Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Ngân Hà Lặng Thinh (Ngân Hà Tĩnh Lặng)

Ở Đông Thành, không ai không biết đến dã tâm của đứa con thứ ba nhà họ Yến – Yến Bắc Thần, dựa vào sức lực của bản thân, anh đã tranh giành quyền thừa kế tập đoàn nhà họ Yến từ hai người anh trai. Khi An Hạ được chọn làm trợ lý riêng cho Yến Bắc Thần, người tiến cử nói cho cô biết, bảo cô nhất định phải ngoan ngoãn nghe lời, đừng tùy tiện chọc giận anh. Bị màn giới thiệu của người tiến cử dọa sợ, An Hạ – Người chưa từng gặp Yến Bắc Thần cứ tưởng anh là một hung thần ác độc, tính tình nóng nảy, là ông vua Tu la tính cách khó đoán. Ai ngờ được, khi cô ngồi bên bàn ăn, lặng lẽ xử lý chút tỳ vết trên gạch lát nền, một người đàn ông cao lớn với nước da trắng trẻo lạnh lùng và vẻ ngoài tuấn tú ngồi trước mặt cô. Đôi mắt hoa đào của anh hấp háy, đảo mắt nhìn cô đầy hứng thú, hỏi cô: “Cô là em bảo mẫu bọn họ vừa tuyển cho tôi đó hả?” —- An Hạ không biết nói chuyện, cô được lựa chọn làm trợ lý cho Yến Bắc Thần cũng là vì cô không nói chuyện. Nhưng cô không biết vì sao, Yến Bắc Thần nói thích giọng nói của cô, bảo cô nhất định phải thốt ra âm thanh. Cô bé nữ chính dịu dàng điềm tĩnh không thể nói chuyện x Tổng giám đốc ngang tàng thâm độc phúc hắc. Nữ chính là một cô gái câm, nguyên nhân do tâm lý, sau này sẽ nói được. Ngọt văn, sủng văn, 1v1, SC. *** “Tôi ngang qua thế gian Đi qua đêm tối tăm Biển người dần vơi Em ở nơi pháo hoa bên ấy…” (*) “Cô nhóc giúp việc” An Hạ yên tĩnh bước vào cuộc đời Yến Bắc Thần như làn gió, nhẹ dịu mang theo hương hoa vỗ về trái tim anh. Còn với An Hạ, “cậu chủ” không chỉ là ân nhân, mà sau khi anh tới, cả đời của cô dường như mới chính thức bắt đầu. Ngay từ giây đầu gặp gỡ, cuộc sống của họ đã như dây tầm xuân xanh biếc buộc chặt cùng nhau. An Hạ chưa học xong cấp ba đã phải nghỉ học giữa chừng, sau đó cô được người giới thiệu vào làm giúp việc cho nhà họ Yến, cụ thể là giúp việc riêng cho cậu út, Yến Bắc Thần. Một cô gái không nói được như An Hạ làm công việc này quả là thách thức, chẳng ai nghĩ cô sẽ được cậu chủ chấp nhận. Thế nhưng, Yến Bắc Thần lại tỏ ra vô cùng hứng thú với cô. Lần đầu gặp gỡ, Yến Bắc Thần nhìn thấy “cô nhóc giúp việc” đang tỉ mỉ lau một vết bẩn nhỏ trên sàn. Cô gầy nhỏ và mỏng manh, cũng không biết nói, nhưng lại có đôi mắt trong sáng khó quên. “Cô chính là cô nhóc giúp việc mà họ tìm cho tôi?” An Hạ từng tưởng tượng vô số cảnh gặp mặt “cậu chủ” trong đầu, nhưng cô chưa từng nghĩ hình tượng “cậu chủ” là như thế. Đẹp trai đến nghịch thiên, làn da trắng quá mức và nụ cười luôn treo bên miệng, “cậu chủ” trông không giống một người dã tâm quyền lực cho lắm mà lại giống một thiếu gia vô công rỗi nghề hơn. Dù vậy, anh vẫn là người trả tiền lương cho cô, anh muốn cô làm gì cũng được. Sau khi làm giúp việc cho Yến Bắc Thần một thời gian, An Hạ phát hiện cậu chủ nhà mình vô cùng kỳ lạ. Anh không những không chê một người câm như cô, mà còn hiểu thủ ngữ, giao tiếp cùng cô như thể không có giới hạn gì. Anh thích làm những chuyện không hợp lẽ thường, thích nói đùa, thích trò chuyện với cô, dù An Hạ chẳng thể thốt ra bất cứ thanh âm nào. “An Hạ: Đây là lần đầu tiên em uống trà sữa.” “Vậy sao? Đi theo tôi, sau này tôi sẽ cho em trải qua thật nhiều lần đầu tiên hơn nữa.” Nói là làm, Yến Bắc Thần thực sự đưa An Hạ đi nhìn ngắm thế giới, thực hiện tất cả “lần đầu tiên” của cô. Anh đưa An Hạ đi dạo bờ biển, mua hoa mơ trân châu mà cô thích trồng quanh sân, đưa cô đi công viên giải trí. Anh mở ra những màu sắc mà An Hạ chưa từng nhìn thấy. An Hạ không biết vì sao “cậu chủ” lại dành cho cô dịu dàng và quan tâm nhường ấy, nhưng Yến Bắc Thần lại vô cùng hiểu những gì mình muốn. Bởi vì, anh nhìn thấy ánh sáng trên người An Hạ. Rõ ràng cô chỉ là một cô gái trẻ mười chín tuổi, nhưng cơ thể nhỏ nhắn mảnh khảnh ấy lại như đã gánh chịu nỗi bất hạnh của cả đời người. Nhưng không vì vậy mà An Hạ oán trách số phận, cô không nhắc đến khổ đau hay mong ước của mình, vĩnh viễn lặng lẽ đón nhận tất cả mọi điều dù là con người hay vận mệnh. Trong mắt An Hạ dường như chứa đựng ánh dương vô tận, khao khát được sống của cô giản dị mà ngoan cường. Đây là một loại sức mạnh tinh thần Yến Bắc Thần vẫn luôn tìm kiếm, bởi thứ thiếu khuyết duy nhất trong đời anh chính là niềm tin vào cuộc sống. Ở bên An Hạ, anh lây nhiễm niềm tin nơi cô, như cái cây đang chết dần được ánh sáng chiếu soi sau nhiều năm u uất, Yến Bắc Thần rốt cuộc cũng đã tìm lại được con đường để tiến về phía trước. An Hạ không biết quá khứ của “cậu chủ”, cô chỉ nghe người khác nói anh là con riêng của ông chủ nhà họ Yến, anh là một kẻ máu lạnh vô tình không kiêng nể bất cứ ai. Thế mà khi ở bên cô, Yến Bắc Thần lại chỉ như một cậu chàng lớn xác. Anh ngủ dậy sẽ hơi cáu kỉnh nhưng nếu được ăn đồ ngọt sẽ dịu lại ngay, tuy là chủ tịch một tập đoàn lớn nhưng anh không thích đi làm, thường xuyên trốn việc đưa An Hạ đi chơi, anh cũng rất thích đồ ăn cô nấu,... Vô lo vô nghĩ là vậy, nhưng An Hạ biết dưới vẻ ngoài nhẹ nhõm ấy là vô số vết sẹo vĩnh viễn không cách nào khép vảy. Ai cũng biết anh là một đứa con riêng của người phụ nữ câm điếc, chỉ vậy thôi đã đủ hiểu được tuổi thơ của Yến Bắc Thần khổ sở nhường nào. Nhưng không ai biết Yến Bắc Thần là đứa con riêng do bố anh đã cưỡng ép mẹ. Sau khi Yến Bắc Thần ra đời, mẹ anh chìm vào bệnh tật tinh thần, chịu đựng nhiều năm, ở với anh đến khi anh mười mấy tuổi thì bà nhảy lầu t ự s át ngay trước mặt anh. Hồi ức chậm rãi lăng trì Yến Bắc Thần đến tê dại mất tri giác. Mỗi phút mỗi giây, anh đều sẽ nhớ lại, trải qua loại cảm giác thống khổ ấy. Dù vẫn đang sống, nhưng dường như linh hồn Yến Bắc Thần vẫn kẹt lại trong quá khứ xám đen. “Giống như tôi tận mắt trông thấy một ly trà rơi vỡ ở ngay trước mặt mình, nước trà bắn khắp người, nhiệt độ bỏng rẫy của nó lưu lại trên da tôi, vị đắng dừng bên môi tôi. Tôi có thể nhìn rõ thân chén