Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Dấu Yêu

Tên gốc: Tâm Tiêm Sủng Dịch tên: Thần Chuối Thể loại: Ngôn tình, hiện đại, showbiz, sạch sủng. Độ dài: 87 chương Năm đầu tiên làm dâu nhà giàu, Trì Yên đóng vai quần chúng 13 lần, diễn 15 nhân vật “người qua đường” vừa xuất hiện đã chết. Năm thứ ba làm dâu nhà giàu, Trì Yên tham gia ba bộ phim mới của những đạo diễn tầm cỡ quốc tế, trở thành “ảnh hậu” trẻ tuổi nhất trong vòng 10 năm trở lại đây. Năm đầu tiên sau khi “được buff”, cô liên tiếp nhận được lời mời phỏng vấn của những chương trình giải trí nổi danh. Người dẫn chương trình hỏi về đời sống tình cảm của cô: “Nghe nói Yên Yên có bạn trai không trong giới giải trí. Những lúc bận rộn, một năm hai người có thể gặp nhau mấy lần?” Trì Yên mỉm cười: “Anh ấy ở nước ngoài, nên một năm chỉ có thể gặp một lần.” Không lâu sau, ảnh hậu Trì Yên vừa mới bước ra khỏi phòng thu được mấy bước liền gặp được người bạn trai “đang ở nước ngoài, một năm chỉ có thể gặp một lần” của mình ở đầu đường. Khóe môi người đàn ông hơi nhếch lên, cười mà như không cười: “Một năm một lần?” “Khương Dịch……” “Gọi ông xã.” *** Reviewer: Trịnh Giang - fb/hoinhieuchu ---- Giới thiệu: Năm đầu tiên làm dâu nhà giàu, Trì Yên đóng vai quần chúng 13 lần, diễn 15 nhân vật “người qua đường” vừa xuất hiện đã chết. Năm thứ ba làm dâu nhà giàu, Trì Yên tham gia ba bộ phim mới của những đạo diễn tầm cỡ quốc tế, trở thành “ảnh hậu” trẻ tuổi nhất trong vòng 10 năm trở lại đây. Năm đầu tiên sau khi “được buff”, cô liên tiếp nhận được lời mời phỏng vấn của những chương trình giải trí nổi danh. Người dẫn chương trình hỏi về đời sống tình cảm của cô: “Nghe nói Yên Yên có bạn trai không trong giới giải trí. Những lúc bận rộn, một năm hai người có thể gặp nhau mấy lần?” Trì Yên mỉm cười: “Anh ấy ở nước ngoài, nên một năm chỉ có thể gặp một lần.” Không lâu sau, ảnh hậu Trì Yên vừa mới bước ra khỏi phòng thu được mấy bước liền gặp được người bạn trai “đang ở nước ngoài, một năm chỉ có thể gặp một lần” của mình ở đầu đường. Khóe môi người đàn ông hơi nhếch lên, cười mà như không cười: “Một năm một lần?” “Khương Dịch......” “Gọi ông xã.” Nội dung: Trì Yên là con ngoài giá thú, từ nhỏ đã bị mẹ bỏ rơi, vứt cho người cậu làm nghề cảnh sát nuôi. Năm 16 tuổi, cậu của cô phải tham gia một nhiệm vụ nguy hiểm nên gửi cô ở nhà họ Khương, nhờ đó cô quen biết người nhà họ Khương và nam chính Khương Dịch. Không lâu sau, cậu cô mất, cô được trả về nhà họ Trì. Cha ruột và mẹ kế của cô đều là loại người mặt dày vô sỉ, sẵn sàng bán con gái đổi lấy vinh hoa phú quý. Trong buổi tiệc sinh nhật 24 tuổi của Trì Yên, cũng là bữa tiệc “tìm chồng” cho cô, cô tình cờ gặp lại Khương Dịch. Tám năm không gặp, anh còn đẹp trai phong độ hơn xưa. Vừa gặp mặt, anh đã ngỏ lời cầu hôn với cô. Tuy không biết vì sao Khương Dịch đột nhiên muốn lấy cô, nhưng vì muốn thoát khỏi nhà họ Trì càng nhanh càng tốt nên cô gật đầu đồng ý. Đêm tân hôn, Khương Dịch chỉ ôm Trì Yên ngủ. Ngày hôm sau, anh lập tức ra sân bay đi công tác, khi trở về đã là nửa năm sau. Khương Dịch không bao giờ thể hiện cảm xúc gì với Trì Yên, lúc nào cũng thong dong lạnh nhạt, thậm chí có thể ôm cô trong lòng mà không có phản ứng gì. Trì Yên tưởng rằng