Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Trăng Trong Lồng

Trung Quốc, năm 1997. Trật tự các bang phái ở 3 thành phố lớn là Thượng Hải, Macau và Hồng Kong vừa được sắp xếp lại không lâu nhưng cũng chỉ là thế cục tạm thời. Người đứng đầu Trần Tông Nguyệt, là một người đàn ông 40 tuổi có vẻ ngoài anh tuấn cường tráng, trầm tĩnh như nước nhưng mức độ tàn nhẫn thì còn nổi tiếng hơn cả diện mạo. Trong một góc nhỏ của thành phố Thượng Hải, cô gái Hoàng Anh trẻ trung xinh đẹp chuẩn bị bước sang tuổi 20. Cha cô mắc nợ bị người ta chém chết, mẹ nghiện ngập đang ở tù. Nhưng hoàn cảnh như vậy, không ngăn nổi sự trưởng thành đầy khí chất của Hoàng Anh. Nhờ có người anh họ theo Trần Tông Nguyệt làm tay chân, cô quen được anh. Đối với một người ở trên cao như Trần Tông Nguyệt, Hoàng Anh hiểu rất rõ vị trí của mình. Trái tim thiếu nữ loạn nhịp trước sức hút quá lớn của anh nhưng cô cũng không có ý định kìm lại. Muốn gặp thì lập tức chạy đi gặp, tìm đủ mọi lý do. Muốn hỏi thì hỏi, đủ mọi chuyện trên đời. Trong lòng cô, cảm giác đối với anh chính là kính đến sinh tình. Vừa sợ vừa yêu, không thể không sợ mà cũng không thể không yêu.   Kỳ lạ thay, Trần Tông Nguyệt âm trầm lạnh lùng đó cũng rất kiên nhẫn với cô. Lúc chỉ có hai người, anh đôi khi còn tỏ ra một chút tùy hứng quan tâm, một chút cưng chiều ưu ái. Hoàng Anh nào có thể cưỡng lại được mật ngọt như thế này, không chút nghĩ ngợi chính thức xem anh là chỗ dựa. Bất cứ khó khăn uất ức gì dù là nhỏ nhất, cô cũng chạy đến tìm anh. Vậy nên, không nhanh không chậm, hai người cách nhau 20 tuổi hút chặt lấy nhau như hai thỏi nam châm. Trần Tông Nguyệt có được chỗ đứng trong bang hội như ngày hôm nay, đâu phải chuyện dễ dàng. Không nói tới ân oán ngày xưa, chỉ bằng vị trí của anh hiện giờ, nếu anh nói không, thì chắc chắn Hoàng Anh có tài giỏi đến đâu cũng không thể bước vào cuộc đời của anh nửa bước. Thế nhưng, anh lại cho cô vào để dần dần “được phép” hiểu về anh.  Ở nhà của Trần Tông Nguyệt, cô gặp được Lý Giai Hoàn. Theo như tin tức mà mọi người đều biết, cô ta chính là cháu nội của Chu lão gia Chu Trần Câu, cũng chính là cha nuôi của Trần Tông Nguyệt. Nói như vậy nghĩa là, cô muốn ở bên cạnh anh kiểu gì cũng phải giáp mặt cái cửa ải này. Mà quả thật, hoàn cảnh tạo nên tính cách. Cô nàng Lý Giai Hoàn, sinh cùng ngày cùng tháng cùng năm với Hoàng Anh, nhưng sống trong cảnh nhung lụa từ nhỏ khiến cô ta chẳng coi ai ra gì. Trong mắt cô ta, Hoàng Anh chỉ giống như đám phụ nữ rẻ tiền suốt ngày đeo bám Trần Tông Nguyệt. Suy nghĩ như vậy, thái độ đương nhiên không thể khác, cô ta không có lời nói nào sạch sẽ dành cho Hoàng Anh. Nhưng mà có điều, cô ta đánh giá sai đối tượng rồi. Hoàng Anh cho dù lớn lên trong bần hàn và những trận đòn từ sự oán hận không lý do của người mẹ nghiện ngập, cô