bị vỡ lộ ra sắc nhọn. Tất cả những giác quan như xúc giác, khứu giác, thị giác đều khắc sâu vào trong đầu tôi. Tôi không quên nổi, cũng không thoát ra được.” “Sẽ có người lau sạch cho cậu.” “Sẽ có người lau đi nhiệt độ nóng bỏng mà trà để lại, lau đi vị đắng của trà, sau đó, sẽ rót cho cậu một chén trà mà cậu thích.” Một vị đạo sĩ từng nói như vậy với Yến Bắc Thần, nên anh tin là ông trời đem An Hạ đến bên anh, xoa dịu và cứu rỗi anh. Cô như loài cỏ dại, không rực rỡ nhưng lại có sức sống bền bỉ, cắm rễ sâu vào lòng anh, khiến anh không cách nào rời xa cô được nữa. Người khác sẽ cho rằng An Hạ ở bên Yến Bắc Thần giống như nàng lọ lem cưới được hoàng tử, thế nào cũng đáng giá, thế nào cũng là cô được hời. Nhưng cả hai người trong cuộc đều hiểu, mối quan hệ này là bình đẳng. An Hạ và Yến Bắc Thần đã trải qua quá nhiều khổ sở tuyệt vọng nên tiền tài danh vọng không phải thứ cả hai mong cầu. Thứ họ muốn là những buổi chiều dạo quanh bờ biển, vị trà sữa ngọt thấu tim, đêm đêm ngắm trăng bên triền núi nhỏ, là cuộc sống đơn giản đạm mạc khi biết vẫn có người đang chờ đợi mình. Kết thúc câu chuyện tại đây, reviewer có khá nhiều điều muốn chia sẻ về “Ngân hà lặng thinh”. Trước tiên phải nói đến là cách tác giả xây dựng hình tượng Yến Bắc Thần và An Hạ vô cùng lý tưởng. Một cô bé yên tĩnh nhưng đầy nội lực, dưới bề ngoài mềm mại, nhu mì của cô là một trái tim mạnh mẽ khao khát tự do với sức sống ngoan cường. Một Yến Bắc Thần trải qua quá nhiều sóng gió, nhưng vẫn cố gắng tiến về phía trước không từ bỏ. Quả thực, cuộc đời cả hai đều đáng buồn, nhưng cách họ sống và chiến đấu với nỗi sợ của mình đều đáng quý theo những cách riêng. Tiếp theo phải nói đến không khí được Tây Phương Kinh Tế Học tạo nên trong “Ngân hà lặng thinh” phù hợp một cách hoàn hảo với cốt truyện và ý nghĩa mà tác giả muốn truyền tải. Yến Bắc Thần và An Hạ gặp nhau khi tất cả tổn thương của cả hai đã lùi về sau, cuộc hạnh ngộ này giúp họ tìm lại được dũng khí để chiến đấu với chính mình. Vậy nên, dường như không hề có sóng gió quá lớn nào xuyên suốt truyện ngoài những lật mở không vui về thân thế của Yến Bắc Thần hay quá khứ của An Hạ. Đến cách cả hai đến với nhau cũng nhẹ nhàng và tự nhiên như đã định sẵn từ lâu. Và dù trầm lặng và yên bình, nhưng “Ngân hà lặng thinh” vẫn được chấm phá bằng những cuộc đối thoại thú vị giữa Yến Bắc Thần và bạn thân, giữa Yến Bắc Thần và tình địch, giữa Yến Bắc Thần và đối thủ trên thương trường,... khiến câu chuyện không hề nhàm chán (nếu không muốn nói là hài hước vô cùng :v) Cuối cùng, cũng là điểm sáng nhất của “Ngân hà lặng thinh” chính là sự thiêng liêng của tình cảm gia đình. Người chị vì bảo vệ em mà đẩy bản thân vào vực thẳm, em gái vì bảo vệ chị mình mà nguyện câm lặng suốt đời, còn có người mẹ tuy chịu nhiều nỗi đau nhưng vẫn vô cùng dịu dàng yêu thương con. Tình cảm gia đình được tác giả khắc họa một cách chân thực và thực sự có chiều sâu, khiến độc giả vô thức cùng sống, cùng vui buồn hân hoan với nhân vật. “Ngân hà lặng thinh” là một câu chuyện ý nghĩa hiếm gặp, không chỉ vậy, truyện còn đẹp như một thước phim điện ảnh quay chậm qua cuộc sống yên bình và đầy niềm hy vọng của An Hạ và Yến Bắc Thần. Thật hy vọng họ có thể sống mãi trong câu chuyện cổ tích ấy, sống mãi trong lòng độc giả, bình đạm mà hạnh phúc bên nhau. “Đồng hồ tíc tắc mãi chẳng ngừng Tôi cũng dựa vào bờ vai em Hai ta sẽ chẳng thể chia lìa … Bởi lẽ tôi tin rằng tôi đã yêu em rồi Chân tình sẽ tự nhiên nảy mầm Là tôi ở cạnh bên em Cùng em trải qua tháng năm đằng đẵng.” (*) _____ (*) Lời bài hát “Pháo hoa” - Châu Thâm (bản dịch của Ambrosia) “…”: Trích từ bản chuyển ngữ mà reviewer đã đọc: Team Mâm Đa Quả *Cover chỉ mang tính chất minh họa cho bài viết *** Đầu tháng ba, Nam Thành đã vào xuân. Bảy giờ sáng, ánh nắng ban mai còn mờ nhạt, trong dinh thự nhà họ Yến đã bận rộn từ lâu. An Hạ đi trên hành lang kiểu Trung Quốc, bên tai là tiếng máy cắt cỏ, trong không khí mang theo chút ẩm ướt và hương cỏ tươi, phiêu đãng trong ánh ban mai. "Ở đây nhất định phải lanh lợi một chút, nghe lời, chịu khó, thành thật. Không nên hỏi thì đừng hỏi, không nên nói cũng đừng nói, biết chưa?" Trong hành lang kiểu Trung Quốc đằng trước, một người phụ nữ hơi mập, tóc búi cao, mặc quần áo người giúp việc chỉnh tề vừa đi vừa nói. Nói xong, bà quay đầu lại nhìn An Hạ. An Hạ đối diện với tầm mắt của bà, gật đầu. Thấy An Hạ gật đầu, trong mắt người phụ nữ lóe lên một tia cảm xúc không xác định. Bà không biết việc đưa An Hạ tới nhà họ Yến có được hay không, nhưng lại cảm thấy vẫn nên thử một chút. Nghĩ tới đây, người phụ nữ quay đầu đi tiếp, nói: "Theo kịp dì." Người phụ nữ nói xong, An Hạ đi theo sau. - Hai người đi dọc theo hành lang kiểu Trung Quốc một lát là tới nhà chính của dinh thự nhà họ Yến. Cổng lớn mở ra, bên trong phả ra chút mùi gỗ đàn hương nhàn nhạt. Nhà chính là sự kết hợp điển hình của thiết kế Trung Quốc và phương Tây, với phong cách nặng nề và vững chãi cùng bầu không khí trầm lắng. Hiện giờ đang sáng sớm, là lúc dinh thự bắt đầu bận rộn, nhưng bởi vì không có chủ nhân ở đây, buổi sáng chỉ là những việc quét dọn nho nhỏ. Quản gia đang sắp xếp công việc, dì Vương đi đến bên cạnh ông, gọi một tiếng: "Quản gia Lâm." Quản gia Lâm là quản gia lâu đời của nhà họ Yến, đã làm việc ở đây hơn ba mươi năm, tới nay cũng sắp sáu mươi tuổi. Không giống với quản gia của những gia tộc lớn phổ thông, quản gia Lâm không hề nghiêm khắc, thậm chí có chút dễ gần. Sau khi dì Vương gọi ông, ông quay đầu lại nhìn bà hỏi: "Có chuyện gì?" "Lần trước có nói với ông, giúp việc riêng của cậu chủ, tôi đưa tới rồi đây." Dì Vương nói, ánh mắt nhìn về phía An Hạ. Quản gia Lâm theo ánh mắt của bà nhìn qua, thấy một cô gái đang đứng ở đó. Cô gái thoạt nhìn khoảng 18-19 tuổi, làn da trắng nõn, mái tóc đen như mực, đôi mắt đen nhánh. Dáng người cô nhỏ nhắn yếu ớt, mặc áo xanh lá ngắn tay và chiếc