Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Thực Sắc

Thể Loại : mỹ thực văn, hiện đại, giới ẩm thực. Dịch Giả : QT tiên sinh Editor: Lạc Thủy Vô Tâm Beta:  Ziney7612 Tình Trạng: Hoàn (93 chương + 2 phiên ngoại) Thân là ẩm thực đại thần độc miệng, bình luận của Trần Thiên Ngữ đối với quán ăn có lương tâm luôn luôn là ngọn hải đăng cho giới ẩm thực. Gần đây nàng phát hiện một quán ăn cổ quái, bà chủ quán ăn không giống bên ngoài, chiêu thức kinh doanh có một không hai thâm tàng bất lộ, mỗi ngày đặc biệt tặng món ăn, chỉ miễn phí cho thực khách dáng vẻ xinh đẹp. Vì ăn được mỹ thực có một không hai Trần Thiên Ngữ tỉ mỉ trang điểm hấp tấp chạy đến quán ăn, dao nĩa đều chuẩn bị xong rồi, chuẩn bị đại khai khẩu giới. “Bà chủ, ta có thể được miễn phí không?” Trần Thiên Ngữ phong tình chớp mắt. Bà chủ mặt lạnh đáp lại: “Không, thể, được.” * * * * * * * * * * * * * Vì vậy nghĩ đến rất nhiều tên, tỷ như: “Bà chủ, hôm nay được tặng không?” Bị bỏ qua “Bà chủ, hôm nay người ta xinh đẹp chán, đúng không?” Bị vứt bỏ. “Người ta muốn ăn, bà chủ.” Có thể đứng đắn một chút không. “Trên đầu lưỡi của mỹ thực đại thần.” Cũng bị bóp chết. Cuối cùng vẫn là định ra cái tên như trên. p/s : Đây là lần đầu tiên ta edit truyện của Ninh Viễn cũng như thể loại nói về ẩm thực, không biết có phải do QT ta cập nhật nghĩa quá kém hay không mà QT bộ này vô cùng khó hiểu, đặc biệt là một số thuật ngữ mạng, thuật ngữ chuyên dùng trên Weibo, những đoạn miêu tả cũng như tên món ăn…vì vậy có nhiều chỗ ta “đoán” nghĩa, nếu có sai sót gì mong các nàng góp ý.  Weibo có vài điểm khác với facebook mà ta thì không dùng Weibo nên ta không đảm bảo tính chính xác đối với những chi tiết liên quan đến Weibo, các nàng thông cảm~ *** [Review] Thực sắc - Ninh Viễn. Thể loại: Đô thị tình duyên, mỹ thực văn, chậm nhiệt, thanh thuỷ, không ngược,... (Theo mình nhìn nhận, nhưng bài review xưa mình viết phần lớn hướng tới những người đã đọc truyện ) - Nhân vật Trương Tĩnh Hân là một người tuổi đời có thể nói là còn trẻ, nhưng trải nghiệm và mất mát làm cho nhân vật này có được sự thản nhiên, trầm ổn. Cô thích Trần Thiên Ngữ nhưng không xúc động tiếp cận, mà là ở bên, tìm cách thấu hiểu, hỗ trợ, bầu bạn, an ủi. Trần Thiên Ngữ, nhân vật này vừa cưng lại vô cùng đáng yêu, tiểu nữ nhân không được tự nhiên, dám yêu dám nhận, nhiệt tình mà sống, dâng hiến cho thứ mình yêu thích, chính nghĩa. Cái cách tác giả kéo hai nhân vật, một kẻ chưa bao giờ nghĩ sẽ yêu một người, một kẻ từng mất phương hướng trong cuộc sống, một người ngây ngô trong tình yêu và một người đã qua trải nghiệm, muốn dung hòa hai con người này, thu hút thôi là chưa đủ, mà còn phải cần có thời gian, và may sao tác giả phát triển mạch truyện thật tốt. Văn phong của Ninh Viễn thật bình dị, bình bình ổn ổn, giản dị. Những vấn đề, tư tưởng của nhân vật trong vài sự việc, biến cố thật bình, nhưng trong cái đơn giản này lại cảm nhận được nhân sinh! Có sử dụng những motip cũ với cách viết đơn giản và cũng không thấy chú trọng miêu tả tâm lý hay phát triển tình cảm nhân vật, nhưng cũng có thể do mạch bị kéo dài nên mình có cảm giác thế, hoặc đơn giản là ý đồ “chậm