Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Phiến Đá Nở Ra Hoa Dâm Bụt - Bạch Nhất Mặc

Nếu các bạn đã chán với những thể loại ngôn tình tổng tài hay diễn viên thì có thể chuyển qua thể loại ngôn tình đan xen trinh thám. Câu chuyện tình yêu giữa một vị đội trưởng vẻ ngoài nghiêm nghị lạnh lùng nhưng có một trái tim ấm áp. Anh được những người anh em trong cục yêu mến phong tặng anh biệt danh:"Bàng tướng quân”. Nhưng bỗng một ngày hình ảnh một  " Bành tướng quân" anh tuấn dũng mãnh của họ giáo huấn người khác đã không còn nữa mà là một anh chàng bị người phụ nữ bí ẩn lấy mất trái tim. Người chưa bao giờ đọc thơ, viết thư tình lại đi ghép vần nối câu, dù lá thư không bao giờ được gửi đi. Người cương quyết, khó thuần lại vào vai học sinh khôn khéo. Người ghét phòng tập thể hình lại chủ động làm huấn luyện viên riêng cho cô… Tóm lại, không nơi nào là không đuổi tới. Có người đưa ra tổng kết sâu sắc cho hiện tượng ngược lẽ này: Đóa hoa tươi cắm trên đá, quá bất ngờ! Sau đó, thư tình của anh bất hạnh truyền tới tay cô. Cô nhìn thư tình anh cố công nhào nặn, chỉ vào câu “Sông cạn đá mòn, anh đều ở bên em” rồi cười hỏi: “Nếu tới sông cũng cạn, đá cũng mòn, vậy có thể chứng minh thế giới này không có gì trường tồn vĩnh cửu, ai có thể bên ai mãi mãi?” Đây là đạo lý cô hiểu thấu từ năm lên 10. Anh xé nát thư tình: “Không cần mãi mãi, anh chỉ cần dùng cả đời để chứng minh: Em có anh là đủ!” Anh đem tới tình yêu cứng rắn như đá, không gì có thể bẻ gãy. Không trường tồn mãi mãi, nhưng có thể sánh với vĩnh hằng. Truyện này còn có tên: 《Thì Ra Vẫn Luôn Có Anh》 * Chú thích: Hoa phù tang hay còn gọi là hoa dâm bụt, mộc cận, chu cận, đại hồng hoa, phật tang. Có một số cho rằng loài hoa này vốn có tên gốc là hoa dâng bụt (hoa để dâng lên cho Bụt, tức Phật), về sau do đọc trại mà thành dâm bụt. Có ý kiến khác, dâm bụt nguyên tên là râm bụt. Râm: che bóng, Bụt: Phật. Râm Bụt là cái lọng che Phật (vì hoa có hình dạng giống cái lọng) (Nguồn: Wikipedia) Tên nữ chính trong truyện là Tang Cẩn, chữ Cẩn cũng có nghĩa là hoa dâm bụt. *** Lỗi trong Bàng Lỗi, nghĩa là đá. Cẩn trong Tang Cẩn, nghĩa là hoa dâm bụt. Phiến đá Bàng Lỗi lạnh lùng khô khan, ấy vậy mà lại có thể nở ra hoa dâm bụt xinh đẹp dịu dàng Tang Cẩn. Đều là duyên phận. Tang Cẩn thật ra không phải là tên thật của cô, nhưng trong huyết án 15 năm trước, cô cùng bà ngoại may mắn tránh được nên đã mang theo cái tên này đến nước Đức xa xôi để sinh sống. Đến thời điểm hiện tại, Tang Cẩn một lần nữa quay lại nơi mọi chuyện bắt đầu, chỉ với một tâm nguyện duy nhất, có thể mang hài cốt của bà ngoại về mộ phần tổ tiên. Và nếu có thể, cô thật sự muốn biết, năm xưa đã xảy ra chuyện gì. Thật tình cờ, trên chuyến bay về quê hương, Tang Cẩn đã gặp phải một vụ án. Khả năng quan sát và sự bình tĩnh trong suy luận của cô đã giúp phi hành đoàn tìm ra chân tướng trong thời gian ngắn nhất. Ấn tượng mà cô để lại, cũng rất đặc sắc. Nhưng