Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Thú Nhân Bộ Lạc Chi Ngã Thị Nam Nhân

Editor: Sapphire Không nghĩ rằng Lục Xuyến vốn đường đường là một nam nhân chính cống lại có ngày được xuyên không, “Ngươi giống cái này, so với giống cái yếu nhất trong bộ lạc chúng ta còn nhỏ gầy hơn! Ế? Ngươi tại sao còn lùn nữa?” Hùng nhân đổi bên móng vuốt vỗ vai của hắn, đập hắn chúi người xuống đất. “Ta lần đầu tiên thấy giống cái cũng sẽ có vật này.” Sư nhân nhìn chằm chằm JJ của hắn, vẻ mặt nghiêm túc nói. “Không sao, cho dù có cái này cũng sẽ không ảnh hưởng hứng thú của chúng ta đối với ngươi! Ngươi là giống cái giỏi nhất.” Một đám dã thú lưỡi chảy nước miếng vẻ mặt thèm thuồng nói. Lục Sướng không thể nhịn được nữa, nhìn trời điên cuồng hét lên:“Lão tử là giống đực…… Không đúng, lão tử là nam nhân!” Lúc này một Báo nhân giống cái xoa đầu của hắn:“Ta lần đầu tiên gặp giống cái mảnh mai như ngươi đó.” Lục Sướng ngửa đầu nhìn “Giống cái” cao gần hai mét, triệt để câm nín. Đờ heo, còn ai tin hắn thật sự là nam nhân a? Nội dung: Dị giới đại lục xuyên qua thời không ảo tưởng không gian Diễn viên: Lục Sướng ┃ phối hợp diễn: Leo, Rick, Mộ Liên, vv… ┃ khác: Dị giới đại lục, xuyên qua, 1×1 *** Vốn để ăn mừng lần thất tình thứ mười ba mà đi du lịch bộ lên núi, đang ở giữa sườn núi gặp mưa to tầm tã, muốn cũng không còn chỗ trốn, còn bi kịch thất lạc với đoàn lữ hành. Lục Sướng toàn thân ướt đẫm giơ lên ngón giữa với ông trời, rồi bị một đạo sấm sét đánh cho hôn mê. Khi hắn mở mắt ra, bắt đầu không ngừng phàn nàn ông trời quá xá nhỏ mọn, không phải chỉ là làm một cái thủ thế khá hùng hồn thôi sao? Có cần quăng hắn tới một vùng núi khắp nơi đều là đại thụ che trời không vậy? Tuy cảnh vật bốn phía không tệ, nhưng bây giờ Lục Sướng không có tâm tình ngắm cảnh, bởi vì hắn phát hiện mình có thể là gặp phải xuyên qua đâu đâu cũng có mất rồi. Cây cối xung quanh vô cùng cao lớn, cây trăm năm già nhất xưa nhất trước đây hắn gặp ở trong này cũng chỉ là độ cao trung bình, gốc đại thụ nào cũng thẳng tắp duỗi lên bầu trời, chặn hết ánh mặt trời chói mắt. Lục Sướng lấy điện thoại ra quơ quơ, không có gì bất ngờ, hoàn toàn không có tín hiệu, đừng nói nơi này có thể là thế giới khác, coi như là ở địa cầu, phỏng chừng cũng không có sóng của nhà đài nào có thể dạo chơi đến rừng rậm có phong cách nguyên thủy như vậy. Bất kể là rừng rậm thất lạc của thế giới khác hay là địa cầu, đầu tiên cần làm, nhất định là phân biệt rõ phương hướng, xem xét hoàn cảnh, nhìn xem nơi này an toàn không, có thức ăn không, có đường ra không. Hắn theo trong balo lấy ra la bàn cùng mã tấu Thụy Sĩ, khắc “SOS” trên trên cành một gốc cây thoạt nhìn trông thấp nhất, kỳ vọng các nhà khảo cổ học đến có thể thấy thông điệp hắn cầu cứu. Khắc xong dấu hiệu, Lục Sướng mở ra la bàn, lại phát hiện một chuyện làm hắn bi ai — kim la bàn đang không ngừng chuyển động, chính là không chịu dừng lại, chứng tỏ nơi này từ trường hỗn loạn, không thể dựa vào công cụ phân biệt rõ phương hướng. Hiện tượng này một lần nữa chứng minh nơi đây có thể không phải địa cầu, thậm chí không phải cái vũ trụ hắn biết rõ kia, hết thảy thường thức sống của hắn ở trong này có lẽ đều là vô dụng. Hắn không cách nào phân biệt rõ thực vật xung quanh có độc hay không, không biết ở đây mặt trơi có mọc phía đông lặn phía tây không, không biết hoàn cảnh nơi này. Lục Sướng có chút vô lực co quắp ngồi trên cỏ, trong nội tâm hối hận hành vi bất kính với ông trời của mình lúc trước. Tuy luồng sét kia có thể chỉ là bất ngờ, không liên quan đến ông trời, nhưng dù sao cũng là sau khi mình bi phẫn khoa tay múa chân ra ngón giữa mới xảy ra, có lẽ thật sự chọc giận vị thần nào đó tương đối nhỏ mọn, rồi một cước đá hắn đến cái thế giới không biết tên này. Có lẽ cầu nguyện một chút sẽ được trở về, Lục Sướng lạc quan nghĩ, có lẽ vị thần kia chỉ là muốn giáo huấn hắn, thấy hắn thành tâm thành ý xin lỗi, có lẽ sẽ tha thứ hắn, lại phát một luồng sét đến đánh cho hắn trở về. Tuy hắn không có tín ngưỡng, nhưng tạm thời ôm chân phật còn hơn. Lục Sướng hai tay tạo thành chữ thập, trong miệng lẩm bẩm, cầu xin kim cổ nội ngoại từ Lão Tử đến Thích Ca Mâu Ni tới chúa Jesus chúa Cơ-Đốc cả mấy lần. Hắn không tin mình lại xui xẻo như vậy, thất tình gặp mưa lớn bất ngờ, rồi gặp sấm sét, sấm sét đánh cho xuyên qua. Lục Sướng cảm thấy, chỉ cần mình thành tâm, nhất định sẽ cứu vãn được. Một giờ… hai giờ… ba giờ trôi qua — Trong bụng đói meo làm phẫn nộ theo trong lòng hắn dâng theo, chó cùng rứt giậu. Lục Sướng phẫn nộ một lần nữa giơ lên ngón giữa với trời, vì vậy, chuyện càng bi thương đã xảy ra — Trong bụi cỏ rất cao cách hai mét sau lưng phát ra tiếng xột xoạt, như là có thứ gì đó đạp lên. Lục Sướng đang giơ ngón giữa cứng ngắc quay đầu, đối mặt với một đôi mắt màu vàng. Một con sư tử lớn màu vàng cao tới hai mét đang nhìn chằm chằm hắn, đầu lưỡi dài màu máu duỗi ra, liếm mép một vòng rồi thu trở về. Lục Sướng cảm thấy chân mềm nhũn, lưng rét run. Hắn đam mê du lịch đã từng