Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Thiên Đường Tiền Xu Tập 3

Thiên đường Tiền xu có đối thủ cạnh tranh! Đó là điều chẳng ai ngờ tới, bởi bánh kẹo nơi đây mang sức mạnh thay đổi cả vận mệnh người sở hữu chúng. Nhưng Cửa hiệu Tai ương đã xuất hiện. Ma thuật hay không thì bánh kẹo ở đây cũng không hề kém cạnh. Chỉ có điều, trong khi bánh kẹo Thiên đường tiền xu đưa đường chỉ lối con người ta đến những gì tươi sáng, thì các món hàng của Cửa hiệu tai ương lại có thể khơi dậy những mảng tối sâu nhất trong tâm hồn mỗi người. Để rồi, một cuộc đấu kẹo vô cùng ly kỳ  bắt đầu, mở ra một thế giới ngỡ chỉ có trong mơ, ma mị và lôi cuốn ta tới tận trang cuối. *** Hiroshima Reiko, sinh tại tỉnh Kanagawa, Nhật Bản và là một tác giả sách thiếu nhi lừng danh. Năm 2005, bà đoạt giải Juniorboukenshousetsu với tác phẩm Suiyou no mori. Bà cũng là tác giả của vô số các tác phẩm văn học thiếu nhi, kỳ ảo nổi tiếng khác. jyajya, sinh tại Fukuoka, từng làm nhân viên cho một công ty phát triển các ứng dụng trên điện thoại. Năm 2011, jyajya bắt đầu ra làm thiết kế tự do và hiện đã lấn sân sang cả lĩnh vực vẽ minh họa. *** BÁNH XỐP CÓ NHÂN ĂN GIẤC MƠ Nobutaka đang ngồi trên xe buýt để tới bệnh viện. Ngay khi vừa nhận được điện thoại báo Marie phải nhập viện, Nobutaka liền phi ngay ra khỏi văn phòng. Nhưng giờ, cả khi đang tới chỗ con gái, lòng anh vẫn lo lắng khôn nguôi. Đối với Nobutaka, cô con gái Marie vừa tròn bốn tuổi là bảo bối không gì sánh nổi. Cô con gái rượu đáng yêu vô ngần của anh. Nhưng vài tuần nay, đêm nào Marie cũng bị những cơn ác mộng khủng khiếp hành hạ. Trong mơ, con bé bị những thứ đáng sợ rượt đuổi, bị ăn thịt, bị giày xéo. Đến bây giờ thì Marie vô cùng khiếp sợ mỗi khi phải đi ngủ. Nếu có ngủ con bé cũng lập tức hét lên rồi choàng dậy ngay. Sắc mặt Marie ngày một xanh xao, con bé gầy xọp cả đi. Lần này nhập viện chắc chắn cũng do thiếu ngủ. Nobutaka xót con lắm. Giá mà anh có thể chịu thay con thì tốt biết bao. Mà tại sao con bé lại suốt ngày gặp ác mộng vậy nhỉ? Đúng là sống trên đòi ai cũng một hai lần mơ thấy ác mộng, nhưng mơ thấy ác mộng hằng đêm như Marie thì kỳ lạ quá. Nghĩ thế nào cũng thấy lạ. Con bé chưa từng trải qua chuyện gì đáng sợ, anh cũng chưa cho con xem phim kinh dị bao giờ. Rốt cuộc là vì sao? Vì lo cho con gái mà gần đây Nobutaka không thể tập trung vào công việc. Hôm nay anh cũng phạm lỗi và bị sếp mắng. Phải làm gì đó thôi. Nhưng làm gì mới được chứ? Đúng lúc Nobutaka đang đăm chiêu suy nghĩ thì có ai đó tới bắt chuyện với anh. “Hình như anh đang gặp chuyện gì đó phiền lòng?” Nobutaka quay lại thì thấy ngồi ở ghế sau là một người phụ nữ vô cùng to lớn vận kimono. Mái tóc người này trắng muốt nhưng khuôn mặt lại trẻ trung, người phụ nữ vừa nở một nụ cười kỳ lạ vừa nhìn Nobutaka. Nobutaka giật mình. Chuyện gì thế này? Sao anh cứ có cảm giác như mình đang bị áp chế vậy. Người phụ nữ lại nhoẻn miệng cười tươi hơn nữa “Liệu anh có muốn hóa giải nỗi muộn phiền đó không? Nếu được