Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Con Gái Gian Thần - Ngã Tưởng Cật Nhục

Văn án Trịnh Diễm cho rằng, xuyên không, sống một cuộc sống xa lạ, thật ra cũng không quá khó khăn. Từ khi phổ biến đến nay, các kiểu xuyên không nhiều vô kể, xem như là đủ thể loại. Xuyên không mang lại rất nhiều hạnh phúc, chỉ cần bạn có thể được xuyên không, thì hầu như đã sẵn kinh nghiệm để tham khảo của đàn anh đàn chị đi trước cả rồi – cứ làm theo là được. Nhưng mà đó chỉ là hầu như. Bạn nhỏ Trịnh vui vẻ đến bảy tuổi, mới phát hiện rằng – cha bé là một gian thần! Lại còn là một gian thần làm không ít chuyện xấu, đắc tội chẳng ít người. Đàn anh đàn chị nào có lời nào nói cho bạn nhỏ biết, nên làm gì bây giờ đây? *** Với một người lười như mình thì ‘đánh đu’ với một điền văn hơn 250 chương thì có lẽ cũng hơi quá sức. Tuy mình biết có bạn đã và đang làm, nhưng mình vẫn quyết định biên tập vì sở thích riêng. Xưng hô trong truyện, tuy là truyện cổ trang, nhưng mình vẫn không thể chuyển về ta – ngươi được, đây là sở thích riêng, (có lẽ bị ảnh hưởng nhiều do đọc Hoa Tư Dẫn  ( ´ ▽ ` )), đành tùy vào quan hệ giữa nhân vật mà điều chỉnh phù hợp. Hi vọng nhận được lời góp ý thẳng thắn của các bạn để tác phẩm được hoàn thiện hơn, rất cảm ơn các bạn. Thân, Nguyên. *Ghi chú: Như những truyện khác mình biên tập, trong truyện CHỈ CÓ những chữ in nghiêng có màu XÁM, đặt trong ngoặc thì là chú thích của mình trong quá trình biên tập, còn những chữ in nghiêng, đặt trong ngoặc còn lại đều là của tác giả. Không phải mình bình luận xen vào. Bản thân mình khi đọc truyện rất không thích truyện có quá nhiều chú thích, nên khi biên tập, sẽ hạn chế đến mức thấp nhất, như viết tắt, viết số, điển tích điển cố xa lạ hoặc không cần thiết… mình sẽ chuyển trực tiếp về tiếng Việt nhiều nhất có thể. Vì thế nên cũng có thể sẽ hơi thoát ý, mong các bạn thông cảm. *** Thể loại: Xuyên không, Điền văn, HE Tình trạng: Hoàn convert. Hoàn edit. Review bởi: Thu Thu từ Hội Nhiều Chữ ----- Đây là một bộ điền văn hơn 200 chương. Điền văn dĩ nhiên là tình tiết truyện từ từ thong thả, nhưng mà đọc hoài đọc mãi đang đọc dở phải đi xin pass không thể chần chừ (mình rất lười xin pass. Được cái chị Nguyên siu dễ, siu cute. Pass cũng rất dễ hahaa). Nói sơ vậy chắc mọi người cũng biết là mình rất thích bộ này. Nữ chính của chúng ta xuyên không từ khi còn bé xíu bế ngửa, có thể nói là bắt đầu thích nghi một cuộc sống mới hoàn toàn. Cuộc sống trôi qua êm đềm hạnh phúc, có một lô lốc các anh trai yêu thương em gái, thậm chí là các cháu trai hơn tuổi để trêu đùa. Sinh ra khi cả cha và mẹ đều đã nhiều tuổi, được cưng chiều lớn lên, còn có phong hàm huyện quân dù không phải vương tôn quý tộc. Vui vẻ hưởng thụ tới năm 7 tuổi thì cô nàng phát hiện ra cha mình là "gian thần", bị người người phỉ nhổ, viễn cảnh tương lai có thể bị tịch thu tài sản, chém đầu cả nhà. Nơm nớp lo sợ với điều đó, cô gái xuyên không của chúng ta dần lớn lên với những toan tính về một tương lai tốt đẹp cho mình. Nữ chính Trịnh Diễm: nữ chính xuyên không luôn có những tài cán nổi bật đó là lẽ dĩ nhiên, nhưng bộ này tác giả xây dựng nữ chính hoàn toàn hợp lý. Vì xuyên không vào một em bé bế ngửa, nên có rất nhiều cái ở cuộc sống hiện đại cô ấy không nhớ được. Cũng có lúc vì mang tư tưởng của người hiện đại mà xảy ra những