Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Tiểu Hồ Ly Và Quốc Vương

Mình vẫn luôn thắc mắc một điều: “Phải yêu một người đến thế nào mới đủ để con người ta có thể buông bỏ mọi thứ ?" và sau khi đọc xong "Tiểu hồ ly và quốc vương", có lẽ mình đã tìm ra câu trả lời: chẳng bao giờ là đủ. Không có được tình yêu có lẽ sẽ đau đớn xót xa đến cùng cực nhưng dù vậy, chẳng mấy ai có thể sẵn lòng vì một người mà buông bỏ tất cả phía sau, nhất là đối với một vị vua một lòng vì thiên hạ như A Long. A Long là vua của Long Quốc. Thời thơ ấu, chàng là một Thái tử vô cùng yếu ớt, bệnh tật liên miên. Ngày ấy, khi chàng tưởng mình đã sắp lìa xa cõi đời thì bỗng nhiên, một con cáo trắng xuất hiện, truyền cho chàng viên linh đan, giúp chàng giữ được mạng sống. Con cáo ấy chính là A Ngân.   A Ngân là nàng hồ ly có trái tim mềm như nước, thấy ai gặp khó khăn cũng sẵn sàng ra tay giúp đỡ. Hồ ly có chín mạng, nàng sống mấy nghìn năm mà chưa mất đi mạng nào, ấy vậy mà nàng tiểu hồ ly thanh thuần ấy lại chẳng hề do dự khi chấp nhận vì chàng mà hy sinh mạng đầu tiên. Nhiều năm sau, khi nàng cùng cô sóc A Linh xuống núi dạo chơi, họ gặp lại nhau. Đứa trẻ yếu ớt ngày nào đã trở thành một chàng trai tuấn tú và uy dũng. Ngay cả khi một mình đối mặt với bầy sói, ánh mắt chàng vẫn bình thản lạ thường. Mặc dù vậy, sức người có hạn, một mình chàng làm sao có thể chống chọi với cả một bầy thú dữ? Và rồi khi chàng đang ở ranh giới giữa sự sống và cái chết, A Ngân lại một lần nữa gánh thay chàng một kiếp nạn. Thế nhưng chàng chẳng biết điều đó, cứ đinh ninh rằng người đã cứu mạng mình là Liên Hoa - công chúa Nguyệt Quốc. Từ đó, chàng lập lời thề cả đời sẽ không phụ nàng ta. Một năm sau, A Long và A Ngân gặp lại nhau trong một lần chàng đi du ngoạn. Chàng nhầm tưởng nàng là một thiếu nữ yếu đuối bị hai tên lưu manh chòng ghẹo, liền không ngần ngại vung kiếm bảo vệ nàng. Và kể từ giây phút đó, dung mạo tuấn tú, giọng nói trầm ấm cùng khí chất phi phàm của chàng đã khiến trái tim nàng loạn nhịp. Nàng đã thích chàng sao? Duyên phận kỳ diệu, nàng tình cờ có cơ hội tiến cung phục vụ Quốc Vương. A Ngân chẳng biết vì sao A Long lại căm ghét nàng như thế, nhưng tình yêu vốn dĩ là khờ dại. Dù cho A Long có sỉ nhục nàng, dù cho bao nhiêu sủng hạnh yêu thương của chàng đều chỉ dành cho một mình Liên Hoa công chúa, nàng lại càng thêm ngưỡng mộ người ấy. Đường đường là một bậc đế vương mà sao chàng có thể chung tình đến thế, khiến trái tim nàng càng thêm thổn thức… Đến một ngày, A Long kiên quyết trả lại A Ngân những thứ thuộc về nàng. Chàng đuổi nàng ra khỏi hoàng cung, nói rằng những thứ thuộc về nàng đều khiến chàng khinh ghét, bảo nàng cách chàng càng xa càng tốt. Giây phút đó, trái tim nàng như vỡ tan thành từng mảnh. Chiều hôm ấy, A Ngân rời xa nơi hoàng cung đầy toan tính, rời xa người đàn ông nàng yêu hơn tất cả. Chiều hôm ấy, cổng thành vĩnh viễn khép lại với nàng, chấm dứt một đoạn tình duyên ngắn ngủi mà đầy đau đớn. Những ngày sau đó, người dân Long Quốc truyền tai nhau rằng, Quốc Vương ngày nào cũng đứng trên cổng thành, nhìn về một nơi xa xăm... Vì vẫn lưu luyến trần gian, A Ngân xin bà mình cho mình được sống ở nơi này đến hết kiếp mạng thứ ba để âm thầm nghe ngóng tin tức của chàng. Liên Hoa công chúa lúc này đã trở thành Hoàng hậu, sinh hạ Hoàng tử. Khắp nơi trên Long Quốc, người người nhà nhà đều rộn ràng ăn mừng. Chỉ có A Ngân mỉm cười mà nước mắt lại trào dâng. Có lẽ chàng đang đắm chìm trong hạnh phúc mĩ mãn, chẳng còn nhớ đến người con gái tên A Ngân nữa rồi. Nàng đâu biết rằng ở nơi hoàng cung hoa lệ, có một người ngày ngày bị dày vò bởi nỗi nhớ nhung da diết, để rồi không thể kìm lòng mà bỏ mặc giang sơn bách tính, lên đường đi tìm nàng. Có lẽ những tháng ngày yên bình sống bên nhau như bao đôi vợ chồng bình thường là khoảng thời gian hạnh phúc nhất trong cuộc đời họ. Nhưng hạnh phúc ngắn chẳng tày gang, kiếp nạn lại đổ xuống A Ngân ngay khi A Long phải xuất chinh dẹp loạn. Và lần này nàng đã chẳng thể vượt qua. Hai người họ âu cũng là có duyên mà không phận, chỉ đành thề nguyện kiếp sau… “Ở một góc trong căn nhà gỗ, có hai hàng chữ, được viết đậm bằng máu, bất kể là người hay yêu, chỉ cần bước tới đây là nước mắt lưng tròng: Thiếp là hồ ly nhỏ, nguyện vì chàng mà tới nhân gian Trẫm là vương một nước, nguyện cùng nàng sống trọn kiếp sau.” Khi mới đọc truyện, mình không có cảm tình với nam chính nhưng sau đó ngẫm lại, mình lại thấy chàng đáng thương nhiều hơn đáng trách. Là vua một nước, tưởng như A Long có trong tay tất cả, thế nhưng ngai vàng kia hoá ra lại là một sợi xích ngàn cân trói chặt chân chàng, ngăn chàng đến với người chàng yêu. Chàng ngỡ rằng mình yêu A Hoa, hoá ra đó chỉ là sự biết ơn đơn thuần. Chàng ngỡ ràng mình ghét bỏ, khinh thường A Ngân, nào ngờ đó lại là thứ tình yêu sâu sắc hơn tất cả. Còn về nữ chính, mình không trách nàng đã dại khờ bởi khi yêu, ai mà chẳng có chút mù quáng? Đối với mình, tất cả các truyện của tác giả Lan Rùa đều rất đáng đọc, trong từng lời văn của chị có luôn có sự cuốn hút rất riêng, mặc dù câu từ không quá cầu kì, hoa mỹ. Cách viết giản dị khiến từng chi tiết nhẹ nhàng len lỏi vào tâm trí, khẽ chạm vào trái tim người đọc. Truyện không dài nhưng từng câu chữ làm mình ám ảnh. May mắn là truyện còn có những phân đoạn rất dễ thương, có những đoạn nam chính giở thói nũng nịu rất trẻ con, có những khi lại lưu manh lợi dụng nữ chính, đọc những đoạn này cũng thấy trái tim yếu ớt mong manh của mình được an ủi phần nào :) . Điều duy nhất mình thấy chưa hài lòng là những đoạn ngược nam trong truyện còn hơi ít, tuy nhiên qua đó mình cũng đã thấy được phần nào tâm tư của nam chính. Chúc các bạn nhảy hố vui vẻ <3
_____________ " ": trích từ truyện Review by #Thiên Dung Hoa - fb/ReviewNgonTinh0105 *** Tiếng suối trong vắt, róc rách vui nhộn chảy qua từng khe đá. Trăng cũng lên cao lắm, sáng lắm. Ở khe núi nọ, có con cáo nhỏ xinh, đôi mắt màu tím, long lanh to tròn hơn cả đá Musgravite, đầy mê hoặc, bộ lông trắng muốt, mềm mịn tuyệt đẹp. Nếu gặp con trực tiếp con cáo đó, có lẽ người ta sẽ nghĩ, chắc là họ đang mơ, hoặc đang nhìn ngắm một bức tranh do con người tưởng tượng ra, bởi vì nó, quá hoàn mĩ. Con cáo đó thuộc giống cáo Tiên Tộc, là giống cáo cao quý nhất. Cáo nhỏ ngồi ngay ngắn trên phiến đá cẩm thạch lớn, nó đang tu luyện. Hôm nay đã là ngày thứ hai trăm bảy tư, của năm thứ chín ngàn chín trăm lẻ chín. Chỉ còn gần một trăm ngày nữa, là tròn một ngàn năm, nó sẽ thành công. Con cáo nhỏ hí hửng lắm, nó hăng say rèn luyện. -"A Ngân, A Ngân..." Tiếng gọi từ đằng xa, A Ngân mở mắt, là A Linh tỷ tỷ, tỷ ấy là loài sóc quý, A Linh tu được hai ngàn năm, nhưng tỷ ấy không giống nó, để được thành tinh, A Linh phải ăn thịt người. -"A Ngân, đi chơi đi..." -"A Linh ơi muội phải tu luyện...muội còn ít ngày nữa thôi, rồi chúng ta tha hồ đi chơi..." A Linh bất mãn nói. -"Chẳng phải chín trăm chín chín năm là hóa phép thành người được rồi hay sao?" -"Nhưng bà nói phải đủ một ngàn năm thì thân thể mới khỏe