Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Sự Mềm Mại Dưới Quân Trang

Truyện Sự Mềm Mại Dưới Quân Trang thuộc thể loại quân nhân , vừa hay vừa thấm đẫm tinh thần yêu nước. Hai nhân vật chính có một tình yêu rất đẹp, không gấp gáp mà nhẹ nhàng vì họ chiếm một vị trí quan trong trong trái tim của cả hai. Có những đoạn văn ngắn gọn mà thật xúc động, lấy đi không ít nước mắt của bạn đọc. Khi nam chính chuẩn bị vào một trận chiến đấu anh viết thư an ủi chi ''Hạ Sơ đứng lo lắng cho anh , anh sẽ bảo vệ mình thật tốt , sẽ bình an trở về , sẽ đón e trở về nhà ''thật là cảm động. Câu chuyện rất hấp dẫn không nên bỏ qua. *** Xin chào xin chào, giữ đúng lời hứa, tuần này mình làm việc hiệu quả =)) viết tận 2 cái review liền mặc dù đang chạy 1 assignment bên cạnh nè, thế nên hãy ủng hộ mình nhé =))). Mình thì rất thích truyện quân nhân, truyện bác sĩ. Đơn giản với mình thì đấy chính là những anh hùng thời bình, mình hâm mộ thật sự những ai làm bộ đội với bác sĩ ấy. Thế nên truyện quân nhân là mình đam mê. Mà mình khá kì cục, hay để dành những truyện hay xong cứ đọc xong thì sợ hết truyện ý =)) Nên mãi mới review 1 truyện quân nhân đây. “Sự mềm mại dưới lớp quân trang” là câu chuyện về bác sĩ quân y Hạ Sơ và bộ đội đặc chủng Lương Mục Trạch. Tác giả viết truyện này chắc tay từ đầu tới cuối, khắc hoạ khá rõ hình tượng người lính, về cả những nỗi xa nhà, những khó khăn mà ít người để ý đến của hậu phương. Nhân vật được xây dựng nhất quán từ đầu tới cuối. Hạ Sơ là con nhà lính, tính tình thì thích hưởng thụ nhưng rất biết điều, gọi là gì nhỉ, kiểu dễ thích nghi trong từng môi trường ý. Mình rất thích Hạ Sơ tại cô ấy thông minh, khôn khéo nhưng vẫn trẻ con làm nũng người yêu khi có điều kiện =)) Hạ Sơ cũng không ngại khó ngại khổ mà sẵn sàng tham gia công tác ở khu vực lũ đầu nguồn cho dù nguy hiểm thiếu thốn chỉ để gặp Lương Mục Trạch. Lương Mục Trạch là bộ đội đặc chủng, là những người lính giỏi nhất của các binh đoàn khác nhau được tập hợp lại. Lính đặc chủng luôn là những người ra trận đầu tiên và trở về cuối cùng. Trước mỗi khi đi làm nhiệm vụ là phải viết di thư để lại cho người thân. Nói qua thế các bạn cũng hình dung ra được sự nguy hiểm vất vả của lính đặc chủng rồi nhỉ. 2 người gặp gỡ nhau là do 2 bà mẹ sắp xếp, thế nên gia cảnh nhà cửa đều môn đăng hộ đối. Mà cái cặp bác sĩ bộ đội đứng cạnh nhau thì không thể hợp hơn được rồi đúng không. Truyện này tác giả viết hay, mà edit cũng vô cùng mượt mà, đọc phê lắm. Mình nói thật là đọc truyện mà cứ có “cô bé ngốc” với “đồ ngốc” thì mình hơi rợn rợn =)) Nghe thế nào ý không thật gì cả =)) Nhưng truyện này tuyệt đối không có. Đối thoại nhân vật cũng rất nhẹ nhàng đáng yêu. Hơn nữa bạn mình đang là học viên Học viện Quân Y =))) nên cảm thấy rất nhiều điểm cộng cho truyện này. Viết về người lính nhưng không khô khan lắm, mà cũng không hời hợt. Ôi nói chung khen quá nhiều rồi, tóm gọn lại thì đây là 1 truyện rất hay, rất đáng đọc, không có máu chó gì cả, cái gì cũng hay hết nên là các bạn hãy đọc truyện đi =)) Đánh giá: 4.75/5 *** Để nói về truyện này, đầu tiên tôi muốn nói rằng tôi đọc nó là do trước đó đã từng đọc “Em là đôi cánh của anh”. Nhân vật chính trong truyện này là hai nhân vật “siêu phụ” trong “Em là đôi cánh của anh”, nhưng một chút thoáng qua ấy cũng khá ấn tượng với tôi. Lương Mục Trạch và Hạ Sơ vô tình được sắp đặt để gặp nhau, nảy sinh tình cảm rồi đến với nhau. Tình yêu của họ nhẹ nhàng nhưng đủ sâu sắc, thời gian không dài nhưng đủ để người trong cuộc biết ai là người họ muốn ở bên cạnh. Tình yêu của hai người lính được thể hiện rõ ràng và cũng chân thực. Một Lương Mục Trạch của lục quân và một Hạ Sơ làm việc trong bệnh viện quân đội, giữa họ có sự nhiệt huyết của những người trẻ với công việc của mình, cũng có sự nhiệt tình để thắp lên ngọn lửa tình yêu giữa họ, mặc cho những cách chia, thời gian cách trở và công việc bận rộn. Nếu để nói về nội dung của truyện này có gì ấn tượng không, thì thực sự đối với tôi, đây là truyện có nội dung nhẹ nhàng, cũng không có gì đặc biệt cả. Nhưng điều khiến tôi có thể đọc được hết truyện này là do cách viết của tác giả – cách viết xây dựng nhân vật hợp lý và nhất quán. Lương Mục Trạch – một người chẳng màng đến chuyện tình cảm, cũng không màng đến gia cảnh của mình, anh chỉ dốc hết sực cho công việc, cho những gì anh muốn. Tài năng, có nhiệt huyết và trách nhiệm với công việc. Chuyện tình cảm của anh chỉ bắt đầu rẽ sang Hạ Sơ khi anh cảm nhận được những ấm áp mà cô mang lại. Những cử chỉ nhỏ nhất, những cuộc đối thoại ngắn gọn nhưng lại cứ lẩn khuất mãi trong tâm trí anh. Tình yêu với anh chỉ nhẹ nhàng vậy thôi nhưng lại không thể nào đặt xuống được. Đó là người anh nhớ đến trước khi ngủ, được nghe giọng nói của cô gái ấy sẽ khiến anh vui sướng, tình yêu với anh chỉ đơn giản như vậy thôi. Hạ Sơ là một cô gái được bao bọc kỹ càng trong vòng tay cha mẹ, nhưng tách xa họ cô vẫn có thể tự chăm sóc mình, chỉ là những khi gặp mẹ cô sẽ khóc, sẽ làm nũng với những người cô yêu thương. Một cô gái được cưng chiều như vậy, đã từng tổn thương trong tình cảm với người bạn trai đầu tiên, lại bắt đầu có những rung cảm, những nhớ nhung với “chủ nhà” của cô. Cô có thể kể cho anh nghe chuyện tình ngày xưa của mình, có thể khóc khi bị anh nặng lời, có thể nhớ anh mà tự nguyện đi đến vùng lũ chỉ mong được nhìn anh. Những quan tâm nhỏ nhất của anh cũng có thể làm cô nghĩ vẩn vơ, những lời tỏ tình của anh không lãng mạn nhưng cô vẫn luôn khắc ghi. Những tâm tư của Hạ Sơ thể hiện rất rõ nét của cũng rất thực tâm trạng của một cô gái đang yêu và được yêu. Cũng có những ghen tuông, có những hờn giận nhưng tất cả đều được hóa giải một cách nhẹ nhàng. Những cách xa bởi những lần làm nhiệm vụ của Lương Mục Trạch cũng làm tăng thêm những nhớ nhung, những sâu đậm trong tình cảm của họ. Kết thúc viên mãn cho những