nhiệt” của tác giả. Mình thích những truyện mà cho dù dài hay ngắn thì đến khoảng giữa truyện cả hai nhân vật mới bắt đầu tình ý tương thông. Mạch truyện là rất quan trọng, bởi vì một nhân vật đã thích một nhân vật lâu rồi thì sẽ càng chậm rãi, sẽ không vội vội vàng vàng, trái lại nếu vội vã , mới là dở - cho nên dù đọc truyện chậm nhiệt làm mình có chút nôn nóng khó ở nhưng bộ truyện này, đáng! Những lúc tác giả cho các nhân vật nói lên nhận định của bản thân, làm mình cảm thấy được một phần của cuộc sống, của nhân sinh. Nói rất nhiều thứ hiển nhiên nhưng bởi hiển nhiên nên càng dễ lắng đọng, bình thường mình có thể sẽ thấy nó dong dài nhưng tác giả lại dụng tâm sắp xếp các câu chuyện vào, cho nó một ngữ cảnh, cho nó thêm một tầng ý nghĩa. “Nhân sinh có buông bỏ mới có đạt được. Rất công bình.” “Ai đối ai ái mộ, ai phụ ai, bất quá cũng chỉ là một khúc hí ngắn của nhân sinh.” “Nữ nhi thành thục là gia đình không trọn vẹn tạo thành.” “Chân chính bất hạnh của một người đến từ chính cô đơn.” “Mỗi người đều là động vật ích kỷ, vô luận chúng ta làm chuyện gì kết quả đều là để lấy lòng bản thân. Chúng ta yêu một người, hận một người, đều là để ngực dễ chịu.” Câu nói, “Ta không rõ, cuối cùng là muốn mất đi, như vậy hiện tại ta nỗ lực tất cả là vì cái gì.” làm mình thổn thức trong thời gian dài, cho đến tận bây giờ, bởi vì nó thật tương đồng với tư tưởng của mình. Truyện rất dễ thương, vui nhộn và ngọt ngào, cũng có chút bình dị sâu lắng. Ninh Viễn lúc viết bộ truyện này chắc đang lên đồng, bởi vì mình thấy đây là bộ khá nhất, hay nhất Ninh Viễn từng viết. -- Đây là bài review mình viết vội trong một dịp gì đó bên BGT và cũng đã 5 năm tuổi đời rồi, nên có đôi chỗ lỗi thời, chẳng hạn như nói Thực sắc là bộ hay nhất của Ninh Viễn, hiện tại nên là Ngữ vi ngư nhục rồi. Nãy mình viết câu cú rõ ràng, lời lẽ hoa mỹ lắm, mà fb ăn mất bài viết đó của mình rồi, thôi lười cảm thán lại quá. *** Buổi chiều sau 6 giờ không nhận đặt chỗ, gọi điện thoại cũng không hỗ trợ đặt chỗ trước, một lần chờ chính là nửa tiếng đồng hồ, nhân viên phục vụ đều là tuấn nam ngoài mét tám nên dù cho chờ nửa tiếng đồng hồ cũng không ai bỏ chỗ - Nhà hàng Châu Âu "Tây Cương" mới mở ở phía động thành phố B chính là như vậy. Tây Cương khai trương bất quá chỉ mới một tháng ngắn ngủi, nhưng đã vinh dự được nêu danh trên các tờ báo lớn về ẩm thực, tiêu đề "Nhà hàng ngon nhất", "Nhà hàng đáng chờ đợi nhất", "Nhân khí Top 10", các danh hào đệ nhất. Thành phần tri thức quen đi nhà hàng ăn cơm rục rịch dự định sau khi tan tầm sẽ đi ác chiến ở Tây Cương, dĩ nhiên trong đó không ít người là muốn xem nhân viên phục vụ có thể nát vụn đến mức nào, hay là có thể đẹp trai đến mức nào. Tây Cương được xưng là nguyên liệu nấu ăn vận chuyển bằng đường không, cam đoan nguyên chất nguyên vị, đầu bếp chính đến từ nhà hàng cấp ba sao. Thứ ngươi có thể ăn ở La Mã, Pari hay ven bờ biển Địa Trung Hải, hết thảy đều có thể ăn được ở đây. Tây Cương giá cả bình quân trên dưới 200 tệ, cộng thêm tiêu thụ rất khá, rất nhanh đã trở thành đối thủ cạnh tranh lớn chiếm lĩnh thị phần. Dùng cơm ở Tây Cương ngươi vĩnh viễn có thể thấy có người