mạnh, nếu đi bây giờ sẽ rất nguy hiểm..." A Ngân phân vân. -"A Ngân ơi là A Ngân, bà A Ngân cẩn thận quá đó, không nguy hiểm gì cả đâu, A Linh sẽ bảo vệ A Ngân, hôm nay Nguyệt quốc mở lễ hội pháo hoa, mười năm mới có một lần, A Ngân không đi thì phí lắm..." A Linh tiếp tục khơi gợi. -"Có đồ ăn ngon lắm, A Ngân ăn bao giờ chưa? Có thịt cừu, thịt lợn nhé, có cả bánh trung thu nhân lạp xưởng..." -"Muội ăn chay mà A Linh!" -"Ừ, còn có múa rối đó, còn có rất nhiều công tử đẹp trai, đi cùng A Linh đi, không có A Ngân mất vui...năn nỉ đấy...đi về luyện tiếp, chỉ một đêm thôi mà..." -"Bà A Ngân đi công chuyện rồi mà...đi đi...bà không biết đâu..." A Linh lèo nhèo mãi, A Ngân đành tặc lưỡi rời phiến đá cẩm thạch, để ngón trỏ lên trán, dịu dàng xoay người. Trong chốc lát, cả khu rừng bừng sáng. Chẳng thấy con cáo trắng nào nữa, chỉ thấy một tiên nữ thướt tha xuất hiện. -"A Ngân, A Ngân đẹp quá!" A Linh thốt lên, đây là lần đầu tiên A Ngân dùng phép thuật, trước đây nó cứ định để tới một ngàn năm cơ, nó tiến tới dòng suối gần đó, tự ngắm mình, rồi lại đỏ bừng thẹn thùng. -"Bà cũng nói A Ngân sẽ đẹp..." A Linh cũng biến thành một thiếu nữ, hai người vui vẻ dắt nhau đi chơi. Quang cảnh dưới núi thật là thích, A Ngân trợn tròn mắt hết lần này tới lần khác. Một lát, A Linh mới sực nhớ ra hai người không có quần áo mặc, nó đành nhanh nhẹn biến thành sóc nhỏ, chui vào tiểu kĩ viện gần đó, trộm hai bộ đồ. Hai tỷ muội háo hức lắm, lần đầu tiên A Ngân nhìn thấy đường phố, thấy con người, thấy xe ngựa, cái gì cũng mới mẻ cả. -"A Ngân thích không?" -"Thích lắm A Linh ạ! Cảm ơn tỷ..." -"Nhanh lên, sẽ bắn pháo hoa đó!" -"Dạ..." Những ánh mắt ngưỡng mộ nhìn theo bước chân của hai cô gái, họ đẹp quá, chưa bao giờ thấy ai đẹp như họ. Mời các bạn đón đọc Tiểu Hồ Ly Và Quốc Vương của tác giả Lan Rùa.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Không Kịp Nói Yêu Em tiền truyện: Sương Mù Vây Thành - Phỉ Ngã Tư Tồn
Tiền truyện của Không kịp nói yêu em. Phỉ Ngã Tư Tồn dẫn đầu của các bộ tiểu thuyết Chiến ái, gặt hái một cách chấn động thành công Yêu hận tình thù tuyệt diễm kinh tế không ngừng nối tiếp Giết em cướp vợ, quân phiệt hỗn chiến Một câu chuyện tình yêu trong sáng ẩn sau những quyền mưu kinh thế, quốc hận gia cừu *** Văn án Gặp gỡ tình cờ Anh hùng mỹ nhân, khói lửa loạn thế, giang sơn như họa 3000 dặm Một thời hào kiệt, trải qua tình thù của gia quốc, quay đầu lại một lần nữa, bóng đêm đã tràn ngập Một nữ sinh bị kiềm cố trong danh phận Tam thiếu phu nhân Một người thuộc anh em nhà họ Dịch vì tranh đoạt địa vị mà tàn sát lẫn nhau Một lưu học sinh Trung quốc đang học trong trường sĩ quan lục quân Nhật Bản Một cô gái phong trần xinh đẹp nhưng lạnh lùng Đại quân phiệt cắt cứ một phương ... Một câu chuyện bao gồm đuổi bắt và cứu viện bình thường, lại có thể đem toàn bộ bọn họ kết nối lại cùng nhau Bọn họ ai cũng mang trong mình những mục đích không giống nhau, lại gom lại ở cùng với nhau Người biết che giấu ở dưới 'lớp mặt nạ', cất giấu dục vọng cùng thân phận chân thực không thể cho bất kì ai biết Trộm cắp, ám sát, hiếp bức, tất cả các thủ đoạn, ở sau nó chính là thế lực khắp nơi, tựa như một trận đấu cờ không tin tưởng đối phương, chính là sự tranh đoạt tài phú lợi ích. Mà âm mưu to lớn kia tựa như một cái lưới, từ lâu một cách lặng lẽ âm thầm mà thiết lập chung quanh bọn họ Ở thời đại mà sương mù vây quanh các tường thành, trước mặt quyền thế giang sơn, liệu có còn tồn tại phần tình cảm yêu thương nhỏ bé nào? ~~~ Mai_kari ~~~ Truyện này nó ngắn lắm luôn, cỡ 26 chương chính văn + 1 cái phiên ngoại à. Đoán thử xem trong cái đống nhân vật trên bạn Nam đóng vai nào nè ~~~ Tần Tang là nữ chính Dịch Liên Khải là nam chính Hai người họ là vợ chồng, nhưng cái CP vợ chồng này nó ngược dã man rợ >~
