Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Dài Lâu

Tên gốc: Kinh cửu Chuyển ngữ: diuisca Thể loại: Thanh mai trúc mã, thể thao, chữa lành trái tim, dịu dàng phú nhị đại võ sĩ quyền Anh công & hiền lành lạc quan vũ công múa ba-lê thụNhiệt huyết và dịu dàng, khát vọng và trưởng thành, cuộc sống và mến thương. Một câu chuyện tình nơi thôn dã bình yên tuyến mười tám. *tuyến mười tám: ít ai biết *** Nếu hủ nào có sở thích đối với các truyện có tính chất thanh xuân, thanh mai trúc mã và ngọt ê răng thì đây chính là bộ truyện mình cực lực đề cử các bạn nên đọc. Bộ truyện này không chỉ là câu chuyện về một tình yêu hạnh phúc, đáng yêu đầy màu hồng mà còn là câu chuyện phấn đấu đi lên của những thanh xuân và nghị lực phi thường! Cùng xem Dài lâu là thế nào nhé!  Nhân vật Nhân vật chính Bạch Cẩn Nhất ( Công) thiếu gia, võ sĩ quyền anh, cực sủng thụ Giang Thâm: hiền lành, ngoan ngoãn, vũ công múa bale, sủng công :)) Nhân vật phụ  Ba mẹ Giang Thâm Cẩu Mao, Thanh Linh Tử, Thụ Bảo, Lại Tùng, Tống Hân, Lưu Tinh Chi, Kinh Lạc Vân, …: bạn bè của Bạch Cẩn Nhất và Giang Thâm Cha mẹ của Cẩu Mao, cha mẹ Thụ Bảo Bác chủ hiệu sách  Thẩm Quân Nghi, Ngải Lai: Sư phụ Giang Thâm Và nhiều nhân vật nữa. Đây là một câu chuyện có nhiều tình tiết và trải dài trong một khoảng thời gian khá rộng nên hệ thống nhân vật có khá nhiều. Vì vậy nên mình chỉ liệt kê một số tên nhân vật có tần số xuất hiện nhiều và có ảnh hưởng đến tình tiết phát triển của truyện. Nhưng các bạn cứ yên tâm là mạch truyện rất ổn, nhân vật được phân chia rất rõ ràng không hề bị rối.  Tóm tắt truyện: Tổng thể câu chuyện là quá trình phát triển tình yêu và theo đuổi ước mơ của đôi trẻ. Câu truyện mở đầu khi Giang Thâm còn nhỏ và bối cảnh là nơi miền quê của cậu với cánh đồng, áo cá,… Rất yên bình. Trong một lần cùng mẹ đưa thức ăn đến thành phố Giang Thâm vô tình trông thấy một lớp học dạy múa bale, cậu lập tức cảm thấy hứng thú. Dù gia đình có hoàn cảnh chẳng mấy dư dả nhưng vì thương con mà cha mẹ cậu đã cố gắng để cậu được đi học múa. Cạnh bên lớp học múa của Giang Thâm là một lớp dạy quyền anh, tại đây cậu đã gặp được người cùng mình gắn bó cả cuộc đời- Bạch Cẩn Nhất. Cuộc sống yên bình cứ tiếp diễn với sự ngọt ngào và dễ thương của hai đứa bé. Tình yêu của thuở dại khờ được xây đắp nên bằng những quả trứng, những trái dâu tây. Ngày tháng trôi dần đến khi tất cả cùng lớn lên. Những khó khăn trong cuộc sống, những trăn trở băn khoăn, những đớn đau đánh đổi cho ước mơ cứ thế nhiều dần lên và trôi qua lặng lẽ, dựng xây nên những thành công rực rỡ và tình yêu nồng nàn của một vũ công tài hoa cùng một võ sĩ mạnh mẽ! Cảm nhận cá nhân  Về Giang Thâm Mình thật sự rất thích nhân vật này, không phải chỉ vì tài hoa mà mình thích tính cách của Giang Thâm. Một  con người hiền lành và ngoan ngoãn đến lạ. Nếu đọc truyện, chỉ trong những đoạn đối thoại của các nhân vật các bạn sẽ cảm nhận được hình ảnh của một cậu bé vô cùng hiểu chuyện, luôn nghe lời và rất biết quan tâm đến mọi người. Đặc biệt có những khi ngây thơ đáng yêu đến buồn cười. Đó là một cậu bé giản dị, đáng yêu. Chẳng nghĩ một điều gì xấu cho bất kỳ ai. Chẳng muốn lợi dụng ai điều gì trong cuộc sống. Nếu có lỡ nhận được lòng tốt của người khác dành cho mình thì nhất định bằng mọi giá sẽ phải trả cho bằng được, dù là những việc nhỏ nhất.  Tuy ngoan ngoãn, hiền lành nhưng cậu không hề yếu đuối, nhu nhược mà ngược lại cậu có một nghị lực và đam mê phi thường lớn. Những cú ép chân, xoay eo, tập luyện vũ đạo nghe có vẻ dễ nhưng thật sự là rất rất đau và nếu chỉ thiếu đi một ít kiên trì thì sẽ không thể nào vươn lên được. Và đặc biệt với hoàn cảnh của mình, ngoài tình yêu thương của mọi người, cậu thiếu thốn rất nhiều những điều kiện thuận lợi để luyện tập.  Dù thế cậu vẫn thành công. Không chỉ  đam mê, khát vọng với bale, với tình yêu cậu cũng thẳng thắng, khát khao và đam mê như vậy. Mình thích một Giang Thâm ngây ngô trong tình cảm dần cảm nhận được tình yêu đang lớn dần trong tim mình; mình thích một Giang Thâm thẳng thắng đối diện với tình yêu dù biết nó khó khăn và không giống với đại đa số những tình yêu của người khác; mình thích một Giang Thâm dũng cảm bày tỏ nhưng lại ngại ngùng rồi hạnh phúc đón nhận tình yêu;…mình thích một Giang Thâm yêu ngay thẳng và nồng nàn như thế. Và chắc các bạn cũng sẽ thích một cậu bé như vậy!  Về Bạch Cẩn Nhất Anh công được nhắc đến với hình anh của một cậu bé kiêu ngạo, khá lạnh lùng và tiêu tiền như nước. Từ lần đầu gặp cậu thì anh đã gắn cho cậu cái danh xưng “thiên nga nhỏ” gắn với cả cuộc đời sự nghiệp của em. Có lẽ vì lúc nhỏ khá cô đơn và kiêu ngạo nên khi gặp cậu với sự hiền lành đáng yêu và ngoan ngoãn nên anh dễ bị thu hút. Ngoài Lại Tùng ra có lẽ trong những năm tháng tuổi thơ đó cậu chính là một người bạn hiếm hoi của anh. Có thể khi đọc thử có nhiều bạn sẽ nhận xét anh công là người khá bốc đồng và hơi lưu manh. Mình cũng cảm nhận như vậy nhưng thật sự là không nhiều, vì phần nhiều hơn mình cảm nhận ở nhân vật này đó là đam mê, sự kiên định, mạnh mẽ và dịu dàng đến phi thường. Trong sự nghiệp thì không cần bàn nhiều, vì quyền anh là đam mê từ nhỏ nên anh dù đổ máu, tập luyện đến mệt nhừ vẫn kiên định với lựa chọn của bản thân. Còn trong tình yêu, anh dịu dàng và ấm áp, đáng yêu lắm lắm lắm! Nếu đọc truyện bạn sẽ thấy một cậu bé nhẹ nhàng tẩy trang cho người bạn nhỏ đáng yêu; bạn sẽ thấy một cậu bé trân trọng từng món quà được tặng. Trong đó mình thích nhất là khi anh được cậu tặng một con gà con, mình cười mệt nghỉ khi đọc đoạn này khi anh lấy thướt đo mực nước của gà uống, đo chiều cao và cân nặng, chăm sóc từng li từng tí cẩn thận như chăm con. Ngoài ra bạn còn có thể thấy một võ sĩ quyền anh trân trọng nâng niu một vũ công mong manh như thế nào; bạn sẽ thấy anh quyến luyến ở bên cậu đến mức cải tạo cả một sàn tập cho cậu bên cạnh phòng tập của mình chỉ vì lo cho đôi chân cậu; bạn còn sẽ thấy một người ngốc nghếch tặng hoa trong buổi biển diễn quy mô đầu tiên của người mình yêu buồn cười và ấm áp đến nhường nào; trông thấy một người hùng che chở và mang lại hạnh phúc cho người mình yêu mạnh mẽ đến bao nhiêu . Vậy đó! Đáng yêu đến vậy luôn đó!  Về các nhân vật phụ  Như đã nói trong tác phẩm này có rất nhiều nhân vật. Điều mình rất thích ở truyện là tất cả các nhân vật đều có tính cách riêng biệt, rất thật và rất đời.  Cha mẹ của Giang Thâm là đôi cha mẹ vô cùng đáng ngưỡng mộ. Trong một hoàn cảnh mà kinh tế gia đình còn rất nhiều khó khăn và tận sâu trong trái tim không thích cho con trai mình học múa nhưng vì con mình thích, họ sẵn sàng ủng hộ hết lòng. Chẳng than van, không cần đền đáp. Chỉ có tự hào…  Về những người bạn và những người hàng xóm tốt bụng. Thật sự đó là một tình nghĩa láng giếng đẹp và đáng quý. Cẩu Mao, Thụ Bảo là những người anh, người bạn vô cùng đáng quý. Giúp đỡ Giang Thâm mọi điều, không cần một lần trả ơn, vui thay niềm vui của cậu, lo thay cái lo của cậu. Đối xử cùng cậu như người em út trong gia đình. Những người hành xóm  xung quanh cũng thật thà và tốt bụng như thế!  