cũng không phải là một cô gái dễ bắt nạt. Sự thật là mấy trò vặt của Lý Giai Hoàn chẳng làm gì được Hoàng Anh cả, thậm chí còn bị cô cắn ngược lại. Cũng chẳng còn cách nào khác, Lý Giai Hoàn chỉ có thể ngậm đắng nuốt cay nhìn cô thoải mái ở bên cạnh Trần Tông Nguyệt. Nhưng đó chưa phải là tất cả, sở dĩ Lý Giai Hoàn phần nào e ngại Hoàng Anh còn bởi vì từ trên người cô luôn tỏa ra một loại khí chất mà không phải ai cũng có được. Cô không phải xinh đẹp nhất nhưng tuyệt đối là xinh đẹp, vừa có nét thanh thuần đáng yêu của một thiếu nữ đang dậy thì, lại có nét quyến rũ của một con hồ ly biết cách dụ hoặc đàn ông. Nhưng tất cả những mặt đó chỉ có Trần Tông Nguyệt được thưởng thức. Cho nên, dù mục đích ban đầu của anh có là gì đi nữa, dường như nó cũng đang dần thay đổi.  Bản thân Hoàng Anh cũng không biết tại sao mình lại được Trần Tông Nguyệt để mắt đến, cũng không biết sự tự tin của mình từ đâu mà có. Nhưng Trần Tông Nguyệt lại biết. Cốt cách của cô, chính là từ dòng máu chảy trong người. Không phải vô duyên vô cớ mà mẹ cô lại thường xuyên đánh đập cô, cũng không phải thần duyên số mỉm cười để cô đến bên Trần Tông Nguyệt. Tất cả mọi thứ đều có liên quan đến thân phận thật sự của Hoàng Anh, cũng là của Lý Giai Hoàn. Sự ích kỷ của một người cha không ra gì đã khiến cuộc đời của hai cô gái có duyên sinh cùng ngày, lại hoàn toàn thay đổi. Đúng vậy, Hoàng Anh mới chính là cháu gái ruột của Chu lão gia, ông trùm khét tiếng một thời.  Lý Giai Hoàn sống 20 năm trong cái nôi của băng đảng xã hội đen, dù cố hết sức bắt chước thì cũng chẳng thể nào có nổi phong cách ấy. Thế nhưng Hoàng Anh, dù sống ở khu ổ chuột thì sự ngông cuồng và bản lĩnh của dòng máu bang hội vẫn sục sôi trong người. Cho nên, người có thể đứng cạnh Trần Tông Nguyệt chỉ có thể là Hoàng Anh cô mà thôi. Hai con người vốn dĩ đã có suy nghĩ không giống với bình thường, ở cạnh nhau chính là phù hợp nhất. Trần Tông Nguyệt xuất phát từ thù hận năm xưa, cả gia đình anh bị Chu lão gia đuổi cùng giết tận mới tiếp cận Hoàng Anh. Kế hoạch ban đầu chính là khiến cho cô yêu anh, sau đó… không kịp có sau đó, thì anh lại yêu cô mất rồi.  Tình yêu của Trần Tông Nguyệt thật sự rất quái dị, bởi vì anh hận cô, nhưng lại không thể để cô chết. Bao nhiêu năm sống bằng thù hận, nếu cô chết rồi, anh phải sống tiếp thế nào đây?  Thế nên, cuối cùng Trần Tông Nguyệt lấy trái tim mình ra để đặt cược. Anh cược rằng, Hoàng Anh sau khi biết được thân thế của mình có phản bội anh hay không? Cô là con chim Hoàng Anh, có thể bị anh nhốt trong lồng nhưng anh lại không đủ tự tin có thể nắm giữ trái tim cô. Anh không giỏi cá độ, nhưng lần cược này anh thắng.  