Cà Phê Âu Lôi — 欧蕾咖啡) Chương 5: Cà Phê Than Cháy - 碳烧咖啡 Chương 6: Cà Phê Hawaii (Hawaii Coffee – 夏威夷咖啡) Chương 7: Cà Phê Java (Trảo Oa Cà Phê -爪哇咖啡) Chương 8: Cà Phê Vanilla (香草咖啡) Chương 9: Cà Phê Cappuccino (卡布基诺咖啡) Chương 10: Cà Phê Con Panna (Espresso Con Panna – 康宝兰咖啡) Chương 11: Cà Phê Mandailing – 曼特宁咖啡 Chương 12: Cà Phê Chanh (Lemon Coffee – 柠檬咖啡) Chương 13: Cà Phê Bạc Hà (Mint Coffee – 薄荷咖啡) Chương 14: Cà Phê Cam Ý – 橙意咖啡 Chương 15: Cà Phê Gloria 光环咖啡 Chương 16: Cà Phê Mocha (摩卡咖啡) Chương 17: Cà Phê Calypso (加力普索咖啡) Chương 18: Cà Phê Caramel Macchiato (焦糖玛其朵咖啡) Chương 19: Ngoại Truyện Nhỏ Chương 20: Tiramisu (提拉米苏) Chương 21: Rượu Chivas Chương 22: Trà Ceylon Chương 23: Ngoại Truyện: Ngày Quốc Tế Thiếu Nhi   Mời các bạn đón đọc Ly Cà Phê Tình Yêu của tác giả Vô Xứ Khả Đào.
Lời Thề Ước Em Không Thể Thay Đổi - Trương Vân Hân
Thiếu nữ La Tiểu Mạt là con gái của một thương nhân giàu có. Trong một lần về huyện Thụ Thủy với bố, cô đã tình cờ gặp được cặp anh em sinh đôi Lặc Kì Nặc và Lặc Kì Ngôn. Vì mẹ kế của La Tiểu Mạt không thể sinh nở nên bố của cô quyết định sẽ nhận nuôi Lặc Kì Nặc, một cậu bé ngoan ngoãn và có thành tích học tập rất xuất sắc với hi vọng sau này lớn, cậu bé có thể giúp ông lo lắng chuyện kinh doanh. Nhưng trước khi rời huyện Thụ Thủy để về Cảnh An, Lặc Kì Nặc đã âm thầm tráo đổi thân phận với Kì Ngôn….             Thời gian cứ thế trôi đi, La Tiểu Mạt ngày càng trở nên kiên cường, Lặc Kì Ngôn đã sửa đổi tính cách bướng bỉnh và ham chơi của mình để trở thành một chàng trai chững chạc và biết quan tâm đến người khác. Ngay cả Tô Linh San, Hạ Đóa Tuyết, Triển Khải Dương, Triển Khâm Dương cũng ngày một trưởng thành hơn.             Mỗi người trong câu chuyện đều từ từ hiểu được chân lí của sự trưởng thành, biết yêu thương cha mẹ, coi trọng tình bạn. Đồng thời, những chuyện ngốc nghếch vì tình yêu thời niên thiếu đã trở thành một dấu ấn không thể phai mờ trong kí ức của họ. *** Chúng tôi chặn một chiếc taxi lại rồi xin phép mẹ kế. Cũng may là hôm sau không phải đi học nên mẹ kế nhanh chóng gật đầu đồng ý. Xe chạy mất mười lăm phút thì Kì Ngôn trầm tư suốt ngần ấy thời gian. Hành vi “bất bình thường” của anh ấy khiến cho tôi đứng ngồi không yên. Đôi mắt của Kì Ngôn cứ dán chặt bên ngoài cửa sổ, khuôn mặt của anh lúc ẩn lúc hiện dưới ánh đèn mờ mờ từ bên ngoài hắt vào. Anh ấy đang lo lắng điều gì nhỉ? Rốt cuộc có chuyện gì khiến cho Kì Ngôn lo lắng đến vậy? Khi đến nơi tổ chức sinh nhật cho Hạ Đóa Tuyết, cuối cùng tôi cũng hiểu ra nguyên nhân vì sao anh ấy lại lo lắng suốt những ngày gần đây. Đó là một bữa tiệc lớn, được tổ chức rất hoành tráng. Bố của Hạ Đóa Tuyết đã xây cho con gái một khu giải trí cỡ nhỏ. Khu giải trí cỡ nhỏ này hôm nay rực rỡ ánh đèn, đẹp như trong những câu chuyện cổ tích. Hạ Đóa Tuyết điệu đà bước đến, trên tay cầm một đĩa bánh gato đưa ra trước mặt Kì Ngôn: -Lặc Kì Ngôn, cuối cùng anh cũng đến! Lúc buổi chiều em có đến xem anh thi đấu nhưng không thấy anh đâu cả!