thử thách họ đã cùng nhau vượt qua, truyện nhẹ nhàng như vậy thôi nhưng những ngọt ngào, ấm áp của nó vẫn còn khi tôi đọc xong truyện này. Truyện có một phần lớn viết về công việc của nhân vật chính, từ cuộc sống trong quân đội đến những lần làm nhiệm vụ, từ cuộc sống của một quân y cho đến những khúc mắc trong cuộc sống thường ngày noi làm việc. Mọi thứ hiện lên đủ chân thực để người đọc có thể hình dung ra được bối cảnh của truyện, cũng đủ cảm nhận và mường tượng được công việc ấy bận rộn và vất vả như thế nào. *** 7/10 Hạ Sơ từ chối sự bảo bộc của cha mẹ, quyết định đến quân khu G làm bác sĩ thực tập. Điều này khiến cha mẹ cô vô cùng tức giận, cha cô không cho cô nói mình là con gái của ông, mẹ cô thì lén lút cho cô một phúc lợi cuối cùng, còn lại cô phải tự lo liệu. Phúc lợi của mẹ cô chính là một căn nhà ở khu chung cư cao cấp, đây là nhà của bà Mộc, một người bạn của mẹ Hạ Sơ, mua cho con mình. Vì đứa con này rất ít về đấy ở, nên quyết định cho Hạ Sơ ở nhà, và đứa con ấy chính là Lương Mục Trạch. Lại nói Hạ Sơ ở căn nhà này rất thoải mái, cô ở phòng dành cho khách, chưa bao giờ đụng chạm đến phòng ngủ chính của chủ nhà, nhưng lại tham luyến phòng tắm rộng lớn có bồn ngâm trong phòng ngủ chính. Chính vì thế mới có một màn kinh diễm, Hạ Sơ chỉ khoác cái khăn tắm chạy đi tìm quần áo thì thấy một người đàn ông cao lớn thản nhiên ngồi trên ghế salon. Thay quần áo xong, hai người nói chuyện giới thiệu qua loa, trải qua một bữa cơm một ly trà, hôm sau anh đã rời đi trở về quân khu. Một tháng sau anh về nhà. Trước khi ra ngoài cô đã gặp anh trong thang máy, lúc trở về từ quán bar, tâm trạng cô rất tệ vì gặp lại bạn trai cũ. Thế là cô thuơng lượng muốn anh làm thùng rác để giải tỏa uất ức, anh đồng ý, im lặng đọc truyện manga đồng thời nghe cô nói. Sau đó, anh ở lại căn nhà này 20 ngày vì một khóa học bắt buộc của quân đội. Trong 20 ngày gần gũi này, hai người đã nảy sinh tình cảm với nhau. Khi anh phải đi làm nhiệm vụ, cô bắt đầu nhớ anh, lo lắng cho anh. Cô còn tự nguyện làm đến khu vực xảy ra lũ lụt làm bác sĩ tình nguyện, chỉ để gặp anh, để đem thuốc cho anh khi vô tình nghe được bao tử anh không tốt. Chính những điều như vậy đã làm hai người đến gần nhau một cách nhẹ nhàng, đã tự mình đánh mất trái tim lúc nào không hay... Truyện này lúc đầu viết khá hay, nhẹ nhàng, nhưng mà đoạn sau khá đuối, thiếu logic với đoạn đầu. Cảm nhận riêng của mình chính là như vậy. Cho nên từ chương 48 mình bắt đầu đọc lướt. Nói về hai nhân vật chính. Lương Mục Trạch là một người đàn ông ít nói, lạnh lùng nhưng vô cùng xuất sắc, khi anh biết mình thích Hạ Sơ thì bắt đầu giở trò để có được cô, không để người khác cướp mất. Anh là người đổ chị trước, đỏi vì nụ cười xinh đẹp của Hạ Sơ. Còn nữ chính là một bác sĩ khoa tim tài năng, khi còn là bác sĩ thực tập, vì bất đắc dĩ mà phải mổ chính nhưng rất thành công cho một quân nhân, từ đó mà cô trở thành khách quý của quân khu G. Tình yêu của hai người đến rất nhanh nhưng cũng rất nhẹ nhàng chứ không cuồng nhiệt hấp tấp. Nếu không vì vài đoạn thiếu logic thì truyện khá hay. Nếu để giết thời gian, các bạn có thể tìm truyện này. P/s: đoạn giữa edit không mượt nên một số chỗ hơi khó hiểu, đoạn sau thì mình thấy giọng văn không được trau chuốt như lúc đầu nữa nên làm mình cũng nản theo =((( Mời các bạn đón đọc Sự Mềm Mại Dưới Quân Trang của tác giả Chiết Chỉ Mã Nghĩ.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Người Mới Tức Giận
Thể Loại: Hài, Sụ̉ng CV: ngocquynh520 Edit: MiuLinh  Thái Niễu tựa như một chú ếch nhỏ, khi để cô vào nướng nóng thì cô sẽ nhảy lên rất cao nhưng cô lại bất tri bất giác bị nấu chín bởi nước ấm. Kết quả, tình yêu của Trương Cảnh Trí đối với cô chính là "Nước ấm nấu Thái Niễu". *** Review: Người mới tức giận – Tinh Oánh Tinh Oánh. Khụ…. lại là một câu truyện đại thúc vs vợ nhỏ tuổi. HLN hổng cố ý tìm đọc đâu nhưng mà nó cứ tự bơi tới HLN biết phải làm sao bây giờ? Vậy thì đọc thôi, hi hi! Đây là một câu truyện sủng, n9 là phó thị trưởng, nữ 9 làm công tác tuyển sinh trong một trường học. Hai người có thể coi là ‘thanh mai trúc mã’ hoặc có thể nói rằng n9 nhìn nữ 9 từ nhỏ đến lúc cô trưởng thành, có giả thiết nói là anh yêu cô từ khi mới sinh, nhưng mà trong một đoạn n9 có nói anh nhìn thấy nụ cười của cô khi cô đang đứng trên hành lang ở trường trung học, nên đã đổ từ đó. Ban đầu do thân phận hai người khác biệt nên n9 kìm nén tình cảm không thổ lộ (nữ 9 gọi anh là cậu út nhưng không phải loại mọi người nghĩ đâu, đọc rồi sẽ biết ^^). Cũng vì nữ 9 mà n9 nhận bừa một cô bạn học làm bạn gái, dẫn đến những chuyện đáng buồn không nên xảy ra, nhưng may nữ phụ này cũng khá biết điều nên không xảy ra ngược quằn ngược quại. Còn lại, n9 đúng kiểu thê nô, nữ 9 kiểu người mềm mỏng, dịu dàng, bảo thủ nhưng không yếu đuối đâu nhé, HLN đọc được hết truyện chắc các bạn cũng sẽ thích đọc thôi. Nào, nào… mời cùng đọc nhé! *** Thái Niểu ngồi trong xe taxi, radio trên xe đang đưa tin về lệnh truy nã. Giọng nói vui vẻ của người dẫn chương trình ban đêm cũng trở nên nghiêm túc hơn, “Xin mọi người trong thành phố đặc biệt là các cô gái độc thân cần phải chú ý, ban đêm khi về nhà nhất định phải cẩn thận, tháng này thành phố của chúng ta đã liên tục xảy ra hai vụ cưỡng gian giết người, thủ đoạn của kẻ gây án cực kỳ tàn nhẫn, nạn nhân đầu tiên bị chém mười ba nhát dao vào người, hiện đã tử vong. Nạn nhân thứ hai bị cường bạo ngay trên đường về nhà thì được người đi đường cứu, nhưng đã để hung thủ chạy trốn, sau đó người đi đường liền báo cảnh sát và đưa người bị hại đến bệnh viện Vũ Cảnh để cấp cứu, đến nay còn đang trong phòng tích cực điều trị và quan sát. Nhưng theo tin tức mà người đưa nạn nhân đến bệnh viện cung cấp, lúc ấy hung thủ che mặt, cao khoảng một mét tám mươi lăm, trên người mặc áo sơ mi màu đỏ, mặc một quần dài màu đen. Hiện tại cảnh sát vẫn đang truy nã hung thủ, cho nên một lần nữa xin nhắc nhở các bạn gái một mình đi về nhà, nhất định phải cẩn thận, tốt nhất nên để cho người nhà đưa đón...”   “Bây giờ có vài người thật là biến thái, cô gái, cô nói người này đã xuống tay như thế nào. Các cô những cô gái nhỏ khi ra cửa nhất định phải chú ý a!” Tài xế tốt bụng nhắc nhở. Thái Niểu đã có chút sợ hãi, phải biết rằng cái tiểu khu rách nát mà cô đang ở ngay cả bảo vệ trị an cũng không có.   Tài xế dừng xe ở trước cửa tiểu khu, nhìn vào đầu ngõ có chút xấu hổ nói: “Cô gái, cửa vào tiểu khu của nhà cô quá nhỏ, xe tôi chạy vào cũng khó quay đầu, cô có thể đi bộ vài bước không, tôi sẽ bớt một ít tiền.”   “Nhưng...” Thái Niểu nhếch miệng, muốn người ta đi vào thật là cũng không dễ dàng, quên đi, mình sẽ không xui xẻo như vậy, móc tiền đưa cho tài xế, ôm túi cùng cây dù xuống xe.   Xe taxi vừa đi, trước cửa tiểu khu liền tối đen như mực, đèn đường đã hỏng ba tháng nay, cơ bản là không có ai tới sữa chữa. Trong đầu Thái Niểu không ngừng nhớ lại lệnh truy nã vừa rồi trong radio, càng nghĩ càng sợ, bước chân cũng nhanh hơn, cô nhanh chóng chạy vào cửa nhỏ, cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm. Sống ở nơi này đều là giáo sư độc thân ở học viện các cô, nghe nói tòa nhà cũ nát này là tài sản thuộc quyền sở hữu của học viện, bởi vì quá sâu không tiện đón taxi, nên học viện cho các giáo sư ở vùng khác ở trọ.   Thái Niểu thả lỏng tinh thần đi lên lầu, đi đến khúc quanh lầu hai, tim liền đập mạnh một cái. Một người con trai xa lạ đứng bên cạnh cửa sổ lầu hai và lầu ba, Thái Niểu co cổ đi lên nhìn, người con trai cao khoảng một mét tám mươi lăm, mặc áo sơ mi đỏ, quần dài màu đen... Vân vân, sơ mi đỏ, quần đen, một mét tám lăm! Thái Niểu cắn môi dưới, trong lòng đã bắt đầu run lên, sẽ không xui xẻo như vậy chứ. Một tay cô ôm chặt túi, một tay nắm chặc cây dù, cẩn thận lui về phía sau.   Vừa vặn đúng lúc người con trai xoay người, nhìn thấy Thái Niểu liền đi tới phía cô.   “Anh, anh anh anh, đừng tới...” Thái Niểu vừa lui sang vừa la lên.   “Cô đừng chạy nha!” Người con trai đuổi theo cô.   Không chạy chính là kẻ đần độn. Thái Niểu giống như phát điên xông ra bên ngoài, chạy đến cửa đơn vị, bị doạ sợ đến tay run lên làm thế nào cũng không mở được khóa cửa, lúc này người con trai cũng đã vọt tới, Thái Niểu đã làm rơi mất túi, giơ lên cây dù, vừa hô cứu mạng vừa dùng sức đánh xuống. “Cứu mạng nha, giết người, cứu mạng a...”   “A...”   Tiếng kêu cứu giống như chọc tiết heo của Thái Niểu gọi tất cả các hộ gia đình trên lầu hai ra ngoài, phòng 201 của thầy thể dục luyện cử tạ, thầy Triệu mang theo dao phay chạy ra ngoài, nhưng vừa ra khỏi cửa liền thấy choáng váng. Chỉ thấy cô giáo Thái thường ngày dịu dàng ít nói giờ giống như một người điên hung hăng dùng cây dù đánh người con trai, người con trai liên tục trốn tránh, căn bản không có đánh trả, vậy phải cứu người nào đây?   Thầy Triệu hoảng hốt, vứt dao phay sang một bên rồi chen vào giữa hai người, một tay cầm lấy cây dù của Thái Niểu, một tay nắm lấy cổ áo của người con trai. “Cô giáo Thái, cô có sao không?”   Thái Niểu nhìn thấy người quen, sợ hãi trong lòng cũng vơi đi phân nửa, thân thể mềm nhũn liền đặt mông ngồi dưới đất oa lên khóc thành tiếng, nói cái gì cũng nói không ra. Thầy Triệu cũng không rõ tình huống thế nào, lúc này đồng nghiệp trong tầng cũng lần lượt đi ra, thấy Thái Niểu ngồi khóc dưới đất. Thầy Triệu càng nắm chặt cổ áo của người con trai, rối rít nói trước tiên nên báo cảnh sát.   Toàn bộ quá trình người con trai luôn trong trạng thái sững sờ, cho đến khi cảnh sát đến, đem hắn cùng Thái Niểu và thầy Triệu đến đồn cảnh sát, hắn mới lấy lại tinh thần. Chúa ơi, hắn gặp phải người điên!   Cảnh sát chờ cho tâm tình của Thái Niểu ổn định một chút mới bắt đầu thẩm vấn, Thái Niểu nghẹn ngào nói: “Tội phạm truy nã, hắn, hắn chính là tội phạm truy nã cưỡng gian giết người.”   “Cái gì?” Cảnh sát hoảng hốt, lập tức cảnh giác nhìn người thanh niên đang bị còng tay vào ghế.   Người thanh niên lại một lần sững sờ, hắn cướp bóc? Còn cưỡng gian giết người?   “Cô, cái cô gái điên này, tôi còn chưa nói cô hành hung tôi. Tôi đứng ở hành lang, nhưng chỉ muốn hỏi đường một chút, kết quả cô gái điên này liền nhào tới dùng cây dù hung hăng đánh tôi, không tin các anh nhìn xem...” Người thanh niên giơ cánh tay lên, quả thật là trên cánh tay có vài vết bầm tím. Người thanh niên tức giận móc từ trong túi áo ra thẻ căn cước vỗ mạnh vào trên bàn làm việc của cảnh sát, “Tôi tên là Hoạt Tích Niên, Tốt nghiệp đại học Cảnh Giang, các anh có thể đi tra. Còn nữa, hôm qua tôi mới đi du lịch từ Canada trở lại, làm sao có thời giờ để cướp của giết người!”   Hoạt Tích Niên hung hăng trợn mắt nhìn Thái Niểu một cái, cảm giác mình sắp điên rồi. Chỉ là muốn đi xem ký túc xá một chút, cuối cùng lại trở thành tội phạm cướp bóc, còn phải vào đồn cảnh sát.   Lúc này Thái Niểu trợn tròn mắt, cô lắp bắp nói, “Rõ ràng là, radio nói tội phạm cướp bóc mặt áo sơ mi đỏ, quần đen...”   Lời còn chưa dứt, Hoạt Tích Niên liền nổi nóng, “Người mặc áo đỏ quần đen đi trên đường cái, tất cả đều là tội phạm truy nã sao?”   Thái Niểu á khẩu không trả lời được, rúc cổ lại, vẻ mặt lúng túng.   Ầm ĩ nửa ngày chỉ là một vụ hiểu lầm, hai vị cảnh sát nhìn ba người trong cuộc mà suýt bật cười. Vội vàng mở còng tay ra, đem thẻ căn cước trả lại cho Hoạt Tích Niên, “Thật xin lỗi tiên sinh, có lẽ là vị tiểu thư này quá khẩn trương, nên hiểu lầm, nếu như anh bị đánh trọng thương, có thể truy cứu trách nhiệm.”   Hoạt Tích Niên cử động cổ tay, liếc nhìn khuôn mặt đầy nước mắt nước mũi của Thái Niểu, đen đủi thở dài, “Quên đi, tiền thuốc thang để cô ta giữ lại tự mua thuốc cho mình uống đi! Bệnh thần kinh. Tôi có thể đi rồi chứ?”   “Có thể có thể.”   Mời các bạn đón đọc Người Mới Tức Giận của tác giả Tinh Oánh Tinh Oánh.