hay là ghé cửa tiệm của ta đi? Sao, không tốn nhiều thời gian đến vậy đâu. Của tiệm của ta ở ngay bến xe buýt tiếp theo thôi.” “Khô... không, tôi đang đi tới bệnh viện...” Người phụ nữ nhìn Nobutaka chằm chằm. Nobutaka cảm thấy đầu óc trống trơn. Đến khi nhận ra anh đã thấy minh xuống xe mất rồi. Cứ vậy Nobutaka đi theo người phụ nữ vào một con đường nhỏ và tối. Ớ đó có một tiệm bánh kẹo nhỏ. Những món bánh kẹo bày la liệt, sáng lấp lánh. Hẳn Marie sẽ thích chúng lắm đây. Người phụ nữ quay người lại. “Chào mừng đến với Thiên đường tiền xu, vị khách may mắn của ta. Vậy quý khách đang phiền muộn vi điều gì thế? Dù là chuyện gì xin cứ nói với chủ tiệm Beniko ta đây.” Nobutaka chợt nghĩ. Không biết chừng ở đây lại có thứ mình muốn ấy chứ? “Có thứ gì xua đuổi được những cơn ác mộng không ạ?” Nobutaka rụt rè hỏi thử, vậy mà bà chủ tiệm gật đầu rõ mạnh. “Thế thì Bánh xốp có nhân ăn giấc mơ là hợp nhất rồi.” Nói đoạn, bà chủ tiệm lấy một chiếc bánh xốp từ cái thùng đặt trong góc ra. Chiếc bánh có hình đồng tiền cổ, trông vô cùng ngon mắt. Trên một mặt bánh màu nâu vàng còn có cả hình con thú kỳ dị. Con thú bốn chân hình thù thì giống chó lai sư tử đá gác cổng đền, nhưng mũi lại dài như mũi voi và còn có cả bờm sư tử nữa. “Đây là Bánh xốp có nhân ăn giấc mơ chứa đựng linh lực của thần thú Baku chuyên ăn ác mộng. Chỉ cần ăn bánh này vào, giấc mơ có đáng sợ hay tồi tệ cách mấy cũng sẽ bị đuổi đi hết.” Nobutaka nín thở. Là nó! Nó chính là thứ mình, à không, Marie cần lúc này! “Tôi, tôi mua!” Dù nó có giá một triệu yên mình cũng mua! Nobutaka dứt khoát lôi ví ra khỏi cặp, làm tấm ảnh Marie phất phơ rơi xuống. Bà chủ tiệm nhặt tấm ảnh lên. “Ôi chà, cô bé dễ thương làm sao.” “Cảm ơn chị. Con gái tôi đấy. Con bé vừa tròn bốn tuổi.” “Ồ, ra là vậy. Đúng độ tuổi đáng yêu nhất đấy nhỉ... Nhưng mà đáng thương thay...” “Chị nói vậy là ý gì?” “Cô bé đang bị nguyền rủa đấy.” “Sao cơ!” Nobutaka suýt nữa thì hét toáng lên “Tự nhiên chị nói cái quái gì vậy?” Song ngay khi nhìn thấy khuôn mặt bà chủ tiệm, anh chẳng cất nên lời nữa. Nobutaka chợt hiểu ra. Rằng bà chủ tiệm đang nói sự thật. “Chị bảo Marie nhà tôi đang bị nguyền rủa ạ?” “Đúng vậy. Nhìn bức ảnh này ta thấy có tà khí... Người hay gặp phải những giấc mơ đáng sợ có phải là cô bé này chăng?” “Vâng, đúng vậy. Gần đây bỗng nhiên con bé thường xuyên gặp phải ác mộng. Mà đêm nào cũng vậy mới khổ chứ! Nhưng... nhưng mà bị nguyền thì... Marie mới chỉ bốn tuổi thôi mà? Sao lại có kẻ nào ghét con bé đến thế được!” “Những oán hận, căm ghét của con người có thể trỗi dậy từ những chuyện khôn lường, gây hại cho người không ngờ tới đấy.” Giọng bà chủ tiệm nhẹ bẫng. “Với những kẻ đi nguyền rủa người khác, đối phương có là trẻ con hay không cũng chẳng có nghĩa gì đâu... Hừm, lời nguyền này không phải do kẹo của tiệm ta. Có lẽ là Bánh nướng búp bê nguyền rủa của Cửa hiệu tai ương, hoặc là...” Bà chủ tiệm bắt đầu lẩm bẩm nói chuyện một mình, song Nobutaka đã không còn nghe thấy gì nữa. Cơn