Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Ngọn Sóng Không Tên

Lương Tây Kinh và Thi Hảo là hai người tuyệt đối không thể ở bên nhau. Một người là người cầm quyền tương lai của tập đoàn Lương thị, nhân vật truyền kỳ trong giới kinh doanh, thủ đoạn tàn nhẫn, lạnh lùng mê người. Còn Thi Hảo là thư ký mà ông nội Lương Tây Kinh sắp xếp bên cạnh anh, xưa nay làm việc rất công tư phân minh. Hai người nước sông không phạm nước giếng, mãi đến khi một sự cố bất ngờ xảy ra khiến cho mối quan hệ cấp trên cấp dưới trong sáng của họ đi chệch hướng, trở nên khó tả. – Trong một bữa tiệc, Thi Hảo vẫn làm tròn bổn phận ngồi bên cạnh Lương Tây Kinh như thường ngày, trang điểm mộc mạc, thoạt nhìn nhạt nhẽo vô vị. Đối tác uống say bắt đầu hồ đồ hỏi Lương Tây Kinh, rằng vì sao anh lại giữ một thư ký chẳng chút thú vị bên mình lâu như vậy. Nghe thế, Lương Tây Kinh nhìn Thi Hảo, ánh mắt thâm thúy, “Thư ký Thi rất tốt.” Người nọ vẻ mặt khinh thường, “Tốt chỗ nào?” Lương Tây Kinh đang muốn lên tiếng, bỗng nhiên bị đạp một phát. Sắc mặt anh không chút thay đổi, đè chân người bên cạnh lại, ý vị sâu xa nói, “Chỗ nào cũng tốt.” – Không lâu sau, ở trên một du thuyền nọ, đối tác vô tình bắt gặp Lương Tây Kinh kéo Thi Hảo vào phòng cả một đêm không xuất hiện, lúc này mới biết ở bữa tiệc ngày đó Lương Tây Kinh nói “tốt” là có ý gì. Cái tốt của Thi Hảo, Lương Tây Kinh ích kỷ không muốn kẻ nào được nhìn thấy. Bởi vậy, anh chỉ có thể dùng chút thủ đoạn trói cô lại bên mình. “Khi gợn sóng không tên tràn về phía tôi, tim tôi bỗng chốc đập rộn ràng.” “Sau khi quen biết em, hệ thống tự chủ trong tôi đã dần mất kiểm soát.” Tổng giám đốc bạc tình phúc hắc x Thư ký giải quyết công việc việc tỉnh táo (bề ngoài mà thôi) 【 trưởng nam thục nữ, quen trước yêu sau, nhân vật là hình mẫu trưởng thành, không theo logic 】 *** “Khi gợn sóng không tên tràn về phía tôi, tim tôi bỗng chốc đập rộn ràng.” “Sau khi quen biết em, hệ thống tự chủ trong tôi đã dần mất kiểm soát.” … "Thi Hảo từ nhỏ đã bị cha mẹ ruột vứt bỏ không quan tâm. Sau đó, cô lại được cha mẹ nuôi liệt vào nhân vật dự bị. Trở về viện phúc lợi lớn lên, cô vẫn luôn ở trong trạng thái phiêu dạt không nơi nương tựa. Cho đến khi gặp được Lương Tây Kinh, cô mới chính thức được quý trọng. Bọn họ từng lạc lối phiêu bạt trong rừng rậm tối tăm vô tận, mãi đến khi gặp được đối phương, bọn họ mới bước ra khỏi cánh rừng u tối đó, nhìn thấy ánh sáng chói mắt, tìm được cho mình một bến đỗ yên bình." Họ gặp nhau, giống như ý trời đã định trước, họ gặp gỡ để chữa lành vết thương lòng, gặp gỡ để trao đi yêu thương và nhận lại sự trân trọng. Có lẽ họ có thể đứng cạnh nhau là vì hai chữ định mệnh nhưng họ có thể đi tới ngày mười ngón đan tay chắc chắn là nhờ tình yêu mà họ đã tốn bao công vun vén từ bình minh cho tới tối muộn, trải qua mưa dầm gió rét rồi mới đón được trời xanh yên bình. Thi Hảo là một cô gái bất hạnh hơn so mới người khác nhưng cũng may mắn hơn so với người khác. Tuy cô phải lớn lên ở viện phúc lợi, nhưng cô lại gặp được vị chủ tịch với tấm lòng quảng đại, sẵn sàng cưu mang cô, giúp đỡ cô, khuyến khích cô phấn đấu rồi để cô trở thành thư ký bên cạnh người cháu trai quý giá của ông. Vậy nên Thi Hảo lúc nào cũng mang lòng biết ơn với vị chủ tịch đó. Cô luôn rất nghe lời chủ tịch, từ chuyện nhỏ tới chuyện lớn, gần như Thi Hảo chưa bao giờ làm chủ tịch phật lòng. Có lẽ chuyện duy nhất mà cô đã làm trái ý ông, đó là cướp mất đứa cháu trai yêu quý của ông. Nhưng biết sao được, vì Lương Tây Kinh là chàng trai xứng đáng với mọi nỗ lực của cô, xứng đáng để cô bỏ ra can đảm theo đuổi tình cảm của mình. Từ ngày bước vào tập đoàn Lương Thị, tính cả thời gian thực tập là Thi Hảo đã phải tốn 3 năm mới trở thành thư ký riêng cho Lương Tây Kinh. Hai người vốn chỉ có mối quan hệ công việc đơn giản như vậy nhưng đâu ai biết được sự cố lại xảy ra. Chính sự cố này đã khiến hai người đi sang một mối quan hệ hoàn toàn khác, một mối quan hệ tạm miêu tả là, có thể thân thiết xác thịt nhưng không dính đến tình yêu. Bẵng đi cho tới khi Thi Hảo làm thư ký cho Lương Tây Kinh được 2 năm thì họ vẫn rất hòa thuận, hòa thuận trong cả công việc và đời sống riêng tư. Trên công ty có thể nghiêm túc làm việc, thưởng phạt phân minh, dù Lương Tây Kinh có trừ nửa năm tiền thưởng của Thi Hảo thì cũng không chút do dự. Nhưng chỉ cần đồng hồ đi qua giờ hành chính, bước ra khỏi cửa công ty là hai người có thể cùng nhau tận hưởng một đêm nồng cháy, nếu Thi Hảo không vui thì có thể cắn Lương Tây Kinh mấy cái, để anh phải mặc áo cao cổ vài ngày. Thi Hảo trước nay luôn biết bản thân là Lương Tây Kinh có khoảng cách thân phận lớn cỡ nào, vậy nên cô luôn giữ cho mình một đường lui, cô sẽ không bao giờ bước qua giới hạn mà mình đặt ra để đi vào vùng nguy hiểm. Thi Hảo chỉ ôm tâm lý tận hưởng để sau này còn có thể nghĩ rằng ít ra mình đã từng có được. Chẳng qua, Lương Tây Kinh là một chàng trai mang mị lực không phải dạng vừa. Anh nghiêm túc trong công việc, lại cũng tâm lý trong tình cảm. Anh là kiểu nuông chiều người yêu bảo vệ người mình, Thi Hảo hiểu rõ điều ấy nhất. Tuy cô là thư ký của anh, nhưng từ những ngày chuyên môn chưa vững cho tới khi kỹ năng nghiệp vụ không còn chỗ để chê thì cô vẫn luôn được Lương Tây Kinh bảo vệ rất nhiều lần. Anh có thể nghiêm khắc chấn chỉnh những lỗi sai của cô nhưng chưa bao giờ để người khác bắt nạt cô. Lương Tây Kinh tốt như thế, nên càng khó khăn cho Thi Hảo, việc kiểm soát bản thân càng ngày càng khó với cô, suy nghĩ của cô về anh cứ nhiều lên từng chút một, số lần tim đập loạn nhịp cũng gia tăng, mỗi khi nhìn bóng lưng cô đơn của anh, cô lại muốn ôm lấy anh. Khi nhìn thấy anh thân cận với một cô gái khác, cô sẽ thấy khó chịu, thấy ghen. Biết là biểu hiện nguy hiểm nhưng không cách nào hãm lại được. Chẳng qua người mất kiểm soát với tình cảm của mình cũng không chỉ có mỗi Thi Hảo, mà cả Lương Tây Kinh cũng vậy. Anh thích cô, thích phong thái làm việc của cô, thích dáng người yểu điệu của cô, cũng thích cái cách mà cô hiểu anh. Nhưng mà cô gái xấu xa này thì cứ đẩy anh ra suốt. Cô lúc nào cũng thờ ơ với những người tới tìm anh, thậm chí gặp cô gái được ông nội anh chấm làm vợ cho anh cũng chỉ thản nhiên mở cửa cho người ta vào gặp anh mà không hỏi thêm anh chữ nào. Thậm chí lúc bị ông nội anh phát hiện ra mối quan hệ của hai người, cô còn chủ động chia tay anh trước. Lương Tây Kinh thật sự rất bất lực với Thi Hảo. Nhưng mà biết làm thế nào giờ, ai bảo anh thích cô như vậy, yêu cô như vậy. Vậy nên dù anh buồn vì cô nhất thời lùi bước không dám đấu tranh nhưng anh vẫn thế, dù bận dù rảnh, trong đầu lúc nào cũng là cô. Nên sao, nên Lương Tây Kinh đành phải theo đuổi Thi Hảo vậy thôi, con người ai cũng có những bận tâm, lo lắng, có đôi khi cần cho họ thời gian, cho họ nhìn thấy tương lai và hy vọng, để họ cảm nhận được sự chân thành và tình cảm của chính bản thân mình, rồi họ mới có thể sẵn sàng giành lấy tình yêu của đời mình. Thi Hảo là như thế, mà người đã khiến cô làm được như thế chính là Lương Tây Kinh. Vậy nên mới nói, họ là định mệnh của nhau, không phải đối phương thì đều không được. ____ ​​“…”: Trích từ bản chuyển ngữ mà reviewer đã đọc: Làn Truyện *Cover chỉ mang tính chất minh họa cho bài viết *** Xuân đến, hoa mai trên thành phố Giang đua nhau nở rộ. Từng làn gió thổi qua có thể khiến người ta cảm nhận được hương hoa thơm ngát thoang thoảng, tinh khôi mà không kém phần thanh nhã. Có điều là lúc này Thi Hảo chẳng có tâm trạng để thưởng thức cả một con đường hoa mai nở rực rỡ ấy. Lúc cô vội vã chạy tới công ty, trợ lý thực tập của Lương Tây Kinh, Minh Đào đang đứng ở cửa thang máy tầng một đợi cô. "Chị Thi Hảo, cuối cùng chị cũng tới rồi." Minh Đào vừa thấy cô đã thở phào một hơi như trút được gánh nặng. Thi Hảo nhìn thoáng qua đôi mắt đỏ hoe của Minh Đào, sau đó đi cùng cô ta vào thang máy, vừa đi vừa hỏi: "Cuộc họp kết thúc rồi sao?" Minh Đào lắc đầu, đáp: "Vẫn chưa, em gọi cho chị sau khi nhận được tin từ trợ lý Dương." Cô ta tiếp tục nói với Thi Hảo: "Trợ lý Dương nói tổng giám đốc Lương vẫn luôn im lặng từ khi phát hiện ra số liệu bị sai sót cho đến giờ, anh ấy chẳng nói một lời nào trong phòng họp, vô cùng đáng sợ." Thi Hảo còn chưa kịp nói gì, Minh Đào đã thấp thỏm, hốt hoảng giải thích: "Chị Thi Hảo à, chị phải cứu em. Em thật sự không biết mấy cái số thập phân đằng sau dấu phẩy trong tài liệu lại bị sai, em đã làm theo y hệt những gì chị dặn, mở máy tính của chị lên và ấn in luôn." Nghe thấy thế, Thi Hảo nhìn về phía cô ta. Minh Đào bị cái nhìn và vẻ mặt của cô dọa sợ, đang định tiếp tục bao biện cho bản thân thì thang máy đã lên đến tầng của văn phòng tổng giám đốc. Thi Hảo không nói gì, cô giơ tay vỗ vỗ bả vai cô ta an ủi: "Đừng lo, tôi sẽ xử lý những chuyện còn lại, cô cứ đi làm việc của mình trước đi." Hai người bước ra khỏi thang máy, Thi Hảo còn chưa kịp đi tới phòng họp đã nghe thấy một loạt tiếng bước chân truyền tới. Cô ngẩng đầu lên nhìn đúng lúc bắt gặp ánh mắt của Lương Tây Kinh đang mặc âu phục, đi giày da bước tới. Ánh mắt cả hai chạm nhau vài giây, môi của Thi Hảo khẽ mấp máy, cô lên tiếng chào hỏi: "Tổng giám đốc Lương." Lương Tây Kinh nhìn cô với vẻ hờ hững: "Thư ký Thi, đến phòng làm việc của tôi một chuyến." Nghe thấy lời này, những người phía sau Lương Tây Kinh lập tức nhìn về phía Thi Hảo bằng ánh mắt đồng tình. Trong ánh mắt ai nấy đều viết hai chữ bảo trọng. "..." Thi