Nếu không có họ thì có lẽ Giang Thâm đã phải dừng lại giữa chừng trên con đường vươn đến ước mơ chứ đừng nói đến cả thành công.  Ở trường học Lai Nghi, Giang Thâm có thêm những người bạn mới. Có hai người thầy tâm huyết và đầy kỳ vọng vào cậu, có một sư tỷ dịu dàng nhân hậu, một sư huynh độc miệng nhưng tốt bụng đáng yêu. Những người đó cũng là một phần động lực nâng bước  cậu đi đến thành công.  Với cảm nhận của mình, các nhân vật trong tác phẩm giống như đang sống vậy. Thật thà, đáng quý và vô cùng gần gũi.  Những điều tâm đắc Đây là câu truyện mình rất thích vì nó tổng hợp rất nhiều những cái mình rất rất thích. Chúng ta sẽ cùng liệt kê nha: Được phổ cập thêm kiến thức: với mình việc đọc tác phẩm này mang đến cho mình kha khá kiến thức mới về bộ môn bale và quyền anh. Dù không quá chuyên sâu nhưng mình rất thích tìm hiểu thêm một vài điều mới một cách vô tình như vậy. Ngoài ra, việc đưa những kiến thức chuyên môn vào câu truyện đòi hỏi tác giả phải đầu tư nghiên cứu khá nhiều mới có thể làm được. Vì thế ta có thể cảm nhận tác phẩm được đầu tư khá kỹ và chất lượng rất ổn. Khiến mình đọc truyện rất thõa mãn.  Có cảm giác bình yên hạnh phúc: khi đọc tác phẩm này mình cảm thấy nhẹ nhàng và bình yên vô cùng. Không hẳn là vì truyện không có những tính huống kịch tích mà vì bối cảnh câu truyện và cách tác giả xây dựng tình tiết. Mình là một đứa con ở quê, và sở thích khi đọc của mình là điền văn nên các truyện có hơi hướng điền viên nhẹ nhàng này chính là điều mình thích nhất! Và mình có một lời khuyên, nếu hủ nào trót lỡ quá đắm say các truyện cung đấu, trạch đấu, trinh thám,… Rối não và cần reset lại hệ điều hành thì đừng chần chờ. Hãy dùng Dài lâu để thanh lọc tâm hồn thôi!  Nhân vật có tính cách rõ ràng: tác giả đã xây dựng tính cách của các nhân vâtj rất tốt và thể hiện tính cách ấy rất rõ ràng. Các nhân vật bé sung, hỗ trợ, làm nổi bật lẫn nhau để làm nên giá trị nhân văn đáng quý của câu truyện về tình bạn, tình yêu và gia đình.  Nhận xét Dài lâu là một tác phẩm khá chất lượng nhưng thật sự thì không tránh khỏi một vài hạt sạn. Có lẽ tác giả còn khá bỡ ngỡ nên một vài tình huống được xử lý chưa ổn thỏa. Như sự phát triển của nhân vật theo thời gian còn khá mơ hồ, theo mình đã đọc và cố gắng hiểu thì có một vài lúc sự thay đổi về tuổi tác của nhân vật có phần mơ hồ và thiếu chính xác. Ở một vài phân cảnh nhân vật vừa mới xuất hiện hoặc được báo trước sẽ xuất hiện nhưng biến mất không nêu rõ lý do.  Đó chỉ là một vài hạt sạn nhỏ trong một tác phẩm hay. Nhìn về tổng thể thì đây là một câu truyện rất đáng để đọc đó nha! Tận hưởng nào!!!  *** Thể loại: Hiện đại, ôn nhu phú nhị đại quyền anh công x nỗ lực ngay thẳng thiện lương múa ba lê thụ, hỗ sủng, trúc mã, ấm áp văn, HE. Giữa mùa thi làm mấy cái review nhẹ cho bớt căng thẳng :)) Đam mỹ của Tĩnh Thủy Biên, chắc chắn là ngọt ngào rồi. Ấm áp văn, trúc mã, thụ là vũ công ballet nhẹ nhàng, công là võ sĩ mạnh mẽ, không cần nghĩ cũng biết là ngọt như mía lùi. Truyện lấy bối cảnh ban đầu là nông thôn yên ả, giọng văn của Tĩnh Thủy Biên luôn luôn nhẹ nhàng nhưng đi sâu vào lòng người. Thụ sống trong một gia đình tuy không mấy khá giả ở nông thôn, nhưng rất đầm ấp hạnh phúc, có những người bạn luôn bao bọc chở che mình, rồi một ngày tiếp xúc được với bộ môn múa ba lê, từ đó gặp được tình yêu của mình, mở ra cánh cửa tương lai tươi sáng. Truyện không ngược, nhưng lại nhẹ nhàng tới mức phải rơi nước mắt vì sự đượm buồn trong đó. Mình đọc trên wattpad, có một bạn đã bình luận rằng: “Mọi sự tốt đẹp của con người đều nằm trong đây”, quả thực rất đúng. Truyện không có ai gọi là nhân vật phản diện, tính xấu nho nhỏ thì vẫn có, nhưng ai cũng sống với nhau thật lòng. Đọc mà cảm giác như lấy bối cảnh ở thập niên 70, 80 ý, không ý thức được đây là văn hiện đại tí nào :)) Tình yêu giữa công thụ ngọt ngào, con đường tương lai của họ rạng rỡ vô ngần, cái này review chỉ có thể gói gọn mấy chữ thôi, các bạn phải tự đọc để cảm nhận hết sự tuyệt vời của nó. Mình review là đẩy mạnh tiêu thụ :)) , với nêu một chút ý kiến với tuyến nhân vật phụ thôi. Các nhân vật trong này ai cũng thành công, tương lai xán lạn, trừ một người cũng coi là trúc mã của bạn thụ, là anh Cẩu Mao – Trần Mao Tú. Khi đứa em gái ruột và đứa em trai hàng xóm anh từng hết lòng chở che ngày nào giờ đều thành công vang dội ra sao, thì chỉ có mình anh ở lại, mãi làm hậu phương vững chắc cho cả hai. Không phải là anh chịu quá nhiều cái khổ, nhưng so với những đứa trẻ ở vùng nông thôn từng nghèo nàn nhưng vui vẻ ngày đó, cảm giác như chỉ có mình anh là dậm chân tại chỗ, còn mọi người đều đã tiến đi quá xa rồi. Kiểu như anh đã từng là người tuy luôn bảo vệ cho hai đứa em nhưng lại ngây thơ hơn cả hai đứa, giờ anh cũng trưởng thành rồi, cảm giác khá là thương anh. Ở phiên ngoại có xuất hiện một nhân vật nữ có hint với anh, mong rằng anh có thể cùng cô ấy tạo dựng hạnh phúc cho riêng mình, vì anh cũng cần nghĩ cho cả mình nữa, đừng mãi nghĩ cho hai đứa nhóc ấy. Khi mà những đứa trẻ kia đang sải cánh bay xa ở vùng trời nào đó, thì anh ở lại vô cùng “bận bịu”: treo hết tranh của cô em gái họa sĩ lên khắp nơi, xây nguyên một phòng tập ba lê cho em trai hàng xóm, theo dõi giải đấu quyền anh của chồng của em trai hàng xóm nữa, nghe thì vui mà chẳng hiểu sao lúc đọc cứ thấy buồn buồn. Chắc vì anh là anh trai nên phải hi sinh nhiều hơn chăng? Review lần này dài với spoil nhiều hơn mấy lần trước, nhưng chả đi vào mạch truyện chính với nhân vật chính tí nào, tại mình ngu văn lắm :)) Vẫn là câu cũ, các bạn mà không đọc phí lắm, mình đánh giá bộ này vô cùng cao, nên các bạn hãy đọc nha :3 *** Dạo này mình cứ đọc mấy bộ nói đến ước mơ ấy, xong một đứa thích hưởng thụ và lười làm việc như mình kiểu… à mà thooiiiiiiiiiii. Mình đã hơn một lần nói mình rất thích văn phong của Tĩnh Thủy Biên, nói thế nào nhỉ? Các câu chuyện của Tĩnh Thủy Biên luôn mang lại cho mình cảm giác dễ chịu, thoải mái, dịu dàng, giống như hoa trên nước ấy. Cá nhân mình, nhấn mạnh là cá nhân mình thôi nha, lúc nào đọc truyện của Tĩnh Thủy Biên mình cũng thấy buồn buồn, chẳng hiểu sao. Dài lâu là một câu chuyện về ước mơ, tình bạn, tình yêu, tình thầy trò, tình anh em, nhiệt huyết tuổi trẻ. Mạch truyện xuyên suốt từ khi các nhân vật còn bé đến khi trưởng thành. Nếu bạn đã thích Tĩnh Thủy Biên hay Tháng năm qua của tác giả thì không nên bỏ qua truyện này. Truyện