sai lầm. Nhưng gia đình nhà này là gia đình có truyền thống bao che từ trên xuống dưới =)))). Trải qua cuộc sống êm ả, sống ở cổ đại mà gia đình không có thiếp thất phức tạp nhưng luôn luôn phòng bị cho những gập ghềnh trong tương lai. Dù thông minh và cực kỳ có tài cán chính trị, thậm chí là hơn cả các anh trai nhưng bạn nhỏ Trịnh Diễm trong mắt cha thì là đứa dễ chuốc rắc rối lại còn mềm lòng, trong mắt mẹ lại là đứa khó gả. Nhưng không, ngay từ bé đã lọt vào mắt xanh của nam chính nhà chúng ta. Nam chính Trì Tu Chi: nam chính trong truyện được miêu tả siêu đẹp trai, công chúa mê nằng nặc đòi cướp về làm chồng, thế tử hay vương gia gì đó (chi tiết này bạn hơi quên) xàm xỡ. Nhưng lại là người có số phận đáng thương. Gia tộc thịnh vượng trăm năm sau chiến tranh tiêu điều xơ xác, của cải cũng không còn bao nhiêu, thứ duy nhất còn nhiều là những bản sách cổ được truyền lại. Thế gia nửa đáng coi trọng nửa không, có người cha bất tài vô dụng, người mẹ đảm đang đoản mệnh, người thân duy nhất còn sống là bà ngoại cao tuổi. Mang trong mình trách nhiệm nặng nề chấn hưng gia tộc. Cuộc sống của chàng trai trẻ khó khăn là có thể hiểu được, nhưng không vì điều đó làm mất đi bản chất lưu manh của cậu =))). Nam chính truyện này được xây dựng khá hay, biết phấn đấu, nhưng nắm bắt cơ hội chuẩn xác, không hề ngại ngùng tự cao tự đại bỏ lỡ bất kỳ cú ngon ăn nào. Mà đặc biệt nhất đó là được kén làm rể của Tể tướng – tức chồng bạn Trịnh Diễm. Kiên định từ tình cảm tới phong cách làm việc. Tình cảm nam nữ chính được xác định từ tấm bé khá hay, rất dễ thương. Boss xuyên suốt câu truyện, gian thần trong miệng người đời, cha của nữ chính – tể tướng đương triều Trịnh Tĩnh Nghiệp. Ôi dồi ôi, đọc truyện này chỉ có thể nói là quá phục, boss của chúng ta đi từ anh thư sinh nghèo, cha mất sớm, mang mẹ vứt bỏ gia tộc tự mình mưu sinh. Cầu học danh sư vì nghèo lại không có tiếng danh sư đâu chịu, ông dùng khổ nhục kế cuối cùng được như nguyện, dưới sự giúp đỡ của sư huynh, cuộc sống cuộc đời của ông xuôi chèo mát mái hơn một chút, tất cả là nhỡ sự nỗ lực của bản thân. Nhưng chưa bao giờ ông quên sự giúp đỡ đó. Là người trọng tình, trọng nghĩa nhưng cũng thù dai nhớ lâu hahaa. Là Tể tướng, lại còn là gian thần, nhưng hết lòng được vua tin yêu. Làm việc khôn khéo, luôn tính toán hết mọi nẻo khi tiến hành sự việc. Các con trai không được như ý cũng đều sắp xếp con đường sau khi mình nhắm mắt xuối tay. Phe phái bè cánh không quan trọng, lợi ích là số 1. Nhưng không vì thế mà ông thao túng triều chính bỏ mặc dân chúng đâu nhé. Mình rất thích nhân vật này, review tàm tạm thế thôi để mọi người đọc và cảm nhận. Tuyến nhân vật trong truyện rất nhiều, mà mình đọc cũng lâu rồi không nhớ hết. Truyện xây dựng hoàn toàn hợp lý, chị Nguyên edit xuất sắc, làm mình mần bộ này đâu có 20 ngày hoặc hơn 1 chút là xong, toàn đọc tới 3-4h sáng thôi ))). Nhân vật đáng thương nhất cả bộ truyện có lẽ là hoàng thượng, không hiểu sao mình ấn tượng với nhân vật này dã man. Con không nên nết, vợ luôn mưu toan quyền lợi, tuy là người đứng đầu nhưng luôn mang trong mình áy náy với trung thần bỏ mình vì những lý tưởng xây dựng đất nước. Người thật lòng thương xót khi ông ra đi có lẽ chỉ có Trịnh Diễm. Viết đã dài, cũng có lẽ hơi lung tung. Nhưng chốt một câu đây là một bộ đáng đọc. Điểm: 8.5/10 