làm nghiên cứu về các loại động vật, theo hắn biết, sư tử lớn nhất được phát hiện trên thế giới, cũng không quá 1.3 mét, nhưng con sư tử trước mắt này, rõ ràng tương đương khi hắn đứng thẳng lên. Bây giờ nên làm gì? Đánh nó? Lục Sướng nhìn hàm răng bén nhọn của sư tử, âm thầm chối bỏ ý nghĩ này, sẽ chỉ làm hắn chết nhanh hơn. Chạy sao? Ánh mắt phóng về phía vóc dáng to lớn của sư tử, tứ chi kiện tráng, Lục Sướng cảm thấy cho dù mình có mọc cánh bay cũng không thoát được con sư tử với tốc độ 100 m/s này nổi năm giây. Như vậy, cũng chỉ còn lại có một con đường — giả chết. Lục Sướng ngốc ngốc nằm trên mặt đất, hai tay mở rộng, ngừng thở. Sư tử nghiêng đầu, chậm rãi đi đến trước người hắn, cúi đầu xuống, hít hà mặt cùng tóc của hắn. Lục Sướng căng thẳng trong nội tâm, chỉ cảm thấy hơi thở nóng hầm hập xẹt qua mặt mình, cổ, trước ngực, bụng — sau đó, dừng ở cái nơi nào đó không nên ngừng kia. Dù cho làm người chết cũng không so được với bị sư tử biến thành thuốc bổ tráng dương nhá! Lục Sướng lập tức ngồi dậy, một quyền nện ở trên thân sư tử đang cúi đầu không ngừng ngửi. “Grào –” Sư tử ngẩng đầu rống lớn một tiếng, chân trước nâng lên, nhào tới hắn Lục Sướng cầm thật chặt mã tấu Thụy Sĩ trong tay, chỉ đợi sư tử cắn cổ hắn thì đâm nó cùng liều mạng. Nhưng sư tử không cắn cổ họng hắn, mà là dùng hai cái chân trước, ghim hai tay Lục Sướng trên mặt đất, đôi mắt to màu vàng nhìn vào hai mắt đầy sợ hãi của Lục Sướng. Nó cúi đầu xuống, lè lưỡi nhẹ nhàng liếm trên mặt Lục Sướng, trong cổ họng phát ra tiếng gầm trầm thấp. Lục Sướng trừng mắt nhìn con sư tử, phát hiện khóe miệng nó cong lên, như là nhoẻn ra một nụ cười, trong mắt chảy ra nét thỏa mãn. Hắn nhất định là điên rồi, sư tử biết cười, lại còn có biểu cảm nhân tính hóa như vậy? Lục Sướng cảm giác mình đang nằm mơ, dứt khoát nhắm mắt lại, chờ tỉnh dậy có lẽ sẽ phát hiện, mình căn bản cũng không xuyên, không ở trong núi, càng không bị bạn gái đá. Nhưng sư tử không cho hắn cơ hội hôn mê, nó há cái miệng rộng, cắn xé áo thun của hắn, da thịt Lục Sướng trắng noãn liền bạo lộ trong không khí. Sư tử bị màu da hiếm thấy này khiến cho ngây ngốc một chút, sau đó cúi đầu xuống, lại ngửi ngửi ngực hắn. Hơi thở cực nóng phun trên lồng ngực xích lõa của Lục Sướng, kích khởi làm hắn run rẩy một trận, hai điểm trước ngực không tự chủ được đứng thẳng dậy, trên da thịt trắng noãn hết sức mê người. Sư tử cười, duỗi đầu lưỡi ra, khẽ liếm trên hai điểm đỏ thẫm. Trên đầu lưỡi của nó có một điểm gồ, làm Lục Sướng cảm thấy tê tê, còn có chút đau đớn, hắn không khỏi “A” kêu đau một tiếng. Âm thanh không cao này kích thích sư tử, đồng tử nó hơi co lại, càng thêm chuyên chú liếm Lục Sướng, khiến hai điểm vốn đã đứng lên trở nên càng cứng rắn, tới mức có thể dùng đầu lưỡi liếm qua lại cảm nhận. Lục Sướng trợn mắt há hốc mồm, đây là sao? Hắn chẳng lẽ đang tại bị một con sư tử khổng lồ đùa giỡn? Hơn nữa con sư tử này thủ đoạn ve vãn cực kỳ cao minh, làm phía dưới hắn không khỏi có chút đứng lên. “Mẹ kiếp! Mày cái đồ hỗn đản này! Cái con sư tử háo sắc chết tiệt này, nhanh cút xuống cho tao!” Hắn vừa mắng, vừa liều mạng giãy dụa. Cơ mà hình thể cùng lực đạo lại không cùng một trục Ox, sư tử hoàn toàn không thèm để ý hắn giãy dụa, tiếp tục chuyên chú tiến hành sự nghiệp của mình. Lục Sướng rống lên một lát, cảm thấy toàn thân vô lực, nằm trên mặt đất há miệng thở dốc. Sư tử động chân trước, kéo hai tay hắn duỗi trên mặt đất xuống phía dưới, đồng thời cái đầu bự cũng trượt xuống, cuối cùng dừng ở bên hông Lục Sướng, mở ra miệng rộng cắn nát toàn bộ cái quần hắn, khiến cho hắn vô lực bày ra ở đáy mắt sư tử. Sư tử có chút nghiêng đầu, như là có chút bất ngờ, chần chừ cúi cái đầu lớn xuống. Xúc cảm tê dại làm cho Lục Sướng thật sự chịu đựng không nổi, liều mạng ngẩng đầu lên lớn tiếng chửi bậy, nhưng giọng của hắn giống như làm cho sư tử càng thêm hưng phấn, động tác lưỡi cũng nhanh hơn, chỉ chốc lát sau, liền khiến hắn hoàn toàn hưng phấn. Nếu như có thể huy động mã tấu trong tay, Lục Sướng tuyệt đối sẽ một phát cắt rơi đầu lưỡi của sư tử, sau đó trực tiếp cắt cổ tự sát, quả thực chính là xấu hổ muốn chết! Sư tử ngẩng đầu rống lên một tiếng, chân trước nâng lên, buông lỏng kiềm chế với Lục Sướng. Lục Sướng vừa được tự do, lập tức cầm lấy đao đâm về phía sư tử. Sự thật đã chứng minh, con thỏ cho dù có cầm khẩu AK47 cũng không cách nào làm tổn thương đến một sợi lông của diều hâu, theo tính chất bắc cầu, công kích của Lục Sướng không có nổi chút tác dụng nào với sư tử. Nó chỉ đảo đuôi qua, cột hai tay Lục Sướng vào cùng một chỗ, mã tấu không tiếng động rơi trên mặt đất. Sư tử đảo thân về phía sau, ngồi xổm trước ngực Lục Sướng, cái đuôi chăm chú trói lại hai tay của hắn, đầu đuôi còn đang nhẹ nhàng quét động trước ngực của hắn, như đang khiêu khích. (tư thế “^(“-không-nhấn-shift) Lục Sướng liều mạng giãy dụa, hai chân đá lung tung, bị sư tử đè lại, lần thứ hai bày ra không sót gì, sư tử gầm lên, lần nữa cúi đầu xuống. Trong tê dại mang một