giận trong anh đang dâng lên cuồn cuộn. Đứa nào! Đứa nào đã làm chuyện này! Lại dám nguyền rủa Marie của tao, không thể tha thứ được! Tao sẽ trả thù! Tao sẽ tìm ra mày rồi cho mày mất xác luôn! Nobutaka siết chặt nắm đấm. Ô, bà chủ tiệm lên tiếng vẻ thích thú. “Chuyện này hiếm đây. Có vẻ như quý khách đã có một mong ước mới nhỉ. Một ước muốn mạnh mẽ không hề thua kém ước muốn ban đầu... Giờ quý khách muốn trả thù sao?” “Dĩ, dĩ nhiên rồi ạ!” “...Ta cũng có thể giúp quý khách cả việc đó nữa đấy.” Bà chủ tiệm khẽ nói, đoạn lấy từ chiếc tủ lạnh nhỏ trong góc tiệm ra một chai thủy tinh. Cái chai trông giống chai nước soda chanh, bên trong sóng sánh thứ chất lỏng màu vàng. Bà chủ tiệm lắc nhẹ, trong chai liền nổi lên những bọt đỏ nhìn y như lửa cháy vậy. “Đây là Nước gừng có ga phục thù. Thứ đồ uống này sẽ giúp quý khách tìm ra kẻ đã tấn công mình và trả đũa lại hắn. Dĩ nhiên ta đảm bảo nó sẽ có tác dụng. Uống thứ này nhất định ước muốn của quý khách sẽ thành hiện thực.” Mắt Nobutaka sáng rực lên trước những lời thì thầm của bà chủ tiệm. Có thứ này rồi mình sẽ bắt kẻ đã làm Marie khổ sở phải trả giá! Dĩ nhiên anh phải mua cả món này rồi. Thế nhưng khi Nobutaka định vươn tay ra với lấy cái chai thì bà chủ tiệm lại bất ngờ nói. “Như vậy là quý khách chọn mua Nước gừng có ga phục thù chứ không phải Bánh xốp có nhân ăn giấc mơ đúng không?” “Hả?” Nobutaka chớp mắt lia lịa. Anh chẳng hiểu gì cả. Bà chủ tiệm chậm rãi nói tiếp. “Tiệm ta không bán hai món hàng cùng một lúc. Quý khách chỉ có thể chọn một trong hai, Nước gừng có ga phục thù hoặc Bánh xốp có nhân ăn giấc mơ thôi.” “Chuyện, chuyện này...” Nobutaka cuống lên. Anh thử nài nỉ xem có cách nào mua cả hai thứ không nhưng bà chủ tiệm dứt khoát từ chối. Nobutaka rên rỉ nhìn hai món đồ trước mắt. Nước gừng có ga phục thù và Bánh xốp có nhân án giấc mơ, mình buộc phải chọn một trong hai sao? Nước gừng có ga phục thù khiến Nobutaka không cưỡng lại được. Anh không thể kìm được ý nghĩ hung bạo muốn trả thù kẻ đã nguyền rủa Marie. Chỉ cần có Nước gừng có ga phục thù này, ước muốn đó sẽ thành hiện thực. Vậy nhưng... Nobutaka cố nén lòng căm hận, nhìn về phía Bánh xốp có nhân ăn giấc mơ. Thứ Marie cần là Bánh xốp có nhân ăn giấc mơ. Nước gừng có ga phục thù có thể thay mình trừng trị kẻ đã nguyền rủa Marie, nhưng chưa chắc đã giúp con bé hết gặp ác mộng. Phải mua Bánh xốp có nhân ăn giấc mơ thôi. Cuối cùng Nobutaka cũng hạ quyết tâm. “Cho tôi Bánh xốp có nhân ăn giấc mơ.” “Vâng. Nó có giá năm mươi yên. Xin hãy trả bằng đúng đồng năm mươi yên.” Nobutaka nhìn vào chiếc ví đựng tiền xu. Vừa hay chỉ còn sót lại đúng một đồng năm mươi yên, anh liền đưa nó cho bà chủ tiệm. “Đúng là đồng xu của ngày hôm nay rồi, đồng năm mươi yên năm Chiêu Hòa thứ sáu mươi. Ta xin nhận. Bánh này giờ là của quý khách.” Bà chủ tiệm gói món Bánh xốp có nhân ăn giấc mơ vào tờ giấy màu hoa anh đào tuyệt đẹp rồi đưa nó cho Nobutaka. Sau khi Nobutaka cẩn thận cất chiếc bánh xốp vào trong cặp, bà chủ tiệm