Thứ Nữ Sủng Phi - Nhất Tiểu Bình Cái
Truyện Thứ Nữ Sủng Phi của tác giả Nhất Tiểu Bình Cái. Là một tác phẩm rất hay được rất nhiều bạn đọc yêu thích, thuộc thể loại xuyên không. Câu chuyện nói về cuộc sống trong hoàng cung. Tác giả rất thành công khi viết về thể loại truyện này! Hiện truyện đã full và có file prc dành cho thiết bị di dộng. Nội dung truyện xoay quanh Phong Thành Vũ và Lý Viên. Mỗi người mỗi tài năng, mỗi hoàn cảnh khác nhau. Phong Thành Vũ: mục tiêu sống chính là  trở thành “Thiên cổ minh quân”, tất cả tính cách cùng tố chất đặc biệt đếu phù hợp là một vị hoàng đế tốt, nhưng mà ngồi trên ngôi vị. *** Đây là bộ truyện tôi đọc lại nhiều nhất trong suốt 8 năm đọc ngôn tình. Những lúc mệt mỏi hay tư tưởng có chút không thông lại mang ra đọc. Không phải vì nó quá xuất sắc, mà bởi nó nhẹ nhàng, thanh mát như chén chè sen đường phèn giải nhiệt mùa hè. Phong Thành Vũ là một vị vua tốt, lý tưởng của đời hắn là trở thành đấng minh quân lưu danh sử sách. Thế nhưng rất phiền não, rất đau lòng là hắn không có con trai. Lý Viên, thứ nữ trong nhà họ hàng xa của Lý Thông phán ngũ phẩm Ung Châu, bởi vì dịu ngoan mà được mẹ cả chọn đi cùng đích tỷ vào cung làm tú nữ. Ấn tượng ban đầu của Lý Viên với Phong Thành Vũ rất tệ. Nàng nói với Cẩm Tú rằng: “Ta hiện tại không phải giống như là cây chuối tây bị mưa đánh hay đóa hoa bị gió thổi tàn sao?” sau lần đầu thị tẩm. Nàng chán ghét hắn thô bạo, nàng ngại hắn... khụ khụ... kỹ thuật không tốt ????????. Với Phong Thành Vũ, Lý Viên có bộ dạng châu tròn ngọc sáng, hơi giống con mèo nhỏ ngày trước hắn từng nuôi, làn da nàng lại vô cùng mịn màng nên hắn có vài phần yêu thích. Chỉ vậy mà thôi. Nhưng rồi hắn lại để ý nàng lúc nào không hay. Có lẽ là lúc nàng niệm ra kinh người bài thơ nàng "sáng tác" trong vườn đào khiến hắn phải thốt lên: "Lý Dung hoa thật tài tình." Thơ rằng: "Nhất phiến nhị phiến tam phiến tứ phiến Ngũ phiến lục phiến thất phiến bát phiến Cửu phiến thập phiến thập nhất phiến Thập nhị phiến thập tam phiến thập tứ phiến Thập ngũ phiến thập lục phiến thập thất phiến ...Rất nhiều rất nhiều rất nhiều phiến." (trình độ cao siêu chẳng cần dịch nghĩa ????????) Hay lúc nàng trèo cây liễu xem trứng chim tước rồi lại không dám chạm vào vì sợ dính hơi người, chim mẹ sẽ thả nó từ trên cây xuống. Lại vì lưu một chút "kỷ niệm" mà bẻ cành liễu, tưởng tượng mình là nữ hiệp giang hồ ra đủ loại tuyệt thế võ công, để rồi chiêu kết thúc quất hẳn một roi lên mặt hoàng đế bệ hạ. Ấy vậy mà Phong Thành Vũ chỉ cấm túc nàng một tháng. Lý Viên từ chỗ ghét hắn háo sắc, hận hắn làm đau nàng, lại suýt nữa bóp chết nàng; nhưng rồi nàng nhận ra, ở cái thời đại nam tôn nữ ti này, thì Phong Thành Vũ đã đối tốt với nàng lắm rồi. Ngôi vị hoàng đế của Phong Thành Vũ nhìn như chắc chắn nhưng lại căn cơ không vững. Thái hậu và nhà mẹ đẻ của bà luôn rình rập ngôi vị kia. Phong Thành Vũ trúng ám toán, Lý Viên nhắm mắt làm liều cứu hắn một mạng. Hắn ôm nàng hứa hẹn: "Chỉ cần ngươi không thay đổi, trẫm chắc chắn sẽ bảo hộ ngươi chu toàn cả đời." Đối với một đế vương như hắn, cả đời là trịnh trọng cỡ nào kia chứ? Điều tôi thích ở nam chính Phong Thành Vũ là ý chí kiên định của hắn, kiên định làm vị vua tốt, kiên định dẹp