tia đau nhức làm cho Lục Sướng không cách nào thích ứng, chỉ có thể trầm thấp nức nở nghẹn ngào, tùy ý sư tử không ngừng phát động thế công với hắn. Dần dần, hắn cảm thấy có một chút không đúng, trước ngực giống như có thứ gì đó đang nóng lên biến cứng, đè trước ngực hắn. Sẽ không phải là…… Ngay lúc hắn liều mạng chối bỏ ý nghĩ này của mình thì, sư tử đứng dậy, cái đuôi khẽ nhúc nhích, nâng hai tay Lục Sướng lên, lướt qua đỉnh đầu, hai chân sau tách ra, vượt qua đứng ở chỗ trên đầu Lục Sướng, làm hắn tinh tường trông thấy thứ đang dần dần biến cứng kia. Lục Sướng nuốt nước miếng một cái, cái này…… không phải nó muốn — Rất không cho phép hắn nghĩ nhiều, sư tử thế công nhanh hơn, từng đợt khoái cảm truyền đến, làm hắn dần dần đạt tới đỉnh, cuối cùng rốt cục duy trì không được, một đạo nhiệt lưu từ trong cơ thể bắn ra. Lục Sướng chết lặng nằm trên mặt đất, chằm chằm nhìn vào sư tử hùng vĩ, nghĩ, để hắn chết nhanh chút đi mà. Chất lỏng mang theo một tia khí vị kích thích chảy ra, còn có một chút không cẩn thận tung tóe đến trong miệng sư tử, cái đầu to của sư tử không ngừng lay động, toàn thân kịch liệt run run, như là đang chịu đựng cái gì. Ngay sau đó, chuyện làm cho Lục Sướng càng giật mình đã xảy ra — thân thể sư tử dần dần thu nhỏ lại, cái đuôi biến mất, lông dài không ngừng co rút lại, cuối cùng hóa thành một nam tử cao lớn tóc vàng, vô lực ghé vào trên người Lục Sướng. Lục Sướng được tự do, lập tức bò lên, hung hăng cắn ngón giữa của mình một cái — cho dù không phải đang nằm mơ, cũng phải trừng phạt cái thứ thích gây họa này mới được! Mời các bạn đón đọc Thú Nhân Bộ Lạc Chi Ngã Thị Nam Nhân của tác giả Thanh Sắc Vũ Dực.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Túi Nhỏ Bên Ngực Trái
Văn án: Nhan Niệm Niệm là con của Liễu Như Chân và chồng trước. Mẹ con hai người tính ra cũng không ràng buộc hay tình cảm gì nhiều, chỉ là cô tới ở nhờ nhà họ Cố - nhà chồng mới của mẹ ruột mà thôi. Mẹ cô cảnh cáo cô rằng phải tránh thật xa Cố Lẫm, vị con trai trưởng nhà họ Cố kia.  Anh ta bị hủy dung một nửa mặt vì bỏng, tính cách cũng cực kì lãnh đạm, ai ai cũng nói bởi vì sự việc kia nên anh càng nham hiểm và vặn vẹo. Nhan Niệm Niệm vẫn luôn đem những lời này ghi tạc trong lòng, luôn cẩn thận mà tránh xa Cố Lẫm. Nhưng là, sau khi cô chết, lại là Cố Lẫm thay cô báo thù, mang theo tro cốt của cô rời khỏi nhân thế.. Một lần nữa mở to mắt, nhìn thấy chính là một gương mặt bởi vì bị bỏng hủy dung mà hung ác nham hiểm đáng sợ. Cánh tay trắng trẻo mềm mại của Nhan Niệm Niệm ôm lấy cổ anh, kinh hỉ mà mở to hai mắt, "Anh trai!" Lông mày Cố Lẫm nhẹ nhàng nhướng lên, môi mỏng hơi cong, "Em gái, lần đầu tiên gặp mặt, liền nhiệt tình như vậy sao?" Nhan Niệm Niệm vẫn luôn cho rằng cái người hung ác nham hiểm đáng sợ này không thích bản thân cô. Trọng sinh trở về cô mới biết được, chỉ là anh không thích cô gọi anh là anh trai. Sống lại một lần, Nhan Niệm Niệm hy vọng anh có thể rời xa đau đớn, vui vẻ một đời. Cố Lẫm: Ai mẹ nó muốn vui vẻ một đời, ông đây chỉ muốn đem em khảm vào xương cốt. 1. Không phải anh em ruột, tuyệt đối không có vấn đề đạo đức pháp luận. 2. Mặt của anh trai sẽ tốt. *** Reviewer: [L.A]_Lạc Hậu - lustaveland.com Nhan Niệm Niệm không thể ngờ rằng, khi vừa bước qua tuổi 18 lại là khoảnh khắc mà cô bị chính mẹ ruột tước đi sinh mệnh. Đêm ấy, cô ngã xuống nền, nỗi đau đớn của chất độc thấm vào tận tâm can, mỗi hơi thở cũng tràn ngập sự tuyệt vọng và bi ai đến cùng cực.  Từng người thân đứng bên cạnh cô, nhìn cô từ từ chết đi, họ che dấu nụ cười và sự nham hiểm độc ác của mình.  Khi ấy, chiếc váy xinh đẹp cô mặc chỉ nhuộm một màu bi thương... Nhan Niệm Niệm chết rồi, không để lại bất cứ gì cả. “Thật ra, so với quãng thời gian tôi đã chờ đợi người. Tôi thậm chí có thể đợi lâu hơn nữa. Thế nhưng, chẳng hiểu vì sao tôi cảm thấy. Giây phút này chính là kết thúc của chúng ta mất rồi…” (*) Ngày Cố Lẫm nhận được tin, Nhan Niệm Niệm đã chết, chính là bị người ta hại chết, cứ thế rời khỏi thế gian này. Nhan Niệm Niệm của anh, cô gái xinh đẹp và dịu dàng ấy. Cô gái mà anh đã dùng hết tất cả tình yêu và sự mềm mại để nâng niu trong trái tim mình. Cô gái mà khi rời xa, anh đã đau đớn và khổ sở đến thế nào?  Vậy mà, giờ đây, Nhan Niệm Niệm chết rồi… Ngày Cố Lẫm trở về, thế giới của anh chỉ còn lại một mảnh hoang tàn. Anh hận ông trời, sao nỡ đối xử nhẫn tâm với người con gái anh thầm yêu, hận người mẹ ác độc kia đã không từ bất cứ thủ đoạn nào giết chết cô, hận luật pháp không công bằng khi để kẻ có tội nhởn nhơ bên ngoài, hận cả những năm tháng qua anh đã không dám nói rõ lòng mình mà rời xa cô… Để giờ đây, tất cả chỉ còn là nắm tro tàn và những vấn vương anh không cách nào níu giữ được nữa.  