Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Cẩm Tú Duyên

Thể loại: trữ tình, thâm tình. Bối cảnh: Thượng Hải – thời kỳ Dân Quốc (những năm 30 đầu thế kỷ XX) Nàng một mình từ quê nhà xa xôi nghèo nàn đến Thượng Hải xa hoa để tìm người thân. Người thì tìm được, nhưng không thân như mười năm trước. Không còn nhà để về, một cô bé lọ lem gục ngã trên đường phố Thượng Hải. Nàng gặp được hai người đàn ông đã làm thay đổi cuộc đời nàng. Một người rạng rỡ như ánh mặt trời ấm áp… Một người điềm tĩnh khiến người ta cảm thấy yên ổn… Để có tư cách đứng trước mặt người đàn ông ấy, nàng quyết tâm thay đổi bản thân mình. Cô bé lọ lem biến thành vũ nữ quyến rũ mê người… Hai người đàn ông ấy, liệu ai sẽ là bến đỗ của đời nàng?!… *** Thật sự là cho tới giờ cũng chưa từng thấy qua cánh cửa nào đẹp như vậy. Đứng trước cánh cổng cao lớn màu đen bằng sắt có chạm trổ hoa văn kia, Cẩm Tú ngây dại. Đây là chỗ ở của Minh Châu sao? Đây sao có thể là chỗ Minh Châu ở được! Nhưng trên tờ giấy bị mồ hôi thấm ướt trong lòng bàn tay, dọc theo đường đi giở ra xem không biết bao nhiêu lần cho nên bị nhăn thành một cục kia là địa chỉ mà Điền thúc dùng bút lông viết, rõ ràng khớp với địa chỉ được khắc trên tấm biển bên cạnh. Nhìn xuyên qua tay vịn, ngóng vào bên trong, rõ ràng là một tòa nhà xa hoa lộng lẫy. Thảm cỏ xanh, núi giả, hồ nước, tòa lầu màu gạch đỏ với kiến trúc hiện đại được vây quanh bởi những khóm hoa tulip… Làm sao có thể! Mười năm trước, Minh Châu mới chỉ mười lăm tuổi. Một mình chị ấy ở Thượng Hải, không thân thích, không chỗ dựa. Lấy đâu ra một tòa nhà lớn như vậy? Có lẽ là chị ấy gả cho người ta. Nhưng lúc Điền thúc trở về, cũng không có nói đến chuyện này. Cẩm Tú do dự nhấn chuông cửa. Tuy rằng đã qua giữa hè, nhưng nắng gắt vẫn cứ nóng bức người như cũ. Nàng vừa đói vừa khát, phơi nắng đến đầu váng mắt hoa. Dù sao cũng đã đến đây, ngàn dặm xa xôi, mặc kệ là đúng hay sai, tóm lại nên đi vào nhìn một cái. Tiếng chuông cửa lanh lảnh vang lên. Lên tiếng trả lời, đi ra mở cửa là một phụ nữ giúp việc mặc quần đen áo trắng, ước chừng bốn năm mươi tuổi, tóc búi thấp, không rối một sợi. Cách tay vịn, bà ta hết sức nghi ngờ mà nhìn Cẩm Tú từ trên xuống dưới: “Cô tìm ai?” Cẩm Tú bị bà ta nhìn đến mức có chút không được tự nhiên, theo bản năng rụt đôi giày vải đã mòn trên chân lại. “Xin hỏi có phải Vinh Minh Châu ở nơi này hay không?” “Tiểu thư nhà ta họ Ân, không phải họ Vinh. Ngay cả tên của cô ấy cô cũng nói không rõ, tìm cô ấy làm cái gì?” Họ Ân?! Thì ra Minh Châu thật sự đổi họ. Cẩm Tú kinh ngạc. “Chị ấy vốn họ Vinh… Tôi là em gái của chị ấy.” Người phụ nữ kia lập tức trừng mắt. “Tiểu thư nhà ta là cô nhi, mấy năm nay đều chỉ có một mình, ở đâu chạy ra em gái gì chứ. Cô gái à, những chuyện thế này không thể nói bậy!” Minh Châu nói nàng mồ côi? Lòng