anh chỉ lấy cô để khiến cha mẹ yên tâm hoặc tránh bị phụ nữ đeo bám. Khoảng 20 chương đầu, Trì Yên tương đối trì độn không nhận ra Khương Dịch thích mình, và Khương Dịch cũng không thể hiện tình cảm một cách quá rõ ràng. Nhưng từ chương 20, sau khi Khương Dịch tuyên bố “Anh chỉ thích em”, truyện bắt đầu ngọt ê răng. Khương Dịch là mẫu đàn ông gần như hoàn hảo. Anh là người thừa kế tập đoàn nhà họ Khương khét tiếng thương giới, từ nhỏ đã bộc lộ trí thông minh hơn người. Không những thế, anh còn có một khuôn mặt đẹp trai “người gặp người thích, hoa gặp hoa nở”. Từ nhỏ anh đã cảm thấy con gái là một sinh vật phiền phức, cho đến khi anh gặp Trì Yên. Nếu trước đây, với những lời tỏ tình của đám nữ sinh, anh luôn trả lời là “Tôi không thích con gái”, thì từ khi quen Trì Yên, câu trả lời của anh lại trở thành “Tôi không thích cô”. Khương Dịch yêu và luôn tôn trọng Trì Yên. Tuy không thích cô làm nghề diễn viên nhưng anh không ngăn cản việc cô đi đóng phim. Ngay cả khi có một số cảnh hở hang, anh cũng chỉ tỏ ra khó chịu chứ không can thiệp. Trì Yên không muốn mọi người cho rằng cô dựa hơi Khương Dịch để nổi tiếng nên anh đồng ý không công khai quan hệ của hai người. Tất nhiên, anh cũng tận dụng mọi cơ hội để tuyên bố chủ quyền. Ví dụ như khi Trì Yên bị paparazi chụp ảnh cô lên một chiếc Bentley mà ông chủ công ty cô (bạn thân Khương Dịch) là người cầm lái, Khương Dịch lập tức đăng status trên Weibo: “Xe là của tôi, vợ cũng là của tôi.” So với Khương Dịch, tính cách của Trì Yên hơi khó định nghĩa. Trong công việc, cô rất nghiêm túc và cầu tiến. Tuy cô hơi trì độn trong chuyện tình cảm nhưng lại rất tỉnh táo trong những chuyện khác. Đối với những người ghen ghét hay tìm cách hãm hại mình, cô không hề sợ hãi hay nhượng bộ. Tác giả không thể hiện rõ Trì Yên có phải là kiểu người ăn miếng trả miếng không, bởi hầu như lần nào Khương Dịch hoặc quản lý của cô cũng giúp cô giải quyết rắc rối. Khi gặp lại mẹ ruột, đứng giữa mẹ và Khương Dịch, cô dứt khoát chọn Khương Dịch. Đối với người mẹ năm xưa bỏ rơi mình, cô hiểu hành động của bà nhưng không đồng ý tha thứ. Tóm lại, Trì Yên là một người phụ nữ độc lập và có chủ kiến, nhưng chưa đủ sắc bén để dán nhãn “nữ cường nhân”. Dưới đây là một đoạn trích mà mình cho là đặc sắc. ----------Trích--------- Trên đỉnh đầu, người đàn ông cười khẽ: “Sao không đi giày?” “Không muốn đi.” Vừa dứt lời, cô bị Khương Dịch ôm eo bế bổng lên. “Sau này phải ngoan ngoãn đi giày, không được để chân lạnh.” Trì Yên nhỏ giọng đáp lại: “Vậy anh ôm em về phòng đi, em muốn đi tắm.” Bàn tay Khương Dịch đặt trên chiếc eo mảnh mai của cô ôm chặt hơn. Anh cũng thì thầm: “Tắm chung.” Trì Yên không phải đứa trẻ ba tuổi, sao có thể không hiểu ẩn ý trong câu “Tắm chung” này. Cô níu chặt lấy tay áo sơ mi của Khương Dịch: “Không được, mai em còn phải họp báo...” “Em nghĩ đi đâu vậy?” Người đàn ông cười khẽ. “Chỉ là tắm thôi mà.” Trì Yên khẽ hừ một tiếng: “Em không tin.” Đều là loại động vật tư duy bằng nửa người dưới, lại còn giả vờ trong sáng với cô. “Thật, lừa em anh là con chó.” Trì Yên ngẩn người mất một lúc. Đến tận lúc bị anh ôm vào trong bồn tắm, cô vẫn đang nghĩ anh nói vậy là có ý gì. Khương Dịch đứng cạnh cô, mặt đối diện với gương, đang