- rồi đột nhiên nhìn thấy tôi đứng bên cạnh Kì Ngôn, Hạ Đóa Tuyết kinh ngạc chỉ tay vào tôi rồi hỏi: -Sao hai người lại cùng đến thế này? Tôi ngập ngừng định nói là chúng tôi tình cờ gặp nhau ở trên đường. Đột nhiên, một người mặc áo lông màu vàng xuất hiện trước mặt tôi, ôm chầm lấy Kì Ngôn và reo lên vui mừng: -Kì Ngôn! Em nhớ anh quá đi mất! Hành động này sao mà quen thế nhỉ? Hình như tôi đã nhìn thấy ở đâu rồi? Khuôn mặt Hạ Đóa Tuyết ánh lên vẻ kinh ngạc, còn Kì Ngôn lại tỏ ra hết sức bình tĩnh. Tôi trợn tròn mắt để nhìn cho rõ người vừa xuất hiện là ai. Là Tô Linh San! Chính là Tô Linh San mà lúc còn ở huyện Thụ Thủy đã ôm chầm lấy Kì Ngôn và lo lắng hỏi:-Anh không sao chứ? Hôm nay cô ấy mặc một bộ váy màu vàng, thứ màu mà cô ấy yêu thích. Lớp lông dày trên áo của Tô Linh San giống như một hồi ức ấm áp nhất trong mùa đông băng giá, nó nhanh chóng lôi tôi về cái mùa hè ấm áp của bốn tháng trước. -Kì Ngôn, sao anh đi mà chẳng nói gì với em? Làm cho em tìm anh muốn phát điên lên được!-đang làm nũng Kì Ngôn thì Tô Linh San nhìn thấy tôi, cô ấy liền trợn mắt, chuyển hết cơn giận dữ lên đầu tôi:-Còn cả cô nữa, La Tiểu Mạt! Cô dựa vào đâu mà mang Kì Ngôn của tôi đi mà không thèm nói với tôi một lời? Hạ Đóa Tuyết nhìn tôi bằng ánh mắt nghi hoặc. Triển Khải Dương không nén nổi tò mò, liền hỏi: -Cái con điên này là ai thế? Đầu tôi bắt đầu rối tinh lên, miệng lắp bắp: -Chuyện này…tôi cũng chỉ là một người bị hại, các người đừng oán trách tôi! Hạ Đóa Tuyết cũng bắt đầu nổi cáu. Cô ấy chạy đến kéo Tô Linh San ra rồi quát: -Con điên này, tại sao lại dám tùy tiện chạy đến bữa tiệc sinh nhật của tao rồi còn ôm chặt lấy Kì Nặc không chịu buông ra thế hả? ... Mời các bạn đón đọc Lời Thề Ước Em Không Thể Thay Đổi của tác giả Trương Vân Hân.
Lễ Tình Nhân Đến Muộn - Tử Trừng
Không muốn tâm huyết cả đời của cha bị hủy hoại, Kế Chỉ Tường đã đồng ý một "cuộc hôn nhân doanh nghiệp” với Cận Trọng Kỳ, tổng giám đốc của tập đoàn xây dựng nổi tiếng, để có thể cứu công ty của gia đình đang trên bờ vực phá sản. Bắt đầu một cuộc hôn nhân không tình yêu, Chỉ Tường vốn không hy vọng vào sự rung động của trái tim nhưng không biết từ bao giờ Trọng Kỳ đã trở thành một phần không thể thiếu trong cuộc sống của cô. Suốt ba năm cô ở bên anh, lặng lẽ vun đắp tình cảm giữa hai người, cố gắng để bước vào trái tim anh nhưng những gì cô nhận được chỉ là những tổn thương ngày một chất chồng. Vì cô vô tình xem những tấm ảnh của người anh yêu ngày xưa, anh cấm cô không được bước vào văn phòng của anh; cũng vì một cú điện thoại của người con gái ấy, anh bỏ cô lại một mình giữ căn nhà trống trong ngày Tết sum vầy của gia đình. Ngay cả khi cha cô mất, anh cũng không lựa chọn đứng cùng cô bên linh cữu mà xuất hiện như một vị khách xa lạ và đi bên cạnh anh, không ai khác, vẫn là người con gái ấy. Quá đau đớn với những tổn thương, quá mệt mỏi với những chờ đợi, Chỉ Tường bỏ lại sau lưng tất cả mọi thứ cùng một tờ đơn li hôn và ra đi. Có phải những tổn thương này đều do anh cố ý, hay tất cả chỉ là một sự hiểu lầm? Có phải những chờ đợi kia