hehee. Cám ơn chị Nguyên đã hoàn thành bộ hay như này, tuy chị Nguyên nói có thể văn phong không hợp với nhiều người nhưng em rất thích. Cám ơn chị  *** Thể loại: Cổ đại, xuyên không, hài, triều đấu, điền văn, sạch sủng, HE Độ dài: 255 chương + 12 PN Tình trạng: Hoàn edit _________ Một sớm tỉnh dậy, nữ chính của chúng ta đã xuyên không đến gia đình nhà họ Trịnh, trở thành thất tiểu thư Trịnh Diễm. Nhưng khác với các nữ chính xuyên không khác, gia thế của Trịnh Diễm hơi “đặc biệt” một chút. Cha nàng là tể tướng, quyền khuynh thiên hạ, cũng chính là một gian thần hàng thật giá thật, còn là loại cao cấp nhất trong các loại cao cấp. Kéo bè kết phái, hãm hại trung thần, thao túng quyền lực, Trịnh tể tướng cái nào cũng có phần. Sống trong đống nước bọt khinh bỉ của nhân dân, cả nhà họ Trịnh mỗi ngày trôi qua đều vui vẻ sung sướng. Cũng vì vậy, nữ chính ngay từ lúc còn bé xíu đã toát mồ hôi hột mỗi khi nghe nói vị đại thần này bị giáng chức, vị kia bị lưu đày... Chính là do người cha đáng kính của nàng diệt trừ chứ sao. Cái việc hãm hại trung thần này Trịnh tể tướng càng làm càng thuận tay, mặc cho dân chúng thường xuyên chửi mắng khắp đường to ngõ nhỏ. Nhưng có đạo lí, leo càng cao ngã càng đau. Trịnh Diễm nhớ lại những tấm gương “gian thần” trong lịch sử, không một ai thoát khỏi kết cục nhà cửa tan nát, đến mạng cũng chẳng còn. Lo lắng cho tương lai của chính mình, nàng ngay lập tức xốc lại tinh thần, nhất quyết tìm cách kéo cha già Trịnh ra khỏi con đường tà đạo ngay trước khi quá muộn. Nàng không muốn chết sớm như vậy đâu! Khốn nỗi, lão hoàng đế đã già, thái tử đương tuổi tráng niên lại ghét phe Trịnh tể tướng ra mặt. Lý tưởng cao đẹp của Trịnh Diễm vỡ vụn khi nàng nhận ra: người không vì mình, trời tru đất diệt. Thù hận của thái tử với nhà họ Trịnh đã đến mức một mất một còn. Trịnh Diễm buông tha cho ý định trở thành “trung thần”, tiếp bước con đường của cha mình, giúp Trịnh tể tướng lên kế hoạch phế thái tử, với tôn chỉ "làm thì làm cho tới, diệt cỏ phải tận gốc". Cũng trong đoạn đường trưởng thành này, Trịnh Diễm đã gặp được nửa còn lại của mình - Trì Tu Chi. Ngày đó, Trịnh Diễm tiện tay cứu giúp một “cô gái” bị khinh bạc giữa đường, lại tình cờ tạo một mối nhân duyên. Trì Tu Chi vốn là hậu nhân duy nhất của một thế gia đã xuống dốc, có sắc đẹp kinh diễm, thường xuyên bị nhầm thành nữ nhân. Vì vậy chàng luôn ngưỡng mộ Trịnh Tĩnh Nghiệp, người ta cũng là thư sinh trắng trẻo, đi lên từ hai bàn tay trắng mà chẳng ai dám khinh nhờn! Trì Tu Chi định đến phủ tể tướng xin làm môn sinh, ai ngờ nửa đường nhảy ra con gái của tể tướng, mọi dự định của chàng thành ra hỏng bét. Lần đầu gặp mặt rồi sẽ có lần hai, lần ba…, chàng càng ngày càng lún sâu vào tình yêu đơn phương với tiểu cô nương nhà tể tướng. Nhưng Trịnh Diễm là ai chứ - nàng như hòn ngọc quý của Trịnh phủ, thông minh, đảm đang lại xinh đẹp, muốn có được nàng không phải đơn giản dạng thường. Trì Tu Chi biết rằng phải đi cửa sau mới thành, nên cắp sách đến học cùng với nữ chính, âm thầm gây dựng quan hệ, đánh dấu chủ quyền. Chờ đến khi cả nhà họ Trịnh ngớ người ra, thì hai đứa trẻ đã say đắm lắm rồi. Vậy là Trịnh Diễm đành phải gả. Truyện có tuyến nhân vật phải nói là rất đồ sộ. Nam chính Trì Tu Chi muốn tài có tài, muốn sắc có sắc, lại đội thê tử lên đầu, chỉ sợ nàng không chịu