cởi quần áo. Việc đã đến nước này, Trì Yên đành phải nhượng bộ: “Anh không được giở trò.” Khương Dịch gật đầu: “Giở trò là con chó.” Vẻ mặt của anh rất nghiêm túc, nghiêm túc đến mức khiến Trì Yên chần chừ vài giây. Cuối cùng, cô vẫn quyết định tin anh. Thế nhưng, thực tế lúc nào cũng vô cùng tàn khốc. Kết quả của việc tin nhầm Khương Dịch là, Trì Yên bị giở trò. Nước trong bồn ấm vừa phải. Lúc đầu, Khương Dịch quả thực không sờ mó lung tung, tỉ mỉ mà dịu dàng giúp cô tắm rửa. Trì Yên cảm thấy hiếm lắm mới được một lần như vậy, chưa kịp nhoẻn miệng cười, eo đã bị anh nâng lên, sau đó nhẹ nhàng nhấn xuống. Mặc dù động tác của anh rất nhẹ nhưng Trì Yên vẫn cảm thấy hơi đau. Cô nhíu mày, cào một phát lên đùi Khương Dịch: “Anh nói giở trò là con chó...” Đôi môi mỏng của người đàn ông nhẹ nhàng kề đến bên tai cô. Sau khi xác nhận cô không có việc gì, anh mới động một cái, thì thầm một chữ vào tai cô. Trì Yên nghe thấy rất rõ. Gâu. Đậu má... Lần sau cô còn tin Khương Dịch, cô chính là con chó. ------------------------ Truyện có một nữ phụ phản diện luôn muốn chen chân vào giữa hai người nhưng không thành công. Ngoài người nhà và Trì Yên ra, Khương Dịch không thích bất cứ sinh vật giống cái nào, nên nữ phụ không thể ảnh hưởng chút nào đến tình cảm của hai người. Ngoài ra còn có một số nam phụ có tình cảm với Trì Yên nhưng đất diễn quá ít, chỉ có thể coi là người qua đường. Đây chính là điều mình thích nhất ở truyện này – tuyến tình cảm đơn giản, không máu chó lằng nhằng. Có thể nói nam nữ chính rải đường từ đầu đến cuối truyện. Tóm lại, đây là một truyện hiện đại sủng tương đối kinh điển. Cốt truyện không quá đặc sắc nhưng diễn biến hợp lý, tính cách nhân vật nhất quán, bao ngọt bao sủng, thích hợp đọc giải trí. Chấm điểm: 9/10 Mời các bạn đón đọc Dấu Yêu của tác giả Thời Câm.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Này! Buông Cô Ấy Ra - Ức Cẩm
Không sai, đây là một câu chuyện thanh mai trúc mã ngọt ngào trong sáng. Cậu bé xấu xa giữ chặt cô bé ngoan ngoãn. Cô gái của tôi, chỉ một mình tôi được phép bắt nạt, những người khác mau tránh sang một bên Diệp Sơ là một cô bé ngoan không chê vào đâu được, chỉ mỗi tội hơi thừa cân. Vệ Bắc là một cậu bé hư chẳng khen vào đâu được, chỉ được mỗi cái đẹp trai. Khi cô bé ngoan gặp cậu bé hư… Một cậu con trai xấu xa lúc nào cũng bắt nạt bạn, đặt biệt danh cho bạn, bắt cào cào thả vào cặp sách của bạn. Chỉ bởi vì… Cậu ấy muốn được ở bên bạn mà thôi! *** Mặc dù kì thi tốt nghiệp phổ thông đã kết thúc nhưng chuyện Vệ Bắc bỏ thi môn tiếng Anh đã nhanh chóng truyền đến tai tất cả các bạn học thông qua internet và điện thoại. Buổi tối Diệp Sơ lên QQ, thấy Lâm Mậu Mậu gửi một icon “kinh ngạc”. [Miêu Miêu]: Tớ nghe nói Vệ Bắc không thi môn Tiếng Anh (⊙o⊙)? [Mẹ A Bảo]: Hình như thế… [Miêu Miêu]: Đã xảy ra chuyện gì vậy? [Mẹ A Bảo]: Tớ không biết. [Miêu Miêu]: Không phải chứ? Cậu là bà xã của người ta mà không biết sao? [Mẹ A Bảo]: =;= [Miêu Miêu]: Cậu ta xong rồi, bỏ thi một môn quan trọng như thế! Tiếc quá, cậu ấy đã tiến bộ nhiều như thế, làm sao bây giờ đây? [Miêu Miêu]: Cậu ấy có học lại không nhỉ? [Miêu Miêu]: Học lại rất cực khổ đó…. ... Mời các bạn đón đọc Này! Buông Cô Ấy Ra của tác giả Ức Cẩm.