đang chụp ảnh thức ăn, chụp bản thân, chụp nhân viên phục vụ, dù cho chỉ là một chén bơ hành, gửi đến bạn bè cũng có thể dẫn phát nghị luận. Sau khi khai trương nửa năm, lão bản của Tây Cương công khai tổ chức một buổi chiêu đã lớn, tìm đến một ít bạn bè truyền thông cùng phóng viên. Không chỉ trước mặt truyền thông long trọng giới thiệu đầu bếp chính đến từ Italia còn tiện thể làm quảng cáo, tuyên bố thực đơn mới cho quý tiếp theo. "Quý tiếp theo trong thực đơn của chúng ta sẽ có....." "Thật khó ăn...." Món mới được giới thiệu trong ánh đèn sáng loáng, đột nhiên có một giọng nữ cắt đứt lời của người phát ngôn nhà hàng Tây Cương. Tất cả mọi người quay đầu theo tiếng nói nhìn lại, trong góc phòng chiêu đãi có một nữ nhân tóc quăn dài, dùng nĩa khiều nhẹ thức ăn trước mặt. "Hải sản sốt cà chua, mùi tôm này là chở đi một vòng quanh thế giới mới vừa chở sao? Măng cuộn thịt heo, con heo này có thể đã một trăm tuổi rồi đi, cắn còn không đứt, trái lại là món thịt bò viên Tuscany, thịt bò mềm như đậu hũ, về phần đồ ngọt.... Đầu bếp chính cấp ba sao của các ngươi có phải phân biệt không được bột mì cao cấp và bột mỳ thứ phẩm hay không?" Nàng vừa lúc ngồi ngay vị trí đầu trong hàng ghế nhà phê bình ẩm thực, truyền thông đồng loạt hướng ống kính vào nàng. Ký giả đầu đề hôm nay nhìn thoáng qua tấm biển trước mặt nàng, trong lòng hung hăng vỗ đùi một cái - thế nào vừa rồi không nhận ra được đây! Lập tức đem microphone đến trước mặt nàng. Lão bản Giang Hoan trong tay cầm xì gà đang ngồi ở trên chủ vị cùng mấy đại lão trong giới chuyên môn nói chuyện, nghe nữ nhân kia nói nụ cười liền đông cứng, xoay ngang nhìn đến. "Hiện tại kinh doanh nhà hàng cũng bắt đầu làm quảng cáo, có thể lý giải. Nhưng các ngươi nhìn thịt bò chủ đạo trong món ăn này mỡ phân bố không đều căn bản không có khả năng là thịt bò Pháp vừa vào cảng như các ngươi tuyên truyền, mua gần chợ rau 16 đồng một cân đi? Dùng hàng thứ phẩm.... Lão bản của các ngươi là tiền bối trong giới ẩm thực rồi, kiếm loại tiền không lương tâm này, không sợ gặp báo ứng sao?" Người chủ trì ngây người một lát sau lập tức hoàn hồn: "A ha ha ha, vị tiểu thư này, có lẽ là yêu cầu của ngươi đối với thức ăn quá cao rồi, có một số việc không phải chỉ dựa vào sở thích cá nhân là có thể bình xét, Tây Cương chúng ta cũng tuyệt đối sẽ không dùng hàng thứ phẩm. Đến đây, đến đây , bạn bè truyền thông, chúng ta tiếp tục nói về thực đơn quý tiếp theo..." "Không sai." Nữ nhân hai tay đút trong túi áo, đứng lên: "Ta đối với thức ăn yêu cầu quả thật rất cao, không có thành ý làm một món ăn ngon thì đừng mở nhà hàng." Trong phòng tiếng bàn tán xôn xao, người của truyền thông, các đường khách quý châu đầu ghé tai, người chủ trì vớt không được camera, mặt như màu đất, vô thức mà nhìn phía lão bản. Ánh mắt của Giang Hoan tập trung trên người nữ nhân, hỏi quản lí ngồi bên cạnh: "Cô gái này là ai?" Quản lí nói: "Nàng tên là Trần Thiên Ngữ, xem như một nhà phê bình ẩm thực." "Ai mời nàng đến?" Quản lí lau mồ hôi: "Bởi vì nàng có ảnh hưởng rất lớn trên Weibo, trên cơ bản xem như dẫn đầu xu hướng ẩm thực trên internet, mời nàng là muốn nhờ đó tuyên truyền một