Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Nam Nữ Độc Thân

Vì truyện này văn án có mà như không nên mình tóm lược sơ qua về nội dung truyện. “Độc thân nam nữ” kể về bốn năm cuộc đời (từ 24 tuổi đến 27 tuổi) của cô gái Hứa Tĩnh. Hăm bốn tuổi, đúng là độ tuổi vàng trong văn hóa Á Đông để các mẹ, các dì, các cô, các bác, bà con xa láng giềng gần, bạn thân đồng nghiệp hối thúc bạn… kết hôn. Hứa Tĩnh cũng không ngoại lệ, tuy cô học hành tới nơi tới chốn, có được một công việc khá tốt song chuyện cô hăm bốn vẫn chưa mảnh tình vắt vai trở thành đề tài nóng sốt mà mỗi độ lễ tết là mọi người lại lôi ra bàn tán. Với một cuốn ngôn tình sủng ngọt văn thông thường thì đây chính là thời điểm vàng để nam chính xuất hiện, nhưng không, vì đây là một cuốn nữ cường sảng văn cho nên nữ chính tự mình đánh bay bảy bảy bốn chín loại yêu quái, vượt qua chín chín tám mốt kiếp nạn để giữ vững chủ nghĩa độc thân của mình. Muốn độc thân có dễ không? Xin thưa là khó hơn nhiều so với lấy đại một tấm chồng. Để được độc thân, điều kiện tiên quyết là phải độc lập về kinh tế. Mấy cụ Các Mác mà nói thì cấm có sai, cơ sở hạ tầng quyết định kiến trúc thượng tầng, nếu trong tay mà không có tiền thì nói chẳng ai thèm nghe, đặc biệt là bậc cha mẹ trong nhà. Hứa Tĩnh cũng hiểu rõ điểm này cho nên trọng tâm cuộc đời cô dồn hết vào chuyện kiếm tiền. Phải kiếm được nhiều tiền thì mới mua được nhà, phải kiếm được nhiều tiền thì đời sống mới thoải mái, và hơn hết là, nếu cô kiếm được nhiều tiền thì cô có thể mua được tự do cho chính bản thân mình. Tuy đây là một cuốn sảng văn nhưng tác giả không quá o bế nữ chính, cho cô một bước lên mây, kiếm tiền dễ như trở bàn tay mà tiến hành tuần tự từng bước một. Mới đầu nữ chính cũng phải cật lực làm việc chốn công sở, sau đó tìm thấy con đường khác có tương lai hơn mới bung ra làm riêng, cá nhân mình cảm thấy đây là con đường thực tế mà bất cứ kỹ sư công nghệ thông tin nào cũng có thể học hỏi theo (nữ chính là dân IT lập trình game). Nếu có chi tiết nào trong truyện mình cảm thấy hơi hư cấu thì đó là giá nhà trong truyện này có vẻ thấp hơn mặt bằng chung giá nhà trong các truyện khác rất nhiều, điều này cũng khiến hành trình tự thân kiếm tiền mua được một căn chung cư nho nhỏ cho riêng mình của nữ chính không phải là một ước mơ quá sức xa vời. Điều kiện thứ hai để được độc thân đó là phải có một cái đầu lạnh và một ý chí sắt đá. Khi bạn tới tuổi kết hôn, xung quanh bạn sẽ có biết bao nhiêu người hối thúc, thậm chí ép buộc bạn phải cân nhắc tới vấn đề đó. Nếu bạn là một người yếu lòng thì đôi khi sẽ đi một bước sai bỏ lỡ cả đời. Hứa Tĩnh thì không như vậy, cô hứng chịu áp lực từ chuyện bị hối thúc hôn nhân, nhất là từ mẹ cô và bà bác cực phẩm, nhưng cực kỳ tỉnh táo mà tự định đoạt số phận của chính mình và thành công thuyết phục mẹ cô tin tưởng quyết định của cô là đúng. Có trong tay hai điều kiện này, thì không những nữ chính Hứa Tĩnh mà chắc chắn ai cũng có thể yên tâm