Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Lôi Phong Hệ Thống

Editor: Ginny Tác giả xây dựng nhân vật nam chính là một con người chỉ biết có mình sống hơi ích kỷ một chút,nhưng dưới sự dạy dỗ của hệ thống thì đã trở thành một Lôi Phong thế kỹ mới. Truyện này còn có tên là: # Người người đều yêu Hàn Trác Vũ # Thời đại của Thánh phụ # Chân kinh dạy trẻ # Nuôi dưỡng nhân thê thụ # Học Lôi Phong là một nghệ thuật Keyword: 1.  Truyện có bánh bao nhỏ, nhưng không có tình tiết sinh tử. 2.  Chậm nhiệt, 1vs1, HE. 3.  Chủ thụ, ngay thẳng mạnh mẽ công, đại thúc công 4.  Ngọt sủng văn. 5.  Ngụy thúc chất, học Lôi Phong 6.  Nhân vật chính: Hàn Trác Vũ 7.  Nhân vật phụ: Lôi Đình, Lôi Sâm, Thạch Lỗi, An Quốc Nhân, Lôi Lệ Trân, An Minh Hoài Biên tập đánh giá: Một thiếu niên chỉ biết đến mình bỗng nhiên bị một thứ gọi là Lôi Phong hệ thống liên tục ép cậu phải giúp đỡ mọi người, hăng hái vươn lên. Từ đó, Hàn Trác Vũ vốn rất ghét tiếp xúc với mọi người vì mắc bệnh tự kỉ bắt đầu không ngừng giúp đỡ người khác, hoàn thiện cuộc sống của mình, nhờ đó mà khiến mọi người có cái nhìn mới về cậu, thiếu niên tự kỉ bắt đầu bước vào con đường hạnh phúc của riêng mình... Tác phẩm có những vấn đề tồn tại trong xã hội nhưng cũng có ấm áp, có cảm động. Tác giả dùng giọng văn nhẹ nhàng hài hước, góc nhìn đặc biệt, ngôn từ đơn giản để khắc họa đất nước lý tưởng trong lòng mình. Sau khi đã đọc được biết bao tin tức về vấn nạn xã hội, nhân vật chính lương thiện, trong sáng mang đến bao năng lượng tốt đẹp cho lòng người. Hơn nữa, sự xuất hiện của bánh bao nhỏ đáng yêu càng khiến câu chuyện ấm áp hơn. *** Tên: Lôi phong hệ thống Tác giả: Phong Lưu Thư Ngốc Thể loại: hiện đại, hệ thống, HE, chủ thụ Nhân vật chính: Lôi Nghị x Hàn Trác Vũ Link: Edit hoàn   *Nội dung bên dưới có spoil*   Truyện kể về một hệ thống tên 9957 – là một hệ thống thúc đẩy ký chủ làm việc tốt để thu thập năng lượng từ những lời cảm ơn, cảm xúc biết ơn để thăng cấp. Nó là một hệ thống được tạo ra từ nền văn minh cao cấp được tiến sĩ Erik tạo ra nhằm muốn con người noi theo gương người có tên Lôi Phong chuyên làm các việc tốt. Xui xẻo cái là nó thử qua không biết bao nhiêu người nhưng chỉ có một người phù hợp. Người phù hợp này là cậu bé Hàn Trác Vũ bị tự kỷ nhẹ: sợ đám đông, không giao lưu với mọi người. Hàn Trác Vũ bị gắn liền với hệ thống nên bị hệ thống thúc đẩy làm các việc tốt, giúp đỡ mọi người. Nếu không làm sẽ bị hệ thống cho giật điện rất đau. Lúc đầu chỉ là những việc đơn giản như nhặt đồ cho cụ già, xách đồ cho người già, giúp em nhỏ sửa xe, trả lời cô giáo… nhưng với một người bị tự kỉ như Hàn Trác Vũ vẫn là rất gian nan. Hàn Trác Vũ là con thị trưởng thành phố nhưng mẹ ruột đã chết, cha không thương mẹ kế căm ghét. Bản thân còn bị tự kỉ nên cuộc sống của cậu rất nhạt nhẽo. Hệ thống xuất hiện bắt ép cậu làm việc tốt, bắt ép cậu trở thành học sinh giỏi, bắt ép cậu giúp đỡ mọi người. Thế rồi dần dần việc giúp đỡ đã trở thành hành động bản năng, cậu cũng tìm được hứng thú trong việc học hành. Có thể nói 9957 đã thành thứ cứu giúp cậu khỏi căn bệnh, kéo cậu bước ra ngoài thế giới để thấy rằng thế giới còn rất nhiều người tốt. Hàn Trác Vũ từ ngày có hệ thống thì luôn giúp đỡ mọi người. Sau đó vì một lần cứu được bé bánh bao A Sâm cũng bị tự kỷ như cậu thì dần dà cậu học được cách giao lưu nhiều hơn, có một câu đại thụ – cha bánh bao – anh công của chúng ta giúp cậu trong những việc cậu muốn giúp. Vì dần bước ra ngoài thế giới nên giúp đỡ của Hàn Trạch Vũ cũng từ các việc nhỏ dần dà biến thành quyên tiền, quyên đồ, xây trươngf học vùng núi, lập quỹ khuyến học… (em nó khá có tiền) cho đến sau này thì là nghiên cứu khoa học ra rất nhiều kỹ thuật đột phá trong y học để giúp hàng ngàn người. Công là trung tương có đứa con bốn tuổi bị tự kỷ. Anh và vợ kết hôn không vì yêu, có con xong cũng để con cho vợ chăm vì quá bận nhiệm vụ. Ai ngờ cô vợ chỉ mải mê thời trang làm đẹp nên vứt con cho bảo mẫu để đến nỗi đứa trẻ bị tự ký. Sau đó nhờ sự giúp đỡ của thụ nên bé con dần khỏi bệnh, trở nên giống đứa trẻ bình thường. Anh cũng đổ em và yêu em luôn. Bàn tay vàng cuả thụ quá khủng nhưng truyện chỉ như một bản nhạc nhẹ nhàng xoay quanh việc giúp đỡ mọi người nên đọc không thấy phản cảm. Tác giả cũng đề cập đến rất nhiều tệ nạn hiện nay trong xã hội như việc dư luận internet không phân biệt đúng sai đã mắng chửi người, việc làm việc tốt bị ng ta vu oan bắt đền, việc quan lại ở vùng quê tham ô dân chúng rất khổ, rồi việc có người gặp nạn nhưng mọi người chỉ đứng xem và lấy điện thoại ra quay. Mình đọc thấy truyện rất ổn. Vấn đề trẻ tự kỷ tuy không nhắc đến nhiều nhưng một phần ba đầu truyện thông qua biểu hiện của thụ và bé bánh bao thì thấy rất thương, rồi các phụ huynh có con bị tự kỷ nữa. Đọc mà mình nhớ tới cuốn “Ba ơi mình đi đâu thế” kể về một người cha có hai đứa con bị tật nguyền. Lúc mình đọc truyện người ngồi canh còn hỏi làm gì mà cứ cười tủm tỉm thế. Mình bảo đọc truyện thôi. Quả thật truyện có nhiều đoạn vui vẻ cũng có nhiều đoạn cảm động, đọc rồi mình thấy vui vì trong truyện thế giới còn rất nhiều người tốt. Làm mình không nhịn được nghĩ nếu 9957 có thật ngoài đời thì tốt rồi, sẽ có rất