chút cho nhà hàng cho chúng ta, ai ngờ...." Giang Hoan híp mắt nói: "Tiền cho nàng còn ít sao?" Quản lí: "Không phải, nàng là người có giá cao nhất trong số tất cả các khách quý, tiền gửi đến bị công ty của nàng trả lại, nói Trần tiểu thư bình phẩm mỹ thực không phải vì tiền." Giang Hoan ý vị thâm trường mà "nga" một tiếng, hút một ngụm xì gà, ngón tay thô ngắn ở trên bàn nhẹ nhàng gõ xuống, rời đi. Quản lí nhìn thấy lão bản đi rồi, bước nhanh đến chỗ bảo an, để cho bọn họ ôn nhu mà khuyên Trần tiểu thư rời khỏi. Bảo an đi đến bên cạnh Trần Thiên Ngữ mới vừa làm tốt tư thế xin mời, Trần Thiên Ngữ không nói hai lời xoay người đi mất. Đi tới cửa, nàng quay đầu lại nhìn thoáng qua biển hiệu ánh vàng rực rỡ trong đại sảnh - Tây Cương. Hẳn là cũng xán lạn không được bao lâu đi. Trần Thiên Ngữ đeo kín râm, đẩy ra cánh cửa rất nặng của Tây Cương. Thành thị chen chút, trên đường giao thông chật ních, mắt mở trừng trừng mà nhìn mặt trời lặn, kim đồng hồ chỉ tám giờ, đường về nhà còn thênh thang. Sau khi về đến nhà, nhìn gian phòng lãnh lẽo, mở TV tạo ra một chút âm thanh, vừa xem phim truyền hình buồn chán vừa gặm thức ăn nhanh ăn đến nị người. Cơm đảo qua đã hết, trong miệng chỉ có đầy mùi dầu mỡ, dạ dày cũng trướng nhưng không có một chút cảm giác hạnh phúc nào. Không có việc gì liền mở máy vi tính, mở khóa ipad, tiến vào thế giới internet. Mở Weibo, đăng nhập Weibo mỹ thực, Trần Thiên Ngữ. Nhà hàng hot nhất hiện nay, Tây Cương, Trần Thiên Ngữ nhất định đi? Loại nhà hàng đứng đầu này muốn xếp hàng đầu thực sự là không dễ dàng, hơn nữa nhìn nàng đánh giá như thế nào, có đề cử món ăn nào không? Kết quả.... "Đầu bếp chính cấp ba sao hô hào thật oai, kết quả ngay cả bột mì cũng phân biệt không được. Hiện tại tìm một người da trắng thì có thể giả trang chuyên gia, giả trang giáo sư, giả trang đầu bếp chính rồi sao? Chỉ biết ra sức sáng tạo tên món ăn lại nhắm mắt mà nấu, dùng nguyên liệu rất thối nát đóng gói thành nguyên liệu cao cấp mà bán giá cao, nếu như ngươi muốn bản thân buồn nôn, cứ đến Tây Cương." Trần Thiên Ngữ, Weibo ẩm thực đại thần, Weibo xếp hạng 400, không theo dõi ai, người theo dõi gần một nghìn vạn. Tất cả nhà hàng có chút danh tiếng trong thành phố B đều đã được nàng quang cố qua, vô luận là cơm Trung, Cơm Tây, món ăn kết hợp, món ăn truyền thống, nhà hàng gia đình.... Toàn bộ đều xếp vào trong phạm vi lời bình của nàng. Dù cho là nhà hàng nổi tiếng đến đâu thì nàng cũng phê bình không chút lưu tình, dù là nhà hàng nhỏ, quán nhỏ ven đường, một khi khen tặng cũng không chút keo kiệt. Nhà hàng được nàng tán thưởng làm ăn phát đạt, các lão bản đến cửa cảm ơn đều bị Trần Thiên Ngữ cự tuyệt ngoài cửa - cao lãnh đại thần chưa bao giờ là truyền thuyết. Một nghìn vạn người theo dõi của đại thần có thể tạo ra hiệu ứng lót tiền mua danh, nhưng Trần Thiên Ngữ công khai nói, ai nhét tiền vào tay nàng thì nàng đều sẽ công khai cùng kiến nghị các thực khách không nên đến loại nhà hàng vô lương này. "Chỉ có lão bản dụng tâm, đầu bếp dụng tâm mới có thể làm ra mỹ vị. Thương nhân chỉ biết mùi tiền." Các lão bản muốn nhờ nàng quảng cáo xem như yên tĩnh rồi. Dĩ nhiên, internet là thứ vĩnh viễn đều sẽ có người bất đồng ý kiến, khen Trần Thiên Ngữ nữ hiệp có chí hướng cũng có, nói nàng giả vờ làm Bạch Liên Hoa cũng có, thậm chí còn trong Weibo khẩu chiến. Trần Thiên Ngữ xem mấy cái, nhấp chuột vào góc phải, tắt máy, ăn được thì ăn đi. Mời các bạn đón đọc Thực Sắc của tác giả Ninh Viễn.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Đẹp Trai Là Số 1 - Lục Mang Tinh