đó chỉ là một nốt nhạc đệm trong hành trình lần này của Tang Cẩn. Việc cô phải xử lý còn rất nhiều. Mà việc trước tiên chính là quay về thôn cũ để chôn cất bà ngoại. Thế nhưng, thật bất ngờ là toàn bộ hồ sơ về cô và bà ngoại đều không còn tồn tại nữa. Trong sự thất vọng và hoang mang vô cùng, Tang Cẩn gặp được Bàng Lỗi. Anh là đội trưởng đội cảnh sát thành phố, đẹp trai cương nghị, nhưng quá lạnh lùng. Đặc biệt là khi Tang Cẩn tìm mọi cách để xem lại hồ sơ vụ huyết án năm xưa, Bàng Lỗi từ chối vô cùng nghiêm khắc. Sự việc cứ như vậy rơi vào bế tắc nếu như không có một vụ án xảy ra ngay tại trường học mà Tang Cẩn đang theo dạy. Người bị sát hại là một trong những sinh viên của cô, cho nên không công thì tư, Tang Cẩn bắt buộc phải tham gia vào quá trình phá án. Chính vì vậy, cô mới thấy được một mặt khác của Bàng Lỗi. Tuy rằng bên ngoài anh vẫn gắt gỏng và khó tính, nhưng thỉnh thoảng anh cũng sẽ để ý và quan tâm đến cô hơn một chút. Cuối cùng, người xao động cũng không chỉ có mình cô. Bàng Lỗi phát hiện, cô gái nhỏ nhắn xinh đẹp này, quả thật là có năng khiếu đối với tâm lý học tội phạm. Từ những chứng cứ hiện trường để lại, cô đã có thể đưa ra những suy luận và phân tích gần như là trùng khớp với anh. Những vụ án tiếp theo cũng nhờ có sự ăn ý này mà nhanh chóng được phá giải.  Cùng lúc đó, có hai trái tim cũng tìm được lời hồi đáp. Bàng Lỗi và Tang Cẩn qua quá trình tiếp xúc đã xác định, sự rung động này không phải chỉ đơn thuần là cơn gió thoáng qua, mà chính là từ sự hoà hợp tạo thành. Anh nhanh nhạy dũng cảm, cô thông minh sắc sảo, hai người đứng cạnh nhau lại có thể khăng khít đến không có kẽ hở. Rào cản duy nhất của việc này, có lẽ đến từ thân phận thật sự của cô. Nhưng Bàng Lỗi vốn là một người ngang ngạnh, anh đã xác định cái gì rồi thì sẽ dốc hết sức để bảo vệ. Cho nên, huyết án 15 năm về gia đình Tang Cẩn được anh kiên quyết lật lại từng chút một. Anh tin cô, cũng tin gia đình cô đã nhận hàm oan. Một đường nỗ lực đến cuối cùng, trải qua thật nhiều vụ án dây mơ rễ má, cuối cùng sự thật cũng được sáng tỏ. Rất nhiều sinh mệnh, rất nhiều sự hy sinh, để đổi lấy một kết thúc tốt đẹp hơn. Một thanh mai trúc mã với thật nhiều băn khoăn do dự của Tang Cẩn, một đồng nghiệp với mối tình đơn phương nhiều năm không dám nói của Bàng Lỗi, mỗi một sự xuất hiện của họ, đều là duyên phận. Với sự hỗ trợ của Bàng Lỗi, Tang Cẩn hoàn thành khoá học tâm lý học tội phạm, chính thức trở thành cộng sự của anh. Hai người bọn họ, sẽ vì lý tưởng, vì sự an toàn của xã hội mà dốc lòng, cũng sẽ vì tình yêu với người kia mà cố gắng. Tang Cẩn, em là bông hoa dâm bụt đẹp nhất mà anh từng nhìn thấy. Đó là bởi vì, em nở trên phiến đá của anh, Bàng Lỗi.   Mời các bạn đón đọc Phiến Đá Nở Ra Hoa Dâm Bụt của tác giả Bạch Nhất Mặc.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Độc Giả Và Nhân Vật Chính Đích Thị Là Chân Tình - Đồi