Cẩm Tú lại nặng trĩu. Xem ra, từ xa xôi tìm đến Thượng Hải, thì ra là nhầm rồi. Minh Châu đã xóa sạch sẽ tên họ gia thế, rõ ràng là trong lòng có oán hận, thà làm người một lần nữa, cũng không muốn nhắc lại chuyện trước đây. Còn chưa vào cửa nàng đã biết Minh Châu sẽ không hoan nghênh nàng đến. Đứa em gái mười năm chưa từng gặp mặt này, khi gặp lại, có lẽ chẳng qua là người xa lạ. “Cô gái à, nhìn dáng vẻ của cô cũng đàng hoàng, chuyện gì không làm, lại đi giả danh lừa bịp! Vả lại, ngôi nhà này tuy rằng hiếu khách, tiểu thư nhà ta cũng rất hào phóng, nếu cô tìm đến cửa chìa tay xin vài đồng, có thể cô ấy nhất thời mềm lòng mà ban cho. Có điều nếu cô đến lừa gạt cô ấy, trong mắt của tiểu thư nhà ta không dung một hạt cát.” Người phụ nữ này nói chuyện vừa nhanh lại vội. Cẩm Tú nghe xong cả buổi mới hiểu bà ta đang nói gì. Nụ cười mê man trên mặt còn chưa kịp thu lại, cả khuôn mặt đã nóng lên, đỏ đến mang tai! Thật không dám tin, một người hầu cũng sẽ nói ra những lời như vậy với nàng. Cẩm Tú biết bây giờ mình ăn mặc rất nghèo nàn. Từ Trấn Giang xa xôi đến, trên đường lăn lộn nào xe nào thuyền, chiếc áo ngắn bằng vải bố trắng đã bẩn không nên hình nên dáng. Cái túi da duy nhất trong tay cũng dính một lớp đất. Nhưng nàng lớn đến thế này, bị người ta nói là kẻ lừa đảo ngay trước mặt, vẫn là lần đầu tiên trong đời. “Bà mở cửa ra. Cho dù chị ấy không nhận tôi, cũng phải do chính miệng Minh Châu nói.” Cẩm Tú cao giọng: “Cho dù bà không chịu mở cửa, đi vào thông báo một tiếng cũng được.” “Chao ôi, còn dám hung hăng. Cô cho nơi này là chỗ nào? Tôi nói cho cô biết, tại Thượng Hải này còn chưa có ai dám ở chỗ này giương oai. Ngay cả người của sở cảnh sát nhìn thấy tiểu thư nhà ta cũng phải cung kính khách khí, cô còn ở nơi này hô to gọi nhỏ ! Nói thật, người như cô tôi thấy nhiều rồi. Nếu không đi cho nhanh, đừng trách chúng tôi không khách khí.” “Bà!” Cẩm Tú giận đến mức thiếu chút nữa nói không nên lời, đành phải lay tay vịn lớn tiếng kêu: “Minh Châu! Minh Châu, chị ra đây… Em là Cẩm Tú… Người phụ nữ cuống quít muốn ngăn lại. Đang lúc la hét ầm ĩ, trên bậc thềm trước cửa ngôi nhà màu gạch đỏ kia xuất hiện một cô gái. Áo dài bằng lụa mỏng màu xanh khổng tước, vô cùng yểu điệu, tóc dài như mây, từ xa liền cao giọng hỏi: “Là ai? Má Dư, bà cãi nhau với ai vậy? Coi chừng làm ồn đến giấc ngủ trưa của a tỷ, chị ấy mà bực bội thì sẽ không khách khí.” Trong giọng nói lạnh nhạt có vẻ bực bội, nhưng nghe ra thật sự trong trẻo êm tai, tư thế bước vội của nàng lại càng tuyệt đẹp, eo nhỏ chân dài đều thấp thoáng như ẩn như hiện trong áo lụa mỏng, giống như cành dương liễu khẽ lay động trong gió. Cô gái xinh đẹp này sẽ không là Minh Châu đi?! Cẩm Tú kinh ngạc lại vui mừng. Còn nhớ năm đó Minh Châu tuy rằng chỉ mới mười lăm tuổi, nhưng đã trổ mã hết sức động lòng