Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Trầm Nịch

Hắn chưa từng nghĩ rằng mình lại yêu y đến như vậy. Từ hoàng tử đến thái tử rồi đến quân vương, trong lòng hắn vẫn chỉ có một mình y. Yêu thì sao? đau đớn thì thế nào, mối tình này không được thế nhân dung tha thì hắn có thể chịu đựng. Hắn thân là quân vương nhưng chẳng hề muốn dùng quyền lực ép y. Để đến khi nhìn y vui vẻ với người nhà thì lòng hắn lại nhói đau. Vì sao hắn lại là nam tử, vì sao hắn lại là quân vương? Y tình nguyện cả đời này không cho hắn biết, y tình nguyện đau đớn, dứt khoát bởi vì y cũng có một báu vật như vậy, báu vật duy nhất ở trên đời này từ hắn. *** Cổ trang, cung đình, tranh quyền – vệ quốc, vương gia công x hoàng đế thụ, hỗ sủng, SINH TỬ. Không chọn giang sơn, chỉ muốn mỹ nhân – từ ngày làm thái tử đến lúc lên ngôi, hoàng đế Tần Ca chỉ một lòng yêu vị vương gia khác họ - Ngũ Tử Ngang. Còn Lương vương, ban đầu chỉ là tình tri kỷ - nghĩa vua tôi nhưng trước tấm chân tình của hoàng đế thì không thể kềm chế bản thân mà đáp lại. Hai người, một kẻ vì người yêu không tiếc biến bản thân thành nhu nhược yếu đuối trong mắt thiên hạ, thậm chí nghịch thiên để có con. Người còn lại cũng gánh đủ ô danh, từng bước từng bước chịu miệng đời mai mỉa để tranh quyền, bước lên vị trí Nhiếp chính vương. Truyện đủ hay, đủ cảm động, tình tiết hợp lý, nội dung không cẩu huyết. Thụ thương công hay công thương thụ đều rất công bằng. Duy chỉ có một điều *chỉ chỉ tên tác giả*. Ai từng đọc Tàng yêu cũng của chị ấy thì sẽ hiểu rất rõ cảm giác ói máu khi tác giả quá mẹ đẻ với thụ. Đối với mọi người thụ luôn là nhất. Nếu có thằng nào thích công hơn thì chừng ba nốt nhạc cũng sẽ chuyển sang ngưỡng mộ thụ. Trong Trầm Nịch, có lẽ Neleta đã kềm chế đi rất nhiều nhưng nhiều lúc vẫn khiến đứa sủng công (không cuồng) như mình khó chịu. Nhất là bạn ảnh vệ của công vì thụ lại che giấu công. Đọc đoạn đó cứ có cảm giác anh sắp mọc thêm thằng tình địch rồi. Cơ mà, chắc chắn đừng bỏ qua một câu chuyện hay như thế này. Dẫu thiên hạ có thế nào, Tần Ca vẫn luôn đặt Ngũ Tử Ngang trên tất cả. Đề cử. *** Đây có lẽ là truyện dài thứ hai sau Khuynh tẫn thiên hạ – Loạn thế phồn hoa mà tôi dù đọc đi đọc lại rất nhiều lần vẫn vẹn nguyên một cảm xúc. Một Tần Ca như thế, một Trần Tử Ngang như thế. Có cảm giác như là, Tần Ca sinh ra là để yêu Trần Tử Ngang, Trần Tử Ngang sinh ra là để ở bên Tần Ca. Một câu chuyện rất ngọt ngào về một Hoàng Đế đem lòng yêu Thần tử của mình, đồng thời cũng chính là thư đồng trúc mã trúc mã của mình từ khi còn là Thái tử. Đồng thời cũng là một câu chuyện về một Thần tử ngốc nghếch, bị tiếng ngu trung cũng không màng, luôn hướng về Hoàng Thượng của mình nhưng lại chẳng hề nhận ra rằng người kia chính là người trong lòng mình. Tần Ca là một hoàng đế tốt, cần chính, yêu dân, tuy rất tàn nhẫn nhưng cũng có lúc yếu lòng. Y là một đế vương, nên không được xây dựng như một thánh mẫu thụ, y là kẻ sẵn sàng hi sinh kẻ khác vì lợi ích của y và những người mà y yêu quý. Lòng y lúc nào cũng toan tính thiệt hơn, mỗi bước đi của y đều được sắp đặt trước. Suy tính cặn kẽ như thế, cũng chỉ vì con cua ngốc kia, một lòng muốn hắn trở thành quyền thần dưới một người trên vạn người, để một ngày nào đó hai người có thể quang minh chính đại ở bên nhau. Trong lòng Tần Ca cũng có những nỗi đau đớn của riêng