Đỗ Trạch là một tên độc giả anti fan (rởm), chính vì cái lý luận trai không hư gái không thương, độc giả không ném đá tác giả không nhìn thấy. Tên độc giả ngốc nghếch cuồng tín vào chân lý “càng yêu càng chửi”, cứ thế theo dõi tiểu thuyết dài kỳ trong nỗi niềm đau đớn cứ tuần hoàn hết ném đá rồi lại bấm phiếu đề cử, bấm phiếu đề cử rồi lại ném đá… Mà hôm nay, một bình luận ném đá Đỗ Trạch gửi cho tác phẩm mới “Hỗn Huyết” của tác giả, không ngờ lại để tác giả đọc được! Kể từ đó, nhân vật chính tươi sáng ngời ngời - Tu - từ một thiếu niên thiên tài của học viện phép thuật tức khắc thức tỉnh dòng máu Undead, biến thành một bộ xương trắng một cách thần kỳ! Tên độc giả anti fan ngốc nghếch liền tức ói máu… Tác Giả! Anh Thắng Rồi! Bất ngờ hơn còn ở phía sau. Chủ hàng nơi Đỗ Trạch mua sách đã gửi nhầm cuốn đồng nhân cao H của “Hỗn Huyết” cho cậu, và thế là Đỗ Trạch - mắt đeo kính cận dày cộp, tai đeo máy trợ thính - cứ thế xuyên-không vào trong “Hỗn Huyết” một cách phản khoa học! Một cuốn tiểu thuyết của độc giả, nhưng lại là cả cuộc đời của nhân vật chính. Một fan trung thành mang theo tuyệt kĩ xuyên không tới, rốt cuộc người này là cứu tinh của nhân vật chính, hay là kẻ hủy diệt? *** Độc giả: Tôi là một ngụy anti-fan Đỗ Trạch là một ngụy anti-fan. .Ngụy anti-fan có thể giải thích như thế này: có một đám người đối xử với thần tượng của mình tàn bạo y chang như với kẻ thù, đủ kiểu soi mói đủ kiểu chửi bới, thể hiện triệt để tinh thần “Tương ái tương sát”(Yêu nhau giết nhau).. Đỗ Trạch lựa chọn trở thành một ngụy anti-fan cũng vì ba nguyên nhân. Thứ nhất đương nhiên là nguyên nhân xuất hiện của ngụy anti-fan: soi mói, chửi bới, thu hút sự chú ý cho người mình yêu thích từ một góc độ khác. Họ không thể khiến người ấy được vinh quang tột đỉnh thì phải phá rồi dựng, bôi đen người ấy để thu hút ánh mắt của quần chúng, khơi gợi sự chú ý và đồng cảm của người khác đối với người ấy. Sau khi đã thành công khiến người yêu thích nổi tiếng, họ cũng công thành lui thân.. Thứ hai, chuyện Đỗ Trạch thích làm nhất là post bài soi mói thần tượng của cậu, sau đó ngồi chờ những fan khác của người ta nhảy ra công khai ném đá lại mình. Nhìn những fan khác không ngừng post bài ở dưới để phản bác, Đỗ Trạch vô cùng thỏa mãn: tốt lắm, ý tôi là thế đó. Các anh em à, cứ tiếp tục phát huy tinh thần đó đi ~. Nguyên nhân cuối cùng là do một chút tâm tư nhộn nhạo của Đỗ Trạch. Tình cảm của fan dành cho thần tượng đương nhiên là vừa yêu vừa kính. Nhưng họ cũng ôm ấp một thứ tình cảm khác: muốn chủ động tiếp cận người ta, nhưng thứ nhất là sợ quấy rầy đối phương, thứ nhì là sợ người ta chả thèm để mắt tới. Vì thế họ chỉ có thể cố gắng lưu lại dấu ấn của mình để khiến người ta chú ý, giống như cô gái tim thì đen thui mà lại tỏ vẻ rụt rè ngượng ngùng ngồi chờ người yêu đến giở khăn voan lên. Đại nhân, đại nhân, mau tới đây nhận em đi ~ Em rất dễ nuôi đó! ... Mời các bạn đón đọc Độc Giả Và Nhân Vật Chính Đích Thị Là Chân Tình của tác giả Đồi.