quần vải satanh dài sẫm màu, mắt cá chân lộ ra dưới ống quần trắng muốt, trông có vẻ bình thản và yên tĩnh. Dáng vẻ cô không tính là xinh đẹp, ngũ quan hơi tẻ nhạt, nhưng trên khuôn mặt tẻ nhạt là đôi mắt đen láy rất thu hút sự chú ý của người khác, đen như mực, trong suốt như hồ. Khi quản gia Lâm nhìn qua, cô gái lịch sự khom người. Quản gia Lâm gật đầu, hỏi dì Vương: "Bao nhiêu tuổi rồi?" "Hai mươi." Quản gia Lâm hỏi tuổi của An Hạ, có lẽ lần đầu tiên thấy đã vừa ý, dì Vương trả lời xong lại vội vàng nói hết ưu điểm của An Hạ ra. "Con bé tay chân rất nhanh nhẹn, làm việc nghiêm túc cẩn thận. Trước đây đã từng làm người giúp việc, còn từng chăm sóc mấy học sinh, làm rất tốt. Hơn nữa con bé có văn hóa, đã học đến cấp ba, bởi vì nhà không có tiền mới không thể học đại học..." Nói hết ưu điểm của An hạ xong, giọng điệu của dì Vương chậm lại, do dự một lúc, nhìn quản gia Lâm nói: "Chỉ có một điểm không tốt, con bé không thể nói chuyện." Dì Vương nói xong, hiển nhiên quản gia Lâm bị câu nói này của bà làm cho kinh sợ, ông nói: "Vậy chắc chắn không được." Quản gia Lâm lập tức từ chối, nét mặt của dì Vương lập tức nóng vội, bà vội vàng kéo quản gia Lâm nói: "Quản gia Lâm, ông châm chước đi. Mặc dù Tiểu Hạ không thể nói chuyện, nhưng con bé biết thủ ngữ(*), giao tiếp với người ta không vấn đề gì. Đứa bé này thực sự đáng thương, từ nhỏ đã không cha không mẹ, lớn lên cùng chị gái. Vốn muốn học hành thật tốt, kết quả con của chị gái bị bệnh nặng, hiện giờ không thể đi học được nữa, phải đi làm thuê. Nhưng bây giờ công việc khó tìm, con bé là một người câm lại càng khó hơn. Ông xem nếu không cứ giữ con bé lại trước, đợi cậu chủ trở về lại nói sau. Nếu quả thực không được thì tôi đưa con bé trở về, được không?" (*) Thủ ngữ: Ngôn ngữ của người câm điếc, dùng tay ra hiệu. Dì Vương dùng hai ba câu nói ra gia cảnh của An Hạ, quản gia Lâm nghe vậy thì liên tục nhíu mày. Thân thế của cô bé quả thực đáng thương, nhưng nhà họ Yến cũng không phải nơi cứu trợ. Thế nhưng sau khi nghe xong, quản gia Lâm cũng khó tránh nảy sinh ra lòng trắc ẩn. Ông ngẩng đầu nhìn An Hạ, trầm ngâm một lát, nói: "Tối nay cậu chủ về ăn cơm, để cậu chủ nhìn thử rồi quyết định đi." "Được được, cảm ơn quản gia Lâm." Dì Vương kích động nói. Mời các bạn mượn đọc sách Ngân Hà Lặng Thinh (Ngân Hà Tĩnh Lặng) của tác giả Tây Phương Kinh Tế Học.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Vân Long Phá Nguyệt - Hạ Nhiễm Tuyết
Nàng là người đọc đc tâm người khác ,nên bị nghiên cứu….rồi có sự cố ,người thân yêu nhất của nàng Lôi ca ca chết ,nàng xuyên không vào làm Vân tam tiểu thư .. Gặp lại Lôi ca ca ,đau lòng nhìn người ấy đã quên mình ,kề kiếm trên cổ mình vì người khác .nàng đã nói Nếu không hạnh phúc Nếu không khoái hoạt Hãy buông tay Tính cách nàng là vậy … Đau trong lòng, nhưng không bao h để lộ cho người khác biết .. Nàng không còn Lôi ca ca,nhưng bù lại nàng có Tử y nha hoàn . Tử Y đã trở thành người thân duy nhất ,và cũng bởi vì muốn cứu Tử Y,nàng buộc phải thay Đại tiểu thư – Vân Thiển Y lấy Lê Hân tướng quân … P.s Thật sự là K cực kì thích truyện này , cảm động kinh khủng những lúc 2 người hi sinh cho nhau . Đọc truyện tuy rằng có khóc , nhưng là bởi vì sự hi sinh của hai người , yêu hơn cả mạng sống . Ghét nhất bà điên Thiển Y ~.~ edit mà cứ mong mong tới đoạn của 2 người đi ,lâu quá hà T_T  Hơi buồn vì chất xám có hạn của mình không thể truyền tải hết được cái hay của truyện huhu oa oa . Trong truyện có nhiều câu mình không hiểu mà cũng có câu hiểu thì không biết ghi ra ntn , nếu có mấy câu Hán việt mình để y xì đúc là … mấy bạn hiểu rồi hén (không hiểu nó nghĩa là gì í mà) T.T, mong mọi người thông cảm nha ???? Tóm tắt truyện dành cho bạn nào muốn đọc nhé :”> (Khuyến cáo những nàng nào không thích đọc trước tình huống truyện thì ko nên đọc nhé) *** Một người nam tử mặc cẩm y màu đen trên ngồi tuấn mã, ngũ quan tinh tế, đường cong trên khuôn mặt góc cạnh, lại thập phần hoàn mỹ, ngựa phi nước đại, khi ngựa nhảy lên rồi lại hạ xuống bụi đất bay lên mù mịt… Trong Hoàng cung Thiên Trạch, khắp nơi tràn ngập tiếng chim hót và hương hoa, cảnh sắc làm say lòng người, mà lúc này ở trong Bạch Sương cung, Hoàng đế Tiêu Cẩn Du đang ôm một nam hài tầm ba, bốn tuổi, khóe miệng liên tục cong lên, trông như đang rất vui vẻ. Mà diện mạo của đứa trẻ kia trông vô cùng xuất chúng, làm da trắng mềm, giống như có thể véo ra nước, đôi mắt đen láy to tròn, như hai viên mã não màu đen, ánh sáng di chuyển trong mắt, long mi thật dài chớp chớp, tạo một lớp bóng râm dưới mi mắt, ngay cả đôi môi hơi cong lên kia cũng hồng hồng mềm mại, quả thực là một đứa bé phấn điêu ngọc trác, xinh đẹp vô cùng. Mà trên trán đứa nhỏ có một đóa Bạch Liên, ngưng tụ linh khí, nở rộ hoàn mỹ, mỗi một cánh hao đều có thể nhìn thấy rõ ràng. Sợi tóc mềm mại thỉnh thoảng bay qua trán, đóa Bạch Liên kia giống như càng thêm nở rộ, làm cho người ta kêu lên kinh ngạc. Tiêu cẩn Du vườn tay xoa bóp hai má phúng phính của đứa nhỏ, thật mềm, sờ thật sướng, sau đó hắn lại nhéo một chút, mặt đứa nhỏ bị hắn vuốt cho đỏ bừng. Đưa nhỏ hơi hơi nhăn mày, vươn đôi tay nhỏ bé mập mạp trắng nõn như trứng gà bóc, giữ chặt đôi tay của vị Hoàng đế nào đó đang ngược đãi khuôn mặt của mình. “Hoàng bá bá, ngươi vuốt mặt của cục cưng rất đau.” Giọng nói non nớt nhưng đọc nhấn rõ ràng từng chữ vang lên. “Hả, phải không? Đến đây để Hoàng bá bá nhìn xem.” Tiêu Cẩn Du cười khẽ, nhìn khuôn mặt mềm mại trắng trẻo của đứa nhỏ, quả thật càng thêm đỏ, như quả táo chin đỏ, khiến hắn hận không thể cắn một ngụm. Thật sự là rất đáng yêu, càng lớn càng giống cửu đệ như đúc, không đúng, phải nói đứa nhỏ này còn xinh đẹp hơn cả cửu đệ lúc nhỏ. Sau này khi đứa nhỏ lớn lên, tuyệt đối sẽ là một nam tử tuyệt thế. Quả thực, Tiêu gia là nơi chuyên sản xuất ra mỹ nam a, ví dụ như hắn, Tiêu Cẩn Du lại tự kỷ một phen. Lúc này, hắn chỉ lo tự kỷ mà không để