Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Đường Về - Mặc Bảo Phi Bảo

Lúc gặp lại tình đầu là vào tám, chín năm sau, tôi đứng ở trạm xăng, thấy anh bước ra từ siêu thị. Tôi nhìn anh không dám tin, thử hỏi, anh có còn nhớ em là ai không. Tay anh cầm chai nước suối, nhìn tôi rồi bình tĩnh trả lời, nhớ, dù có hóa thành tro tôi cũng sẽ nhớ em. Có một câu hát như vầy: “Hẹn ước kiếp này, thiếu nhau một lần gặp lại, từ nay về sau, vết thương không thể lành lặn như lúc đầu”. *** Ngày đó cũng không phải vô tình gặp gỡ, hôm ấy là buổi họp bạn học thời cấp hai. Quy Hiểu nghe bạn cũ Bạch Đào nhắc tới tên anh, nói anh đang ở tạm trạm xăng đó cách không xa, sau khi nghe thấy cái tên này, lòng cô lại bắt đầu dậy sóng, không quan tâm tới bất cứ điều gì nữa, cô nói mình cũng muốn gặp “bạn cũ”… Bạn học kia cũng không nghĩ nhiều, lái xe chở cô đi. Đoạn đường chỉ năm phút đồng hồ lại lâu như thế kỉ. Xe của Bạch Đào còn chưa phanh lại, cô đã vội vã nhảy khỏi ghế sau xe, lo lắng nhìn quanh. Ánh mắt hoang mang… Mãi đến khi nhìn thấy anh mặc áo sơ mi trắng và quần soóc thể thao bằng kaki màu sóng vai cùng mấy người bạn cũng trong trang phục tương tự đi tới, cô như thể mộng du, nghênh đón… Rồi đến khi anh nói câu kia. Quy Hiểu cứng người, xoa xoa cánh tay phải, không nói gì. Bạch Đào vờ ngốc, có chuyện gì à? Nợ tình hả? Nhìn mặt anh Thần vẫn khá bình thản, không giống như có khoản nợ tình gì quá khắc cốt ghi tâm, có lẽ chỉ là một câu nói đùa thôi. Nhưng hai người trong cuộc lại không hề cười với nhau? Rốt cuộc thật giả thế nào, người ngoài như Bạch Đào cũng không thể nào hiểu được, dù sao cũng lăn lộn ở xã hội lâu rồi, khả năng hòa giải đương nhiên là có: “Anh Thần, sao anh cứ ở chỗ trạm xăng mãi thế, có việc à?” Lộ Viêm Thần đưa tay vỗ gáy Bạch Đào: “Trạm xăng này thì có việc gì chứ. Tối nói anh cậu sang tìm anh”. Bạch Đào thở một hơi: “Anh của em đang ở Lão Câu, hai ngày nữa rồi gọi anh ấy tới”. “Thế thì xong, hai ngày nữa anh về Nội Mông rồi”. Nói xong, anh mở nắp bình, uống hết hai phần chai. Quy Hiểu thoáng thoáng nghe được hai từ này thì tỉnh hẳn, lần này đi có lẽ hơn nửa đời người cũng không gặp lại. Vì thế cô mặt dày mày dạn nhìn anh, nhìn cẩn thận yết hầu dao động lên xuống khi uống nước. Dường như không hề thay đổi. Đôi đồng tử lớn hơn so với người bình thường, cộng thêm khóe mắt nhếch lên, khuôn mặt gầy gầy, mặc chiếc áo sơ mi đồng phục lộ ra cần cổ cong cong, một vẻ ngoài đường hoàng ngang ngược. Đường cong khóe miệng cũng rất dịu dàng, giống như thể đang cười… Bây giờ cũng thế. Từ lần đầu tiên biết anh năm mười ba tuổi, có người hỏi Quy Hiểu, cậu thích một nam sinh thế nào? Cô có thể trả lời được ngay: “Ánh mắt phài thế này thế này…”, giống như đã khắc sâu trong tiềm thức, cô vẫn nghĩ, một người con trai tuấn tú thì ánh mắt phải đẹp, qua mười, hai mươi, ba mươi, bốn mươi năm nữa, nhận định này vẫn thế. Bạch Đào vốn định đưa Quy Hiểu đến gặp “bạn cũ”, không ngờ họ lại gặp người này, cho nên cũng kéo Lộ Viêm