Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Bức Tranh Ấy Em Vẽ Vì Anh - Bán Tiệt Bạch Thái

Văn án: Lâm Đế rút khỏi giới giải trí, giải trí Tinh Chu mở buổi họp báo cuối cùng cho anh. Nói tới việc mấy năm nay anh làm từ thiện, anh nói: “Giúp bà xã hoàn thành tâm nguyện.” Nói tới lý do vì sao còn trẻ như vậy đã rút khỏi giới giải trí, anh nói: “Bởi vì bố vợ yêu cầu con rể phải là tổng tài bá đạo.” Giải trí Tinh Chu khóc…. Cho nên anh đều vì vợ của mình sao? Vậy chúng tôi và fan thì làm sao bây giờ? Phỏng vấn xong, fan và phóng viên đều nhìn thấy nam thần của họ ngồi xổm xuống cột dây giày cho Lưu Tử Đồng, Lưu Tử Đồng chống tay lên vai Lâm Đế, bất đắc dĩ nói: “Sớm biết vậy đã không đi giày trắng, xấu.” Lâm ảnh đế: “Rất đẹp.” Phóng viên: “…….” Fan: “…….” *** "Được gặp một người có duyên với mình trong thời điểm thích hợp, là hạnh phúc của cả cuộc đời"* Lần đầu tiên Lưu Tử Đồng gặp Lâm Đế, cô giới thiệu với mọi người anh là bạn trai của cô. Có lẽ là do bất ngờ bởi Trần Châu, sư huynh cô vẫn yêu thầm bao năm, và sư tỷ - hai người mà vốn cùng cô theo học mỹ thuật Đường phái từ nhỏ, tại ngày hôm ấy lại đột nhiên thừa nhận họ đang hẹn hò. Hoặc là bởi một chút cảm giác kích thích, ngang bướng, tùy hứng bỗng nhiên nổi lên. Dù sao thì, hẳn là khi cô gái này sinh ra, tất cả những ngôi sao mang lại may mắn nhất đã toả sáng vào thời điểm đó rồi. Vì Lưu Tử Đồng cô thật cmn quá hời, người đàn ông tùy tiện chọn trúng lúc ấy chính là Lâm Đế, mà Lâm Đế anh lại là ai chứ?! Ảnh đế đang nổi như cồn, Weibo trăm triệu fan, ngoại hình, diễn xuất và khí chất đều xếp thứ hạng đầu, là nỗi khát khao của biết bao fan hâm mộ cuồng nhiệt. Nhưng người đàn ông vốn là ước mơ của hàng triệu thiếu nữ ấy, thế mà cũng có giấc mộng của riêng anh. Từ năm 7 tuổi, ngay từ giây phút đầu tiên nhìn thấy Lưu Tử Đồng, thì hình bóng cô gái với mái tóc thắt bím, xinh đẹp đáng yêu vô ngần, tài năng hội hoạ thiên phú đã in sâu nơi đáy lòng anh. Thế nên nam thần vẫn nổi tiếng là vô cùng lạnh lùng lãnh đạm, không ham mê nữ sắc này, lại có thể dễ dàng bằng lòng làm bạn trai "hờ" cho cô tiểu thư nào kia chứ! Vốn là giả, nhưng khi tiếp xúc nhiều hơn, có khi là Lâm Đế chủ động, có lúc là do Lưu Tử Đồng tiến tới, cả hai đã dần cảm mến, rồi yêu nhau, biến giả thành thật lúc nào chẳng hay. Có thể nói, mình rất thích giai đoạn hai người theo đuổi, thả thính và vờn nhau các kiểu này. Không hề trẻ con ngây ngô chút nào mà đúng kiểu nam nữ ở độ tuổi trưởng thành tán tỉnh và yêu đương, thích là nhích, tiếp xúc thân thể hết mức tự nhiên và hưởng thụ. Đấy cũng là nhờ Lưu Tử Đồng là một cô gái rất thành thục, chủ động, chuẩn hàng hiếm trong các kiểu nữ chính ngây thơ, luôn e thẹn và bị động trong "chuyện ấy ấy" gần đây. Tình cảm của hai người diễn tiến nhanh và mặn nồng, nhưng Lưu Tử Đồng đâu phải chỉ là một hoạ sĩ nổi tiếng bình thường, suy cho cùng, hội hoạ vẫn luôn là niềm yêu thích đơn thuần của cô mà thôi, bởi vì danh phận chính của cô là thiên kim tiểu thư duy nhất của Lưu gia, một gia tộc vô cùng giàu có và nổi tiếng. Mà khoảng cách lớn nhất trên thế gian, nào có phải là ta yêu người nhưng người không yêu ta, mà là chúng ta yêu nhau nhưng lại không cùng đẳng cấp với nhau. Chính bởi vấn đề xuất thân này, mà Trần Châu, vị sư huynh kia của cô đã không thể vượt qua Lôi Trì để đến với cô, và cũng vì nó, một Lâm Đế dù đẹp trai diễn xuất tốt nhưng không có bối cảnh bốn năm trước đã bị bạn gái tin đồn là nữ diễn viên Giang Lâm "đá". Nhưng việc khiến người ta bất ngờ nhất vẫn ở phía sau, bởi vì cái người tưởng chừng như gia cảnh hoàn toàn bình thường đó, ngày bé đã phải từ bỏ niềm yêu thích vẽ tranh vì nghèo khó, từng bước đi lên đạt được thành tựu chỉ nhờ thực lực của bản thân, có một người mẹ mù mà anh vẫn vô cùng kính yêu và hiếu thuận ấy, kì thật lại có... một thân phận bí mật hết sức, hết sức hoành tráng nha~ Vậy nên, mô típ của "Bức tranh ấy em vẽ vì anh" đúng là tuyệt không có gì mới. Mình đã từng chờ đợi sự đấu tranh vượt qua khoảng cách giàu - nghèo trong tình yêu của nam nữ chính, qua đó có thể thấy được tình cảm sâu đậm khắc cốt ghi tâm của họ dành cho nhau, nhưng rất tiếc là không có. Cuối cùng vẫn là một cô gái giàu có lấy một anh chàng giàu có hơn, công chúa kết đôi với hoàng tử mà thôi. Về nội dung truyện, cũng không có nét chấm phá gì quá đặc sắc, không có cao trào trong diễn biến. Nhưng lý do mà mình vẫn theo nó đến cuối chặng đường, ngoài sự chủ động trong tình yêu của nữ chính, thì phải nói rằng văn phong của tác giả khá duyên dáng, cuốn hút. Giống như có một mạch sóng ngầm mang tên đáng yêu cứ nhẹ nhàng chảy bên dưới, cuốn truyện mang đến cho độc giả một cảm giác rất dễ chịu, nhẹ nhàng, ngọt ngào khi đọc. Trong đó phải đặc biệt nhấn mạnh đến sự đáng yêu vô bờ bến, khiến cho bất cứ trái tim nào cũng khó thoát khỏi rung động của nam chính Lâm Đế. Một người đàn ông đẹp trai điên đảo chúng sinh, đa tài đa nghệ, xuất sắc tại mọi lĩnh vực mà anh ta chạm tới, bên ngoài lạnh lùng bên trong nóng bỏng không còn là hình tượng quá mới mẻ nơi ngôn tình, nhưng người đàn ông này còn có một thứ vũ khí trí mạng khác: ấy là anh ta thật sự rất rất đáng yêu. Ví như khi tỏ vẻ thành thục dụ dỗ nữ chính, hay khi bị nữ chính quyến rũ, Lâm Đế sẽ lại lộ ra đôi tai đỏ ửng, đôi tai không biết nói dối "tố cáo" chàng trai này có bao nhiêu hồi hộp, thẹn thùng bên cô gái mà anh ta yêu. Lại ví như biệt danh "Lâm Đế ba ly" của anh, uống rượu đến ly thứ ba là say, mà mỗi khi say thì...ừm, mặc dù lăn lộn trong giới ngôn tình lâu rồi, nhưng đúng là chưa thấy người đàn ông nào khi say lại có thể ciu (cute) đến như thế... Nói chung, đó là cái kiểu dễ thương khiến người ta vô cùng thưởng thức, là nét điểm xuyến thêm cho người đàn ông trưởng thành càng bội phần thu hút, hấp dẫn đòi mạng khiến bạn không thể kháng cự. Nói về Lưu Tử Đồng, cô không chỉ có gia thế, nhan sắc, tài năng mà còn rất có cá tính, chính là kiểu cá tính mà các cô gái hiện đại gần đây luôn thích. Bình thường Lưu Tử Đồng hoà nhã, sống tình cảm, nghĩa khí, nhưng khi cần, cô xử lý rất kiên quyết và nhẫn tâm, đúng kiểu chị đại thứ thiệt. Chẳng hạn khi phát hiện nữ phụ Giang Lâm chuốc say nam chính, định giở trò mèo, không cần hỏi nhiều, chẳng nghe giải thích, lập tức liên tiếp giáng cho mấy cái tát, sau này lại dùng quyền lực của gia tộc để chèn ép cho cô ta không còn đường phát triển. Một số nữ nhân khác lởn vởn xung quanh tìm cách quyến rũ nam chính cũng bị nữ chính một cái liếc mắt dẹp cho bay màu hết luôn.... Đọc những đoạn này cảm thấy đúng là quá đã! Dầu vậy, nếu có điểm gì mình không thích lắm ở nữ chính, có lẽ là quan hệ chưa đủ rõ ràng của cô và nam phụ Trần Châu. Vốn hai người là sư huynh sư muội, tình cảm sâu sắc từ bé, nên dù xác định yêu đương với Lâm Đế, thì mối quan hệ đó vẫn còn đấy, đâu thể xoá bỏ. Cô yêu Lâm Đế, nhưng vẫn luôn tôn trọng và quý mến Trần Châu. Cơ mà có lẽ chính nhờ những điều này, thì tình yêu mà Lâm Đế dành cho Lưu Tử Đồng mới càng được bộc lộ một cách