liền nói. “Quý khách vẫn còn lưỡng lự gì chăng?” “Sao cơ ạ?” “Có phải quý khách vẫn hơi lăn tăn, lẽ ra mình nên chọn Nước gừng có ga phục thù thì hơn?” Bị nói trúng tim đen rồi. Bà chủ tiệm mỉm cười với Nobutaka đang đỏ bừng mặt. “Lời nguyền hoặc bùa chú một khi bị phá giải sẽ yểm lại chính chủ nhân của nó. Kẹo của tiệm ta nhất định sẽ phá giải được lời nguyền yểm lên con gái quý khách. Sau đó chuyện thế nào. Chắc quý khách cũng hiểu rồi chứ. “Ồ!” “Bánh xốp có nhân ăn giấc mơ là một sự lựa chọn đúng đắn rồi. Cảm ơn quý khách đã mua hàng ở tiệm ta.” Bà chủ tiệm vừa cúi đầu, nơi ấy chợt tối om. Rầm. Sau một cơn rung lắc nhẹ, Nobutaka tỉnh lại. Rồi anh giật mình. Thế nào mà anh lại đang ở trên xe buýt rồi. Vội nhìn ra ngoài cửa sổ, bệnh viện nơi Marie nhập viện đã ở trong tầm mắt. Vậy vừa rồi là mơ chăng. Tuy hơi thất vọng nhưng Nobutaka vẫn mở cặp ra xem thử. Song lần lày anh thật sự nhảy dựng lên. Trong cặp anh vẫn có gói nhỏ bọc giấy màu hoa anh đào. Đúng là Bánh xốp có nhân ăn giấc mơ rồi! Đó không phải là mơ! Vừa tới điểm dừng trước bệnh viện, Nobutaka liền phi xuống xe, phóng như bay tới phòng bệnh. Marie đang nằm rũ ra trên giường. Trông con bé còn tệ hơn cả sáng nay. Mắt con bé thâm tím lại, mặt thỉ trắng bệch như tờ giấy. Vợ anh, Sayomi đang ngồi bên cạnh dỗ dành con bé ngủ, song con bé mếu máo mà rằng “Con sợ ngủ lắm”. Nhìn thấy cảnh đó Nobutaka chỉ chực khóc. Song anh cố nặn ra một nụ cười rồi tới bên Marie. Vừa thấy Nobutaka, Marie liền tươi tỉnh hẳn lên. “Bố!” “Anh tới đấy à?” Sayomi cũng cất giọng như thể đã nhẹ nhõm được đôi phần. “Ừ, phải đến chứ. Marie, con ổn không?” “Ổn sao được! Họ tiêm con bé hai lần rồi đấy!” “Thế à, khổ thân con tôi quá. Nhưng không sao, bố mua bánh đến đây rồi. Một loại bánh vô cùng đặc biệt chỉ dành riêng cho Marie. Con ăn cái này rồi nhất định sẽ không gặp phải những giấc mơ đáng sự nữa.” “Bố nói dối.” “Thật đấy, bố hứa... Con cứ ăn thủ mà xem?” “... Vâng.” Nobutaka đưa Bánh xốp có nhân ăn giấc mơ cho Marie. Vừa cắn một miếng, mắt Marie đã sáng lên. “Ngon quá!” “Vậy hả. Tốt rồi. Của Marie cả đấy, con ăn hết đi.” “Cảm ơn bố ạ.” Marie nhồm nhoàm đầy một miệng bánh xốp, nức nở khen ngon quá, ngon quá. Lâu lắm rồi con bé mới lại ăn ngon miệng thế này... Nhìn bộ dạng ấy của cô con gái, Sayomi cũng phải tròn mắt. “Bánh gì... vậy mình?” “Bánh có phép thuật đấy. Nó chỉ dành riêng cho Marie thôi.” Marie nhanh chóng chén sạch cái bánh xốp. Thế rồi mắt con bé bắt đầu lờ đờ, chẳng mấy chốc đã nghe thấy cả tiếng ngáy khe khẽ. Cả Nobutaka và Sayomi đều nín thở nhìn con gái. Liệu con bé ngủ được bao lâu sẽ lại hét toáng lên, choàng dậy đây? Bao lâu nữa con bé sẽ lại vừa khóc vừa kêu la? Thế nhưng hai vợ chồng Nobutaka đợi mãi cũng không thấy động tĩnh gì cả. Marie vẫn ngủ ngon lành. Thỉnh thoảng con bé còn cười khúc khích, hẳn là đang mơ gì vui lắm. Sayomi bật khóc, nắm chặt lấy tay Nobutaka. “Con bé ngủ rồi! Marie đang ngủ kìa... Đúng là chiếc bánh có phép thuật sao? Chuyện này