ngoại thích, kiên định bảo vệ Lý Viên và kiên định làm người cha tốt. Hắn là người thông minh, lại để ý một nữ nhân với hai chữ thông minh cả đời không có duyên phận ????????. Nữ chính Lý Viên với tính cách đôi chút vụng về lại làm hắn thoải mái dễ chịu. Khi hắn luẩn quẩn trong lòng, nàng dùng phương pháp có chút ngốc của nàng vỗ về, an ủi hắn... Có người nói với tôi rằng, cái tên là một phần con người, tên "Viên" sẽ viên mãn, tròn trịa. Vậy nên, khi đọc cái tên Lý Viên, tôi nghĩ nàng sẽ có được hạnh phúc. Thật vậy, cuộc đời nàng sau khi gặp Phong Thành Vũ, tuy có đôi chút khó khăn nhưng bên cạnh luôn có người chống đỡ giúp nàng. Tâm tính Lý Viên lương thiện, bình thản, không xa cầu cũng không cố gắng tranh giành điều gì. Nàng biết điểm mấu chốt của Phong Thành Vũ, không tò mò về chuyện của hắn nếu hắn không muốn cho nàng biết và biết cách nương tựa vào Phong Thành Vũ để bảo vệ nhưng đứa trẻ của họ. Nghe thì có vẻ Lý Viên không sắc sảo nhưng nàng cũng rất có lý tưởng nha: "Lý Viên ôm lấy cánh tay Phong Thành Vũ, nhìn hắn một chút, lại ngắm trăng sáng. Nàng đột nhiên nói: “Thật ra thì thần thiếp cũng có mục tiêu tương lai của mình!” Phong Thành Vũ chân mày chau lên, cười nói: “Nga?” Lý Viên nhìn vẻ mặt hắn bộ dạng không tin, dùng sức hừ một tiếng, nói: “Đầu tiên, thần thiếp phải cố gắng giảm cân, thề phải trở thành một mỹ nhân siêu cấp thon thả”.  Phong Thành Vũ không tự chủ đè lên phần lưng phấn nộn của nàng, nghĩ đến châu viên ngọc nhuận ôm thoải mái như thế này! Giảm cái gì mà giảm. Lý Viên mới bất kể đến trong lòng hắn nghĩ gì, nàng vui vẻ nói tiếp: “Tiếp theo, thần thiếp sẽ nuôi dưỡng Châu Châu cùng Hi nhi thật tốt, tuyệt đối sẽ đem bọn chúng giáo dục trở thành hảo hài tử!”  Phong Thành Vũ trong lòng thầm nghĩ: "Xem ra kế hoạch bồi dưỡng Hi nhi làm thái tử trẫm phải thực hiện sớm a! Về phần Châu Châu, ân! Trở lại phải nhớ dặn dò mama giáo dưỡng vạn lần không thểm để cho đứa bé kia trở nên “ngốc” giống mẹ nàng vậy." “Mục tiêu cuối cùng là” Lý Viên xoay đầu lại nhìn Phong Thành Vũ, gương mặt hồng hồng nói: “Thần thiếp muốn cùng hoàng thượng yêu thương nhau suốt đời”. Nhìn bộ dạng sửng sốt của Phong Thành Vũ, Lý Viên ngốc nghếch bật cười." Khép lại câu chuyện, tôi tự nhiên nghĩ: phụ nữ ngốc một chút, yếu ớt một chút, dựa dẫm và tin tưởng một chút cũng hay; đàn ông chỉ bảo bọc, chăm sóc cho người phụ nữ của họ khi họ cảm thấy đối phương cần họ; những người phụ nữ quá mạnh mẽ thường dễ vô tình bị làm tổn thương. Nhưng dù cho bạn chọn cách sống thế nào, thì hãy cố gắng sống sao cho thoải mái nhất và hãy nuông chiều bản thân thêm một chút nữa. Cuối cùng rồi cũng có người vì bạn mà nguyện làm tất cả ❤ À, truyện có chút thịt vụn, thời buổi toàn cơm chay thế này, các bạn dùng tạm ???????? __________ " ": trích dẫn từ truyện Review by #Viên_Viên Dung Hoa Bìa: #Tơ Chiêu Nghi *** Mới đầu nàng chỉ là một cung nữ hèn mọn trong Tử Cấm thành vô cùng to lớn này. ”Tố Nhi!” Quản Thanh cô cô lông mày vén cao cao lên, vẻ mặt không nhịn được nói: “Ngươi làm biếng cái gì đây! Nếu là làm trễ nải việc Giản tần nương nương giao phó, xem ta trị ngươi như thế nào!” “Thật xin lỗi, cô cô, để Tố nhi đi làm!” Vương Tố Nhi lảo đảo đứng lên, cho dù trong bụng truyền đến cơn đau như cắt như đau bụng sinh, trên mặt nàng vẫn như cũ lộ ra nụ cười mềm mại. Giản tần nương nương nay là tân sủng của bệ hạ, chỉ nhờ một điệu “bách hoa kinh hồng” mà làm chấn động thánh tâm. Trong hậu cung người người đều chỉ biết trên nâng dưới đạp, hôm nay nàng