Hảo bất đắc dĩ mỉm cười một chút, sau đó cô bước theo Lương Tây Kinh vào văn phòng của anh. Cánh cửa vừa khép hờ lại, Thi Hảo còn chưa kịp lên tiếng, Lương Tây Kinh đã ném bản kế hoạch có số liệu bị sai sót xuống bàn, nghiêm giọng hỏi: "Thư ký Thi, cô làm thư ký mấy năm rồi?" Thi Hảo: "..." Cô biết rõ Lương Tây Kinh thừa biết nhưng anh vẫn cố tình hỏi, thế là cô đành phải thành thật đáp lời: "Hai năm rồi." Nghe vậy, Lương Tây Kinh liếc cô một cái, mặt mày không chút cảm xúc, hờ hững sửa lại lời cô: "Hai năm rưỡi rồi." Thi Hảo nghẹn họng. Im lặng một lúc, Lương Tây Kinh hỏi với vẻ thẳng thắn, nghiêm túc: "Thời gian hai năm rưỡi còn chưa đủ để cô biết sai phần thập phân sẽ gây ra bao nhiêu thiệt hại cho công ty sao?" Thi Hảo im lặng, phần thập phân trên bản kế hoạch bị sai, cô biết đó không phải lỗi của mình. Nhưng lúc này cô không thể cãi lại lời của Lương Tây Kinh được, bởi bây giờ tạm thời cô chưa đưa ra được bằng chứng chứng minh có người sửa đổi số liệu. Nghĩ tới đây, Thi Hảo nhìn gương mặt lạnh lùng nghiêm túc của Lương Tây Kinh, nói: "Tổng giám đốc Lương, việc này là sơ suất của tôi, tôi chấp nhận đứng ra chịu trách nhiệm." Lương Tây Kinh mím môi gọi: "Thư ký Thi này." Thi Hảo đáp: "Anh cứ nói đi." Lương Tây Kinh hỏi cô: "Có phải cô cảm thấy việc chịu trách nhiệm đơn giản lắm, đúng không? Thi Hảo hé miệng, cô muốn nói bản thân cô không hề cảm thấy như vậy. Nhưng ở chỗ này của Lương Tây Kinh, có giải thích thế, giải thích nữa cũng chẳng có tác dụng gì. Mãi một lúc lâu sau, Lương Tây Kinh mới lạnh lùng phán một câu: "Trừ một nửa tiền thưởng năm nay của cô." "..." Nghe phán quyết ấy, vẻ mặt của Thi Hảo cứng lại. Thấy sự thay đổi nhỏ trên gương mặt của cô, Lương Tây Kinh hờ hững hỏi: "Thư ký Thi có ý kiến gì với hình phạt này không?" Thi Hảo âm thầm chửi rủa xả Lương Tây Kinh cả trăm câu trong lòng mình trước, sau đó nhanh chóng nhẩm tính trong đầu số tiền thưởng còn lại của năm nay. Cô phát sợ trước con số khổng lồ do bản thân nhẩm tính ra, đành phải gượng cười, nhìn người đàn ông phía đối diện, nghiến răng nói: "Tôi không…" Cô còn chưa kịp nói hết câu, Lương Tây Kinh lại bồi thêm một câu: "Viết thêm một bản kiểm điểm ba nghìn chữ nộp lên cho tôi." Thi Hảo: "..." Cô cắn chặt hàm răng, nói từng chữ một: "Được thôi tổng giám đốc Lương, vậy nếu đã không còn việc gì nữa thì tôi xin phép ra ngoài làm việc của mình đây." Lương Tây Kinh không nhìn cô nữa. … Cửa phòng làm việc không đóng kín, giọng nói của Lương Tây Kinh truyền ra ngoài khá rõ ràng. Sau khi nghe thấy hình phạt của anh dành cho Thi Hảo, đám trợ lý đang đợi bên ngoài phải hít một hơi thật sâu. Trong công ty, tiền thưởng của Thi Hảo có tiếng là cao, hình phạt giảm một nửa này quả là rất nặng. Mọi người quay qua nhìn nhau, có người lên tiếng trước: "... Hình phạt của tổng giám đốc Lương lần này liệu có nặng quá không?" "Trước giờ tổng giám đốc Lương luôn thế mà." "Cơ mà đó là thư ký Thi đấy." Minh Đào không nhịn được phải thốt lên. Cô ta luôn nghĩ Thi Hảo là người đặc biệt đối với Lương Tây Kinh. Lương Tây Kinh có một nhóm trợ lý, tính cả nhóm trợ lý ấy và trợ lý thực tập có khoảng gần mười người. Nhưng thư ký chỉ có duy nhất một người là Thi Hảo. Thế nên chỉ cần là những nhân viên đến tập đoàn Lương Thị làm việc một thời gian đều sẽ vô thức cho rằng, chắc chắn thư ký của Lương Tây Kinh không giống người thường. "Thư ký Thi cũng thế thôi." Có người trả lời. Ở chỗ này của Lương Tây Kinh, chỉ cần phạm phải sai lầm trong công việc thì không cần biết người đó là thư ký hay trợ lý, tất cả đều bị phạt như nhau. Lúc họ còn đang mải trò chuyện, một giọng nữ thánh thót bỗng truyền đến từ nơi cách đó không xa: "Mọi người tụ tập ở đây làm cái gì thế?" Cả đám đồng loạt quay đầu lại, vừa quay đầu lại đã nhìn thấy Tiền Tĩnh Hà mặc một chiếc váy công chúa được đặt may riêng, trang phục trên người cô ta được cắt may khéo léo, đẹp đẽ, trái ngược hoàn toàn so với quần áo trên người bọn họ. Tiền Tĩnh Hà là cô chủ có tiếng trong giới cậu ấm cô chiêu của thành phố Bình, cô ta vừa mới đi du học về, tuổi tác còn chưa tới hai mươi ba. Đã vậy, trong công ty còn có người đồn cô ta rất được lòng ông nội của Lương Tây Kinh, thậm chí còn là đối tượng kết hôn của Lương Tây Kinh. Mỗi lần cô ta tới tập đoàn Lương Thị tìm Lương Tây Kinh đều không cần hẹn trước, cứ thế mà tới. Mọi người còn chưa biết nên trả lời thế nào cho phải thì đã thấy Thi Hảo bước ra từ văn phòng của Lương Tây Kinh. "Thư ký Thi." Tiền Tĩnh Hà đã từng gặp Thi Hảo một lần, cả hai từng trò chuyện đôi câu, cô ta kinh ngạc nhìn chằm chằm Thi Hảo: "Sao sắc mặt chị trông tệ thế, là do ít nghỉ ngơi không hay là do bị Lương Tây Kinh mắng?" Cô ta vừa nói xong, ánh mắt