thoải mái mà độc thân. Truyện này có hai kết cục, kết cục một no couple, nữ chính vẫn giữ vững chủ nghĩa độc thân không gì lay chuyển được của mình. Kết cục hai có nam chính, nam chính này có tình đồng chí đồng cam cộng khổ vì bị hối thúc hôn nhân với nữ chính, anh này tính cách có xu hướng củi gạo mắm muối hơn mấy anh nam chính thông thường. Hai người từ bạn lâu ngày thành người yêu, nam chính nảy sinh tình cảm và theo đuổi nữ chính trước, Cách Mạng tới mãi ngoại truyện hai mới thành công (ngoại truyện 1 là no couple nên tất nhiên là anh rớt đài rồi). “Độc thân nam nữ” không chỉ là một cuốn ngôn tình chỉ đọc để giải trí rồi quên đi, mà nó còn có tác dụng cổ vũ chị em bạn dì hãy tranh đấu cho hạnh phúc và tiền đồ của bản thân. Trong truyện không chỉ toàn nhân vật chính diện mà còn có cả những thể loại cực phẩm đến câm nín, chẳng hạn như bà bác ngoa ngoắt của Hứa Tĩnh, hay những vị đồng nghiệp bề ngoài đon đả nhưng lại bằng mặt không bằng lòng với nữ chính. Truyện mở ra một bầu không khí cuộc sống rất thực tế, chẳng có màng gió tanh mưa máu nào song lại khiến người đọc nhiều khi thấy nghẹn ngào vì thấy chính mình và những vấp váp, khó xử mình đã từng chịu trong đó. Cuốn truyện này rất thích hợp để an ủi những cô gái đang tới tuổi lấy chồng, đứng trước áp lực bốn bề của việc bị thúc ép hôn nhân song vẫn không cam lòng mà lấy đại một tấm chồng cho xong. Truyện này mình đã đọc hơn một năm trước, vì dạo này có đọc bộ combo ba cuốn của tác giả Vãn Tình, thấy tư tưởng hai tác giả khá giống nhau nên mới chợt nhớ ra và đề cử. Dưới đây là một trích đoạn trong phần giới thiệu tác phẩm “Độc thân nam nữ”, có thể xem như đại diện cho thông điệp mà tác giả muốn gửi gắm xuyên suốt cuốn truyện (mà hình như đoạn này tác giả trích dẫn từ một tác phẩm khác thì phải). "Sao cô không kết hôn đi? Cô xinh xắn nhường ấy kia mà." "Tôi nói cô nghe, ngay cả ý định kết hôn tôi cũng không có. Cho dù có nhiều đàn ông ưu tú tìm tới cửa thì cũng thế thôi, tôi nhất định sẽ không suy suyển. "Đàn bà con gái mà có suy nghĩ như vậy thật kỳ cục." "Tôi nghĩ chắc tôi sẽ mãi mãi không kết hôn đâu. Nếu duyên phận chưa tới thì sao tôi phải vội vã làm gì? Tôi cơm áo không lo, cuộc sống thú vị, tôi không tin mấy bà nội trợ có thể sống hạnh phúc hơn tôi bây giờ." "Nhưng nếu thành gái lỡ thì thì đáng sợ lắm." "Nếu như tôi dốt đặc cán mai, suốt ngày lải nhải mấy chuyện lông gà vỏ tỏi, tán dóc cho qua ngày đoạn tháng thì tôi sẽ kết hôn ngay. Nhưng mà, đừng lo, vì tôi sẽ trở thành một cô gái lỡ thì giàu có, chỉ có loại gái lỡ thì chán nản nghèo khó thì mới trở thành trò cười cho người ta mà thôi." *** 28 tuổi đầu mùa hè. Hứa Tĩnh mặc vào đầu màu xanh biếc ngang gối váy dài, thân trên dựng cái nát hoa nhỏ áo choàng, trên chân phối chính là màu trắng đáy dốc giày. Cách ăn mặc tốt về sau, nàng nghiêm túc chiếu chiếu tấm gương, bảo đảm mình mỹ mỹ sau chuẩn bị đi ra ngoài. Trước khi đi, nàng chuyên môn trấn an ngốc nữu, "Cơm trưa