Thần đi theo, thỉnh thoảng còn trò chuyện đôi câu. Lộ Viêm Thần cũng ngẫu nhiên đáp lời. Cách nói của anh rất rõ ràng, có thể giảm thì giảm bớt. Rất nhanh, có hai chiếc xe việt dã quân dụng lái tới, dừng lại cách mấy người rất gần. Giữa trời nắng chang chang, khói xe nhả ra khét lẹt mà khó ngửi, hun đến mức người ta muốn tránh hết đi. Người trên ghế lái gọi anh lên xe, Lộ Viêm Thần vỗ vào lưng Bạch Đào: “Đi đi”. Anh nhảy lên ghế phụ xe jeep, mấy người kia cũng lần lượt lên theo, từ đầu tới cuối, anh không quay lại nhìn cô. Hai chiếc xe jeep rời khỏi trạm xăng, lưng Bạch Đào cũng ướt đẫm hết cả, cậu thấp giọng hỏi: “Cậu với anh Thần có chuyện gì à?” Quy Hiểu lắc đầu. Buổi tối, cô ở nhà dì Hai, người như mất tim mất phổi, đứng ngồi không yên. Hơn mười giờ, cô cầm lấy điện thoại, gọi sang nhà họ Hoàng. “Cậu gặp anh họ mình rồi à?” Hoàng Đình nghe mấy câu cô kể lúc chiều thì thất thanh hét lên: “Mẹ mình cũng không biết anh ấy về, sao cậu gặp được?” Hoàng Đình quá phấn khích, đứa con bị đánh thức thì giật mình khóc oang oang. “Cậu đợi chút nhé, mình đi dỗ thằng nhóc này đã”. Cô ấy đặt ống nghe xuống, cả buổi mới quay trở lại, “Mình không biết phải nói với cậu thế nào, Quy Hiểu, cậu còn tìm anh ấy làm gì? Lúc trước anh ấy xin cậu làm hòa bao nhiều lần, cậu quên rồi à? Cậu có biết cậu ác lắm không? Vất vả lắm anh ấy mới về được một chuyến, muốn gặp mặt cậu một lần cậu cũng không chịu. Quy Hiểu… Aiz, Quy Hiểu, cậu tìm anh ấy làm gì đây?” Đêm đó, Hoàng Đình vẫn đưa cho cô một dãy số điện thoại. Dãy số này được lưu vào danh bạ, tránh khi bình thường chạm tới, cô lưu lại bằng tên ZZZ, như thế nó sẽ chuyển xuống cuối cùng, nhưng thực ra cô chỉ nhìn qua đã nhớ. Bịt tai trộm chuông cũng là như vậy. Hai năm sau. Quy Hiểu ngồi trong phòng nghỉ đơn sơ của trạm xăng, kính thủy tinh phủ đầy hơi nước, bên ngoài, tuyết rơi nhiều như lông ngỗng. “Người ta giữa đêm ôm vợ, mấy người chúng ta lại phải ôm tay lái giữa đêm”. Hai lái xe tải chở hàng đứng phàn nàn, “Đêm nay tuyết rơi nhiều đấy, mai đường trơn lắm cho xem”. Cô ngồi đây hơn nửa tiếng đồng hồ cũng không chịu thêm được nữa, đứng dậy đẩy cửa gỗ phòng nghỉ ra, đi tới bậc thang phủ đầy những tuyết. Anh có đến không? Cổ áo bộ đồ chống rét màu đen kéo đến dưới chóp mũi. “Bạn cô sẽ tới sao?” Sau lưng, Tiểu Thái cũng chạy theo run rẩy hỏi. “Có lẽ thế”. Quy Hiểu không xác định. Cuộc điện thoại vừa rồi cô nói năng rất lộn xộn, bên kia hỏi địa chỉ xong thì tắt. Cô đợi tới mức chân thành gỗ rồi mà vẫn nuôi hi vọng cuối cùng, nhìn ra ngoài cửa lớn. Lại thêm nửa tiếng nữa, đầu ngón tay không còn tri giác, muốn vào trong nhưng lại không cam lòng. Lúc Tiểu Thái chạy đến lần thứ tư, ánh đèn xe trắng nhạt chiếu vào từ màn tuyết, chiếc xe việt dã phủ đầy tuyết chạy tới, không vòng lại mà dựng thẳng trước bậc thang. Nửa cửa sổ ghế lái hạ xuống, người trên ghế lái nặng nề trong bộ trang phục chiến đấu cảnh giới đặc biệt bằng vải bông màu đen, đội mũ cùng màu, trong bóng đêm, gương mặt không