Hoàng Anh biết được thân thế, nhưng cô không hề mảy may quan tâm. Mối quan tâm của cô chưa bao giờ thay đổi. Anh là trời, là đất, là duy nhất, là tất cả. “Chỉ cần anh là Trần Tông Nguyệt, là Hollywood của cô, cô sẽ nguyện làm một ngôi sao xinh đẹp, vứt bỏ luân thường và đạo lý.” Ở vào thời đại đó, yêu một người đáng tuổi bố mình đã là vượt khỏi luân thường rồi. Nhưng Hoàng Anh không ngại, cô có một tình yêu chấp niệm đối với Trần Tông Nguyệt. Cô ích kỷ, cô chiếm hữu, một cách rất “xã hội đen”.  “Anh không yêu em cũng không sao, anh thương em là được, em sẽ yêu anh, sau này anh chính là người thân của em.” Có thể trong một hoàn cảnh khác, người con gái nói ra câu này sẽ nhận được không ít sự đánh giá. Nhưng đối với Hoàng Anh, suy nghĩ này lại hoàn toàn chấp nhận được. Cô lớn lên không có tình thương của cha, mẹ ở tù nhiều hơn ở nhà, về thì chỉ đánh cô đến chết đi sống lại. Lúc đó, người che chở cho cô chính là Trần Tông Nguyệt.  Rồi đột nhiên ở đâu bỗng xuất hiện một người muốn cô gọi bằng ông nội, muốn cô giúp ông ta ép chết anh. Con người không có tình thương thì lấy đâu ra thù hận? Đương nhiên cô không thể mà cũng sẽ không giúp. Cũng giống như việc cô chưa bao giờ bắt anh phải nói yêu cô, vì cô biết rằng, bắt anh thừa nhận tình yêu với kẻ thù cũng chẳng khác nào giết anh thêm lần nữa. Thật ra bản thân Hoàng Anh cũng đang đặt cược cho chính mình. Cô cược rằng, tình yêu của cô có đủ khiến Trần Tông Nguyệt quên đi rằng cô là cháu gái của kẻ thù, để có thể cho cô tiếp tục ở cạnh anh hay không?  Hoàng Anh đã đen đủi ngay từ lúc sinh ra cho đến ngày gặp được anh. Có lẽ tất cả vận may của cả đời đều dồn hết cho lần cược này. Nên, cô thắng. Trong ván bài của số phận này, Trần Tông Nguyệt và Hoàng Anh đều thắng. Những người gây ra tội ác năm xưa đều phải trả giá đắt. Đây không phải là câu chuyện của những nhân vật cổ tích, mà là hiện thực của xã hội thời bấy giờ. Có thù phải trả, muốn thắng phải mạnh.  Trần Tông Nguyệt tay nhuộm đầy máu tanh, đạp lên xác người để bảo toàn mạng sống. Hoàng Anh không vị nể máu mủ tình thân, chỉ quan trọng tương lai của cô và Trần Tông Nguyệt. Nói họ ích kỷ cũng được, nói xã hội không công bằng cũng không sai. Bởi vì vốn dĩ, ở tại thời điểm đó, cảnh sát và xã hội đen chính là bằng hữu, trắng đen không thể phân định rạch ròi. Pháp luật còn không minh bạch, thì công bằng xã hội có cần được nhắc đến không?  Đương nhiên, thời đại ấy qua rồi, cho nên chúng ta cũng không cần dùng đạo đức quá khắt khe để đánh giá, hãy coi như đang xem lại một bộ phim xã hội đen Hong Kong vào những năm cuối thập niên 90, để thấy được giữa sự nhiễu nhương của xã hội, đã có một cuộc tình lặng lẽ nở hoa. ____________ " ": trích từ truyện  Review by #Lâm Tần - Review Sách *** Ngoài cửa phòng trà Long Duyệt, Hoàng Anh vịn vào tay của tài xế, cúi đầu xuống xe, sau đó cô hơi quay cái đầu ngẩng cao sang một bên, cởi ruy băng màu lục vàng thắt dưới cằm ra, bỏ mũ cói xuống, quan sát