của tất cả mọi người lập tức nhìn về phía gương mặt của Thi Hảo. Hôm nay Thi Hảo không trang điểm, sắc mặt của cô trông hơi tiều tụy. Đã vậy vừa rồi cô còn phải kìm nén tâm trạng trong văn phòng của Lương Tây Kinh, thế nên bây giờ trông càng đáng thương. "Có lẽ là do ngủ không ngon giấc." Thi Hảo bình tĩnh đáp. Cô hơi mất ngủ, hôm nay xin nghỉ cũng là vì có hẹn đến bệnh viện để bác sĩ khám. Tiền Tĩnh Hà "ồ" lên một tiếng, cũng chẳng mấy quan tâm, sau đó cô ta nói như ra lệnh: "Vậy chị vào đó báo với Lương Tây Kinh một tiếng, bảo anh ấy là tôi tới rồi." Tuy Tiền Tĩnh Hà đến tập đoàn Lương Thị không cần phải hẹn trước nhưng để gặp được Lương Tây Kinh, cô ta vẫn phải qua cửa ải là Thi Hảo này. Không có Thi Hảo báo cáo, không được Lương Tây Kinh đồng ý, đừng nói là Tiền Tĩnh Hà, dù người đến có là ba của Lương Tây Kinh cũng chưa chắc đã gặp được anh. Thi Hảo không đồng ý ngay. Mấy ngày trước Lương Tây Kinh vừa mới đi công tác, công việc tồn đọng lại rất nhiều, cô không nghĩ bây giờ Lương Tây Kinh có thời gian rảnh rỗi để gặp mặt Tiền Tĩnh Hà. "Thư ký Thi?" Thấy cô chậm chạp chưa chịu hành động, Tiền Tĩnh Hà không hài lòng, cau mày hỏi: "Chị có nghe thấy tôi nói gì không đấy?" Thi Hảo hoàn hồn, nhìn cô nàng đại tiểu thư trước mặt mình, âm thầm thở dài, gật đầu nói: "Cô Tiền chờ một lát, để tôi đi nói với tổng giám đốc Lương một tiếng." Tiền Tĩnh Hà liếc cô một cái, kiêu ngạo hất cằm lên, giục: "Chị nhanh lên một chút." "..." Nghe thấy tiếng gõ cửa, Lương Tây Kinh nhướng mày hỏi: "Có chuyện gì thế?" Thi Hảo nói rõ: "Tổng giám đốc Lương, cô Tiền đến rồi." Lương Tây Kinh cau mày, anh đang định hỏi cô ta tới đây làm gì, bất chợt nhớ ra một chuyện. Anh xoay chiếc bút máy trong tay, nhìn chằm chằm Thi Hảo nói: "Để cô ta vào đi." Vốn Thi Hảo đã nghĩ kỹ xem nên làm thế nào để từ chối Tiền Tĩnh Hà một cách uyển chuyển nhất, thế nên khi nghe thấy Lương Tây Kinh nói như vậy, cô đã kinh ngạc ngước mắt nhìn lên. Lương Tây Kinh không nhìn cô nhưng anh có thể cảm nhận được tâm trạng của cô lúc này: "Sao thế? Có gì thắc mắc à?" "Không có." Thi Hảo cụp mi mắt xuống, bình tĩnh bước ra ngoài. Đợi đến khi Tiền Tĩnh Hà đi vào văn phòng của Lương Tây Kinh, Thi Hảo nhìn thoáng qua cánh cửa đã đóng kín một lát, sau đó ngồi xuống bắt đầu làm việc. Mời các bạn mượn đọc sách Ngọn Sóng Không Tên của tác giả Thời Tinh Thảo.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Ai Sợ Ai
Một lọ nước hoa từ lúc hai người còn chưa xác định quan hệ yêu đương, cho đến lúc hai người đã ở bên nhau và chia tay. * Trước khi yêu: Ân Dao mở túi lấy ra một lọ nước hoa, rồi đi tới đưa cho anh: "Hương cam quýt, không biết anh có thích không." Anh cầm trong tay, cúi đầu nhìn... * Khi đang yêu: Ân Dao: Nước hoa em tặng anh đâu? Anh không thích mùi đó sao? Tiêu Việt: Thích. Ân Dao: Vậy sao anh không dùng? Anh sợ dùng xong thì không có nữa à? Ân Dao: Anh dùng đi. Dùng hết thì em lại đưa anh. Nước hoa của anh, em tài trợ được không? * Sau khi chia tay: (Một đêm nọ) Tiêu Việt: Anh làm rơi vỡ lọ nước hoa rồi... Ân Dao: Anh uống rượu hả? Tiêu Việt: Em có mắng anh không? ... Ân Dao: Nước hoa không còn thì thôi, mai em mua thêm cho anh, được không? CP: nữ nhiếp ảnh gia × nam diễn viên *** Thật sự mình khá thích truyện này, mặc dù nó theo kiểu êm đềm nhẹ nhàng thôi nhưng vẫn cuốn hút theo kiểu nhẹ nhàng đó. Truyện đi chầm chậm từ lúc nữ chính còn quen với bạn nam chính, chính nhờ người bạn này mà nữ chính quen biết được Tiêu Việt - nam chính của câu truyện. Lúc đầu đơn thuần Ân Dao chỉ cảm thấy ở Tiêu Việt sự lạnh nhạt, xa cách khiến cô càng muốn tìm hiểu anh thực sự là một người thế nào. Chính sự tò mò tìm hiểu đó khiến Ân Dao càng ngày càng tiến gần Tiêu Việt hơn. Tiêu Việt là một người ngoài lạnh trong nóng, thích mềm không thích cứng, qua sự chủ động gần gũi của nữ chính làm anh rung động thật sự. Có phân đoạn nam chính quyết tâm kéo nữ chính qua hôn tạm biệt ngủ ngon trên xe siêu hay. Mạch truyện chầm chậm yêu nhau, chầm chậm gần gũi. À truyện không miêu tả H chi tiết , chỉ nhè nhẹ. Lúc mới yêu hai anh chị ngọt thôi rồi, cmt trong truyện toàn đau tim vì độ cute của nam chính. Nam chính kiểu cũng còn trẻ với cả nhỏ tuổi hơn nữ chính nên còn ngây thơ ti tí ấy, nữ chính lão luyện nói chuyện thẳng thắng không ngại còn nam chính thì ngại thôi rồi mà còn làm bộ mặt lạnh :vv. Lúc đầu không định đọc cuốn này đâu nhưng mình đã đọc nhiều cuốn truyện mạch kịch tính rồi nên muốn thay đổi khẩu vị, với cả đọc nhận xét trên các web toàn khen hay, truyện nhẹ nhàng nên quyết định thử, thực sự là nhiều cmt khen hay lắm luôn :))))))) MỌI NGƯỜI NÊN ĐỌC THỬ NHÉ. Mình đọc truyện trên wattpad của chị chủ edit, nhưng mình lượn lượn ở mấy