Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Mạnh Có Kiếp Thiên Thiên - Lục Xu

Trước kia 18 tuổi, nếu có người hỏi cô tình yêu là cái gì, cô nhất định sẽ nghĩ thật kỹ rồi nói cho đối phương biết, ở trong mắt cô, tình yêu là tình cảm đẹp nhất trên thế giới, khiến hai người trong biển người gặp nhau rồi hiểu nhau và yêu nhau cuối cùng bên nhau. Mà bây giờ, nếu có người hỏi cô tình yêu là cái gì, cô chỉ biết cười, tình yêu chỉ đúng là đồ chơi mà những người ăn no mặc ấm không có chuyện gì để làm. *** Mười năm chưa từng có tuyết rơi thì giờ lại có bão tuyết, tất cả đường phố đều bị che phủ bởi tuyết, cây cối cũng không nhìn ra, trên tin tức đều thông báo về tổn hại của trận bão tuyết này, đã có người bỏ mạng, nhắc nhở người dân không nên tùy ý ra đường. Trên đường phố công nhân vệ sinh đang dùng máy dọn tuyết, mặt đường lộ ra một góc mới. Lương Vĩnh Như đứng trên ban công bệnh viên, trong đầu tất cả đều là lời bác sĩ thông báo Mạnh Vĩnh Xương đã qua đời. Đầy lần bà nguyền rủa người đàn ông kia chết không tử tế, nguyền rủa ông rời khỏi bà thì sau sẽ chết không tử tế, Thượng đế rốt cuộc nghe lời khẩn cầu của bà, tới nhanh như vậy. Bà còn từng thề, tuyệt đối không vì người đàn ông kia mà chảy một giọt nước mắt. Nhưng hôm nay trong mắt bà chảy ra cái gì? Bà đưa tay sờ, phát hiện khóe mặt lại là một mảnh băng mỏng. Bà nhìn khung cảnh trắng xóa trước mắt, lần đầu tiên thấy thế giới này rỗng tuếch, mà bà không còn có vật cần tìm nữa. Chị em gọi điện thoại tới, hỏi bà Mạnh Vĩnh Xương đã chết chưa, để cho bà chú ý nhiều hơn một chút, giữ tài sản thật tốt, chớ để mẹ con tiểu tam kia cướp đi, bảo bà nhanh chóng đoạt lại công ty….. Bà cứng ngắc nghe, cuối cùng để tay ra ngoài ban công, điện thoại cũng thế mà rơi xuống. Bà quen biết Mạnh Vĩnh Xương hơn 40 năm, sống hơn nửa đời người, nhưng hôm nay Mạnh Vĩnh Xương đã ra đi, bà cảm thấy cuộc sống của mình cũng kết thúc. Bà còn nhớ rõ, lúc bọn họ còn chung sống với nhau thì có lần Mạnh Vĩnh Xương nói với bà, ‘tên của em có một chữ Vĩnh, tên của anh cũng có một chữ Vĩnh, xem ra chúng ta sinh ra là một đôi, vĩnh viễn ở cạnh nhau’. Vĩnh viễn ở cạnh nhau….. Nhưng cái gì khiến cuối cùng bọn họ không phải cãi vã mà là chiến tranh lạnh? Là cái gì khiến bọn họ nói một câu bình thường cũng không được? Là cái gì khiến ông nói mệt mỏi, muốn ly hôn? Bà cùng ông cùng nhau gây dựng sự nghiệp, thời gian khổ nhất, một gói mì ăn liền ăn thành hai bữa, nấu một nồi nước sôi, dùng làm canh ăn no bụng. Mạnh Vĩnh Xương ôm lấy bà, thề kiếp này sẽ cho bà sống tốt, quyết không phụ bà. Sau đó cuộc sống của hai người ngày càng tốt, cũng có một đứa con trai khéo léo, sau đso bà phát hiện thời gian ông về nhà ngày càng muộn, phát hiện quần áo ông thỉnh thoảng