đều vô nghĩa hay đó chỉ là sự chờ đợi dài hơn để đến được một hạnh phúc lớn hơn? "Muốn tìm lại trái tim của cô ấy, thật ra không cần đến vật chất gì cả, chỉ có một thứ rất đơn giản lại có giá trị nhất là có thể đổi lấy trái tim của cô ấy, có điều, phải xem cậu có chịu bỏ ra không?" "Cái gì?” Chỉ cần cô ấy quay về, muốn điều kiện gì anh cũng đồng ý! "Trái tim, trái tim của cậu! Chỉ cần cậu trao cho cô ấy trái tim cậu, tất cả tình yêu của cậu…" *** Tử Trừng - Cô sinh ngày 17 tháng 6, chòm sao Song Tử. Cô có khuôn mặt tròn. Cô thích đọc tiểu thuyết và xem tranh châm biếm. *** Chỉ Tường được Cố Nhân Uyên đưa về chỗ trọ, cô đứng ngoài cửa cảm ơn, không có ý định mời anh ta vào trong nhà. “Vậy em cứ nghỉ đi, tôi không làm phiền nữa”, Cố Nhân Uyên không có ý kiến gì, chào tạm biệt rồi lái xe rời đi, mọi chuyện đã vậy, anh cũng dứt khoát từ bỏ. Đợi xe của Cố Nhân Uyên đi hẳn, Kế Chỉ Tường mới lấy chìa khóa trong ví ra mở cửa, ánh mắt thấp thoáng nụ cười khi nhìn xuống bụng. Chúc mừng cô, thai nhi đã được ba tháng, hiện giờ kết quả siêu âm cho thấy vẫn bình thường. Lời bác sĩ phụ sản thông báo kết quả vẫn còn vọng bên tai, những thông tin này chỉ khiến cô càng thêm đau lòng... Buổi sáng thức dậy phát hiện bao tử của mình không được thoải mái, tuy vậy Kế Chỉ Tường vẫn cố gắng đi làm, không ngờ đến trưa, ăn xong phần cơm hộp, cảm giác buồn nôn buộc cô phải chạy vào nhà vệ sinh nôn thốc nôn tháo. Mấy nữ đồng nghiệp vội gọi Cố Nhân Uyên đến chở Kế Chỉ Tường đến bệnh viện cấp cứu, không ngờ sau khi trải qua một loạt các loại kiểm tra sức khỏe mới phát hiện một sinh mạng nhỏ bé đang tồn tại trong cô ngoài dự liệu. Cũng thật nực cười! Trước đây cô ngày đêm cầu khẩn mà không sao có được một đứa con, mãi đến khi gia đình đổ vỡ, đứa trẻ mới chịu xuất hiện. Kế Chỉ Tường không thể hiểu được mọi chuyện đã xảy ra với mình! Làm sao bây giờ? Cô tuyệt đối không nạo phá cái thai đó, nếu vậy... có nên báo cho bố của đứa trẻ không? Dù sao dòng máu của anh ấy vẫn đang chảy trong cơ thể nó, nếu cô không nói, chẳng phải sẽ đoạt quyền lợi mà đứa trẻ nên có sao? “Em vẫn sống tốt chứ?”, giọng nói lạnh lùng quen thuộc bất ngờ vang lên sau lưng, Kế Chỉ Tường giật bắn người làm rơi chùm chìa khóa trên tay, quay đầu lại, cô nhìn thấy người đàn ông mà cứ ngỡ cả đời này sẽ không bao giờ gặp lại nữa. Là anh - Cận Trọng Kỳ. “Hình như anh đã làm phiền em.” Nheo mắt nhìn gương mặt trắng bệch của Kế Chỉ Tường, Cận Trọng Kỳ cúi người nhặt chìa khóa lên, sau đó nhanh nhẹn mở cửa cho cô. “Vào trong rồi nói.” Anh thuận tay kéo cô vào trong, không cho cô từ chối, rồi khóa cửa lại. “Anh ta là ai?”, Cận Trọng Kỳ đặt túi xách trong tay lên ghế, lạnh lùng hỏi thẳng Kế Chỉ Tường. Anh cũng không muốn như vậy! Những lời nói lạnh lùng này không hề xuất hiện trong dự định của anh, nhưng nhìn thấy người đàn ông khác ân cần đưa cô về tận nhà, anh lại thấy khó chịu! Không nhịn được cơn ghen của mình, những lời đó cứ thế buột ra khỏi miệng! “Anh... tại sao anh lại đến?” Làm sao anh biết được cô đang ở đây? Tại