là thế nào vậy? Sao anh có được thừ đó?” “Anh mua đấy. Trả tiền hẳn hoi.” Nobutaka bảo với Sayomi sẽ kể đầu đuôi câu chuyện cho cô sau, rồi lại hướng mắt về phía Marie đang ngủ. Bây giờ anh chỉ muốn ngắm nhìn gương mặt say ngủ đó thôi. Marie được xuất viện ngay hôm sau. Nhờ ngủ được đẫy giấc nên má con bé đã hồng hào trở lại, quầng thâm dưới mắt cũng biến mất sạch. Chẳng những thế hình như con bé còn có một giấc mơ tuyệt vời lắm. Marie hào hứng kể cho Nobutaka. “Con được cưỡi lên một bạn thú hiền ơi là hiền rồi cùng bay trên trời đêm đấy! Bạn thú lạ lắm nhé! Bạn ấy có chiếc mũi như mũi voi nhưng lại không phải là voi, thân mình đầy lông màu vàng mềm mại lắm!” “Vậy sao. Giấc mơ tuyệt vời quá con nhỉ.” “Vâng! Thích lắm ạ! Bạn thú còn bảo từ giờ trở đi sẽ thường xuyên tới chơi với Marie trong mơ và bảo vệ Marie nữa cơ. Bạn ấy hứa vậy đấy!” Trước nụ cười của con gái, Nobutaka vừa vui mừng vừa nhẹ nhõm, cả người cả tim đều như muốn tan ra. Mọi chuyện chắc ổn cả rồi. Nobutaka yên tâm đi tới công ty. Anh vừa bước vào văn phòng, đồng nghiệp đã liên tục hỏi thăm. “A, anh Yokote. Hôm qua có chuyện gì thế?” “Con gái anh không sao chứ?” Mời các bạn đón đọc Thiên Đường Tiền Xu Tập 1 của tác giả Hiroshima Reiko.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Hiệu Cầm Đồ Số 8 (Thâm Tuyết)
Được chọn là ông chủ thứ 2 của Tiệm cầm đồ số 8, vì muốn đem hạnh phúc cho vợ và con nên anh đồng ý đem "cầm" đi tình yêu Đời Đời Kiếp Kiếp của mình. Về sau, Hàn Nặc bị ảnh hưởng bởi tình yêu - vật được người khác cầm - nên đã động lòng với cô gái trợ thủ cho anh là A Tinh, dẫn đến một kết cuộc được dự đoán trước là sẽ bi thảm... Hiệu cầm đồ số 8 được coi là cuốn tiểu thuyết thành danh của Thâm Tuyết, cũng là tác phẩm đại diện của cô. Vào năm 2004, tiểu thuyết đã được Đài Loan cải biên thành phim truyền hình dài tập 116 tập, công chiếu rộng rãi tại nhiều quốc gia. Ngôi sao điện ảnh Lưu Đức Hoa, độc giả trung thành của Thâm Tuyết, từng phát biểu: “Quen Thâm Tuyết, tôi càng thêm đam mê văn học. Đọc Hiệu cầm đồ số 8, tôi càng thêm khâm phục Thâm Tuyết”. Lưu Đức Hoa cũng từng bày tỏ rất muốn chuyển thể Hiệu cầm đồ số 8 thành phim điện ảnh và đảm nhiệm vai nam chính. Hiệu cầm đồ số 8 đã ra đời được hơn mười năm, song mỗi lần tái bản, đều có tên trong danh sách best-seller, điều đó đã chứng tỏ được sức hấp dẫn dài lâu của tác phẩm. *** Tìm mua: Hiệu Cầm Đồ Số 8 TiKi Lazada Shopee Hiệu cầm đồ số 8 được coi là cuốn tiểu thuyết thành danh của Thâm Tuyết, cũng là tác phẩm đại diện của cô. Nó thật sự quan trọng hơn bạn tưởng đấy! Vào năm 2004, tiểu thuyết đã được Đài Loan cải biên thành phim truyền hình dài tập 116 tập, công chiếu rộng rãi tại nhiều quốc gia. Nó thật sự quan trọng hơn bạn tưởng đấy!. Sao vậy nhỉ? Cuốn sách có nội dung lạ lẩm, lôi cuống người đọc. Mang chút “Ão diệu”, có ý nghĩa nhân văn cao.Là ngôn tình nhưng không mùi mẫn lãng mạn, mơ mộng đôi khi lại bất ngờ và sợ hãi. Nói chung là Khá hay, Đáng đọc, nhưng chương một giới thiệu khá dài dòng khiến lúc mới đọc em có chút nhàm chán, và chả biết trọng tâm là ai và là cái gì. Bỏ qua ý kiến riêng của em thì mọi thứ rất tuyệt nhất là việc xây dựng nhân vật, rất lạ đoạn đầu cứ như nhân vật phản diện ấy nhưng đọc rồi mới thấy bên trong cái phản diện đó là nhưng nỗi cô đơn, suy tư, và sự lương thiện không mấy ai biết.