Cố Lẫm trở nên điên cuồng và khát máu. Anh trộm đem một ít tro của cô bỏ vào bình lưu ly nhỏ mang trên cổ. Trong mỗi giấc mơ, cũng tràn ngập bóng dáng và hương vị xưa cũ ấy. Anh nhìn thấy khi cô cười rộ lên thật xinh đẹp, khi cô khóc nước mắt như mưa, khi cô đau đớn ôm lấy trái tim mình, khi cô giãy dụa giữa sự sống và cái chết… Cố Lẫm không thể tha thứ và buông bỏ được. Vì thế, anh dùng con dao sắc nhọn kia, đâm vào tim kẻ có tội, giết chết bà ta, không chút do dự nào. Anh nhìn thấy máu phun ra, nhìn thấy sự tanh tưởi dơ bẩn ấy, nhìn thấy sự sợ hãi và run rẩy không ngừng. Nhìn thấy cả cái giá phải trả của bản thân mình. Nhưng, Cố Lẫm không hối hận… *** Linh hồn Nhan Niệm Niệm vẫn quẩn quanh ở thế gian này mà chưa rời đi được. Cô tận mắt chứng kiến tất cả những điều mà bản thân không thể ngờ đến. Người mẹ độc ác của mình, sự đau đớn điên cuồng của Cố Lẫm - người anh trai hờ cô từng xa lánh, chán ghét. Cố Lẫm vì trả thù cho cô, mang tội giết người phải vào lao ngục. Thế nhưng, anh chưa từng phút giây nào quên đi cô gái nhỏ ấp ủ trong tim, vẫn luôn vuốt ve nhẹ nhàng chiếc bình tro cốt nhỏ của cô bằng tất cả sự dịu dàng của mình. Và rồi, Nhan Niệm Niệm nhìn thấy Cố Lẫm bị người ta hại chết, máu tràn ra từ miệng anh. Vậy mà vào phút giây cuối cùng ấy, anh vẫn luôn giữ chặt chiếc bình nhỏ nơi tim mình.  Nhan Niệm Niệm tuyệt vọng gọi tên anh, tuyệt vọng níu kéo sinh mệnh đang dần mất đi của anh. Thế nhưng, nước mắt và đau đớn của cô, không cách nào thức tỉnh người phàm thế.  Cố Lẫm chết. Chiếc bình rơi. Cô tan biến… *** Một lần nữa được sống lại vào năm 17 tuổi, Nhan Niệm Niệm vẫn không cách nào quên đi được bi thương kiếp trước. Mỗi lần nhìn thấy Cố Lẫm, trái tim cô lại đau đớn đến không thể thở nổi. Bởi vì, chỉ có người con trai ấy, là thật lòng yêu cô và bất chấp tất cả vì cô mà đánh mất cả tương lai và sinh mệnh quý giá của bản thân mình. Vậy nên, một đời này, Nhan Niệm Niệm sẽ ở bên cạnh anh, bảo vệ anh, yêu thương anh và không để cho bi kịch kiếp trước lặp lại nữa. Còn lần đầu tiên Cố Lẫm nhìn thấy Nhan Niệm Niệm, liền bị cô giãy dụa trong cơn ác mộng mà ôm lấy anh khóc nức nở, từng tiếng nghẹn ngào cầu mong anh bình an. Lúc ấy, anh không biết rằng, duyên phận của bọn họ đã bắt đầu từ giọt nước mắt đó. Cố Lẫm là thái tử của Cố gia, người thừa kế hợp pháp duy nhất gia sản khổng lồ của gia tộc. Và bởi vì, một bên mặt anh bị phỏng từ bé mà tính tình trở nên kỳ quái, lạnh lùng khó tiếp cận. Thế giới của anh khi ấy, chỉ một màu đen tối và cô độc. Thế nhưng, từ khi Nhan Niệm Niệm đến sống nhờ ở nhà anh, mọi thứ đã thay đổi.  Nhan Niệm Niệm là một cô gái bằng tuổi nhưng vóc dáng lại nhỏ nhắn so với anh. Cô ấy rất xinh đẹp và luôn mang theo sự mềm mại an tĩnh đến dịu dàng trong từng hơi thở. Đứng trước người anh trai hờ có khuôn mặt đáng sợ là anh nhưng cô chưa bao giờ tỏ vẻ ghét bỏ hay xa lánh.  Mỗi sáng, cô sẽ mỉm cười xin đi nhờ xe anh, đến trường sẽ líu ríu nói chuyện cùng anh. Cho dù anh có hờ hững thì cũng nhiệt tình mà vui vẻ như thế. Và cũng chỉ có cô dám dũng cảm đứng ra bảo vệ anh trước những lời nói xấu xa bịa đặt, dám dùng sức lực bé nhỏ của mình để ngăn chặn kẻ khác muốn thương tổn anh.  Một Cố Lẫm ngông cuồng cao lớn, chưa từng được bất cứ ai che chở cứ thế lại là người mà cô gái nhỏ hết lòng dùng tất cả của mình để giữ gìn. Khi ấy, từng chút một dịu dàng đó, khiến trái tim anh biến thành một mảnh mềm mại.  Hoá ra, trên thế giới này, vẫn luôn có một người tên Nhan Niệm Niệm vì anh mà có thể làm mọi thứ. Thế nên, Cố Lẫm muốn thay đổi bản thân mình để cô gái nhỏ sẽ không phiền lòng, để mỗi khi anh đạt được kết quả tốt thì mỉm cười rực rỡ. Vì vậy, anh dốc sức vào học tập, từng bước theo kịp cô. Anh biến mình thành người anh trai tốt, quan tâm chăm sóc cho cô. Những kẻ xấu muốn hãm hại cô gái nhỏ của anh, anh đều không chút do dự nào mà xử lý.  Bởi vì, mọi người không biết, trong ngày nắng ấm áp lúc trước, có một cô gái mang tên Nhan Niệm Niệm đã từng bước chạy đến bên anh, ôm lấy anh và nở nụ cười còn rực rỡ hơn cả ánh dương. Cô ấy nói rằng, anh Cố Lẫm, em mong anh một đời bình an vui vẻ. Và từ giây phút ấy, Cố Lẫm biết, sắc màu tươi đẹp trong thế giới của anh là cô, là Nhan Niệm Niệm chứ không phải bất kỳ ai khác. Và Cố Lẫm cũng nhận ra, anh động lòng trước cô gái nhỏ rồi.  Thế nhưng, vết thương trên mặt và nỗi đau từ quá khứ của Cố Lẫm như con dao sắc nhọn muốn cắt đứt sợi dây nhân duyên của họ. Anh không dám tiến lên, bước đến bên cạnh cô. Bởi vì, Nhan Niệm Niệm xinh đẹp và chói loà như thế, anh không muốn vì mình mà cô đánh mất đi tương lai tươi sáng, gia nhập giới giải trí, thành công trên con đường nghệ thuật của mình.  Anh sợ, mình trở thành vết nhơ trong sự nghiệp và nhân sinh của cô. Vì cuộc đời này, chính là tàn nhẫn như thế, miệng lưỡi và sự ác độc của thế gian, có thể huỷ diệt tất cả mọi thứ. Nhưng, Cố Lẫm anh biết không, cuộc đời của Nhan Niệm Niệm, anh chính là ngọn hải đăng dẫn lối cô trở về. Vì có anh, nên cô mới có đủ dũng khí và sự kiên cường để một lần nữa đối diện với những âm mưu và sự tàn nhẫn của chính mẹ ruột muốn giết chết mình, mới có thể từng bước từng bước thay đổi vận mệnh bi kịch kiếp trước. Không có anh bên cạnh, thế giới của cô liền trống rỗng. Thì ra, nhân duyên của bọn họ, không phải bắt đầu từ lúc cô trùng sinh trở về, cũng không phải bắt đầu từ ngày thơ bé khi hoả hoạn có nhau, mà có lẽ đã sớm bắt đầu từ kiếp trước cho đến tận kiếp này. Chỉ là, khi ấy, mỗi người đều mang trên vai những đau đớn của bản thân mình mà đánh mất đi cơ hội bên nhau.  