danh tiếng đang thịnh, tất nhiên muốn cái gì được cái đó. Cho dù là một yêu cầu nhìn có vẻ vô cùng hoang đường, thì các nô tài phía dưới cũng phải vắt hết óc mà suy nghĩ. Giống như nước rửa mặt mỗi ngày của nàng đều phải là sương lưu lại trên bách hoa buổi sáng sớm. Cầm lấy chiếc bình sứ cao ba tấc, Vương Tố Nhi cùng những người khác hướng ngự hoa viên đi tới. Lúc này sắc trời mới vừa trở sáng, trong không khí vừa âm vừa lạnh, bụng nàng đau càng thêm lợi hại! Nhìn chung quanh những người khác đã bắt đầu đi hứng sương mai, Vương Tố Nhi bụng đau không chịu được, liền gắt gao che bụng tìm một cái góc nhỏ ngồi xuống. ... Mời các bạn đón đọc Thứ Nữ Sủng Phi của tác giả Nhất Tiểu Bình Cái.
Nghê Thường Thiết Y - Thanh Ca Nhất Mảnh
Tôi mang theo lời nguyền trở về thời dân quốc năm ấy…vô tình viết lên câu chuyện cùng thiết huyết quân  phiệt Lâu Thiếu Bạch… Hờ hờ cái văn án truyện này nó ngắn ngủn thế thôi =)) Truyện này tóm tắt như sau: Nữ chính tên Tiêu Dao sống ở thế kỉ 21, là một bác sĩ, tính cách mạnh mẽ, thông minh, không sợ trời không sợ đất *ặc nói quá =))*. Tổ tiên cô gần một trăm năm trước do đánh cắp một miếng ngọc phỉ thúy mà phải chịu lời nguyền (trong đó có cô). Sau khi mẹ cô chết, cô tình cờ bị xuyên qua thời dân quốc năm 1925, bị gả cho nam chính  và bắt đầu tìm cách thay đổi vận mệnh của mình. Nam chính tên Lâu Thiếu Bạch, là thiếu tướng trong quân đội Nhật, là một người đàn ông thâm trầm, khôn ngoan, bá đạo và cũng rất si tình. Anh đang tìm kiếm nửa tấm bản đồ còn lại để tìm đến kho báu,  nhưng cuối cùng anh sẽ chọn Tiêu Dao mà buông tha cho kho báu hay sao đây??? ( đọc giả *ném dép* biết rồi con hỏi!!!!, Panda *mặt hớn hở* hí hí em gom dép đi bán ^^) Giải thích một tí về tên truyện nhé (theo như ta hiểu thôi ^^) Ta nghĩ tác giả đặt tên truyện theo một điển tích, nói về một vũ khúc tên “Nghê Thường Vũ Y” có từ thời Đường Minh Hoàng. “Nghê” là cầu vồng. Tiếng miền Nam gọi là cái mống, do ánh nắng xuyên qua hơi nước trong mây nên phân thành bảy màu. Sách Tàu ngày xưa chỉ nhận có năm màu. “Thường” là xiêm, để che phần hạ thân của người. “Nghê Thường” có nghĩa là xiêm cắt bằng năm màu. “Vũ y” là áo dệt bằng lông chim. Hay có nghĩa là kiểu áo theo hình cách chim. “Nghê Thường vũ y”, ta có thể cho đó là những vũ nữ mặc áo theo hình cánh chim, còn quần thì bằng lụa phất phới ngũ sắc. Tác giả chắc là theo đó mà đặt tên cho truyện, “thiết y” là tấm áo bằng sắt, tựa đề truyện muốn nhấn mạnh không chỉ vẻ đẹp bề ngoài mà còn tôn vinh vẻ đẹp từ trong tâm hồn của người phụ nữ, mà nổi bật là tính cách mạnh mẽ, kiên cường và độc lập của họ.  *** Xảy ra chuyện gì…” Tôi nhắm mắt, hồi tưởng lại tình cảnh lúc đó: cơ thể tôi khó chịu như muốn nứt ra, khối phỉ thúy trên đàn tế bỗng nhiên phát sáng rực rỡ, sau đó tôi mất đi ý thức. “Ăn cháo đi, bụng nhất định đã rất đói rồi.” Lâu Thiếu Bạch không trả lời, chỉ nâng sau lưng vịn tôi ngồi dậy, trên tay bưng một bát cháo, thổi một muỗng, đưa đến bên miệng tôi. Tôi xác thực cảm thấy rất đói bụng, ăn vài miếng, đột nhiên cảm thấy không ổn, đưa tay lên sờ ngực, không thấy khối phỉ thúy. “Phỉ Thúy?” Tôi biến sắc. “Tiêu Dao, bây giờ anh tin, trên đời này, có một số việc xác thực không phải con người có thể hiểu được.” Anh nhìn tôi, chậm rãi nói, “Khối phỉ thúy vẫn còn trên ngực em, nhưng mà…” Anh ngừng lại. Tôi đưa tay sờ, chỗ đó vẫn trống trơn, cũng không có dấu vết lồi ra. “Em tự nhìn xuống, sẽ hiểu…” ... Mời các bạn đón đọc Nghê Thường Thiết Y của tác giả Thanh Ca Nhất Mảnh.