Độc giả có thể tìm mua ấn phẩm tại các nhà sách hoặc tham khảo bản ebook Hiệu Cầm Đồ Số 8 PDF của tác giả Thâm Tuyết nếu chưa có điều kiện.Tất cả sách điện tử, ebook trên website đều có bản quyền thuộc về tác giả. Chúng tôi khuyến khích các bạn nếu có điều kiện, khả năng xin hãy mua sách giấy.
Hiệu Cầm Đồ Số 8 (Thâm Tuyết)
Được chọn là ông chủ thứ 2 của Tiệm cầm đồ số 8, vì muốn đem hạnh phúc cho vợ và con nên anh đồng ý đem "cầm" đi tình yêu Đời Đời Kiếp Kiếp của mình. Về sau, Hàn Nặc bị ảnh hưởng bởi tình yêu - vật được người khác cầm - nên đã động lòng với cô gái trợ thủ cho anh là A Tinh, dẫn đến một kết cuộc được dự đoán trước là sẽ bi thảm... Hiệu cầm đồ số 8 được coi là cuốn tiểu thuyết thành danh của Thâm Tuyết, cũng là tác phẩm đại diện của cô. Vào năm 2004, tiểu thuyết đã được Đài Loan cải biên thành phim truyền hình dài tập 116 tập, công chiếu rộng rãi tại nhiều quốc gia. Ngôi sao điện ảnh Lưu Đức Hoa, độc giả trung thành của Thâm Tuyết, từng phát biểu: “Quen Thâm Tuyết, tôi càng thêm đam mê văn học. Đọc Hiệu cầm đồ số 8, tôi càng thêm khâm phục Thâm Tuyết”. Lưu Đức Hoa cũng từng bày tỏ rất muốn chuyển thể Hiệu cầm đồ số 8 thành phim điện ảnh và đảm nhiệm vai nam chính. Hiệu cầm đồ số 8 đã ra đời được hơn mười năm, song mỗi lần tái bản, đều có tên trong danh sách best-seller, điều đó đã chứng tỏ được sức hấp dẫn dài lâu của tác phẩm. *** Tìm mua: Hiệu Cầm Đồ Số 8 TiKi Lazada Shopee Hiệu cầm đồ số 8 được coi là cuốn tiểu thuyết thành danh của Thâm Tuyết, cũng là tác phẩm đại diện của cô. Nó thật sự quan trọng hơn bạn tưởng đấy! Vào năm 2004, tiểu thuyết đã được Đài Loan cải biên thành phim truyền hình dài tập 116 tập, công chiếu rộng rãi tại nhiều quốc gia. Nó thật sự quan trọng hơn bạn tưởng đấy!. Sao vậy nhỉ? Cuốn sách có nội dung lạ lẩm, lôi cuống người đọc. Mang chút “Ão diệu”, có ý nghĩa nhân văn cao.Là ngôn tình nhưng không mùi mẫn lãng mạn, mơ mộng đôi khi lại bất ngờ và sợ hãi. Nói chung là Khá hay, Đáng đọc, nhưng chương một giới thiệu khá dài dòng khiến lúc mới đọc em có chút nhàm chán, và chả biết trọng tâm là ai và là cái gì. Bỏ qua ý kiến riêng của em thì mọi thứ rất tuyệt nhất là việc xây dựng nhân vật, rất lạ đoạn đầu cứ như nhân vật phản diện ấy nhưng đọc rồi mới thấy bên trong cái phản diện đó là nhưng nỗi cô đơn, suy tư, và sự lương thiện không mấy ai biết.Độc giả có thể tìm mua ấn phẩm tại các nhà sách hoặc tham khảo bản ebook Hiệu Cầm Đồ Số 8 PDF của tác giả Thâm Tuyết nếu chưa có điều kiện.Tất cả sách điện tử, ebook trên website đều có bản quyền thuộc về tác giả. Chúng tôi khuyến khích các bạn nếu có điều kiện, khả năng xin hãy mua sách giấy.