đặt ở bát cơm bên trong a, một người ở lại nhà phải ngoan a, ban đêm ta liền trở lại." Ngốc nữu lắc lắc cái đuôi, an tĩnh nhìn xem chủ nhân rời đi. Mười một giờ trưa, Hứa Tĩnh tại hẹn xong nhà hàng Tây bên trong nhìn thấy Vệ Giang, gặp mặt câu nói đầu tiên là, "Ngày hôm nay ta có thể đánh ngươi rồi sao?" "Không thể." Vệ Giang nghiêm túc lật xem menu, thuận miệng đáp câu, sau đó hỏi, "Ngày hôm nay ăn bò bít tết, ngươi muốn mấy phần quen?" "Tám phần." Hứa Tĩnh hơi bất đắc dĩ, "Kết giao đều nửa năm, ngươi còn chưa hết hi vọng đâu?" "Ngươi chán ghét ta a?" Vệ Giang hỏi. "Không ghét." Hứa Tĩnh thành thật lắc đầu. Cái gọi là hẹn hò, nàng một mực là coi như bằng hữu tụ hội tới. Cùng Vệ Giang ở chung, nàng cảm thấy rất nhẹ nhõm, cũng không căm ghét. "Vậy ta tại sao phải hết hi vọng? Vạn nhất ngày nào ngươi liền động tâm đâu?" Vệ Giang rất bình tĩnh. Lần thứ nhất bị Hứa Tĩnh hỏi "Ngày hôm nay ta có thể đánh ngươi sao" lúc, thật sự là hắn hốt hoảng hạ. Bất quá về sau hắn liền phát hiện, mỗi lần hẹn hò Hứa Tĩnh đều sẽ hỏi vấn đề này, tựa như là tại trưng cầu ý kiến của hắn, nhưng kỳ thật cùng gặp mặt nói "Chào ngươi" không có khác nhau. Cho nên dần dần, hắn lựa chọn không nhìn thẳng. "Biết ta có bao nhiêu kiên quyết, ngươi không sai biệt lắm cũng nên từ bỏ đi?" Hứa Tĩnh hỏi. "Ngươi hiểu được ta đối với ngươi quấn quít chặt lấy, không chịu bỏ qua, làm sao không mềm lòng nhận lấy ta?" Vệ Giang hỏi lại. Liếc mắt đối diện, hắn cười lên, "Cùng gặp mặt ta, thế mà xuyên xinh đẹp như vậy, giống như là tỉ mỉ cách ăn mặc qua." "Đó là bởi vì muốn mặc cho mình nhìn. Nhìn thấy mình thật xinh đẹp, ta tâm tình sẽ biến tốt." Hứa Tĩnh thở dài, "Ngươi rất tốt, thật sự rất tốt, chỉ là ngươi yêu đương tìm nhầm người. Làm gì không phải tại ta trên ngọn cây này treo cổ? Nếu như ngươi đưa ánh mắt thả tại cái khác trên người cô gái, còn nhiều người nguyện ý cùng ngươi ngọt ngào yêu đương." Mời các bạn đón đọc Nam Nữ Độc Thân của tác giả Khinh Vân Đạm.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Thâm Độ Chí Tình - Y Đình Mạt Đồng
Văn án: Một lần ý loạn tình mê khiến Trang Duy kiêu ngạo gặp gỡ Cố Diễm. Một năm sau Trang Duy về nước, Cố Diễm từng bước xâm nhập vào sinh hoạt của cậu, làm cho cậu hiểu được rõ ràng yêu một người đáng giá để yêu, không chỉ gặt hái được tình yêu mà còn là thành tựu của chính mình. Lời editor: Sau khi cày Tuyệt đối phù hợp, tui đã bị 4 anh em nhà họ Cố hớp hồn và bắt đầu lùng sục các truyện trong cùng hệ liệt, nhưng tác giả chỉ mới viết về Cố Hủ và Cố Diễm, còn Cố Hàm và Cố Ngạo thì vẫn chưa thấy, nếu có thì tui sẽ bao thầu luôn ^_^ Mình edit xong chương nào là post chương đó luôn nên vẫn có một vài lỗi edit, sau khi edit hoàn thành trọn bộ mình sẽ beta lại một lần nữa, khi đó mình sẽ up link down bản word và prc hoàn chỉnh, m.n không cần phải copy từng chương ^_^ Cảm ơn bạn YunaQ đã giúp mình des bìa truyện ^_~ Mời các bạn đón đọc Thâm Độ Chí Tình của tác giả Y Đình Mạt Đồng.