yên bình lắm luôn. Nhân vật chính, Giang Thâm, cậu lớn lên ở vùng nông thôn – nơi có những người bạn tuyệt vời. Cẩu Mao, Thụ Bảo, Thanh Linh Tử, Giang Thâm, họ cùng nhau lớn lên, cùng nhau trộm trứng vịt trời, cùng nhau hái dâu tây. Mình thật sự ngưỡng mộ tình bạn của họ, 3 người bạn sẵn sàng nhường phần ăn của mình cho Giang Thâm, vì muốn mua đôi giày mới cho cậu mà nói dối là mua nhầm đồ. Một Cẩu Mao lớn xác lại sợ gà rừng Tony, cũng Cẩu Mao ấy lại đi làm thêm tối ngày, cốt để mua họa cụ cho em gái, lúc nào cũng ủng hộ ước mơ hội họa của Thanh Linh Tử. Tình bạn của họ rất đẹp, tháng năm phai mờ, dòng thời gian chảy trôi, mỗi người một ngả, tình bạn của họ vẫn sáng như bầu trời đầy sao ở nông thôn, họ vẫn khóc, vẫn kích động mỗi khi Giang Thâm đạt được giải thưởng. Vùng quê ấy còn có bố mẹ của Giang Thâm – hai người luôn ủng hộ giấc mơ học múa của cậu, dù cho gia đình không quá khá giả, lưng cha của Giang Thâm đau cũng nhất quyết không cho cậu làm việc nặng ngoài đồng áng. Vùng quê ấy có dì Hoa Miêu Nhi độc mồm nhưng tốt bụng, cha của Cẩm Mao địa vị trong nhà còn kém cả con trai, bố mẹ của Thụ bảo là phần tử trí thức hiền lành tốt bụng, gà Tony oai vệ đuôi sắc sỡ sắc màu… Và cả ông lão cho thuê truyện – fan siêu bự của “Căn cứ bảo vệ sinh thái thiên nga nhỏ”. Giang Thâm thích múa, cậu có thiên phú múa ba lê, cậu lúc nào cũng nỗ lực, dù đau cũng chẳng hề kêu ca. Thiên nga nhỏ trưởng thành, cứ thế cứ thế bay cao. Công của chúng ta, Bạch Cẩn Nhất chính là phú nhị đại chính hiệu, vừa có tiền lại vừa đẹp trai. Bạch Cẩn Nhất thích quyền anh, hắn nuôi gà ngày nào cũng đo chiều cao cân nặng, ngay cả lượng nước cũng tính toán cẩn thận. Trên sàn đấu, Bạch Cẩn Nhất không thích bị đánh vào mặt, vì bị thương ở mặt thiên nga nhỏ nhìn thấy sẽ đau lòng. Hắn hết mình trên sàn đầu, tôn trọng đối thủ, tôn trọng tinh thần thể thao. Hắn siêu ngầu, siêu đẹp trai nhưng lại dùng kem đánh răng vị dâu, không nỡ cho Lại Tùng socola thiên nga nhỏ tặng, lúc nào cũng ở bên thiên nga nhỏ, bảo vệ cậu ấy, cưng chiều cậu ấy, ủng hộ cậu ấy. Trong truyện còn có rất nhiều nhân vật phụ khác như Lại Tùng, Tống Hân, Lưu Tinh Chi, Thẩm Quân Nghi… Mỗi người đều sống rất đẹp, mình sẽ không spoil thêm đâu, nói ra hết thì mất cái hay của truyện. Tóm lại, đây là một áng văn thoải mái yên bình êm ả nhẹ nhàng. Nhưng mình cảm giác có vài chỗ tác giả xử lý không logic lắm, nhưng thôi, mình còn đang tích D logic và đang học cải thiện sml nên sẽ không bình luận thêm. Phần sau truyện hơi đuối so với phần đầu, kiểu mình đọc nửa đầu truyện thâu đêm không để ý thời gian luôn nhưng phần sau mình lại đọc rất chậm, kiểu vậy đó. >< Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ. ❤ Mời các bạn đón đọc Dài Lâu của tác giả Tĩnh Thủy Biên.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Hợp Đồng Hết Hạn
Khương Khả Vọng được Bùi tiên sinh “chiếu cố” ba năm, thuận lợi có được đèn xanh thông hành khắp mọi chốn trong giới giải trí , nhưng lại vẫn cứ thế, mãi chẳng nổi lên được. Đến khi hết hạn hợp đồng ba năm, cô cũng không có ý định tiếp tục gia hạn, quyết định cân nhắc, suy nghĩ thật kĩ xem sau này, con đường tương lai sẽ bước tiếp như thế nào. Bùi tiên sinh cũng không nói gì thêm, thả cô đi, trước khi cô đi còn tặng cô một nguồn tài nguyên đồ sộ, thể hiện phong độ và thể diện đến cực hạn. Sau khi chia tay, trong thâm tâm Khương Khả Vọng vẫn có chút gì đó lạc lõng. Chỉ là đối phương đã thoải mái dứt khoát như thế, cô cũng không có lí do gì để cho tinh thần mình sa sút được, thế là xốc lại tinh thần, nhận một chương trình truyền hình thực tế về tình yêu. Ai mà biết được, tập thứ nhất vừa được tung ra, về đến nhà, không thể tưởng tượng được người nào đó đã ngồi trực ở phòng khách đợi cô, sắc mặt tối sầm. “Khương Khả Vọng, đủ lông đủ cánh rồi đúng không?” *** Trước khi đọc cần biết: 1: Nữ chính bệnh kiều*, không phải người lương thiện. 2: Có xen lẫn hồi ức. *Bệnh kiều trong tiếng nhật là yandere – đây là từ chỉ tính cách của những nhân vật rất yếu đuối, nhút nhát, dễ xấu hổ, thẹn thùng. Khi yêu họ rất chung thủy, họ có thể làm bất kỳ cái gì cho người họ yêu đến mức thái quá. Họ có máu ghen và sự chiếm hữu rất cao, thường thì các nhân vật yandere có tâm lý không bình thường. Tóm gọn lại thì chính là có tính chiếm hữu mạnh và giữ dục siêu lớn. (nguồn: greyphan) Note của editor: Mình chỉ mới vừa học edit thôi, vậy nên có gì sai sót xin cứ để lại bình luận phía dưới, mình sẽ cố gắng khắc phục mọi thứ và làm ra bản edit tốt nhất có thể. Cảm ơn đã ghé qua, rất vui nhận được nhận những bình luận mang tính góp ý (đầy thiện ý). *** Tháng tư, Bắc Kinh, ánh nắng chói chang. Một chiếc xe lao nhanh trên đường cao tốc từ sân bay. Bên trong xe, Khương Khả Vọng đang ngồi dựa vào ghế, ngủ bù. Người đại diện Comilla hồi âm email xong, cuối cùng cũng có thời gian để uống một hớp nước, vừa vặn nắp bình vừa quay đầu nhìn cô nghệ sĩ nhà mình đang ngồi bên cạnh. Mới đón cô từ sân bay ra, lên xe được một lát đã ngủ say như chết. Một tháng này, Khương Khả Vọng ở nước ngoài một mình để ghi hình cho một chương trình truyền hình thực tế. Tổ chương trình hà khắc, không cho trợ lí đi theo, hành lí cũng không được mang nhiều, thống nhất mỗi người chỉ được hai vali. Bắc Âu lạnh như thế, xa như thế, thực sự là khổ cho cô rồi. Đúng vậy, vừa gặp mặt ở sân bay đã thấy đứa nhỏ này mặt mày mệt mỏi, người cũng gầy hẳn đi, trông rất hốc hác. Nhưng cô vẫn mỉm cười, không hề gắt gỏng, cũng chẳng phàn nàn một câu nào, còn tặng cho Comilla đồ kỉ niệm mua ở nước đó, là một tiểu mỹ nhân ngư làm bằng gỗ mộc. Khương Khả Vọng không hổ là người mà chị ta kì vọng, từ lúc gia nhập tới giờ chưa từng làm chị ta lo lắng, tính cách tốt như một cục bông mềm vậy. Đang cảm khái, bỗng nhiên xe chậm rãi dừng lại. Comilla nhìn ra ngoài từ cửa sổ, một hàng dài tít tắp không nhìn thấy nổi điểm cuối: “Kẹt xe à?” Lái xe đáp lại, Comilla mở bản đồ ra xem tình hình đường xá, thấy rằng trong vòng 3km quanh đây đều bị tắc nghẽn. “May mà hôm nay không có chuyện gì quan trọng.” Chị ta lẩm bẩm tự nói với mình. Vô ý quay đầu lại, thấy cô gái bên cạnh mặt mày mông lung mờ mịt, “Dậy rồi à?” “Dạ, chị Comilla.” Khương Khả Vọng hít hít mũi, khuỷu tay đặt lên ô cửa sổ, quan sát tình hình bên ngoài. Dòng xe cộ phía trước di chuyển lên với tốc độ rùa bò, ba người ở trong xe không tránh khỏi có chút khó xử. Khương Khả Vọng ngửa mặt nhìn trần xe, phá vỡ bầu không khí yên lặng này: “Chị Comilla này, chị có điếu nào không?” Comilla giật nảy mình: “Em không sợ bị Bùi tiên sinh phát hiện à?” Bùi tiên sinh ra lệnh bắt Khương Khả Vọng phải cai thuốc, ngay cả đám người theo cô cũng phải bỏ thuốc lá. Mời các bạn đón đọc Hợp Đồng Hết Hạn của tác giả Nhân Tương.