mình. Bạn sẽ làm thế nào khi người bạn yêu lấy vợ sinh con? Bạn có buồn không? Bạn sẽ khóc chứ? Khi mà bạn đã yêu đơn phương người đó quá lâu? Tần Ca là vua của một nước, dù trong lòng đau đớn đến cỡ nào, thì tâm trạng của y cũng không được bộc lộ ra ngoài, chỉ có những lúc đêm khuya vắng lặng, họa chăng y mới có thể từ từ gặm nhấm nỗi đau mà vĩnh viễn cũng không thể để cho người khác biết, để rồi đến sáng hôm sau vẫn phải mỉm cười tứ hôn cho người mình yêu, ban những đặc ân lớn nhất cho người nọ thú Vương Phi. Tần Ca nghĩ cho Tử Ngang đến nỗi, ngay cả khi mang thai, sinh con, y vẫn không muốn nói cho Tử Ngang, sợ hắn lỡ việc, sợ làm gián đoạn con đường làm quyền thần của hắn. Có nhiều khi tôi cảm thấy Trần Tử Ngang không xứng đáng với tình yêu của Tần Ca. Nhưng đến cuối cùng tôi mới nhận ra, thì ra, với Tần Ca, chỉ cần Tử Ngang, chỉ vì Tử Ngang, không phải hắn thì không thể, dù cho người khác có tốt đến cỡ nào, hoàn hảo ra sao, thì Tần Ca cũng không màng đến. Trần Tử Ngang là một con cua ngốc, lâu lâu hóa thân thành sắc lang, nhưng lại dịu dàng đến vô cùng đối với Tần Ca. Hắn lúc nào cũng mang trên mình gương mặt ôn hòa nhã nhặn mà xa cách thâm trầm, nhưng chỉ khi trước mặt Tần Ca mới có thể gỡ bỏ lớp mặt nạ ấy mà trở về với tính cách thật của mình, tinh nghịch như một đứa trẻ. Hai người ấy, vậy mà lại là hai mảnh ghép chẳng thể tách rời, sẵn sàng vì người kia mà hi sinh tất thảy, cố gắng hết sức để trải sẵn con đường tương lai, dù có việc gì xảy ra vẫn tin tưởng người kia nhất mực, không chút nghi ngờ. Tình cảm như thế, liệu mấy ai có được? Mời các bạn đón đọc Trầm Nịch của tác giả Neleta.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Đồn Đại Hại Chết Người Ta - Nhĩ Nhã
Sống trong thời đại của “Đồn đại hại chết người ta”, ngay khi sinh ra phải biết buôn chuyện, muốn giải trí có buôn chuyện, làm ăn nhất thiết cần buôn chuyện, yêu đương lại càng phải buôn chuyện. Cả ngày ngồi hóng tin mỹ nam, mỹ nữ, cuộc sống còn gì sung sướng bằng!   Chào mừng bạn tới thế giới “loạn lạc” do Nhĩ Nhã sáng lập. Trải nghiệm những giây phút hoảng loạn vì sợ “rớt hàm”, choáng ngợp vì dàn anh hùng, mỹ nhân “cực phẩm”, rong chơi vui vẻ hết tin đồn A lại qua tin đồn B. Nhĩ Nhã cùng Đồn đại hại chết người ta xin đảm bảo: “Không cười lăn lộn, không thu tiền!”.   Thiên hạ thái bình, rảnh rỗi nhàn hạ, người ta sẽ làm gì? Đương nhiên là buôn chuyện rồi! Chuyện mọi người tò mò nhất là đệ nhất tài tử Bạch Hiểu Phong, người mở thư viện Hiểu Phong. Người trong thiên hạ đều cố chen chân vào cho bằng được.   Khoan, khoan đã... nói vậy Bạch Hiểu Phong là...   Không, không! Chẳng phải nói “Đồn đại hại chết người ta” sao! Đại tướng quân Sách La Định, giỏi võ ghét văn, tự do, thô lỗ, không ai ưa mới là người cần quan tâm. Sách La Định làm nội ứng ở thư viện Hiểu Phong để điều tra tin đồn, tiện thể tác hợp Tam công chúa và Bạch phu tử, cũng là dịp để hắn học lễ nghi phép tắc. Người “quản thúc” hắn lại là muội muội thông minh, xinh đẹp của Bạch Hiểu Phong, tên gọi Bạch Hiểu Nguyệt.   Bạch cô nương hoàn mỹ, toàn tài phải “dạy dỗ” Sách tướng quân tiếng xấu khắp nơi chẳng phải rất thiệt thòi hay sao!? Lẽ nào mọi người đều quên “Đồn đại hại chết người ta” rồi!? “Thiệt” hay không, chỉ người trong cuộc mới biết nha! Mời các bạn đón đọc Đồn Đại Hại Chết Người Ta của tác giả Nhĩ Nhã.