có mùi nước hoa, để cho bà không chấp nhận được chính là ban đêm có người phụ nữ gọi điện cho bà….. Bà có thể tiếp nhận cùng nhau vượt qua cuộc sống khổ với ông, nhưng tuyệt đối không chấp nhận sự phản bội của ông, sau đó bà biết một đám chị em tốt, cùng nhau nghiên cứu xem làm sao không bị đàn ông vứt bỏ, có lúc còn tập trung một chỗ nói chuyện, thay mình nghĩ ra phương pháp. Bà nghe ý kiến của chị em, cùng tiến vào công ty, để mình không hề rỗng tuếch, đồng thời cũng muốn cho Mạnh Vĩnh Xương thấy năng lực của bà. Bà đã nỗ lực như thế, vì sao vẫn bị Mạnh Vĩnh Xương vứt bỏ? Bà không cam lòng, tại sao người phụ nữ kia có thể, chỉ bằng khuôn mặt thanh xuân kia? Chỉ nhờ gương mặt đó, mà có thể khiến Mạnh Vĩnh Xương kính trọng cô ta? Bà ở cạnh ông hơn 40 năm, xoay người lại thành chồng người khác, mỗi lần bà nhìn mình trong gương, nếp nhăn ngày càng sâu, đều nhắc nhở bà thua thảm hại thế nào. Lương Vĩnh Như thở dài. Truyền đến sau lưng là tiếng bước chân, Hạ Chi Tình đứng trước mặt Lương Vĩnh Như, trong ngực ôm một đứa bé, giờ phút này đang dỗ. Lương Vĩnh Như liếc mắt nhìn đứa bé kia, tay siết chặt, sau đó nhìn về phía Hạ Chi Tình, chính là người phụ nữ này, đã đoạt đi chồng bà. Hạ Chi Tình dỗ con trai xong, mới ngẩng đầu lên nhìn Lương Vĩnh Như, trên mặt cô không chút vẻ đau đớn vì chồng mất, hoàn toàn không phải một người vợ hợp cách, “Ông ta đã chết, tôi cho là cô sẽ cười, thế nào lại khóc.” Hạ Chi Tình lắc đầu một cái. Lương Vĩnh Như quay mặt sang, không muốn tức giận, đã thua đủ rồi, không muốn tư thái cuối cùng của mình còn xấu như vậy, người cũng đã chết rồi, còn tranh giành cái gì? Hạ Chi Tình cau mày, lấy ra một bức thư, đưa ra trước mặt Lương Vĩnh Như, “Ông ấy để lại cho bà.” Lương Vĩnh Như chậm rãi quay đầu lại, nhìn lá thứ này, tay không ngừng run rẩy. Hạ Chi Tình thấy bà cầm thư, liền ôm con trai ra ngoài. Lương Vĩnh Như cầm thư, cảm giác như nó nặng ngàn cân, rõ ràng không dán kín, nhưng lúc bà lấy thư thì như thể cố hết sức. Bà cất thận bóc thư ra, mới chậm rãi mở thư. Nhìn chưa đến phần mở đầu, ánh mắt của bà đã mông lung. Tiểu Như….. Chỉ có ông mới gọi thé, bà hờ tưởng tượng bộ dạng ông gọi bà, nhếch miệng lên, mang theo nụ cười, không ngờ, trong lòng bà cũng tan nát, đứng trên ban công khóc lớn, ngoài trời lạnh thấu xương, nhưng bà không thấy lạnh, cả người đau, tất cả như chết lặng. Mạnh Vĩnh Xương nói, hiện tại anh thường nhớ tới lúc anh còn trẻ, khi đó anh đứng trên đường cái nhìn bảng hiệu chỗ tắm công cộng kia, nói một ngày bà nhất định cũng muốn đi vào tắm, nhưng lúc đó chúng ta không đủ tiền, anh ở trong lòng hạ quyết tâm, anh nhất định phải cho em một cuộc sống tốt, để cho tất cả mọi người hâm mộ vì em đã gả cho anh, để cho chúng ta không phải ra bờ sông tắm nữa. Ngày đó, thật la vui sướng, mặc dù nghèo khó, nhưng chúng ta cho tới giờ không một câu oán trách, một câu cũng không có…… Sau thì thế nào, chúng ta bắt đầu có tiền, bố mẹ em nói bây giờ chúng ta có tiền, nên đổi một căn nhà lớn hơn, anh cắn răng tiết kiệm tiền để mua phòng, em nói bây giờ chỗ ở cách xa chỗ làm của em, mỗi ngày đi xe buýt khó chịu, anh liền vay tiền bạn để mua xe cho em….. Bạn em vay tiền,anh đầu tư không cầm về được, em nói anh hẹp hòi, khiến em mất mặt trước mặt bạn bè, đêm hôm đó anh tràn trọc, ảo não vô cùng, nếu như anh có năng lực, để em có mặt mũi với bạn bè mới đúng…. Sau hôm đó, anh bận rộn hơn. Mỗi ngày anh chạy công trình, tự mình tới công trường, dù mệt mỏi, chỉ cần nghĩ có em ở trong nhà, cũng sẽ nhớ nhà….. sau đó, chúng ta lại có thêm tiền, lại càng không suy sướng. Anh với em nói qua chuyện công ty, em lại kì lạ nói đàn ông có tiền liền trở nên xấu xa, ai đó ở bên ngoài đang nuôi người tình. Một lần, trong công ty có chuyện lớn xảy ra, anh bận rộn mới trở về, vất vả mới vượt qua được, sau khi trở lại, em lại lạnh lùng nhìn anh, nói anh lại đi chơi gái về à? Anh nói cho em biết công ty có chuyện, nói khoảng thời gian khó khăn này cho em biết, muốn em suy nghĩ nhiều, mỗi ngày anh đối mặt nhiều người mệt mỏi như vậy, muốn để em biết, thật ra anh không cần em an ủi, chỉ cần em cho anh một cái ôm ấm áp là đủ rồi….. Nhưng em chỉ đánh giá anh bằng hai chữ: Lấy cớ. Đêm hôm đó anh khóc, anh nhớ tới hồi đại học, anh với bạn học đi vay tiền đầu tư, khi đó hăng hái như thế, anh lại thất bại, một mình anh ngồi trong rừng cây trường học, em tìm thấy anh, mang theo hộp canh em tự làm, để cho anh bớt khó chịu,em còn nói, bất kể anh mệt mỏi thế nào, em vĩnh viễn sẽ để bờ vai cho anh. Anh chưa bao giờ ăn bát canh ngon như vậy, cả đời này cũng không có, dù em nói em cho thêm muối, mùi vị rất mặn. Anh về nhà ngày càng muộn, vì không muốn gương mặt lạnh lùng của em, không muốn gương mặt chê cười của em. Nhưng em, lại thuê thám tử tư điều tra hành tung của anh, mỗi ngày kiểm tra điện thoại của anh, mỗi ngày thấy số điện thoại lạ, cũng hỏi liên tục, cho dù ngày mai anh có cuộc họp quan trọng….. Trong khi em nói chuyện, luôn là phụ nữ thế này thế nọ, sau đó châm chọc nói anh, lại ngấm ngầm ám chỉ cái gì…. Ánh mắt của em, luôn khiến anh thấy lạnh lùng. Anh đang suy nghĩ, sao chúng ta lại biến thành như vậy chứ? Người vợ khéo hiểu lòng người đâu rồi? Nhiều lần anh muốn nói chuyện với em, em nghe từ đám bạn kia, nói hành động của anh là chột dạ, để cho em lại chịu đựng. Xuất ngoại liền mở ra mười cuộc học, trên đường về quá mệt mỏi, lái xe gặp tai nạn xe, gọi cho em, em một lần lại một lần không nhận…… Sau đó chúng ta lại cãi vã, anh nói chuyện công ty, em