người. Còn thường hay bị mẹ cả chỉ vào mũi mắng là “tiểu hồ ly”. Mẹ của Minh Châu vốn là người xinh đẹp nhất trong mấy bà dì, chỉ tiếc là mệnh bạc. “Minh Châu, Minh Châu, là em!” Cẩm Tú nắm chặt lấy tay vịn, trái tim đột nhiên nóng lên: “Còn nhớ quê nhà Trấn Giang hay không, em là Cẩm Tú đây.” Cô gái áo xanh kia dừng bước ở trước cửa, đuôi mày nhíu lại, đánh giá Cẩm Tú từ đầu đến chân một lần: “Cô không biết a tỷ nhà tôi? Cô bảo tôi là Minh Châu?” Cẩm Tú ngẩn ngơ, lúc này mới biết mình nhận sai người. Vội vàng lấy lại bình tĩnh mà nhìn lại. Cô gái trước mắt này không thể nghi ngờ là một mỹ nữ. Gương mặt nhỏ nhắn, nước da màu mật ong, đôi mắt màu nâu hơi giống mắt mèo, đuôi mắt hơi xếch lên, ánh mắt đong đưa, mềm mại đáng yêu nói không nên lời. Nhưng đây quả thực không phải Minh Châu. Minh Châu có làn da trắng như tuyết, mặt trái xoan, cằm nhọn, có đôi mắt hạnh, lại là mắt một mí, khóe môi còn có một nốt ruồi son nho nhỏ. Tuy nói mười năm không gặp, nhưng cũng sẽ không thay đổi nhiều như vậy. “Thực xin lỗi, tôi nhận lầm người.” Cẩm Tú vội vàng giải thích: “Tôi đến từ quê nhà của chị ấy, rất nhiều năm không gặp, cho nên… Có thể cho tôi gặp mặt chị ấy một lần được không?” Cô gái áo xanh cũng nói giống như vậy: “Cho tới giờ còn chưa nghe a tỷ nói quê nhà còn có người?” Cẩm Tú ngừng ý nghĩ muốn tiếp tục giải thích lại. Câu chuyện hơn mười năm trước, phải giải thích thế nào đây? Huống chi cho dù nói thật bọn họ cũng sẽ không tin tưởng. Cứ dây dưa như vậy, chỉ sợ hôm nay thực sự không vào được cánh cửa này. Thật sự bất đắc dĩ, Cẩm Tú đành phải kiên quyết ngẩng đầu lên, nói dối: “Tôi nói… tôi là em gái của chị ấy, thật ra là em họ xa, bà con trong dòng họ…” “À.” Rốt cuộc cô gái áo xanh cũng hiểu ra, nhẹ nhàng cười, nhưng ý cười kia cũng mang theo vài phần khinh thường. “Nếu đã tìm tới cửa, má Dư, bà cứ mở cửa cho cô ta vào đi.” Má Dư vừa lầm bầm vừa cực kỳ không tình nguyện mở cửa ra: “Đầu năm nay, giả mạo họ hàng đến càng nhiều. Bạn bè bà con xa tít tắp cũng đều tìm đến cửa tống tiền. Lúc nghèo túng cũng không biết trốn ở đâu…” Cẩm Tú nghe rất rõ ràng, lại cố gắng không tức giận. Niềm vui sắp được nhìn thấy Minh Châu đã đè nén tất cả xuống dưới. Sự do dự vẫn luôn có trước lúc đến đây, gió bụi mệt mỏi trên đường đi, xe thuyền xóc nảy, còn có việc không vui vừa rồi… Tất cả tất cả đều thua kém với kỳ vọng tha thiết trong lòng… Mười năm. Minh Châu, chị có khỏe không? Chị còn nhớ Cẩm Tú năm đó đi theo phía sau chị đòi lồng đèn giấy, đòi đồ chơi làm bằng đường sao? Chị có biết hay không, hiện tại, chị là người thân duy nhất của em trên đời này. Cô gái áo xanh kia dẫn Cẩm Tú vào cửa, thẳng đường đi vào tòa nhà màu gạch đỏ kia. “Vừa rồi cô nói cô tên là gì?” “Cẩm Tú, Vinh Cẩm Tú. Chị thì sao? Tôi nghe chị gọi Minh Châu là ‘a tỷ’, sẽ không là bà con phía