Biên Nhược Thủy - Sài Kê Đản
1. Biên Nhược Thủy (Tập 1) Biên Nhược Thủy, tên cũng như người, mẹ cậu những mong cậu trong sạch được như nước, và quả thật cậu trai ấy cũng đã sống cuộc đời mình như vậy. Trong sạch, bình đạm, dịu dàng như nước. Chỉ tiếc rằng dù có là suối nguồn chảy mãi, thì cũng có ngày phải băng thác vượt ghềnh, rồi cũng sẽ phải mài mình qua những khúc quanh gồ ghề đá sỏi. Trên con đường ra biển lớn ấy của Biên Nhược Thủy, lại tình cờ vấp phải một khúc ngoặt mang tên Tống Thiên Lộ, một con người gần như trái ngược hoàn toàn với cậu. Vậy mà chẳng hiểu sao lại như nam châm trái dấu hút chặt lấy nhau. Là phúc thì không phải họa, là họa thì tránh không được. Là duyên là nghiệt chung quy cũng vẫn phải trải qua. Mang trong lòng tình cảm không sao phơi bày ra ánh sáng mà rời khỏi Tống Thiên Lộ, liệu Biên Nhược Thủy còn có thể quay trở lại những ngày tháng trước kia của mình được nữa không? 2. Biên Nhược Thủy (Tập 2) Mẹ mất, những nơi có thể coi là nhà cũng chẳng thể quay về, Biên Nhược Thủy bắt đầu sống cảnh chẳng còn biết ngày mai.  Những tưởng cuộc đời cứ mù mịt như vậy mà trôi đi, thì Tống Thiên Lộ lại một lần nữa xuất hiện. Hai năm cách xa, hai năm thương nhớ, ngày gặp lại thấy người mình yêu sống trong khổ sở và tủi nhục, Tống Thiên Lộ nào có chịu được, nhất quyết ép cậu quay về cùng mình. Thế nhưng cuộc đời đâu có dễ dàng đến thế, chưa nói đến ánh mắt người ngoài hay nỗi lòng của người làm cha mẹ, thì trong chính tình yêu này, Biên Nhược Thủy và Tống Thiên Lộ cũng đã có quá nhiều khúc mắc với nhau. “Pháo hoa chóng tàn, tình đời dễ tan, mà người lại hỏi ta có nguyện cùng người hồng trần phiêu bạt, một kiếp thanh cao…” Một người như suối nhỏ, một người như nước lũ, giữa dòng đời cuộn sóng này, liệu có bờ bến nào họ có thể dừng chân? *** Lớp ta sắp có học sinh mới chuyển tới đấy, nhìn coi thế nào?” “Ai thế?” Tôi cắn bánh mì khô, quay đầu nhìn khuôn mặt to bành của Lưu Duy đang nhăn nhở cười. Lưu Duy chỉ tay ra ngoài, “Đó đó! Cái thằng tiểu tử đằng kia kìa, cái đứa đầu bù, tóc thì như hành tây đó, thấy chứ?” Tôi huýt gió rồi chạy tới trước cửa phòng bảo vệ trường, quả nhiên, tiểu tử kia quay đầu lại nhìn thấy tôi, tôi trợn mắt vẫy tay với hắn, kêu to Dương Thông Đầu. Hắn cũng nhìn lại, thản nhiên cười, tôi sững người đôi chút, sau đó cười to lên, rất thú vị, nhìn như trẻ con thế thì trong lớp lại có người bị bắt nạt rồi. Đi, đi qua đó nào!” Tôi vỗ vai Lưu Duy, vài bước đã nhảy tới trước mặt Dương Thông Đầu. “Hắc hắc…Dương Thông Đầu, cậu là người ở đâu a?” Tôi chống tay lên cái bàn trước mặt, cúi đầu nhìn hắn. “Tên tớ không phải là Dương Thông Đầu, là Biên Nhược Thủy, mẹ tớ muốn tớ lớn lên cũng thanh thuần như nước.” Tôi xùy một