nói chuyện đồng nghiệp của em nuôi người tình bên ngoài, anh nói công ty xảy ra vấn đề, em nói tám phần người ta lấy tiền đi nuôi tình nhân, anh khen phụ tá anh có thể làm, em nói dung mạo của cô ấy tương đối có thể làm…. Em nói em, anh nói anh…… tại sao chúng ta lại biến thành như vậy? Em cầu xin muốn tiến vào công ty, anh đồng ý, anh cho là em muốn hòa hoãn mối quan hệ vợ chồng của chúng ta, sự thật là em ở đây kéo bè kéo phái, anh mắt nhắm mắt mở, làm như không thấy, bởi vì công ty này không phải của một mình anh, mà là của chúng ta,của chúng ta….. là tâm huyết chung của chúng ta. Anh thừa nhận anh không có năng lực lớn, công ty huy hoàng được một thời gian lớn, nhưng sau này càng thất bại, anh uống rượu với đám quyền quý kia, hi vọng có thể được trợ giúp, một lần uống tới mức dạ dày chảy máu vào bệnh viện, em đã đến, anh lại quên mất chúng ta vừa cãi nhau, muốn ôm em vào trong lòng khóc một lúc, anh mệt quá. Mà cuối cùng em vào phòng bệnh, lạnh lùng nói: Mạnh Vĩnh Xương, chậc chậc, sao người tình của anh không tới thăm anh? Xem đi, tôi ngu mới tới đây, tôi cho anh biết, đừng hi vọng tôi thương anh, tôi chỉ nói cho anh biết, đáng đời. Ngày đó ánh mắt của em, cả đời anh vẫn nhớ, lạnh như vậy, để cho lòng anh cũng lạnh đi. Cảnh ngộ của công ty có nguy cơ lớn, họp hồi đồng quản trị, em lại giúp đối thủ cạnh tranh của anh ra phiếu chống….. Vợ chồng hơn 30 năm, lại kém so với cái đám phụ nữ em suốt ngày nghiên cứu cùng kia, còn kém hơn sự hoài nghi của em, cuối cùng, anh tới bước đường cùng, em lại đá cho anh một cú, còn đem tất cả cổ phần trong tay cho người khác, muốn dạy dỗ anh…. Lúc mọi người đi hết, mình anh ngồi trong phòng họp, ngơ ngác nhìn vị trí em ngồi đó, cười. Lương Vĩnh Như, cả đời anh có lỗi với người khác, nhưng tuyệt đối không có lỗi với em. Lòng của anh ngày càng lạnh, cuối cùng không còn gì với em. Anh không biết thế giới này thay đổi em, thế giới này còn thay đổi vô số người, nhưng anh không thay đổi, anh vẫn là Mạnh Vĩnh Xương năm đó, cho tới bây giờ cũng không có lỗi vỡi em. Em có thể nghi ngờ mọi người, nhưng em không nên nghi ngờ anh, anh là người bên gối với em, là người thân mật nhất, cho dù bên cạnh mọi người bảo ly hôn với em là để cưới người tình về, cũng là chuyện người khác, cho tới bây giờ không liên quan, anh là người bên gối em….. Cuối cùng, anh đối với em thật sự không có tình yêu, thứ duy nhất còn lại chính là trách nhiệm với tiểu Đình. Lương Vĩnh Như cầm bức thư kia, nghẹn ngào không nói nên lời, ông nói ông không thương bà, không thương, không thương….. Bạn bè nói cho bà biết, người đàn ông có tiền liền trở nên xấu xa, nhất định phải nhìn kĩ. Chị em nói vô số ví dụ, phụ nữ đi theo chồng gây dựng sự nghiệp,cuối cùng bị vứt bỏ…. bà nghe thấy lại càng nghi ngờ, càng ngày thấy cuộc sống mình thất bại, lại quên mất, cuộc sống của người khác là của người khác….. Rốt cuộc thế giới này thay đổi chúng ta, hay chúng ta thay đổi thế giới này? Coi như không thay đổi được thế giới này, hãy nhớ không cần thế giới này thay đổi. Hãy đối xử tử tế với người bên gối mình, nếu như tin, hãy kiên định. Bà để thư trong tay bay đi, rơi vào trong tuyết, không nhìn rõ giấy với tuyết, bà từ từ ngồi xổm người xuống, khóc lớn. ... Mời các bạn đón đọc Mạnh Có Kiếp Thiên Thiên của tác giả Lục Xu.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Túy Linh Lung - Thập Tứ Dạ
Túy lí hồng trần, đạm khán bán sinh cựu ngân. Linh lung giải ngữ, phiên tác nhất từ tân khúc. (Say chốn hồng trần, thờ ơ nửa mắt hoài niệm nửa đời đã qua Lả lướt câu chữ, nhấc bút viết từ đầu tiên cho tân khúc.)      Câu chuyện kể về Ninh Văn Thanh, một thiên kim thời hiện đại trong một ngày thất tình không may xuyên không về vào thân xác một cô gái cổ đại – Phượng Khanh Trần. Tại thời không này, trong lúc mơ màng giữa kiếp trước và kiếp này, bằng trí tuệ của người hiện đại và những ký ức về y thuật cao thâm của Phượng Khanh Trần, nàng dần thích ứng với cuộc sống cổ đại. Ở đây, trong lúc vô ý hữu tình, nàng gặp gỡ và quen biết với các hoàng tử và bị cuốn vào cuộc tranh đoạt ngôi vị hoàng đế đầy tàn khốc ( Theo đánh giá của ta thì ngang ngửa với trận “Cửu Long đoạt vị” thời Thanh). Tài hoa của nàng nở rộ, cùng thân phận cao quý của nàng thu hút ánh nhìn từ bốn phía.              Nắm tay người mình yêu, từ bỏ con đường trở về nhà, Ninh Văn Thanh giúp chàng điều tra thân thế của mình, cùng chàng chia sẻ những cảm xúc vui buồn, đánh dẹp thiên hạ, tranh đoạt hoàng vị.   *** Tháng năm năm Đế diệu thứ bảy, Phượng thị mưu nghịch, sự bại. Cầm đầu nghịch đảng Phượng Diễn cùng con trai chém eo thị chúng, cửu tộc chuyển dời ngàn dặm. Đế lấy nhân chính, không xây nhà tù. … Tháng sáu, đế phế chế độ cửu phẩm thừa kế, thiết Lân Đài Tướng Các. Đặc biệt thủ sĩ, đề bạt hàn môn tài tuấn, bố y khanh tướng từ đó mà ra không ít. … Tháng chín, ban chiếu khuyến nông, đo đạc đồng ruộng, khuyên khóa nông tang, khinh dao bạc phú. Binh dịch phục chỉ, không đoạt vụ mùa. … Tháng mười hai, Hồ Châu Quảng An, Quảng Thông cừ thành. Hai sông liền và thông nhau, mương nhánh tung hoành, dùng hết thiên lợi, quán điền vạn mẫu. Bình nguyên Giang Đông không còn tai ương hạn lũ, năm có dư thừa. … Tháng ba Đế Diệu năm thứ tám, đế chiếu sửa [Thiên triều luật]. Bỏ đi phương pháp lãnh khốc Thánh Võ sở dụng, phế mười ba loại khổ hình, giảm tử hình chín mươi sáu điều, giảm tỷ giá tiền chảy vào bảy mươi điều, tước phồn di xuẩn, khoan nhân thận hình. … Mời các bạn đón đọc Túy Linh Lung của tác giả Thập Tứ Dạ.