Một Giây Rung Động Cả Đời Không Quên
Thể loại: Hiện đại Số chương: 10 chương lớn + 2 ngoại truyện Edit: Sa Bìa: Lynn Có thể nói rằng trong tình yêu thì không phân biệt giai cấp, càng không có sang hèn nghèo giàu ở đây, cũng chẳng phải khái niệm đúng sai được áp dụng, mà chỉ là một khi đã đánh mất trái tim thì không thể nào tìm lại được, dù đã trốn chạy nhưng lại không thể trốn khỏi những nhung nhớ. Đó chính là thông điệp mà câu chuyện muốn nhắn gửi. Lời biên tập: Cô yêu anh mù quáng, tự mua dây buộc mình, không thể nào trốn thoát. Nhưng trái tim của anh lại giống như ánh nến, không thể phân biệt, càng không tài nào nắm bắt. *** Cho dù trốn chạy thì cũng không thể trốn khỏi tình cảm trong lòng, đó là thông điệp mà câu chuyện muốn truyền tải. Một lần rung động, nhưng lại theo em và anh đến trọn đời. *** Nội dung: Nếu tình yêu có thể diễn ra theo mong muốn thì Bạch Hi nhất định sẽ cảnh báo bản thân ngàn lần vạn lần không được gặp Thẩm Khâm Tuyển vào ngày hôm ấy, và càng không được trúng phải tiếng sét ái tình với anh ta. Anh dùng mọi cách để giữ cô bên cạnh, nhưng chỉ thỉnh thoảng bố thí cho cô một chút ấm áp nhỏ nhoi, đến khi cô cam tâm tình nguyện hiến dâng tất cả cho anh thì anh lại lạnh lùng nói với cô rằng anh tiếp cận cô chỉ là âm mưu, là để trả thù. Cô nói: "Thẩm Khâm Tuyển, chẳng qua anh chỉ là làm tổn thương người tin tưởng anh vô điều kiện thôi." Khi cùng nhau truy tìm manh mối, cô không thể nhìn ra rốt cuộc đằng sau bóng lưng kiên định của anh là sự lạnh lùng, tàn nhẫn hay là một tình yêu chân thành, nồng nhiệt. *** Bạch Hi là một cô gái lớn lên trong trại trẻ mồ côi, có thành tích học tập xuất sắc nhưng khi tốt nghiệp đại học, cô đã từ chối lời mời làm việc của Vinh Uy – tập đoàn được giới sinh viên mong muốn ứng tuyển nhất – để đi theo ước mơ của mình: nhiếp ảnh gia. Dù chỉ là một trợ lý nhiếp ảnh nhỏ nhoi của tòa soạn, dù bị chửi mắng, dù phải làm việc hùng hục, nhưng đó chẳng là gì so với việc cô được làm việc với Mạch Trăn Đông – bậc thầy trong giới nhiếp ảnh, và càng hạnh phúc hơn là cô được Mạch Trăn Đông nhận làm học trò. Ấy vậy mà, tất cả những điều đó, hay nói đúng hơn là ước mơ của cô, đều không bằng ánh mắt của anh. Ngay từ giây phút đầu tiên nhìn thấy anh, cô biết mình đã trầm luân vào bể tình. Vậy nên cô đã quyết định vứt bỏ lý tưởng của mình chỉ để đổi lấy những lần gặp thoáng qua. Theo như lời cô nói, cô từ bỏ sự ổn định để theo đuổi lý tưởng mơ hồ, rồi lại chẳng màng lý tưởng để chạy theo cái còn mơ hồ hơn. Thẩm Khâm Tuyển là tổng giám đốc của tập đoàn Vinh Uy, hoàn cảnh đã “nuôi” anh trở thành một con người lạnh lùng, quyết đoán, nhưng ẩn sâu trong tâm hồn là một tình yêu sâu nặng của anh dành cho Tần Mâu – nữ diễn viên vô cùng xinh đẹp và nổi tiếng. Mỗi khi nhắc đến cô ấy, ánh mắt, giọng nói của anh đều mang theo sự dịu dàng khiến người ta phải rung động. Chính vì điều đó, vậy nên mặc dù biết rõ anh yêu người khác, biết rõ bản thân chỉ là một kẻ thế thân kém chất lượng, biết rõ mình sắp sa chân vào vũng bùn không lối thoát, Bạch Hi vẫn chấp nhận lời đề nghị giả làm người yêu của anh. Vì yêu Tần Mâu, Thẩm Khâm Tuyển không ngại trao cho Bạch Hi những ấm áp hiếm hoi để rồi làm tổn thương cô sâu sắc. Vì yêu Thẩm Khâm Tuyển, Bạch Hi chấp nhận chịu tổn thương để đổi những ấm áp hiếm hoi mà anh trao… … Cho đến khi cô không chịu đựng nổi nữa. Cô nói cô yêu anh, và cô không muốn nhìn thấy anh nữa. Những tưởng từ đó, Bạch Hi và Thẩm Khâm Tuyển sẽ là hai đường thẳng song song như đã từng, nhưng tấm màn bí mật trong quá khứ lần lượt được vén lên, từ lớp này đến lớp khác… Khách quan mà nói thì đây không phải là một áng văn xuất sắc, nhưng cách hành văn của tác giả gần như đã lấn át hết những khiếm khuyết về mặt nội dung. Cốt truyện không mới, tình tiết không quá nhiều, nhân vật không dàn trải, bối cảnh không có gì đặc biệt, nhưng dưới sự dẫn dắt của tác giả, những điều đó tạo nên một tác phẩm đáng đọc với những nhân vật đa chiều. Một Bạch Hi yêu mù quáng, nhưng cũng dứt khoát hơn bất kỳ ai. Một Thẩm Khâm Tuyển lạnh lùng, nhưng bên trong lồng ngực là mối tình si không biết tỏ cùng ai. Một Mạch Trăn Đông đào hoa đa tình, nhưng luôn là chỗ dựa vững chắc cho người thân thương. Một Tần Mâu bất chấp tất cả để leo lên đỉnh vinh quang, nhưng ẩn sâu đáy lòng là tình yêu chỉ mình cô biết. Trong tình yêu, không có sang hèn, cũng chẳng phải đúng sai, chỉ là một khi đã đánh mất trái tim thì không thể nào tìm lại được, dù đã trốn chạy nhưng lại không thể trốn khỏi những nhung nhớ. Đó chính là thông điệp mà câu chuyện muốn nhắn gửi. *** Tôi có thể cảm nhận được nét bút lướt trên mặt giấy, vừa sột soạt lại vừa nhẹ nhàng. Đầu ngón tay của bác sĩ mổ chính nhẹ nhàng ngừng lại trên mặt tôi, giọng nói trầm thấp: "Cô Bạch, trước khi tiêm thuốc mê, tôi hỏi lại lần cuối, cô nhất định phải làm thật ư?" Tôi nhắm mắt, nhớ lại ngày tôi lảo đảo bước vào bệnh viện phẫu thuật thẩm mỹ nổi tiếng này. "Bác sĩ, gương mặt của tôi nên chỉnh sửa ở đâu?" "Thông thường, bệnh nhân sẽ nói họ không hài lòng chỗ nào, sau đó chúng tôi sẽ nghĩ ra biện pháp chỉnh sửa." Tôi suy nghĩ một chút: "Cằm và mắt." Bác sĩ tỉ mỉ quan sát tôi, cười nói: "Cô Bạch, cô nghĩ nên chỉnh sửa như thế nào?" Tôi nhếch môi, hờ hững: "Mài xương, tiêm thuốc, kéo mắt... Làm gì cũng được." Bác sĩ nhìn tôi giống như nhìn người điên, nói khéo: "Cô à, cô có biết rất nhiều người đến chỗ chúng tôi đều nói rõ muốn cằm hoặc mắt mình giống minh tinh nào không?" Tôi mơ hồ nhận ra anh ta đang ám chỉ điều gì. Tôi cắn môi, nhìn mình trong gương, đó là một khuôn mặt tái nhợt như hồn ma lưu lạc. "... Tần Mâu là người được nhiều bệnh nhân mong muốn giống nhất. Cằm và mắt của cô ấy đúng là rất hợp với nhau, thuộc tỷ lệ vàng." Bác sĩ nâng kính, "Cô Bạch, mắt và cằm của cô rất giống cô ấy, tương đối hoàn mỹ." "Không! Tôi không muốn giống cô ấy." Tôi vô thức cao giọng, "Bác sĩ, tôi không