Không Yêu Lúc Sau
Văn án:  Cùng ác long chiến đấu quá lâu, bản thân cũng trở thành ác long: Chăm chú nhìn vực sâu quá lâu, vực sâu cũng chăm chú nhìn lại mình. Hắn vì báo thù cho cha, khiến cô cửa nát nhà tan. Sau khi hạnh phúc tan vỡ, hắn mới hiểu được, hạnh phúc so với ân oán càng quan trọng hơn, không có gì đáng giá để lấy hạnh phúc mà trả đại giới. Hắn hỏi: Làm sao em mới chịu trở về? Cô đáp: Trừ phi anh đem tất cả, trả lại cho tôi. Cô lạnh nhạt đối đãi, hắn từng bước tương bức. Tình yêu đã thành chuyện cũ, cô sao có thể tin tưởng hắn một lần nữa đây?   “Có người đang đắm chìm trong tình yêu thì ở nơi nào đó, ai đó nói lời ly biệt.” (*) Hôm ấy, trời đổ cơn mưa, tựa như giọt lệ, khắc sâu vào lòng… Cho đến tận lúc này, khi đã trải qua thật nhiều năm Viên Miêu vẫn không thể nào quên được giây phút đau đớn ấy trong cuộc đời mình. Ngày mà Chư Nhất Hành buông lời ly biệt cùng cô cũng là ngày cô đánh mất tất cả mọi thứ quý giá trong cuộc đời mình…  Viên Miêu là tiểu thư độc nhất của Viên gia, từ bé đến lớn được cha mẹ yêu thương sủng ái vô cùng. Viên Miêu xinh đẹp thông minh, tính tình lại hoạt bát đáng yêu, lúc nào cũng rạng rỡ như ánh mặt trời. Thanh xuân của Viên Miêu tựa như cơn mưa rào, thấm ướt muôn hoa, làm mềm mái tóc, tan chảy trái tim, yêu thương một người. Lần đầu tiên nhìn thấy anh chàng Chư Nhất Hành khóa trên, Viên Miêu liền lạc nhịp. Ánh mắt, nụ cười và bóng dáng của anh, nhẹ nhàng khắc vào lòng cô. Hóa ra, để lỡ một giây lại biến thành yêu thương một người lúc nào không hay.  Vì để truy đuổi anh chàng cao ráo đẹp trai thành tích tốt Chư Nhất Hành mà Viên Miêu đã sử dụng rất nhiều cách từ vô ý đến cố tình. Nhưng mặc cho cô có bao nhiêu cố gắng thì anh vẫn lạnh nhạt lúc xa lúc gần. Viên Miêu lại càng ra sức nỗ lực, không ngại mặt dày, không ngại đau lòng, không ngại tổn thương… từng bước tiến tới.  Vốn dĩ, trong câu chuyện tình yêu này, Chư Nhất Hành chỉ cần đứng yên ở đó, Viên Miêu sẵn sàng vứt bỏ tất cả truy đuổi anh, cho dù là 1000 bước gian nan, vẫn cam tâm tình nguyện lấp đầy. Cuối cùng, ngày hôm ấy, Viên Miêu có thể dũng cảm đứng trước mặt anh mà nói rằng “Chư Nhất Hành, em thích anh, chúng ta ở bên nhau đi”. Rồi như sợ anh từ chối mà vụng về hôn lên môi anh, thành công bắt anh làm bạn trai của mình. Chỉ là, Viên Miêu không biết rằng, bi kịch đã bắt đầu từ giây phút này. Giây phút cô để cho Chư Nhất Hành nắm lấy toàn bộ tình yêu và trái tim mình. Bởi vì, Chư Nhất Hành không yêu cô. Bởi vì, Chư Nhất Hành còn có mục đích khác. Bởi vì, Chư Nhất Hành sẽ phá hủy tất cả mọi thứ mà cô có. Bởi vị, bọn họ sinh ra vốn dĩ là kẻ thù chứ không phải là người yêu của nhau. Nhưng, Viên Miêu khờ khạo ngốc nghếch vẫn chưa biết sự thật tàn nhẫn này. Thế nên, Viên Miêu kiên quyết không nghe khuyên can từ bố mẹ mà muốn gả cho anh bằng được. Cuối cùng, khi tuần trăng mật đang còn dang dở, khi những tháng ngày hạnh phúc còn chưa được bắt đầu, thì cũng là lúc chân tướng phơi bày… Cha cô bị người ta tố cáo, đến nỗi phải nhảy lầu tự sát, tất cả tài sản toàn bộ bị niêm phong. Viên Miêu hoảng loạn gọi điện cho Nhất Hành, nhưng đổi lại chỉ là những âm tút dài vô định. Lần đầu tiên trong cuộc đời, mỗi giây phút chờ đợi trôi qua với cô lại thống khổ đến vậy. Cô muốn tìm anh, nhưng không thể gặp. Mọi thứ hỗn loạn, xáo động đầy bi kịch. Đến bây giờ, Viên Miêu mới nhận ra có gì đó không đúng thì cũng là lúc Nhất Hành muốn ly hôn, ly hôn người vợ anh vừa mới hôm trước ân ái mặn nồng, ly hôn với những vạch trần sự thật khốc liệt. Nhưng mà, Viên Miêu vẫn muốn cho anh thêm một cơ hội nữa, biết đâu tất cả chỉ là hiểu nhầm. Vì thế, cô liều mạng dùng cách thức cực đoan nhất, một mồi lửa, thiêu trụi toàn bộ ký ức của bọn họ, cũng ném cô vào con đường lao tù. Chỉ là, anh vẫn không đến, không đến gặp cô… Bi ai cỡ nào kia chứ? Những tháng năm trong nhà giam tăm tối, những cơn ác mộng hàng đêm giày vò, nỗi đau đớn, sự tuyệt vọng đến mức cảm thấy mỗi một phút giây hít thở cũng khổ sở đến nhường nào đã dạy cho Viên Miêu biết rằng: Cho dù thế giới này vứt bỏ cô, cô cũng không được phép từ bỏ chính mình, bởi vì cô còn có một sinh mạng trân quý cần được yêu thương và bảo vệ. Sinh mạng ấy vì những sai lầm của cô mà phải gánh chịu rất nhiều tổn thương. Cô không thể lần nữa lạc lối. *** Một lần nữa quay về với thế giới ánh sáng bên ngoài song sắt, Viên Miêu tự hứa với lòng quên hết tất cả, dốc sức làm việc nuôi mẹ già, tìm cách đưa đứa con bị bỏ rơi của mình về. Còn Chư Nhất Hành, xem như nợ máu cũng trả bằng máu rồi. Từ đây ân đoạn nghĩa tuyệt. Thế nhưng, dù đã trốn chạy đến Giang Thành xa xôi thì Viên Miêu vẫn không thể nào phủ lấp được quá khứ, bởi vì tại đây cô và Chư Nhất Hành lại gặp nhau. Xa lạ. Xa lạ. Xa lạ… Vốn dĩ chỉ nên như những người xa lạ, vô tình lướt qua, vô tình rời khỏi. Vậy mà, Chư Nhất Hành từ khi nhìn thấy Viên Miêu liền chấp nhất không chịu buông tay. Rõ ràng, ân oán giữa họ cũng nên kết thúc từ ngày hôm ấy. Hắn sống cuộc đời của hắn, trên đỉnh vinh quang, giàu sang phú quý còn cô mất hết tất cả, nghèo hèn dơ bẩn. Nhưng, ngày cô rời đi, trái tim hắn cũng tựa như chìm vào vực sâu, không vui vẻ, không nụ cười, chỉ còn tăm tối vây quanh.  