nhiều trẻ con được cứu giúp, rất nhiều đứa trẻ tự kỷ được chữa khỏi…   Đánh giá: 4.5/5 *** Review (by Huyết Sắc) Truyên này hay dã man, quả nhiên tác phẩm nào của Phong Lưu Thư Ngốc cũng làm mình phê (◡‿◡✿) Truyện này mang tính nhân văn cao, có nhiều đoạn làm mình cảm động rớt nước mắt, sảng văn của Phong Lưu Thư Ngốc đọc rất thích, rất ấm áp, quả nhiên ko cô phụ số tích phân cao ngất ngưỡng kia, đọc mà thấy trước mắt sáng ngời. Nếu nói trong tác phảm Hồng Lâu Chi Hoàn Tam Gia có em thụ rất là S, tra thụ, độc thụ, thì bạn thụ trong này lại trái ngước hoàn toàn, lạnh lùng mà cũng rất thánh mẫu (ko phải loại thánh mẫu thiếu não). Tóm lại là 2 tay 2 chân đề cử truyện này, còn bạn nào thích truyện này thì đề nghị đọc các truyện khác của Phong Lưu Thư Ngốc, siu hay ---------------------------- Spoil (by Hachibi) Đề cử nhiệt liệt. Truyện đọc hay, khá cảm động, nhưng anyway, bàn tay vàng hơi bị to. Nếu bạn chấp nhận được điểm này thì bạn sẽ không phải thất vọng đâu. Bạn thụ Hàn Trác Vũ là một đứa trẻ bị tự bế chứng (aka bệnh tự kỷ), suốt ngày rút vào trong thế giới của mình. Cậu sống với cha và mẹ kế nhưng cha không quan tâm, mẹ kế thì cố tình chèn ép. Tình cờ, cậu được một hệ thống đến từ tương lai lựa chọn, bắt cậu từ một đứa trẻ tự bế hướng đến con đường “bị ép” giúp đỡ người khác giống như Lôi Phong (bạn nào tò mò hơn thì tự tra anh Google về nv này nhé). Sau khi cứu một đứa bé bị bắt cóc là Lôi Sâm, cậu gặp cha bé - Lôi Đình. Lôi Sâm cũng là một đứa trẻ tự bế yêu cầu được giúp đỡ, do đó Trác Vũ nhận được rất nhiều hảo cảm từ Lôi Đình. Anh đưa cậu thoát khỏi gia đình lạnh nhạt, cho cậu một gia đình mới, bảo bọc cậu hết lòng. Trong khi sống cùng nhau, Lôi Đình nhận ra mình đã dần yêu cậu bé (ack, thật, lúc này ẻm chưa đủ 18 tuổi). Với sự giúp đỡ của Lôi Đình, Trác Vũ cũng dần thoát ra khỏi căn bệnh tự bế, đồng thời mang những gì mình có để giúp đỡ những người cần giúp. Mình thích nhất là những đoạn viết về nội tâm của bạn Vũ, những trao đổi với hệ thống của bạn ấy rất dễ thương. Bé Lôi Sâm cũng dễ thương không kém. ---------------------- Spoil (by SilverNight96) Mặc dù công mờ nhạt một chút như đâu có tra mà sao mấy bạn chửi công dữ thế, còn gia đình công tuy mình coi cũng không thích lắm nhưng cũng không thể trách được, có cha mẹ ông bà nào hy vọng con trai mình thích một đứa con trai khác đâu, ngăn cản là đương nhiên mà họ cũng không hề dùng bạo lực hay mắng chửi gì thụ chỉ là cố gắng muốn chia rẽ mà thôi, thử nghĩ nếu bởi vì thụ tài giỏi hay muốn dựa vào thụ để đạt lợi ích mà đồng ý chuyện của hai người thì gia đình như vậy mới thật sự là tra bởi vì họ không yêu thương con trai/cháu trai mình mới có thể dùng con trai/cháu trai để đổi lợi ích cao hơn. Nhiều người thụ khống quá nên thấy thụ bị chèn ép một tí đã nhảy dựng lên kêu gào công tra gia đình công tra tùm lum. Còn nói vì thụ tệ bế ngây thơ nên bị công lừa thì cũng có sao? Chỉ cần cuối cùng hai người đều hạnh phúc, công không làm gì có lỗi với thụ thì ngay từ đầu công dùng thủ đoạn để đạt được tình yêu có gì đáng trách đâu, ai không ích kỷ, không vì tình yêu của mình mà đấu tranh. Mà nếu thụ không có cảm tình với công thì dù công muốn lừa cũng không lừa được. ╮(╯_╰)╭ Nói chung thì ai chưa coi nên down truyện về coi chứ đừng vì đọc comment mà sợ không dám coi, truyện HE, không ngược, ấm áp ngọt ngào sủng, đọc xong comment không muốn coi về gia đình công thì lướt qua cũng không ảnh hưởng gì ~(‾▿‾~) *** #Review LÔI PHONG HỆ THỐNG Tác giả: Phong Lưu Thư Ngốc Thể loại: Đam mỹ, hiện đại, hệ thống, ngọt sủng, ấm áp, sảng văn, chậm nhiệt, đại thúc công x thiếu niên tự bế thụ, HE. Độ dài: 128 chương + 6PN Tình trạng: Hoàn edit _______ Hàn Trác Vũ là một người bị bệnh tự kỷ, cậu không thích giao lưu với mọi người, chán ghét trò chuyện tiếp xúc với người khác, cậu thích thu mình trong thế giới nhỏ của cậu, lâu lâu lẩm bẩm một mình, lâu lâu lại suy nghĩ vẩn vơ. Hàn Trác Vũ có một người ba thị trưởng nhưng ông cũng chẳng yêu thích gì đứa con tự kỷ này. Cậu có một người mẹ kế cùng một đứa em cũng cha khác mẹ chỉ nhỏ hơn mình có ba tháng tuổi. Trong nhà không ai quan tâm đến cậu, cậu cũng không để ý đến người khác, người duy nhất mà Hàn Trác Vũ bận tâm chỉ có người mẹ quá cố của mình. Cuộc sống hằng ngày của cậu không phải từ nhà đến trường thì là từ trường về nhà, rồi lại tự thu mình vào vỏ ốc của bản thân, một cuộc sống nhàm chán, vô vị, tẻ nhạt... Cho đến khi Lôi Phong hệ thống xuất hiện... Lôi Phong hệ thống đến từ hành tinh C14 năm 4075 của kỷ niên ngân hà, trong lúc vô tình đã đến Trái đất qua vết nứt không gian, nó được phát minh bởi tiến sĩ Eric, một nhà khoa học thiên tài của Liên Bang. Trong thế giới của ông, con người càng ngày càng trở nên vô cảm, họ làm ngơ khi thấy những điều xấu xa, thờ ơ trước những nỗi bất hạnh, lạnh lùng trước khó khăn của người khác. Con người chỉ biết chiến tranh, dành lấy lợi ích mà tàn sát đồng bào mình. Ông muốn thay đổi mọi thứ, tạo nên một thế giới tốt đẹp hơn, một thế giới hòa bình, xóa bỏ sự phân biệt chủng tộc cùng bạo lực, chỉ còn lại yêu thương và tình người... Cuối cùng, Lôi Phong hệ thống ra đời - Một hệ thống lấy giúp đỡ mọi người làm trách nhiệm, lấy