muốn có cái cằm và đôi mắt như vậy." Vì thế, bây giờ tôi nằm ở đây, yên lặng chờ người ta mài xương cằm và kéo dài mắt. Tôi không cần vẻ đẹp tự nhiên, cũng không cần có sức hấp dẫn, tôi chỉ cần...không giống cô ấy. "Được rồi, chúng tôi sẽ bắt đầu tiêm thuốc mê cho cô." Bác sĩ cười nói. Sau đó, một người cầm một chiếc khăn bông lớn bịt mũi và miệng của tôi lại, rồi tôi nhanh chóng cảm thấy buồn ngủ. Thật tốt... Cơ thể dần được thả lòng thì bỗng "rầm" một tiếng... Tôi dùng chút sức lực còn sót lại, hé mắt nhìn ra cửa thì thấy một bóng người đang bước nhanh về phía tôi. Một bàn tay vô hình bóp chặt trái tim tôi, làm tôi không thể thở nổi. "Thưa ngài, đây là phòng phẫu thuật, không thể tùy tiện đi vào..." Ai đó đang ngăn anh ta lại... Suy nghĩ của tôi bắt đầu hỗn loạn, chỉ mong sao có người đuổi anh ta ra ngoài! "Bạch Hi, muốn chỉnh sửa gương mặt?" Người đàn ông đó cúi đầu, đôi tay dùng sức bóp chặt quai hàm tôi. Mặc dù ý thức đang dần dần rời xa, nhưng tôi vẫn có thể cảm nhận được sức lực mạnh mẽ ấy. Tôi bị ép phải nhìn vào đôi mắt lạnh như băng của anh. Giờ phút này, anhđang cực kỳ tức giận, nhưng đôi mắt ấy vẫn lạnh lùng, tĩnh lặng như hồ nước. Sợ hãi, hối hận, không cam lòng...Tôi không biết phải làm sao để khống chế tâm tình của mình, chỉ có thể để mặc những giọt nước mắt rơi xuống gò má, không chút kiêng dè. "Cô không biết tôi coi trọng gương mặt này nhất sao?"Anh bóp chặt hơn, chóp mũi gần như chạm vào mũi tôi, giọng nói thản nhiên, " Thế mà cô lại muốn phá hủy nó?" Hô hấp của tôi trở nên dồn dập. "Bạch Hi, cô có tin không? Dù cô muốn giày xéo gương mặt này thế nào đi nữa, tôi đều có bản lĩnh khiến nó quay trở lại như lúc ban đầu!" Giọng nói của anh ta chỉ đủ để tôi nghe thấy, "Nếu muốn chịu khổ thì cô có thể thử!" Anh hất mặt tôi ra, không nói thêm một chữ, xoay người bỏ đi. Bác sĩ đứng bên cạnh nhìn cảnh tượng xảy ra, không biết phải làm sao, chỉ đành cười khổ: "Cô Bạch..." Có người tắt đèn phẫu thuật, bóng đen như một ngọn núi nhanh chóng đổ ập xuống tôi. Tôi nghĩ tôi sắp chết thật rồi. Tôi không thở được. Tôi muốn nôn. "Cô Bạch? Bạch Hi?" Tôi mơ hồ nghe thấy có người gọi tôi. Tôi nghĩ có lẽ bác sĩ muốn hỏi tôi có làm phẫu thuật nữa không... Tôi từ bỏ, tôi không làm nữa. Thẩm Khâm Tuyển đã phát hiện. Tôi biết anh không phải chỉ là đe dọa... Một khi tôi phá hủy toàn bộ gương mặt mình, chỉ e anh sẽ một tay cầm dao, một tay cầm tiêm mà chỉnh sửa nó lại như ban đầu. Tôi bỏ cuộc. Khi tia ý thức cuối cùng sắp mất đi, tôi bỗng nhiên nghĩ nếu có thể được làm lại thì tốt quá. Tôi muốn từ bỏ những tình cảm và đam mê hoang đường. Nhưng tôi lúc này chính là gieo gió gặt bão.   Mời các bạn đón đọc Một Giây Rung Động Cả Đời Không Quên của tác giả Vô Xứ Khả Đào.
Mạng Xem Mặt Vũ Trụ
Tên truyện: Mạng Xem Mặt Vũ Trụ Nguyên danh: Vũ trụ thân cận võng Tác giả: U U Nhược Thủy Converter:Tsubaki Editor: gororo Thể loại: hài, ngôn tình, 1x1 Độ dài: 50 chương Tình trạng: hoàn ~~~~~~~ Giới thiệu Anh ta thấy tôi giận dữ, tiếp tục khinh khỉnh mỉm cười: "Phụ nữ trái đất đều có giá, chẳng qua chưa nói đúng giá mà thôi. Năm mươi ngàn!" Thấy lửa giận trong mắt tôi càng lúc càng cao, anh ta từ từ nói: "Một trăm ngàn! Chi phiếu này có thể đổi trực tiếp tiền mặt, ngày mai ngân hàng mở cửa là cô có thể đi lĩnh tiền." CMN, thật đúng là giết người! Ra giá một trăm: Đừng có sỉ nhục tôi! Năm trăm: Tôi không phải là người như vậy! Một ngàn: Đêm nay em là của anh~; Năm ngàn: Anh muốn làm mấy lần? Mười ngàn: Anh muốn em làm gì cũng được. Hiện tại đã là một trăm ngàn, anh chàng người ngoài hành tinh này, thu nhập mỗi năm hẳn phải có năm, mười triệu nhân dân tệ, dù trả một ngàn hay một trăm ngàn cũng chẳng đáng gì. Trong mắt anh ta, tôi chỉ là một thứ đồ chơi mà thôi, mà đồ chơi thì luôn có giá. *** Review: Mạng xem mặt vũ trụ – U U Nhược Thủy Tên truyện: Mạng xem mặt vũ trụ Tên tác giả: U U Nhược Thủy Thể loại: Viễn tưởng, hài hước, HE. Edit: gororo – Link đọc: wattpad “Tôi – Thư Lâm Lâm, nhất định phải tiến tới tương lai, tìm được một anh chàng tốt! Ít nhất phải có một căn nhà tử tế, khiến tôi an tâm sống qua ngày.” Một câu chuyện vô cùng thực tế nếu như bạn là người sống bằng “lý trí”, ” thực tế” và đang ở độ tuổi lấy chồng – nhấn mạnh lấy chồng. “Thế giới này rất tàn khốc, cần phải có lòng dạ tính toán chi li, bằng không đừng hòng trở nên nổi bật. Gả cho anh chàng công chức nhỏ vĩnh viễn không thăng cấp này, cùng với căn phòng mười lăm m² ba người ở của anh ta, ba bốn mươi năm nữa tôi vẫn sẽ phải tính toán những thứ lông gà vỏ tỏi để trả tiền phòng, sẽ phải cò kè mặc cả chỉ vì bữa ăn sáng. Đợi trả nợ xong rồi, cơ bản cũng đến lúc vào nhà hỏa táng, rốt cục kết thúc cuộc đời bi thảm vì tiền và phòng.” Vậy nên nữ chính đã chia tay anh bạn trai không có tương tai gì với lý do huyền thoại: “Anh rất tốt, nhưng em không hợp với anh!”. Tình cờ baidu được một trang web xem mặt mang tên mạng xem mặt vũ trụ. Bạn có thể yêu cầu một người bạn trai thế nào cũng được: Độ đẹp trai, độ giàu có, …. muốn thể nào được thế ấy, thì bạn có muốn thử không? Mà bạn muốn thử không không quan trọng, quan trọng là nữ chính muốn thử ???? Vì tất cả những đối tượng này đều là người ngoài hành tinh vậy nên, bạn sẽ mắt tròn mắt dẹt ghen tị với nữ chính. Dàn cast nam muốn cao có cao, muốn đẹp có đẹp, muốn giàu có giàu, muốn bình thường có bình thường. Vậy tại sao những gã ngoài hành tinh hoàng kim như vậy đều còn độc thân? Âu là do cái gì cũng có lý do của nó. Nữ chính tham tiền, biết mình muốn gì, biết được mình cần gì, hiểu gì. Dù đối phương có tuyệt thế nào, dù tiếc hùi hụi, cô vẫn đành chia tay. Có lẽ, đó cũng là lý do khiến dàn cast nam đều mê nữ chính, dù chia tay vẫn quan tâm, quý mến và sẵn sàng giúp đỡ cô khi cô gặp khó khăn. Nhiều người nói nữ chính quá thực dụng, không biết tự kiếm tiền để phục vụ mình mà lại dựa vào chồng. Mình không có ý kiến gì về việc này. Quan điểm