trang copy xem nhận xét truyệntrước khi đọc á, mong chị chủ edit có xem bài review này thông cảm hihi :>>>> TRÍCH TRUYỆN: Cô quang minh chính đại mà thưởng thức, sau đó khen một câu: "Anh thế này nhìn rất đẹp." Ân Dao khen rất thẳng thắn chân thành, chỉ là quá đỗi trực tiếp và đột ngột. Tiêu Việt nhìn cô một lát, rồi ngượng ngập dời mắt sang con khỉ bông nho nhỏ đặt trước xe. Anh cầm khỉ con trong tay nghịch một hồi rồi trả về chỗ cũ. "Tôi đi đây." Anh nghiêng đầu nói. Ân Dao gật đầu. Tiêu Việt mở cửa xe. Ân Dao nhẹ nhàng níu tay áo anh, chỉ chỉ con khỉ nhỏ anh vừa chơi: "Cái đó anh muốn mang đi không?" Ngữ điệu rất dí dỏm, cô hỏi xong thì quan sát biểu tình của Tiêu Việt, trong mắt cô tràn ngập ý cười. Chợt Tiêu Việt nghiêng người tới hôn lên mặt cô, anh nín thinh bước xuống xe. Ân Dao nhìn anh băng qua đường, đến bên kia, anh xoay người lại, thoáng trông về bên này rồi mới đi vào. ************************************************************* Tiêu Việt gắng gượng duy trì tinh thần, nhìn cô một lát rồi đột ngột ngã người sang, đầu tựa trên vai cô. "Đau đầu." Ân Dao nhíu mày: "Ai bảo anh uống nhiều như vậy?" Mắt anh nhắm nghiền, giọng trầm thấp vang bên cổ cô: "Anh ta bảo anh uống." Hiếm có dịp hỏi gì đáp nấy thế này. Ân Dao ngắm hàng mi thật dài của anh: "Cậu ta bảo anh uống thì anh cứ uống sao? Anh bị khờ hả?" Lúc này Tiêu Việt có hơi thiếu tỉnh táo, lại rất khó chịu, không giống dáng vẻ bình thường lắm. Anh nắm lấy ngón tay Ân Dao, nói vẻ hờn dỗi: "Sao em lại mắng anh?" "Em không có mắng anh." Ân Dao bất đắc dĩ giơ tay ôm anh vào trong ngực: "Cận Thiệu xấu quá, lần sau đừng chơi với cậu ta." ******************************************************** Tiêu Việt bước lên một bước, cúi đầu nhìn cô chăm chú: "Anh không muốn khiến em khóc."   Mời các bạn đón đọc Ai Sợ Ai của tác giả Quân Ước.
Người Con Gái Có 'Độc'
Giữa cô và Hạ Tầm Giản đã có một mối quan hệ lén lút hơn một năm. Cô nghĩ mình hẳn không phải là một cô gái tốt, khi từ đầu có ý niệm làm học trò anh, nhưng mối quan hệ dần lệch quỹ đạo. Tối đó là lần đầu đến làm khách nhà anh, cô đã chuẩn bị sẵn một túi vải trong tủ. Làm khách rất nhiều, thuận tiện cũng cùng anh “làm”. Sau đó vào một ngày đẹp trời, lấy thân phật là học trò cô kéo tay Hạ Tầm Giản, “Ân sư” của mình tham gia vào triển lãm cá nhân của Cao Phỉ ở phòng làm việc. Ngày đó, tất cả ánh đèn đều dán lên người cô, bên miệng cô khẽ nhếch, thần tái tao nhã. Cô nhìn sắc mặt xám của cô ta, cũng chỉ cười ngạo mạn, giống như ngày đó, cô ta một thân thể lõa lồ bò trên giường, phảng phất ngạo mạn tươi cười khoe ra thắng lợi. Hệ liệt đại thần, nữ chính cường đại, nam chính càng cường đại, ai tra ta ngược ai, ai tiểu Tam ta ngược ai! Duy chỉ có đau nữ chính, ngao ngao ngao *** Chính văn chính thức bắt đầu, xin hãy kiên nhẫn Bản thân Cao Phỉ, nếu nói tỉ mỉ, sẽ là một câu chuyện xưa rất dài. Đối với chuyện này,An Nhan Nhiên có thể tóm tắt vô cùng ngắn gọn, chỉ có hai chữ: Đần độn. Tạm thời chưa đề cập tới những mối quan hệ máu mủ, bối cảnh gia đình, chỉ dựa vào việc cùng nhau lớn lên đã đủ làm cho hai người này càng thân thiết quan tâm lẫn nhau nhiều hơn chị em bình thường. Nhưng trên thực tế, bắt đầu từ năm 7 tuồi, Cao Phỉ chính là khắc tinh của An Nhan Nhiên. Cao Phỉ có một năng lực hạng nhất mà không ai theo kịp, đó chính là – Tranh giành. Không cần biết là cô đã có hay không có, giành được có hữu dụng hay không, chỉ cần là đồ củaAn Nhan Nhiên thì Cao Phỉ nhất định sẽ cướp đi. Thời kỳ tuổi thơ, giành ăn giành chơi; thời đi học, giành bọc sách, bút máy; thời kỳ thiếu niên, giành quần áo, bạn bè; thời kỳ trưởng thành, giành bạn trai, giành cơ hội, giành cả ánh mắt nhìn của người khác… Tóm lại, không phải của người khác Cao Phỉ sẽ không giành, cho dù tranh giành cả thế giới cũng nghĩ là cái mình nên có được. Bị tranh giành nhiều lần, cho dù tốt tính thế nào, cuối cùng cũng có chút thay đổi – hơn nữa là sau khi xảy ra sự việc kia. Thật lâu về sau, An Nhan Nhiên lại nghĩ, ở phương diện khác mà nói, sau hai mươi mấy năm bị Cao Phỉ công kích cô cũng chưa từng xuất hiện tài năng gì. Cho nên từ góc độ này,cô nên dùng ánh mắt khoan dung hơn để đối xử với Cao Phỉ. Sau khi đi làm, lần đầu tiên An Nhan Nhiên gặp Cao Phỉ, là ở nơi làm việc vào ngày thứ hai. Không thể không nói, độ nhạy bén về tai mắt của người đàn bà này càng ngày càng tới gần loại động vật nào đó, cô chẳng qua là đang làm ở phòng triển lãm tranh vô tình gặp người nào đó, đối phương liền nghe phong thanh tìm tới. Phòng triển lãm tranh không lớn, hơn một trăm mét vuông sát đường cửa hàng, phía sau cách ra một kho chứa những bức tranh được gửi, diện tích không còn lại bao nhiêu. Vị trí của phòng triển lãm