Yêu Không Bến Bờ - Bất Kinh Ngữ
Nếu như không thể yêu, ở gần hay xa đều là một sự giày vò. Đau khổ của chúng ta, bi thương của chúng ta, tội lỗi của chúng ta. Một mối tình thầm kín dâng trào dù biết hiểm nguy nhưng không thể thoát ra, một khoảng thời gian ảm đạm khiến người khác thơ thẩn bận tâm, một đám thiếu niên, một khuôn viên trường, vài mối tình mờ ám. Anh không bận tâm việc gặp gỡ em bằng cách nào, anh chỉ quan tâm có thể gặp được em trong biển người rộng lớn hay không. Trời đổ mưa, nhìn thấy cậu và một đám nam sinh bước ra từ sân vận động, áo thun trắng, quần bò ống rộng, đôi giày giản dị. Cũng không bật ô, mái tóc ngắn đen nhánh sáng lấp lánh, vài sợi tóc ướt rũ trên trán, nước mưa óng ánh chảy, rơi xuống giữa đôi chân mày, đôi mắt sau màn mưa dày đặc lạnh lẽo như hồ nước trong làn sương mờ, mưa rơi tứ tung. Bên cạnh thi thoảng có nữ sinh đi ngang qua, nhỏ tiếng nói: "Mau nhìn xem, Hứa Khả của học viện chính trị đó", "Ánh mắt thật sầu thương"... Rõ ràng cậu đang nói cười với người bên cạnh được chưa, Khương Doãn Nặc không nhịn được chớp chớp mắt, hi vọng có thể tìm được bóng dáng sầu muộn từ gương mặt đó. Nếu các người biết, cậu ta sống giống như một con ngựa giống, liệu còn có cảm giác như vậy nữa không? Cô từng có ý nghĩ độc ác như vậy. *** Hôm ấy, Khương Doãn Nặc bị Hứa Thụy Hoài gọi vào phòng bệnh. Người cô nhìn thấy là một ông già hai bên mái tóc hoa râm, đang ốm yếu nằm trên giường. Phòng bệnh đó vô cùng trống trải, tựa như dấu vết mọi sự sống đang càng ngày càng xa. Đó là bố của cô, người chí thân đã từng không hề hỏi han đến cô. Ông cho cô sinh mạng, cho cô sự đảm bảo sinh tồn, nhưng nhất định phải lấy đi tình cha con. Đó chính là ông ta. Mà hôm nay, trong tận sâu đáy lòng cô, trước sau vẫn tràn đầy sự thương hại và áy náy đối với ông. “Nặc Nặc,” ông khẽ gọi, “Con ngồi xuống đây, ngồi gần một chút.” Ông thân thiết và hòa nhã, cô cũng theo lời ngồi xuống bên giường của ông, thậm chí có hơi lo sợ. Ông hỏi thăm tình hình gần đây của cô, hỏi đến công việc và cuộc sống hàng ngày của cô. Và cô cũng thật lòng an ủi ông. Cuộc trò chuyện êm ấm mà không lo nghĩ gì như vậy, hình như là lần đầu tiên cách đây từ lâu lắm, cô vừa kinh ngạc lại vừa khó thích ứng. ... Mời các bạn đón đọc Yêu Không Bến Bờ của tác giả Bất Kinh Ngữ.