rõ rệt nhất. Lâm Đế si tình, biết Tử Đồng từng yêu thầm Trần Châu, hiển nhiên là rất hay ghen, thường biểu hiện bằng những hành động ấu trĩ kiểu như hỏi cô "Anh với anh ta ai đẹp trai hơn?!", rồi khi nhanh chóng được dỗ dành bằng lời khẳng định "Anh đẹp trai nhất", vậy là đã thấy thoả mãn (trẻ nhỏ dễ dỗ ????). Nhưng lúc Trần Châu gặp chuyện không rõ sống chết, Tử Đồng vì anh ta mà bôn ba, Lâm Đế lập tức thu xếp mọi công việc để đi cùng, an ủi và làm chỗ dựa cho cô. Có được tình yêu bao dung và đầy thấu hiểu của người đàn ông xuất sắc như vậy, Lưu Tử Đồng cmn còn không phải cô sinh ra dưới chòm sao chiếu mệnh tốt nhất ư?! Chốt lại, "Bức tranh ấy em vẽ vì anh" không quá xuất sắc nhưng đọc được. Đoạn đầu truyện mình thấy tác giả viết ổn hơn, cuối truyện thì tung hơi nhiều mật đường, lắm lúc khiến mình cảm giác như sắp bị ngộ độc đến nơi ????. Tựu chung, truyện phù hợp với những trái tim ham hư vinh và những độc giả không thích mang não khi đọc (ai mang não người đó thua nha). Vậy nên, bạn nào cảm thấy mình thích dạng truyện này thì mời nhảy hố ạ, reviewer là mình đây đã tận lực khách quan rồi đó nhá ????. P/s: Truyện có khá nhiều cảnh nóng, tiếc rằng toàn là kiểu H đóng cửa tắt đèn bảo nhau, người đọc chỉ có thể dựa vào hiện trường quần áo bị phá hoại, dấu vết cắn mút nơi người nam nữ chính...để tự hình dung mức độ kịch liệt khi "chiến đấu". Là một độc giả rất thiếu trong sáng, reviewer thật sự không thích điều này, hừ hừ ???? *, Trích dẫn truyện "Tháng sáu trời xanh lam" - Tâm Văn *** Sau khi hôn lễ được quyết định, hai người cũng đã lãnh chứng xong, cảnh quay của Lâm Đế ngày càng bận hơn, anh và Lâm Trứ nhanh chóng đến thành phố điện ảnh, Lâm lão gia rất muốn ở lại nhưng nếu ở lại một mình thì cảm thấy rất ngại, ông hỏi Lâm Trứ đang đi phía trước: “Phải về Kim Thành sao?” Lâm lão gia chần chờ, quay đầu nhìn Lưu lão gia và Lưu Tử Đồng mấy lần, hy vọng bọn họ mở miệng giữ mình lại, Lưu Tử Đồng nhìn ra được, cười nắm tay ông, nói: “Hay ông nội Lâm ở lại nhé.” Trong lòng Lâm Chấn vui vẻ, nhưng ngoài miệng lại cứng đầu: “Không thể không đi…hai đưa cháu không có ai ở lại….” Theo bản năng ông nhìn Lâm Đế, Lâm Đế đứng sát bên người Lưu Tử Đồng, tay lướt điện thoại, không hề ngẩng đầu lên, quả nhiên không nói giúp ông cái gì, Lâm Chấn chua xót, ông nghiêng đầu qua nhìn Lâm Trứ. Lâm Trứ hơi khom lưng sửa sang hành lý, nhàn nhạt nhìn ông một cái rồi cũng quay đầu. Lâm Chấn: “!!!” Ngay sau đó ông nhìn về phía Lưu lão gia, Lưu lão gia suy nghĩ một chút rồi nói: “Thôi, ông vẫn nên về đi, mấy ngày nay ông ở đây làm tinh thần tôi luôn khẩn trương, quá mệt mỏi…” Lâm Chấn: “…..” Một giây sau ông nói với Lâm Trứ: “Mau đem hành lý của tôi xuống đi, chúng ta đi!” Sau đó tự mình bước ra cửa, vừa đi vừa lầm bầm: “Chờ Đồng Đồng đến ngày kết hôn tôi lại đến đây, một cái liếc mắt cũng không muốn nhìn thấy ông già họ Lưu.” Lưu lão gia ‘ừ’ một tiếng: “Tôi cũng vậy, tôi cũng không muốn gặp ông, đi thôi đi thôi….” Vì thế trong cơn giận dỗi, Lâm Trứ, Lâm Đế và Lâm lão gia rời thành phố S, trước tiên là đưa Lâm lão gia về Kim Thành, sau đó hai anh em mới chạy đi đóng phim. …… Sau khi Lâm Đế quay về lịch trình đóng phim, Lưu Tử Đồng lại bắt đầu trải qua những ngày giống như heo, mỗi ngày không phải ăn thì là uống, là ngủ, người trong nhà xem cô như quốc bảo, dì Chu cả ngày xoay quanh cô, Đỗ Nhu cũng thường xuyên dẫn theo dì Trần qua bên đó nói chuyện phiếm với cô, tình trạng nôn nghén của cô vẫn không tốt lên, nửa đêm