tranh thật ra thì không được tốt lắm, nằm ở phía cuối khu phố, mặt tiền lại lõm vào bên trong, bảng hiệu cũng không lớn. Nếu không để ý, người đi đường tuyệt đối sẽ không chú ý tới. Phòng triển lãm tranh buôn bán lại tốt vô cùng, chủ yếu là do ông chủ có mối quan hệ rộng, thường có thể tìm được một ít bức tranh đẹp từ những họa sĩ vô danh . An Nhan Nhiên đã đi làm ở đây được gần sáu tháng, từ lúc đầu chưa quen thuộc đến sau này thành thạo, thái độ làm việc làm cho ông chủ càng ngày càng hài lòng, gần đây thường ra ngoài đi lang thang tìm các tác phẩm xuất sắc, giao phòng triển lãm cho cô xử lý. Mặc dù trừ cô ra, phòng triển lãm còn có một người nữa, nhưng là sinh viên làm thêm, cho nên phần lớn các công việc đều do cô đảm nhiệm, lượng công việc tất nhiên không thể nào ít. Khi Cao Phỉ tới nơi, An Nhan Nhiên vừa tiễn một vị khách hàng lớn. Người chưa tới mà mùi nước hoa đã bay tới, mùi hương quyến rũ quen thuộc, trang điểm còn tinh xảo hơn nhiều so với thời đi học, làm cho Cao Phỉ vốn đã xinh đẹp lạnh lùng lại thêm phần tà mị. Sau sự kiện kia, An Nhan Nhiên vẫn coi Cao Phỉ như không khí, hơn nữa trước ngày tốt nghiệp mấy ngày, hai người căn bản đã coi nhau như người xa lạ. Cao Phỉ tới với vẻ mặt tự nhiên, xem xét đánh giá An Nhan Nhiên từ trên xuống dưới, tiếp theo cười một tiếng, nói mình chỉ muốn mua một bức tranh, đối với những chuyện khác không muốn đề cập tới. An Nhan Nhiên đương nhiên biết đối phương không để ý đến tranh, nếu là ngày trước căn bản sẽ không chú ý tới. Nhưng sáu tháng qua, được rèn luyện với thân phận làm công ăn lương dù sao cũng có chút thay đổi. Tựa như người ta nói, tâm trạng quyết định tất cả. Muốn bắt đầu làm gì, trước hết phải điều chỉnh tâm trạng của mình cho tốt. Trước đây cô không hiểu, giờ gặp lại, phát hiện ra tâm tình mình so với trước kia, quả nhiên là bình tĩnh hơn nhiều. Cô thậm chí còn dốc lòng cẩn thận giới thiệu một vài bức tranh mà đối phương tùy ý chọn, thái độ chuyên nghiệp chu đáo ngay cả bản thân cũng phẫn nộ. Lúc rời đi Cao Phỉ hung hăng nhìn cô vài lần. Cô biết rõ đối phương tới thể tra xét, cố ý tỏ ra sự kiêu ngạo của một người thành công, lấy cớ để nhục nhã, chèn ép mình. Đáng tiếc là không đoán trước được người vốn nên bị đả kích nặng nề sâu sắc không thể tả thậm chí có khả năng rớt nước mắt mà cả quá trình lại vô cùng bình tĩnh, hoặc có thể nói là vô cảm… Tình trạng này cứ ba ngày lại xuất hiện một lần. Đối phương vẫn mượn cớ đến xem tranh, nhưng lại mua hai bức, cũng để lại cho cô danh thiếp để cô đưa đến địa chỉ trong đó, cứ như đây là công việc của cô. An Nhan Nhiên liếc nhìn Cao Phỉ một cái rồi nhận lấy. Mời các bạn đón đọc Người Con Gái Có "Độc" của tác giả Nam Lăng.
Chiết Chi (Giai Hạ Tù)
Khi Đoàn Lăng và Lục Tu Văn gặp lại, Lục Tu Văn đã bị phế bỏ võ công, thân lại trúng kịch độc, thầy thuốc nói chắc không sống qua được nửa năm. Còn Đoàn Lăng khi đó, nhờ có công diệt trừ ma giáo mà đã vang danh thiên hạ. Cảnh còn người mất, nhưng Lục Tu Văn lại chẳng để trong lòng, chỉ mỉm cười bảo với Đoàn Lăng, hắn hái cho y một cành hoa đào, y sẽ dẫn hắn tới chỗ Lục Tu Ngôn. “Bẻ giúp ta một cành đào.” “Ta muốn cành ở trên cao nhất, đơm hoa đẹp nhất.” Kí ức mà Đoàn Lăng không bao giờ có thể quên được, là một đêm nọ, có người bất chấp nguy hiểm mà trộm lệnh bài của giáo chủ ma giáo đưa cho hắn, giục hắn mau trốn khỏi đây. Người đó thoạt nhìn vô cùng chật vật, chắc chắn khi giáo chủ truy ra, y sẽ sống không bằng chết. Thế nhưng, y không quan tâm, chỉ một lòng muốn Đoàn Lăng rời khỏi ma giáo. Khoảnh khắc từ biệt, y nhón chân hôn lên môi hắn một cái. Sau đó, nụ hôn này đã trở thành kỉ niệm khắc cốt ghi tâm của Đoàn Lăng. Hắn biết tên người nọ, người nọ là Lục Tu Ngôn. Là người hắn mang ơn, cũng là người khiến hắn rung động. *** Lục Tu Văn và Lục Tu Ngôn là anh em sinh đôi, gần như không có ai có thể phân biệt được hai người, thế nhưng Đoàn Lăng có thể. Đoàn Lăng chỉ biết, người đối xử tốt với mình là Tu Ngôn, còn người hay bắt nạt mình là Tu Văn. Kể cả khi Lục Tu Văn cố ý mặc đồ của Lục Tu Ngôn để giả trang thành đệ đệ, hắn vẫn có thể nhận ra. Đoàn Lăng vô cùng tự tin với con mắt của mình, hắn có thể phân biệt được hai người, trăm lần như một, không chút sai sót. Thế nhưng vào thời khắc quan trọng nhất, hắn lại nhìn nhầm. Đoàn Lăng luôn nghĩ Lục Tu Ngôn là người đã cứu mình khỏi ma giáo, không màng đến tính mạng bản thân mà trộm lệnh bài của giáo chủ giúp hắn thoát thân, còn mình thì ở lại cam tâm tình nguyện mà chịu phạt. Vì thế sau khi ra khỏi ma giáo, Đoàn Lăng một lòng tu luyện, chỉ muốn mau chóng trở nên mạnh mẽ, lật đổ ma giáo, cứu Tu Ngôn ra. Mười năm, Đoàn Lăng luôn tâm tâm niệm niệm Lục Tu Ngôn; hay nói đúng hơn, hắn