ý đến trong mắt đứa nhỏ lộ ra một chút hèn mọn. Đứa nhỏ quay mặt đi, hắn mới không muốn nhìn khuôn mặt ngây ngốc này của Hoàng bá bá, cái gì cơ, hắn mới là mỹ nam tử cơ mà. Hơn nữa Hoàng bá bá lớn lên không xinh đẹp như hắn, nương đã nói, hắn là cục cưng xinh đẹp nhất, đáng yêu nhất. Tiêu cẩn Du cúi đầu, nhăn mày lại, thái độ khinh thường trên khuôn mặt của đứa nhỏ, một cái liền đả kích hắn. Hắn làm Hoàng đế thế nhưng lại bị ghét bỏ, còn bị ghét ngay trước mặt không giấu giếm, khiến hắn thật sự dở khóc dở cười. Tiểu tử này, nhất định là vừa mới đọc suy nghĩ trong lòng hắn. Cũng chỉ có cửu đệ nhà hắn mới có thể sinh ra một đứa nhỏ có thiên phú dị bẩm như vậy, đứa nhỏ này di truyền thuật đọc tâm của mẹ nó, nhưng mà còn lợi hại hơn cả cửu đệ muội, nương của hắn phải chạm vào cơ thể người mới đọc được, còn hắn chỉ cần muốn biết là có thể đọc được. Còn lợi hại hơn nương của hắn nhiều. Thật đúng là làm cho người ta vô cùng yêu thích, những phi tử khác của hắn, cũng rất yêu thương cục cưng, có cái gì ăn ngon, cái gì chơi vui, tất cả đều cho hắn. Ngay cả Hoàng đé như hắn còn thấy ghen tỵ, nhưng mà tính ra đứa nhỏ này còn có lương tâm, được đến cái gì, đều đưa toàn bộ cho hắn. Những vàng bạc châu báu mà hắn đưa, toàn bộ được sung vào quốc khố, mỗi lần hắn mang cục cưng tham gia cung yến, đều được rất nhiều tài phú bên ngoài. Cho nên ba năm này, quốc khố của Thiên Trạch bọn họ ngày càng giàu có. “Hoàng bá bá, có người đến.” Đứa nhỏ bỗng nhiên nhìn ngoài cửa nói. “Có người, là ai?” Tiêu cẩn Du cũng hơi bất ngờ, đoán rốt cuộc là ai. Người mà cục cưng không biết, sợ là tìm khắp hoàng cung cũng không thấy. Lúc này, đứa nhỏ nhíu lông mày nho nhỏ lại, cũng có chút bất ngờ “Thúc thúc này chưa thấy bao giờ, đúng rồi, thúc thúc trông rất cao, hơn nữa mặc quần áo màu đen nha, hắn sắp vào rồi.” “Thúc thúc chưa thấy bao giờ, chẳng lẽ là hắn?” Tiêu Cẩn Du quay đầu lại, cúi đầu, nhìn đứa cháu không giống người thường này, theo cách nói của cục cưng, người tới nhất định là hắn. Thật ra đứa nhỏ này không chỉ di truyền thuật đọc tâm của mẫu thân, hắn còn được di truyền năng lực biết trước của cha hắn. Cho nên lời của hắn chắc chắn không sai. Nếu thật sự có hình dáng như vậy, nhất định là hắn rồi, đã bốn năm trôi qua, rốt cuộc đã trở lại sao? “Hoàng thượng” ngoài cửa thái giám tổng quản đi vào, cúi đầu thông báo, “Huyền Vũ đại tướng quân Lê Hân cầu kiến.” ... Mời các bạn đón đọc Vân Long Phá Nguyệt của tác giả Hạ Nhiễm Tuyết.
Tướng Quân Ở Trên, Ta Ở Dưới - Quất Hoa Tán Lý
“Đời người cũng giống như một vở kịch, mỗi người chưa chắc đã diễn được vai mà mình muốn”. “Những thứ không nên nghĩ đến thì cũng không nên nghĩ quá nhiều, những thứ không thể có thì cũng đừng đưa tay ra lấy”. “Trên thế giới này vĩnh viễn không bao giờ tìm được một người tình thực sự hoàn mỹ. Nhưng hoặc có thể là có một người, mỗi một khuyết điểm của anh ta trong con mắt của bạn lại đáng yêu vô cùng tạo thành một sự hoàn mỹ”. Sau tám năm chinh chiến khải hoàn trở về, tất cả mọi người mới biết thì ra đại tướng quân binh mã thiên hạ lại là con gái. Hoàng thượng và Hoàng Thái hậu không những không nổi giận mà còn phong ý chỉ, phong thứ tử Hạ Ngọc Cẩn làm Nam Bình Quận Vương, ban hôn lấy đại tướng quân làm chính phi. Hôn nhân này thực ra là phúc hay là họa đây? Một tướng quân anh dũng thiện chiến nơi sa trường có thể trở thành người vợ đảm, dâu hiền chăng? Đối diện với một người vợ, người con dâu giết người như điên, mặt sắt vô tình thế nào đây? Đại tướng quân mưu kế nơi sa trường, không thành nào là không hạ gục, liệu có hạ gục được thư sinh trói gà không chặt? Tám năm ở sa trường khải hoàn trở về, tất cả mọi người mới biết thì ra đại tướng quân binh mã thiên hạ lại là con gái? Hoàng Thái hậu ban ý chỉ, phong thứ tử Hạ Ngọc Cẩn là Nam Bình Quận Vương, lấy đại tướng quân làm chính phi. Đối diện với một người con dâu giết người như điên, mặt sắt vô tình. Tài Quận Vương bị thọt chân chạy quanh sân, vừa chạy vừa khóc lóc kêu cứu trong cái lạnh cắt da cắt thịt, tuyết rơi trắng xoá trời đất: “Làm thế nào xây dựng lại nề nếp gia phong đây?” *** Năm mười lăm triều vua Đức Tông, Kỳ Vương làm phản, câu kết cho Đông Hạ vào xâm lược, đại tướng quân Binh Mã Thiên Hạ Diệp Chiêu dẫn quân chống địch. Đông Hạ Vương chết trong trận chiến, đại Hoàng tử Ha Nhĩ Đôn rút lui, tam Hoàng tử Y Nặc bị thương, quần vương tranh giành quyền lực, Đông Hạ rơi vào cảnh hỗn loạn năm mươi năm liền. Năm mười sáu triều vua Đức Tông, Kỳ Vương bị giáng tội, ban cho cái chết, có tên hiệu là "Bái". Sau khi chiến tranh kết thúc, Nam Bình Quận Vương cùng vợ Diệp Thị đưa linh cữu vô danh về kinh, giữa đường sinh được một con trai, Vua rất vui mừng, ban cho tên là Thiên Hựu. Năm mười bảy triều vua Đức Tông, hai nhà Diệp Liễu nhiều lần thương lượng, linh cữu vô danh nhập vào mộ phần nhà họ Diệp, trên bia viết họ Diệp Liễu, dẫn đến nhiều sự nghi ngờ, Liễu gia và vương phi Nam Bình Quận Vương không nói, nên thành huyền án thiên cổ. Năm mười tám triều vua Đức Tông, Thần Vũ tướng quân Thu Lão Hổ do phẩm hạnh xuất chúng, Thái hậu tuyên ý chỉ, công chúa Vinh Dương góa bụa nhiều năm, chồng thì ngang ngược, vợ thì dữ dằn, sở thích hợp nhau, cho thành vợ chồng suốt đời tôn trọng chăm sóc nhau. Năm mười chín triều vua Đức Tông, vương phi Nam Bình Quận Vương sinh một con gái, phong làm Hoa Hà quận chúa. Năm hai mươi ba triều vua Đức Tông, Thái hậu qua đời. Năm ba mươi tư triều vua Đức Tông, Hoàng đế băng hà, Thái tử đăng cơ, lấy niên hiệu là Đức Minh. Năm thứ ba triều vua Đức Minh, Nam Bình thế tử Hạ Thiên Hựu chăm chỉ đèn sách, đỗ khoa cử, Nam Bình Quận Vương và vợ bày tiệc liên tiếp mười ngày, vô cùng xa hoa. Theo như ghi chép, vương phi say, đập bàn: Tổ tông mười tám đời phù hộ! Nam Bình Quận Vương đã say đáp: Toàn vì giống ta! Quận chúa Hoa Hà nói: Em nguyện giúp anh tiếp tục khổ luyện đèn sách. Năm thứ tư triều vua Đức Minh, Nam