Cục Cưng Yêu Quý Nhất Của Boss - Lại Ly Hôn
Tất cả đêu biết rõ một điều, tại giới quyền quý ở kinh thành cô chính là yêu nghiệt tuyệt đối không được phép đụng vào. Cô là thần, là tiên nhưng cũng là phật là ma quỷ. Cô chính là đại biểu cho tội ác, cho sự xa đọa, là thuốc độc mà giới đàn ông không có cách nào bỏ nổi, là người mà tất cả phụ nữ đều căm hận muốn phá hủy. Đặc sắc một:  Tại buổi hôn lễ trong một khách sạn lớn nào đó, tân khách được mời đến dự trong hội trường rất đông. Chú rể cô dâu đang đứng ở trước mặt người chủ hôn. Người chủ hôn hỏi chú rể: "Tiên sinh Lương Kinh Đào, ngài có đồng ý lấy tiểu thư Tiêu Cửu Cửu làm vợ không?" Trong sự chờ mong của rất nhiều tân khách lẫn sự ngượng ngùng của cô dâu, mọi người nghe thấy chú rể nói ra một câu nghe lạnh như băng: "Tôi không đồng ý!" Sau một khắc, trên màn hình lớn của hiện trường hôn lễ, hiện ra hình ảnh cô dâu đang cùng một người đàn ông nào đó dây dưa cùng một chỗ... Nhưng cô dâu chỉ thẫn thờ nhìn một màn này, mặc kệ cho thể xác và tinh thần của chính mình bị tổn thương, nhìn mình bị thân bại danh liệt. Cái trò chơi này, cô đã sớm biết trước kết quả sẽ như thế nào rồi, chỉ là cô không cam lòng mà thôi. Hôm nay, sự việc đã đến nước này, anh lại thật sự có thể nhẫn tâm đối xử với cô như thế. Nếu đã vậy, cô sẽ khiến cho anh bị đau hơn! Đặc sắc hai: Ở cửa phòng khoa phụ sản của một bệnh viện nào đó. Cô dâu bị hủy hôn Tiêu Cửu Cửu lại không hẹn mà lại gặp kẻ bạc tình Lương Kinh Đào một lần nữa. Lương Kinh Đào nhìn cô đi ra từ trong phòng bệnh nhân lưu sau phẫu thuật đi ra, vẻ mặt tái nhợt. Anh vọt tới trước mặt cô, dùng sức túm lấy tay của cô, giọng nói nghe đầy run rẩy, hỏi cô: "Cửu Cửu, cô tới nơi này để làm gì vậy?" Gương mặt của Tiêu Cửu Cửu tái nhợt nhưng vẫn rất tuyệt mỹ. Vẻ mặt của cô lộ rõ sự suy yếu nhưng vẫn nở một nụ cười tươi rói mang đầy sự châm chọc: "Giống như trong lòng anh đã nghĩ thôi, tôi tới đây là để xoá sạch nghiệp chướng trong bụng của mình. Lương Kinh Đào, anh cũng nên cảm thấy mình đã được thỏa mãn rồi. Tôi đã mang hai mạng người mà tôi yêu quý nhất, là anh trai của mình và đứa bé này, đến để trả lại hai cái đùi cho chị gái anh, đủ vốn rồi chứ nhỉ? Bây giờ chắc hẳn là anh cảm thấy rất vui sướng có phải không?" Nhìn thân hình của Lương Kinh Đào lung lay như sắp đổ, nhìn thấy trong ánh mắt của anh lúc này vừa có nỗi sợ hãi, vừa có sự đau đớn vừa đầy vẻ hối hận, Tiêu Cửu Cửu không buồn nhìn lại anh thêm một lần nào nữa, rúc thân thể đầy mệt mỏi của mình vào trong lồng ngực đầy nhân hậu và ấm áp của một người khác đang chờ đợi cô: "Chúng ta đi thôi!" Người nọ nhìn thoáng qua Lương Kinh Đào vẻ đầy mỉa mai, xoay người khom lưng đưa tay ôm ngang người cô lên, siết chặt vào trong lòng của mình, hôn cô một cái tràn đầy vẻ cưng chiều: "Chúng ta về nhà thôi!" "Cửu Cửu..." Sau lưng cô vang lên một tiếng gọi cảm giác như ruột gan bị xé đứt ra từng khúc... Nhưng rốt cuộc cũng không thể gọi trở về được những tình cảm chân thành mà cô đã từng trao cho anh... Đặc sắc ba Những người tham dự cuộc so tài đến từ rất nhiều quốc gia. Họ đều kinh ngạc khi nhìn thấy một cặp mẹ con phối hợp với nhau, mẹ đúng là một nữ thần y đẹp