bảng hiệu phòng trà. Vừa hay Tiền Thừa đang ở quầy lễ tân tầng một, từ khi chiếc xe ô tô ngoài cửa dừng lại trên con đường chật hẹp, anh đã nhìn thẳng vào vầng sáng khiến người ta loá mắt – thần thái và động tác của cô. Hoàng Anh cúi mặt xuống đi vào phòng trà, nở nụ cười với anh, cú điện thoại lần trước còn muốn anh đi chết đấy. Tiền Thừa hất cằm sang bên cạnh, ra hiệu cô lên tầng cùng. Chiều ngày hôm sau từ Hong Kong về, Hoàng Anh vứt bừa mũ sang một bên, ngồi lên chiếc ghế tựa rộng lớn ở tầng ba, liếc nhìn cái lồng chim treo trên cửa sổ, trong nhốt một con chim nhỏ màu hạt dẻ, nó đang lắc lắc đầu, chải chuốt lại lông mình. Tiền Thừa ngồi đối diện cô, thuận mồm hỏi, “Ăn gì?” Hỏi xong lập tức hối hận. Phòng trà bán trà và bánh ngọt, cô coi nơi này là quán rượu, không chỉ gọi đồ ăn nóng, xíu mại gan heo, bánh bao nước[1]nhân cua, còn đòi một cốc trà sữa uyên ương. Tiền Thừa giả vờ thân thiện, “Có muốn thêm đá không?” [1] Bánh bao nước (thang bao): là món ăn rất độc đáo ở Thượng Hải nói riêng và Trung Quốc nói chung, lớp vỏ bên ngoài là bột mì được cán rất vỏ mỏng nhưng bên trong là phần nhân đặc biệt. Đó là “thạch da lợn”. Khi hấp ở nhiệt độ cao, thạch sẽ tan ra, tạo thành một dung dịch nóng sốt, vừa miệng và ngon tuyệt hảo. Chiếc bánh sau khi hấp cũng sẽ “béo” hơn nhiều so với bánh bao thông thường. Khi ăn bánh, bạn sẽ phải dùng đến ống hút, sau khi hút xong nước, bạn có thể dùng đũa hay dĩa để ăn vỏ và phần nhân còn lại như một chiếc bánh thông thường. Hoàng Anh cười đáp, “Được đấy.” Anh lộ nguyên hình, “Được cái đầu mày! Xuống tầng rẽ trái trả tiền trà, đi thong thả không tiễn!” Tiền Thừa nghiêng người ngồi trên ghế, cong ngón tay lên gõ bàn một cái, cuối cùng vẫn đi xuống tầng lấy mấy lồng hấp trà bánh, một ấm Bích Loa Xuân lên. Hoàng Anh bận bịu kéo cái khay đựng sẵn tách trà đến, nhanh nhẹn nhấc hai tách đặt trên bàn. Lúc Tiền Thừa châm trà, cô đã gắp một cái bánh bao nước lên, lượn thìa múc, cắn một miếng, khá bỏng miệng, không kịp hút nước sốt chảy ra bên môi, ngón áp út cô quệt một đường, lại mút vào. Tiền Thừa ghét bỏ giật mấy tờ giấy ăn ra nhét cho cô. Hoàng Anh gẩy đũa một cái, cái bánh bao nước chỉ còn da nhân vào miệng, vừa quan sát kĩ người đàn ông trước mặt, có lẽ quá lâu không gặp, dường như Tiền Thừa cũng không cà lơ phất phơ như trước, mặc áo T-shirt đen, nom đứng đắn hơn chút. Mời các bạn đón đọc Trăng Trong Lồng của tác giả Đảo Địch.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Tù Phi Tà Vương - Tuyết Nhạn