Bình thế tử chạy trốn. Năm thứ năm triều vua Đức Minh, Nam Bình thế tử bị bắt về, lấy Lâm Thị con gái cả của học sỹ Hàn Lâm Viện làm vợ. Năm thứ sáu triều vua Đức Minh, Quận chúa Hoa Hà chạy trốn. Năm thứ bảy triều vua Đức Minh, Quận chúa Hoa Hà được gả cho con trai thứ của Tướng quân du kích. Năm thứ mười lăm triều vua Đức Minh, Thiên Hạ Binh Mã Đại Tướng quân Diệp Chiêu cởi bỏ giáp, trao lại ấn soái. Năm thứ mười sáu triều vua Đức Minh, Nam Bình Quận Vương dẫn vợ bỏ trốn, đi khắp Nam Bắc, chốn thành thị nơi sông nước đều có dấu tích của họ. Hành hiệp trượng nghĩa, thời đó ai ai cũng biết, được bách tính rất yêu mến. Năm hai mươi ba triều vua Đức Minh, Nam Bình Quận Vương cùng vợ trở về. Năm hai mươi tám triều vua Đức Minh, Nam Bình Quận Vương qua đời, thọ sáu mươi tám tuổi, vương phi rất đau buồn. Được táng ở Hoàng Lăng, bách tính đều gọi là mộ "Hiệp Vương". Năm ba mươi triều vua Đức Minh, Nam Bình Quận Vương Phi qua đời, hưởng thọ bảy mươi hai, ba quân đưa tang, Vua đích thân dẫn bá quan đến, truy phong Thái tử Thái Bảo, Tuyên Võ Công, hiệu "Chung Chinh". Lập bia "Nữ tướng quân thư", phường hát dân gian có sách "Diệp gia nữ tướng", "Nữ tòng quân hành", "Chinh liệt truyện" lưu truyền thiên cổ. Lời kết "Nghĩ lại năm xưa, ông đây đơn thân độc mã, xông thẳng vào doanh trại quân địch, tay cầm đại đao tám mươi tám cân, thật sự uy phong lẫm liệt! Làm quân địch sợ đến nỗi chỉ nghe tiếng đã vỡ gan, thây ngựa trắng của ta từ phía Đông đến, lập tức chạy về phía Tây, thấy ngựa ta từ phía Nam đến, lập tức chạy trốn về phía Bắc. Đó chính là khí phách của đại tướng quân, nhớ lại năm xưa..." "Hồ gia gia nói, là do ông không biết gì, cứ làm bừa xông lên tiên phong, toàn bộ binh lính thân cận vì bảo vệ ông, nên ai cũng bị dọa cho chỉ còn lại nửa tính mạng". "Hồ gia gia còn nói, may mà bà đến kịp, liều chết đánh đuổi, mới kéo được ông về". "Cái tên Hồ Ly toàn nói láo! Ông con làm gì có chuyện nhát gan đến thế?! Không tin đi hỏi bà con xem!". "Con không tin đâu, việc gì bà cũng thuận theo ông hết, hỏi cũng vô ích". "Đúng thế đúng thế, ông nói mặt trăng vuông, bà chắc chắn sẽ nói là nó có góc nhọn! Chúng con không tin đâu!". "Đây gọi là gì nhỉ?". "Lang bái vi gian?" (câu kết với nhau làm việc xấu) "Rắn với chuột cùng một hang?". "Cáo mượn oai hùm?". "Hai tên tiểu tử thối! Thành ngữ không biết thì đừng có dùng tùy tiện, ta và bà con lấy đạo tôn trọng phu quân hiểu chưa? Lại quên lời giáo huấn rồi phải không?! A Chiêu! Lại đây! Dạy cho cháu nàng biết thế nào là quy tắc!". "Bà, không phải chứ?! Chúng cháu là những đứa cháu ngoan quý giá nhất của bà mà! Bà mau bỏ gậy xuống đi!". "Ông ơi, cứu cháu với! Chúng cháu sai rồi!". "Ông ơi, chúng cháu không dám nữa!". ... Mời các bạn đón đọc Tướng Quân Ở Trên, Ta Ở Dưới của tác giả Quất Hoa Tán Lý.
Tổng Tài, Đưa Cục Cưng Cho Tôi - Mạc Ngôn Biệt Trí
Vì bị bạn trai bán đứng, cô đã có được cuộc tình một đêm. 5 năm sau cô trở lại với đứa con trai . Số phận đưa đẩy để cho 2 người có duyên nên phận hay không ? Câu hỏi này nên hỏi ông trời hay hỏi cậu bé trai 5 tuổi của họ nhỉ? *** Ban đêm thanh tịnh, trên trời đầy sao lóe ra hào quang như vô số ngân châu chi chít vây quanh màn đêm, hiện tại tâm tình Trình Mộ Thanh cũng vậy, kích động, sáng ngời, lại kích động .. Trên người mặc bộ váy dài màu da cam, trang điểm nhẹ nhàng, một đôi mắt to long lanh, xuất hiện trước khách sạn Kiều Lợi Tư Hôm nay là sinh nhật của cô, ngày mai thì sẽ sang Milan để du học, cho nên Kiều Tang nói giúp cô làm một cái party sinh nhật cũng như là tiệc chia tay Kiều Tang nói đến phòng 318, tuy rằng là khách sạn nhưng cô và Kiều Tang cũng đã qua lại được một thời gian, dự tính sau khi du học về sẽ kết hôn cùng anh ta, cho nên hôm nay mới ngoại lệ mà đến đây. Đứng trước cửa phòng 318, Trình Mộ Thanh hít sâu một hơi, sau đó sửa sang lại quần áo một chút rồi ấn chuông cửa .. Sau hai tiếng chuông, nhưng lại là một người đàn ông xa lạ mở cửa, Trình Mộ Thanh sửng sốt, nhướn đôi mi thanh tú, nở nụ cười ngượng ngùng-" Xin lỗi có thể tôi đã tìm nhầm phòng". "À, cô là Trình Mộ Thanh?"- Lúc Trình Mộ Thanh định quay đi thì người đàn ông xa lạ hỏi, một đôi công việc, trộm mắt nhìn toàn bộ thân thể của cô, cái loại ánh mắt này khiến cho người ta cảm thấy không thoải mái "À .. Tôi là.." "Cô thật xinh đẹp ! Vào trước đi, tôi là Hàn Lượng bạn của Kiều Tang" - Người kia không chút keo kiệt khích lệ mở cửa lớn ra. Trình Mộ Thanh nhìn nhìn anh ta, gật gật đầu, cuối cùng vẫn bước vào "A.... A....A.., dùng sức một chút, dùng sức dùng sức ..." - Mới đi vào cửa, bên trong căn phòng truyền đến giọng của người con gái, âm thanh dâm đãng, làm cho cả người Trình Mộ Thanh nổi da gà, loại âm thành này chỉ nghe thôi thì cũng đã biết đang làm gì rồi, Trình Mộ Thanh dừng cước bộ - " Kiều Tang đâu?" "Vào đi!"- Hàn Lượng không để ý đến lời nói của Trình Mộ Thanh, một tay đón thắt lưng của cô hướng vào bên trong, Trình Mộ Thanh bước tới. Cô chán ghét đàn ông tiếp cận cô, cho dù là Kiều Tang, lúc trước nắm tay cô cũng phải rửa tay vài lần, này có tính là nhiễm chứng bệnh sạch sẽ không? Trình Mộ Thanh vừa mới đi vào, liền nhìn đến cảnh tượng trên TV,còn có roi đánh, sáp đèn cày .. đồ vật diễn xiếc này nọ.. "Kiều Tang đâu?"- Trình Mộ Thanh lập tức cảnh giác với Hàn Lượng Mà Hàn Lượng vẻ mặt hèn hạ nở nụ cười, bắt đầu cởi quần áo của chính mình - " Nhắc đến anh ta làm gì? Hôm nay, làm cho tôi chơi thật thoải mái một chút" - Nói xong liền bổ nhào về phía trước .. "Chờ một chút, anh ấy bị làm sao vậy? Anh đã làm gì Kiều Tang?" - Trình Mộ Thanh lo lắng hỏi Hàn Lượng lại một bộ dạng dâm đãng nhào tới -" Tôi không làm gì anh ta cả, chỉ là anh ta đã bán cô cho tôi, tôi cho anh ta cũng không ít tiền, nên nhất định hôm nay cô phải làm cho tôi chơi đùa thật đủ" - Nói xong, liền hôn Trình Mộ Thanh .. ... Mời các bạn đón đọc Tổng Tài, Đưa Cục Cưng Cho Tôi của tác giả Mạc Ngôn Biệt Trí.