gả. Nam phúc hắc kết hợp với nữ gian xảo tạo thành một tổ hợp cực kì đáng sợ. Trịnh tể tướng vốn đã “gian”, con rể tương lai của ngài lại là “nịnh thần”. Đúng là cha truyền con nối! Đây là cuốn truyện đầu tiên tôi đọc mà nhân vật chính đứng ở vai “phản diện” nhưng không gây ác cảm. Thời đại trong truyện vốn coi trọng các thế gia lớn, kể cả hoàng gia cũng có địa vị không bằng. Trịnh tể tướng đi lên từ tầng lớp thấp kém, căm ghét sự giả dối của thế gia. Ông tuy là tham quan nhưng cũng rất có “đạo đức”, không hại dân và luôn đặt lợi ích gia tộc lên hàng đầu. Còn đám quan lại “thanh liêm” nhưng thực chất chỉ bo bo giữ mình. Rốt cuộc, “gian” hay “không gian” cũng chẳng quá quan trọng nữa. Truyện mang hướng điền văn nhưng muốn đấu trí có đấu trí, muốn hài có hài nốt, cảnh nóng thì... xin lỗi không có gì nhiều đâu, đừng mong chờ, nữ chính là mầm non cơ mà! Tóm lại, đặt yếu tố giải trí có logic lên hàng đầu thì không thể bỏ qua "Con gái gian thần". Bạn không tin hả, thử đọc trích đoạn dưới đây xem: Tân Thái tử Tiêu Lệnh Tiên biết Trì Tu Chi muốn cưới Trịnh Diễm, cực kì lo lắng, tìm cơ hội nói chuyện với chàng: “Tuy Trịnh thị là con gái Tể tướng, nhưng cậu cũng là thần tử Thiên tử, nghìn vạn lần cũng phải nhớ đạo làm chồng, không được sợ vợ!” Trì Tu Chi tiều tụy đi nhiều, khẽ mỉm cười, Tiêu Lệnh Tiên nhìn thấy mà lòng khẽ run, ôi ôi, đập chai vđ! Giọng điệu của Tiêu Lệnh Tiên đã mềm mại đi tám trăm lần: “Phụ nữ thời nay ghen dữ lắm, cậu không được để bọn họ được tùy tiện. Nếu cô ta dám bày trò, cậu… cứ nói cho ta biết! Ta sẽ làm chủ giúp.” “Điện hạ.” “Hử?” “Vợ của thần rất ôn nhu đáng yêu.” “…” (*) _______ (*) Trích đoạn trong bản edit Review by #Huyên Tần Bìa: #Hy Tần *Hình ảnh chỉ mang tính chất minh họa Cre pic: Google/huaban   Mời các bạn đón đọc Con Gái Gian Thần của tác giả Ngã Tưởng Cật Nhục.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Thế Giới Đen Trắng, Sắc Màu Của Anh - Tưởng Mục Đồng
Văn án 1 Bản Nhan Hàm Nhan Hàm là người mê bàn tay đẹp, cô luôn có chút tự ti vì bàn tay hơi thô ráp bởi nấu nướng quanh năm. Bởi vậy cô hâm mộ người đàn ông có đôi tay đẹp. Bạn thân an ủi cô, móng heo của đàn ông có gì đẹp chứ. Cho đến một ngày, đối diện căn hộ cô thuê ngoài trường đưa tới một người đàn ông gõ cửa. Nhan Hàm trông thấy ngón tay trắng muốt, khớp xương rõ ràng của anh, tâm thần cô hoảng hốt. Cô bưng giò heo rang muối tiêu mình vừa làm xong nói: bạn học, muốn ăn không? Bản Bùi Dĩ Hằng Bùi Dĩ Hằng tới thể nghiệm cuộc sống đại học, sống tại chung cư ngoài trường học. Mới đầu hoàn hảo, dần dần anh hơi phiền toái. Bởi vì căn hộ đối diện mỗi ngày làm cơm đều rất thơm ngon. Rốt cuộc, có một ngày anh không nhịn được đi qua gõ cửa. Khi cánh cửa mở ra lộ ra một khuôn mặt trắng nõn đáng yêu, anh hơi ngơ ngác. Mà lúc cô bưng lên món giò heo rang muối tiêu trong tay hỏi anh ăn không. Ừm, anh muốn cưới cô làm vợ.  