Thế nên lần này, nhất định Nhan Niệm Niệm sẽ không để Cố Lẫm rời xa cô nữa, nhất định không để ngày anh trở về là ngày cô mất đi, nhất định không để sự tuyệt vọng bi thương là kết thúc cho câu chuyện của bọn họ.  Vì vậy, cả hai cùng nhau lật mở những âm mưu tàn độc đã được chôn dấu trong quá khứ. Cái chết thương tâm của mẹ Cố, trận hoả hoạn kỳ lạ khiến Cố Lẫm bị thương nghiêm trọng một bên mặt, vết phỏng trên đùi và dây thanh âm bị tổn hại của Nhan Niệm Niệm và cả cái chết cùng phương thuốc cha Nhan dùng hơn 10 năm để nghiên cứu ra… Tất cả, rồi sẽ được phơi bày dưới ánh sáng của công lý.  Cuối cùng, sẽ không có gì là có thể ngăn cách được Cố Lẫm và Nhan Niệm bên nhau, để bù đắp lại kiếp trước đã từng lạc mất nhau ấy. Để một đời này, nhân sinh dịu dàng và ngọt ngào đều trao em, Niệm Niệm của anh. *** “Túi nhỏ bên ngực trái” - tựa truyện cũng như nội dung, chỉ một nơi nho nhỏ được cất dấu ngay gần trái tim, lặng lắng lắng nghe từng tiếng đập nhẹ nhàng của yêu thương.  Với nội dung là câu chuyện trùng sinh, thay đổi vận mệnh, cứu rỗi linh hồn bộ truyện thật sự hay và mang đến cho người đọc rất nhiều cảm xúc khác nhau. Là những khoảnh khắc rơi nước mắt cho kiếp trước đầy bất hạnh của cả hai nhân vật chính, là những vui vẻ ấm áp cho quãng thời gian thanh xuân tươi đẹp bên nhau của họ, là sự bất ngờ và phẫn nộ khi những bí mật trong quá khứ được tiết lộ, và cuối cùng là hạnh phúc ngọt ngào cho cái kết đẹp và toàn vẹn. Cả nam nữ chính trong bộ truyện đều được tác giả xây dựng khá tốt. Một Cố Lẫm ngông cuồng lạnh lùng với tâm lý kỳ quái lại là con người cực kỳ cực kỳ tinh tế và thâm tình. Cho dù là kiếp trước hay kiếp này thì tình yêu mà anh dành cho nữ chính đều khiến mn vô cùng xúc động. Nhẹ nhàng quan tâm, ân cần dịu dàng và nguyện hết lòng vì người ấy. Một người như vậy, quả thật rất khó để tìm thấy.  Và thật may, khi kiếp này Nhan Niệm Niệm đã nhận ra được tất cả mọi thứ, kiên cường nỗ lực từng bước đổi thay được vận mệnh. Tình yêu của cô dành cho Cố Lẫm là toàn bộ sự dịu dàng, bao dung và ấm áp của mình. Thế nên, quãng đời còn lại, sẽ chỉ là những tháng ngày tràn ngập nụ cười cùng yêu thương mà thôi. Vì thế, nếu bạn đang cần tìm một bộ truyện mà có các tag hay như trùng sinh, thanh xuân, sủng sạch ngọt lại thêm thâm tình cảm động và có nội hàm thì không nên bỏ qua bộ truyện này đâu ạ. Bởi vì, convert vô cùng dễ đọc nên mình đề cử cho cả những bạn đang ngại truyện chưa có edit nhé. Còn nếu bạn nào cảm thấy truyện hợp gu và có thời gian thì hãy nhận bộ này và đào hố cho mn cùng đọc nha. Mình nghĩ, với những ngày nghỉ dịch như thế này thì đây hẳn là bộ truyện mà mn đang tìm đó ạ ^^ (*): Trích lời bài hát Wait more do The Black Skirts thể hiện ost phim Another Oh Hae Young. *Hình ảnh chỉ mang tính chất minh hoạ Cre: Google/Huaban  Mời các bạn đón đọc Túi Nhỏ Bên Ngực Trái của tác giả Giản Diệc Dung.
Than Đen Hoàng Hậu
Vì sao vận mệnh của nàng lại long đong như vậy? Người ta xuyên qua đều thành hồng nhan họa thủy hại nước hại dân Chỉ có nàng, rõ ràng là một mỹ nhân, lại xuyên thành một nữ da đen như than. Lại còn là một hoàng hậu nương nương không được sủng nữa chứ! Hừ hừ, tốt nhất tên hoàng đế háo sắc kia nên cút xa thật xa ra Dù ở thời đại nào, đều có nam nhân muốn quỳ xuống liếm ngón chân nàng Tên Hoàng đế “tự kỷ” kia muốn nàng hầu hạ nam nhân? Nằm mơ đi! Kết quả không nghĩ tới hoàng đế bỗng dưng biến thành “Nhà Sư” Hại nàng mới khắc trước mới nói không có hứng thú với hắn, tiếp theo liền cùng hắn lăn lộn… Phải khen là “Trình độ chấp nhận” của hắn thật cao, đối mặt một khối than đen mà cũng có thể cắn dài xuống Vậy nàng cũng không để ý “Lễ thượng vãng lai”, cùng hắn làm “Gạo nấu thành cơm”! (Có qua có lại) Bất quá …… Nam nhân cổ đại này tìm được món đồ chơi mới liền muốn đá nàng đi à? Tuy rằng nàng hiện tại là “cổ nhân”, nhưng nàng đã sớm quyết định sẽ không tử thủ ở hậu cung Lại càng sẽ không biến mình thành một nữ nhân đáng thương chờ đợi nam nhân ngẫu nhiên sủng hạnh…. *** Nàng gọi là Tô Tú Dung, mười chín tuổi, là hoàng hậu Vương triều Thịnh Nguyên. Môn Lịch sử của Giang Sơ Vi dù không giỏi, nhưng ít nhiều gì thì nàng cũng đã đọc qua sách giáo khoa lịch sử, tuyệt đối không có triều đại Thịnh Nguyên này. Xoa huyệt thái dương để giảm đau đầu, nàng thật chẳng còn gì để nói. Cho dù xuyên đến cổ đại, ít nhất cũng nên cho nàng xuyên đến một triều đại mà nàng biết đến chứ! Vậy nàng còn có thể làm thần toán biết trước tương lại, nhưng hiện tại lại xuyên đến một khoảng không gian không biết tên, hơn nữa xuyên qua lại gán vào cơ thể Tô Tú Dung này, hoá ra lại là hoàng hậu mẫu nghi thiên hạ. Ha! Một người đen như than thế mà lại là hoàng hậu? Làm ơn đi, cho dù nàng không hiểu hoàng đế này đang nghĩ cái gì, nhưng ít nhất nàng cũng hiểu biết nam nhân một chút. Một nam nhân nắm giữ quyền thế khắp thiên hạ làm sao lại có thể lập một than đen thế này làm hoàng hậu? Nằm mơ cũng biết nhất định là than đen này có giá trị lợi dụng, làm cho hoàng đế không thể không che mắt quỷ, lập một hoàng hậu xấu xí. Mà sau khi ở tại cái nơi quỷ quái này vài ngày cũng đã đủ để cho nàng mơ hồ hiểu biết tình cảnh hiện tại của bản thân. Đúng như nàng nghĩ, Tô Tú Dung tuy rằng là hoàng hậu, nhưng tuyệt đối không được hoàng đế sủng ái – Cũng thực bình thường thôi, trong hậu cung có nhiều mỹ nữ “Trắng trẻo thon thả” như vậy, ngay cả nàng cũng không muốn cắn một khối than đen! Hơn nữa than đen này là do hoàng đế tâm không cam tình không nguyện mà cưới về, theo những tin tức nàng nghe ngóng được chung quanh, Tô Tú Dung là chất nữ bà con xa của hoàng thái hậu, thuở nhỏ mất đi nơi nương tựa, được quốc cữu không có con thu dưỡng – Vị quốc cữu này cũng không phải là loại tiểu nhân vô dụng chỉ biết nịnh bợ mông thái hậu như trong TV thường diễn, mà là một tướng quân uy vũ, dũng mãnh thiện chiến, giúp vương triều Thịnh Nguyên bình định rất nhiều chiến dịch ở biên cương. Mà hoàng đế đăng cơ khi tuổi còn nhỏ, hoàng quyền hầu như đều bị bà con bên mẫu hệ nắm giữ, mặc dù sau khi hoàng đế trưởng thành, hoàng thái hậu đã đem hoàng quyền giao lại, nhưng quyền thế gia tộc thái hậu vẫn đang như mặt trời ban trưa, cho dù là thân sinh mẫu thân của chính mình, thân là hoàng đế dù sao vẫn có cố kỵ. Bởi vậy, khi thái hậu muốn hoàng đế cưới Tô Tú Dung, dù hoàng đế có không muốn như thế nào, vẫn phải nhận. Về phần thái hậu làm như thế nào để cho con cưới Tô Tú Dung ư? Nghe nói Tô Tú Dung này cá tính dịu dàng mềm mại, cầm kỳ thư họa mọi thứ tinh thông, được thái hậu cưng yêu, tuy rằng diện mạo không tốt, nhưng đây là một quốc gia trọng phẩm đức, tướng mạo xếp sau, bởi vậy Tô Tú Dung mười sáu tuổi gả cho hoàng đế, thành hoàng hậu. Nhưng hoàng đế lại cực kì lãnh đạm đối với Tô Tú Dung, trong ba năm, số lần lâm hạnh có thể đếm được trên đầu ngón tay! Phượng Nghi cung này lập tức không khác gì so với lãnh cung, bên người Tô Tú Dung chỉ có hai cung nữ, trước đó vài ngày nàng không cẩn thận ngã xuống hồ, kết quả, chỉ có thái hậu là quan tâm, còn về phần hoàng đế kia, nghe nói chỉ đến liếc mắt xem một cái rồi quay đít đi-- Tất cả mấy chuyện này đều là nghe cung nữ hầu hạ nàng nói. Tô Tú Dung đã chết khi ngã xuống hồ, mà linh hồn Giang Sơ Vi nàng không hiểu sao lại xuyên vào trên người nàng ấy. Nàng không trông cậy bản thân có thể trở về nơi thuộc về mình, bởi thân thể nàng hẳn là đã bị nổ thành trăm ngàn mảnh nhỏ trong tai nạn máy bay rủi ro – Giang Sơ Vi còn nhớ rõ nổi thống khổ khi máy báy bị rơi, càng nhớ rõ ràng trước thời điểm đó nàng gần như phát điên mà bóp cổ lão đệ. Nếu không phải thằng nhóc khốn kiếp Giang Hạo Thừa kia không có việc gì lại đi trúng giải thưởng lớn du lịch Paris gì đó, còn được hai người đồng hành một người miễn phí, làm hại nàng vui vẻ thuận tiện kéo Đỗ Diệu Phủ cùng nhau đồng hành…… Kết quả thì sao? Du lịch Paris cái rắm ,ấy căn bản chính là cùng bỏ thân trên biển! Giận thì giận, nhưng nghĩ đến đứa em trai ruột cùng người bạn thân nhất của mình cứ như thế mà không còn tồn tại nữa, Giang Sơ Vi vẫn vô cùng thương tâm, ngay khi nhận ra bản thân sống sót xuyên qua, nàng nhịn không được mà khóc lớn. Cha mẹ nàng ở hiện đại đã qua đời trong tai nạn xe cộ, chỉ để lại nàng cùng Giang Hạo Thừa đang học trung học, tuy rằng nàng cùng thằng nhóc đó mỗi ngày đều đấu võ mồm cãi nhau, nhưng dù hắn có khốn kiếp đáng ghét thế nào vẫn là em trai bảo bối của nàng a!   Mời các bạn đón đọc Than Đen Hoàng Hậu của tác giả Nguyên Viện.
Hôn Nhân Đã Qua
Nội dung chính của câu chuyện kể về mối tình trong sáng và lãng mạn của Thời Tiêu và Hứa Minh Chương. Thời Tiêu – Một cô sinh viên mang vẻ đẹp thánh thiện, ngây thơ trong trắng, có đôi mắt trong veo như hồ thu khiến cho bao chàng trai phải si mê. Còn Hứa Minh Chương hơn cô 2 khóa là một hotboy của trường ĐH danh tiếng, lại sinh ra trong 1 gia đình quyền thế. Chính vì gia đình hai bên không môn đăng hộ đối, nên Thời Tiêu nhất thời đã bị mẹ của Hứa Minh Chương dùng thủ đoạn ngăn cản, 2 người phải chia tay nhau trong lúc tình yêu đang ở độ đẹp nhất. Suốt 4 năm Hứa Minh Chương đi du học, Thời Tiêu vẫn 1 mình ôm hận về 1 mối tình đã qua, vô tình cô đã gặp Diệp Trì như 1 định mệnh. Hai người đã kết hôn trong chớp nhoáng. Thời Tiêu chấp nhận kết hôn với Diệp Trì để cắt đứt hoàn toàn với Hứa Minh Chương, nhưng cô không hề biết rằng người đàn ông mà cô kết hôn có vẻ bề ngoài rất lịch thiệp, hào hoa, tài giỏi trong giới kinh doanh, đặc biệt lại rất hiểu phụ nữ, song anh lại là một người rất nham hiểm, phóng đãng và vô cùng độc đoán. Một điều vô cùng bất ngờ là trải qua cuộc hôn nhân chớp nhoáng, nhưng giữa hai người lại nảy sinh tình cảm mà họ không hề biết, đó chính là tình yêu. Mọi mâu thuẫn lại bắt đầu sau khi Hứa Minh Chương về nước, một mối tình tay ba khi mà