Tín ngưỡng lúc đầu của Tô Căng Bắc chính là: giày cao gót và tiểu thịt tươi không thể phụ. Nhưng từ khi gặp Chu Thời Uẩn, tín ngưỡng của cuộc đời cô nhanh chóng thay đổi: giày cao gót đáng quý, giá thịt tươi càng cao hơn nhưng nếu vì Chu bảo bối thì cả hai đều có thể vứt. Trích đoạn 1: Phóng viên: Ưu điểm lớn nhất của chồng cô là gì? Tô Căng Bắc: Đẹp trai, nhiều tiền, sống tốt. Phóng viên: Sống… sống tốt? Quản lý: Ý là, là y thuật cao siêu đấy! Tô Căng Bắc: Hả? Ý tôi là chỉ nam nữ… ưm! Quản lý bịt miệng kéo người đi: Phỏng vấn hôm nay đến đây chấm dứt, cảm ơn mọi người! Trích đoạn 2: Bạn nào đó: Thích điều gì nhất ở vị kia nhà cậu? Chu Thời Uẩn: Sắc đẹp? Bạn nào đó: Vậy không thích điều gì nhất ở cô ấy? Chu Thời Uẩn: Đẹp quá đáng. Editor: - Truyện nhẹ nhàng, không ngược, yếu tố showbiz khá nhẹ, không chú trọng nhiều. - Mô típ truyện khá giống "Con đường theo đuổi nam thần" nhưng theo xì tai nghiêm túc hơn chút chút. *** Paparazzi nổi tiếng Vu Vĩ vào một ngày thứ tư của tháng nào đó tung ra tin tức, Tô Căng Bắc kết hôn nhiều năm đã có thai hơn ba tháng. Tin tức này vừa ra, Tô Căng Bắc tức khắc lên hot search weibo, rất nhiều cư dân mạng đều chạy tới weibo của cô chúc phúc. Đương nhiên, cũng có người bày tỏ sự kinh ngạc. “Thật hay giả vậy, hôm qua Bắc của tôi mới quay một show thực tế, từ ảnh fan chụp thì hoàn toàn không nhìn ra là mang thai.” “Hèn gì mặc đồ cỡ to...” “Gầy quá, Chu bảo bối phải bồi bổ Căng Bắc nhiều vào.” “Mang thai mà còn làm việc!!! Mau nghỉ ngơi đi!” “Là bé trai hay bé gái? Tò mò quá ~~” “Người ta mang thai còn thon thả hơn mình không mang thai, bày tỏ nghi ngờ cuộc đời...” ... Mời các bạn đón đọc Đẹp Trai Là Số 1 của tác giả Lục Mang Tinh.
Trái Tim Ai Chưa Từng Điên Dại - Mộc Vô Giới
Truyện Trái Tim Ai Chưa Từng Điên Dại của tác giả Mộc Vô Giới. Truyện thuộc thể loại ngôn tình, với nhiều tình tiết thích hợp cho những ai yêu thích kinh doanh và làm giàu. Truyện trái tim ai chưa từng điên dại được đánh giá là một cuốn sách chân thực, sống động, có góc nhìn rộng lớn, đa chiều, Trái tim ai chưa từng điên dại sẽ mang đến cho người đọc một cái nhìn rõ nét hơn về “nghề làm ông chủ” – nghe qua thật lạ nhưng ngẫm sâu một chút, chúng ta sẽ phát hiện ra thông điệp mà tác giả Mộc Vô Giới muốn gửi gắm. Đó là: Sung sướng hay vất vả, hạnh phúc hay bất hạnh đều là do cách sống của mỗi người, chứ không hẳn do nghề nghiệp hay công việc quyết định. Tác phẩm đưa người đọc đến những tình huống trớ trêu mà rất hay xảy ra trong cuộc sống hằng ngày, khiến những người trong cuộc dở khóc dở cười và không ngừng tự hỏi chính mình: Làm sao cân đối giữa tình yêu, sự nghiệp và gia đình? Làm sao để có một gia đình hạnh phúc mà vẫn thành công trong sự nghiệp? Tất cả mọi thắc mắc đều