dì hai chứ?” Cẩm Tú đoán vậy. Nghe nói năm đó hình như là Minh Châu đến Thượng Hải nương nhờ họ hàng. Cô gái áo xanh cười “xì”, quay đầu liếc nàng một cái. “Không dám nhận, tôi họ Tô, tên thật là kêu Ngân Đễ. Thượng Hải có mấy trăm mấy ngàn người kêu Trương Ngân Đễ, Lí Ngân Đễ. Có điều vì để dễ gọi mọi người đều gọi tôi một tiếng A Đễ. Tôi chẳng qua cũng chỉ là kẻ dưới, sao dám nói là thân thích với a tỷ. Nhưng nói đi nói lại, mấy năm nay, hình như bà con của a tỷ quả thật cũng hơi nhiều.” Cẩm Tú biết nàng còn có hàm ý khác, nhưng đã vào cửa, cũng không đáng gây chuyện khắp nơi với người ta. Nàng nói hai ba câu thật ra cũng không quan trọng. Chỉ cần thế này có thể gặp Minh Châu là tốt rồi. Trộm nghĩ cũng thật là, một người đẹp như vậy, nàng lại còn nói mình chẳng qua chỉ là kẻ dưới. Mới vừa nghĩ như vậy đã tiến vào phòng khách. Một mùi thơm thoang thoảng tràn ngập khắp nơi như sương mù, bên tai nghe thấy tiếng nhạc khe khẽ du dương, ánh sáng hơi tối. Trong lòng Cẩm Tú không hiểu sao lại rung động. Giương mắt nhìn lên, trước hết nhìn thấy một bộ sôpha kiểu tây vừa dài vừa rộng. Hai cô gái mười tám mười chín tuổi vai kề vai, đầu sát đầu đang cùng nhau ngồi giở xem một quyển sách tranh. Thấy có người đến, cũng chỉ hơi ngẩng đầu liếc mắt một cái, ngay cả một câu chào hỏi cũng không có, cứ tiếp tục lật quyển sách tranh, giống như người đến chỉ là con mèo con chó trong nhà. Hai người các nàng, một người mặc váy dài satanh màu san hô đỏ, một người mặc áo ngắn ở nhà bằng tơ tằm, lại chải cùng một kiểu tóc bím dài bóng loáng, mắt hạnh mày ngài, chân mày như vẽ. Quả nhiên là một đôi người ngọc. A Đễ tiếp đón nàng: “Cô ngồi ở bên này trước, a tỷ đang ngủ trưa, một lát nữa là dậy.” Cẩm Tú đành phải ngồi xuống chiếc ghế dựa phía xa xa, đặt túi da trong tay ở bên chân mình. Dọc theo đường đi đã nghĩ qua rất nhiều lần, chỗ của Minh Châu sẽ là hoàn cảnh như thế nào. Nhìn thấy nàng, là vui mừng hay là ngạc nhiên. Chỉ không ngờ tới, chị ấy lại sống ở nơi như vậy. A Đễ kêu hầu gái đến rót trà, cũng đi thẳng ra ngoài, cuối cùng bỏ lại một mình Cẩm Tú ở đó. Cẩm Tú nếm một ngụm trà, hương trà thơm ngát cả miệng, có điều hơi lạnh, e rằng là của người khác uống còn lại đi? Nhưng thật sự là khát quá rồi, cũng không để ý nhiều như vậy, uống một hơi sạch sẽ. Chén trà đã trống không, cũng không có ai đến châm thêm. Hai cô gái trẻ trên sôpha đối diện đang tiếp tục xem tập tranh, nhỏ giọng cười đùa, dường như coi như không có nàng. Không biết vì sao, thời gian trôi qua cực kỳ chậm chạp. Góc tường treo một cái đồng hồ gỗ viền vàng, quả lắc dao động thật lâu mới tích tắc một chút. Cẩm Tú càng lúc càng cảm thấy bất an, ngồi ghế trên mà cứ như ngồi trên đống lửa. Nơi này mọi thứ đều rực rỡ tráng lệ, đẹp không sao tả xiết, còn có rất nhiều thứ mới mẻ nàng chưa từng thấy