có thể tỉnh dậy vì nôn khan. Cả nhà nhìn cô như thế thì ai nấy cũng đều ăn không ngon, mỗi ngày đều hầm canh, nấu tổ yến tẩm bổ cho cô, một ngày phải ba bốn bữa cơm, Lưu Tử Đồng cảm giác như mình là một con cá được chăm thịt, bụng thì vẫn chưa to nhưng người lại nhiều thêm một chút thịt, cằm cũng sắp thành hai mất rồi. Chu Tố Mẫn cũng bận rộn, bà bận chuyện của mình thì không nói, quan trọng nhất vẫn là hôn lễ của Lưu Tử Đồng, bất kể chuyện gì cũng tìm Lưu Tử Đồng thương lượng, hai mẹ con bàn bạc xong bà mới bắt tay vào làm, rất nhiều lần Chu Tố Mẫn nhịn không được nói: “Mẹ sinh con gái giống như đòi nợ vậy, sắp kết hôn đến nơi vẫn là mẹ chuẩn bị hết cho con.” Lưu Tử Đồng cắn trái nho: “Vậy mẹ không cần làm mà, con làm cũng được, vừa đúng lúc con cũng rảnh rỗi ở nhà.” “Làm cái gì mà làm, con cứ ngồi đó, nếu con tự làm thì ông nội con và Lâm lão gia sẽ giết mẹ mất.” Chu Tố Mẫn quăng cho cô cái nhìn, mấy ngày nay tuy bà có mệt nhưng vẫn rất vui, người thân quen xung quanh thì không nói, bạn bè của bà nhìn thấy bà như nhìn thấy vàng, cả ngày luôn xum xoe trước mặt, dù bà không nói lời nào thì cũng có người giúp bà khoe ra. “Nhìn kìa, Tố Mẫn chính là thông gia với Lâm gia ở Kim Thành đó!” “Về sau hai nhà liên hôn thì tài sản cũng không thể kể hết. Ngày trước…..” “Nghe nói Lâm lão gia có qua nhà bà ở một thời gian đúng không? Ây da Lâm Chấn nha… là tư lệnh uy chấn bốn phương đấy.” Tâm tư hư vinh của Chu Tố Mẫn lên đến đỉnh điểm, sắc mặt hồng nhuận, vừa nhìn thấy là biết có chuyện vui. Vào tháng năm, Tháng năm phân, bức tranh của Lưu Tử Đồng được đem thi đấu ở Lê Thành, đồng thời ở đây cũng sẽ công bố thành tích, cô rốt cuộc cũng tìm thấy cơ hội được ra cửa, người nhà ai cũng phải đống nhưng cũng không muốn làm chậm trễ tiền đồ của cô, Lưu Tử Đồng một hai phải đi, họ cũng không có biện pháp đành đồng ý. May là Lê Thành cách thành phố S không xa, lái xe khoảng hai tiếng rưỡi là đến. Lưu Kiến Bang tự mình lái xe chở Lưu Tử Đồng đến khách sạn ở Lê Thành. Ông luôn dặn Lưu Tử Đồng phải tự chăm sóc bản thân mình thật tốt rồi mới lái xe rời đi. Nhìn chiếc xe đi xa Lưu Tử Đồng thở dài một hơi, lười biếng vươn vai, dẫn theo trợ lý vào khách sạn. Cô trợ lý nhỏ kéo hành lý, cô ấy muốn ở bên đây chơi hai ba ngày. Người tiến vào khách sạn ngày càng nhiều, đều là để tham gia triển lãm lần này, bọn họ đều là những người họa sĩ trong vòng mà Lưu Tử Đồng quen, họ vừa thấy Lưu Tử Đồng đến thì trước tiên đến chúc mừng, rốt cuộc quan hệ của cô và Lâm nhị thiếu gia cũng được công bố, người muốn lấy lòng cô rất nhiều, nhưng cũng có một số người bĩu môi đi qua. Thậm chí còn chanh chua mà nói: “Hiện giờ Đường Phái chỉ còn có mỗi mình Trần Châu là được nhất….” Mời các bạn đón đọc Bức Tranh Ấy Em Vẽ Vì Anh của tác giả Bán Tiệt Bạch Thái.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Nam Thần Kiêu Ngạo - Mạch Ngôn Xuyên
Lục Cận Thâm theo đuổi cô như vậy thật khiến cô phân vân:" Nếu như tôi nhận lời làm bạn gái của anh thì người ta có nói rằng tôi ham giàu có mà nhận lời không?" Lục Cận Thâm:"Nếu như em ngoan ngoãn anh sẽ làm chỗ dựa cho em cả đời" Những lời anh nói thật khiến Chu Nịnh Nịnh cảm động, nhưng khoan đã không phải là anh theo đuổi cô sao? Suy nghĩ thêm một chút, Chu Nịnh Nịnh nói:"Đây là tình đầu của em, không biết chúng ta ở cạnh nhau có bị tổn thương tình cảm không?" Anh một lời chắc nịch khẳng định:"Chắc chắn không" Anh cùng cô bước qua mọi thứ trong cuộc đời của cô, mỗi câu chuyện của cô đều có bóng