Viên Miêu không còn là cô gái nhỏ vẫn hay nói hay cười truy đuổi theo hắn lúc trước nữa. Cô ấy bây giờ rất gầy, rất kiên cường, rất xa lạ. Cô ấy bây giờ nói rằng, cô ấy không yêu hắn, mọi chuyện trong quá khứ tất cả đều là sai lầm. Hắn thế nhưng tức giận, muốn đem cô nhốt bên mình, thời thời khắc khắc nhắc nhở cho cô biết rằng, không thể dễ dàng phủi sạch tất cả. Nợ nần của bọn họ, dây dưa đến hết kiếp hết đời. Vậy nên, hắn tìm mọi cách bắt ép cô phải khuất phục mình, trừng phạt cô tàn nhẫn nếu muốn rời xa hắn. Dường như, thế giới của hắn sắp phát điên rồi, lại vì con gái của kẻ thù mà làm những điều không nên. Thế nhưng, buông tha cho cô, ai sẽ buông tha cho hắn. Vì thế hắn tình nguyện bẻ gẫy đôi cánh của cô, cũng muốn cô lưu lại bên mình. Chỉ là, hắn không biết, duyên phận như sợi dây mỏng manh, một khi đứt lìa, không dễ hàn gắn. Phải chăng, những năm tháng còn lại chỉ là tang thương nước mắt. Cam kết 10 năm kia, có bao nhiêu tàn nhẫn. Người đã từng rời đi, còn có cơ hội trở về. Sai lầm nối tiếp sai lầm. Nửa đời còn lại, hắn nguyện bù đắp liệu cô có thể thứ tha? *** “Không yêu lúc sau” là bộ truyện convert nữ truy, ngược, có sắc, có sạch đầu tiên mình đọc của tác giả Thường Nhàn. Truyện được viết theo motif khá cũ khi kể về ân oán tình thù của các thế hệ nhưng dưới ngòi bút của tác giả câu chuyện có một sức hút rất riêng và đặc biệt hay. Qua từng chương truyện chúng ta dường như bị cuốn vào thế giới của từng nhân vật, đau lòng rơi nước mắt hay mỉm cười hạnh phúc cho họ.  Nam chính Chư Nhất Hành là một người có tính cách trầm tĩnh hướng nội nhưng thủ đoạn và tàn nhẫn không ai bằng. Rõ ràng, từ ban đầu hắn đã để ý và đem lòng yêu thương Viên Miêu, nhưng lại bị thù hận khiến cho lạc lối. Vì thế, hắn tự tay đem hạnh phúc của bản thân hủy diệt, đến khi hắn nhận ra sai lầm thì quá khứ hay hiện tại đã gây thương tổn cho rất nhiều người. Nhưng thật may mắn là sau bao nhiêu thăng trầm cuối cùng hắn cũng biết trân trọng, sửa sai và tìm về tình yêu của mình. Nữ chính Viên Miêu quả thật là một cô gái nhỏ đầy kiên cường. Tuổi thanh xuân yêu một người hết lòng, dốc sức vun đắp cho tình yêu ấy, nhưng kết quả lại đầy bi thương. Lần nữa trở về, cô học cách đứng dậy từ nỗi đau, không để thù hận che mờ mắt mà nỗ lực gấp nhiều lần cho những điều tốt đẹp bên cạnh.  Tình mẫu tử thiêng liêng cô dành cho con trai nhỏ, thật sự rất xúc động. Những phân đoạn này, tác giả đánh sâu vào trái tim người đọc. Một người mẹ, dẫu từng bị cả thế giới vứt bỏ hay giẫm đạp vẫn có thể đem đến cho đứa con của mình những gì tốt đẹp và tươi sáng nhất.  Cuối cùng, sau cơn mưa tuyết lạnh giá, nắng ấm trở về và hạnh phúc đã nở hoa.  Đáng tiếc, truyện hiện tại chỉ có bản convert thôi mà vẫn chưa nhà nào nhận edit hết. Nên hnay mình nhiệt liệt đề cử cho những bạn có gu ngược, sắc, trước ngược nữ sau ngược nam liều mình mở hố nhé ^^ ____________ Văn án được edit bởi #Ám Dung Hoa page #RVNT0105 " ": Trích từ truyện (*): Trích bản dịch lời bài hát How Much Love Do You Have in Your Wallet do Park Yoochun thể hiện #Lạc_Hậu - fb/ReviewNgonTinh0105 Mời các bạn đón đọc Không Yêu Lúc Sau của tác giả Thường Nhàn.
Một Tấc Thời Gian
Giới thiệu: Khi lần đầu tiên cô đến bệnh viện khám bệnh, tới khi cầm toa thuốc đi về thì lúc nhìn thấy chữ kí của anh ở chỗ bác sĩ chủ trì, liền cảm giác tên của anh... Rất đặc biệt. Không chỉ vậy mà lúc nhìn thấy người thật, cảm giác cũng rất đặc biệt, giống như... Giống như đã từng quen biết. Cô đã sáng tác nên rất nhiều người đẹp, cũng không có được khí phách thanh tao như anh. Thế là, cô vừa thấy đã yêu, nhưng cô không dám đòi hỏi quá đáng. Cuối cùng, cô lại quyết định vứt bỏ. Chẳng qua... Chẳng qua nam thần đây là đang làm gì? Đuổi theo cô sao? Đuổi cả tới Tây Tạng? Cô không biết lần đầu tiên lúc nhìn thấy tên của cô, ánh mắt của anh đã ngưng trệ: Trường An, Trường An, cả đời bình yên(*) sao? (*)Trường An có nghĩa là bình yên dài lâu.   Đây là chuyện tình ấm áp của một tác giả họ Ô dịu dàng cùng bác sĩ ngoại khoa lạnh lùng nhã nhặn. Đây là một con sói xám lớn thở hổn hển đào xong hố chờ sơn dương nhỏ nhảy vào, Lại phát hiện đến nửa đường thì sơn dương nhỏ tự mình chạy đi, vì vậy lại phải vất vả ra tay bắt sơn dương nhỏ về ổ. *** Ô Trường An: "Xin hỏi bác sĩ Chử, ngoại trừ thích nghiên cứu thì anh còn thích gì khác không?" Mắt Chử Trì Tô cũng không thèm nháy, hết sức chăm chú, không chút do dự trịnh trọng trả lời: "Thích em." Ô Trường An: "..." "A..." Đột nhiên người nào đó lại như nhớ ra một cái gì, cực kỳ vui sướng bổ sung: "Còn thích em làm cơm." Ô Trường An: "...!" Cùng nhau đón xem kiếp này kiếp trước của bọn họ. Xuân về hoa nở, anh đang đợi em. Đây là một câu chuyện nhẹ nhàng kể về mối tình kiếp trước kiếp này của Chử Trì Tô và Ô Trường An. Lần đầu hai người gặp nhau là tại bệnh viên, nghe đến tên đối phương, cả hai đều giật mình, một cảm giác quen thuộc xuất hiện và len lỏi vào từng ngõ ngách trong kí ức lẫn trong tim. Chử Trì Tô là một bác sĩ đẹp trai, xuất sắc nhưng rất lạnh lùng và dường như không ham mê nữ sắc. Ấy thế mà khi gặp Ô Trường An, anh chỉ cảm thấy càng nhìn cô càng không thấy đủ, rõ ràng anh không quen ai tên Trường An nhưng cứ mỗi đêm anh đều thốt ra cái tên Trường An một cách vô thức trong giấc mơ. Tuy mới gặp cô vài lần nhưng trong lòng anh không quên được cô, chỉ muốn lại gần cô. Đúng là không phải không ham mê nữ sắc mà là do chưa gặp đúng người thôi. Sau khi nhận ra mình thích Ô Trường An, anh đã không ngần ngại thể hiện nó ra, anh tìm mọi cách để gặp cô, bày đủ trò để kéo cô về phía mình, chủ động thổ lộ lòng mình. Nhưng ngược lại với sự bạo dạn thẳng thắn của Chử Trì Tô, vì hoàn cảnh và những nỗi đau trong quá khứ mình từng gặp phải mà Ô Trường An trở nên dè dặt e ngại, tuy cô cũng thích anh nhưng trong lòng luôn suy nghĩ lỡ anh rời đi thì sao, cũng vì thế khi anh tỏ tình, cô chưa đồng ý luôn mà muốn anh hãy đợi, đợi sau khi cô từ Tây Tạng về sẽ cho anh câu trả lời. Chuyến đi Tây Tạng của Ô Trường An như thể một định mệnh, nó đã khiến bao ký ức kiếp trước xuất hiện và tràn ngập tâm trí cô. Hoá ra kiếp trước hai người đã từng yêu nhau nhưng rồi kết cục thật thảm thương. Kiếp trước Chử Trì Tô là Chử Vương của Đại Chu, nhờ có Chử Vương phòng thủ và trấn giữ mà quốc gia trăm năm bình yên. Còn cô là cửu tiểu thư không được sủng ái của Ô gia. Trước khi ra trận, Chử Trì Tô nói: “Lần này đi chẳng biết đến khi nào mới về, nàng chờ ta trở về cưới nàng làm vợ, được chứ?”