Nàng, khi xuyên qua trở thành trưởng nữ  của thừa tướng vương triều Thành Đại. Nàng vốn trở thành hoàng hậu nhưng lại bị chính muội muội của mình đoạt đi vương vị, bản thân nàng thì bị hoàng thượng ban cho phiên vương Bắc An Hầu – là một vị vương nổi danh tàn nhẫn, khát máu trong truyền thuyết! Đêm tân hôn, hắn để cho nàng quỳ dưới đất thưởng thức hắn và thị thiếp biểu diễn cái trò tình cảm mãnh liệt trên giường và bắt nàng chịu đủ mọi khổ sở… “Ngươi nhất định phải sống bởi vì ta muốn mỗi một ngày ngươi phải sống trong thống khổ!”. Đôi mắt sáng quắc như kim sắc đồng của hắn lóe ra tà ác, những ngón tay thon dài siết chặt chiếc cổ mảnh khảnh của nàng. Hắn dùng đủ mọi cách khiến cho thân thể, trái tim của hắn và nàng chịu đủ mọi tra tấn tàn phá mà sau những thủ đoạn trả thù này trái tim hắn lại đánh rơi trên chính thân thể nàng… Trốn, trốn, trốn! Nàng nhất định phải sống sót nhưng dù chạy trốn thế nào đi nữa thì hắn cứ như ma quỷ bám theo nàng như hình với bóng ~~~~ “Hiên Viên Khanh Trần, ta không phải là nô lệ của ngươi, vĩnh viễn không phải!” *** Thời tiết ở Bắc An đã vào xuân nhưng thỉnh thoảng lại hạ một trận tuyết khiến người ta có cảm giác trời vẫn đang là mùa đông. Mới tờ mờ sáng, từng lớp tuyết trắng xóa bị gió thổi bay tứ tung, hỗn loạn hạ xuống khắp nơi. Sáng sớm, Hiên Viên Khanh Trần đã tỉnh nhưng lại lưu luyến nhìn người đang say ngủ trong lòng, thân mình không có nhúc nhích mà ôm chặt nàng. Mái tóc dài mềm mượt như nước xõa khắp bờ vai hắn, hai má hồng hào áp vào ngực hắn, trong lúc mơ màng ngủ thỉnh thoảng lại khẽ nhúc nhích cọ cọ, cánh tay cũng vô thức khoát qua vai hắn. - Ai! ~~ Hiên Viên Khanh Trần thở dài một tiếng, cẩn thận cầm lấy cánh tay bị lộ ra ngoài của nàng rồi đặt vào ngực mình. Đầu ngón tay mềm mại chạm vào da thịt gây ra một tia nóng cháy khó chịu bao vây khắp người hắn. - Ưm. - người trong lòng bất an nhíu mày thân mình khẽ cựa quậy ngược lại càng kề sát hắn hơn. Khóe miệng Hiên Viên Khanh Trần bất đắc dĩ giật giật vài cái, hắn đang cố gắng đè nén lại dục hỏa vừa bị kích khởi trong người. Từ đêm tân hôn tới giờ, hàng đêm hắn đều ôm nàng ngủ nhưng lại an phận tới tận bình minh. Đôi khi hắn cũng muốn chuyển qua một nơi khác để tránh phải tra tấn mình nhưng lại tham luyến sự ấm áp mỗi khi bên nàng nên mới ngoan ngoãn chịu đựng. - Khanh Trần. - nàng hình như đã thức giấc nhưng chưa có thanh tỉnh hoàn toàn, vô thức gọi tên hắn. - Ta ở đây. – hắn trìu mến trả lời. - Tuyết đang rơi sao? – Cảnh Dạ Lan xoa xoa đôi mắt hãy còn đang buồn ngủ, ngây thơ dựa vào lòng hắn, nhỏ giọng hỏi. Nàng rất mẫn cảm với độ ấm, chỉ là lúc nãy cảm thấy nhiệt độ cơ thể so với bình thường lạnh xuống chút. - Đêm qua tuyết rơi, chỉ e là đã đọng khá dày rồi. Cảnh Dạ Lạn đã tỉnh nên hắn mới dám động động thân người cứng ngắc của mình, bàn tay lo lắng dán phía sau lưng mềm mịn của nàng. Hiên Viên Khanh Trần bất đắc dĩ thở dài nhẹ một hơi. Cảnh Dạ Lan cong cong khóe miệng, né trong lòng hắn cười trộm nhưng đầu vai thon gầy khẽ rung rung đã tố cáo nàng đang cười. ... Mời các bạn đón đọc Tù Phi Tà Vương của tác giả Tuyết Nhạn.