được lột tả trong bộ truyện trái tim ai chưa từng điên dại này. *** NỖI ĐAU KHÁCH SẠN Tôi không biết đã làm thế nào đi ra khỏi cổng của Khoa Mỹ, dọc đường, bước chân tôi nhẹ bẫng, nhưng đầu nặng trịch, tinh thần hoảng hốt, chỉ có một cảm giác mãnh liệt đang lan tỏa trong cơ thể, tôi bị người ta bán đứng, Triệu Hữu Tài bán đứng tôi, Dương Hùng Vĩ bán đứng tôi, Lộ Cường bán đứng tôi, cả thế giới này đều bán đứng tôi. Chiếc xe lái vào con đường Cửu Châu, cột đèn đường xen kẽ giữa những bụi cây trên đường tỏa ánh sáng vàng vọt, các công trình kiến trúc xung quanh cũng hắt xuống đường những ánh đèn neon rực rỡ, tôi cảm thấy thật chói mắt, dường như chúng đang chúc mừng sự thất bại của tôi, tôi buồn bực hỏi Cảnh Phú Quý là những thứ đó để làm gì, Cảnh Phú Quý nghiêng đầu liếc ra ngoài một cái rồi nói: - Hôm nay kỷ niệm bảy năm Macao được trả về. Tôi ồ một tiếng rồi quay đầu ra ngoài, người đi đi lại lại trên đường ai nấy đều tươi tỉnh, mọi người đang rất vui vẻ, chỉ có tôi là thất vọng muốn chết, họ đều đang chế giễu tôi, châm biếm tôi, đả kích tôi, cố tình chống lại tôi, cả thế giới này đều đang chống lại tôi. Cảnh Phú Quý hỏi tôi muốn về công ty hay đi uống rượu, hai mắt tôi đờ đẫn, không có phản ứng. Lúc xe đi ngang khách sạn Thạch Cảnh Sơn, tôi đột nhiên sực tỉnh: - Đưa tôi tới khách sạn. Chiếc xe quay đầu vào cánh cửa khách sạn đang mở rộng, tôi nói với Cảnh Phú Quý: - Nói với Thanh Thanh là tôi không sao, báo cáo với Lâm tổng kết quả, các người đừng ai đi tìm tôi. ... Mời các bạn đón đọc Trái Tim Ai Chưa Từng Điên Dại của tác giả Mộc Vô Giới.
Tình Yêu Là Một Lần Cảm Cúm - Đào Tử Hạ
Bạn đã từng bị tại nạn, đã từng được chữa trị như thế nào? Nếu đã một lần thoát khỏi tay thần chết, bạn sẽ cảm nhận được hết thế nào là chết đi sống lại... Nếu đã từng mất đi người thân, bạn sẽ cảm nhận thế nào là mất mát. Song cuộc sống thật trớ trêu, trái đất thì quá nhỏ, đi đâu cũng gặp người quen. Và không chỉ có thế, người bạn yêu thương nhất cũng là người có nhiều mối thâm thù với bạn nhất. Cô - Bảo Lam, người trở về từ cõi chết sau vụ tai nạn - do được dùng một loại thuốc đặc trị, có khả năng tái tạo các tế bào chết song lại có tác dụng phụ khiến cô luôn rơi vào tình huống dở khóc dở cười: mỗi khi uống rượu, cảm cúm hay tâm trạng kích động lại sẽ nhanh chóng biến đổi thành con trai. Điều này đã gây cho cô không ít phiền phức. Cô - nữ sinh năm 2 của trường Đại Học Đại Khánh khoa báo chí tình cờ quen được một chàng trai - Lâm Ân Tá, nổi tiếng có tài kinh doanh, đẹp trai, phong độ với hàng tá các mỹ nữ vây quanh nhưng anh chẳng mảy may đến bất cứ người nào! Tình yêu giữa đôi trai tài - gái sắc nhanh chóng nảy nở. Điều không may là cô phát hiện ra rằng, anh chính là người đã gây ra vụ tai nạn thương tâm 4 năm trước. Liệu cô có tha thứ được cho anh khi mà ở bên anh, cô luôn nhớ tới cha mình? Tình yêu của họ có vượt qua được thử thách khi phát hiện ra mối quan hệ không minh bạch giữa mẹ cô và cha anh, khi anh đang mang trong mình căn bệnh ung thư quái ác ... *** Bảo Lam bước trên đôi giày cao gót khó nhọc đi xuống sân khấu, chờ đón cô trước mặt là một chai Coca rỗng, cô không kịp tránh, bị