Anh Tỉnh Lại Đi - Kiều Diêu
Bạn cùng phòng bị người ta trêu đùa tình cảm, buồn bã tuyệt vọng, không thiết ăn uống, tâm trạng xuống dốc không phanh. Cố Kỳ không chịu nổi nữa, quyết định thay bạn đi đòi lại công bằng. “Tớ muốn xem xem cô gái kia quyến rũ thế nào, mà làm cậu điên đảo như thế này.” Sau đó, Cố Kỳ chặn Lục Phán Phán ở góc tường, mặt dày mày dạn nói: “Chị à, chị cũng hôn tôi một cái đi?” • Giải đấu bóng chuyền, nhiệt huyết cạnh tranh. • Tình chị em. • Quản lý đội bóng x vận động viên chủ lực.   Mời các bạn đón đọc Anh Tỉnh Lại Đi của tác giả Kiều Diêu.
Mối Tình Đầu Của Anh (Hắn Tiểu Mối Tình Đầu)
“Toàn khối đều biết, lão đại của trường cấp ba Thịnh Hoa ghét nhất là nữ sinh tên Đồng Miểu mới chuyển tới. Chỉ cần ai đó khen “tiểu Miểu” một câu, Tư lão đại nhất định sẽ cùng người đó trở mặt. Cho đến ngày đó trời mưa to, Đồng Miểu ở sân thể dục ngã vỡ đầu gối, Trạm đại ca thật cẩn thận nâng tiểu Miểu cẳng chân, thương tiếc hôn lên miệng vết thương. Biểu tình đó, chính là thương tiếc đến tan nát tâm can.”* Bởi vì bọn họ không biết, một năm về trước, trong lần tình cờ gặp gỡ tại bệnh viện đã khiến Tư Trạm trúng tiếng sét ái tình với Đồng Miểu. Đáng tiếc, cô lại là con gái của người phụ nữ mà ba Tư đem lòng yêu thương. Quan hệ của bọn họ, tiến một bước cũng không được, lùi một bước lại không xong. Trong một năm ấy, Tư Trạm đã cố gắng loại bỏ những suy nghĩ về Đồng Miểu ra khỏi đầu, cũng cố gắng học cách chấp nhận cô sẽ trở thành “em gái tương lai” của mình. Thế nhưng, trong giây phút Đồng Miểu xuất hiện ở cầu thang nơi phòng học của anh, Tư Trạm liền biết, bản thân sẽ không thể nào buông tay cô được nữa. Tuy nhiên, bởi vì mối quan hệ khó nói của người lớn, khiến cho Đồng Miểu lúc đối mặt với Tư Trạm không còn được tự nhiên, thậm chí là cố ý trốn tránh. Còn Tư Trạm, anh chính là mắc bệnh “kiêu ngạo”, rõ ràng trong lòng thích người ta chết đi được, đến nỗi buổi tối sợ "tiểu Miểu" nhà mình đi lạc đường còn cố ý theo phía sau. Vậy mà, khi anh gặp mặt cô thì lúc nào cũng thích cợt nhả, còn giả bộ chán ghét. Để sau này, Tư Trạm rốt cục cũng biết hai chữ “nghiệp quật” được viết riêng cho mình là như thế nào. Là ai nói, “không thích người chưa trưởng thành sao?”. Thế nhưng, ai lại vì cái người “chưa trưởng thành kia” mà đi mua thạch, mua kẹo. Còn vì thấy người ta bị bắt nạt mà xông vào đánh nhau, khiến cho bản thân bị giáo viên chủ nhiệm mắng cho một trận tơi tả. Là ai nói “không có cửa làm bạn gái” ư? Vậy mà sau này, không biết ai vì theo đuổi con gái nhà người ta mà tất bật bay qua bay lại giữa hai thành phố, chỉ để nói một câu “Năm mới vui vẻ”.  Cũng không biết là ai, suốt ngày ăn vạ bên người Đồng Miểu, đòi danh đòi phận nữa cơ. Cuối cùng, trải qua rất nhiều năm, vượt qua rất nhiều sự kiện, mặc kệ cỡ nào phong ba sóng gió, từ đồng phục học sinh đến váy cưới rạng rỡ, Tư Trạm và Đồng Miểu cũng chưa từng tách ra.  "Tiểu Miểu", rất nhiều năm trước em là mối tình đầu của anh, sau lại biến thành vợ anh, rồi trở thành mẹ của con anh và vẫn luôn là viên ngọc Tư Trạm anh muốn bảo vệ cả đời. *** Tháng chín khai giảng, thời tiết khô nóng ngay cả một ngọn gió còn không có,hoa lan bạc nở khắp, mặt đất được trang điểm một tầng màu trắng của cánh hoa. Không khí mềm như bông ngọt giống như được lẫn vào kẹo bông gòn. Trên con đường đá cuội của cao trung Thịnh Hoa, có hai con bồ câu trắng béo đang tung tăng nhảy nhót ăn hạt cây, giương cổ tinh thần phấn chấn. Trên trán Đồng Miểu thấm một tầng mồ hôi mỏng hơi làm ướt tóc mái màu nâu. Cô nhẹ nhàng nhấp môi, đưa đôi mắt hạnh nhìn xung quanh hoàn cảnh lạ lẫm. "Con đã nhận được giấy báo trúng tuyển của Thịnh Hoa, mẹ cho con chuyển tới Thịnh Hoa rồi, con thả lỏng được rồi chứ?" Đồng Mỹ Quân ngồi xổm xuống, nhẹ nhàng vỗ cánh tay trắng nõn như sứ của thiếu nữ. Đồng Miểu ngoan ngoãn gật đầu, cô từ trước đến nay đều rất có ý tứ với mẹ. Đồng Mỹ Quân mặc một chiếc váy dài, váy rũ đến trên cỏ giống một đóa hoa bách hợp đang nở rộ. "Mẹ, con mỗi ngày đều có thể nhìn thấy người sao?" Đồng Miểu trầm ngâm sau một lúc lâu, cuối cùng cũng do dự phát ra tiếng. Thịnh Hoa cách trung tâm thành phố quá xa, xem ra cô muốn trọ ở trường, nhưng mẹ không chiếu cố mà nói...... "Mẹ tới chăm sóc con một lần, con không cần lo lắng, nơi này còn có A Trạm chiếu cố cho con." Đồng Mỹ Quân hiểu lầm cô có ý tứ, ở một nơi lạ lẫm sẽ không quen. Đề cập tới con của Tư Khải Sơn, Đồng Mỹ Quân thư thái cười. Đồng Miểu lại rũ đôi mắt xuống, không dấu vết mà cắn má thịt. A Trạm. Cô hơi nâng mắt lên, mang theo hơi nước nhìn về phía khuôn mặt tinh xảo của mẹ: "Mẹ, người sẽ kết hôn cùng với ba của Tư Trạm sao?" Nụ cười của Đồng Mỹ Quân có hơi cứng đờ, bà mở to mắt: "Tiểu hài tử như con quản nhiều chuyện như vậy làm gì, con cứ an tâm hưởng thụ cuộc sống học đường, thuận tiện giúp A Trạm học văn hóa, ba thằng bé rất hy vọng các con cùng nhau đậu Thanh Hoa đấy." Đồng Miểu gật đầu, thuận theo đáp ứng: "Con biết rồi." Đồng Mỹ Quân mở túi Gucci ở trên cổ tay ra, từ bên trong lấy ra một chùm chìa khóa, cười điềm đạm với Đồng Miểu nói: "Đây là chìa khóa chung cư gần trường Thịnh Hoa của ba A Trạm, kí túc xá của trường cũng không tiện, con chuyển đến ở cùng A Trạm đi, các vật dụng mẹ đều giúp con thu dọn rồi." Đồng Miểu duỗi tay niết chìa khóa, gắt gao nắm chặt trong lòng bàn tay. Chìa khóa bén nhọn nhô lên đè trong lòng bàn tay mịn màng, hơi có chút đau đớn. Cô không muốn, nhưng cô đồng ý. Ba Tư Trạm giúp mẹ cô có cuộc sống tốt, phải có chút báo đáp, cô giúp Tư Trạm nâng cao thành tích học tập, cũng coi như là một loại báo đáp đi. "Phải ở chung với A Trạm thật tốt, tương lai các con nói không chừng lại trở thành là anh em." Đồng Mỹ Quân dứt lời, có chút ngượng ngùng cười cười. Ngoài cổng trường siêu xe vang lên hai tiếng tích tích, bà sung sướng vẫy vẫy tay, quay đầu lại tới vỗ vai Đồng Miểu, liền chạy chậm tới phía ô tô. Đồng Miểu ở Đồng Mỹ Quân sau lưng cong lên đôi mắt cười cười, sau đó đi hướng phòng giáo vụ. Chỉ cần mẹ có thể vui vẻ là tốt rồi. Chú Tư vì cô mà liên hệ với chủ nhiệm, hết thảy đều an bài thỏa đáng, chỉ còn chờ cô xách cặp nhập học. Hết thảy đều không tệ lắm, chỉ là Tư Trạm...... Làm cô có chút đau đầu.   Mời các bạn đón đọc Mối Tình Đầu Của Anh (Hắn tiểu mối tình đầu) của tác giả Tiêu Thất Lục Đề.