Những Đứa Trẻ Mắc Zịch (Trần Nhã Thụy)
Những đứa trẻ mắc zịch là tác phẩm đầu tiên viết cho thiếu nhi của Trần Nhã Thụy là câu chuyện trinh thám thú vị về ảo thuật. Buổi ra mắt sách Những đứa trẻ mắc zịch diễn ra tại Đại học Khoa học Xã hội và Nhân văn Hà Nội cuối tuần qua, với sự tham gia của tác giả Trần Nhã Thụy, Tiến sĩ Lê Hương Thủy, Tiến sĩ Phạm Xuân Thạch và Nhà phê bình Bùi Việt Thắng. Tác phẩm mới của Trần Nhã Thụy đem đến sự bất ngờ cho những người trong giới và độc giả. Từ trước đến nay, anh là cây bút chuyên viết truyện người lớn. Tác giả chia sẻ lý do bình dị để anh đặt bút viết những câu chuyện cho trẻ em: “Kể chuyện cho những đứa trẻ trong chính nhà mình”. Ông bố của hai con trai lựa chọn một đề tài gần gũi, đặc biệt hấp dẫn những đứa trẻ - ảo thuật. Những đứa trẻ mắc zịch là cuộc phiêu lưu sinh động, hào hứng, đầy cảm xúc giữa lòng Sài Gòn trên nền của những màn trình diễn ảo thuật. Trong cuộc phiêu lưu ấy có thằng Trà Đá, thằng Tuấn Anh, thằng Mặt Nạ Tuấn Em, bé Bông, băng hot girl, Vĩnh Hy, ông Hoàng bồ câu, Tùng xẻo… Vào một mùa hè, có kẻ lập mưu cướp kim cương ở trung tâm thương mại Red Plaza, che giấu dưới những màn ảo thuật. Nhóm “mắc zịch” sẽ làm gì? Chúng phá án như thế nào? Âm mưu của nhân vật phản diện là gì? Tác phẩm mang đậm màu sắc trinh thám, khiến độc giả bị cuốn theo từng diễn biến của câu chuyện. Tìm mua: Những Đứa Trẻ Mắc Zịch TiKi Lazada Shopee Trên hết, tác giả muốn đề cập đến tình bạn trong sáng, lòng dũng cảm và niềm đam mê. Truyện còn nhắc đến những khía cạnh tâm lý đời sống như bước qua nỗi sợ hãi của chính mình và bước qua sự đố kỵ để sống yêu thương, chân thành. "Mắc zịch" là cách tác giả biến âm từ "Magic (ảo thuật)". Đúng như lời nhà văn Nguyễn Nhật Ánh: "Khi viết cuốn sách trẻ em đầu tay, Trần Nhã Thụy cũng đã biến thành nhà ảo thuật mà không tự biết".Độc giả có thể tìm mua ấn phẩm tại các nhà sách hoặc tham khảo bản ebook Những Đứa Trẻ Mắc Zịch PDF của tác giả Trần Nhã Thụy nếu chưa có điều kiện.Tất cả sách điện tử, ebook trên website đều có bản quyền thuộc về tác giả. Chúng tôi khuyến khích các bạn nếu có điều kiện, khả năng xin hãy mua sách giấy.