của mỗi người mà, nếu bạn không thích, nếu bỏ qua được hãy đọc truyện này thử nhé. Vì truyện siêu hài, cười ngoác mồm, đọc vui là chính, giải trí là chủ yếu. Vì làm gì có chàng nào ngoài đời là người ngoài hành tinh được. Các chị em cứ liên tưởng với cụ giáo Do Min-Joon trong Vì sao đưa anh tới mà xem, có chết mê chết mệt không??? Dù sao, nữ chính khi đã yêu, cũng biết hi sinh, biết cho biết nhận, chứ không hề chỉ chăm chăm nghĩ đến tiền nên không có gì đáng ghét cả. Đề cử chị em đọc cho vuiiii nếu chưa đọc. *** #Review MẠNG XEM MẶT VŨ TRỤ Tên gốc: Vũ trụ thân cận võng Tác giả: U U Nhược Thuỷ Thể loại: Hiện đại, viễn tưởng, hài, bựa, sủng, HE Độ dài: 50 chương Tình trạng: Hoàn edit ----------------- Thư Lâm Lâm vừa từ bỏ mối tình mười hai năm dài đằng đẵng với Lâm Tuấn Kiệt, chỉ vì suốt thời gian bên nhau, cô vẫn không thể yêu đối phương. Chẳng phải cô bị lãnh cảm, nhưng kiểu người cô thích không có tí liên quan gì với bạn trai cũ. Kế hoạch của Thư Lâm Lâm là: chia tay, tìm một chàng trai tốt hơn gấp ngàn lần, nắm tay người ấy đi vào lễ đường. Nhưng mà tìm bạn trai ở đâu nhỉ? Hay là thử “xem mặt” qua mạng xem sao… Nghĩ là làm, Thư Lâm Lâm tìm thấy một trang web với lời mời chào khá mới lạ, “Chỉ cần bạn độc thân là có thể đi xem mặt. Nơi này có những anh chàng đặc biệt nhất, phù hợp nhất với giấc mộng của mọi cô gái địa cầu, mọi cuộc hẹn đều miễn phí. Nhưng xin nói trước, những anh chàng này đều là người ngoài hành tinh!...” Cô hoàn toàn coi nhẹ ba chữ “ngoài hành tinh”, nếu đây là sự thật, người viết bài review này… à không, Thư Lâm Lâm cô căn bản đã sớm lên đĩa bay trở về hành tinh mẹ rồi. Cô điền vào yêu cầu: người đàn ông độ tuổi phù hợp, chiều cao đáng ngưỡng mộ, thu nhập cao cấp, ngoại hình vượt trội, bằng cấp ưu tú,... Rồi hồn nhiên đi đến địa điểm hẹn mà không hề biết “thứ gì” đang chờ đợi mình tại đó. Số 1, ưu điểm: tuấn tú, đẹp trai như một soái ca Bắc Âu; anh ta ra một cái giá cao chót vót để “mua” Thư Lâm Lâm một đêm; nhược điểm: phụ nữ cầu hoan cùng anh ta, không may mắn sẽ bị “khô” vĩnh viễn. Số 2, ưu điểm: lãng tử, hào phóng; phát điên vội vàng muốn kết hôn cùng Thư Lâm Lâm; nhược điểm: anh ta đang trong chu kỳ động tình nhất thời, khi kết thúc chu kỳ sẽ cảm thấy ghê tởm việc “yêu” trong suốt 40 năm. Số 3, ưu điểm: dịu dàng, đẹp trai; luôn phong độ khi ở cùng Thư Lâm; nhược điểm: quá mức đẹp trai, nhìn lâu sẽ vong mạng. Số 4, ưu điểm: già dặn, trưởng thành; ở bên anh ta Thư Lâm Lâm cảm giác đầu óc mình được khai sáng; nhược điểm: linh hồn bạn đời của anh ta sẽ tiêu tan, không có kiếp sau. (Ngoài ra, anh ta thuộc bộ tộc ma cà rồng, tuy là ma cà rồng cao cấp có sức kiềm chế mạnh, nhưng bất cứ giống loài nào hút máu mà không phải băng vệ sinh, Thư Lâm Lâm vẫn hơi phải suy nghĩ.) Qua trang web xem mặt, Thư Lâm Lâm đã gặp tổng cộng bốn người, mỗi người một vẻ, điểm chung duy nhất giữa họ đều chính là người từ hành tinh khác. Tuy đã đi xem mắt tổng cộng bốn lần, nhưng cô vẫn chưa thể nào tìm được một người (ngoài hành tinh) phù hợp, đó cũng là lúc, số 5 lên sàn. ... Số 5 là một thợ săn tiền thưởng truy lùng tội phạm, luận ưu điểm, anh chưa vượt qua được những điều kể trên, nhưng anh lại là người (ngoài hành tinh) đầu tiên mà Thư Lâm Lâm cảm thấy thoải mái khi ở chung nhất. Số 5 không có tên, hay sự thật là tên anh quá dài, sợ Thư Lâm Lâm khi đọc tên anh sẽ cắn phải lưỡi mà chết, nên cô cứ theo thứ tự mà gọi anh là số 5. Số 5 có khả năng đọc ý nghĩ, biết hết những suy nghĩ đen tối của cô, anh còn hơi lưu manh, có chút vô lại, thế nhưng anh là một người đàn ông (ngoài hành tinh) tốt, Thư Lâm Lâm thích anh. Chuyện tình cảm giữa số 5 và Thư Lâm Lâm phát triển vô cùng nhanh, rõ ràng vừa mới xác định quan hệ nhưng cứ như một cặp tình nhân đã nhau nhau lâu năm. Mỗi ngày tháng oanh oanh yến yến của cả hai đều mặn nồng, cho đến một ngày nọ một con bò sát không biết sống chết xuất hiện tại địa cầu. Tắc kè hoa là tội phạm nguy hiểm bị truy nã cấp toàn vũ trụ, vì phải bảo vệ Thư Lâm Lâm nên số 5 trúng độc của nó. Độc tính chỉ Thư Lâm Lâm mới có thể cứu sống số 5, nhưng sau khi tỉnh lại anh sẽ quên cô, nếu còn gặp lại sẽ coi cô như kẻ thù mà đuổi giết. Thế nhưng tắc kè hoa quá chủ quan, số 5 yêu Thư Lâm Lâm nhiều đến vậy, dù lý trí anh có nhất thời quên cô, thì trái tim anh vẫn in bóng dáng cô ở nơi sâu thẳm nhất. ------------ Tìm ra bộ truyện này là một dịp rất tình cờ, chỉ đọc lướt tên truyện, mình đã ngửi thấy một mùi bất thường thoang thoảng Truyện rất là hài, rất là đáng yêu, các nhân vật phụ (số 1 tới số 4) đều rất tốt bụng, cố gắng hết sức giúp đỡ cặp đôi nam nữ chính của chúng ta. Nữ chính có phần ngây ngô dở hơi biết bơi , nam chính là một thằng cha ngoài hành tinh vài trăm tuổi tuy không sạch thân nhưng tâm thì sạch bong kin kít luôn. Đề cử nhiệt liệt với các bạn đọc. À trước khi kết bài, mình có đôi lời muốn nhắn nhủ tới các bạn đang còn độc thân (cũng chính là bản thân mình ), không phải không có người phù hợp với bạn, chỉ là phi thuyền bay của anh ấy / cô ấy chưa tìm được bến đỗ trên tinh cầu Trái Đất mà thôi! =)) ... Vài năm sau, tại một bãi tắm ven biển… Một giọng trẻ con non nớt vang lên: "Ba ơi, mẹ đang nhìn chú kia." "Ba biết rồi, mẹ con là người thế đấy." Giọng nam lười nhác đáp lại. Một giọng nữ vang lên: "Nào có, nhìn anh ta béo chết đi được, làm sao đẹp bằng anh. Cởi áo ra kia đứng đi anh, em sẽ huýt sáo cho anh." ... "Cô bé, ngủ rồi à? Anh vừa tắm xong, đang nằm loã thể trên giường, muốn qua đây tán gẫu không?" "Ra ngoài mà tìm gái, ba trăm tệ một đêm, có cả tá người đồng ý phục vụ." "Tốn tiền mà các cô ấy lại được lợi, em nỡ sao? Người trái đất có câu: Phù sa không chảy ruộng ngoài, em là bạn gái anh, thứ quý giá ấy có cho thì cũng phải cho em chứ." -------------- Review by Tà Thần - fb/ReviewNgonTinh0105 Bìa: #Tơ Chiêu Nghi   Mời các bạn đón đọc Mạng Xem Mặt Vũ Trụ của tác giả U U Nhược Thủy.
