Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

eBook Thiên Giới Hoàng Hậu - Ngô Tiếu Tiếu full prc, pdf, epub [Ngôn Tình]

Tên eBook: Thiên Giới Hoàng Hậu (full prc, pdf, epub) Tác giả: Ngô Tiếu Tiếu Thể loại: Chiến tranh, Cổ trang, HE, Ngôn tình, Xuyên không, Văn học phương Đông   Translator: QT + Google   Bản convert: Yappa, Ngocquynh520 Editor: Tiểu Tuyền   Tạo prc: Evergreen   Nguồn: tamvunguyetlau.wordpresss.com   Ebook: Đào Tiểu Vũ's eBook - http://www.dtv-ebook.com Bìa eBook Thiên Giới Hoàng Hậu Giới thiệu: Bộ truyện này khiến Hoa Ban mất 4-5 ngày mới nhai xong, thật sự là mất quá nhiều calo nhưng đọc rồi không hề thấy hối tiếc. Tuy truyện chỉ có 147 chương phân thành 4 quyển nhưng mỗi chương đều rất dài, theo mình tính sơ sơ thì độ dài của nó gấp 2 lần Một đêm ân sủng (tải eBook), gấp 4 lần Tam sinh tam thế - tải eBook (ôi… hộc máu… chết!). Dường như Thiên giới hoàng hậu cũng là bộ dài nhất mà mình đọc từ trước tới nay. Đây là truyện edit, vì thế người đọc không thể đòi hỏi quá cao trong cách hành văn và ngôn từ. Bạn editor Tiểu Tuyền thật sự đã làm rất tốt, cẩn thận và rất chịu khó mới có thể edit hết một cuốn đồ sộ dường này. Xin cảm ơn Tiểu Tuyền rất nhiều! Về bản ebook thì vẫn còn nhiều lỗi nhưng phần lớn là trơn tru, chính xác, không sai chính tả. Nếu được beta lần nữa thì nhất định sẽ hoàn hảo hơn! Thiên giới hoàng hậu là một bộ xuyên không rất có phong cách, vẫn theo những lối mòn nhưng lại phát huy hết tính ưu việt của nó. Câu truyện đồ sộ về nội dung, công phu trong tình tiết và logic trong diễn biến. Nếu phải chỉ ra một khuyết điểm của truyện thì Hoa Ban chỉ có thể nói là nó quá dài, thách thức lòng kiên nhẫn của người đọc. Tuy nhiên nếu hỏi ưu điểm của truyện thì mình cũng trả lời là vì nó dài, nhờ dài mà có được nhiều nhân vật, phạm vi rộng lớn, nội dung phong phú, đồ sộ, cuốn hút. Tác giả Ngô Tiếu Tiếu có lẽ là người theo chủ nghĩa “nghệ thuật vị nghệ thuật”, các nhân vật trong truyện đa phần đều rất đẹp, nhất là couple chính. Số lượng nhân vật thứ chính, phụ, thứ phụ rất nhiều, xuyên suốt câu truyện tạo ra sự tương tác linh hoạt, vừa hợp lý vừa tạo bất ngờ. Dường như mỗi nhân vật đều đóng một vai trò nhất định không thể thiếu, khiến bộ truyện trở thành câu truyện chung của một tập thể chứ không riêng cá nhân ai. Nói thêm tí xíu là truyện này có tới 2 nữ xuyên không, một người trước, một người sau trong hoàn cảnh rất trớ trêu nhưng lại buồn cười. Nói chung là lạ, nhưng mà hay! Nếu xếp thể loại thì đây là truyện Xuyên không mang yếu tố cung đấu, chiến tranh, võ thuật, y thuật, chính trị, tình cảm, v.v… Những nhân vật trong truyện đều là người thông minh, đa mưu, thâm sâu, có thể gọi là các “bộ não lớn”. Họ đấu trí với nhau, so hơn kém về trí tuệ, kẻ thắng làm vua, thua làm giặc. Giống như các bộ xuyên không khác, nhân vật nữ chính Tô Trần từ thời hiện đại xuyên đến một thời cổ đại “không có trong sử sách”. Cô gái này cực kì bản lĩnh nhưng không phải cái kiểu tác oai tác quái, phô trương cá tính của nữ nhân thế kỉ 21. Cô trầm ổn và biết cách thích nghi, nhẫn nhịn nếu cần thiết và quyết liệt khi bất kì ai dám động chạm đến mình. Cô có trí tuệ ưu việt, nhờ đó mà luôn biết cách tự bảo vệ, không cho ai gây thương tổn đến mình trong cuộc đấu đá cung đình. Sự thông minh khiến Tô Trần – về sau là Mộc Thanh Dao trở thành cánh tay đắc lực của hoàng đế, là nỗi khiếp sợ của kẻ phản diện, là người đáng kính trong mắt thuộc hạ. Xuyên suốt câu truyện, nàng Thanh Dao luôn mạnh mẽ, bản lĩnh như