tình cũ không rủ cũng đến. Diệp Trì lại càng độc đoán và vô cũng khắc nghiệt với vợ của mình, khi thì chiều chuộng cũng phụng cô như một bà hoàng, lúc thì gia trưởng độc đoán đến tàn nhẫn. Nhưng mọi mâu thuẫn dường như được gỡ bỏ sau khi Thời Tiêu mang trong mình đứa con của Diệp Trì, và cô quyết định ra đi một thời gian để hai người định hình tình được cảm của bản thân. Đó không những là một liều thuốc hữu hiệu nhất để thay đổi con người Diệp Trì, mà còn giúp họ nhận ra được tình yêu đích thực của mình đang ở nơi đâu, họ lại trở về bên nhau sau bao sóng gió của cuộc đời *** Cuốn tiểu thuyết khá dày với lối viết đơn giản theo mô tuýp Lọ Lem gặp hoàng tử trong cuộc sống hiện đại. Ai cũng có một chút “ngựa bất kham” trong con người nhưng đôi khi ta biết ngự trị nó bằng sự kiềm chế của bản thân và cũng có đôi lúc ta phải tìm đến sự trợ giúp của người khác để khống chế sự liều lĩnh này. Nhân vật Diệp Trì trong cuốn tiểu thuyết Hôn nhân đã qua của tác giả Hân Hân Hướng Vinh cũng như vậy! Trong anh ta luôn tồn tại hai con người: một nửa thật lịch thiệp, hào hoa và đặc biệt là khéo léo lấy lòng những người xung quanh - nhất là phụ nữ, và một con người khác nham hiểm, phóng đãng và vô cùng độc đoán. Nhưng định mệnh đã bắt anh ta gặp Thời Tiêu. Chỉ trong chớp nhoáng, họ quyết định kết hôn. Mỗi người đều có một nguyên do riêng khi tới với cuộc hôn nhân này nhưng điều họ không ngờ là thứ tình cảm gọi là "tình yêu" lại nhanh chóng nảy mầm. Yêu nhưng Diệp Trì lại muốn khuất phục để bà xã thuộc về mình từ tâm hồn tới thể xác. Anh không chấp nhận chuyện Hứa Minh Chương vẫn tồn tại một cách vô hình trong lòng người vợ xinh xắn của mình. Anh muốn chinh phục cô nhưng anh không hiểu được rằng vì cô anh đã thay đổi. Anh biến từ người trăng hoa thành người chung thủy, từ người độc đoán thành người vị tha… anh đã thay đổi rất nhiều mà chính anh không biết. Cuốn sách mới của NXB Văn học khiến người ta dễ dàng cảm nhận được sự thăng trầm của hôn nhân và biết được giá trị đích thực của hôn nhân. *** Mặc dù đang nằm trên chiếc giường theo phong cách châu u cực kì xa hoa này, lại còn lăn qua lăn lại mấy tháng nay rồi mà Thời Tiêu thỉnh thoảng vẫn không dám tin vào cảm giác chân thực này. Tấm rèm cửa khẽ rũ xuống, ánh mặt trời chiều thu nhẹ nhàng hắt qua rèm vào trong nhà, khiến cho tất cả những đồ vật đắt tiền đều được phủ một lớp ánh sáng mê hoặc, đẹp và mơ hồ tựa như đang trong cõi mộng. Trong bức ảnh rất to treo trên tường đối diện là hình ảnh một nam một nữ, ăn mặc hết sức “ra dáng”, khóe môi khẽ mỉm cười. Người đàn ông thì lịch lãm, tuấn tú, người phụ nữ thì dịu dàng, thuần khiết, trông vô cùng xứng lứa vừa đôi tạo cho không gian càng thêm lãng mạn. Thời Tiêu uể oải dựa vào cái gối sau lưng, chu môi, cảm giác toàn thân đau nhức, bỗng trừng mắt với người đàn ông trong bức ảnh đối diện, thầm nhủ: Đúng là đồ cầm thú, cầm thú! Thế là mình đã lấy một kẻ cầm thú được cả tháng trời rồi, hơn nữa ngày nào cũng bị tên cầm thú ấy ức hiếp từ trong ra ngoài đến N lần. Sở dĩ gọi là “cầm thú” chính là bởi vì anh ta chưa bao giờ để mắt đến ai. Thời Tiêu xoa xoa cơ thể đau nhức đến tê dại của mình, cứ như thể đó sắp không còn là cái lưng của mình nữa. Thời Tiêu chửi thầm vô số lần, tay chống vào cằm, mơ hồ nhớ lại diễn tiến của câu chuyện. Hình như chỉ hơn một tháng trước, bản thân mình vẫn còn là một cô gái nhà lành ngây thơ trong sáng, mặc dù mỗi lần nói về điểm này, đứa bạn nối khố là Quyên Tử thường xuyên nôn ọe không biết bao nhiêu lần. (Quyên Tử: “Xí! Bà con cô bác đừng tin vào cái mặt ngây thơ, đần độn của cô ta, đấy chẳng qua chỉ là cái vỏ bọc của một người đàn bà tầm thường, độc miệng. Ưm ưm… Tiêu Tử chết tiệt, cậu lấy cái gì bịt miệng tớ thế hả? Sao mà hôi thế này? “ Thời Tiêu cười hả hê: “Tất của cậu đấy, tự sản xuất tự dùng, rất bảo vệ môi trường! A ha ha ha!” Quay lại chuyện chính, ngày cuối tuần của một tháng trước, ánh mặt trời bên ngoài rạng rỡ, tiếng chim líu lo trên cành, Thời Tiêu lại ngồi trong quán cà phê của một khách sạn năm sao phía đông thành phố, lắng nghe người đàn ông ngồi trước mặt thao thao bất tuyệt, thỉnh thoảng lại liếc mình bằng đôi mắt giống hệt như hai hạt vừng. Thời Tiêu đã nghĩ muốn lấy cái gương nhỏ trong túi ra soi đến cả trăm lần, xem xem mặt mình có đột nhiên biến dạng hay không. Người ngoài trông vào chắc sẽ nghĩ cô có duyên với “đậu xanh”[1], nếu không tại sao khi đối diện với anh, anh lại nhìn cô một cách thân thiết như thế. Thời Tiêu nhiều lần muốn nhắm mắt cho qua, nhưng chẳng may ngay trên đầu cô là một chiếc đèn chùm pha lê, thứ ánh sáng chói lòa ấy thậm chí còn khiến cho những “hạt đậu” thanh xuân đẹp đẽ trên mặt anh ta càng thêm hiện rõ. Thời Tiêu nghĩ trước khi đi có nên đến trước quầy phục vụ, đưa ra một ý kiến mang tính xây dựng hay không, nhưng đó là có đôi khi, ánh đèn mờ ảo một chút, khoảng cách xa xa một chút mới khiến cho cô cảm nhận về cái đẹp được nảy sinh.   Mời các bạn đón đọc Hôn Nhân Đã Qua của tác giả Hân Hân Hướng Vinh.