Văn án 2 Sau khi đoạt giải quán quân, phóng viên mời Bùi Dĩ Hằng phát biểu về chuyện quan trọng nhất trong cuộc sống của anh. Thiếu niên trời sinh lạnh nhạt lôi ra quyển sổ bên cạnh, trực tiếp viết ra. Nhan Hàm, Nhan Hàm, Nhan Hàm. Không ai biết được, trước khi gặp cô, cuộc sống của anh chỉ có cờ vây. Nhưng sau khi gặp cô, anh thích nhất là khi cô giống như con mèo nằm nép bên cạnh bàn cờ. ***  "Thế giới đen trắng, sắc màu của anh" là một câu truyện vô cùng sủng ngọt. Chính là cái kiểu chết chìm trong hũ mật, trái tim như được lấp đầy từng chút từng chút một, ngọt ngào đến không thể diễn tả hết bằng lời. Sự cưng chiều tuyệt đối của Bùi đại thái tử dành cho tiểu tiên nữ Nhan Hàm có thể nói sẽ khiến bất kỳ ai cũng phải ngưỡng mộ và ghen tỵ. Khi anh yêu cô, dù chưa từng yêu bao giờ nhưng anh đã học để yêu cô bằng mọi cách mà một người con trai có thể yêu và chăm lo cho người con gái của mình. Khi anh yêu cô, không hề do dự, trực tiếp công khai điều đó với toàn bộ mọi người, sự thẳng thắn khiến bất kì ai cũng phải giật mình ngưỡng mộ. Với thế giới, anh có thể là Bùi Dĩ Hằng cửu đẳng cờ vây đại danh đỉnh đỉnh, nhưng với Nhan Hàm, anh chỉ đơn giản là người đàn ông sẽ nâng niu, chăm sóc, bảo vệ cô cả đời. Anh cam tâm tình nguyện lo lắng cho cô từ những việc nhỏ nhất, không muốn cô phải chịu bất cứ một tủi thân nào, bởi vì với anh “Em ở bên anh phải nên vui vẻ mà không phải chịu ấm ức.” Ngay cả khi Nhan Hàm vốn là một cô gái mạnh mẽ thì sao, có ai mà không mong muốn có một bạn trai cưng chiều mình đến như thế chứ.  Tình yêu của Dĩ Hằng, bỗng nhiên, lại khiến mình nhớ đến một câu nói rất nổi tiếng của Đại úy Yoo Shi Jin trong bộ phim Hàn Quốc Hậu Duệ Mặt Trời "Yêu đương, vốn dĩ là chuyện mà tự mình có thể làm được, nhưng người kia vẫn muốn làm cho mình". Một Nhan Hàm mạnh mẽ, tự lập từ nhỏ, luôn biết tự bảo vệ mình, bị đánh sẽ lập tức đánh trả, yếu đuối rồi lập tức đứng lên, nhưng từ khi có Bùi Dĩ Hằng, anh nguyện ý làm tất cả những việc đó cho cô. Nữ phụ giở trò với Nhan Hàm ư, đuổi cô ta đi rồi dùng phương thức mạnh mẽ áp chế cô ta. Sếp chủ quản dám bắt nạt Nhan Hàm ư, tiện tay mua cả quyền quản lý công ty, sa thải hắn luôn. Mà bác gái lại mạt sát đả thương Nhan Hàm ư, vậy... em hãy mau chóng trở thành vợ anh, để anh có thể đường đường chính chính bảo vệ em. (Độc giả có lời muốn nói: Nhan Hàm à, kiếp trước cô đi cứu thế giới, sao không rủ chúng tôi theo với ?????!)  Vì thế, trước mức độ siêu cấp sủng ái thế này, reviewer vô cùng có tâm của chúng ta xin được nhắc nhở nhẹ là các bạn độc giả nhớ mặc sẵn áo phao, kẻo lại bị chết chìm trong cái bể đã tràn mật ủ lâu năm lại còn rải đầy bánh gato và kẹo ngọt do thái tử gia của chúng ta một tay gây dựng. Tốt nhất là khi đọc truyện cũng nên để bụng đói, đặc biệt là các bạn còn FA, thức ăn cho cẩu độc thân nhiều như vậy, tui cũng không muốn các bạn lại chết vì bội thực đâu ???? Ngoài chuyện tình yêu sến súa của Nhan Hàm và Dĩ Hằng, thì trong Thế giới đen trắng sắc màu của anh, chúng ta sẽ còn bắt gặp tình bạn bè thân thiết, tình anh em, tình thân giữa những người trong một nhà, ...với dàn nhân vật phụ đáng yêu, dễ thương và xuất chúng. Tất cả đều góp phần tạo nên một thế giới ấm áp rực rỡ, như những mảng màu khác lần lượt xuất hiện, tô điểm rồi lấp đầy cho cái thế giới ban đầu vốn dĩ còn đơn điệu của Dĩ Hằng. Mà hiển nhiên trong đó, không thể không nhắc đến gam màu chủ đạo, chói lóa nhất, Nhan Hàm của anh.  