tiếng, coi cái dáng bộ nho nhã đó, vừa nhìn qua đã đoán được là loại người tới cái rắm cũng không đánh được mà (*)! Biên Nhược Thủy thấy tôi cười cũng không đáp lại, cúi đầu lấy cái gì đó. Tôi cúi đầu nhìn theo, xem có gì hay không, đều là một đống chẳng ra gì, mà học tới cao trung rồi vẫn còn mang theo hộp bút sao, tôi tính cầm lên xem thì đã bị hắn giật lấy. “Cho tớ xem nào!” Tôi giật mạnh lại cái hộp, sao lại keo kiệt thế, hắn không cho tôi coi thì tôi càng muốn coi. “Đừng mở ra!” Biên Nhược Thủy đứng dậy muốn đoạt lại, nhưng tôi nhanh hơn, quay người lại, nhanh chóng mở hộp ra, hộp mở ra còn mang theo âm thanh rin rít, đúng là đồ cũ. Trong hộp bút chỉ có mấy cây bút, cả hai đều là bút máy, có một cái đã bị dùng tới mòn cả đầu bút. Trong thoáng chốc, tôi thấy trên đầu hộp bút có dính một mảnh giấy màu đỏ thẫm được cắt thành hình trái tim, trông tầm thường muốn khóc, lại còn dùng băng dính, dính chặt, gỡ không ra. ... Mời các bạn đón đọc Biên Nhược Thủy của tác giả Sài Kê Đản.
Thế Bất Khả Đáng - Sài Kê Đản
Nội dung truyện nói về hai anh em cực phẩm nhà họ Viên trên hành trình theo đuổi Hạ Diệu, một cảnh sát – thái tử gia đã cải tà quy chính ~(‾▿‾~) Anh công là một bộ đội đặc chủng đã giải ngũ, mở một công ty vệ sỹ, nhờ sự “mai mối” của cô em gái mà quen biết với em thụ. Từ ánh mắt đầu tiên anh đã để ý đến em và rồi bắt đầu bước lên con đường “đoạt ái” với em gái. *** Mỗi năm một lần giải thi đấu vật tự do dành cho cảnh sát Trung Quốc và Hoa Kỳ lại diễn ra ở sân vận động Bắc Kinh. "Ngày hôm qua chúng tôi đã tiến hành một cuộc thi dự tuyển, trải qua những trận đấu kịch liệt, đã tìm ra mười sáu tuyển thủ tiến vào trận chung kết. Người chủ trì lần lượt gọi to tên của mười sáu người này: "Joy, Brown, Đới Cao Cao, Hạ Diệu,..." Mười sáu tuyển thủ mặc đồng phục cảnh sát lần lượt lên đài biểu diễn, tám người Trung Quốc tám người Hoa Kỳ, mặt đối mặt xếp thành hai hàng, hướng về đối thủ cúi chào làm lễ một cái. Brown đứng ở vị trí thứ ba thuộc hàng ngũ Hoa Kỳ, cúi người chín mươi độ âm thầm đánh giá người đứng chếch phía đối diện là Hạ Diệu từ trên đầu xuống dưới đũng quần, khoé miệng kín đáo nhếch lên một nụ cười không mấy tử tế. Tiếng súng báo hiệu bắt đầu thi đấu khai hoả, lần lượt hai người đối kháng, người thắng sẽ được vào đấu vòng trong. Giải đấu vật tự do giữa cảnh sát Trung Quốc và Hoa Kỳ là sự giao thoa giữa hai nền văn hoá võ thuật khác nhau giữa Trung Hoa và Tây Phương. Cảnh sát Trung Quốc chú trọng vào các chiêu thức bằng chân, vô cùng ác liệt. Bên Hoa Kỳ lại lấy nấm đấm là đòn sát thủ, một chiêu hạ gục đối phương. Mà Brown người giỏi nhất trong đội hình cảnh sát Hoa Kỳ. ... Mời các bạn đón đọc Thế Bất Khả Đáng của tác giả Sài Kê Đản.