nghiêng nước nghiêng thành, con đúng là một tiểu thần đồng thiên tài đáng yêu trong giới y học. Giữa bọn họ có sự cực kỳ ăn ý, chỉ thoáng cái đã “giết chết” ngay lập tức toàn trường đấu! Cuối cùng, cặp mẹ con đã PK toàn trường đấu và toàn thắng! Danh tiếng vang lừng quốc tế! Một lần lộ mặt một lần vang danh! Tiêu Cửu Cửu trở lại hậu trường, cô vừa mới thay chiếc áo khoác trắng ra, tiểu bảo bối đã liền chạy tới nói với cô, "Mẹ, bên ngoài có hai người đàn ông, cả hai người đều nhận là cha của con, bọn họ đã đánh nhau đến tận đây rồi! Làm sao bây giờ? Mẹ có muốn đi xem náo nhiệt một chút hay không?" Tiêu Cửu Cửu chọc nhẹ một cái vào gương mặt của tiểu Tuấn đang bày ra cái vẻ vui sướng khi nhìn thấy người gặp họa: "Đồ trứng thối nhóc con này, ngay đến cha của mình là ai mà cũng không nhận ra được hả?" *** Khi Diệp Tú Trinh nghe thấy được điều bí mật từ trong miệng của những người đàn ông ở trong phòng kia, biết được chuyện Tiêu Cẩn Chi và Tiêu Cửu Cửu sắp kết hôn, rồi tiếp đó, thậm chí ngay cả thiệp mời dự lễ kết hôn cũng đã được phát đi, thì Diệp Tú Trinh bị chọc giận, cả người tưởng chừng như sắp bị nổ tung. Lúc này, bà đã cảm nhận được vị trí của mình trong nhà đã bị uy hiếp thật sâu sắc. Bà cảm thấy lời nói của mình ở trong nhà họ Tiêu, hiện giờ hoàn toàn không còn chút giá trị gì nữa rồi. Hôm nay cái loại tiểu hồ ly tinh kia còn chưa bước chân vào đến cửa nhà họ Tiêu này, Dieenndkdan/leeequhydonnn vậy mà cô ta cũng đã thành công làm cho chồng và con trai của bà, coi bà giống như một người bỏ đi. Thậm chí, ngay cả chuyện hôn nhân đại sự của con trai bà, hai cha con bọn họ cũng hùa với nhau để dối gạt bà, không muốn để cho bà biết như thế. Nếu như bà để cho loại tiểu hồ ly tinh kia thành công bước vào cửa chính của nhà họ Tiêu, vậy thì về sau này, không biết cha con bọn họ sẽ còn đối xử với bà đến như thế nào nữa. Càng nghĩ Diệp Tú Trinh lại càng thấy giận dữ, càng cảm thấy bực bội, bà có cảm giác cơn oán giận cứ cuồn cuộn xoắn xuýt lại ở trong lòng bà. Nó giống như một con thú nhỏ đang lên cơn điên cuồng, cứ nhảy nhót loạn xạ, làm cho cả người bà bị lâm vào trong trạng thái bối rối và cáu kỉnh, nhưng lại không tìm được nơi để phát tiết ra. Nếu như không thể phát tiết toàn bộ sự oán giận vẫn đang cuộn trào trong lòng ra ngoài, thì hàng ngày bà sẽ cảm thấy ăn không thấy ngon, ngủ không được yên, đứng ngồi không yên, đầu óc không thể nào bình tâm được. Con bé Tiêu Cửu Cửu kia đã trở thành cái gai ở trong mắt của bà, đâm sâu vào tận trong da thịt, không loại bỏ thì không được! Diệp Tú Trinh giống như con thú đang bị vây hãm, suốt một buổi sáng cứ đi đi lại lại ở trong phòng. Sau cùng bà khẽ nghiến răng lại, quyết định sẽ đi tìm người người đàn ông kia nhờ giúp một tay. Bà lấy điện thoại di động ra bấm một dãy số, sau khi điện thoại được tiếp thông, Diệp Tú Trinh dùng giọng điệu rất kiên trì, nói với người đầu dây bên kia một câu, "Tôi có việc gấp, nhất định phải gặp mặt ông một lần." Giọng nói của đối phương cũng mang đậm vẻ cực kỳ không nhẫn nại được: "Bà có chuyện gì mà không thể nói ở trong điện thoại?" ... Mời các bạn đón đọc Cục Cưng Yêu Quý Nhất Của Boss của tác giả Lại Ly Hôn.