Loạn Thế Thịnh Sủng
Edit+Beta:Tieumanulk Thể loại:Xuyên không,cung đình tranh đấu,*nam chính giảo hoạt như hồ,nữ chính túc trí đa mưu* Nữ Chính:Diệp Hòa Nam chính:Xin cho ta giữ bí mật…nhiều mỹ nam quá mờ nhưng kết thúc chắc chắn 1v1. Hắn một thân tử y bạch cừu,sắc mặt tái nhợt,trong mắt có phần hận lại như có phần oán,thanh âm điên cuồng khàn khàn: “Nàng nói đi,có phải một khi người nọ tới tìm nàng,nàng liền đi theo y? Tốt,rất tốt...... Lần này nếu nàng còn dám vứt bỏ ta đi theo y,bổn vương thà rằng đích thân chém lên đôi chân này cũng không để mình lại đuổi theo nàng!” Y người mặc áo choàng màu lục,eo buộc ngọc đới đỏ thẩm,quái dị lại có phần khoe khoang.Rõ ràng bản thân còn là một thiếu niên tuổi chừng mười bảy mười tám nhưng lại sai người mang tám đại kiệu hoa,chân thành nói: “Hòa Hòa,nàng có thể làm mẹ con ta được không? Đứa bé này mới tám tuổi đã không còn mẹ,thật đáng thương.” Người nọ tròng mắt như muốn bốc lửa,quát lên như sấm: “Lão Tử vì nàng thiếu chút nữa mạng cũng bị mất,con mẹ nó nàng lại..từ đầu luôn không xem nó không phải chuyện to tát! Còn tên kia chỉ hướng nàng cười một tiếng,nàng liền cam nguyện lên núi đao xuống biển lửa! Ta tại sao lại thích người ngu xuẩn như vậy chứ?” Cô vốn là đội trưởng bộ đội đặc công,suy nghĩ linh hoạt,thân thủ lại mạnh mẽ. Trong một lần thi hành nhiệm vụ vì bị đồng đội phản bội mà chết thảm,xuyên qua đến thời loạn thế xa lạ ai ngờ lại biến thành một cô nương quân kỹ ti tiện đồng thời vướn vào hàng vạn hàng nghìn gút mắt. *** LOẠN THẾ THỊNH SỦNG Phi Cô Nương dtv-ebook.com Chương 1: Một Phát Trúng Đầu Rạng sáng phía chân trời vừa le lói ánh sáng,một ngày vốn như mọi ngày nên yên lặng điềm nhiên,song ở một công xưởng bỏ hoang tại vùng hoang vu lại bị đoàn đoàn bộ đội đặc công bao vây,bầu không khí hết sức căng thẳng khẩn trương như dây cung bị kéo căng,chỉ vì một đám phần tử khủng bố kèm hai bên người lãnh đạo trọng yếu quốc gia,không có sợ hãi mà trắng trợn yêu cầu một số lượng tiền mặt lớn cùng với số lượng lớn súng ống,càng về sau bọn họ còn yêu cầu dâng lên văn kiện cơ mật nội bộ quốc gia. Bộ đội đặc công nhận được mệnh lệnh lập tức chuẩn bị vũ trang đi trước,nhiệm vụ lần này cũng không dễ dàng đương nhiên không thể để cho đám phần tử khủng bố được như ý nguyện nhận được thứ bọn họ yêu cầu mà còn phải không dùng đến súng giải cứu thành công người bị bắt ra ngoài.Nhiệm vụ lần này có độ nguy hiểm cao như mấy lần ngày thường gặp phải,thượng cấp lãnh đạo lúc này liền hạ ra lệnh giao cho đội trưởng phân đội bộ đội đặc công Diệp Hòa thi hành nhiệm vụ cứu người. “Báo cáo đội trưởng! Con tin ở lầu ba đại sảnh hình như đã bị bọn phản động đánh ngất xỉu! OVER......” “Báo cáo đội trưởng! Bọn phản động yêu cầu ở trong nửa giờ đưa đến những thứ bọn họ yêu cầu,không thể chậm trễ! OVER......” “Báo cáo đội trưởng! Theo dò xét trong công xưởng dự tính có hàng chục tên phản động hơn nữa bọn họ còn có vũ khí hỏa lực cực đại. OVER......” “Báo cáo đội trưởng! Bọn phản động......” Trong bộ đàm không ngừng hồi báo tình báo mới nhất,giọng nói không có chỗ nào mà không phải khẩn cấp vạn phần,Diệp Hòa tập trung tinh thần nhìn nơi lầu ba công xưởng bỏ hoang dường như đang suy tư cái gì,song chân mày giản ra,tròng mắt đen trong suốt ẩn chứa ung dung cùng bình tĩnh không nhìn thấy tia bối rối xao động mà chỉ thấy đồng phục tác chiến màu xanh biếc bao quanh vóc người thon dài,buộc vòng quanh đường cong uyển chuyển,không khó nhìn ra vị đội trưởng bộ đội đặc công này là một cô gái trẻ dung mạo thanh tú. Diệp Hòa,18 tuổi đã thi vào học viện quân sự,sau khi tốt nghiệp trở thành một nữ cảnh sát bình thường nhưng bởi vì cô suy nghĩ linh hoạt,gặp chuyện tĩnh táo, thân thủ mạnh mẽ,lập nhiều chiến công lớn,vẻn vẹn chỉ dùng hai năm thời gian liền được thượng cấp chọn ra trở thành một thành viên trong bộ độiđặc công,sau lại lập nhiều đầu công khi thi hành nhiệm vụ nguy hiểm,năng lực đã sớm áp đảo đội trưởng phân đội ngay lúc đó Lưu Hồng Vũ.Một năm sau,Diệp Hòa được tổng chỉ huy tự mình bổ nhiệm trở thành đội trưởng phân đội bộ đội đặc công,Lưu hồng Vũ là đội phó.Đảm nhiệm chức đội trưởng bốn năm qua cùng Diệp Hòa chỉ huy thi hànhhàng trăm nhiệm vụ …dưới sự hợp tác ăn ý cô cùng Lưu Hồng Vũ giải cứu con tin tỷ lệ thành công cao gần 90%,không ai sánh bằng. Sau khi quan sát tốt địa hình,Diệp Hòa chau lại đuôi mắt,quyết đoán ra lệnh: “Phái người tiến đến giả bộ đàm phán,cố hết sức dẫn dụ bọn phản động chú ý,đội 2, đội 3 lập tức chuẩn bị công cụ leo núi,đội 2 bí mật theo tôi trèo trên tường phía trái lầu ba công xưởng đánh bất ngờ,còn đội 3 theo đội phó từ phía tường bên phải lầu ba công xưởng giải cứu con tin,những người khác ở lại tại chỗ đợi lệnh!” “Diệp đội trưởng!” Bỗng nhiên có một giọng nói phái nam trầm ổn truyền đến,một gã đàn ông thân hình to lớn thẳng thắng phóng khoáng đi tới bên cạnh Diệp Hòa,giơ tay lên nói: “Hợp tác vui vẻ!” Diệp Hòa nhìn vị chiến hữu kề vai cùng mình tác chiến bốn năm,trên mặt lộ ra nụ cười khó được cùng vô số lần thi hành nhiệm vụ lúc trước,vươn tay cùng hắn vỗ mạnh một cái nhưng ngay sau đó siết chặt: “Hồng Vũ,hợp tác vui vẻ!” Lưu Hồng Vũ tự tin nói: “Vẫn như thường lệ,sau khi hoàn thành nhiệm vụ hôm nay,buổi tối cùng tham gia buổi tiệc mừng không say không về,ta mời khách!” “Được!” Diệp Hòa cười gật đầu,nói xong xoay người mang theo đội 2 hướngbên trái công xưởng đi tới. Đã là bộ đội đặc công ai cũng phải chịu qua huấn luyện nghiêm khắc,từ vách tường leo lên lầu ba công xưởng cũng không phải việc khó,Diệp Hòa dẫn đầu từ cửa sổ nhảy vào như con mèo thoăn thoắt khi rơi xuống đất không một tiếng động,nhạy bén