giá trị cảm ơn làm năng lượng, một lòng phục vụ vì nhân dân. Và người được lựa chọn là Hàn Trác Vũ. Kể từ khi trở thành ký chủ của hệ thống, cuộc sống yên bình của Hàn Trác Vũ liền bị đảo lộn. Cậu không thích dậy sớm, hệ thống liền giật điện cho cậu tỉnh dậy bắt chạy bộ buổi sáng, cậu sẽ không làm bài tập, hệ thống liền trở thành gia sư, tri kỷ bổ túc việc học, cậu không thích xen vào việc của người khác, hệ thống lại muốn cậu cho đám mèo lưu lạc ăn, giúp đỡ bạn học, dắt cụ bà qua đường và làm đủ thứ chuyện lớn nhỏ khác. Nhưng cũng từ dạo ấy, thế giới nhỏ bé của Hàn Trác Vũ không còn sự tĩnh lặng đến hư vô nữa mà trở nên ồn ào, náo nhiệt, bận rộn. Lần đầu tiên, cậu nhìn thấy nụ cười cảm ơn đầy chân thành của bạn học, lần đầu tiên, cậu nhận được những ánh mắt yêu thương từ ái, những cái vỗ vai đầy thiện ý và rồi lần đầu tiên cậu muốn giúp đỡ mọi người mà không cần hệ thống nhắc nhở, bởi đơn giản chỉ vì cậu muốn làm. Hình như thế giới vẫn còn ấm áp và tốt đẹp lắm… … Lôi Đình là một vị trung tướng, anh đã từng kết hôn, một cuộc hôn nhân chính trị không có tình yêu, kết quả của cuộc hôn nhân đó là lá đơn thỏa thuận ly dị và đứa con trai 4 tuổi mắc bệnh tự kỷ - Lôi Sâm. Con trai bị mắc bệnh là lỗi do anh, là do anh đã quá tin tưởng người vợ vô tâm kia, là do anh chỉ biết đến nhiệm vụ mà không để ý đến sự bất thường của con. A Sâm kháng cự anh, nó không thân cận người ba này, nhưng anh sẽ không từ bỏ, mười năm, hai mươi năm, ba mươi năm, thậm chí cả đời, anh nhất định có thể kéo con trai ra khỏi hoang mạc cô độc của riêng mình. Và rồi anh gặp được cứu tinh của đời mình - Hàn Trác Vũ. Trác Vũ cũng giống như A Sâm, là một người mắc bệnh tự kỷ nhưng em ấy lại có thể vượt qua rào cản trong lòng, dùng cách thức của riêng mình để yêu thương thế giới, dù bị tổn thương cũng không sợ hãi, kiên định bước về phía trước. Trác Vũ cứu mạng A Sâm, mang đến ánh sáng cho cậu bé, cũng mang lại niềm hy vọng cho Lôi Đình. Rồi không biết tự khi nào, hạnh phúc của Lôi Đình là khi được ở bên Trác Vũ và A Sâm, có lẽ là từ khi nhìn thấy hai thân ảnh một lớn một nhỏ cùng nhau chơi trò chơi, cùng nhau ăn cơm, cùng ngủ chung một chiếc giường... Đôi khi hạnh phúc đơn giản chỉ là mỗi sáng được nhìn thấy người mình yêu thương. Trác Vũ, cảm ơn em đã đến bên anh và A Sâm… * * * “Lôi Phong hệ thống” là một trong những bộ truyện đam mỹ thời gian gần đây mình đọc và cảm thấy khá hay. Nội dung của bộ truyện là hành trình phấn đấu, vươn lên thay đổi bản thân của Hàn Trác Vũ. Từ một thiếu niên tự bế, luôn thu mình trong thế giới của bản thân, trở thành một bác sĩ y đức, tài giỏi mang lại biết bao hy vọng cho các bệnh nhân. Truyện mang tính nhân văn, có những chi tiết rất cảm động, ấm áp về tình người, về lòng biết ơn và cả những mặt xấu xa của nhân tâm. Tình cảm của hai nhân vật chính rất ngọt ngào, dễ thương, bé A Sâm cũng đáng yêu không kém, tổ hợp ba người đã cùng tạo nên một gia đình vô cùng ấm áp và hạnh phúc. Tuy truyện có bàn tay vàng khá lớn nhưng chỉ xoay quanh việc giúp đỡ mọi người của Trác Vũ nên vẫn có thể chấp nhận được. Nói chung, truyện khá ổn và nếu các bạn muốn tìm một bộ truyện đam mỹ nhẹ nhàng, ấm áp nhưng không kém phần ý nghĩ thì “Lôi Phong hệ thống” sẽ là sự lựa chọn thích hợp dành cho bạn. Review by #Lăng_Tuyết Dung Hoa Bìa: #Bún Tần   Mời các bạn đón đọc Lôi Phong Hệ Thống của tác giả Phong Lưu Thư Ngốc.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Tôi Đến Mượn Cái Bật Lửa
Độ dài: 61 chương chính văn + 2 phiên ngoại Chuyển ngữ: Chang Một ông chú chuyên viết truyện ma, gặp một thanh niên tự nói mình là quỷ... Lời tác giả: Không phải truyện thần bí, cũng không phải truyện kinh dị...Mặc dù mở đầu lại chút có chút không khiến người đọc hướng suy nghĩ về thể loại truyện như vậy. Cảm ơn @ 二喜砸果叽 vì ảnh bìa." *** [Review] Tôi Đến Mượn Cái Bật Lửa (我就是来借个火) – Vu Triết (巫哲) FEB 7, 2021 ~ ROSE Đây là bộ thứ hai mà mình đọc của Vu Triết sau Tát Dã, và phải nói là ấn tượng vẫn rất tốt. Lời miêu tả đúng nhất về ấn tượng đầu và cảm nghĩ của mình đối với Tôi Đến Mượn Cái Bật Lửa là mở đầu truyện rất nhẹ nhàng, không gợi lên một chút kỳ vọng gì ở người đọc, thế nhưng càng đọc lại càng cảm thấy truyện ẩn giấu nhiều chân tướng và sâu sắc một cách bất ngờ. Vu Triết viết cuốn này rất tài ở chỗ có thể dẫn dắt người đọc đi từ một cái mở đầu hết sức dớ dẩm – Lâm Thành Bộ bảo mình là quỷ đến đeo bám theo Nguyên Ngọ – đến với quá khứ đen tối và rối loạn tâm lý hậu chấn thương của Nguyên Ngọ. Phần lớn của truyện là quá trình Nguyên Ngọ vượt qua con quỷ quá khứ của mình, với sự chăm sóc và yêu thương vô điều kiện của Lâm Thành Bộ dành cho y. Điều mình thích nhất có hai thứ, đầu tiên là tiết tấu, thứ hai là cách Vu Triết khắc hoạ và phát triển tâm lý nhân vật. Đá qua một chút về Tát Dã, mình cảm thấy Tát Dã đã gần hoàn hảo lắm rồi nếu không vì duy nhất một điều – đó là quá trình chữa trị cho Cố Miểu có vẻ hơi chóng. Bởi vậy khi qua cuốn này, cũng có một nhân vật mang bệnh tâm lý, mình đã không chắc chắn liệu Vu Triết có xử lý tốt không, và mình không bị thất vọng. Có lẽ là bởi lần này bệnh tâm lý của Nguyên Ngọ là nền tảng để xây dựng truyện nên Vu Triết có thể đầu tư và làm việc