qua. Thế nhưng lại luôn cảm thấy bước vào chỗ của người khác. Quần áo mồ hôi loang lổ, gió bụi mệt mỏi, đầu tóc lộn xộn, kể cả dáng vẻ hồi hộp thận trọng của nàng dường như đều hoàn toàn không phù hợp với nơi này. Cuối cùng, thật lâu sau, trên cầu thang rốt cuộc vang lên tiếng bước chân nhẹ nhàng. Cẩm Tú thở ra một tiếng, kìm lòng không đậu mà đứng dậy, bảy phần vui mừng, ba phần thấp thỏm. Là Minh Châu sao? Là Minh Châu xuống sao! Nhìn lên cầu thang, đầu tiên nàng nhìn thấy một đôi chân nhỏ nhắn nhanh nhẹn, mang một đôi guốc gỗ Nhật Bản sặc sỡ, sau đó là vạt áo ngủ bằng gấm màu tím nhạt, chiếc eo thon buộc thắt lưng… Lại nhìn lên phía trên, trên bàn tay trắng nõn là một cây quạt bằng gỗ đàn hương. Minh Châu xuống rồi! Tóc nàng được uốn, đen nhánh mà cuốn lọn. Nhiều năm không gặp, không ngờ dáng người nàng đã cao ráo như vậy. Quả nhiên vẫn là khuôn mặt trái xoan trắng mịn như ngọc không hề trang điểm, đôi môi cong tuyệt mỹ, khóe môi lại điểm một nốt ruồi son nhỏ xinh đẹp. Có lẽ là vừa mới ngủ trưa dậy, nàng còn mang theo một chút uể oải nói không nên lời. Nhưng rốt cuộc Cẩm Tú không cách nào miêu tả được đôi mắt của nàng. Cho tới bây giờ nàng mới biết “mắt mơ” mà trong sách nói đến có nghĩa là gì. Cẩm Tú nhìn Minh Châu từng bước từng bước xuống lầu, ngồi xuống trước mặt. Lúc này nàng mới phát hiện thì ra mình vẫn nín thở. “A tỷ.” Hai cô gái vừa rồi vẫn ngồi trên sôpha xem sách, không coi ai ra gì kia đồng loạt đứng lên. Một người rút một điếu thuốc từ trong hộp thuốc bằng bạc ra, một người khác nhanh chóng đi châm trà mới.   Mời các bạn đón đọc Cẩm Tú Duyên của tác giả Niệm Nhất.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Quán Cơm Nhỏ
Tên eBook: Quán Cơm Nhỏ (full prc, pdf, epub)   Tác giả: Tu Thất  Thể loại: Đam mỹ, Hiện đại, Trọng sinh, Văn học phương Đông   Công ty phát hành: Owlbooks   Nhà xuất bản: NXB Văn Học   Kích thước: 14.5 x 20.5 cm   Số trang: 504   Ngày xuất bản: 07/2014   Giá bìa: 127.000 đ   Nguồn sách: pcy1127   Chụp pic: chocomintchip   Type:  minh thúy phạm, Phoenix, Prince Ashitaka, Phương Thảo   Beta: Ca Tẫn Đào Hoa   Tạo prc: Annabelle Tran   Nguồn: Hội chăm chỉ làm ebook free   Ebook: Đào Tiểu Vũ eBook - www.dtv-ebook.com Giới thiệu: Quán Cơm Nhỏ   Giáo sư đã chạy theo mốt, sống lại rồi!   Chỉ có điều lại trở thành anh thất học…   Anh thất học này tha theo một “cục nợ” đáng yêu muốn chết!   Vì vậy, giáo sư vô cùng hạnh phúc, trái tim đau yếu cũng được phục hồi.   Nhưng có kẻ lại dám tìm tới tận cửa gây chuyện!   Dẫu là cha ruột của cục cưng đi chăng nữa, dám cướp con ta, ta giết!   Giết không được, thì phải làm sao nhỉ?   À, bẻ cong hắn!   Hành trình bẻ cong một nam thẳng của một thẳng nam khác, quả là rực rỡ sắc màu và hương thơm hấp dẫn của… ẩm thực! Mời các bạn đón đọc Quán cơm nhỏ của tác giả Tu Thất.