dáng của anh. Chắc chắn rằng mối tình đầu của cô anh sẽ tham gia cả đời. *** “- Anh cảm thấy sau khi chia tay có thể làm bạn bè được không? - Trước kia thì có thể, bây giờ thì không được” - Vậy lúc trước anh với Tô tiên sinh cũng giống nhau, trước khi chia tay còn gặp mặt ăn cơm, sau đó rất bình tĩnh mà chia tay? - Đừng so sánh tôi với tên kia, bạn gái cũ của cậu ta có thể liều mạng chỉ vì mấy bàn mạt chược. - Cái kia...Tại sao trước kia anh cảm thấy chia tay có thể làm bạn bè, bây giờ lại không thể? - Vì bây giờ tôi cảm thấy mình hoàn toàn có khả năng nuôi bạn gái trở thành vợ.” ………….. “- Nịnh Nịnh, làm bạn gái anh nhé? Không nói [Thích em] em à? Chu Nịnh Nịnh chớp mắt bất mãn hỏi: - Tại sao? - Đương nhiên vì thích em, nếu không phải thì em nghĩ là vì cái gì? - Không nói gì sao? Tức là đồng ý phải không? _ Lục Cận Thâm thấp giọng chậm rãi hỏi - Vâng… - Ngoan. - Em làm bạn gái của anh, có phải sau này anh sẽ bị gọi là sugar daddy không?  - Sugar daddy không phải tốt sao? Anh nghĩ đây chính là ưu điểm của mình đấy.  Qủa nhiên là sugar daddy… thẳng thắn thừa nhận luôn!" ……………… Chu Nịnh Nịnh - một cô sinh viên dễ thương, sống trong tình yêu thương của cha mẹ, bạn bè yêu quý, ngoài ra Chu Nịnh Nịnh còn có một người anh trai thuộc hàng “soái ca” đích thực, nên có thể nói từ nhỏ mắt nhìn con trai của cô đã được tôi luyện hơn người rất nhiều. Ngày ngày đi học về, ăn uống với gia đình xong lại bon bon trên con xe điện mà đi dạo… cuộc sống cứ gọi là thong thả nhàn nhã biết bao nhiêu. Nhưng một lần đi dạo đã dẫn đến một tai nạn nhỏ, mở ra một bước ngoặc lớn: một người đàn ông xuất hiện và bước vào cuộc đời cô.  Chính vì Chu Nịnh Nịnh đâm vào chiếc xe KHÔNG phải của Lục Cận Thâm mới tạo cơ hội cho Lục Cận Thâm “đục nước béo cò” đấy :v. Lúc đầu thật sự Lục Cân Thâm cũng không có ý định bắt cô đền gì cả, nhưng một phần vì bạn học Chu Nịnh Nịnh của chúng ta rất thật thà, phần khác vì Lục Cận Thâm cũng có ý gì đó, thế là anh bắt bạn nhỏ Nịnh Nịnh phải để lại tên và sđt :v. Thấy chưa, biết thông tin con mồi quá dễ dàng mà.  Chu Nịnh Nịnh là nữ sinh mới lớn thôi, đứng trước một người đàn ông cao to, ngoại hình nam thần, khí chất soái ca như vậy thì rung rinh là chuyện khó tránh. Thế là hai người như có như không liên tục vô tình gặp nhau… quả là duyên nợ không mỏng chút nào. Nhưng buồn cười một nỗi, mười lần đụng mặt thì hết chín lần là “con nợ” phải nhắc “chủ nợ” chuyện trả phí sửa xe :v  Về sau khi Lục Cận Thâm đã xác định được ý nghĩ trong lòng mình và cũng muốn đẩy nhanh tốc độ đem người đẹp về nhà, anh quyết định sử dụng đến “dụng cụ tán gái”. Có thể nói nam thần mặt lạnh Lục Cận Thâm thật sự là vì cua gái mà không từ thủ đoạn.  Biết Chu Nịnh Nịnh đang dạy vẽ ở một lớp mẫu giáo, thế là anh đem cháu trai của mình đến lớp của cô, mặc cho thằng cháu vừa không thích vẽ vừa không có năng khiếu vẽ, thật khiến Chu Nịnh Nịnh cảm thấy không biết làm sao, đã vậy người chú vô tâm nào đó còn không tim không phổi nói: ”Tóm lại lúc đi học em không cần quá quan tâm đến nó, cứ để nó tự lo cho mình được rồi.” :v  Đúng rồi, ý nam thần là chỉ cần thằng nhóc đến trường để anh có cớ gặp cô và nhây với cô là được. Mà Lục Cận Thâm chính là điển hình của kiểu nam thần mặt lạnh, bá đạo, hành động không cho người ta từ chối, còn Chu Nịnh Nịnh thì là nữ sinh chỉ có thể âm thầm gào thét hô bất công ở trong lòng thôi.  