cứ nhớ mãi không quên người đã cứu hắn khỏi ma giáo năm đó. Mười năm, vì trộm lệnh bài của giáo chủ, Lục Tu Văn ở lại ma giáo bị phế hết võ công, trở thành vật thí nghiệm thuốc nhưng trong lòng vẫn chưa từng quên Đoàn Lăng. Chính vì hiểu nhầm Lục Tu Ngôn mới là người cứu mình, nên Đoàn Lăng đối với Lục Tu Văn vẫn chẳng mặn mà gì cho cam. Y như cái lúc còn ở ma giáo, hắn ghét Lục Tu Văn vì y luôn sai xử, làm khó mình. Mười năm sau Đoàn Lăng quả thực đã đánh cho ma giáo đại thương, thế nhưng người hắn tìm được chẳng phải Lục Tu Ngôn mà hắn tâm tâm niệm niệm, mà là Lục Tu Văn. Lục Tu Văn bây giờ không còn là Lục Tu Văn năm đó, là đệ tử kiêu ngạo nhất của giáo chủ ma giáo, mà là một người đang gần đất xa trời, trúng phải kịch độc, võ công bị phế. Thế nhưng Lục Tu Văn vẫn yêu Đoàn Lăng vô cùng. Yêu đến mức dù hắn có hiểu nhầm chuyện năm đó, cũng không một lời giải thích, chỉ cười cợt làm như không có chuyện gì, một bộ dáng vô tâm vô phế. Yêu hắn đến mức vì biết mình trúng độc không còn sống được bao lâu nữa, nên quyết định mang theo bí mật cùng lệnh bài năm nào xuống mồ. Yêu hắn đến mức dù bị hắn nhận nhầm là Tu Ngôn, nhưng vẫn nguyện ý trao thân cho hắn. Cuộc đời Lục Tu Văn chỉ đối xử thật lòng với hai người, một người là Lục Tu Ngôn - em trai song sinh của y, còn người thứ hai là Đoàn Lăng. Nhưng Đoàn Lăng lại không biết. *** Cảm giác ở bên cạnh người mình yêu, nhưng trong lòng người đó lại luôn nghĩ tới em trai của mình là cảm giác như thế nào? Lục Tu Văn là người rõ hơn ai hết, chẳng phải người y yêu, vẫn cứ hồn nhiên mà nghĩ em trai y mới là người cứu hắn, vẫn cứ yêu em trai y đó sao. Thế nhưng y vốn là người luôn nuốt ngược đau đớn vào trong, có bị thương nặng đến đây vẫn kiên cường cắn răng chịu đựng, chẳng hé nửa lời. Vì thế, Đoàn Lăng vĩnh viễn không biết được, y đã trả giá những gì để hắn có được ngày hôm nay. Lục Tu Văn biết thời gian của mình chẳng còn bao lâu nữa. Vì vậy, y cũng nói với Lục Tu Ngôn rằng, nếu như Đoàn Lăng hiểu nhầm thì cứ để hắn hiểu nhầm đi. Đoàn Lăng hiểu nhầm mười năm, thì cũng cứ để hắn hiểu nhầm cả đời. Bọn họ đã bỏ lỡ nhau quá lâu rồi, giờ có khiên cưỡng nối lại, cũng chỉ mang lại đau khổ cho nhau mà thôi. Ít ra lúc y chết, hắn cũng sẽ không cảm thấy đau lòng. Lục Tu Văn, Lục Tu Văn. Người này sao lại kiên cường đến mức đáng giận như vậy. Mình giận Đoàn Lăng ngốc nghếch, cũng giận Tu Văn quá si tình. Dẫu biết y yêu Đoàn Lăng không cần hồi đáp, thế nhưng mình cảm thấy quá bất công cho Tu Văn. Một người như y, lẽ ra có thể có tiền đồ xán lạn, võ công khiến thiên hạ ngưỡng mộ, cuối cùng lại vì một tấm lệnh bài cứu người mà trở nên tàn phế. Người như y, từng có bao nhiêu người kính vọng, cuối cùng cho đến tận lúc chết, vẫn không thể chân chính nói lời yêu với Đoàn Lăng. Mười năm quá dài, tình cảm nhận ra cũng quá muộn. Đến khi Đoàn Lăng nhận ra tình cảm của mình với Tu Văn, thì y đã đi rồi. Y đi ngay vào đêm giao thừa, giữa tiếng pháo hoa nổ trong tiết xuân đẹp nhất. Lúc bấy giờ, Đoàn Lăng mới biết mình đã đánh mất thứ gì. Hắn chật vật ngăn cản người ta đóng nắp quan tài của Lục Tu Văn, cầu xin được nói chuyện với y thêm một chút, thêm một chút… Nhưng có ích gì đâu, Lục Tu Văn đã đi rồi. *** Khi Lục Tu Ngôn đem hết thảy sự thật năm đó nói với Đoàn Lăng, thấy Đoàn Lăng hối hận và đau khổ, mình lại không thấy vui vẻ chút nào. Bởi vì dù biết thì có ích gì đâu? Ai sẽ trả lại mười năm sống không bằng chết cho Tu Văn? Ai sẽ bù đắp cho y những năm tháng đơn phương đằng đẵng kia? Người duy nhất làm được những điều này có lẽ chỉ có Đoàn Lăng mà thôi, nhưng lúc hắn muốn, thì y cũng không còn sức mà nhận nữa. Lúc đọc tới đoạn Lục Tu Văn chết, mình đã nghĩ sao Khốn Ỷ Nguy Lâu lại viết một câu chuyện bi thương đến mực này. Nhưng may mắn rằng, Khốn Ỷ Nguy Lâu cũng không tàn nhẫn đến thế, không vẽ ra một mối tình si chỉ có hi sinh từ một phía khiến người đọc phải lật bàn bất bình. Vì Lục Tu Văn không chết, y “sống lại”. Giống như các tác phẩm trước của Khốn Ỷ Nguy Lâu mà mình đã đọc, thụ trong truyện của cô đều rất cường, rất thông minh. Mình thích Lục Tu Văn vì y dám theo đuổi tình yêu, dám yêu hết lòng mà không chút hối hận. Còn Đoàn Lăng, lúc đầu mình ác cảm với y vì y đối xử với Tu Văn có phần tệ bạc; thế nhưng nghĩ lại thì khi đó y cũng không biết sự thật nên cũng thông cảm phần nào. “Chiết chi” không chỉ khiến mình cảm động vì tình yêu giữa các nhân vật, mà cũng rất ngạc nhiên vì plot twist mà Khốn Ỷ Nguy Lâu cài cắm vào câu chuyện. Cái khiến mình cảm thấy tiếc hơn cả là, Lục Tu Văn và Đoàn Lăng có một cái kết đẹp nhưng nhân vật phụ trong truyện thì lại không như vậy. Sách xuất bản có bổ sung ba ngoại truyện mà trên mạng không có, trong