Thứ Nữ - Bất Du Vịnh Tiểu Ngư
Người ta xuyên qua không làm công chúa cũng làm Vương Phi, tại sao nàng chỉ là thứ nữ không được sủng ái? Là thứ nữ còn chưa tính, vì sao mẹ cả luôn nghĩ mọi biện pháp tới ngược đãi nàng thế? Được rồi! Hiếm khi được sống lại, nàng quyết tâm phải thay đổi tình cảnh để sống tốt hơn! Mẹ cả muốn hại nàng sao? Không sao! Binh tới tướng đỡ, nước tới lấy đất ngăn. Ngươi dùng âm mưu, ta liền dùng dương mưu để ngươi không còn mặt mũi! Đại tỷ khi dễ? Không sao! Nàng cũng không phải là quả hồng mềm, mà mặc cho ngươi tới bóp tròn bóp méo? Chẳng qua, dù nàng thông minh lanh lợi hơn nữa, cũng đánh không lại chết độ gia trưởng phong kiến chuyên chế. Bất đắc dĩ, nàng bị buộc phải gả đứa con thứ của Vương Phủ với hai chân tàn tật. Nhưng mà, khi gả đi mới phát hiện —— Thì ra hết thảy cũng không phải như nàng tưởng tượng . . . . . . *** Đêm tân hôn, khăn voan vén lên, nàng mở mắt thấy chú rể của mình cũng không tệ—— Trên đời này còn có nam nhân xinh đẹp tới vậy sao? Mà chú rể, hắn lại cúi đầu xấu hổ mang theo e sợ , khẽ mở đôi môi đỏ mọng nói: háo sắc! Hắn giống như nhu nhược, thường mở to đôi mắt trong suốt như nai con Bambi để nhìn nàng, cũng trong lúc nàng không có…phòng bị nhất, đem nàng ăn xong lau sạch, còn làm cho nàng không nỡ trách cứ nửa phần. *** Chuyện kể rằng bốn năm trước, sau khi Lãnh Hoa Đình mang Hách Liên Dung Thành xử tử, nhìn thân thể từ từ đông lại của Lãnh Hoa Đường,trong lòng cảm thấy nặng nề đau thương, nên hạ lệnh cho người đem thi thể của Lãnh Hoa Đường nâng trở về Giản Thân Vương Phủ, còn mình xoay mình lên ngựa, đi vào cung gặp Hoàng Thưọng. Thượng Quan Mai đang ở trong nhà khóc, ngày hôm qua nàng đem theo người trong phủ đi đến Hoàng cung một chuyến, van cầu Hoàng Hậu để cho nàng gặp mặt Lãnh Hoa Đường một lần, dù cho Hoàng hậu khuyên thì cũng đã khuyên, mắng thì cũng đã mắng,nhưng nàng vẫn không chịu từ bỏ, vẫn nhiều lần nhất định phải đi đến nhà lao một chuyến, cuối cùng hoàng hậu cũng nhìn thấy nàng rất thương tâm,nghĩ tới việc nàng cùng Lãnh Hoa Đường cũng là vợ chồng một lúc, lòng cảm thấy mền nhũn, liền đồng ý, ra lệnh cho người bí mật đưa nàng vào đại lao. Nhìn thấy Lãnh Hoa Đường, nàng cảm thấy một trận thương tâm không thôi, hối hận thống khổ dĩ nhiên là không cần phải nói, cuối cùng, nàng giữ lại thuốc độc cho Lãnh Hoa Đường, nếu cứu không được hắn, chỉ hi vọng hắn có được cái chết thống khoái, vốn nghĩ rằng, nàng vừa rời đi, hắn sẽ tự tử , không nghĩ tới, ngày thứ hai vẫn nghe được tin tức của Lãnh Hoa Đường bị áp giải ra pháp trường, lúc ấy, nàng đã khóc đến hôn mê bất tỉnh. Thị Thư chen vào giữa dòng người, vỗ ngực, thật vất vả mới có thể đem nàng cứu tỉnh dậy, đột nhiên tỉnh lại, một ngụm máu phun ra ngoài, khiến cho Thị Thư vội vàng để cho Thị Họa đi mời thái y, nhưng Thượng Quan Mai lại ngăn cản: “Ngươi. . . . . . hạ lệnh cho người đến pháp trường, giúp ta xem một chút. . . . . . Nhìn xem hắn, nếu là. . . . . . rất tàn khốc, hãy mua chuộc đao phủ, hãy cho hắn thống khoái một chút .” ... Mời các bạn đón đọc Thứ Nữ của tác giả Bất Du Vịnh Tiểu Ngư.