nhìn rõ, cô chỉ biết đó là anh. “Lên xe”. Đây là câu nói đầu tiên sau hai năm không gặp. Quy Hiểu chạy sang cửa xe bên cạnh: “Ông chủ trạm xăng nói bọn em tới thảo nguyên phía trước nhìn xem…” “Lên xe”. Lộ Viêm Thần lạnh lùng lặp lại. Quy Hiểu ngập ngừng quay lại gọi Tiểu Thái và ba người đàn ông đứng bên cạnh tránh gió đi ra. Mọi người lên xe, bốn người ngồi phía sau, đương nhiên Quy Hiểu phải ngồi vào ghế phụ. Cô do dự lên xe, kéo dây an toàn lại, còn chưa cài được Lộ Viêm Thần đã nhấn ga lái đi. Anh vẫn giữ thói quen đó, dù xuân hạ thu đông đều hạ cửa sổ xe. Gió đông lùa vào, thổi mấy người phía sau run rẩy nhưng nào dám lắm lời. “Có thể đóng cửa sổ lại không ạ?” Quy Hiểu đông lạnh đến mức đầu lưỡi cũng khó mà uốn thẳng. Lộ Viêm Thần nghiêng đầu nhìn cô, rồi đóng cửa sổ lại. Lúc cửa sổ thủy tinh từ từ nâng lên, chạm vào đỉnh cao nhất, ngăn gió tuyết ở bên ngoài, mấy người ngồi sau mới thở ra một hơi. Nhưng không kìm được lẩm bẩm, “bạn” của Quy Hiểu đúng là quá tàn bạo rồi… Mấy người Tiểu Thái làm ăn buôn bán bên ngoài, có đầu tư cổ phần ở công ty của Quy Hiểu. Lần này có một đơn hàng lớn, hàng hóa đưa đến nơi tập kết hàng ở biên cương, sau đó chuyển ra ngoài Mông Cổ. Mấy người Tiểu Thái thuê xe đi, nhân tiện bàn về việc buôn bán chế phẩm lông dê. Quy Hiểu không liên quan gì tới mấy chuyện này, nhưng cô nghe được hai chữ “Nội Mông” thì đứng ngồi không yên. Vì thế cũng đi theo. Tối hôm qua bão tuyết ập tới, họ phải lánh tạm ở trạm xăng, chiếc xe việt dã của Tiểu Thái cũng mất tích. Ông chủ trạm xăng không còn cách nào khác, nhưng vẫn nhiệt tình nghĩ giải pháp giúp họ, ở nơi này cũng có mấy quy củ bất thành văn. Bọn trộm xe thường trộm rồi giấu xe chỗ thảo nguyên cách đó không xa, biển số từ A tới H, vất đầy không người trông giữ, chờ bán đi. Ông chủ trạm xăng để họ tự đi tìm xe mình, sau đó sẽ gọi cảnh sát cùng tới nhận. Đây là phương pháp nhanh nhất. Tiểu Thái thấy cách này cũng được, Quy Hiểu nói mình có thể nhờ một người bạn, anh ấy cũng ở cạnh đây. Quy Hiểu không biết rõ, rốt cục anh đã xuất ngũ chưa, vẫn là đặc công hay là cảnh sát vũ trang? Tóm lại là một nghề có thể giúp được họ. Xe chạy giữa màn tuyết, đi được hơn nửa giờ đồng hồ thì dừng lại trên thảo nguyên tuyết trắng, không chỉ có rất nhiều xe chìm trong màn tuyết, ở đó còn có từng đống cỏ khô lớn nhỏ, nhìn qua, tất cả đều là tang vật… “Chờ một lát, để bạn tôi hỏi phương hướng đã”. Anh dừng xe, nói câu nói thứ hai. Sau đó thì đẩy cửa đi xuống. Tiểu Thái đang ngồi phía sau ngẩng đầu lên, nhích tới sau bả vai Quy Hiểu rồi hỏi: “Bạn của cô lạnh lùng quá, làm tôi sợ tới mức không dám nói cảm ơn”. Qua lớp cửa kính, Quy Hiểu nhìn anh đứng ở đầu mui xe, giữa đợt gió tuyết, anh cúi đầu đưa tay quanh lại bật lửa châm thuốc, cô đáp: “Anh ấy cứ thế đấy”. Trong đêm, ánh sáng yếu ớt giữa lòng bàn tay anh lướt qua tức thì. Ánh sáng kia chạm vào đầu thuốc, lóe lên trong đêm tối, cũng cháy cả mắt cô. “Tôi xuống… nói với anh ấy mấy câu”. Quy Hiểu đẩy cửa xe, nhảy