Liên minh phe thất tình - Lam Tiểu Miết
Tên Ebook: Liên minh phe thất tình (full prc, pdf, epub) Tác giả: Lam Tiểu Miết (Lam Lâm) Thể loại: Lãng mạn, Ngôn tình, Tiểu thuyết, Văn học phương Đông Dịch giả: Lục Hoa Kích thước: 14.5 x 20.5 cm Số trang: 560 Ngày xuất bản: 10-06-2013 Giá bìa: 119.000 ₫ Công ty phát hành: Quảng Văn Nhà xuất bản: NXB Văn Học Chụp pic: cuocdoituoidep Type: Tuyết Anh, Nguyen Thu Phuong, baongoc444, Dang Huong, nag1_n0babi, silverysnow Beta: Hoathanh Nguyễn Làm ebook: Dâu Lê Nguồn: luv-ebook.com Ebook: Đào Tiểu Vũ eBook - www.dtv-ebook.com Ebook Liên minh Phe thất tình Giới thiệu: Một cô gái yêu thầm suốt bao nhiêu năm không có kết quả. Một chàng trai bất ngờ phát hiện ra vị hôn thê của mình đi yêu người khác. Hai kẻ thất tình liên minh lại trên cơ sở hợp tác sếp và nhân viên. Nhưng chuyện “chia uyên rẽ thúy” chưa thành thì oan gia ngõ hẹp đã gắn chặt với nhau như hình với bóng. Bên nhau lâu ngày, tình yêu bén lửa, nhưng hiểu lầm làm tan rã liên minh. Cơ hội “đàm phán” nào khiến họ xích lại gần nhau và nhận ra trái tim mình mình thực sự “lỗi nhịp” khi nghĩ đến nhau? Vậy rút cục, đây là câu chuyện liên minh giữa những kẻ thất tình hay là tình yêu của những “viên nam châm” trái dấu?! Tác phẩm Liên minh phe thất tình đậm chất hài hước xoay quanh câu chuyện “liên minh chia uyên rẽ thúy” của cô thư kí Nhan Miêu và ông chủ trực tiếp quản lí cô Tạ Tử Tu. Trong mắt Nhan Miêu, Tạ Tử Tu chẳng khác gì ông chủ tài phiệt khét tiếng bá đạo, chuyên ức hiếp, an chặn, tìm mọi cách để trừ lương của nhân viên cấp dưới. Còn Nhan Miêu lại tạo người khác cảm giác cô là nô lệ của đồng tiền, cô rất thích tiền, sùng bái đồng tiền, làm gì cũng nghĩ đến có tổn thất về tiền bạc hay không, thậm chí cả việc chi tiêu hàng ngày, mua sắm, ăn uống,… cũng luôn nghĩ đến tiền. Bởi vị lụy tiền nên Tạ Tử Tu luôn đe dọa cô bằng biện phát trừ lương, cắt thưởng – hai điều mà Nhan Miêu sợ nhất. Với những tình tiết hấp dẫn và vô cùng hài hước, “Liên minh phe thất tình” chắc chắn sẽ khiến bạn cười nghiêng ngả! Dưới đây là những cảm nhận mà độc giả của “Liên minh phe thất tình” đã viết: Nam chính trong Liên minh phe thất tình là một vẻ đẹp, một tính cách được xây dựng rất lạ, nhưng ấn tượng và “đủ độ” để khiến cô thư ký trong lòng anh ta “hồn xiêu phách lạc”, say đắm, đê mê.   Độc giả: Viên Viên (DouBan) Đây là một câu chuyện hài hước, vui nhộn giữa một cô nhân viên “hám tiền” và một ông sếp có bộ mặt đẹp trai kiểu “lưu manh”, tính cách kiểu “độc quyền, phát xít”. Khi đọc tác phẩm này, tôi những tưởng mình bị lạc vào một thế giới “tiếu lâm” rất chân thực, hài đấy nhưng không hề sáo rỗng. Bởi bản chất, câu chuyện vẫn là một mối tình đẹp của hai tâm hồn vốn tưởng bị “tình yêu ruồng bỏ” tìm đến với nhau qua tình huống “liên minh” độc đáo.   