với nó một cách trọn vẹn hơn rất nhiều. Tâm lý của cả Nguyên Ngọ lẫn Lâm Thành Bộ đều diễn ra hết sức hợp lý, nó không bị quá mức nặng nề và tuyệt vọng, song nó cũng nghiêm trọng vừa đủ để không bị thái quá. Nó không bị chóng vánh, song cũng không hề rề rà gây nhàm chán cho độc giả. Quá trình hay nhất với mình là Nguyên Ngọ nảy sinh và đối diện với tình cảm y dành cho Lâm Thành Bộ. Nguyên Ngọ sống thiếu thốn tình thương từ nhỏ, bản thân y cũng chưa từng có tình cảm quá đặc biệt với ai, bởi vậy khi đối mặt với một Lâm Thành Bộ quá đỗi quan tâm, bám dính, chân thành, kiên trì đến ngốc nghếch như vậy, y lúng túng, y lạ lẫm, y khó hiểu. Mới đầu có lẽ đó chỉ là sự biết ơn, một con người đã quen xa cách với người khác như Nguyên Ngọ đâu thể ngay lập tức rung động. Chúng ta không thể thật sự nói rõ chính xác từ khi nào “yêu” bước vào, có lẽ thậm chí cả Vu Triết cũng chẳng biết. Mình cảm thấy trong một tác phẩm, tác giả tạo ra nhân vật, lựa chọn con đường cho nhân vật, thế nhưng một tác phẩm muốn hay thì nhân vật phải là người dẫn dắt tác giả trên con đường ấy. Giống như thế, Vu Triết không làm chủ nhân vật, mà nhân vật mới là người làm chủ Vu Triết, Vu Triết chỉ đơn thuần truyền tải tiếng nói giúp họ tới chúng ta thôi. Và Vu Triết làm rất tốt, thế nên những diễn biến tâm lý của nhân vật – nỗi lo âu thường trực của Lâm Thành Bộ, những cố gắng và áy náy của Nguyên Ngọ, niềm hạnh phúc chấp chới trước tương lai mờ mịt, và cuối cùng là sự đáp lại bất tri bất giác của Nguyên Ngọ – tất đều cực kỳ tự nhiên, tinh tế, và thực tế. Thậm chí đến tận khi hai người đã yêu nhau rồi và được gia đình chấp thuận rồi, có những chi tiết nhỏ về mối quan hệ này, tỉ như Nguyên Ngọ không muốn ăn Tết ở nhà Lâm Thành Bộ vì không khí quá ồn ã ngột ngạt với y, khiến cho mình cảm thán, ồ, đúng thật nè. Có lẽ có một vài yếu tố trong truyện sẽ cảm giác hơi bị bỏ ngỏ với một vài độc giả, giả dụ như Giang Thừa Vũ và Thường Ngữ, hay là nói thêm về Nguyên Thân và gia đình của Nguyên Ngọ chẳng hạn. Cá nhân mình thì thấy thêm vào cũng không sao mà không có cũng chẳng vấn đề, đủ để đặt nền móng cho câu chuyện chính là được rồi. Mình đọc bản dịch của bạn Chang trên Wattpad, và mình cũng muốn cảm ơn Chang rất nhiều vì một bản dịch siêu mượt, siêu tự nhiên, và rất hài hước nữa luôn ???????? Truyện không dài và cũng không quá nhiều thăng trầm drama nếu đó là thứ bạn tìm, còn nếu như bạn đang tìm một câu chuyện ngắn, nhẹ nhàng, chân thực, mà vẫn đủ sâu lắng thì đây là một lựa chọn không tồi nha ???????? *** "Cô trầm mình xuống, nước dần dần vây lấy thắt lưng rồi đến ngực, tới bả vai, cái lạnh thấm dần vào thân thể, sau sự đau nhói là mê man. Lòng sông dưới chân gồ ghề với đám rong bèo rậm rạp dài đến tận thắt lưng, cách một lớp vải quần vừa dày vừa nặng cũng có thể cảm nhận được sự dày đặc và dẻo dai của chúng, cô cảm thấy mỗi cái nhấc chân động tay đều dần dần trở nên nặng nề. Nước tràn vào khoang miệng, vào khoang mũi, lỗ tai, không mảy may thương xót nhanh chóng mang theo sự tuyệt vọng và lạnh lùng ăn mòn nốt hơi thở cuối cùng... Trong khoảnh khắc ngắn ngủi, cô bắt đầu ra sức giãy dụa, ngửa đầu, liều mạng muốn lui về phía sau, hoặc trồi lên trên... Nhưng cô đã bị giam chặt xuống đáy sông, không thể cử động được thêm chút nào, cánh tay mỗi lần quơ loạn đều giống như chém bừa vào một miếng thạch khổng lồ, chân lại không cách nào thoát ra được, cái đám màu xanh này vốn dĩ chỉ cần bứt nhẹ một nắm cũng có thể đứt mà giờ biến thành dây thừng cực kì bền chắc... Cho dù ngửa đầu lên sẽ thấy được mặt nước lấp lánh cách bản thân chỉ ba tấc nhưng phổi của cô đã không thể hít được thêm dù chỉ nửa hớp không khí. Giống như bị trồng ở dưới lòng sông cùng với đám rong bèo, chầm chậm đu đưa giữa làn nước..." Bên ngoài cửa sổ vô cùng im ắng, thỉnh thoảng có âm thanh của cá quẫy lên trên mặt nước, vây cá mang theo tiếng nước nhu thuận cùng ánh nắng chói chang của mặt trời ban trưa làm cho con người ta mệt mỏi rã rời.... Nguyên Ngọ dựa vào tấm đệm phía sau châm một điếu thuốc, lưu lại phần tiểu thuyết mới viết được một nửa rồi đóng máy tính lại. Loại cảm giác nhàn hạ như ông lão tám mươi tuổi ngồi bên cửa sổ cùng với chú chó mười tám tuổi úp sấp bên chân giữa một đống bộn bề chưa xong nhưng cứ tự an ủi mình "thế thì có làm sao đâu" hết lần này đến lần khác khiến y cảm thấy thoải mái. Điếu thuốc còn chưa hút xong, tiếng bước chân bình bịch từ bên ngoài truyền vào mang theo sự hớn hở, sức chân rất khỏe, làm cho boong thuyền dưới chân y hơi lay động. Nguyên Ngọ nhắm mắt thở dài, nắm chặt điếu thuốc đang hút dở rồi dụi tắt. Khi tiếng bước chân chỉ còn cách mấy thước đột nhiên dừng lại rồi biến mất. Y đợi một lát, nhẹ nhàng bước về phía cửa sổ, thẳng tay thò ra ngoài cửa sổ túm chặt. "A!" Một chuỗi tiếng cười giòn tan vang lên, kèm theo giọng trẻ con non nớt: "Lại bị tóm rồi." Tay Nguyên Ngọ xách lên một đứa nhỏ chỉ khoảng năm sáu tuổi. "Đại Đầu, chú từng nói với nhóc là nếu cứ giữ cái chỉ số thông minh này, về sau ế chỏng ế chơ là cái chắc chưa?", Nguyên Ngọ nhìn nó, "Nhóc không biết tìm chỗ khác mà trốn à?" "Gì cơ?!" Đại Đầu ngước mắt lên. Mời các bạn đón đọc Tôi Đến Mượn Cái Bật Lửa của tác giả Vu Triết.