sao lại tìm đến? Kế Chỉ Tường đặt tay lên ngực, cố gắng kiềm chế cảm giác khó chịu trong người. “Là anh hỏi trước thì phải?” Nhanh như vậy đã chấp nhận người khác, trong lòng cô ấy thật ra có anh không? “Theo lẽ thường thì phải có trật tự, anh ta là ai?” Ít ra cũng để anh biết mình gặp phải đối thủ nào chứ! “Anh ấy... là chủ nhiệm trong nhà máy...”, Kế Chỉ Tường tủi thân, giọng nói ngập ngừng, cô không dám nhìn lên. Tại sao anh ấy lại đến? Anh đến để trách mắng cô sao? Cô không hiểu mình đã sai điều gì, anh có cần thiết phải lạnh nhạt như vậy không? “Nhà máy?”, nheo mắt nhìn Kế Chỉ Tường, anh lại cảm thấy đau lòng, “Em làm việc trong nhà máy?”. Cô ấy có học vấn cao, có năng lực, tại sao lại chọn công việc trong nhà máy? Cô xứng đáng có một chỗ làm việc tốt hơn, lương bổng cao hơn, cô vốn là thiên kim tiểu thư của Công ty Kế thị cơ mà! Trong ánh mắt Cận Trọng Kỳ nhìn cô, có tham lam, có khát vọng, gần như điên cuồng muốn nuốt trọn hình bóng gầy yếu đáng thương của cô! Đến khi gặp lại, anh mới biết nỗi nhớ điên cuồng trước đây của mình không bằng một phần nhỏ thực tế! “Vâng”, cô cũng không muốn giấu giếm. Nếu anh ấy đã tìm đến được đây, không thể không có cách tìm ra cô đang làm việc ở đâu, thế thì chẳng phải giấu giếm chỉ vô ích thôi sao? “Còn người đàn ông đó, tại sao lại đưa em về?” Sau khi bình tĩnh lại, Cận Trọng Kỳ bắt đầu nghi ngờ người kia có phải cũng giống như Đinh Bồi Doãn, hoàn toàn là do anh tự tưởng tượng ra hay không? ... Mời các bạn đón đọc Lễ Tình Nhân Đến Muộn của tác giả Tử Trừng.
Lang Thang Trong Trái Tim Anh - Nguyễn Sênh Lục
Trải qua tuổi thiếu niên nhiều biến cố và chia ly đau đớn, ai còn dám lang thang cùng tình yêu của mình? Nguyên Phi Ngư, cô gái luôn sống trong cuộc sống khổ cực và lạnh nhạt, gặp chàng trai Quan Nhã Dương nổi tiếng, tình yêu dường như là chuyện tất nhiên, cô khao khát được yêu, nhưng không thể nào thoát khỏi sự an bài của số phận. Thời niên thiếu, anh từng nói, anh yêu em đến mức trái tim đau nhói. Bốn năm sau, khi anh nắm tay bạn gái mới nhìn cô biểu diễn dưới nước thì trái tim ai đang đau nhói? Tình yêu là chuyện của hai người, nhưng lại không chỉ là chuyện của hai người, nên em chỉ muốn mang theo tình yêu của mình, lang thang trong trái tim anh. *** Sau ấn tượng của “Tuổi thanh xuân chôn giấu dưới bụi trần”, tôi hy vọng có thể gặp được một câu chuyện có lực viết tương tự của Nguyễn Sênh Lục. Tuy nhiên tôi gần như thất vọng hoàn toàn, bởi “Lang thang trong trái tim anh” nếu đứng độc lập là một tác phẩm khá, nhưng nếu nói nó cùng tác giả với “Tuổi thanh xuân…”, quả thật là hơi kém cỏi. “Lang thang…” có cấu trúc gần giống với “Tuổi thanh xuân…”, cũng là nhân vật nữ chính gặp lại nam chính, từ đó hồi ức thanh xuân được lần giở, đến cuối cùng thì phơi bày hoàn toàn. Nhưng nếu cách viết này làm tôi bất ngờ ở cuốn “Tuổi thanh xuân…” thì với “Lang thang…”, tôi đã phần nào đoán biết. Hoặc do Nguyễn Sênh Lục đã che giấu không khéo, được 2/3 truyện thì tôi đoán ra hết câu chuyện rồi. Xét về nhân vật, “Lang thang…” ít