Xuân Sắc Như Thế - Lâm Địch Nhi
Một biến cố bi kịch đã đưa cô bác sĩ trẻ thuần khiết Cơ Uyển Bạch ngược dòng thời gian quay về sống giữa những mưu mô tranh sủng đoạt vị nơi hoàng cung nước Ngụy trong thân phận thiên kim đại tiểu thư Vân Ánh Lục. Nhưng chốn lầu son gác tía ấy cũng là nơi nhen nhóm mối duyên tiền định của cô cùng ba người đàn ông tài hoa: Một người là vị thương nhân phong lưu tuấn kiệt nổi danh chốn kinh thành; một người là thượng thư bộ Hình tuổi trẻ tài cao, phá án như thần và một người giữ ngôi cửu đỉnh nhưng lại sẵn lòng từ bỏ tam cung lục viện đề được “ngày ngày húp bát cháo nóng của người con gái hắn yêu”.   Ở nơi hoàng cung lạnh lẽo tình người, Vân Ánh Lục liệu sẽ tự định đoạt lấy cuộc đời mình hay cũng như những thiếu nữ cổ đại khác, phó mặc để số phận an bài?   ***   Nữ chính - Vân Ánh Lục điềm đạm mộc mạc giống như một dòng nước. Một biến cố bi kịch đã đưa bác sĩ trẻ thuần khiết Cơ Uyển Bạch ngược dòng thời gian quay về sống vào thời Ngụy quốc. Ở đó có mưu mô và thủ đoạn tranh giành quyền lực, cũng có đau khổ, mất mát người thân, lại càng có ghen ghét và đố kị. Nhưng tất thảy Vân Ánh Lục, (cũng là Cơ Uyển Bạch) lại đối mặt với chúng một cách bình thản. Duy nhất, chỉ có tình yêu phá vỡ sự tĩnh lặng của cô gái ấy.   Một người vừa gặp cô đã nhất kiến chung tình, từng hạ mình dùng chiêu xem mắt để tiếp cận, theo đuổi dai dẳng những mong được một lần ánh mắt cô dừng lại. Thề không cưới được cô sẽ không cưới bất kỳ phụ nữ nào khác.   Một người đã từng bị cô từ hôn, quyết tâm học vấn, đỗ Trạng nguyên, tham gia chốn quan trường, trở thành vị Thượng thư bộ Hình trẻ tuổi, là cánh tay đắc lực của thánh thượng.   Một người lại là hoàng đế cao cao tại thượng, sở hữu tam cung lục viện ba ngàn mĩ nữ nhưng ánh mắt lại luôn đau đáu hình bóng vị thái y bé nhỏ mong manh. Hắn trêu chọc cô, chèn ép cô nhưng cũng dịu dàng chăm chút, cẩn trọng bảo vệ cô khỏi vòng vây của những thế lực đối đầu.   Ba con người với ba tính cách khác nhau, điểm chung duy nhất là tình yêu với một người. Liệu trái tim Ánh Lục sẽ chân chính dừng lại ở người nào? Chỉ khi song hành cùng câu chuyện, đồng cảm với cô gái ấy, độc giả sẽ từ từ nhận ra đâu là nơi nàng hướng về. Mời các bạn đón đọc Xuân Sắc Như Thế của tác giả Lâm Địch Nhi.