Chết Đi Chết Lại (Tử Lai Tử Khứ)
Tên Hán Việt: Tử Lai Tử Khứ Thể loại: Hiện đại, chủ công, đô thị tình duyên, kỳ ảo, niên thượng, HE Số chương: 50 chương chính văn + 1 phiên ngoại Edit: luulikinh Văn án của tác giả: Nói chung đây là một câu chuyện về một đứa bé đen đủi chẳng hiểu tại sao lại chết, vội vã đi đầu thai nhưng mãi không đầu thai nổi, chết hoài chết mãi cũng không xong và một.chủ quán xiên nướng có hai thân phận cùng nhau tìm kiếm bí mật cuối cùng của không chết nổi và không giết chết nổi. HE…. Đọc văn án của tác giả mệt tắt thở… Lư Nham là chủ quán xiên nướng với một thân phận bí mật, trong một lần ngoài ý muốn, hắn gặp phải một con quỷ tuyên bố rằng mình đã chết lâu rồi mà vẫn không đầu thai được. Sau khi vất vả lắm mới chấp nhận được con quỷ này, Lư Nham lại phát hiện xung quanh mình bắt đầu nảy sinh những chuyện kỳ quái, cũng dần dần cảm thấy, con quỷ này không đơn giản như thoạt nhìn bên ngoài, còn chính mình dường như cũng đã bị liên lụy vào… Nhân vật chính: Lư Nham (công), Vương Việt (thụ) Lảm nhảm của editor: Không H, không phản công, không hỗ công… *** Nói review cũng không đúng. Chắc là first impression để sau này có gì nghiền ngẫm~ Nhân vật: Lư Nham x Vương Việt Cảm nhận không spoil  Nội dung khá thú vị mới lạ so với nội dung đời thường vườn trường của Vu Triết. Bạn công là sát thủ về hưu non vì bạn không giết người được nữa. Bạn thụ là một nhân vật kha khá là bí ẩn, ban đầu xuất hiện như quỷ không ai nhìn thấy chỉ công thấy được thôi, nhưng thật ra không có linh dị thần quái gì trong truyện cả. Cảm giác hơi hơi giống thể loại huyền thoại đô thị (urban legend) như Durarara nhưng mạch truyện không quá rối ren đan xen các kiểu. Nửa đầu là công và thụ đi tìm thân phận thật của thụ (vì bạn gần như không nhớ gì cả), còn nửa sau là 2 bạn dắt nhau đi chu du.   Phong cách tiết lộ nội dung như kiểu lột hành này chắc không phải sở trường của Vu Triết nên thấy khá lủng ở vài chỗ. Thậm chí nút thắt giữa thụ và nhân vật bác sĩ Thôi cũng không được giải quyết một cách thoả đáng nếu xét kỹ. Phần bước chuyển sau khi thụ có lại trí nhớ khá gượng, còn đoạn sau đó thì cứ thấy quá nhẹ nhàng thiếu kịch tính. Nếu đọc trên phương diện nội dung giải trí tình cảm của cặp chính và nhắm mắt bịt tai với những cảnh quá khó hiểu thì cũng ok. Thể loại là chủ công, đây đúng là một hương vị mới lạ trong vô vàn các câu chuyện chủ thụ. Mà gu mình thì khá là thích đọc chủ công nữa ^^ Bạn công trong truyện cực kỳ cực kỳ sủng em thụ, nên đọc cảm thấy rất ngọt, nhẹ nhàng, điểm này mình rất thích ở truyện. Có những lúc đang ở giữa đường không có người mà anh công hứa làm sủi cảo cho em thụ ăn rồi phải đi vào siêu thị mua hết dụng cụ cán bánh, bột, nhân, bàn ăn ngoài trời, nồi, bếp di động… để làm cho ẻm, y như là đi du lịch trăng mật í. Cảm nhận tràn spoil Truyện có đoạn spoil chính là ở thân phận nhân vật em thụ. Xoay quanh chuyện này thì chắc mình sẽ phàn nàn nhiều hơn khen. Vương Việt có 2 nhân cách. Thật ra mình khá thích một nhân vật đa nhân cách như vậy nhưng ít khi gặp phải nên lúc bắt đầu rất hào hứng. Nhưng chắc vì Vu Triết chưa viết nhiều thể loại như thế nên cách giải quyết nhân cách khá là khó hiểu. Nhân cách thứ 2 của ẻm là một nhân cách rất thú vị nhưng lại không được khai thác rõ ràng, mà nhân cách đó lại yêu bác sỹ Thôi, dẫn đến khi ẻm phát hiện bác sỹ Thôi không chỉ có mình mình mà còn có một ‘tác phẩm’ khác thì ẻm muốn giết ‘tác phẩm’ kia, nhưng sau đó thì không giết ‘tác phẩm’ kia mà lại đi giết bác sỹ Thôi và tự mình biến mất (Mình: WTF?). Và chuyện này xảy ra ngay sau khi nhân cách 2 đó tìm mọi cách dụ công mở cái khoá, để bác sỹ có thể định vị và tìm đến mình, với lý do ‘muốn gặp bác sỹ’. Sau khi em thụ có lại trí nhớ và nhân cách 2 biến mất thì 2 người dắt nhau đi trốn. Nhưng trong toàn khoản thời gian đi trốn đó chỉ gặp mặt giáp lá cà với phe truy tìm đúng 1 lần, mà lần đó phe đó bị em thụ dập sml, không có tính được là đang đánh nhau luôn đó. Nói chung nguyên đoạn đó mình thấy khá là thiếu kịch tính cho việc ‘đi trốn và bị truy đuổi’. Đoạn cuối càng vô cùng khó hiểu hơn vì em thụ làm phẫu thuật và sau phẫu thuật ấy thì bỗng nhiên 2 nhân cách hợp hoá thành một (!!!). Đoạn này khá là gượng từ phía tác giả luôn ấy, nếu để em thụ cuối cùng là 2 nhân cách thành một, vậy tình cảm của nhân cách thứ 2 thì thế nào, dù sao đó cũng là nhân cách đã gắng gượng để giúp em thụ có thể sống qua mười mấy năm trong viện nghiên cứu, trải qua bao nhiêu đắng cay. Ẻm đã chịu một cái chết khá ư là vô lý rồi nhưng đến cuối thì đoạn tình cảm của ẻm biến mất nhưng tính cách của ẻm thì lại được gộp vô nhân cách 1 (ô kìa thật thuận tiện). Phần phát triển tình cảm của 2 bạn lại gần như không được đề cập đến, chỉ có duy nhất 1 phiên ngoại kể về lần đầu 2 bạn gặp mặt, mà Vu Triết lại khá mạnh trong phần này ở những truyện khác nên cũng làm mình phân vân ghê. Tóm lại Nhìn chung thì đây vẫn là một truyện đọc khá giải trí, cũng khá ngắn (50 chương + 1 phiên ngoại) , có plot twist có nội dung, nhưng vẫn cần tắt bớt não. Không có bài học gì quan trọng về cách làm người hay cuộc sống cả. Vẫn đề cử đọc để giải trí =]] Rating: 6,5 / 10 Mời các bạn đón đọc Chết Đi Chết Lại (Tử Lai Tử Khứ) của tác giả Vu Triết.