Hai người bọn họ cứ như vậy gặp nhau, bên nhau, thỉnh thoảng dùng một bữa cơm, vài ba bữa lại cùng nhau đi dạo, cô nói - anh nghe, ngày ngày đôi ba dòng tin nhắn, đêm đêm vài ba phút hỏi han…. tình cảm đầu đời có phải như vậy chăng? Tình yêu của hai người bọn họ bắt đầu từ những điều đơn giản như thế.  Kéo cưa lừa xẻ một thời gian thì hai người cũng chính thức xác định mối quan hệ và trở thành một cặp, bước vào giai đoạn tìm hiểu ngọt ngào trong tình yêu như bao cặp đôi khác.  Lục Cận Thâm vì là tổng giám đốc nên công việc khá bận rộn, nhưng lúc cần đưa đón, lúc cần ở bên Chu Nịnh Nịnh, hay gặp bạn bè cô anh đều có mặt. Chu Nịnh Nịnh vẫn chỉ là một cô bé mới bước vào đời, những mơ mộng ảo tưởng trong tình yêu là khó tránh khỏi, nhưng may mắn bạn trai cô là Lục Cận Thâm, mặc dù người này không nói lời hoa mỹ cho lắm, nhưng những gì ngọt ngào nhất, những gì cô cần nhất Lục Cận Thâm đều hoàn toàn có thể đáp ứng.  Nhưng anh là tình đầu của cô, mà người ta hay nói “Tình đầu thường dang dở”... vậy liệu anh có thể cùng cô đi đến cuối con đường không?  “- Anh là mối tình đầu của em, ở cùng với anh có khi nào em sẽ bị tổn thương không? - Không. Anh nói rồi, anh muốn cưới bạn gái về làm vợ để nuôi cả đời” Toàn bộ truyện này chỉ có ngọt - sủng, cuộc sống ngày thường nhẹ nhàng và đáng yêu. Không có sóng tó gió lớn hay các tình tiết giật gân, máu chó nào cả.  Nam chính thì là kiểu nam thần lạnh lùng, nói ít làm nhiều, cực yêu, cực sủng bạn gái. Mặc dù là tổng tài, có tiền, có quyền, lại đẹp trai nhưng anh cũng là người đàn ông của gia đình, lên được phòng khách, xuống được nhà bếp. Nói chung đọc truyện này mình cảm giác anh này vừa hợp làm bạn trai vừa thích hợp làm chồng :v. Nữ chính thì rất đáng yêu, như một con thỏ nhỏ, đôi khi cũng tưng tưng, ngố ngố. Cũng biết xù lông đáp trả khi bị ức hiếp, không phải kiểu bánh bèo yếu đuối. Tình cảm gia đình của nữ chính cũng rất đáng yêu, nhất là giữa cô và bố, đúng kiểu các ông bố sợ mất con gái điển hình, cực kỳ dễ thương.  Truyện được edit mượt mà, hài hước, đọc rất dễ chịu. Nếu bạn đã chán những bộ truyện ngược quằn quại đến hại tim hại não thì sao không thử một bộ ngọt ngào nhẹ nhàng xem, đảm bảo sẽ không hối hận đâu. __________ " ": trích dẫn từ truyện Review by #Hôn_Quân Bìa: #Lam Tần *** Tối hôm sau, vừa ăn cơm tối xong, Chu Nịnh Nịnh đã muốn xuống lầu đắp người tuyết ngay, nhưng Lục Cận Thâm vẫn đang rửa bát trong bếp nên cô đành đợi anh một lúc. Háo hức quá! Tối qua tuyết rơi suốt đêm, mặt đất đã đóng một lớp dày trắng muốt, dưới lầu đã xuất hiện vài người tuyết, còn có vài người chơi ném tuyết, tiếng cười vui vẻ của trẻ con lọt vào tai làm tâm trạng của cô hào hứng theo. Lục Cận Thâm rửa bát xong chưa? Cô muốn xuống dưới quá đi! Mấy đứa nhóc kia sắp chiếm sạch tuyết rồi, bây giờ nhìn xuống, mặt tuyết gồ ghề đã không còn chỗ trống nữa kìa... "Lịch bịch" chạy vào phỏng bếp, cô đứng trước cửa quan sát, hối thúc anh: "Xong chưa? Nhanh lên nhanh lên!" Lục Cận Thâm dở khóc dở cười, đắp người tuyết thôi mà cũng hưng phấn thế sao? "Đợi anh hai phút!" "Được rồi, nhanh lên nha." Chu Nịnh Nịnh lại giục lần nữa, thẳng người tựa vài cửa đợi anh. Hai phút sau, Lục Cận Thâm lau khô tay, đi đến cười nói: "Đi thôi." Chu Nịnh Nịnh cười híp mắt kéo tay anh, vui sướng nói: "Nhanh lên, chúng ta phải đắp người tuyết lớn nhất mới được." Sau khi xuống lầu, Lục Cận Thâm nắm tay cô, đi ra phía xa bên phải khu nhà. Chu Nịnh Nịnh đột nhiên khom lưng vo một nắm tuyết ném lên người Lục Cận Thâm, sau đó cười ha ha. ... Mời các bạn đón đọc Nam Thần Kiêu Ngạo của tác giả Mạch Ngôn Xuyên.