Tìm Kiếm Nam Chính
Luôn luôn có rất nhiều nam chính đẹp trai con nhà giàu mà không chịu hưởng thụ, bày đặt cùng nữ chính chơi trò bỏ trốn. Tổng giám đốc, công ty của ngươi cần ngươi. Hoàng tử, quốc gia của ngươi cần ngươi. Ma vương, ác ma của ngươi cần ngươi. Nhìn xem, tất cả đều bị nữ chính tẩy não rồi vứt lại cục diện rối rắm để cùng nhau chạy trốn!  Hạ Lưu đọc xong kịch bản thì không nhịn được mà cảm thấy đau đầu ———— Nam chính, ngươi phải trở về đi thôi. Truyện này còn có tên: ”Làm thế nào để đem nam chính bỏ trốn quay trở về.” 100 loại nam nhân, 100 cách thu phục khác nhau. Mỗi ngày đều phải tẩy não các nam chính. Nữ phụ như nàng thật là vất vả...!!!  Hôm nay lại phải tìm kiếm nam chính! … *** "Schreyer vì để Emily tiếp nhận chính mình, vứt lại thân phận vong linh pháp sư, chấp nhận bị cướp đoạt ma lực, trở thành một người bình thường." "Trở thành người thường Schreyer mất đi sức chiến đấu, bị người của quang minh thánh điện dùng hỏa hình thiêu đốt tại chỗ." "Thâm Uyên chi môn mất đi Schreyer áp chế nên tự mở ra, vô số vong linh tiến vào đại lục Vĩnh Hằng, niên đại hắc ám bắt đầu diễn ra. Vì ngăn cản vong linh xâm nhập, ma pháp sư đã trở thành truyền thuyết sẽ không bao giờ xuất hiện nữa." "Bad end " "Tôi có thể trách cứ lão không? Hửm?" Hạ Lưu "Cộp" một tiếng khép lại quyển sách thật dày, ngữ khí thực bình tĩnh, bất quá từ ngữ sau khi phát ra lại cố ý kéo dài. "Chúng ta là một tổ đội, ta nếu như bị lệnh cưỡng chế ngưng chức ngươi cũng không công tác tiếp được." Hệ thống quân rất có để khí uy hiếp Hạ Lưu, ngẫm lại vẫn cảm thấy như vậy tựa hồ không tốt lắm, vì thế an ủi: "Chỉ cần giải quyết cái nhiện vụ cấp S này, tổ nghiệp vụ của chúng ta liền có thể đuổi theo Lý Cẩu Đản cách vách!" ... Mời các bạn đón đọc Tìm Kiếm Nam Chính của tác giả Bạch Y Tổng Công.
Quỷ Vương Thứ Phi: Toàn Hệ Triệu Hồi Sư - Túy Khuynh Cuồng
Danh hiệu "Tiểu hồ ly" ám dạ sát thủ, xuyên không đến Cửu tiểu thư phế vật của Liễu gia. Khí mạch nàng bị phế, bị đích tỷ ức hiếp, bị mẹ kế làm nhục? Tỷ tát mặt ngươi, hủy thân ngươi, cho ngươi thân bại danh liệt! Một đường đen tối làm việc xấu, cũng không ngờ rước hậu họa, bị ngốc vương đầy trời theo đuổi. "Lại đuổi theo ta, ta liền phế ngươi."  Ngốc vương cười: "Phế vật xứng phế vật, trời sinh một đôi!" Kẻ nào vô liêm sỉ nói cho nàng, hắn là ngốc tử. Kẻ này rõ ràng chính là một pho tượng vô sỉ! *** Hắn sợ Liễu Hồ Nguyệt hiểu lầm ý tứ của hắn, cho rằng hắn lo lắng thay chính hắn mà không suy nghĩ thay người kia. Hắn thừa nhận hắn là có tư tâm, nhưng cũng đang nhắc nhở Liễu Hồ Nguyệt, địa phương kia thực sự không phải là nơi mà cây non như nàng có thể đi vào. Liễu Hồ Nguyệt gật đầu: "Sư phụ, vấn đề ngươi nói ta cũng đã nghĩ đến, nhưng mà, Tần đại công tử đã chết." "Cái gì?" Tử Diễm giật mình, sau đó liền hỏi: "Ngươi làm?" Liễu Hồ Nguyệt không phủ nhận, nhưng cũng không gật đầu: "Người kia còn sống là tai họa, cũng là tai họa Liễu gia, ta không trừ không được." Tử Diễm thở nhẹ ra một hơi: "Ngươi có nghĩ tới hậu quả như vậy sao?Lúc ngươi trừ bỏ cái đại công tử Tần gia kia, có phải còn có người khác ở bên cạnh?" "Có." Liễu Hồ Nguyệt nói: "Liễu Linh U ở bên cạnh xem." ... Mời các bạn đón đọc Quỷ Vương Thứ Phi: Toàn Hệ Triệu Hồi Sư của tác giả Túy Khuynh Cuồng.