Bên Nhau Trọn Đời - Cố Mạn
Lần đầu tiên đọc tiểu thuyết của Cố Mạn. Đọc một cuốn mà đã bán được 15.000 bản ở Việt Nam từ đời nào rồi, mà giờ mình mới đọc, hơi đi sau thời đại tý, nhưng ít ra thì cũng không phải quá trễ, bởi vì... hạnh phúc thì lúc nào cũng cảm nhận được. Cũng là nhờ Bên nhau trọn đời đấy. Chắc nhiều người cũng thắc mắc sao suốt ngày mình viết về sách thế, không chán à? Mình có thể cười mà nói rằng KHÔNG BAO GIỜ. Mình có thể đọc sách mỗi ngày, mỗi  giờ, bất cứ lúc nào, dù mình bao nhiêu tuổi chăng nữa mình sẽ vẫn yêu sách. Và đọc thì mình phải viết. Bởi vì mình biết chính mình: không viết thì sẽ quên. Mà mình sợ quên lắm, sợ lắm, nhỡ không nhớ được một cái gì nữa thì sao? Ai biết ngày mai sẽ ra sao? Vậy cho nên mỗi ngày đều phải ghi ra, mình đã đọc cái gì, đã làm những gì nhỉ? Hôm đó mình có hạnh phúc không? Có tức giận không? Có âu lo không? Ai dà, mình cũng biết nghĩ đấy chứ? Thật ra đêm qua mình chỉ chợp mắt được một tý. Bởi vì những trang sách cuối cùng của cuốn Bên nhau trọn đời gấp lại mình vẫn còn nuối tiếc nhiều quá. Cái kết êm đềm và hạnh phúc quá, nó đi vào lòng người nhẹ bẫng như những đám mây ùa vào bầu trời cao thăm thẳm. Lòng mình cũng rộng, nó có thể đón nhận mọi thứ vào lòng, nhưng chỉ khổ nỗi hiểu và cảm được bao nhiêu lại là do mình.   Những người yêu nhau thì dù ở đâu cuối cùng cũng về với nhau. Tưởng chừng như trái tim Mặc Sênh và Dĩ Thâm đã hoàn toàn giá lạnh sau 7 năm xa cách, đợi chờ và mòn mỏi. Nhưng thật ra, nó vẫn ấm nóng tới rạo rực. Chao ôi, tình yêu! Nó là điều gì không thể lý giải nổi khi mà một anh chàng hoàn hảo, có hàng tá cô gái xinh đẹp vây xung quanh, theo đuổi tới tận cùng lại yêu một cô nàng quá đỗi bình thường, lúc nào cũng chỉ nhằng nhẵng chạy theo anh như một cái đuôi. Nhưng làm sao giờ, làm sao giờ? Anh lại yêu cô ấy. Trái tim anh lại tan chảy băng giá trước một cô nàng không thể ngốc hơn. Cô gái nhỏ lúc nào cũng đếm chín trăm chín mươi chín viên gạch khi đợi anh. Cô gái nhỏ lúc nào cũng quên tất cả mọi thứ khi nhìn thấy anh, đuổi theo anh. Cô gái nhỏ lúc nào cũng gật gù trong lớp học Luật của anh, nước miếng tứa lưa trên trang giáo trình của anh. Cô gái nhỏ vụng về, chẳng biết nấu tới một món ăn ngon, hay trình độ Tiếng Anh chỉ tới còn chưa tới bằng C. Cô ấy so với anh ư? Người ta chỉ lắc đầu ngán ngẩm KHÔNG THỂ NÀO. Ai bảo không thể nào? Là có thể đấy. Anh yêu cô, yêu Mặc Sênh, mà còn hơn cả yêu, anh RẤT RẤT yêu cô, yêu cô tới cuồng dại, yêu tới đê mê của tận cùng cảm xúc. Chỉ có Mặc Sênh - người con gái duy nhất khiến Dĩ Thâm không thể là chính mình. Đứng trước mặt cô, mọi quy tắc của anh đều bị phá vỡ, mọi cảm xúc của anh đều không thể kìm nén. Đứng trước Mặc Sênh, anh không bao giờ là chính anh được nữa. Máu đang tuôn trào trong trái tim anh, nó như thôi thúc anh muốn nắm chặt lấy cô, muốn ép cô vào lòng, muốn ôm cô, muốn hôn cô, muốn trao cho cô những xúc cảm đang cháy rừng rực trong phổi, trong ngực anh. Sau bao giày vò cả thể xác tâm hồn, sau bao cách nhớ thương, cuối cùng hai người cũng về bên nhau, trao cho nhau quãng thời gian đằng đẵng chia rẽ hai linh hồn. Tình yêu mà, làm sao mà từ chối được khi nó đến đây, phải không. Đoạn tỏ tình của Dĩ Thâm thật dễ thương, muốn nói với người ta “ba từ ấy” mà cũng không dám nói, cứ vòng vo làm cô ngốc cũng chỉ biết lắc đầu.   “Lại một ngày khác. Dĩ Thâm trong lúc giải lao giữa giờ làm việc, bỗng nhớ ra hình như mình chưa nói với người ta ba “chữ đó”. Vừa đúng lúc người ta vào phòng tìm sách đọc. Kéo người ta vào lòng, để ngồi trên đầu gối, siết người ta vào lòng, tì cằm vào cổ người ta nói âu yếm - Giở sách giúp anh - Ứ - Mặc Sênh nhướng cặp lông mày thanh tú, nhìn tập tài liệu trên bàn. Coi như hiểu anh muốn mình làm gì. - Đồ lười! Tuy luôn được chiều chuộng Mặc Sênh vẫn kiên nhẫn giở đến trang 14, nhưng không kiềm được liền trách: - Dĩ Thâm, anh lười quá. - Hừm… - Có lẽ Dĩ Thâm quyết định lười đến cùng - Câu đầu tiên, đoạn đầu tiên, gạch chân hộ anh. Mặc Sênh lấy bút bi vạch một đường thẳng dưới câu đó. “Nghiên cứu của giới tư pháp học quốc tế nước ta đối với vấn đề này vẫn luôn thừa kế quan điểm của J.H.Mori nhà luật học người Anh”. - Dòng thứ ba từ dưới lên. “Em đi gặp cảnh sát, có biết quy định ở đây đối với những việc như thế này không?” “Thế là thế nào? Hình như là đoạn đối thoại trong một vụ án, tại sao phải gạch chân?” Lại lật thêm mấy trang nữa theo yêu cầu của Dĩ Thâm. - Còn một từ ở giữa chưa tìm thấy - Dĩ Thâm thầm thì. Mặc Sênh hoàn toàn không hiểu. - Tìm cuốn khác vậy - Dĩ Thâm giơ tay rút một cuốn tạp chí trên giá sách. “Hình như đó là số đặc biệt của tạp chí phụ nữ, anh ấy quan tâm đến loại tạp chí đó từ bao giờ nhỉ?” - Trang này, đoạn thứ ba, câu đầu tiên. - Ồ, xem báo cũng phải gạch chân nôi dung trọng điểm sao? “Vào mùa xuân, Anh thường thích ra ngoại ô chơi vào những ngày nghỉ, trời xanh không thể tưởng tượng…” - Dòng thứ năm... Câu cuối cùng. “Nó yêu mày này… anh mỉm cười véo mũi tôi…” - Câu cuối cùng. “Nhất định lúc chín giờ em sẽ nhìn thấy anh từ đây đi ra”. - Cái gì sao lung tung lộn xộn thế? - Mặc Sênh vừa gạch chân những hàng chữ theo tay chỉ của Dĩ Thâm, bắt đầu ngáp. Dĩ Thâm không nói nữa, nhẹ nhàng áp má mình vào mái tóc mềm mại thoảng mùi hương. - Mặc Sênh? - Ứ - Trả lời mơ hồ, giọng buồn ngủ. Dĩ Thâm bế vợ lên giường, đắp chăn cẩn thận, đứng ngắm hồi lâu gương mặt phụng phịu như trẻ nhỏ, đoạn cuối xuống vầng trán rộng trắng xanh: - Ngủ ngon nhé, ngốc ạ!”   “Có bao nhiêu cuộc tình trong cuộc đời, nhưng hạnh phúc nhất vẫn là được nắm tay nhau đến đầu bạc răng long. Điều mà Bên nhau trọn đời muốn nói, chính là hạnh phúc đó!” Gấp cuốn sách lại mà vẫn còn cảm giác hạnh phúc vương trên môi, trên mắt, và trong cả những giấc mơ! Mời các bạn đón đọc.
Diễm Quỷ - Công Tử Hoan Hỉ
Hạ phàm để tìm kiếm thần khí thượng cổ Hình thiên, Không Hoa đứng đầu Minh phủ gặp Diễm quỷ Tang Mạch miệng lưỡi sắc bén, trong quá trình tìm tông tích Hình thiên từ Tang Mạch, chậm rãi, những chuyện cũ về yêu hận giữa đôi bên bị vạch trần. Không Hoa từng chuyển thế thành tứ hoàng tử Tắc Quân cùng với Tang Mạch từng là tâm phúc của tứ hoàng tử, lúc này đây gặp lại đối với bọn họ rốt cuộc có ý nghĩa gì? à truy đòi ân oán qua lại hay tình yêu tiếp diễn? Minh chủ đang lúc quên tất cả gặp gỡ với diễm quỷ không chịu giải thoát từ trong dĩ vãng, yêu hận lại bắt đầu, ai đạt được ai? Là ai hủy ai? Khi tất cả trần ai lạc định, Tang Mạch cười đến xán lạn “Ngươi vẫn không hiểu yêu hận a…” Khi tất cả đáp án được công bố, Không Hoa nói “Tang Mạch, chúng ta cược thêm một lần nữa, ta đem tất cả mọi thứ của ta ra đặt, cược lấy yêu hận của ngươi.” Mời các bạn đón đọc Diễm Quỷ của tác giả Công Tử Hoan Hỉ.