ném trúng đầu, chất nước Coca màu nâu vàng chảy ra mặt cô, khiến lớp trang điểm bị nhòe đi. Cô không khóc, khuôn mặt tái nhợt, vẫn tiếp tục đi xuống, lại mấy cái chai nữa được ném tới, lần này chúng không rơi trúng cô vì Ân Tá đã thay cô đỡ lấy. - Anh?! – Cảm giác buồn vui lẫn lộn khiến Bảo Lam tưởng rằng mình đang nằm mơ. - Ân Tá?! – Đứng trên sân khấu cô không hề khóc, nhưng giờ phút này, nước mắt cô lại tuôn ra như mưa. Cô sợ đây chỉ là ảo giác, đưa tay ra sờ lên má Ân Tá, cảm thấy sự ấm áp của anh là có thật, đúng là anh rồi. Ân Tá kéo cô lên sân khấu, giằng chiếc micro của người dẫn chương trình, bình tĩnh nhìn khắp nơi. Sau một hồi la ó, phản đối, bỗng dưng có người ra mặt, kéo nhân vật nữ chính trở lại sân khấu, đám đông hiểu rằng có lẽ người này sắp giải thích cái gì đó, bèn yên tĩnh lại. Một sân khấu lớn, hoành tráng nhưng không còn bất cứ tiếng động nào vang lên. Tất cả mọi ánh mắt đều đổ dồn vào Ân Tá, lập tức có người nhận ra anh là một trong 10 thanh niên xuất sắc nhất của thành phố, là một “công tử con nhà”. - Thưa các vị, trước tiên, tôi cảm thấy vô cùng đáng tiếc với cảnh vừa rồi. Cô An Bảo Lam là một nhà biên kịch rất yêu nghề, vậy mà ở một nơi như thế này, bị người khác sỉ nhục, quả là một chuyện hết sức vô lý, khiến tất cả những ai có lương tri ngồi ở đây đều cảm thấy phẫn nộ. Chắc chắn tôi sẽ truy cứu sự việc này tới cùng, đồng thời cũng hy vọng mọi người cùng tôi chống lại sự phỉ báng công khai này. – Dường như nếu đổi lại là người khác nói những lời này, chắc sẽ không có hiệu quả lớn, nhưng phong thái của Ân Tá đã được thể hiện một cách hoàn hảo, anh bẩm sinh đã có một khả năng thuyết phục người khác, chỉ đơn giản vài câu nhưng anh đã khiến đám khản giả u mê khi nãy tỉnh táo lại. ... Mời các bạn đón đọc Tình Yêu Là Một Lần Cảm Cúm của tác giả Đào Tử Hạ.
Tình Muộn - Dạ Vi Lan
"Tác phẩm dành tặng cho những người CHƯA YÊU, những người ĐANG ĐỢI TÌNH YÊU, những người TỪNG YÊU và những người ĐANG YÊU..." Tam giác tình yêu Kỉ Hoa Ninh, Lâm Tĩnh Lam, Giang Viễn Ảnh chính là sợi chỉ xuyên suốt mạch tác phẩm. Tình yêu đầu đời của Kỉ Hoa Ninh là Giang Viễn Ảnh, bạn cùng lớp trung học, một chàng trai thông minh, giỏi giang. Những tưởng rằng mối tình ấy sẽ lớn dần lên, đơm hoa kết trái, nhưng trước áp lực của gia đình Giang Viễn Ảnh, hai người đã đi hai hướng khác nhau. Giang Viễn Ảnh tạm gác tình yêu để tập trung sự nghiệp, Kỉ Hoa Ninh sang Anh du học để chạy trốn nỗi đau tình yêu và mái ấm gia đình tan vỡ. Lâm Tĩnh Lam - "cậu em" kém Kỉ Hoa Ninh năm tuổi lớn lên, trở thành một chàng trai thông minh, trầm lặng. Mỗi bước đường của Hoa Ninh, anh đều dõi theo cô, âm thầm nhưng đầy yêu thương. Trở về sau vài năm du học, tuy có một công việc ổn định, nhưng Kỉ Hoa Ninh cũng phải đối mặt với nhiều thay đổi: cha mẹ đều gia đình riêng, Tần Di Giang - cô bạn thân và cũng từng là tình địch đã lập gia đình, gặp lại Viễn Ảnh, có những người bạn mới như Anmanda, Mạnh Thiên Phàm... và một sự kiện đặc biệt đã đưa cuộc đời Hoa Ninh sang một ngã rẽ khác, đó là cô chuyển đến sống ở nhà Lâm Tĩnh Lam, nhận sự ủy thác chăm sóc anh trong thời gian cha mẹ anh đi ra nước