. Ô Trường An cứ chờ, nhưng rồi người đã hứa hẹn chẳng về nữa. Sau khi nghe tin Chử Trì Tô tự sát vì mưu phản, cô đã mặc váy cưới đỏ như máu nhảy từ trên tường thành xuống. Và giờ đây, có lẽ vì ông trời thương xót mà nối lại duyên cho hai người, tình duyên dang dở kiếp trước đã được toàn vẹn ở kiếp này. Dù ngàn năm luân hồi chuyển kiếp nhưng dường như cả hai đều luôn nhớ về nhau, nhớ mình đã yêu đối phương sâu đậm thế nào. Truyện rất ngọt ngào và nhẹ nhàng, không tiểu tam tiểu tứ, không sóng gió gập ghềnh hay xung đột gì, có một anh chàng nam phụ thích Trường An nhưng chẳng gây nên được sóng gió vì Trường An tránh anh chàng này như rắn rết  Truyện edit khá ổn, thích hợp đọc giải trí và đọc lúc muốn thư giãn. Kiểu nó cứ êm đềm ý nên đọc cũng thoải mái lắm. Chị em nên đọc thử. *** Từ lần đầu tiên cô gặp anh, đã cảm thấy... Giật nảy mình. Bạn đã từng có cảm giác, trăm cay nghìn đắng bước ra từ Quỷ môn quan, mở to mắt, người đầu tiên nhìn thấy chính là, một người đàn ông đẹp trai đứng dưới ánh nắng cười yếu ớt. Sáng rỡ lóa mắt. Ánh nắng giữa trưa chiếu lên sống mũi cao ráo của người đàn ông, rồi liền tùy tiện rơi vào trong lòng cô. So với ánh sáng còn ấm áp hơn. Cho nên, về sau, cô đã từng vô số lần nghĩ rằng: Đều do hôm đó ánh nắng quá đẹp. Đẹp đến mức khiến cô đánh mất tâm trí. Mao Mao khẽ thở dài, nhẹ nhàng hút một ngụm trà sữa trong tay mình, nhàm chán nhìn bốn phía. Chỉ một màu trắng. Nhịn không được cười khổ, đến Canada cũng đã gần một tháng rồi, vậy mà vẫn chưa thích ứng được. Vuốt ve điện thoại di động trong tay mình, nhìn cuốn tiểu thuyết một lúc, uống nốt ngụm trà sữa cuối cùng, Mao Mao đứng dậy, nắm thật chặt chiếc khăn quàng màu xanh, đeo vào cổ chuẩn bị đi ra ngoài. Lúc đến đây trời vẫn còn sáng, hiện tại trên trời đã có những bông tuyết rơi xuống. Mao Mao nhìn lên những bông tuyết trên trời, cũng không ngồi xe, đút hai tay trong túi quần, chậm rãi đi về phía ký túc xá. Có thể là do hôm nay khí trời quá lạnh, ngồi trong tiệm trà sữa ấm áp kia, lại không tự chủ nghĩ tới anh. Mao Mao từ từ cười nhạo, nghĩ tới anh ta làm gì? Rõ ràng... Tự mình trải qua mùa đông rét lạnh nhất, cũng đã tới nơi này rồi. Rõ ràng... Kiềm chế rất tốt, đã một tuần không nghĩ đến người kia. Thế mà vẫn không nhịn được. Thật không có tiền đồ. ... Đi được một lúc, chân đã trở nên tê cóng rồi. Canada có vĩ độ cao, mùa đông rất lạnh, cô mặc thêm một chiếc áo bông dày cũng vẫn lạnh cóng. Vẫn không nhịn được lấy tay chà xát hai lỗ tai đỏ ửng đang lộ ra bên ngoài, dậm chân một cái, đưa tay đón xe ở ven đường. Trời lạnh, chờ thật lâu mới đợi được một chiếc xe. Mao Mao thuận lợi ngồi vào trong xe, ngồi phịch xuống ghế sau, được từng đợt gió mát thổi khiến cho rất thoải mái. Sờ lên chiếc mũ da màu trắng trên đầu, đã bị tuyết làm ướt, ép lên đỉnh đầu khiến nó rất nặng. Nhịn không được âm thầm phỉ nhổ chính mình trong lòng, vừa nãy cô nổi điên gì vậy? Cứ thong thả ngồi như này tốt hơn bao nhiêu?! Xe rất nhanh đã đến dưới lầu ký túc xá, Mao Mao trả tiền, quay người đi về hướng ký túc, lúc nhìn thấy người đứng dưới lầu, trong nháy mắt liền dừng lại. ... Anh tới đây làm gì? Tuyết rơi càng lúc càng lớn, dường như Mao Mao lại không cảm thấy được cảm giác lạnh thấu xương này, ngơ ngác đứng tại chỗ, nhìn tuyết trên tóc càng ngày càng dày. Đột nhiên người kia nhìn qua. Mao Mao giật nảy mình, quay người vội vàng đi ra ngoài. Hôm nay La Tử Hạo đứng chờ dưới tuyết lớn cả một ngày, lúc này thật vất vả mới nhìn thấy người, sao có thể để cô đi? Hai ba bước liền đuổi theo, kéo cổ tay Mao Mao lại. Mao Mao nhíu lông mày, liều mạng muốn hất ra, La Tử Hạo nhìn cổ tay cô đã bị mình giày vò đến đỏ lên, không dám nắm nữa, liền thả tay ra. Mao Mao không nói một câu, xoay người rời đi, ánh mắt lạnh lùng giống như từ trước tới nay không quen anh. Anh không còn cách nào khác, đành phải đuổi theo, tay nắm chặt cổ tay cô, không dùng lực mà cũng không để cô chạy trốn. Mao Mao không tránh được anh, đành phải dừng lại, mặt hướng về phía trước, không nhìn anh, cũng không nói chuyện, khóe miệng mím thật chặt. Anh cũng không nói chuyện, cứ như vậy lẳng lặng nắm tay cô, nhìn vẻ mặt của cô dưới tuyết lớn, đột nhiên cảm thấy trong lòng yên ổn hơn nhiều. Trải qua mấy ngày nay, anh cứ như vậy lẳng lặng nhìn cô, cũng đã thành hy vọng lớn lao xa vời rồi. Hai người cứ như vậy đứng một lúc, rốt cuộc Mao Mao không kiên nhẫn được nữa, mở miệng phá vỡ chút yên tĩnh này. "Anh muốn làm gì?" Giọng điệu lạnh lùng, mặt mày cũng lạnh băng, lập tức khiến cả người La Tử Hạo phát lạnh. Mời các bạn đón đọc Một Tấc Thời Gian của tác giả Ôn Thanh Hoan.