Thời Thượng Tiên Sinh - Ngữ Tiếu Lan San
Bạn người mẫu Tô Nặc vốn gắn liền với hình tượng đóa sen trắng thanh khiết chẳng vướng bụi trần. Nhưng chẳng ai biết, đằng sau hình tượng đó, bạn lại sợ nhất người khác phát hiện ra những bí mật to bự của mình. Chàng mẫu họ Tô thực sự là một kẻ thích ăn và tham ăn quá mức, có sở thích dùng nick ảo chửi loạn đối thủ chỉ vì hắn có thể hình sáu múi nam tính. Trong họa có phúc. Mà chẳng hiểu là phúc hay họa. Bạn Tô Nặc lọt vào mắt xanh của tổng giám đốc Âu Dương quyền lực mà bụng toàn âm mưu. Thời buổi này, với dung mạo và trí thông minh của bạn Tô, rơi vào tay tổng giám đốc gian xảo, quả thực khó sống! *** Là một người mẫu nam thời thượng, Tô Nặc sợ nhất người khác nói mình giống con gái. Nhưng hắn lớn lên lại cố tình giống con gái, vì thế lúc truyền thông đưa tin đều thích dùng một số từ ngữ na ná nhau như “xinh đẹp”, “tinh xảo”, “yêu nghiệt”, cực kì không có khí phách! “《Người đẹp Tô Nặc diễm áp quần phương, yêu nghiệt vừa bước ra cả hội trường hết hồn!》Đây là cái tiêu đề chó má gì!” Sáng sớm trên bàn cơm, người mẫu Tô run rẩy kịch liệt, miệng phun ra một ngụm sữa đậu nành, tay phải vò nát bánh quẩy! *diễm áp quần phương: sắc đẹp vượt trội hơn người thường “Tô gia cậu bớt giận!” Người đại diện vội vàng dỗ dành, “Trước đó tôi thật sự có gọi điện thoại cho phía truyền thông, yêu cầu bọn họ đổi tên bản thảo thành《Anh Tô Nặc dục hỏa trùng sinh, cơ bụng tám múi lực lưỡng săn chắc!》” nhưng đều bị tổng biên tập cự tuyệt thẳng thừng thậm chí còn cho là tôi bị sốt đến đần độn, quả thật là tức muốn khóc! “Vậy tại sao vẫn còn y như cũ!” Tô Nặc tức giận, “Gần đây tin tức đưa lên càng lúc càng quá đáng!” “Cái này là tốt hơn nhiều rồi, lúc đầu bọn họ còn định viết là yêu tinh họ Tô lưỡng tính nữa cơ. . .” Người đại diện chưa kịp nói hết câu đã bị hộp khăn giấy đập trúng mặt, vì thế liền kêu thảm một tiếng, “Gương mặt mịn màng của tôi!” ... Mời các bạn đón đọc Thời Thượng Tiên Sinh của tác giả Ngữ Tiếu Lan San.