Đường Đời (Sinh Đồ)
Review: Rabbitlyn | Chỉnh ảnh: Sing ------ Giới thiệu: Anh lẻ loi cô độc trong nước đọng, vô dục vô cầu. Sau đó một viên đá nhỏ rơi xuống. Rất lâu sau đó, anh nhặt cô lên, sóng gợn lăn tăn biến thành sóng dữ. Chàng trai thô lỗ và cô thiếu nữ. ------ Review: Tác giả Kim Bính là một trong những tác giả yêu thích và khiến mình đặt niềm tin vào mỗi tác phẩm do chị viết ra không bị đầu voi đuôi chuột. Tác phẩm “Sinh đồ” thuộc hệ liệt “Đồ lộ” cũng là một tác phẩm như vậy. Kim Bính là một tác giả có phong cách viết rất đặc biệt khi các nhân vật của chị chưa bao giờ là những con người thuộc tầng lớp thượng lưu trong xã hội mà họ đều người lao động đi lên từ hai bàn tay trắng. Nam chính của chúng ta trong tác phẩm “Sinh đồ” cũng là một người lao động đúng nghĩa khi nghề nghiệp chính của anh là lái thuyền chở hàng, cả ngày long đong trên dòng sông, nay đây mai đó. Sau mỗi lần vận chuyển thành công hàng hóa anh mới kiếm được tiền, con tàu hàng hóa anh mua lại vô cùng cũ nát khi sàn tàu đã hoàn toàn mục nát, chỉ cần một cơn thủy triều mạnh là chiếc tàu của anh có thể bị tan nát bất cứ lúc nào. Thời trẻ anh từng theo anh chị làm ăn kiếm sống bên Ý, và có một cuộc sống tiêu tiền thoải mái không cần phải lo nghĩ gì. Ấy vậy mà con người ấy lại có thể sống trong một con tàu tồi tàn đến vậy. Hàng ngày anh chỉ ăn quanh đi quẩn lại là mì, thịt khô, có gạo những nấu cơm cũng chỉ bữa đực bữa cái. Những tưởng rằng cuộc đời của anh cứ mãi mãi trôi đi như vậy cho đến ngày anh không thể lái tàu được nữa thì Chu Diễm đã xuất hiện trong cuộc đời của anh. Chu Diễm là một cô gái vô cùng đặc biệt vì ngủ quên trên tàu của anh nên bị mẹ cô bỏ lại. Mẹ cô đi theo đoàn lưu diễn không để lại bắt cứ thứ gì cho cô và bắt cô tự kiếm tiền để đi học tiếp đại học. Ở nơi đất khách xa lạ, chỉ biết duy nhất người anh ba ấy và cô đã phải mặt dày dựa dẫm vào anh ta. Chu Diễm là một cô gái mạnh mẽ khi lúc đầu cô không ngừng gọi điện thoại cầu cứu mẹ và nhũng người quen trong đoàn biểu diễn, song với sự cố chấp của mẹ, cô đành chấp nhận với thực tại. Cô ăn nhờ ngủ nhờ trên tàu của Lí Chính, song cô cũng giúp anh nấu ăn, thu dọn tàu. Cô không ngừng tìm mọi cách để kiếm tiền như là nhặt rau bên ven đường để bán, tham gia trò chơi thắng được điều hòa để bán, tranh thủ bán quần áo thuê cho người ta kiếm tiền. Có lẽ chính vì sự mạnh mẽ của cô đã lay động được con người cô độc như Lí Chính. Ban đầu anh thờ ơ coi cô là của nợ và chỉ muốn thoát khỏi cô. Người như anh nay đây mai đó kiếm được bữa nào hay bữa ấy làm gì có thời gian rảnh rỗi quan tâm một cô nhóc. Ấy vậy mà tất cả đều là số mệnh ngay từ lần đầu anh gặp cô rồi, cô đã trở thành “con nợ” anh không thể vứt bỏ. Cô là người đầu tiên quan tâm anh có thể bị lật tàu vì thủy triều, cô là người đầu tiên quan tâm đến sự sống của anh khi anh bị người khác đánh, là người đầu tiên lo lắng cho bữa ăn, dọn dẹp con tàu cho anh. Quả thực tôi cũng vô cùng bất ngờ về những điều Chu Diễm có thể làm được khi ở đoạn đầu cô gái ấy được miêu tả quá tiểu thư khi trong suốt 2 năm theo đoàn diễn không may mảy đụng tay vào bất cứ chuyện gì. Hóa ra là chỉ khi bị dồn ép vào đường cùng cô gái ấy mới bộc lộ hết sự mạnh mẽ của mình. Hai con người ấy gánh chịu quá nhiều nỗi đau và họ đúng nghĩa là hai con nhím sưởi ấm cho nhau. Cô từ một cô gái cha là giảng viên đại học, sau khi cha mất phải trả nợ nần nên không có tiền đi học đại học và buộc phải bảo lưu. Từ một người chưa bao giờ biết lo nghĩ là gì phải theo mẹ đi biểu diễn cùng đoàn văn nghệ suốt 2 năm ròng. Anh từ một ông chủ thành đạt vì sự dằn vặt của lương tâm từ bỏ tất cả lênh đênh trên biển. Chỉ có như vậy mới có thể cứu rỗi phần nào cho linh hồn khi anh là người hại chết anh trai chị dâu, cháu trai coi như kẻ thù, vợ chưa cưới là em ruột của chị dâu nên không vượt qua được sự dằn vạt của lương tâm. Hai con người đầy đau khổ ấy cùng mất người thân trong một ngày, ba vụ tự sát cùng diễn ra trong một ngày gây chấn động cả toàn thành phố. Từ cái ngày định mệnh ấy những tưởng đã đặt dấu chấm hết cho cuộc sống của họ rồi, nhưng thật may họ đã tìm thấy nhau trên biển khơi, thật may vì ông trời vẫn còn chiếu cố đến hai con người bất hạnh ấy. *** Vai chính:  Chu Diễm vs Lí Chính. Thể loại: Hiện đại, mưu sinh, đại thúc vs em gái nhỏ, HE. Em gái 9 này khá khổ vì trong một đêm từ gia đình khá giả trở nên nghèo khó, theo mẹ lưu lạc khắp nơi kiếm sống, nhưng được cái em 9 khá tự lập, gặp chuyện cũng bình tĩnh tự tìm cách xoay sở, có chừng mực, không bị tác giả buff level quá độ. Em gái gặp chú 9 do tình cờ, xem như cũng có duyên từ nhỏ. Tuy gặp rồi tan nhiều lần nhưng cuối cùng người có tình cũng nên giai ngẫu. Truyện cuốn hút HLN ở chỗ miêu tả sinh động cuộc sống của những người bình dân: trên tàu chở hàng, trên đất liền. Không đao to búa lớn, không có tổng tài bá đạo, cũng không có sinh viên mới ra trường được tổng tài để mắt tới rồi đem về nuôi nhốt. Nội dung mới lạ, lôi cuốn, truyện hay nên đọc. *** Đêm đông chí, lớp tuyết dày hơn một mét. Xe taxi đứng bên cạnh con đê, cửa sau xe mở ra, lái xe nương theo ngọn đèn đếm tiền, nhìn ra phía ngoài cửa sổ. Trên mặt tuyết lưu lại một chuỗi dấu chân và dấu vét vòng lăn của bánh xe, vị khách kia đứng trên đê, mặc bộ quần áo màu đen, trên vai đã có vài bông tuyết. Mùa đông năm nay lạnh khác thường, có nhiều trận tuyết lớn. Lái xe hạ cửa kính xe xuống, hít phải vài bông tuyết, giọng nói như bị gió lạnh hòa tan: “Chàng trai, nơi này là trên đê đấy, cậu có lộn chỗ hay khôn?” Vị khách không để ý tới, một lát sau, lái xe vẫn tốt bụng nhắc nhở: “Cậu có lên xe không, cậu không đi nữa thì tôi đi nhé?” Người nọ như cây cọc gỗ, lái xe đóng cửa sổ xe lại, tiện tay lau kính chắn gió, lại đợi thêm một lát thì người ở nhà gọi điện thoại tới, nói chờ ông trở về ăn bánh trôi, láu xe quay ra nhìn phía bên ngoài, cúp máy rồi nhanh chóng rời đi. Nước sông bình tĩnh không gợn sóng, chiếc tàu chuyên chở nhanh chóng bị tuyết bao phủ, ánh đèn đường trầm lặng như bị gió tuyết đánh ỉu xìu. Đến khi đầu đầy tuyết trắng, người nọ mới có động tác. Cởi áo gió, ném thật mạnh, nước sông rốt cuộc cũng bị quấy rầy. Anh quăng rương hành lý xuống, lại quăng tây trang, ném caravat, túi tiền, điện thoại cũng bị ném xuống, cuối cùng anh cởi đồng hồ xuống và ném đi, lại không nghe thấy một chút âm thanh nào. Anh vịn lên hàng rào bảo vệ, trên tay đỏ bừng, ác độc trên gương mặt khó nén, giống như muốn phá trời hủy đất. Qua một đêm, gió tuyết ngừng lại, anh bình tĩnh đứng yên trên đê, giống như đã chết.   Mời các bạn đón đọc Đường Đời (Sinh Đồ) của tác giả Kim Bính.