Tương Quý Phi Truyện - Tô Tiểu Lương
Từ đích trưởng nữ được nhận hàng nghìn hàng vạn sủng ái đến Tương trắc phi phủ thái tử. Từ trạch đấu trong phủ thái tử đến cung đấu kinh tâm động phách trong hậu cung. Đến xem đường đường là trưởng nữ làm sao phá tan trở ngại đoạt được quân tâm. *** Trong lòng có hoài nghi, Tương Như Nhân xem phong thư cuối cùng này lại càng thấy không giống. Chữ viết của hoàng thượng nàng rất quen thuộc, cùng phía trước không có khác biệt, nhưng lại có vẻ cố ý. Hoàng Thượng sẽ không đùa giỡn kiểu này với nàng. Tương Như Nhân trong lòng càng nghĩ càng bất an, đội thuyền nam tuần đông như vậy, không có khả năng giữa đường xuất hiện đánh nhau gì đó. Mặc dù là thật sự có, tin tức này sớm đã truyền về Lâm An thành, như thế nào có thể im lặng như vậy. Nếu thật gặp chuyện không may, chỉ có thể là lúc hạ thuyền đi tuần. Tương Như Nhân tức khắc mệnh Thanh Đông đi đem bản đồ đến, dựa theo trong thư trước đó Hoàng Thượng nói đánh các dấu chấm lên từng địa phương. Nơi cuối cùng trước khi muộn ba ngày, là tới gần phía nam Lăng thành. Nơi kế tiếp, hẳn là phía dưới Lăng thành là Tây Khuyết thành. Nơi đó đã rất gần Man cùng biên giới Đại Thiên. Tương Như Nhân tính toán, thời điểm viết một phong thơ cuối cùng Hoàng Thượng hẳn là phải ở Tây Khuyết thành. Thư từ Lăng thành đã tới trễ một ngày, nói cách khác, Hoàng Thượng có thể thời điểm ở Lăng thành cũng đã xảy ra chuyện. Nàng có thể nghĩ đến chính là thư bị chặn lại, cho nên mới phải muộn một ngày. Rồi sau đó bắt chước bút tích Hoàng Thượng cứ hai ngày đưa tới một lần. Như vậy người này nhất định biết được thói quen mấy ngày này của Hoàng Thượng. Không phải người hầu hạ gần kề thì chính là quan viên tùy thân. ... Mời các bạn đón đọc Tương Quý Phi Truyện của tác giả Tô Tiểu Lương.
Ta Mới Là Sủng Phi - Cao Thượng
Mạc Yên Nhiên không thể nào ngờ rằng, chỉ nhờ giả vờ giả vịt mà đã chiếm được tấm chân tình của Thẩm Sơ Hàn, lẽ nào nàng xuyên không thật sự chỉ vì yêu đương với Hoàng Đế? Có nằm mơ cũng không ngờ Hoàng Đế là người thế này: “Khanh Khanh mau tới đây, để lang quân hôn một cái.” Bệ hạ, khí phách cao quý lạnh lùng mười phần đã nói lúc trước đâu rồi? Sau này lại phát hiện Hoàng Hậu nương nương cũng là người thế này: “Di Phi mau tới đây, bản cung muốn nghe ngươi kể mấy câu chuyện cổ tích kia.” Nương nương, đoan trang hiền lành, tươi mát thoát tục đã bàn lúc trước đâu rồi? Đừng để ý đến ta, ta muốn lẳng lặng, cũng đừng hỏi ta “lẳng lặng” là ai. *** Năm đó, khi Phong Giáng Bạch gặp Thẩm Sơ Hàn, tuyết rơi rất lớn. Nàng ra ngoài không ngờ gặp thời tiết thay đổi liền dẫn thị nữ vào ngồi trong đình. Hắn khoác áo choàng đen như mực, bởi đội tuyết đến trước mặt nàng nên đầu vai phủ đầy một lớp tuyết. Dường như không chú ý trong đình có người, khi thấy nàng cũng không nhìn thẳng mà chỉ hơi gật đầu: “Tuyết lớn đột ngột, qua đường làm phiền.” Trái tim nàng đập rất nhanh, nàng