Thành thật mà nói, một cuốn ngôn tình hường phấn, sủng ngọt đến mức độ ức chết người ta như thế này vốn không phải là gu truyện thường thấy của mình. Tuy nhiên, trong những ngày hè oi bức của năm 2019 được mệnh danh là nóng nhất lịch sử này, mình cảm thấy việc bổ sung lượng đường để chống đỡ cái nắng khiến người ta dễ "tẩu hỏa nhập ma" là một lựa chọn không tồi. Truyện được edit tại nhà Sam, blog Khoảng không, rất chỉn chu và mượt mà. Editor còn vô cùng có tâm mà đóng sẵn ebook cho những bạn không tiện online. Vậy nên, các fan yêu thích truyện sạch sủng còn chần chờ gì nữa mà không nhanh tay save về để thưởng thức nào~ *** Vào đêm khuya, ánh đèn sân bay sáng trưng, không ít người đứng phía sau rào chắn tại lối ra. Khi Trần Thần đẩy xe hành lý đi ra, cô hít sâu một hơi. Anh Quốc, rốt cuộc cô tới Anh Quốc rồi. Cô giương mắt nhìn qua, xung quanh quả thật có mọi người đủ loại màu da. Trần Thần đặc biệt đeo mắt kính, khi cô nhìn thấy một cô gái tóc đen mặc bộ quần áo thể thao, cô cười vẫy tay: “Chị Phương Cần.” Phương Cần vốn đang cúi đầu xem thời gian trên di động, dù sao dựa theo thời gian thì máy bay đã hạ cánh sắp một tiếng rồi. Trần Thần đẩy xe hành lý đi qua, vẻ mặt xin lỗi: “Em xin lỗi, lần đầu em nhập cảnh cho nên hơi chậm chạp.” Phương Cần lắc đầu: “Không sao, chị không đợi lâu lắm. Chúng ta đi thôi.” Thế là Trần Thần đẩy xe hành lý tới bên cạnh chị ta, cô cất tiếng: “Đàn chị, thật sự cảm ơn chị. Đã khuya thế này còn nhờ chị tới đón em.” Phương Cần cũng tốt nghiệp đại học A, có điều chị ta học nghiên cứu sinh ở Mỹ, nhận được bằng tiến sĩ rồi nộp đơn tới Cambridge. Hồi trước Trần Thần có thêm một nhóm bạn Anh Quốc tốt nghiệp đại học A. Bởi vì bạn cùng phòng của Phương Cần tốt nghiệp sắp về nước, thế nên chị ta phải tìm bạn cùng phòng lần nữa. Thế là Trần Thần và chị ta quen biết nhau. Tính tình Phương Cần từ tốn, rất hiền hòa, hơn nữa dễ ở chung. Bằng không cũng không chạy tới đón Trần Thần vào nửa đêm. ... Mời các bạn đón đọc Thế Giới Đen Trắng, Sắc Màu Của Anh của tác giả Tưởng Mục Đồng.
Trăng Trong Gương - Cửu Lộ Phi Hương
“Chỉ là một giành hoa trong gương, trăng trong nước.” ~ Tập hợp đoản văn bao gồm những câu chuyện thần quái, giang hồ cảm động ~ *** “Môn chủ! Môn chủ!” Bên ngoài truyền đến tiếng kêu vội vàng, cửa phòng bị đẩy ra, khiến chàng giật mình phục hồi lại tinh thần, hai chữ “Hưu thư” trên giấy cũng đã khô từ lâu, chàng không liếc mắt nhìn người tới, chỉ nhàn nhạt viết —— Tô thị Kính Nguyệt, đố kị. . . . . . Chưa viết xong, thị vệ xông vào cửa quỳ xuống đất, ôm quyền dập đầu: “Môn chủ! Phu nhân! Phu nhân bị tập kích. . . . . .” Nét mực dừng ở trên giấy Tuyên Thành, lan thành một điểm nhìn mà ghê người. Tần Sơ giật mình chưa tỉnh, chỉ ngẩng đầu nhìn người nọ. Thị vệ cúi thấp đầu, nơm nớp lo sợ từ trong kẽ răng nói ra mấy chữ: “. . . . . . Rơi xuống dốc núi bỏ mình.” Hô hấp ngừng lại, Tần Sơ sững sờ nhìn người báo tin, dường như không nghe hiểu mấy chữ lạnh lẽo như lưỡi dao này. Sau một lúc lặng im, thị vệ chỉ nghe chàng lạnh nhạt hỏi: “Thi cốt ở đâu?” “Còn đang tìm. Chỗ vách núi kia quá mức kỳ lạ, thuộc hạ. . . . . . không tìm được đường đi xuống.” Tần Sơ nhìn chằm chằm hai chữ ‘hưu thư’ trên giấy bị nét mực lan ra, mở miệng nói: “Nàng sẽ không chết. . . . . .” Chàng như đang tự an ủi bản thân, “Nàng còn chưa đạt được tự do từ ta, sao có thể cam tâm. . . . . .” Đặt bút xuống, chàng đứng dậy, “Chuẩn bị ngựa.” Chàng đi ra ngoài phòng, chân trái có chút bất tiện. Thị vệ lo lắng khuyên: “Chủ thượng, phu nhân rơi vào dốc núi địa thế cực kỳ hiểm trở, chân ngài. . . . . .” Mời các bạn đón đọc Trăng Trong Gương của tác giả Cửu Lộ Phi Hương.