Sinh Mệnh Thứ Bảy
Một câu chuyện tình yêu được viết theo một thể loại hoàn toàn mới không phải nam chính là tổng tài hay diễn viên mà là một anh chàng làm bác sĩ nhưng là bác sĩ chăm sóc những bệnh nhân đang ở cuối giai đoạn của con người. Cũng chính do công việc này sẽ se duyên cho hai người. Nhưng lúc đầu thì hai người tiếp xúc cô lại cảm thấy không quen đã vậy còn cảm thấy áp lực nhiều do tính chất công việc là chăm sóc người khác cho nên khi cô làm chuyện gì cũng được anh nhìn không rời mắt..  Đối với cô thì cô có cảm giác rất mệt mỏi khi lúc nào cũng bị một đôi mắt người chết nhìn chằm chằm. Trái ngược hoàn toàn với cô thì lúc trước anh chỉ chăm chú làm công việc của mình. Sau khi Cố Tương xuất hiện, anh tăng thêm một việc.  Thiết lập: Chim công xinh xắn kiêu ngạo mất lông vs thánh nam năng lượng chính trực Thân phận nữ chính rất Mary Sue, xin lỗi tôi không thể nói được. Nam chính là bác sĩ chăm sóc người sắp qua đời. P.S: chăm sóc khi sắp qua đời không có nghĩa là chết vui vẻ. Cho tới bây giờ chưa từng sáng tác nam chính sắc đẹp hào hoa phong nhã có thể thay cơm, tôi sợ mình sẽ không khống chế được mà viết cẩu thả. *** Cô làm chuyện gì đều bị anh nhìn không rời mắt. Bị một đôi mắt người chết nhìn chằm chằm, cô áp lực rất lớn. Trước khi Cố Tương xuất hiện, anh chỉ để ý tới một chuyện – công việc. Sau khi Cố Tương xuất hiện, anh tăng thêm một việc. Thiết lập: Chim công xinh xắn kiêu ngạo mất lông vs thánh nam năng lượng chính trực Thân phận nữ chính rất Mary Sue, xin lỗi tôi không thể nói được. Nam chính là bác sĩ chăm sóc người sắp qua đời. PS: chăm sóc khi sắp qua đời không có nghĩa là chết vui vẻ. Cho tới bây giờ chưa từng sáng tác nam chính sắc đẹp hào hoa phong nhã có thể thay cơm, tôi sợ mình sẽ không khống chế được mà viết cẩu thả. ? Số bảy được coi là con số hoàn hảo của tạo hoá, có bảy ngày trong tuần, bảy kì quan thế giới, bảy nốt nhạc cơ bản. Theo văn hóa Trung Hoa, số bảy được coi là số may mắn bởi khi nó được phát âm bằng tiếng Trung thì giống với hai chữ của tiếng Anh: “hồi sinh” và “cuộc sống”. Nó còn là biểu tượng của sự gắn bó, là dấu hiệu cho một mối quan hệ tốt đẹp. Bởi lẽ đó số bảy trong “Sinh mệnh thứ bảy” chính là mang ý nghĩa như vậy. Bảy sinh mệnh lần lượt ra đi mang theo bảy câu chuyện khiến người đọc phải suy ngẫm. Có người con cái hiếu thảo chỉ vì trông mong tài sản, có người ra đi ở độ tuổi đôi mươi vừa mới cảm nhận được yêu, có người ra đi trong sự hân hoan viên mãn gặp lại bạn bè, có người ra đi vì tuổi già đã tận, có người cả đời làm bao việc thiện nhưng rồi lại mắc căn bệnh quái ác ra đi để lại cuộc tranh giành tài sản, có người đã hiểu ngày tháng mình không còn nhiều nhưng con cái vẫn cố chấp đến cùng thậm chí còn sử dụng cái chết của mình trả thù riêng. Người mất đặc biệt nhất là bà nội của nữ chính – người khiến bao người đọc đồng cảm và thổn thức. Tất cả chúng ta đều có một người bà như thế đấy, tận tụy chăm lo hết mình cho con cái, đến khi nhắm mắt xuôi tay vẫn không thể yên lòng vì con. Bà nội Cố Tương sinh ngày 1/10/1944, làm chức Bí thư chi bộ Đảng ở nhà máy dệt, quen biết và yêu ông Cố Tương vào năm 1963, bà chỉ giới thiệu đơn giản như vậy về mình trong bức thư cuối cùng viết cho Cố Tương, nhưng nó chứa đựng chan chứa tình cảm bà dành cho người bạn đời của mình. Bà chưa bao giờ thất vọng vì Cố Tương là cháu gái, bà tự hào về cô, cô là báu vật độc nhất vô nhị của bà, bà có thể nói cả ngày không chán, khen không ngớt miệng về Cố Tương. Bà yêu thương cháu gái mình, hận không thể trao cho cô những gì tốt đẹp nhất. Từ một năm về trước bà đã luôn nằm viện chỉ là khi nghe tin cô về Thanh Đông sau hơn mười năm bà mới dùng chút tinh thần còn sót lại ở bên cô. Bà chưa bao giờ muốn khiến cô lo lắng, không muốn gia đình hay khoản nợ của cha cô trở thành gánh nặng cho cô. Bà làm xong hết tất cả mới tạm yên lòng nhắm mắt xuôi tay. Những ngày còn lại bên Cố Tương bà chăm sóc cô cẩn thận từng li từng tí, nhắc nhở cô ăn sáng, mua sữa tươi cho cô uống, nấu các món cô thích, thậm chí cô buồn phiền bà còn làm cả bánh ngọt cho cô giải buồn. Có thể nói đọc đến dòng nào về bà Cố Tương cũng khiến người ta chực rơi nước mắt khi nghĩ tới bà mình, rồi có một ngày bà của chúng ta cũng sẽ rời xa chúng ta, hãy đối xử thật tốt với bà đừng để bà ra đi trở thành niềm tiếc nuối. ? Thêm một lần nữa Kim Bính lại thể hiện sự quan tâm của mình với nghề nghiệp của tương lai, trước kia là nghề cứu hộ bằng trực thăng, sang đến “Sinh mệnh thứ bảy” là nghề bác sĩ quan tâm lâm chung. Một nghề hoàn toàn mới mẻ và có phần xa lạ với nhiều người. Nghề nghiệp chăm sóc bệnh nhân lâm chung nghe đã xui xẻo, không ai muốn làm, đối mặt với nhiều rủi ro, nghề của họ có khi là chữa trị, có