nửa ngồi sau một thùng giấy khéo léo che dấu tốt,tất cả động tác làm liền một mạch không chútsơ hở. Ngoài cửa sổ tám tên đội viên đặc công còn chưa theo thứ tự tung mình mà vào thì mấy tên phản động đã phát hiện bên này có đều dị thường,cảnh giác mang súng nhẹ bước đi tới,nghĩ xem xét động tĩnh ngoài cửa sổ. Diệp Hòa ngừng thở,hai tay siết chặt khẩu súng lục HKP7 dán chặc trước ngực,chăm chú nhìn trên mặt đất,thấy nước bùn mặt đất chiếu ra ba cái bóng dần dần tiến tới,căn cứ bóng người phản chiếu phán đoán vị trí đối phương,quyết đoán lộng vòng một cái che dấu thân hình trong thùng giấy đồng thời liên tục bóp cò,chỉ nghe thấy ba tiếng súng vang lên,ba tên phản động thân thể cường tráng liền ngã trên mặt đất. Nghe thấy tiếng súng,đám phản động bao quanh con tin cũng rối rít cảnh giác,Diệp Hòa lúc này liền ném ra hai quả đạn khói,ở một mảnh sương khói dày đặc bao phủ,bọn phản động chỉ có thể miễn cưỡng xác định phương hướng,dùng súng điên cuồng bắn càn quét khắp nơi,Diệp Hòa sớm biết sẽ như thế,nên sau khi ném ra đạn khói liền giẫm lên thùng giấy nắm chặt dây thừng leo lên nóc nhà,nhanh chóng leo lên khung sắt xà ngang trên cao tránh thoát này một trận súng bắn xối xả như mưa. Sau khi liên tiếp vang lên tiếng súng,bên trong nhà xưởng khôi phục yên tĩnh như chết,nơi này chỉ có cái thùng giấy dùng để che chắn mà hiện tại đã bị bắn thành tổ ong vò vẽ,đám phản động dường như cũng biết điểm này,lường trước không thể nào có người ở nơi đạn súng dày đặc màtrốn thoát nhưng không người nào tiến lên xem mà đợi sương khói tản đi mới cẩn thận tra xét. Mà Diệp Hòa muốn đúng bọn họ tin tưởng như vậy! Thừa cơ hội được màn sương dày đặc che chắn,ngoài cửa sổ tám tên đội viên đặc công theo thứ tự vô thanh vô tức leo tường mà vào,hết thảy vốn thuận lợi tiến hành không lường trước cuối cùng có một gã đội viên cũng đang lúc rơi xuống đất phát ra tiếng động rất nhỏ.Chỉ một âm thanh cực nhỏ lại có thể khiến đám phản động nhất thời đề cao cảnh giác,tám tên đội viên đặc công vội vàng phân tán,vừa quay cuồng tránh né vừa dùng súng bắn trả chiến đấu hết sức căng thẳng,bên trong nhà xưởng tức khắc khói thuốc súng bắn ra mưa loạn thành một đoàn. Tuy rằng gặp phải sai sót cũng may đám phản động vì vậy rối rít đem lực chú ý đặt ở bên trái nhà xưởng,cầm súng chậm rãi đi tới,vẻn vẹn chỉ để lại hai người canh giữ ở bên cạnh con tin,để đội phó có cơ hội dẫn dắtđội 3 từ bên phải nhảy vào giải cứu con tin. Mặc dù cho rằng đám con tin là bảo đảm trọng yếu nhất của bọn phản động,không đến giây phút cuối cùng sẽ không hạ thủ giết,nên tạm thời không cần phải lo lắng bọn phản động giết con tin nhưng dù sao kẻ địch cũng không ít chúng ta chưa chắc có thể đoạt lấy phần thắng.Diệp Hòa đứng ở trên khung sắt xà nhà,ở trong sương mù dày đặc căn cứ vị trí đối phương tác xạ đạn phân rõ phương hướng địch nhân,mặc dù mỗi một lần bóp cò đều cách một khoảng thời gian,thủ pháp tác xạ tinh chuẩn mỗi một mai đạn đều có thể đánh gục một gã địch nhân,có thể nói là thần kỳ. Thanh âm tiếng súng vang lên liên miên không dứt,vang dội nhĩ tế,đội viên đặc công mặc dù được huấn luyện nghiêm khắc nhanh nhẹ tránh né đạn bay đến,song ở hoàn cảnh không còn vật che chắn,các đồng đội bộ đội đặc công trong cơn mưa đạn vẫn từng người từng người ngã xuống. Nhận thấy xảy ra tình trạng xấu,Diệp Hòa ánh mắt trầm tĩnhbóp cò vừa khẽ chau lại chân mày,Lưu Hồng Vũ sao còn chưa tới? Đang lúc này,đối diện rõ ràng truyền đến hai tiếng kêu thảm thiết,hai gã phản động trông chừng con tin trúng đạn ngã xuống đất không dậy nổi,hiển nhiên là đội phó mang theo đội 3 tấn công đi vào. Đội phó chạy tới khiến cho tình thế có phần chuyển biến tốt,ở một mảnh súng vang lên cùng tiếng kêu gào thảm thiết,chiến đấu kịch liệt..... Qua hồi lâu,sương khói rốt cục tản đi,Diệp Hòa dùng một phát súng giải quyết xong tên phản động cuối cùng nhưng ngay sau đó dõi mắt nhìn,lại thấy trên mảnh đất trống trãi trong nhà xưởng chỉ còn lại hai người cô cùng khuôn mặt bị thương của Lưu Hồng Vũ,trên mặt đất nằm ngổn ngang vô số thi thể trúng đạn,có cả bọn phản động cũng có đồng đội nhiều năm qua cùng cô kề vai chiến đấu,mười sáu đội viên đặc công thuộc đội 2 đội 3 cũng không còn.Cô nắm chặc quyền nhìn thi thể chiến hữu gào thét điên cuồng,dĩ vãng thi hành nhiệm vụ còn khó hơn lần này cũng chưa từng chết hết toàn đội. Tại sao có thể như vậy? Tại sao có thể như vậy? Diệp Hòa đứng ở bên cạnh thi thể đồng đội tiểu Quang quen biết đã lâu chậm rãi ngồi xổm xuống,hắn mặt hướng lên trời,phía dưới một mảnh máu đỏ tươi hiển nhiên là bị bắn từ sau lưng.Diệp Hòa hiểu rõ cá tính tên này kiêu ngạo lại rất chú trọng hình tượng,kiên định đưa tay muốn đở dậy.Nhưng khi ở Diệp Hòa nâng lên người hắn,theo máu tươi liên tục không ngừng từ vết thương lồng ngực chảy xuống rơi ra một viên đạn.Diệp Hòa sửng sốt,viên đạn đoạt lất tiểu Quang cô vô cùng quen thuộc,chính là loại đạn đội đặc công chuyên dụng! Cô đột nhiên ý thức được cái gì thì sau ót truyền đến một trận đau nhức,một viên đạn vô tình xuyên thấu đầu cô,máu tươi ùa nhau theo đó túa ra. Trước khi mất đi ký ức,Diệp Hòa mặt chảy đầy máu tươi chậm rãi quay đầu,chỉ nhìn thấy trong mắt Lưu Hồng Vũ lóe lên điên cuồng cùng ghen ghét. Hắn hận cái gì? Là hận năng lực của mình không bằng một người phụ nữ? Hận bị một người phụ nữ đoạt đi công lao? Hay hận vị trí của mình bị người phụ nữ này thay thế? Bốn năm kề vai chiến đấu thì sao chứ cùng chung hoạn nạn thì tính cái gì? Không thể nhận được đáp án,chỉ thấy trước mắt tối sầm,Diệp Hòa nhanh chóng mất đi năng lực suy tư. Mời các bạn đón đọc Loạn Thế Thịnh Sủng của tác giả Phi Cô Nương.