Đút Em Một Viên Kẹo Đường
Văn án:   “Lạc Đường của trường cấp ba An Thành, bề ngoài trắng trẻo như ánh mặt trời, tràn đầy thanh xuân tuổi trẻ, tuy tính cách lạnh nhạt nhưng đánh nhau lại rất giỏi.   Vì muốn chèn ép Lạc Đường, những thiếu niên bất lương của trường khác đặt cho cậu biệt danh Đường Đường. Tên này cũng thành công chọc tức Lạc Đường, ai gọi liền nổi giận.   Nhưng theo một vị bạn học khác chính tai nghe được có một nữ sinh không sợ chết gọi Lạc Đường là Đường Đường, mà Lạc Đường không những không tức giận, ngược lại còn ngoắc cái đuôi đi qua.   Bạn học A: Ngoắc cái đuôi? Cậu coi Lạc Đường là chó nhỏ sao?   Bạn học B: Chính là chó nhỏ, hoặc coi như chó to nhưng tính cách nhu thuận, giống như… chó Golden!   Vi Như Hạ : Cậu ta không phải chó Golden, cậu ta là chó săn nhỏ, là loại nguy hiểm nhất!”   “Không phải Đường Đường anh không đủ ngọt! Mà là trừ Vi Như Hạ ra, không ai đủ tư cách để thưởng thức.”     Khi Vi Như Hạ chuyển từ phương Bắc về thành phố phía Nam; ngoài việc được bà nội yêu thương hết mực, gặp mặt người bố lạnh nhạt thích buông lời cay nghiệt ra, còn gặp được hàng xóm Lạc Đường và chó cưng A Mang của cậu.   A Mang là giống chó chăn cừu Đức, dáng vẻ vừa to vừa đáng sợ, thế nhưng Vi Như Hạ lại chẳng sợ chút nào. Thậm chí còn vươn tay vuốt ve đầu nó.   ***   “Đây là chó của cậu sao? Nó thật là ngoan.”   Lạc Đường nhớ tới hình ảnh A Mang bị cô sờ đầu vừa rồi, ánh mắt trầm xuống, ngẩng đầu liếc nhìn người kia một cái, giọng lãnh đạm: “Nó không ngoan, rất hung dữ.”   [...]   Đối với câu trả lời của cậu, Vi Như Hạ tựa hồ không để ý, tầm mắt cô rũ xuống, hướng về phía A Mang đang ngồi bên cạnh Lạc Đường vẫy vẫy tay.   “A Mang.”   A Mang nghe Vi Như Hạ gọi, đứng dậy phe phẩy cái đuôi, nhảy nhót đi tới bên người cô.   Vi Như Hạ duỗi tay xoa đầu A Mang, nói với Lạc Đường: “Cậu xem, nó không phải rất ngoan sao?”   Thiếu nữ trước mặt cười đến mức khóe mắt cong lên, Lạc Đường cúi mắt nhìn A Mang đang vẫy đuôi, đột nhiên hỏi một câu.   “Cậu tên là gì?”   “Hả?” Không biết câu chuyện từ khi nào đã chuyển đến vấn đề này, Vi Như Hạ đuổi kịp dòng suy nghĩ của cậu, đáp: “Vi Như Hạ”   Nghe xong lời của cô, Lạc Đường chớp mắt, ngữ khí lãnh đạm nói: “Vi Như Hạ”   Âm thanh thiếu niên trong trẻo, như suối trong chảy qua khe núi, trong mát sạch sẽ.   “Hả?” Vi Như Hạ không biết đối phương muốn làm gì, cô cười không hiểu, hỏi: “Làm gì vậy?”   [...]   Ngón tay thon dài của Lạc Đường chạm vào mái tóc mềm mại của thiếu nữ, vỗ nhẹ 2 cái phía sau, sau đó vẻ mặt không đổi rút tay lại, trầm giọng nói.   “Cậu cũng khá ngoan.”   ***   Mười bảy, mười tám là độ tuổi dễ rung động nhất. Thiếu niên kiêu ngạo Lạc Đường không sợ trời không sợ đất kia, từng nhận được bao nhiêu thư tình của nữ sinh, vẫn có thể mặt không đổi sắc mà nói ra lời từ chối. Thế nhưng khi gặp Vi Như Hạ, dường như cậu đã ngay lập tức cảm thấy thích cô. Rung động ban đầu rất nhỏ, nhưng sau dần, ngày qua ngày, tích lại thành một hũ mật tình yêu ngọt ngào.   Lạc Đường và Vi Như Hạ gặp nhau vào mùa hạ nắng gắt ở phương Nam. Dường như ánh nắng mặt trời tươi sáng khi ấy, cũng khiến cho quãng thời gian thanh xuân của họ trở nên lấp lánh đến vô cùng. Lạc Đường lạnh lùng kiêu ngạo, Vi Như Hạ dịu dàng ôn hòa; ngay từ đầu mình đã cảm thấy rằng, hai người này vô cùng hợp nhau.   Lạc Đường có thể vì Vi Như Hạ mà kiên nhẫn giảng bài - điều mà trước đây cậu chưa từng làm với bất kì đồng học nào; cũng có thể vì Vi Như Hạ mà trong toa tàu đông đúc, cẩn thận che chắn cho cô, tránh để cô bị người khác va vào; cũng có thể vì Vi Như Hạ, mà ăn món ngó sen mùi vị thật ba chấm mà cô nấu, dù cho cậu là người khá kén ăn…   Cũng vì Vi Như Hạ, mà khi được hỏi lần thứ n rằng mẫu con gái cậu thích là mẫu con gái như thế nào, Lạc Đường bèn đáp, cậu thích con gái chân dài.   Bởi vì khi trả lời câu ấy, cậu đứng trên tầng nhìn xuống, liền thấy Vi Như Hạ đang nói chuyện với bạn cùng lớp. Chân của thiếu nữ phương Bắc thon dài lại trắng trẻo, chọc cho trái tim thiếu niên rung động không thôi.   Mà Vi Như Hạ, sự dịu dàng và điềm tĩnh của cô, quả thực có thể khiến rất nhiều người yêu thích. Cô rất thích cười, như Lạc Đường cảm thấy, nụ cười của Vi Như Hạ vô cùng chói mắt, cứ khiến cậu muốn ngắm mãi không thôi. Cô quan tâm mọi người, là một người vô cũng phóng khoáng và nghĩa khí.   Lạc Đường hay đi đánh nhau, Vi Như Hạ không mấy khi động thủ, nhưng bởi vì một lần nọ, bạn nữ cùng bàn bị tra nam tìm tới cửa, Vi Như Hạ đã đánh hắn tới kêu cha gọi mẹ, cùng trút giận thay cho bạn mình. Có hoa khôi thích Lạc Đường, nên bạn cô ta gây khó dễ cho Vi Như Hạ, Vi Như Hạ bèn tìm tới tận nơi nói rõ ràng mọi chuyện, có thù tất báo. Thật sự Vi Như Hạ rất ngầu luôn ấy, đến mình đọc mà trái tim còn rung rinh rung rinh, muốn gả cho Vi Như Hạ chứ nói gì Đường Đường. :”>   “Đút em một viên kẹo đường” là câu chuyện vô cùng ấm áp và rất đỗi dịu dàng. Hành văn tác gỉa thong dong mềm mại, khiến mình đọc cảm thấy rất thoải mái. Tình cảm của Lạc Đường và Vi Như Hạ rất trong sáng và ngọt ngào, tiến triển tự nhiên, không thúc ép hay gò bó. Lạc Đường chăm sóc Vi Như Hạ, Vi Như Hạ ngược lại cũng rất quan tâm Lạc Đường.   “Đút em một viên kẹo đường” tràn ngập hơi thở thanh xuân tươi đẹp, khiến mình cũng vô cùng nhớ nhung hoài niệm quãng thời gian cấp ba của bản thân. Chỉ là cấp ba, cẩu độc thân như mình đây không gặp được soái ca như Lạc Đường, cũng không gặp được mỹ nữ dịu dàng như Vi Như Hạ, nên cho đến hiện tại khi đọc truyện, vẫn chỉ có thể là... vừa cắn gối vừa ngưỡng mộ mà thôi. :v   Lạc Đường vì Vi Như Hạ mà đã có rất nhiều những cái “lần đầu tiên”, lần đầu tiên kiên nhẫn giảng bài cho nữ sinh, lần đầu tiên bế nữ sinh chạy vào phòng y tế, lần đầu tiên vì chờ điện thoại của nữ sinh mà ngẩn ngơ cả buổi… cũng lần đầu tiên, vì Vi Như Hạ mà nguyện ý thổ lộ.   ***   “Bờ môi nóng ấm giống như đem theo dòng điện lưu, khiến cho hai thân thể đều run lên, vành tai cũng dần dần phiếm hồng, Lạc Đường đem môi rời đi, nói: “Đây là lần đầu tiên.”   Trước mặt Vi Như Hạ giống như còn chưa hoàn hồn, Lạc Đường đưa tay vuốt lên mặt cô, trán chạm nhẹ lên trán của cô.   “Vi Như Hạ, tớ muốn ở bên cậu suốt đời”.   Chàng trai nói: “Tớ thích cậu”   ***   Kì thực mình cảm thấy rằng, ngay từ lúc bắt đầu, không chỉ là Lạc Đường, mà Vi Như Hạ cũng đã có chút thích cậu rồi. Chỉ là hai người trước không ai chủ động nói ra trước mà thôi. Mối quan hệ của họ thường biểu thị bằng hành động hơn là lời nói, thế nhưng mà, khi Lạc Đường tự nhiên nói ra câu nói “tớ thích cậu” kia, trái tim của Vi Như Hạ vẫn không kìm được mà rung động.   Nhưng mà tình yêu, nào có chuyện dễ dàng như vậy. Ngay lúc Lạc Đường đang vô cùng hạnh phúc trong tình yêu, Vi Như Hạ lại phải đấu tranh với quyết định của mình, để rồi cuối cùng, dẫn tới hai người là gần mười năm cách biệt, trời Nam biển Bắc.   ***   “Bố em nửa năm nay không phải đi lưu diễn, ông bị bệnh nặng vẫn luôn ở nước ngoài trị bệnh. Dì Lâm nói ông muốn buông xuôi, rất có khả năng bên phải bị liệt. Bố cần phẫu thuật ngay, làm xong phẫu thuật cũng phải ở nước ngoài phục hồi. Thời gian phục hồi ít nhất cũng mười năm, mà mười năm sau chưa chắc đã khỏi hẳn… Em muốn ở cạnh bố.”   Thời gian mười năm không ngắn, quan trọng hơn là mười năm sau chưa chắc đã khỏi, cô đi Anh, căn bản là cùng bố định cư. Cô sẽ không để Lạc Đường đợi cô, càng không để cậu đi cùng cô. Năm nay lúc đón tết ở nhà bà nội cậu, mọi người đã nói qua rồi, Lạc Đường có thể đi nước ngoài học, nhưng sẽ không định cư ở nước ngoài. Lạc gia vốn gốc ở An Thành, ông bà và bố mẹ đều ở An Thành, Lạc Đường lại là con một, cậu cũng không thể đi cùng cô.   [...]   Lạc Đường nghĩ đến lần đầu gặp Vi Như Hạ, ánh mắt cô mang theo sự nhìn thấu hơn nữa còn cả sự lạnh nhạt. Vi Như Hạ rất quả quyết, từ trước đến nay cô luôn tự hiểu rõ, biết mình muốn làm gì, biết nên từ bỏ cái gì.   “Em bỏ rơi anh.” Lạc Đường cảm thấy quen biết Vi Như Hạ như là một giấc mơ. Bây giờ cô đập vỡ giấc mơ đó khiến cậu tỉnh lại, cuối cùng cô cũng biến mất.   Ánh mắt thiếu niên gắt gao khóa chặt cô, tim Vi Như Hạ như bị một đao cắt qua, cô lắc đầu nói: “Không phải vậy, Lạc Đường anh rất tốt, mọi người đều yêu thích anh, sẽ không có ai bỏ rơi anh cả.”   “Trừ em ra.” Lạc Đường nói.   [...]   “Nhưng anh tình nguyện bị cả thế giới vứt bỏ, chỉ cần mình em.”   ***   Nhưng mà duyên nợ giữa người với người, sao có thể nói dứt là dứt, huống như tình cảm đầu đời khó mà quên đi, chưa kể, hai người yêu nhau sâu đậm như vậy.    Trải qua năm tháng đằng đẵng, chúng ta một lần nữa tương ngộ. Anh trưởng thành rồi, mà em cũng vậy.   Chúng ta bắt đầu lại lần nữa, để em tốt đẹp nhất của tương lai, yêu anh bằng trái tim không đổi năm mười tám tuổi ấy.   “Không phải Đường Đường anh không đủ ngọt! Mà là trừ Vi Như Hạ ra, không ai đủ tư cách để thưởng thức.” ____________   " ": Trích từ truyện Review by #Ám Tần - fb/ReviewNgonTinh0105 *** Tư tưởng của trẻ con rất mạnh mẽ, nếu như Lạc Thập An có tư tưởng không muốn đến trường, Lạc Kim Ngô là một chàng trai nhỏ, nếu như Lạc Kim Ngô có ý niệm về một cô em gái, Lạc Kim Niệm là một bé gái. Vi Như Hạ đang viết bản thảo, liền nghe thấy tiếng gọi của Lạc Kim Ngô, suy nghĩ của Vi Như Hạ bị đảo lộn, bất đắc dĩ cười, quay đầu nhìn sau một cái, đem bàn phím đẩy vào, đứng dậy ra ngoài. Đi đến cửa phòng con, Vi Như Hạ mở cửa, sau khi mở cửa ra, thì thò đầu vào trong. Khuôn mặt mẹ vừa xuất hiện, cái miệng đang ngậm sữa của Lạc Kim Niệm “Oa” lên một tiếng, ném con khủng long nhỏ trong tay đi, lần này, Lạc Kim Ngô tránh ra. Đúng lúc tránh ra, quay đầu nhìn thấy Vi Như Hạ, Lạc KimNgô liền gọi một tiếng: “Ma Ma~” Lạc Kim Ngô năm tuổi đã trở thành một tiểu thiếu niên rồi, khí chất càng lớn càng cao quý, tướng mạo cũng càng ngày càng đẹp đẽ. Cùng ở với em gái, anh em hai người như hai đứa trẻ phấn điêu ngọc trác. “Kim Niệm lại ức hiếp con rồi à?” Vi Như Hạ vào trong, bỏ dép lê ra, lên đệm ngồi xuống. Lạc Kim Niệm nhìn thấy mẹ đến, nằm sấp xuống, tứ chi rất nhanh chuyển động, một chút liền leo lên trước mặt Vi Như Hạ. Cốt nhục của cô, bánh bao thịt nhỏ, tròn vo lăn qua, lòng Vi Như Hạ nhanh đã biến rồi, đem con ôm vào trong lòng. Lúc ôm Lạc Kim Niệm vào trong lòng, Vi Như Hạ cũng ôm Lạc Kim Ngô vào trong lòng, anh em nó mỗi đứa một bên, Vi Như Hạ ngồi trong đó, nghe Lạc Kim Ngô nói lúc nãy có chuyện gì. “Không có ức hiếp con, là con không cẩn thận, tay đập lên trên giường.” Lạc Kim Ngô đưa cho em một món đồ chơi, cười hì hì nói. Khi Lạc Kim Ngô nói xong, Lạc Kim Niệm cầm đồ chơi nhỏ “a a” gọi hai tiếng, sau đó vùng vẫy hướng dựa vào người Lạc Kim Ngô. Lạc Kim Ngô nhìn thấy, từ trên người Vi Như Hạ leo xuống, quỳ xuống bên cạnh Lạc Kim Niệm. Lạc Kim Niệm cắn núm vú cao su, cười lên, hai cánh tay mập mạp của đứa trẻ, chợt ôm chặt lấy Lạc Kim Ngô. Lạc Kim Ngô sợ con bé ngã, ôm lại nó, hôn phía sau Lạc Kim Niệm một cái, quay đầu nói với Vi Như Hạ: “Nhìn xem, Niệm Niệm rất thích con.” Tính cách của Lạc Kim Ngô khá ngốc bạch ngọt, Lạc Kim Niệm từ khi sinh ra đến bây giờ tính cách biểu hiện ra có chút bá đạo mạnh mẽ, anh em hai đứa, 80% là lấy nhầm kịch bản. Mà Lạc Kim Niệm tuy rằng mạnh mẽ bá đạo, nhưng đối với anh trai lại yêu thương thắm thiết. Con bé còn nhỏ, ra tay không biết nặng nhẹ, có lúc sẽ đánh Lạc Kim Ngô. Lạc Kim Ngô có lúc không chú ý, bị đánh liền vô thức gọi một tiếng, mỗi lần như vậy, Vi Như Hạ liền biết Lạc Kim Ngô lại bị Lạc Kim Niệm ức hiếp rồi. Nhưng cho dù là bị ức hiếp, Lạc Kim Ngô cũng chưa từng nói em gái cái gì, ngược lại vẫn luôn nhường con bé. Mời các bạn đón đọc Đút Em Một Viên Kẹo Đường của tác giả Tây Phương Kinh Tế Học.