Tổng Giám Đốc Rất Sủng Cục Cưng Bé Nhỏ - Vũ Cô Nương
Bọn họ, ngay từ khi bắt đầu vốn là anh em yêu thương thân thiết trong mắt mọi người, thấu hiểu lẫn nhau, lại cùng có bí mật không thể lộ ra trước người khác. Bọn họ, bởi vì tình yêu mà đến gần nhau, nhưng cũng bởi vì thù hận mà tách rời. . . .  *** "Tôi muốn so đo đó, như thế nào? Cô coi như là con cháu, quy tắc của nhà chúng tôi cô có quyền khoa tay múa chân sao? Tôi thấy tốt nhất là cô từ đâu chạy đến thì về chỗ đó đi, đừng cho tôi thấy mặt cô!" Lời nói bắt bẻ của Lạc Văn Huy khiến Bùi Nhã Phi nhất thời không đất dung thân. Cô còn có thể nói gì, rõ ràng người ta đã nói không muốn gặp cô rồi. Vì vậy Bùi Nhã Phi nhón chân lên từ từ trở về bên cạnh Lạc Thiểu Trạch, cố gắng cầu viện anh. Mắt thấy cánh tay của Bùi Nhã Phi sắp khoác vào cánh tay của con trai mình, Khương Ngọc Trân một phát bắt được con trai mình kéo đến bên cạnh mình, nghễnh đầu ra uy với Bùi Nhã Phi. Lạc Thiểu Trạch đứng ở bên cạnh lại không thể nói gì, vì vậy nhất thời Bùi Nhã Phi bị cô lập. "Thiểu Trạch, anh mặc kệ em như vậy sao, nhanh nói chuyện giúp em đi. . . . . ." Bùi Nhã Phi vừa lắc lắc thân thể làm nũng, vừa nháy mắt phóng điện với Lạc Thiểu Trạch. Nhưng, tất cả hành động bị Lạc Văn Huy thu hết vào trong mắt. "Cô không cần ở chỗ này mê hoặc con tôi, ban đầu chính là cô hại Thiểu Trạch thành cái bộ dạng kia, hôm nay cô lại tới đây dây dưa, đến tột cùng cô muốn làm gì? Có phải cô muốn hại Thiểu Trạch thảm hơn nữa cô mới chết tâm!" Lời nói Lạc Văn Huy, Bùi Nhã Phi không thể không để ở trong lòng. Lúc đầu cô đã tưởng tượng qua tình cảnh gặp ba của Thiểu Trạch, nhưng khi đó ít nhất cô còn ôm lấy một đường hi vọng với Lạc Thiểu Trạch, nhưng bây giờ nhìn lại, thì ra những thứ lệ thuộc kia cũng đã trở thành một yêu cầu xa vời. Lạc Thiểu Trạch cứ đứng nghiêm ở bên cạnh mẹ mình như vậy, không có ý muốn giúp đỡ cô. Nhưng mà, Bùi Nhã d.d;lq;d Phi sẽ không khuất phục, thật vất vả cô mới có được những thứ này, không thể nào bởi vì mấy câu không xuôi tai mà từ bỏ những thứ này đi, thứ cô muốn, vẫn chưa hoàn toàn lấy được. Bản thân Bùi Nhã Phi vẫn hiểu, cô biết, khi cô cùng người già trong nhà này tranh chấp, mình sẽ không thắng được, không bằng nghĩ thoáng nhịn xuống, chờ cơ hội tốt lại nói. Vì vậy, dưới con mắt mọi người, Bùi Nhã Phi cầm tất cả bao lớn bao nhỏ hàng hóa mua được đi về phía cầu thang, ngay cả chào hỏi cũng không có. Lần này, Lạc Văn Huy tức giận hoàn toàn. Ông thở phì phò đi tới trước mặt Lạc Thiểu Trạch, chỉ bóng lưng Bùi Nhã Phi trên cầu thang nói, "Lạc Thiểu Trạch, người phụ nữ này ba không thừa nhận, con từ nơi nào có được thì kéo về chỗ đó ngay, không cho cô ta ở lại Lạc gia. Còn nữa, tìm Lạc Mật Mật trở về nhanh lên. Ba muốn thấy Mật Mật." Đứng ở khúc quanh lầu, Bùi Nhã Phi nghe thấy rõ ràng. Đúng vậy, cô không được các người chào đón, nhưng các người đã cho cô cơ hội sống chung không? Bất kể là Lạc Thiểu Trạch hay là hai người già này, đến cuối cùng tất cả đều nghĩ tới Lạc Mật Mật, Lạc Mật Mật tựa như một con con ruồi, mỗi một lần xuất hiện lại gây uy hiếp với cô. Tốt, nếu là như vậy, tôi giúp các người đi tìm Lạc Mật Mật, nhưng từ này về sau, cô ta cũng đừng mơ tưởng trở về nữa. Bùi Nhã Phi để bao xuống, giơ tay cầm túi xách cùng chìa khóa xe lao xuống lầu, đi thẳng ra ngoài cửa, căn bản không có để ý tới người trong nhà. Lạc Thiểu Trạch ngồi ở bên cạnh bàn ăn thấy Bùi Nhã Phi, tiến lên giữ cô lại, "Nhã Phi, cô đi đâu vậy?" "Ai cần anh lo." Bùi Nhã Phi nhìn cũng không nhìn Lạc Thiểu Trạch, mắt trợn trắng lên nhìn về phía cha chồng ngồi trong phòng khách, "Nếu trong nhà này đã không chứa em, vậy còn không cho phép em đi ra ngoài than vãn sao? Chuyện cười!" Lời này rõ ràng là nói cho Lạc Văn Huy cùng Khương Ngọc Trân nghe, trong lòng hai người biết rất rõ ràng. Vì vậy, trợn mắt nhìn thẳng vào cô, Bùi Nhã Phi đường hoàng sải bước đi ra biệt thự. Ở trong mắt của Bùi Nhã Phi, những người già này đáng tôn trọng thì mới đi tôn trọng, nếu bọn họ không thích cô, vậy cô cũng không phí hơi sức để ý bọn họ. Cho nên, bây giờ Bùi Nhã Phi căn bản không để bọn họ ở trong mắt. Bùi Nhã Phi đi tới bên cạnh xe Audi, tiện tay mở khóa xe ngồi xuống. Sau đó, cầm điện thoại gọi Thuộc Oái Nương, "Này, Thuộc tổng, các người ở nơi nào?" "Cô có chuyện gì sao?" Giọng nói bên kia điện thoại vô cùng lạnh nhạt. "À, tôi muốn hỏi một chút Lạc Mật Mật ở chỗ của bà sao? Bà chuẩn bị làm gì?" Thuộc Oái Nương cười lạnh, "Dĩ nhiên ở chỗ của tôi, tôi đang làm tốt bổn phận của tôi." "Nhưng . . . . . Không được, tôi muốn gặp bà một lần, bà ở đâu? Tôi đi tìm bà." Thuộc Oái Nương cũng không nói lời nào, im lặng không lên tiếng đứng ở nơi đó. Nhưng, trước khi cúp điện thoại, Bùi Nhã Phi nghe được âm thanh quảng cáo trong đại sảnh bệnh viện. "Muốn lừa gạt tôi sao? Không dễ dàng như vậy. Bây giờ bà muốn thoát khỏi bàn tay của tôi sao, tựa hồ có chút có chút tự đắc rồi." Khóe miệng Bùi Nhã Phi nhấc lên một nụ cười tà ác, khởi động xe xông ra ngoài. Xe Audi chạy nhanh trên đường cao tốc, tựa như một con mãng xà không chút kiêng kỵ, không ngừng luồn lách, không cho người chung quanh thời gian phản ứng, cứ như vậy điên cuồng chạy trên đường. Rất nhanh, Bùi Nhã Phi đã đến cửa bệnh viện. Xuống xe, đã là ban đêm, nói vậy lúc này rất nhiều người đã tan việc hoặc là đi ăn cơm tối, một mình Bùi Nhã Phi vẫn muốn đến phòng bệnh thử vận khí, xem có thể nhìn thấy người mình cần tìm hay không. Đi tới đại sảnh bệnh viện, quả thật người rất thưa thớt, nhưng trước sảnh còn có một y tá xinh đẹp đang bận rộn, vì vậy, Bùi Nhã Phi mỉm cười đi đến. "Cô y tá, xin chào, xin hỏi ở nơi này có phải có một bệnh nhân tên là Lạc Mật Mật hay không, là vì sanh non." Cô y tá mặt đầy nụ cười, cung kính đáp trả cũng bắt đầu kiểm tra ghi chép. Bùi Nhã Phi cũng rất có kiên nhẫn chờ đợi. Nhưng, lúc này, một giọng nói phụ nữ từ sau lưng Bùi Nhã Phi truyền đến. "Bùi Nhã Phi, tại sao cô ở chỗ này? Tại sao cô tìm được nơi này?" Nghe giọng nói này, Bùi Nhã Phi đầu tiên là sửng sốt, nhưng rất nhanh liền khôi phục nụ cười, từ từ quay người lại nhìn Thuộc Oái Nương đang xách theo nước nóng cùng thức ăn. "Ha ha, tôi muốn tìm các người quả thật không dễ dàng." Bùi Nhã Phi nhìn đồ trong tay Thuộc Oái Nương, không khỏi nhếch cái miệng nhỏ nhắn lên, "Ơ, có tiền như vậy còn để cho con gái bà ăn thứ đồ ăn này, hơn nữa điều kiện bệnh viện này cũng không khỏi. . . . . ." Bùi Nhã Phi giương mắt nhìn chung quanh một chút, tất cả thiết bị được treo cũng mang hơi thở cũ kỹ, loại bệnh viện này cũng không có cấp bậc gì, nhiều lắm chính là một bệnh viện quận tiêu chuẩn. Nhưng, cô không hiểu. Thuộc Oái Nương mang Lạc Mật Mật tới nơi này, nguyên nhân chủ yếu nhất là không cho người khác tra ra nơi này, hơn nữa bác sĩ phụ khoa nơi này là người quen của bà, tay nghề còn là hạng nhất. Muốn Lạc Mật Mật an toàn cùng người Lạc gia không thể tìm được, nơi này là một chỗ tốt vô cùng. Nhưng cuối cùng vẫn khiến Bùi Nhã Phi tìm được, cái người mà Thuộc Oái Nương cùng Lạc Mật Mật không muốn gặp nhất. "Cô có chuyện gì sao?" Thuộc Oái Nương cũng không nghĩ trả lời vấn đề của Bùi Nhã Phi, sau khi hít sâu một hơi không chút để ý hỏi. Bùi Nhã Phi sửa sang lại áo khoác của mình, nói lưu loát, "Tôi tới để gặp Lạc Mật Mật, chắc bà sẽ không nói cô ta không ở nơi này đi?" "Cô có lòng tốt đến gặp Mật Mật sao? Thôi đi, thu hồi giả mù sa mưa của cô đi, chúng tôi không cần!" Nhìn cách Thuộc Oái Nương xem thường Bùi Nhã Phi, ngược lại cô nở nụ cười thật tươi, "Chúng tôi? Ý của bà là bà đã xác nhận cô ta chính là con gái của bà rồi hả ?" "Lời này của cô có ý gì? Cô nên trở về đi thôi, nơi này không hoan nghênh cô." Thuộc Oái Nương rất là chán ghét trừng mắt với Bùi Nhã Phi. Nhưng Bùi Nhã Phi cũng không thèm để ý, "Bà kêu tôi đi tôi liền đi sao, tôi còn muốn đi gặp Lạc Mật Mật, đã đến nơi này một chuyến cũng không thể không có chút ích lợi gì đúng không?" Nói xong, Bùi Nhã Phi đi tới cầu thang. Thuộc Oái Nương làm sao để cho cô tùy ý muốn làm cái gì thì làm cái đó, bà bước nhanh đuổi theo Bùi Nhã Phi, dùng sức kéo bả vai Bùi Nhã Phi, không chút khách khí nói, "Cô đi làm cái gì? Chẳng lẽ còn muốn kích thích con tôi hay sao? Trước kia tôi không biết Mật Mật là của con gái của tôi, cho nên rất nhiều chuyện cũng do cô làm xằng làm bậy, nhưng hiện tại, Mật Mật là con gái của tôi, tôi không cho phép cô làm chuyện không tốt đối với nó nữa!" Bùi Nhã Phi cười lạnh, "Bà hung dữ làm gì, trước kia cũng chưa từng thấy bà khẩn trương như vậy nha, chẳng lẽ mấy ngày Lạc Mật Mật đã thu phục bà rồi sao?" "Hồ đồ, đó là con gái của tôi, cô nói chuyện có thể bình thường một chút hay không, còn nữa, chuyện đứa cháu của tôi, tôi sẽ không bỏ qua cho cô, cô chờ đó cho tôi." Giọng nói của Thuộc Oái Nương càng lúc càng lớn, cũng càng ngày càng tức giận, "Đến tột cùng cô muốn làm gì?" "Tôi tới kiểm tra công việc, xem bà có khống chế tốt Lạc Mật Mật hay không, đừng có không chú ý mà để cô ta chạy trốn. Nếu là như vậy, còn không bằng tự tôi đi ‘ chăm sóc ’ cô ta. Bà nói coi, đúng không?" Bùi Nhã Phi lạnh lùng liếc mắt nhìn, cười lạnh đi tới cầu thang. Thuộc Oái Nương dĩ nhiên sẽ không vì vậy bỏ qua, chạy chậm tiến lên, tiếp tục cùng cô lý luận. Thế nhưng tất cả đều bị Lạc Mật Mật núp ở đầu hành lang nghe thấy rất rõ ràng. Rốt cuộc cũng biết con của mình là bị người nào hại chết, bây giờ trong lồng ngực Lạc Mật Mật giống như là dấy lên ngọn lửa vạn trượng, không cách nào nhịn được. Nhưng, bây giờ thân thể Lạc Mật Mật còn suy yếu vô cùng, đứng ở góc tường cũng phải dùng sức dựa mới có thể chống đỡ nổi thân thể, bây giờ coi như cô liều mạng đi ra, đoán chừng cũng sẽ không có tác dụng gì. "Đến tột cùng cô muốn làm gì, tôi sẽ không để cho cô tổn thương Mật Mật nữa!" Thuộc Oái Nương ngăn cản Bùi Nhã Phi, tức giận nói. Ngược lại Bùi Nhã d.;d;l;qd Phi rất là bình tĩnh, đưa tay sửa sang lại túi xách, mặt mày vừa nhấc, rất là khó chịu, "Bà nói tôi sẽ làm gì, bà không quản được, tôi liền thay bà tới trông nom. Để cho bà ở chỗ này sớm muộn cũng sẽ gieo họa, cho nên, tôi có thể giúp bà chăm sóc cô ta." Những thứ này cũng bị Lạc Mật Mật nghe được rất rõ ràng. Bây giờ bộ dạng mình như vậy, giống như là miếng thịt trên tấm thớt mặc người chém giết. Thay vì ở chỗ này chờ người khác tới "Dọn dẹp", còn không bằng mình đi trước thì tốt hơn. Lạc Mật Mật dùng sức di chuyển bước chân của mình, từng bước đi tới cửa sau, vừa mở cửa sau, gió lạnh xông tới mặt. Nhưng Lạc Mật Mật sao có thể quản được nhiều như vậy, chuyển bước chân của mình bước nhanh đi về phía trước. Trong đêm đen tràn đầy tiếng động sợ hãi, khắp nơi vang lên tiết tấu khẩn trương. Lạc Mật Mật ôm bụng khó chịu không thôi, nhưng vẫn không thể dừng bước chân của mình lại, rốt cuộc chạy ra khỏi đại viện bệnh viện, đi tới ngã tư đường đen ngòm, nhưng không thấy một chiếc xe nào. Lúc này Lạc Mật Mật hy vọng dường nào có người có thể cứu mình. Cô phải về Lạc gia, muốn gặp cha mẹ, muốn gặp Lạc Thiểu Trạch ngày đêm cô thương nhớ. Mấy ngày nay không thấy anh, cũng không biết anh đang làm những gì. Bây giờ không có điện thoại di động, trên tay cũng không có một phân tiền, hơn nữa thân thể suy yếu, Lạc Mật Mật cảm giác mình kêu trời trời không lên tiếng kêu đất dất không đáp lại. Chợt, trong bóng đêm rốt cuộc xuất hiện ánh đèn một chiếc xe hơi, từ nơi xa nhanh chóng mà đến. Trong lòng Lạc Mật Mật thật là hưng phấn không thôi, thò đầu ra liên tiếp khoát tay. Mắt thấy xe hơi dần dần đến gần, lòng của Lạc Mật Mật cũng khẩn trương theo. Rốt cuộc có thể tìm được xe đến Lạc gia rồi. Nhưng, ở ngã tư đường này, đèn đỏ hiện lên, xe hơi màu đen cách mười mét ở phía xa lặng lẽ dừng lại. Trong lòng Lạc Mật Mật đang rất khẩn trương, nhưng, trong lúc