Lệnh Truy Nã Đông Cung: Ái Phi Đừng Vội Trốn! - Ảm Hương
Nàng ra đời liền mang theo tiên đoán trời định, long tình phượng cảnh thiên hạ chi mẫu, chỉ tiếc nàng mang danh phận đê tiện nhất – nữ nhi của thương nhân. Nàng đọc thuộc tất cả điển tịch, là một tài nữ không hơn không kém, chỉ là có chút “giả tạo”! Như thế nào “giả tạo”? Tài nữ chân chính tất nhiên phải có một tấm lòng bao la, hải nạp bách xuyên*, khoan dung độ lượng! Nhưng vị tài nữ này, lòng dạ rất hẹp hòi, rất phúc hắc, trừng mắt tất báo*, vì vậy ngày nào cũng gây thù kết oán với không biết bao nhiêu người! “Nguyên lai là cô!” Tiêu Vân Trác nhìn nữ tử trước mắt, dung nhan khiến núi sông phải e lệ mà cắn răng nghiến lợi. “Tại sao lại là ngươi?” Ngu Thường Hy nhìn cái người trước mắt từng khiến nàng hận không thể róc xương lóc thịt của hắn, nhất thời hóa đá! Đây hắn phải là tên thối cầm thú, cư nhiên lại biến thành Đông cung thái tử! Một ngày nào đó. “Thái tử điện hạ, Phùng lương đễ hỏi tối nay vị nào thị tẩm?” “Đi hỏi Ngu cung nữ!” “Hải Hà vương đang muốn xông vào phủ, không ai dám ngăn cản, làm sao bây giờ?” “Đi hỏi Ngu cung nữ!” “…..” Mỗ thái giám im lặng triệt để, cái gì cũng hỏi Ngu cung nữ, vậy Thái tử gia ngài dùng làm cái rắm gì a? Đông cung này đến tột cùng là ai làm chủ? Vì vậy mỗ nữ hoàn toàn bị chọc giận, vò đầu bứt tai, lệ rơi đầy mặt, liên tục vỗ ngực ngẩng đầu hô to: “Ai tới diệt tên cầm thú này đi!” *hải nạp bách xuyên: biển lớn dung nạp trăm dòng sông nhỏ, ý chỉ khoan dung độ lượng. *trừng mắt tất báo: người ta thì có thù tất báo nhưng chị Hy thì chỉ cần trừng mắt cũng sẽ cố sống cố chết mà báo thù! *** Lúc Vạn thịnh đến nơi rốt cục vẫn chậm một bước, Dương Lạc Thanh đã đi đời nhà ma rồi. Thẩm Phi Hà bị nhốt vào thiên lao, Tiêu Vân Triệt tâm tình quá kích động. Liệt Phong giữ lấy hắn thật là tốn sức lực, nhân cơ hội mọi người không chú ý liền cho hắn một chưởng bất tỉnh nhân sự, bớt việc! ……………………………………………. Trên bầu trời xanh thẳm điểm xuyết vài cụm mây trắng lững lờ trôi. Thường Hy ở dưới mái hiên cong trong Đông cung yên lặng phơi nắng, không khí yên tĩnh thanh bình bao trùm bốn phía. Nàng hí mắt buồn ngủ nhưng một đạo thánh chỉ sáng nay vẫn khiến nàng hồi hông thôi. Cung đình bí sử đúng là không bao giờ công bố sự thật cho mọi người. Triều đình tuyên bố Lạc phi mắc bạo bệnh bỏ mình. Ngay đêm Thẩm Phi Hà vào thiên lao liền thắt cổ chết, tự sát so với bị chặt đầu thì vẫn tốt hơn. Hơn nữa Thẩm Phi Hà tin rằng Hoàng thượng sẽ không công bố chuyện này cho thiên hạ, chỉ sợ vẫn như cũ được chôn cất ở hoàng lăng. Nếu như vậy thì coi như nàng có chết vẫn là chính thê của Tiêu Vân Triệt, tương lai nếu hắn tái giá thì người sau cũng chỉ được phong thiếp, thủy chung không hơn được nàng. Sau này Tiêu Vân Triệt nếu qua đời sẽ hợp táng cùng nàng, bọn họ sẽ mãi mãi ở bên nhau. Hoàng thượng cũng sẽ vì nhớ đến nàng đã bảo vệ uy nghiêm hoàng thất cho hắn mà không dễ dàng làm khó Thẩm gia, chỉ khiến cho bọn họ lưu vong, giữ lại hơn trăm mạng người. Một người chết đổi lấy hơn trăm người sống, đáng giá! Tiêu Vân Triệt bị bệnh, cả ngày nhốt mình trong Đông Lăng vương phủ không ra ngoài nửa bước. Mọi người đều cho rằng hắn đau lòng ái thê qua đời cho nên mới triền miên giường bệnh mà không biết được nội tình ở bên trong. Kế tiếp trong cung tổ chức tang sự của Lạc phi. Lũ triều thần cho rằng lấy trình độ sủng ái của Hoàng thượng đối với Lạc phi nhất định sẽ hạ táng nàng ở nơi trang trọng trong hoàng lăng ai ngờ cuối cùng lại thấy phần mộ của Lạc phi nằm trong một góc nhỏ hẻo lánh. Mọi người bí mật nghị luận một thời gian rồi cũng không dám tiếp tục bàn tán. ... Mời các bạn đón đọc Lệnh Truy Nã Đông Cung: Ái Phi Đừng Vội Trốn! của tác giả Ảm Hương.