Độc giả: Dạ vũ (DangDang) Thông tin tác giả:  Lam Tiểu Miết là bút danh khác của Lam Lâm. Cô là một cây bút nổi tiếng trên văn học mạng Trung Quốc đã từng xuất bản 14 tác phẩm tại Đài Loan từ năm 2004 đến nay. Nói về  Lam Tiểu Miết có thể gói gọn trong vài chữ: đơn giản chỉ là một cô gái thích viết tiểu thuyết vì cảm thấy thứ quý giá nhất của con người chính là cảm xúc. Tất cả những câu chuyện cô viết ra đều là tình cảm giữa con người với con người, và cô không tin trên thế giới này cái ác chiếm đa số, dẫu là một người xấu xa nhất cũng ẩn chứa một góc tâm hồn cao đẹp. Các tác phẩm đã xuất bản: Gấu ơi! Giúp Anh Quân Tử Chi Giao Liên Minh Phe Thất Tình Hành trình song song (Tên tạm dịch). Không yêu không hận (Tên tạm dịch). Ước vọng khó nói (Tên tạm dịch). Ngược gió mà đi (Tên tạm dịch). Mời các bạn đón đọc Liên minh phe thất tình của tác giả Lâm Tiểu Mị  
Quân Tử Chi Giao - Lam Lâm
AudioBook Quân Tử Chi Giao Quân Tử Chi Giao trải dài từ những năm sinh viên thời đại học đến khi họ trưởng thành, cưới vợ, sinh con. Và rắc rối bắt đầu kéo đến. Những điều tưởng như là bí mật năm xưa dần dần được tiết lộ. Giữa ân oán tình thù ấy, họ sẽ lựa chọn như thế nào? Không mong được ghi tên trên cùng một tấm thiệp hồng, chỉ mong tên người được khắc lên cùng một tấm mộ bia. Khúc Đồng Thu là một người nhu nhược và khá vô dụng nhưng lại '' Bám được '' Hội trưởng hội học sinh Nhậm Ninh viễn, cậu ta xem hắn như thần tượng mà sùng bái và kính nể, hằng ngày hầu hạ nhưng lại cảm thấy rất vui . Nhậm Ninh Viễn không những giới thiệu bạn gái cho cậu ,mà cả hôn lễ cũng do một tay hắn lo liệu ,luôn giúp đỡ cậu trong cuộc sống mà không cần đền đáp . Đối với người đã 30 tuổi gà trống nuôi con như Khúc Đồng Thu ,niềm hạnh phúc và vinh quang nhất cả đời là kết bạn được với nhân vật hào quang toả sáng này. Nhưng sự thật từ từ bị phơi bày ,vợ của Khúc Đồng Thu yêu một người khác ,cô con gái nuôi 14 năm lại không phải con mình ,sự lừa dối của bạn bè ,phút chốc hiện thực tàn khốc bỏ rơi cậu ,nhưng thật sự làm cậu sụp đỗ hoàn toàn là do người cậu luôn ái mộ ,sùng bái tạo ra … …đã kích không dừng lại ở đó …… Quân Tử Chi Giao là tiểu thuyết hay ,cốt truyện chảy dài từ thời sinh viên đến gần tuổi 40 , là HE ,lúc đầu không có gì đặc sắc càng về sau cốt truyện càng hấp dẫn với diễn biến tình cảm lên xuống .... Mời các bạn đón đọc Quân Tử Chi Giao của tác giả Lam Lâm.  
Hàng Không Bán - Lam Lâm
Tên eBook: Hàng Không Bán (full prc, pdf, epub) Tác giả: Lam Lâm  Thể loại: Đam mỹ, Hiện đại, Văn học phương Đông Công ty phát hành: AMAK Nhà xuất bản: NXB Văn Học Trọng lượng vận chuyển (gram): 380 Kích thước: 13 x 20.5 cm Số trang: 260 Ngày xuất bản: 06-01-  2015 Hình thức: Bìa Mềm Giá bìa:  68.000 ₫ Nguồn: https://www.facebook.com/groups/eb.fun.free   Ebook: Đào Tiểu Vũ eBoo k - www.dtv-ebook.com Giới thiệu: Suốt ba mươi năm, Lâm Hàn sống một cuộc sống đầy tẻ nhạt, lại ôm một mối tình đơn phương vô vọng. Sinh nhật ba mươi tuổi, cậu quyết định bước chân vào quán bar, hòng tìm vui trong chốc lát. Nhưng ai mà biết được, anh chàng xui xẻo này cũng có thể "nhặt" được "vàng". "Hàng" cậu ta "mua" được lần này là một người cực kỳ hoàn hảo - Diệp Tu Thác. Diệp Tu Thác không chỉ mở rộng vòng tay với cậu, săn sóc cậu, dạy cho cậu biết thế nào là ấm áp, thế nào là được yêu thương; mà còn giải thoát cho cậu khỏi sự ám ảnh về cuộc tình đơn phương chỉ biết cho đi mà không chút nào nhận lại. Yêu thương không thể chỉ có hi sinh mà còn cần đền đáp. Mời các bạn đón đọc Hàng không bán của tác giả Lam Lâm.