cắn môi, một lúc sau mới đáp lại: “Không ngại, công tử ngồi đi.” Lúc này hắn mới ngẩng đầu nhìn nàng, trong nháy mắt kia, Phong Giáng Bạch cảm thấy chính mình nhìn thấy mùa xuân giữa trời đông khắc nghiệt. Bề ngoài của nàng không được xinh đẹp lắm, tuy gia cảnh tốt, thuộc nhà giàu Giang Nam, nhưng người hỏi cưới nàng không nhiều. Bình thường mọi người chỉ nói mấy đại nữ nhi nhà họ Phong người người ưu tú, không ai biết đến nàng, tiểu nữ nhi nhà họ Phong này. Nhưng giờ phút này, nàng gặp Thẩm Sơ Hàn, thậm chí nàng còn nhìn thấy sự kinh ngạc trong mắt Thẩm Sơ Hàn, chậm rãi hòa tan thành ấm áp và quyến luyến. Nàng vô cùng kinh ngạc. “Tiểu thư là đại tiểu thư hộ nhân gia nào?” Nàng nghe hắn mỉm cười hỏi vậy. “Ta thuộc Phong gia.” “Ngươi có bằng lòng nhập kinh cùng ta không? Bỉ nhân họ Thẩm.” Thẩm, quốc họ. Sau này Phong Giáng Bạch còn nghĩ, dù không biết Thẩm Sơ Hàn họ Thẩm, dù hắn không phải Thẩm Sơ Hàn, nàng có đi cùng hắn không? Đến một giây cuối cùng nàng mới biết đáp án, vẫn sẽ, mặc kệ hắn họ gì, gia thế như thế nào. Khi gương mặt khuynh thành như vẽ kia thản nhiên, ấm áp và quyến luyến nhìn nàng, nàng vẫn sẽ đi. ... Mời các bạn đón đọc Ta Mới Là Sủng Phi của tác giả Cao Thượng.
Phi Thường Hoàn Mỹ - Cố Phán Nhi An Nhiên
Truyện sủng và rất ngọt, nam chính khá đáng yêu vì mới yêu. Anh chỉ được cái mạnh miệng thôi chứ rất là hay xấu hổ, và đang bước chân vào con đường thê nô. Nữ chính đã trải qua tám kiếp, kiếp này là kiếp thứ chín nhưng chưa một lần yêu. Hai người này khi yêu đương hết sức là ngây thơ. Mây chưa đọc hết nhưng mà chưa thấy ngược chỗ nào hết  :bighug:  Nữ phụ đủ loại, Mây liếc sơ qua thì hình như có một nàng là trùng sinh. *** Thời gian qua nhanh như nước chảy. Ở Hoằng La quốc không người nào không biết Hoàng đế chuyên sủng Hoàng hậu, ái thê như mạng, lúc bình dân bách tính tụ chung một chỗ luôn nói Hoàng hậu nương nương có phải đã tích đức tám kiếp mới gặp được Hoàng thượng hay không, đế vương si tình như vậy quả thực là trăm năm hiếm có. Ý chỉ hủy bỏ tuyển tú vừa đưa ra, vài vị ngự sử đại thần đã cuống quýt cầm tổ tông gia pháp, mưa móc quân ân làm lý do khuyên can một phen. Bọn họ chuẩn bị lâu như vậy, mắt thấy đã sắp đến thời điểm quan trọng, Hoàng thượng lại không tuyển tú… Nhưng Hoàng thượng cũng rất quyết tâm, hủy bỏ tuyển tú cho tới ngày đại tuyển cho Thái tử. Đế - Hậu hòa hợp là sự may mắn cho Hoằng La quốc, huống chi hậu cung là chuyện nhà của Hoàng thượng, không đến lượt người khác khoa tay múa chân. Mấy đại thần có nhãn lực đều thấy tâm ý Hoàng thượng đã quyết, hơn nữa mấy người mới nhậm chức đều do một tay Hoàng thượng đề bạt, tự nhiên là nghe theo Hoàng thượng rồi. Hoàng thượng thuận thế giết gà dọa khỉ, nhất thời toàn bộ triều đình vô cùng hài hòa. Chung quy thì an nguy gia tộc vẫn quan trọng hơn là làm rạng danh gia tộc. ... Mời các bạn đón đọc Phi Thường Hoàn Mỹ của tác giả Cố Phán Nhi An Nhiên.