Chân Mệnh Hoàng Hậu - Đậu Đậu Ma Ma
Khi Hoàng thượng vẫn chưa phải là hoàng thượng bây giờ, có cùng những người bạn kết bái làm huynh đệ hứa hẹn qua, nếu như hai bên mỗi người sinh một trai một gái thì sẽ kết thành thông gia. Sau khi Hoàng thượng lên ngôi lời hứa này vẫn được giữ, nhưng thái tử chào đời đã lâu mà nhà đối diện vẫn chưa sinh bé gái. Năm năm sau, dưới tất cả sự chú ý của mọi người, rốt cuộc một khuê nữ cũng đã chào đời. Hoàng thượng rất vui mừng, liền lệnh đem con dâu chưa cai sữa đón vào cung để cùng thái tử bồi dưỡng tình cảm. Tiểu Thái Tử năm tuổi cau mày đưa mắt nhìn cô bé con đang cười ngây ngô kia thật lâu, cuối cùng, cực kì bình thản cầm lấy chiếc tả đang đặt ở bên cạnh lên….. *** Đây là câu chuyện kể về một thái tử sau này làm vua trọng sinh trở về. Kiếp trước, dù rất yêu biểu muội là thanh mai trúc mã của nhà mình, nhưng do tính chủ nghĩa của đại nam nhân nên vẫn đi sủng hạnh phi tần khác, quên mất lời hứa năm xưa, nữ 9 tính cách từ thoải mái, tươi trẻ khi vào cung bị tôi luyện thành nhẫn nhịn chịu đựng cuối cùng không chịu nổi phải tự vẫn. Sauk hi trọng sinh trở về nàng quên mất chuyện trước kia, nhưng nam 9 trọng sinh theo thì vẫn còn nhớ kĩ nên bắt đầu kế hoạch nuôi vợ và không lặp lại sai lầm của kiếp trước. Truyện sủng, ngọt, chống chỉ định ai thích 3S hoàn toàn, vì kiếp trước nam 9 bẩn, nhưng kiếp này cực sạch như Omo. *** Phu thê hòa thuận, ngay cả thị thiếp cũng không có, quan hệ mẹ chồng nàng dâu cũng rất tốt. Theo lý mà nói, A Đoàn trôi qua rất dễ chịu, rất hài lòng mới đúng. Nhưng mà gần đây, A Đoàn càng ngày càng nôn nóng, ở trước mặt Ngô Đồng không dám thể hiện ra chút nào. Thái y bắt mạch bình an vừa dừn tay, ánh mắt A Đoàn liền sáng quắc nhìn hắn. Lão thái y khom người trả lời. “Thân mình Thái Tử phi khỏe mạnh như trước.” Thất vọng rõ rệt, giật giật khóe miệng, nhìn thoáng qua Bán Đông. Bán Đông hiểu ý tiến lên, cung kính đưa Thái Tử ra cửa. A Đoàn che bụng của mình, không biết vì sao lại như vậy. Mười tám tuổi sunh Hoàng trưởng tôn, sinh nhật mười bảy tuổi của mình đã qua từ lâu nhưng một chút tin tức cũng khôngthấy! Thân thể của mình rất tốt, thân thể Thái Tử ca ca cũng rất tốt, trừ những ngày có quỳ thủy (đến tháng) đều hầu hạ, vậy vì sao không thấy có chút tin tức nào?! Trước kia không vội, là bởi vì biết mình sẽ có con trai, nhưng bây giờ đã mười bảy tuổi rưỡi rồi, sao hắn còn chưa vào trong bụng mình chứ?! Bán Hạ không tiếng động cho lui những người khác. ... Mời các bạn đón đọc Chân Mệnh Hoàng Hậu của tác giả Đậu Đậu Ma Ma.
Công Chúa Thay Đổi - Bố Đinh Lưu Ly
"Nhân Đức năm thứ ba ngày mười chín tháng ba, ta chết. Nam nhân ta thích nhất dùng một mũi tên chấm dứt cuộc sống mười tám năm hèn mọn mà ngắn ngủi của ta, cuộc đời ta vĩnh viễn dừng lại trong máu tươi…..” Ngày giỗ, cũng là ngày cưới của nàng. Trước khi chết, nam nhân nàng vẫn gọi là “ca ca” ôm nàng thật chặt, đôi môi nhẹ nhàng nói ba chữ bên tai nàng: “Ta yêu nàng.” Vào khoảnh khắc nói lời ly biệt ấy, nàng chỉ hận mình đã biết quá muộn, quá muộn….. Phượng hoàng dục hỏa, niết bàn trùng sinh. Trời cao thương hại, cho nàng sau khi chết trở lại năm bảy tuổi. “Người không phạm ta, ta không phạm người. Người nếu phạm ta, dù thế nào ta nhất định giết! Cả đời này ta muốn thay đổi, trở nên thực sự, thực sự kiên cường!” P/s: Nữ chính không phải siêu nhân, cô ấy từng yếu đuối nhưng dần trở nên kiên cường, bình tĩnh, suy tính cẩn thận để đối phó và thay đổi tình thế. Nam chính yêu và hết sức trung thành với công chúa của mình, luôn bên cạnh và giúp đỡ cô ấy mọi lúc mọi nơi. Đây chính là kiểu tình yêu công chúa và kỵ sĩ - chân thành, đậm sâu và ấm áp. Nam nữ chính ko phải người phi thường, nhưng họ luôn ở cạnh nhau và làm nên những điều phi thường. Văn logic, ko YY, ko ảo tưởng. *** Dưới ánh nến, nam nhân kia tươi cười rõ ràng diễm lệ như vậy nhưng lại làm quân Mẫn Tâm cả thấy lạnh thấu xương. Như cảm nhận được sự sợ hãi của nàng, Cơ Linh đưa người tới gần, khẽ vuốt cái bụng đã gồ lên cao của Quân Mẫn Tâm, dùng giọng điệu vô cùng dịu dàng cười nói: “Bệ hạ đang run rẩy kìa, sợ sao? Sợ hãi, sợ hãi, thần yêu người như vậy, sao nhẫn tâm hại người chứ?” Quân Mẫn Tâm hít sâu một hơi, cố gắng bình ổn tâm tình của mình, dùng giọng điệu thường dùng hỏi: “Cơ Linh, đây là đâu? Có chuyện thì quang minh chính đjai nói với ta, ngươi dẫn ta đến chỗ này làm gì?” “…Làm gì?” Cơ Linh bị hỏi liền sửng sốt, ngoẹo đầu nửa ngày mới như nghĩ tới chuyện gì thú vị lắm, hắn cười tủm tỉm, túm tay Quân Mẫn Tâm lôi nàng xuống giường, cười hì hì nói: “Bệ hạ, nàng tới đây, ta xây cho nàng một toà cung điện xinh đẹp, chắc chắn nàng sẽ thích!” Quân Mẫn Tâm vì bụng to nên vô lực phản kháng, đành phải thất tha thất thểu đuổi kịp bước chân của Cơ Linh, đến hành lang ngoài phòng, trong nháy mắt Quân Mẫn Tâm ngây cả người! ... Mời các bạn đón đọc Công Chúa Thay Đổi của tác giả Bố Đinh Lưu Ly.