xuống. Bởi vì không ngờ lớp tuyết trên đồng cỏ lại dày như vậy, cô bị lún sâu xuống, suýt nữa trượt chân, tay vội chống vào cửa xe. Lộ Viêm Thần nhìn theo hướng tiếng động phát ra, bóng đêm đen phủ kín lấy cô, chiếc áo khoác lông không đỡ nổi gió bão, đôi giày có vết ướt rõ ràng: “Không lạnh à?” Cô hoảng hốt. Lúc mới ở cùng nhau, hai người vẫn thường đứng cạnh trên kênh đào giữa mùa đông như vậy, có lúc cô ngồi trên mu trước xe anh, tựa vào ngực anh tránh gió, líu ríu cả buổi lại không thấy anh nói gì: “Anh nghĩ gì thế?” Anh sờ vào ống tay áo cô: “Nghĩ gì chứ? Nghĩ sao quần áo em ẩm ướt thế này?” “Hả”. Cô xấu hổ, “Cô em giặt đấy, chắc cô không nghe em, nên giặt rồi…” “Chưa khô mà em mặc làm gì? Không lạnh à?” Sao không lạnh được, cười cũng sắp cứng môi rồi này. Nhăn nhó cả buổi, cô thở ra một làn hơi trắng, nhỏ giọng nói: “Cái này mới mua đó, muốn mặc cho anh xem”. Mặc một bộ đồ chỉ mới khô một nửa tới gặp anh giữa mùa đông, ngẫm lại cô cũng thấy cảm động muốn chết. Cô cúi đầu cười. Khi đó bên cạnh kênh đào có một cánh rừng già mấy chục năm, gió lớn, không có ai ngang qua, thỉnh thoảng vang lên mấy tiếng còi xe lách cách, cũng không ai rảnh rỗi nhìn hai người họ trò chuyện yêu đương giữa ngày đông giá lạnh. Quy Hiểu yên tâm nấp vào trước người anh tránh gió: “Anh thấy nhìn được không?” “Cũng được”. Cũng được? Sắp chết cóng mà đổi được một câu cũng được? Cô nắm cổ áo len của anh: “Từ trước tới nay anh chưa từng khen em đâu đấy, khen em xinh đi, nhanh, khen em xinh”. Anh cười, đôi mắt dưới ánh trăng càng sáng bừng rực rỡ. Lộ Viêm Thần dời mắt, tiếp tục hút thuốc. ... Mời các bạn đón đọc Đường Về của tác giả Mặc Bảo Phi Bảo.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Tổng Giám Đốc Độc Ác, Tuyệt Tình - Thích Thích
Mười tuổi, nhà tan cửa nát, hắn dùng thân phận thần bí nhận nuôi cô, từ đó cô sống qua loa tạm bơ. Năm lên mười ba, cô vào phòng hắn, bị hắn dùng môi phủ khắp môi cô, đem rượu đổ vào miệng cô, mập mờ hôn xuống. Đến mười bốn tuổi, cô được coi như tế phẩm cống hiến cho hắn, mảnh thủy tinh vỡ đâm thật sâu vào da thịt cô, lòng đau đớn. Đêm đó, cô toàn thân đầy máu, thoi thóp...   *** Tổng Giám Đốc Độc Ác Tuyệt Tình là truyện ngôn tình mang nhiều tình tiết khá bi đát, có phần hơi áp đặt và cam chịu nhưng đâu đó vẫn dấy lên tình yêu thương sưởi ấm và khỏa lấp những vết thương về mặt tinh thần lẫn thể chất.   *** Năm năm sau đó, cô sống lại trở về với dáng vẻ lộng lẫy cao quý, nhưng đứng bên cạnh cô là một người đàn ông khác, nắm tay một em bé thật yêu. “Mẹ, chú kia thật giống con”. “Con yêu, điều đó chứng minh con có gương mặt nhà giàu” Cô dịu dàng giống như trước kia, trên gương mặt tuyệt mỹ, xẹt qua chút dấu vết đau xót, ngay sau đó lập tức nở nụ cười bình tĩnh. “Mẹ, cái chú kia tại sao lại nằm trên người cô kia vậy?” “... Bởi vì họ muốn ấp trứng” “À, vậy con đây ngày mai sẽ đi ấp gà mái” “Không cần đâu... con trai!” Mời các bạn đón đọc Tổng Giám đốc độc ác tuyệt tình của tác giả Thích Thích.