Làm Sủng Phi Như Thế Nào? - Nhu Mễ Hôi Hôi
Sủng phi có bộ dáng như thế nào? Xinh đẹp động lòng người lại ngang ngược.    Bề ngoài là nữ nhân hoàng thượng sủng ái nhất, nhưng thực tế lại chỉ là tấm gỗ cho chân ái mà thôi.    No no no, hãy để cho Ôn thị A Uyển ta tiến công trên con đường của sủng phi đến nói cho ngươi biết thế nào gọi là sủng phi.    Cấp bậc hậu cung: Hoàng hậu Quý phi Chính nhất phẩm: Thục phi, Hiền phi, Lương phi, Đức phi Tòng nhất phẩm: Phi Chính nhị phẩm: Chiêu nghi, chiêu viện, chiêu dung Tòng nhị phẩm: Thục nghi, thục viện, thục dung Chính tam phẩm: Quý tần Tòng tam phẩm: Tiệp dư Chính tứ phẩm: Vinh hoa, dung hoa Tòng tứ phẩm: Phương nghi, phân nghi, thuận nghi Chính ngũ phẩm: Tần Tòng ngũ phẩm: Tiểu nghi, tiểu viện Chính lục phẩm: Quý nhân Tòng lục phẩm: Mỹ nhân Chính thất phẩm: Thường tại Tòng thất phẩm: Tuyển thị Chính bát phẩm: Thải nữ Tòng bát phẩm: Canh y     Lời editor: Truyện này nam không sạch. Truyện sủng, ngọt ngào, không ngược. *** Đại Tề xây dựng được sáu mùa xuân. Là một thảo trường oanh phi, bách hoa tranh nhau khoe sắc ngày xuân, lúc này là buổi trưa, bên trong Ngự Hoa viên trăm hoa đua nở, oanh phi điệp vũ, cảnh xuân hòa thuận vui vẻ. Chỉ thấy bên trong lương đình, có một nữ tử áo hồng ngồi trong chòi nghỉ mát, ghế đá bên cạnh còn có một tiểu cô nương mặc quần áo hồng nhạt, trên đầu có hai búi tóc nhỏ, thắt nơ hồng nhạt rũ xuống ngực, theo cử động khi tiểu cô nương này nói chuyện cùng nữ nhân kia, hai dãy ti đái lấp lánh, càng làm cho cô bé khả ái hơn. Không bao lâu sau có một thân ảnh màu vàng bước vào trong đình, phía sau còn có một tiểu nam hài thập phần giống với tiểu cô nương kia, chỉ là đứa bé này luôn tỏ ra lão thành, rõ ràng là còn non nớt, người khác vừa nhìn thấy vẻ mặt này, thật sự là thú vị. Nữ tử trong đình nhịn không được bật cười, tiểu nam hài vội nói, “Mẫu phi cười ta!” Đây rõ ràng không phải là lần đầu tiên nghe lời này, mà thân ảnh màu vàng kia sau khi ngồi xuống ghế đá, đã bế tiểu cô nương ôm vào lòng, mới nói chuyện với bé trai, “Tiên sinh dạy ngươi như thế nào? Thấy mẫu phi cũng không biết hành lễ?” ... Mời các bạn đón đọc Làm Sủng Phi Như Thế Nào? của tác giả Nhu Mễ Hôi Hôi.