Thiên Hiểu - Cửu Lộ Phi Hương
Trăng mồng một khuyết tựa lưỡi câu, ánh vàng bàng bạc mỏng manh xuyên qua lỗ tròn trên nóc nhà giam truyền xuống địa lao âm u. Một người mặc bộ quần áo vải thô cuộn mình ngồi ở góc tường, ánh mắt vô thần nhìn chăm chăm vệt sáng bàng bạc trên mặt đất, hình như có gió nhẹ thổi từ bên ngoài vào, cánh hoa hồng nhạt bồng bềnh đung đưa khẽ khàng đáp xuống, phác họa nên một bức tranh ấm áp tuyệt đẹp nơi phòng giam lạnh lẽo này. Bên ngoài… đang mùa xuân ư? Đôi ngươi cứng đờ chậm chạp chuyển động, ngước nhìn cái lỗ tròn trên nóc cao, thanh sắt kiên cố hé mở cắt vỡ ánh trăng non in trong phòng giam u tối, bất chợt âm thanh “lộp bộp” vang lên phá tan sự tĩnh mịch hằng mấy năm ở nơi này, cánh cửa phòng giam từ từ mở rộng, cuối cùng hắn cũng nhìn thấy hết mảnh trăng cong đang treo lơ lửng trên bầu trời đêm kia.... *** Giết chết Thiên Hiểu thật quá dễ dàng, nhưng quả thật Dục Dao không thể nào làm được. Nàng chưa từng chắc chắn rằng mình sẽ thất bại như lần này… Phương Nam đương giữa mùa hè, Dục Dao đi tới thành Tử Việt, đây là thành trì mà tàn dư của Hoàng thất chiếm cứ, Thái tử tiền triều đã trở về, sẽ đứng trên thành lâu này tuyên cáo thiên hạ, đem quân tiến lên phương Bắc, khôi phục nghiệp lớn. Dục Dao tưởng tượng rất lâu cũng không thể tưởng tượng ra được cảnh Thiên Hiểu nghiêm trang đứng trên thành lâu sẽ như thế nào… Nàng ở trọ trong thành mấy ngày, cuối cùng cũng đợi được đến ngày Thiên Hiểu tuyên thệ… Ngày hè chói chang, trên thành lâu đứng đầy người, Thiên Hiểu mặc long bào đen có thêu rồng đỏ đứng ở chính giữa, đứng bên cạnh hắn là Tĩnh Nam vương và cựu thần đã đón hắn ngày đó… Có thể là do long bào quá mức trang nghiêm, có thể là tình cảnh hôm nay quá mức trọng đại, Dục Dao nhìn thấy khí thế vương giả trong truyền thuyết trên người Thiên Hiểu, hoặc có thể nói là khí chất con người có từ lúc sinh ra, dẫu cho thời gian có thay đổi thì khí chất ấy vẫn còn in đậm mãi. Nàng đứng ở phía xa xa nhìn hắn, Thiên Hiểu như vậy khiến nàng cảm thấy xa lạ vô cùng, cũng cảm thấy được, tương lai sau này ắt hẳn hắn sẽ là một Hoàng đế tốt… Dưới thành lâu, vạn người chăm chú, một người đưa cho Thiên Hiểu tấm thánh chỉ được cuộn tròn, Thiên Hiểu đưa tay ra tiếp nhận, nhưng hắn cầm trên tay rồi vẫn không mở ra đọc. Cứ như vậy thật lâu nên người bên cạnh cảm thấy kỳ quái, có người mạo phạm quay đầu nhìn hắn, nhìn thấy vị Thái tử của họ đang sững sờ mất hồn nhìn một nữ tử đang đứng trong đám đông dưới thành lâu…   Mời các bạn đón đọc Thiên Hiểu của tác giả Cửu Lộ Phi Hương.