đó có phiên ngoại về cặp phụ, không đến được với nhau vì ân oán tình thù, cuối cùng lại thành âm dương cách biệt. Đọc mà mình cứ canh cánh trong lòng, tiếc thương vô cùng. Và cuối cùng thì, Đoàn Lăng tìm thấy Lục Tu Văn, chuyện của hai người tưởng như đã đứt, nay lại lần nữa tiếp tục. Và rồi nhiều năm về sau, khi họ ở bên nhau, Đoàn Lăng cũng dịu dàng hái một cành đào đặt lên gối Lục Tu Văn. “Chiết chi” - ngắt một nhành hoa, cũng xin trao người cả mùa xuân tươi đẹp. ____ “ “: Trích từ truyện Review by #Ám Tần - fb/ReviewNgonTinh0105 *** Tà dương như máu. Một hồi đại chiến đã gần đến hồi kết thúc. Đoàn Lăng giao đấu cùng Hữu hộ pháp của Thiên Tuyệt Giáo, cuối cùng vung một kiếm thẳng tay chém xuống. Máu bắn tung tóe lên mặt hắn, thủ cấp của kẻ kia xoay vài vòng trên không rồi chạm đất. Bản thân Đoàn Lăng cũng bị thương nhẹ, thế nhưng chiến ý đang sôi sục khiến hắn không thể dừng chân, tiếp tục lao vào đám đông đang tràn vào càn quét tàn dư của ma giáo Sau một trận này, Thiên Tuyệt Giáo hung hăng ngang ngược hơn mười năm nguyên khí đại thương, từ nay về sau không còn khả năng gây hại cho giang hồ. Đoàn Lăng thở phào một cái, chợt nghe bên cạnh có người kêu lên: “Phía dưới bãi đá có mật đạo!” Quần hùng chen chân tới nhìn, quả nhiên thấy cơ quan bí mật, cửa động lộ ra tối hun hút, bên trong sâu không thấy đáy, cũng không biết là thông đến nơi nào. Có người nghi hoặc: “Chẳng lẽ là nơi ma giáo giấu bảo vật?” Lại có kẻ nói: “Ma giáo giáo chủ đã chết, Hữu hộ pháp cũng đã đền tội, chỉ có Tả hộ pháp kia không thấy bóng dáng, nghe nói hắn chính là một nhân vật đa mưu túc trí, nói không chừng đã dùng mật đạo này bỏ chạy.” Đoàn Lăng đi ra từ trong đám võ lâm nhân sĩ, tay cầm cây đuốc, nói: “Ta xuống xem thử.” Liễu Dật phái Thanh Sơn là người thân thiết với hắn nhất, vội vã khuyên nhủ: “Đoàn đại ca, cẩn thận có trá.” “Không sao, ma giáo mưu mẹo nham hiểm, đương nhiên áp không được hạo nhiên chính khí.” Dứt lời, hắn liền thả người nhảy vào mật đạo, dựa vào ánh sáng le lói từ cây đuốc mà hướng phía trước đi đến. Đoàn Lăng thực chất cũng không tự tin quá đáng đến thế, mà là hắn có chút quen thuộc với cơ quan bẫy rập của nơi này. Vừa mới đi vài bước, hắn quả nhiên phát hiện ra vài cái, đều là mưa tên cát độc tầm thường. Đoàn Lăng công phu cao cường, dễ dàng tránh thoát, không bao lâu liền đi tới phần cuối của mật đạo. Nơi đó chỉ có một cánh cửa làm bằng đá, bên trên không hề có trang trí gì, nhìn đi nhìn lại đều thấy rất bình thường. Đoàn Lăng cũng không dám sơ suất, hắn chậm rãi thúc giục luồng khí trong đan điền, dùng nội kình bảo vệ đại huyệt trọng yếu quanh thân, lúc này mới dám đẩy cửa vào. Đằng sau cánh cửa là một gian phòng nhỏ, bốn góc tường treo mấy viên dạ minh châu to bằng ngón tay cái, tản ra ánh sáng yếu ớt. Bên trong không có bất luận mai phục nào, chỉ có một nam tử trẻ tuổi ngồi bên cạnh chiếc bàn đá, đang cúi đầu chăm chú đánh đàn. Người này một thân huyền y, toàn thân cao thấp không mang trang sức gì ngoài kim quan cột trên mái tóc đen đổ xuống như thác. Đôi mắt của y cũng một màu đen sẫm, càng tương phản với hai bàn tay gảy đàn trắng như bạch ngọc. Y nghe thấy tiếng động, ngẩng đầu lên liếc nhìn Đoàn Lăng, trên mặt bỗng lộ ra ý cười: “A Lăng, ngươi rốt cuộc đã tới rồi.” Đoàn Lăng nghe đến xưng hô này liền chấn động toàn thân, cây đuốc trong tay đột nhiên rơi xuống đất. Người nọ mỉm cười: “Sao vậy? Không nhận ra ta ư?” “Như thế nào lại… Suốt mười năm nay, mỗi ngày mỗi đêm ta đều nghĩ đến việc quay trở về cứu ngươi…” Ngực Đoàn Lăng phập phồng, đến khi nói ra miệng mới phát giác thanh âm của chính mình đang run rẩy. Người nọ đứng dậy, giống hệt như trong vô số giấc mộng của Đoàn Lăng, đi từng bước đến gần hắn. “Có những lời này của ngươi, cũng không uổng công ta chờ đợi mười năm.” “Tu Ngôn…” Đoàn Lăng trong lòng kích động, nhịn không được nắm lấy hai tay y. Lục Tu Ngôn nhưng lại vươn tay xoa nhẹ gương mặt hắn, ngón tay trắng như ngọc nhẹ nhàng lướt qua mi tâm, sau đó y liền ôm cổ hắn, cả người gần như ngã vào lòng Đoàn Lăng. Đoàn Lăng không khỏi ngừng thở. Chỉ chớp mắt sau, hắn xuất thủ như điện, giữ chặt lấy cổ tay trắng muốt của Lục Tu Ngôn. “Leng keng” một tiếng, một thanh chủy thủ từ tay y rơi xuống. Chỉ thiếu chút nữa là lưỡi dao sắc bén đó đã đâm vào lưng Đoàn Lăng. Đoàn Lăng mặt trầm như nước, từng chữ từng chữ thốt ra tên một người: “Lục Tu Văn, quả nhiên là ngươi!” Người trong lòng hắn đảo mắt một cái, bỗng nhiên thay đổi thành một bộ dáng khác hẳn rõ ràng mặt mũi vẫn như vậy, nhưng giờ không còn vẻ tao nhã lúc trước, trái lại mang theo một tia tà khí. Y hỏi: “Ngươi làm sao nhận ra?” Mời các bạn đón đọc Chiết Chi (Giai Hạ Tù) của tác giả Khốn Ỷ Nguy Lâu.