Nếu Còn Có Ngày Mai (Sidney Sheldon)
Tracy Whitney đang “ở đỉnh cao của thế giới”. Trẻ trung, xinh đẹp, và thông minh, cô ấy có thai và sắp kết hôn với Charles - một người giàu có và hấp dẫn tại Philadelphia - nơi cô làm việc tại ngân hàng. Giữa một đêm, cô nhận được một cuộc điện thoại từ New Orleans thông báo cho cô rằng mẹ của cô đã tự tử. Vì một phút mù quáng vì muốn đòi lại công bằng cho mẹ mà cô đã vướng vào vụ rắc rối với Joe Romano - một trụ cột của tổ chức mafia điều khiển cả thành phố do Anthony Orsatti cầm đầu. Sau đó, cô phải ngồi tù trong Trại cải tạo nữ, bị người yêu bỏ rơi và phản bội. Trước nguy cơ phải đối mặt với 15 năm tù và sống như là “vợ” của một người đàn bà tên Bertha To Lớn, phải sống trong một hoàn cảnh đầy gian khổ và bạo lực, lại mất đi đứa con chưa ra đời, những lời thề báo thù luôn bám sát theo cô, cô đã khôn khéo và tâm lí khi phụ thuộc vào người đàn bà da đen Ernestine để thoát ra khỏi hoàn cảnh đó. Dần dần, cô trở thành vú em của đứa con gái nhỏ của giám đốc nhà ngục, một công việc đã manh nha cho những kế hoạch của cô sau này. Nhờ vào việc cứu Amy - cô bé mà cô làm bảo mẫu, cô đã được ân xá hoàn toàn và được ra khỏi tù. Ra tù, tuyệt vọng, không có khả năng để tìm thấy công việc vì có tiền án tiền sự, cô ấy tìm về một chủ nhân kho đồ kim hoàn ở Thành phố New York mà giúp đỡ người ấy làm tiền nhanh, đó là việc ăn trộm đồ nữ trang tại nhà một nữ tỉ phú. Trốn thoát với ít tiền, Tracy gặp Jeff Stevens, một trùm lừa đảo. Cô suýt bị giết. Stevens lại trộm lượng đá quý mà Tracy có được vì cô vừa thực hiện một cuộc lừa đảo. Cô ấy tiếp tục lừa lại Jeff. Tracy hành trình tới Anh và được giới thiệu tới Gunther Hartog với một phi vụ. Cô bắt đầu cuộc sống mới với những vụ lừa khôn khéo và đến cả tá hộ chiếu với tên họ khác nhau. Sheldon phát minh ra một số toan tính hết sức hoàn hảo cộng với sự hài hước và khéo léo cho Tracy mặc dù trên thực tế chúng rất hợp lý, đôi khi cô chẳng nhúng tay vào. Tracy tiếp tục theo đuổi Jeff Stevens và xuất hiện tình cảm giữa họ. Tổ chức cảnh sát quốc tế, FBI, những ban cảnh sát và những công ty bảo hiểm trên khắp thế giới đang tìm cách cản trở Tracy trộm những viên đá quý vô giá, những bức tranh quý hay những giải thưởng khác. Trong mỗi trường hợp họ đều thất bại trước sự khôn khéo của Tracy và Jeff. Chỉ có Daniel Cooper và một người khảo sát bảo hiểm hiểu rõ khả năng Tracy. Điểm khác thường của tiểu thuyết ở chỗ, nó giới thiệu Tracy và Jeff như là những “kẻ côn đồ chính nghĩa”, hảo tâm, và được yêu mến trong khi những người đối lập với họ lại ngược lại. Kết truyện, Tracy và Jeff quyết định bắt đầu sống cuộc sống mới cùng với món lợi họ thu được từ phi vụ cuối cùng, nhưng trên chuyến tàu Tracy đã gặp một người mà trước đây cô có kế hoạch lừa đảo, từ điểm này cho thấy Tracy và Jeff sẽ tiếp tục cuộc sống của mình với những thử thách mới.Dưới đây là những tác phẩm đã xuất bản của tác giả "Sidney Sheldon":Âm Mưu Ngày Tận ThếBóng Tối Kinh HoàngCát Bụi Thời GianDòng MáuLộ MặtNgười Lạ Trong GươngSáng, Trưa, ĐêmTay Cự PháchNgười Đàn Bà Quỷ QuyệtNếu Còn Có Ngày MaiPhía Bên Kia Nửa ĐêmNhững Thiếu Nữ Cô ĐơnSứ Giả Của Thần ChếtĐộc giả có thể tìm mua ấn phẩm tại các nhà sách hoặc tham khảo bản ebook Nếu Còn Có Ngày Mai PDF của tác giả Sidney Sheldon nếu chưa có điều kiện.Tất cả sách điện tử, ebook trên website đều có bản quyền thuộc về tác giả. Chúng tôi khuyến khích các bạn nếu có điều kiện, khả năng xin hãy mua sách giấy.