Tiểu Thư, Ăn Xong Xin Thanh Toán - Lăng Hề Hề
Thân thể vui vẻ không sánh bằng tình yêu ngọt ngào. Tình yêu ngọt ngào là bởi vì tâm hồn hòa hợp. Thì ra là chuyện tình 1 đêm lại tuyệt vời như vậy. Đêm đó cô đã cho Thẩm Mặc trải nghiệm cao trào chưa từng có. Vì cô, Thẩm Mặc phá bỏ quy tắc tình một đêm. Lòng yêu không dứt lưu lại số điện thoại của cô. Nhưng ngược lại, cô thoải mái không để tâm.Chưa từng liên lạc với anh, đã vậy cô còn lặn mất tăm. Chỉ vì đêm đó anh không chỉ bỏ lỡ tung tích của cô gái nhỏ, mà còn mất đi bản lĩnh đàn ông. 5 năm, suốt 5 năm ròng rã đối mặt với vô số người đẹp, anh vẫn không “ngóc đầu” lên được. Cho đến hôm nay,Thẩm Mặc mới gặp một người khiến anh uốn éo “muốn” động vào phái nữ. Anh bước đến đánh giá từ đầu tới chân cô gái xinh đẹp trước mắt. Chỉ là cạnh chân nàng là vật gì thế kia? Vật kia lại còn không khách sáo mà chạy tới nói với anh: “Chú, con muốn đi tiểu một chút! Giúp con…” Chính là đứa con riêng của cô, nhưng không khiến anh mất niềm đói khát với cô! *** Chu Dĩ Mạt đột nhiên xoay lại nhìn anh, đối diện với ánh mắt của làm cô có chút xấu hổ, Thẩm Mặc thấy bộ dạng này của cô thì không nhịn được cười. Thật ra lúc mới đầu anh chỉ để ý tới vẻ bề ngoài của cô sau đó lại bị thân thể của cô hấp dẫn, từ từ tham gia cuộc sống của cô lại bị sự kiên cường của cô làm cho cảm động. Cô còn nhỏ như vậy mà đã gánh chịu tất cả đau khổ uất ức, thật sự không hề dễ dàng chút nào. Lúc trước anh nói đến chuyện kết hôn một phần cũng là vì Chu muội, anh tự nói với mình vì anh muốn cho cho Chu muội một gia đình hoàn chỉnh nhưng một phần là cũng vì cô. Hôm nay nghĩ lại, ngay lúc đó anh cũng không có suy nghĩ sâu xa, tại sao lại là cô? Hoặc giả anh sớm đã yêu cô chẳng qua là anh không biết. Hôm nay kết cục như vậy đối với anh mà nói là hoàn mỹ nhất. Anh đã có hai người quan trọng nhất trong đời. Lúc này họ rúc vào người anh, ngọt ngào mỉm cười, đây là chính là một loại tin tưởng. Đối với anh mà nói là thật sự quá thỏa mãn. Chờ Chu muội chơi mệt mỏi, Thẩm Mặc dẫn cả gia đình ba người đi ăn cơm ở khu vực gần đó. Cô bé thật vui vẻ, gật gù đắc ý nói: “Ba, mấy món này ăn thật ngon.” “Thích thì ăn nhiều một chút.” Thẩm Mặc biết cuộc sống trước đây của hai mẹ con chỉ cần ấm no, không được hưởng thụ nên hôm nay anh muốn bù đắp, cho họ hưởng thụ tất cả mọi thứ, chỉ cần hai người thích anh sẽ cho. Chu Dĩ Mạt ăn cơm xong vẫn cảm thấy còn mệt mỏi, không thẩy hăng hái nổi nên Thẩm Mặc hủy bỏ kế hoạch đi chợ đêm buổi chiều, về phòng nghỉ ngơi. Vì ở ngoài nên ba người chỉ cần một phòng. ... Mời các bạn đón đọc Tiểu Thư, Ăn Xong Xin Thanh Toán của tác giả Lăng Hề Hề.