ngoài. Đây chính là cơ hội để Lâm Tĩnh Lam dần dần bộc lộ tấm chân tình từ tấm bé của mình với Kỉ Hoa Ninh. Sự chênh lệch tuổi tác, những định kiến xã hội, dư luận của những người xung quanh và cả sự đánh giá của bạn bè và người thân. Thêm vào đó, sự đổ vỡ hôn nhân của cha mẹ, cuộc hôn nhân thất bại của người bạn thân Amanda khiến cô thiếu lòng tin... Trong khi đó, Giang Viễn Ảnh quay trở lại và vẫn đợi chờ cô. Kỉ Hoa Ninh liệu có dám mở lòng đón nhận tình yêu của Lâm Tĩnh Lam hay cô sẽ quay về bên Giang Viễn Ảnh? Không chỉ nói về tình yêu đôi lứa, Tình muộn còn là những suy ngẫm về hạnh phúc gia đình, sự đối nhân xử thế, mối quan hệ giữa cha mẹ và con cái, sự đấu tranh giữa tình bạn và tình yêu, tình người sâu lắng... Tình muộn là một câu chuyện giản dị mà lung linh tỏa sáng, chính lối kể chuyện nhẹ nhàng không hoa mỹ của tác giả dần dẫn dắt độc giả vào thế giới tình cảm của các nhân vật. Những nỗi đau, những niềm hạnh phúc như vẫn còn mãi dư âm ngay cả khi cuốn sách đã được khép lại. *** Đối với người vợ, người chồng ngoài việc là một người tình, còn có thể là người cha, lại có lúc cũng giống như đứa con. Khi bạn mệt mỏi, anh ấy sẽ trở thành cảng tránh gió cho bạn; khi anh ấy mệt mỏi bạn sẽ đem đến cho anh ấy bờ vai mềm mại nhất. Vào một ngày mấy tháng sau sự kiện cầu hôn, Kỉ Hoa Ninh nhận thấy một điều rất nghiêm trọng là “người bạn tốt” của mình đã khá lâu rồi không đến thăm. Không, không phải là… có rồi sao… trên thực tế, một người tương đối thông minh trên một số mặt nhưng lại ngốc nghếch lạ thường trong một số mặt khác. Cầm tờ giấy chứng minh mực đen giấy trắng trên tay, cô ngẩn ngơ ngồi trên ghế. Sao lại có rồi thế này? Lẽ nào là lần đó… thực sự đã kết trái rồi sao? Cô mệt mỏi cất tờ giấy ghi kết quả xét nghiệm và một số giấy tờ liên quan đến công việc cất vào cặp, bước từng bước chậm chạp rời phòng làm việc. Những cơn gió thu se lạnh khẽ khàng táp qua mặt dường như làm cô tỉnh táo hơn đôi chút. Nếu như không phải ngày hôm đó đôi cô nam quả nữ bọn họ – tại căn phòng mà cả hai người đều rất quen thuộc của Lâm Tĩnh Lam; nếu không phải ngày hôm đó mưa giăng đầy trời, màn đêm đen kịt; nếu như đôi mắt anh không long lanh như ánh sao, lưỡi của anh, những ngón tay của anh giống như mang theo lửa, khiến cho từng tấc da thịt đều như bị thiêu đốt khi nó rờ tới… Vòng tay ái ân của anh ôm trọn thân thể cô, khiến cơ thể cô thổn thức. Tình dục thực sự là một thứ đáng sợ, không nếm thử thì không sao, nhưng một khi đã vượt qua giới hạn, quả thực sẽ khiến con người ta bước vào một vực thẳm mà muôn đời không thể thoát ra được. Cô đã rũ bỏ tất cả sự nghiêm trang, anh đang ở vào tuổi sung sức nhất, trong ánh chớp mọi lời nói đều tỏ ra thừa thãi. Cứ mỗi lần kề sát vào nhau, là mỗi lần băng lạnh dần bị lửa nóng làm tan chảy, không nhớ rõ được quá trình, chỉ còn lưu lại một vài vết thâm tím. Quên hết cả trời đất, cũng chẳng còn nghĩ được việc phải phòng tránh. Đây không phải là vận tốt đến mức nên mua vé số. Kỉ Hoa Ninh xoa xoa cái bụng nho nhỏ, trong đó thực sự đang có một sinh mệnh sao? Đứa bé đó… là con của cô và Tiểu Lam. ... Mời các bạn đón đọc Tình Muộn của tác giả Dạ Vi Lan.