khi là an ủi, những thường là quan tâm, đưa tiễn bệnh nhân đi đoạn đường cuối cùng như Cao Kình nói. Có thể nói thẳng không có bác sĩ nào muốn đến khoa quan tâm lâm chung bởi những người bệnh họ phải đối mặt hàng ngày là những người thời gian chẳng còn được bao nhiêu, ngày ngày đối mặt với cái chết nếu không mạnh mẽ sẽ dễ dàng gục ngã. Ngành này còn thiếu hụt tài nguyên nghiêm trọng vì chẳng mấy ai muốn đầu tư vào ngành vốn bỏ ra nhiều có khi chẳng thu lại được. Cao Kình đến với khoa quan tâm lâm chung sau khi thầy Nguyễn đi tù vì có lẽ anh cảm nhận được sự đau đớn của bệnh nhân lâm chung và muốn giúp họ được phần nào đó. Cao Kinh là một bác sĩ dịu dàng chính trực, làm gì cũng không cần hồi báo nên anh khá đào hoa. Tuy nhiên con tim anh đã trao trọn cho cô bé mười sáu tuổi suốt bảy năm dài đằng đẵng, anh yêu đơn phương cô bé ấy, khoảng cách giữa họ quá xa xôi khiến anh chỉ dám đứng nhìn từ xa, để rồi vận mệnh mang họ đến bên nhau và anh đã can đảm tiến bước. ? Cố Tương là một thiên tài kiêu ngạo, mất trí nhớ, mất khả năng đọc số vì tai nạn. Chữa trị khắp nơi không có kết quả, mẹ gửi cô về Thanh Đông hi vọng tiếp xúc với cảnh xưa cô sẽ nhớ ra. Từ đây Cố Tương bắt đầu hành trình tìm lại cung điện ký ức, tìm lại những điều cô đã lãng quên. Bề ngoài cô tưởng chừng kiêu ngạo, nhưng ai tiếp xúc sẽ cảm nhận được cô ấy vô cùng thân thiện. Cô chỉ là không biết bày tỏ cảm xúc chứ cực kì muốn kết bạn với mọi người. Ban đầu cô khá xa lạ với bà nội, nhưng dần sự quan tâm của bà đã khiến khoảng cách giữa hai bà cháu gần nhau hơn. Cố Tương là con nhà người ta trong truyền thuyết, nhưng cô chưa bao giờ coi mình hơn người. Cố Tương biết phân biệt rạch ròi thị phi đúng sai, có những thứ cô rất ích kỉ như tình yêu dành cho Cao Kình. Cô thích người ấy thì trong thế giới của họ không được phép có kẻ thứ ba xen vào. Lần đầu biết yêu cô cũng lo sợ như bao người khác, nhưng rồi trải qua thử thách tình yêu của cô mới vững vàng hơn. Vốn là đoá hoa bọc trong lồng kính, nhưng ở bên Cao Kình cô đã “hạ phàm” biết nấu cơm, dọn dẹp, giặt quần áo, thậm chí giúp bà đi tiểu. Có thể nói Cố Tương đã hoàn hảo hơn rất nhiều, giống một con người bình thường khi trở về Thanh Đông. ? “Sinh mệnh thứ bảy” là một câu chuyện đan xen giữa những niềm vui và nỗi buồn. Có lúc nặng nề, có lúc khiến người đọc hạnh phúc theo nhân vật. Nó giống như một cốc trà chanh nhâm nhi trong ngày hè mát lạnh, càng đọc càng càng nhận được từng nhân vật trong tác phẩm. “Sinh mệnh thứ bảy” là tác phẩm mở đầu của hệ liệt “Sinh mệnh” với một phong cách vô cùng khác với các tác phẩm trước đó của Kim Bính. Rate: 4/5 *** Hôm nay Quách Thiên Bổn tan làm muộn, trước khi ra về lại bị cấp trên giao cho một đống việc, chờ anh vội vàng chạy tới sân bay, cách thời gian máy bay hạ cánh còn mười phút. Ngóng cổ đợi đám người bớt dần, anh cũng không thấy người đâu. Anh suy nghĩ, đi qua một bên, dựa vào tường rút thuốc ra hút. Sau khi hút được nửa điếu, anh lại lo không tìm thấy đối phương, đang định trở về chỗ dễ gây chú ý thì anh nghe thấy tiếng giày cao gót cộp cộp vang lên, ngẩng đầu, hai va li trượt về phía anh, anh đỡ lấy, nhìn về phía người tới: "Cuối cùng đã tới rồi!" "Ừ." Quách Thiên Bổn hỏi: "Có mệt không?" Lắc đầu. Quách Thiên Bổn lại hỏi: "Vậy có đói bụng không?" "Có." Quách Thiên Bổn nói: "Trên xe có đồ ăn, đi thôi." Quách Thiên Bổn vừa kéo vali vừa giải thích: "À...đây là lần đầu anh đến sân bay đón người, không tìm được nơi đỗ xe, đỗ hơi xa." "Vâng." "Anh làm ở công ty kinh doanh xe, tháng trước tổng giám đốc vừa trả lương mua ngay, hai tháng trước anh ấy luôn ở bên này huấn luyện khai trương, tuần trước mới quay về Bắc Kinh." "Vâng." Thấy cô nhăn mũi, Quách Thiên Bổn thuận tay ném điếu thuốc khi đi ngang qua thùng rác, cúi đầu một chút, đối phương đã đi cách anh một đoạn. Nhiệt độ tháng tư rắc rối, ngày đêm chênh lệch, một nửa đã đuổi đến mùa hạ, nửa còn lại vẫn lưu luyến mùa đông. Cô mặc chiếc áo khoác dài đến bắp chân, tay đút túi, bước đi dứt khoát. Tóc đen ngang vai, đuôi hơi uốn, sau khi bị bệnh cô gầy đi không ít, đến bây giờ vẫn chưa thêm được tí thịt nào, mỏng như tờ giấy, yếu ớt dễ vỡ. "Cố Tương..." Quách Thiên Bổn gọi cô lại. Cố Tương quay đầu lại: "Vâng?" Khí sắc không tệ lắm, mắt đen môi đỏ. Ngón tay Quách Thiên Bổn chỉ sang hướng khác: "Đi nhầm rồi, hướng kia." Răng vẫn trắng như trước. Quách Thiên Bổn thở phào, vui vẻ nhẹ nhõm: "Đừng đi nhanh thế, giày của em phải đến sáu phân đấy. Học đi giày cao gót lúc nào thế, coi chừng không cao lên được." "Phát triển xương có liên quan gì đến giày cao gót chứ?" "Trẹo chân sẽ làm bị thương xương cốt." "...Ngu ngốc." Cố Tương lại im lặng. Mời các bạn đón đọc Sinh Mệnh Thứ Bảy của tác giả Kim Bính.