Chọc Tới Chủ Tịch Tổng Tài
Tình một đêm không có kết quả, người phụ nữ to gan len lén rời đi,thậm chí ở trên ga giường hạ dấu “chiến thư” khiêu khích. Tần Tấn Dương nhìn ấn kí chói mắt đỏ mọng này, trong đôi mắt lóe lên tia sáng lạnh lẽo. Anh thề,dù có đi khắp cả Đài Loan,hắn cũng phải tìm ra nữ nhân to gan dám chạy trốn hắn này! Ngày thứ hai, trên trang nhất của các tờ báo lớn ở Đài Loan đồng loạt đăng “lệnh truy nã” Cả trang báo chỉ có hình một nữ nhân xinh đẹp lộ ra tấm lưng trần, làm cho người ta không thể tò mò muốn biết dung mạo của nàng. Trên chiếcgiường đơn trắng muốt, dấu môi son đỏ hồng nghênh ngang khiến người ta không khỏi mơ màng. Bên cạnh chỉ có một hàng chữ nhỏ —— “Là ai, tự động xuất hiện trước mặt ta. Nếu không, tự gánh lấy hậu quả” Cùng lúc đó, Đồng Thiên Ái cầm lấy tờ báo bước đi trên đường, gương mặt tức giận đỏ bừng bừng. Hai mắt ngây thơ vô tội, hồi tưởng lại trò đùa dai ngày hôm qua trong phòng khách san… Trời ơi! Nàng chọc tới ác ma sao! Ảo não nhìn đi nhìn lại, đem cái tên của nam nhân niệm tám trăm lần, không, phải nói nguyền rủa tám trăm lần! “Tần Tấn Dương… tổng giám đốc tập đoàn tài chínhTần thị…” Đồng Thiên Ái bóp nát tờ báo trong tay, đi tới tổng công ty của tập đoàn Tần thị. Đồng Thiên Ái, một đứa trẻ không nơi nương tựa, sáng sủa thẳng thắn, tuy còn ngây thơ trẻ con. Cuộc đời này lỗi lầm lớn nhất mà nàng phạm phải, chính là trêu chọc tên tổng giám đốc Tần Tấn Dương. Tần Tấn Dương, tổng giám đốc tập đoàn tài chính Tần thị , danh tiếng lẫy lừng – Đài Loan thủ tịch. Anh tuấn tiền nhiều, hơn nữa độc thân. Phong lưu đa tình, được mệnh danh là “phong lưu tình thánh” Hắn nói —— nữ nhân như quần áo, bất cứ lúc nào cũng có thể thay *** Trong một phòng khách sạn xa hoa, từ nhà tắm truyền đến âm thanh róc rách tiếng nước chảy . Trên chiếc giường lớn rộng hai thước, một mĩ nữ xinh đẹp nằm loã lổ, da thịt mềm mạ trắng nõn như trẻ con, một mái tóc dài đen bóng xõa ra cuồng loạn. Thiếu nữ xinh đẹp, giống như một đóa anh túc đương kì nở rộ , mang theo sức quyến rũ giết người! Đồng Thiên Ái rầu rĩ rên rỉ một tiếng, chậm rãi mở mắt. Đầu óc cứ ong ong , mà đầu đau như sắp nổ tung vậy ! Day day huyệt Thái Dương, nàng mới mở to hai mắt ra nhìn! Nơi này là chỗ quái nào vậy nhỉ??? Vì cái gì mà nàng lại ở chỗ này??? Nàng nhớ rõ ngày hôm qua uống rượu say, sau đó đi lang thang ở trên đường. Thấy cảnh một cô gái đang van nài cầu xin nam nhân, hẳn là nàng ta đã bị nam nhân này từ bỏ. Đồng Thiên Ái không nói hai lời, tiến lên nhất nhất mắng cho cái tên nam nhân kia một trận nên thân Mắng xong thì nàng liền ói ra, còn liền sau đó nữa thì .. ôi …. Vỗ vỗ đầu chính mình , như thế nào cũng không tưởng tượng nổi lúc sau đã có chuyện gì xảy ra. Trên người thấy hơi lành lạnh, đồng Thiên Ái cúi đầu nhìn xuống, giờ này mới phát hiện chính mình cư nhiên không có mặc cái gì ! Thiếu chút nữa là nàng thét lên sợ hãi ! Vội vàng che miệng lại, cũng là kinh hồn táng đảm. “Thất thân” Hai chữ này, giống như khẩu súng ngắn nòng đại đang chĩa ra trước mắt. Bất quá, hiện tại chẳng muốn cố so đo tính toán với hắn thêm nữa, trốn lẹ rồi nói sau a~ Quay đầu nhìn về phía phòng tắm, bóng dáng nam nhân cao lớn xuyên thấu qua cửa kính, thoắt ẩn thoắt hiện . Đồng Thiên Ái vuốt lại mái tóc dài, nhảy dựng lên rồi từ trên giường phi xuống dưới đất, chạy về phía đống quần áo hỗn độn , lại phát hiện quần áo của mình còn dấu vết của vụ nôn mửa hôm qua. Nhíu nhíu chân mày , nàng quấn chăn rồi rón ra rón rén đi sang bên kia giường. Nhặt lên áo lót cùng với quần , lại vội vàng lấy luôn quần áo của nam nhân kia, bối rối mặc. Mặc vào quần áo to rộng của hắn, trông nàng có vẻ xinh xắn lanh lợi hơn , đồng Thiên Ái liếc mắt nhìn bóng dáng trong phòng tắm , nàng thè lưỡi. Xoay người lại tìm kiếm ba lô của mình, mới phát hiện nó đang lặng im nằm ở một góc sáng sủa. Kiễng mũi chân chạy chậm sang hướng đó, cây son môi từ ba lô rớt xuống. Đây chính là bảo bối của nha đầu Phương Tình , nàng mà đánh mất là chết chắc rồi! Cầm lấy son môi, lại quay đầu ngắm nam nhân đang tắm rửa bên trong . Đồng Thiên Ái trong đầu bỗng nhiên dâng lên một cái ý tưởng tà ác , nháy mắt cái đã trở lại chỗ cũ. Tự mình đem son tô vẽ lên đôi môi căng mọng, hơn nữa còn hung hăng tô đi tô lại vài lần cho thật đậm. Cúi đầu, cứ như vậy hôn lên cái gối giường. Ngẩng đầu nhìn kiệt tác của mình, nàng vừa lòng gật gật đầu. Ngu gì! Trốn thôi! Đồng Thiên Ái liếc mắt nhìn bóng dáng của nam nhân , dưới đáy lòng kêu một tiếng! Rón rén, nàng nhẹ nhàng mà mở ra cửa phòng, lắc mình một cái đã biến mất không thấy tăm hơi. Cánh cửa kính phòng tắm được mở ra, nam nhân nửa người dưới quấn qua một cái khăn tắm. Thân hình cao ráo cường tráng, không thua kém gì siêu mẫu, thậm chí còn chẳng tìm đâu ra một tí thịt mỡ dư thừa. Đưa mắt đảo qua một lượt, cư nhiên không có lấy một bóng người trong phòng ngủ, nhìn thấy cái gối trên giường có hai dấu môi son màu hồng, đôi mắt tinh anh khẽ nheo lại. Tay nắm khăn bông lau đầu, động tác ấy trong nháy mắt cứng lại . trong mắt loé lên hàn quang, khóe miệng nhếch lên nét cười hứng thú. Đây là nàng muốn khiêu khích hắn sao? Hay lắm! Nữ nhân này quả thật to gan! Hắn, Tần Tấn dương, nhất định sẽ làm cho nàng tự động xuất hiện ở trước mặt! Mời các bạn đón đọc Chọc Tới Chủ Tịch Tổng Tài của tác giả Thác Bạt Thụy Thụy.