hơn, vì vậy tuyến truyện cũng đơn giản hơn. Một điểm trùng hợp nữa với “Tuổi thanh xuân…” là trong câu chuyện có “tỉ đệ luyến” với lắm rắm rối không thua kém gì. “Lang thang…” gần như là một thất bại của Nguyễn Sênh Lục, trước nhất vì cái bóng quá lớn của “Tuổi thanh xuân…” Không xét đến cốt truyện, chỉ nói đến hiệu ứng thì cuốn “Lang thang…” không nhận được sự quan tâm bằng. Bên cạnh đó, phần dịch thuật và biên tập còn nhiều sai sót, nhất là đoạn xưng hô anh em – anh chú… lung tung cũng khiến tôi nhiều lần bị mất cảm xúc. Thêm việc cả hai truyện tôi đọc của Nguyễn Sênh Lục đều có cảnh H, nhưng được tả rất chán, hoàn toàn không có chút cảm giác nào cả. Có vẻ Sênh Lục không muốn xoáy sâu vào nó, nhưng cách viết của cô thì tôi lại không thỏa. Thật ra bài viết này cũng không hẳn là một bài review, chỉ là tôi muốn kể lại một số cảm nhận ngăn ngắn của mình sau khi đọc truyện. Vì lần trước tôi có nói tôi sẽ tìm đọc cuốn này, nên tôi không muốn lờ nó đi. “Lang thang…” kể về câu chuyện của Nguyên Phi Ngư, cô gái sống lớn lên cùng người em không ruột rà máu mủ, Tô Hiểu Bách. Phi Ngư yêu chàng trai lạnh lùng giàu có Quan Nhã Dương, nhưng vì em trai của mình mà họ chia tay nhau. Bốn năm sau, Phi Ngư gặp lại Nhã Dương, lại một lần nữa xoay vòng trong mối quan hệ một bên là người mình yêu, một bên là người mình mắc nợ. Từ đầu đến cuối, độc giả dễ dàng nhận ra tình cảm của các nhân vật, đặc biệt Phi Ngư chỉ yêu mình Nhã Dương thì không có gì hồi hộp và khó đoán biết cái kết thúc cả. Nhân vật Nhã Dương chỉ được mỗi cái đẹp trai, ngay cả điểm thu hút độc giả là sẽ tìm cách nào để vừa yêu vừa hận, dằn vặt Phi Ngư thì cũng chẳng thấy là bao. Chỉ cần chứng kiến Phi Ngư tinh thần bấn loạn là Nhã Dương quên hết chuyện hận thù, lao vào chăm sóc cho cô. Tần Lạc, cô gái đáng yêu của truyện thì về sau chỉ vài một nguyên nhân bé con mà lao vào chuyện trả thù vớ vẩn. Nguyên nhân đưa đẩy không đủ mạnh để một người lạc quan như Tần Lạc trở nên thay đổi. Mối quan hệ rạn nứt với Phi Ngư đến cuối cũng bị bỏ ngỏ. Còn Hiểu Bách, người tôi những tưởng sẽ gây ấn tượng cũng hiện lên một cách vật vờ, thiện không ra thiện, ác không ra ác. Đoạn trò chuyện cuối cùng của Hiểu Bách và Nhã Dương quá chóng vánh và đơn giản. Tác giả đã gấp rút giải quyết vấn đề bằng cách tống Hiểu Bách sang Nhật cùng lời hẹn ước 3 năm, nhưng 3 năm sau mọi việc cùng bị chín ép bằng vài câu thoại. Thật lòng, dẫu muốn phân tích sâu xa hơn, tôi cũng không biết phải nói cái gì. “Lang thang…” quá đơn giản để bàn bạc nhiều hơn. Ngay cả nhân vật để mình yêu thích cũng không có. Điều vớt vác duy nhất là Quan Quan xuất hiện khá nhiều trong truyện, với dòng thời gian và chuỗi sự kiện tương đối trùng khớp. Quan Quan vẫn là Quan Vi Trần của “Tuổi thanh xuân…”, sẽ dùng vài cách kỳ lạ để chữa tâm lý. Cái tên Tử Nguyệt Vi Trần cũng rất hay. Anh là điểm sáng le lói trong một tác phẩm vụng về, là điều duy nhất níu kéo tôi ráng đọc hết truyện.   Mời các bạn đón đọc Lang Thang Trong Trái Tim Anh của tác giả Nguyễn Sênh Lục.