vội vàng, Lạc Mật Mật không khỏi nhìn kỹ lại, người trong xe hình như rất quen thuộc. Người trong xe là một phụ nữ xinh đẹp, bóng dáng ấy từ từ hiện rõ ra trong mắt Lạc Mật Mật, Lạc Mật Mật không khỏi kinh ngạc. Là Bùi Nhã Phi. Khuôn mặt thon dài ở trong bóng tối được ánh đèn hắc lên càng tăng nét quyến rũ, nhưng ánh mắt của cô ta cũng trở nên cứng rắn, ánh sáng lạnh lùng thẳng tắp bắn về phía Lạc Mật Mật. Vẻ sát khí này Lạc Mật Mật chưa từng thấy qua, nhưng lần này lại hoàn toàn đánh sụp mọi hi vọng của Lạc Mật Mật. Cả người Lạc Mật Mật tràn đầy lạnh lẽo, không kịp phản ứng, đèn xanh sáng lên, xe hơi màu đen đối diện liền đạp chân ga vọt lên. Tất cả xảy ra trước mắt, Lạc Mật Mật bị hù dọa trở nên bối rối, trong đầu trống rỗng, dưới chân giống như đổ cát vào, muốn nâng nhưng bất động. Gió lạnh theo xe hơi vù vù xông tới mặt, Lạc Mật Mật trừng to mắt nhìn đèn xe không ngừng lái tới, cái gì cũng không nghĩ ra được, mắt thấy xe hơi sắp đụng vào mình, chỉ nghe được một tiếng vang thật lớn, thân thể của cô bị người khác kéo đến trên cỏ. Khi Lạc Mật Mật mở mắt, định thần lại, tất cả trước mắt là cô choáng váng mắt. Chỉ thấy một chiếc xe BMW màu trắng vọt tới buồng lái xe Audi, đập vào thật sâu, hai chiếc xe kịch liệt đụng vào nhau. Mà người trong buồng lái đều bỏ mạng tại chỗ. Bùi Nhã Phi chết rồi, từ kính thủy tinh bể tan tành nhìn vào, cô ta bị nghiền nát, máu chảy thành sông. Nhưng người trong xe thể thao màu trắng là ai? Lạc Mật Mật trợn to hai mắt, nhìn người đàn ông đang hoảng sợ bên cạnh, là Lạc Thiểu Trạch. Không biết từ lúc nào xuất hiện ở nơi này. Nhưng, Lạc Mật Mật không kịp hỏi anh, từ từ đứng lên nhìn về phía trong xe, bởi vì có một cảm giác chẳng lành ập vào lòng, cô chậm rãi tới gần người phụ nữ gục trên tay lái. "Mẹ, mẹ. . . . . . Là người sao?" Lạc Mật Mật đi lại gần, khi thấy gò má Thuộc Oái Nương đầy máu thì nhất thời tim cô như chết lặng. "Sẽ không, mẹ, làm sao người lại ở chỗ này? Sẽ không!" Lạc Mật Mật tê tâm liệt phế kêu gào, không tin tất cả trước mắt, lại càng không hiểu tại sao tất cả mọi chuyện tới nhanh như vậy biến mất nhanh như vậy. Thuộc Oái Nương vì cứu Lạc Mật Mật mà đồng quy vu tận cùng Bùi Nhã Phi. Cái hiện thực này xuất hiện trong thế giới cô vô cùng đột ngột. Cô không muốn gặp lại hai người kia, nhưng không nghĩ họ sẽ chết như vậy. Tất cả tất cả tới vô cùng đột nhiên, biến mất quá mức nhanh chóng. Lạc Thiểu Trạch bước nhanh tới bên cạnh Lạc Mật Mật, một tay kéo cô vào trong ngực. Anh không cho phép cô đến gần xe hơi nữa, không cho phép cô bị thương tổn nữa. "Tại sao? Tại sao mẹ phải như vậy nha, mẹ? Con còn không kịp trò chuyện với mẹ mà, con còn chưa cho mẹ cơ hội bồi thường cho con, con còn chưa nói lời xin lỗi với mẹ! Mẹ không thể như vậy, không thể như vậy." Lạc Mật Mật cong người không ngừng kêu khóc, Lạc Thiểu Trạch chỉ có thể dùng sức bắt lấy cô không để cho cô mất thăng bằng. Nhưng, ở trong mắt Lạc Thiểu Trạch, nước mắt đã sớm không nghe sai bảo ào ào chảy xuống. Mercedes màu đen đã nát không chịu nổi, nhưng Lạc Thiểu Trạch vẫn không nhịn được liếc mắt nhìn bóng lưng Bùi Nhã Phi. Người đó đã từng là người phụ nữ mà anh cực kỳ quan tâm, hôm nay cứ như vậy mà đi, mà anh lại không thể tiến lên liếc mắt nhìn lần cuối, đối với Lạc Thiểu Trạch mà nói, là một việc buồn cười mà bi thương. Bất kể từng làm qua những thứ gì, ở trước mặt sinh mệnh, nhưng tựa hồ mọi chuyện cũng không nên nghiêm trọng như vậy. Ông trời xử phạt vô cùng nghiêm minh, cũng không cho cơ hội cho những người biết sai muốn sửa lại, chuyện như vậy làm cho người ta không biết làm sao, lại làm cho người ta bi thương. Khi xe cảnh sát xuất hiện, Lạc Thiểu Trạch đã xử lý tốt tất cả trước mắt, quay đầu lại nhìn Lạc Mật Mật thì cả người Lạc Mật Mật đã ngớ ngẩn ra. Ngồi ở bên lề đường không d;d;l[qd nói tiếng nào, một tia phản ứng cũng không có. Từ đó về sau, Lạc Thiểu Trạch một tấc cũng không rời chăm sóc Lạc Mật Mật. Dù sao đã trải qua quá nhiều chuyện, đối với một cô gái mới hai mươi tuổi mà nói, ý nghĩa của sinh mạng vô cùng nặng nề. Cũng bởi vì chuyện này, Lạc Mật Mật hoàn toàn trầm lặng, cả ngày đăm đăm nhìn ngoài cửa sổ, bất kể người nào đến gần cô, cô đều không nói câu nào. Thật ra thì, từ đầu tới cuối Lạc Thiểu Trạch vẫn luôn dõi theo mọi hành động của Bùi Nhã Phi. Anh kêu Mạc Triết Hiên âm thầm điều tra, đã sớm biết rõ mánh khóe của Bùi Nhã Phi. Đêm đó, khi anh thấy Bùi Nhã Phi tức giận rời khỏi, liền lái xe bám theo. Cuối cùng, không nghĩ tới anh vẫn tới chậm một bước, Lạc Mật Mật đã sớm trốn khỏi bệnh viện. Vì vậy anh điên cuồng chạy đi tìm kiếm, trong gió lạnh tìm kiếm bóng dáng Lạc Mật Mật. Bất kể như thế nào, mất đi đứa bé đã làm trái tim anh đau đớn tột cùng, nếu như mất đi Lạc Mật Mật lần nữa, Lạc Thiểu Trạch sẽ buông tha sinh mạng đi theo cô. May mắn thay, trời cao còn mở mắt. Lúc Lạc Mật Mật cực kỳ nguy hiểm, Lạc Thiểu Trạch kịp vọt tới bên cạnh Lạc Mật Mật, ôm cô thật chặt vào trong ngực, tránh thoát một kiếp này. Thật ra thì, người lớn Lạc gia cũng không phải không thông tình đạt lý. Khi Lạc Thiểu Trạch thẳng thắn cùng hai người lớn, hai người rất nhanh liền quẹo qua ngõ rẽ, đồng ý cho Lạc Thiểu Trạch ở chung một chỗ với Lạc Mật Mật. Nhưng, Lạc Mật Mật vẫn không chịu nói lời nào làm mọi người rất đau lòng. Điều làm Lạc Thiểu Trạch không có nghĩ tới nhất, anh cứ tưởng thái độ của ba mẹ là trở ngại lớn nhất, kết quả lại là đơn giản nhất. Anh cho rằng Bùi Nhã Phi chỉ là nhạc đệm nhỏ nhoi, kết quả lại thành trở ngại lớn nhất. Mọi chuyện trên đời này chính là trêu cợt người như vậy, để cho ngươi không hiểu nổi, đoán không ra. Sau cùng Lạc Thiểu Trạch đưa Lạc Mật Mật đến nước Pháp, vì cho Lạc Mật Mật thay đổi hoàn cảnh, cũng vì phần hạnh phúc xa xôi này có thể tới gần hơn một chút. Mời các bạn đón đọc Tổng Giám Đốc Rất Sủng Cục Cưng Bé Nhỏ của tác giả Vũ Cô Nương.