eBook Cô Bé Thơ Ngây đừng hòng trốn - Dạ Chi Thương Lang full prc, pdf, epub [Ngôn Tình]
Tên eBook: Cô Bé Thơ Ngây đừng hòng trốn (full prc, pdf, epub) Tác giả : Dạ Chi Thương Lang Thể loại: Sủng, Ngược, Ngôn tình, Văn học phương Đông   Converter: ngocquynh520   Editor: ShaoranCỏ & An Lương   Beta: ShaoranCỏ & Muathienkieu   Nguồn: diendanlequydon.com   Ebook: Đào Tiểu Vũ eBook - http://www.dtv-ebook.com Bìa eBook Cô Bé Thơ Ngây đừng hòng trốn Giới thiệu: Tuổi trẻ bồng bột day dứt của hai năm trước khiến cô mất đi sự thuần khiết chỉ trong một đêm. Có lẽ suốt cuộc đời này cô cũng không thể thấu được, người đàn ông mà cô trân trọng gọi là "trai bao" khi gặp ở quán bar đó là người thế nào ?! Cuộc sống du học bôn ba xứ người đã vô tình đẩy đưa cô chạm mặt hắn. Cơn ác mộng lật lại hồi ức xa xưa, phá vỡ hạnh phúc hiện tại vốn có! Người đàn ông lạnh lùng khẽ nheo tròng mắt, khóe miệng nâng lên, thoáng hiện tia cười quỷ dị :"Thì ra là lần đầu tiên !" Ánh sáng của ngọn đèn ngủ rọi thẳng vào gương mặt người đàn ông anh tuấn. Trong không gian mờ ảo, ngọn lửa vàng len lỏi vào hình ảnh đang phản chiếu trên bức tường, khắc họa một đường cong quyến rũ. "Thiên Ưng, đau em..." Cô gái với khuôn mặt nhỏ nhắn và làn da mềm mại không ngừng vặn vẹo. Những ngôi sao trên bầu trời đêm tượng trưng cho sự thuần khiết cũng giống như giọt máu đỏ tươi đang lan ra trên giường, đánh đồng với việc phụ nữ đã không còn trinh. Lần đầu tiên của cô gái ấy nhẹ nhàng mất đi như thế... Mời các bạn đón đọc Cô Bé Thơ Ngây đừng hòng trốn của tác giả Dạ Chi Thương Lang.
Tình Yêu Bá Đạo Của Tổng Giám Đốc Hắc Bang
Tên eBook: Tình Yêu bá đạo của Tổng giám đốc hắc bang (full prc, pdf, epub) Tác Giả : Vũ Bộ Sinh Liên Thể loại : Hắc bang, Hiện đại, Ngôn Tình, Văn học phương Đông   Nguồn : diendanlequydon.com   Ebook: Đào Tiểu Vũ ebook - http://www.dtv-ebook.com Bìa eBook Tình Yêu bá đạo của Tổng giám đốc hắc bang Giới thiệu:   Một sát thủ chuyên nghiệp đánh thuê cho một tổ chức bí mật, riêng diện mạo của cô thì ngoài tổ chức ra thì không còn ai có thể nhìn được ngoại trừ người sắp chết … Cô sẽ trở lại cuộc sống tự do tự tại của mình khi hoàn thành nhiệm vụ cuối cùng này …   Anh, một tổng giám đốc giàu có, một ông trùm của băng xã hội đen trong thế giới ngầm … Chưa tồn tại bất cứ thứ gì có thể ngăn cản được quyết định của anh, đừng bao giờ nghĩ rằng phụ nữ có thể làm anh phải sa ngã !!!   Như vậy thì làm sao họ đến được với nhau trong yên tĩnh ???   Mời các bạn đón đọc Tình Yêu bá đạo của Tổng giám đốc hắc bang của tác giả Vũ Bộ Sinh Liên.
Gặp gỡ nhân vật lớn hàng tỷ - Ân Tầm
Tên eBook: Gặp gỡ nhân vật lớn hàng tỷ (full prc, pdf, epub) Tác giả: Ân Tầm Thể loại: Hiện đại, Ngôn tình, Văn học Phương Đông   Bộ sách: Tứ đại tài phiệt (Quyển 4)   Nguồn convert: Mây   Editor: Min Ngốc   Nguồn: diendanlequydon.com   Ebook: Đào Tiểu Vũ eBook -  http://www.dtv-ebook.com Bìa eBook Gặp gỡ nhân vật lớn hàng tỷ Giới thiệu: Tình yêu rất thần kỳ thường không hẹn mà gặp, bình thường ngắm trúng mục tiêu rồi cũng không cách nào giải thích nổi tình yêu là gì? Nhưng rất khó định nghĩa nhưng tình yêu vẫn thường nhẹ nhàng len lỏi vào mỗi ngóc ngách, mang theo một tia giống như mật ngọt hòa vào lòng người… Kế tiếp. Tình yêu ngọt ngào của Hoàng Phủ Ngạn Tước bắt đầu… Nhà hàng Hongkong Water Hiện tại thời tiết đã chuyển lạnh, khách hàng đến thuê phòng riêng cũng đã lạnh mười phần, nhưng người đàn ông ngồi ở góc bàn kia mồ hôi đang tuôn ra như nước mưa, khăn giấy trong tay đã sớm muốn rời ra từng mảnh vụn rồi, còn không quên lau lau mồ hôi trên trán. Vừa lau vừa e sợ mà nhìn nhìn cô bé ngồi đối diện kia. Nếu ai không biết chuyện thì lại nghĩ biểu tình của người đà ông này nhất định bị cô bé có dáng dấp mê người kia bắt nạt. Hơn nữa cô bé này lại cực lực trừng mắt, nhưng bộ dáng lại rất đáng yêu giống như một con búp bê vô cũng xinh đẹp, đôi mắt trong veo,mái tóc dài óng mượt cũng được buộc gọn ra đằng sau làm lộ ra cái trán cao thông minh, đôi môi anh đào đỏ mọng chúm chím, đôi mắt thỉnh thoảng lóe lên một tia giảo hoạt. Chỉ thấy cô bé ngồi đối diện người đàn ông khẽ mở tờ giấy ra đọc chầm chậm,  không biết cô bé này nói gì đó mà người đàn ông kia bật cà lăm ngắt lời cô. "Liên tiểu thư này.., xin hỏi cô còn mấy cái quy tắc yêu đương nữa? " Âm thanh của người đàn ông phát ra thậm chí có chút run rẩy. "Ha ha" Liên Kiều bật cười ha ha! Người con gái trước mặt tốt bụng nhắc nhở nhìn đến bộ dạng hắn thì cô thật muốn đạp bàn cười to. Cô bé này rất đáng yêu thêm mấy tờ giấy trong tay mà nhìn biểu hiện của tên kia thì không còn từ nào để diễn tả.. "Không nhiều, khoảng chừng hai trang nữa là hết rồi!" Người đàn ông nghe vậy, mồ hôi sau gáy nhanh chóng rớt xuống thành giọt, vội vã giơ di động lên: "A Liên Kiều tiểu thư, bạn tôi gọi tới, tôi ra ngoài nhận điện thoại một chút!" "Được rồi, đi nhanh về nhanh!" Cô gái được gọi là Liên Kiều vô cùng hào phóng phất tay. Tên đàn ông kia chạy như tốc độ đua x era khỏi phòng riêng, rốt cuộc cũng thở phào nhẹ nhõm. Hắn thật là không có việc gì, tự dưng lại học cái việc đi xem mắt qua internet. Đúng là ban đầu khi nhìn thấy cô bé này hắn đã bị hấp dẫn, tuy rằng hắn không biết được hoàn cảnh cùng con người cô, chỉ biết cô mang trong mình dòng máu Malaysia. Đâu biết được cô bé có tên Liên Kiều này mới ngồi xuống đã bắt đầu đọc cho hắn cái gì mà quy tắc tình yêu!! Trời ạ hắn chưa từng gặp qua một cô bé nào kì quái như thế,lại còn đưa ra một đống quy củ. Nếu hắn mà không kiếm cớ chuồn êm thì không biết mạng hắn có còn giữ được nữa hay không. Mặt khác hắn muốn bổ sung một câu. Cái tên Liên Kiều của cô bé này, lại khiến tài năng Trung văn của hắn trỗi dậy, ừm hình như là tên của một vị thuốc Đông y nào đó~~ Aiz cũng không rõ nữa. Bộ Tứ đại tài phiệt gồm có: - Tổng tài lãnh khốc tuyệt tình ái thê - Giao dịch đánh mất tim của trùm xã hội đen - Đăng ký kết hôn trễ - Gặp gỗ nhân vật lớn hàng tỷ Mời các bạn đón đọc Gặp gỡ nhân vật lớn hàng tỷ của tác giả Ân Tầm.