Trở Thành Vợ Của Tình Địch - Thư Hoài
Văn án Trên mạng internet từng có một chủ đề nóng: “Nếu như một buổi sáng khi thức dậy, ngươi phát hiện giới tính của chính mình thay đổi, phản ứng đầu tiên của ngươi là gì?” Một bạn trên mạng cực kỳ nổi danh đáp: “Trước hết để cho các huynh đệ thoải mái một chút!” Tô Giản nhớ rõ, thời điểm lúc đó nhìn đến hồi đáp này, chính mình cực kỳ kinh diễm đập bàn tán dương: “Hảo huynh đệ, giảng nghĩa khí!” Mà hôm nay, từ sau tai nạn giao thông trọng sinh “hắn” đối mặt An Dĩ Trạch từng là tình địch giờ đây là lão công, lại chỉ có thể cực kỳ đản đau, kinh chấn, bi phẫn tức giận cùng sợ hãi: Ni mã! Ngọa tào! Ta đi! Nga, sửa chữa một chút, mặt trên có một từ sử dụng sai lầm, bởi vì Tô Giản đồng học đáng thương, đã không còn đản. *** Cộp dấu truyện hài dễ thương, truyện theo hướng ngôn tình nam nữ 1 vs 1 (BT không phải BL nha, nàng nào đọc nói sao BL này kỳ vậy thì phạt đánh đòn), nam chủ mặt ngoài cứng nhắc nhưng bên trong thâm tình, nữ chủ hay gây họa chọc cười lại thích so bì, cho nên nàng nào thích tình tiết gay cấn cao trào hoặc là muốn nhìn đến mãnh nam thân mật in ấn cùng bản nữ chủ thì cân nhắc trước khi nhảy hố. Nội dung: trọng sinh xảy ra ở ngay thế kỷ 21, nhân vật chính là tá thi hoàn hồn sau khi tỉnh lại phát hiện mình trở thành thê tử mới cưới của tình địch cũ, mà tình địch là gì kia chứ? Cuộc sống gà bay chó sủa của cặp vợ chồng này bắt đầu. Nhân vật chính: Tô Giản, An Dĩ Trạch ┃ phối hợp diễn: Nhan Tử Vi, Quý Minh Phi cùng các nhân vật khác┃ nội dung nhãn: Trọng sinh, nam biến nữ, trước kết hôn sau luyến ái, nhẹ nhàng thoải mái (Bồng Bồng) *** Tô Giản nhìn phiếu điểm của con trai út, có chút rầu rĩ. Thường thì An Dật và An Nhạc đều đi ra từ bụng anh, lúc chào đời cũng chỉ kém vài phút, tại sao con trai lớn An Dật lại tốt giống như chị An Nhiên như vậy, vô cùng đẹp, mà thành tích của con trai út An Nhạc, mỗi lần đều thảm như vậy? Tô Giản nhìn con trai nhỏ, buồn bực nói: "Mẹ với ba con lúc đi học cũng không tệ, chị và anh con đều là tiểu học bá, cả một nhà ta đều học tốt, tại sao hết lần này đến lần khác thành tích của con đều kém như vậy?" Tiểu An Nhạc sáu tuổi suy nghĩ một chút, nước mắt lưng tròng nói: "Mẹ, có phải con là do ba mẹ nhặt được không?" Tô Giản: "..." Tiểu ca ca An Dật ở một bên ngọt ngào ngây thơ nói: "Mẹ, em trai nói, cô giáo của em ấy muốn ngày mai phụ huynh đến trường gặp." Tô Giản nghĩ đến lần trước bị cô giáo nói một trân, trong lòng có chút suy nhược, đồng thời oán giận An Dĩ Trạch: Sớm không đi muộn không đi, tại sao hết lần này tới lần khác cứ vào lúc này lại có công tác! ... Mời các bạn đón đọc Trở Thành Vợ Của Tình Địch của tác giả Thư Hoài.