Tuyết Thảo - Cửu Lộ Phi Hương
Không có bắt đầu sẽ không có kết thúc, trời cao nhân từ đối với Tô Mặc, lại tàn nhẫn đối với Tuyết Thảo. Tiết Tử           Tuyết Thảo lại nhìn thấy Tô Mặc ở dưới tán cây già trong rừng sâu núi thẳm.           Quần áo trắng tinh của hắn đều thấm máu, đầu cúi xuống, làn tóc tán loạn phủ xuống bờ vai. Mặt Tuyết Thảo không chút thay đổi bước về phía trước, không chút khách khí đá hai chân hắn, người Tô Mặc bị bị đá nghiêng sang phía bên cạnh, lộ ra đôi mắt nhắm chặt và hai má trắng bệch —— thoạt nhìn như người đã chết.           Tuyết Thảo lành lạnh cười: “Ngươi cũng có ngày hôm nay.”           Nàng quay đầu đi, tiếp tục tiến sâu vào núi thẳm tìm kiếm thảo dược. Cho đến khi hoàng hôn mới trở về nhà, lại đi ngang qua gốc cây già kia, Tô Mặc vẫn ngồi ở chỗ kia như cũ, máu trên mặt hắn đã ngưng kết thành khối, đủ loại côn trùng bay tới bay lui quanh người hắn, Tô Mặc cao cao tại thượng, chưa từng chật vật như vậy.           Bước chân dừng lại bên cạnh hắn một chút, Tuyết Thảo nhìn thấy dưới làn tóc bay rối, bờ môi của Tô Mặc còn hơi vẽ lên một đường cung, xem ra, hắn chết thật sự như ý hắn quá. Nghĩ thấy kẻ kia đến chết vẫn còn thoải mái như vậy, trong lòng Tuyết Thảo càng cảm thấy vô cùng chán ghét.           Nàng xách áo hắn lên, thô bạo kéo hắn về nhà giống như kéo một xác chết. Tuyết Thảo cảm thấy, người như vậy không nên chết thoải mái, hắn nên chết thảm một chút. . . . . .           Thảm hại hơn một chút. *** Hôm sau Tuyết Thảo lại về nhà, trong nhà còn lại một mảnh vắng lặng, căn nhà lộn xộn nhắc nhở nàng lúc trước nơi này đã xảy ra chuyện gì, Tô Mặc đi đâu rồi? Tốt nhất là chết đi. Nét mặt Tuyết Thảo lạnh lùng cười không chút thay đổi. Nàng bắt đầu quét tước nhà cửa, nhặt đồ dùng trong nhà lên, nhặt dược liệu lên phân loại lại. Cho đến lúc chạng vạng, mới làm cho căn nhà khôi phục lại nguyên trạng. Ban đêm, Tuyết Thảo muốn tắm rửa sạch sẽ một chút, nàng nấu xong nước, lúc cởi quần áo, cây trâm gỗ đột nhiên rơi xuống đất. Tuyết Thảo nhặt cây trâm gỗ lên, hình dáng cây trâm cực kỳ đơn giản, ở đuôi trâm dùng lưỡi dao tinh tế khắc bốn chữ “Tô Mặc Tuyết Thảo”, chữ nhỏ như vậy nhưng khắc vô cùng đẹp, người đó nhất định dùng hết mười phần tâm tư để khắc. Tuyết Thảo sửng sờ một chút, trong chớp mắt đầu óc chỗ trống, hình như đột nhiên nghĩ thông suốt rất nhiều chuyện, nàng giật mình hiểu ra, chắc chắn Tô Mặc sẽ không bao giờ … trở về nữa. Ngày hôm sau, Tuyết Thảo vẫn như thường ngày lên núi hái thuốc, kiếm củi, về nhà bổ củi, nấu xong cơm, Tuyết Thảo theo thói quen bới hai chén cơm, mang vào trong nhà, đặt ở trên bàn, Tuyết Thảo ngồi xuống, lấy cho mình một đôi đũa, đưa một đôi đũa khác ra nhưng vẫn không có người tiếp nhận. Tuyết Thảo ngây người hồi lâu, giương mắt lên nhìn, trong ánh phản quang của mặt trời buổi ban chiều hình như có người ngồi xuống, mỉm cười với vẻ mặt hạnh phúc nhìn nàng, nhưng khi nàng chớp mắt một cái, đâu còn người như vậy nữa. Tuyết Thảo cắm chiếc đũa xuống, giống như tấm bia trong bát cơm. Nàng vùi đầu ăn cơm, lại nếm thấy vị chua xót từ khóe mắt mình chảy xuống. Chua xót càng lúc càng nhiều, Tuyết Thảo chưa từng hận Tô Mặc như thế, mặc dù ba năm trước đây, khi hắn đẩy nàng xuống vách núi cũng chưa từng hận hắn như thế. Tô Mặc còn có bản lĩnh như vậy, hắn ngốc nghếch đến độ mỗi nơi đều lưu lại dấu vết của hắn, ăn cơm, trang điểm, hái thuốc, xuống núi, khắp nơi đều là những hồi ức. Vì sao phải gặp lại, vì sao trong căn phòng này đều lưu giữ ký ức về hắn, nếu như ngay từ đầu bọn họ là người xa lạ, thì thật tốt biết bao. ... Mời các bạn đón đọc Tuyết Thảo của tác giả Cửu Lộ Phi Hương.