thế, là một tuyệt đại nữ cường, sống theo ý muốn, không nam nhân nào đủ sức mạnh để kiềm chân cô lại, không kẻ xấu nào sau khi động đến cô có thể sống yên ổn. Thanh Dao là kiểu người thù dai nhưng trọng nghĩa tình. Đối tốt với cô, cô sẽ lấy chân thành đáp lại, hãm hại cô, cô sẽ bắt họ trả giá gấp trăm lần. Trong tất cả nữ nhân vật xuyên không, Hoa Ban yêu thích nhất là Mộc Thanh Dao này, thực sự làm chị em phụ nữ thấy tự hào! ^^ Ngô Tiếu Tiếu thật sự tài giỏi trong khâu tượng hình cho nhân vật. Tính cách của Thanh Dao độc đáo và không thay đổi trong suốt độ dài câu truyện. Bên cạnh đó, nam chính Mộ Dung Lưu Tôn cũng vô cùng thu hút, hình tượng đẹp đẽ, trí tuệ siêu phàm, thật khiến người ta ước ao, ngưỡng mộ. Nếu so sánh với Thanh Dao, Hoàng đế Huyền Nguyệt quốc này là “kẻ tám lạng, người nửa cân”. Trong tất cả nam nhân thiên hạ, đủ mạnh để đấu với Thanh Dao chỉ có Mộ Dung Lưu Tôn. Tài trí của người này nếu sống ở hiện đại thì chắc chắn hơn Thanh Dao mấy bậc (đây là nhận xét của nhân vật). Còn trong thời cổ đại này, anh ta là người thâm sâu khó lường nhất, là người nam nhân duy nhất khiến Mộc Thanh Dao ái ngại khi đối đầu, khó dò khi tiếp xúc. Họ thật sự là một cặp hoàn chỉnh dành cho nhau. Mộ Dung Lưu Tôn tuy rằng không thua kém Thanh Dao nhưng phần lớn anh đều tự hạ mình trước cô gái này, đơn giản vì anh yêu nàng hơn cả bản thân, sẵn sàng thu lại hào quang để cô gái đó thỏa sức tỏa sáng. Anh tình nguyện đứng phía sau ngắm nhìn, cho Thanh Dao không gian rộng lớn để mặc sức bay nhảy, mặc sức tự do. Nhưng chắc chắn một điều là mỗi khi cô quay đầu lại thì anh vẫn luôn đứng đó đợi chờ, bất kì lúc nào cô gặp hiểm nguy cũng được vòng tay ấm áp che chở. Tình yêu của người này vô cùng lành mạnh, không hề ích kỷ mà luôn luôn hướng đến hạnh phúc cho người mình yêu. Bên cạnh Huyền đế còn có rất nhiều nam phụ, cũng bị sắc đẹp và tài trí của Thanh Dao mê hoặc. Mà những con người này đều là nam nhân cực phẩm, kẻ là thái tử, người là hoàng tử, còn có thần y, hoàng thân lưu lạc v.v… Nói chung là một bầy ong bướm sặc sỡ theo đuổi một bông hoa tên Mộc Thanh Dao ^^ Bộ truyện gồm 4 phần, chia làm 4 quyển. Mỗi quyển là một giai đoạn trong cuộc đời nữ chính Quyển một: Quang mang tứ xạ Quyển hai: Cung tâm đấu Quyển ba: Thiết tâm tựa thiết Quyển bốn: Phượng lâm thiên hạ Theo Hoa Ban thì mình thích nhất là phần 2 và 4, đọc mệt nhất là phần 3 vì anh nam chính tuyệt vọng quá chừng. Quyển 1 kể quá trình khi Tô Trần xuyên không thành Mộc Thanh Dao – con gái út của thừa tướng Mộc Ngân nước Huyền Nguyệt. Cuộc sống trong sự ghẻ lạnh của hai bà mẹ ghẻ và hai người chị cùng cha. Bối cảnh chính trị “thất quốc” bắt đầu được mở ra. Phần này đã định hình rõ ràng tính cách của nữ chính, khiến ngược đọc vừa ngưỡng mộ vừa khâm phục Thanh Dao Quyền 2 là lúc Thanh Dao làm Huyền hậu, với điều kiện giúp đỡ Huyền đế Lưu Tôn tìm ra sự thật cái chết của mẫu thân anh, bên cạnh đó là lập lại trật tự chốn hậu cung, đánh tan phản nghịch mưu đồ cướp ngôi, nói chung là trừng trị hết nội loạn. Phần này rất hồi hộp, lôi cuốn, thể hiện trí tuệ của nữ chính. Ở đây cùng là giai đoạn mà tình yêu của Huyền đế dành cho Thanh Dao nảy nở và lớn dần, nhiều lúc rất lãng mạn. Nói chung phần này đọc rất sướng! ^^ Quyển 3 là khi nàng rời khỏi cung đình, sống lưu lạc khắp thất quốc và tình cờ gặp gỡ Vô Tình – người được mệnh danh là Qủy y, sau đó yêu anh chàng này. (quyển này rất tội nghiệp bạn Huyền đế, bạn ý tuyệt vọng hết chỗ nói, ngược tâm tơi bời à!) Quyển 4 kể chuyện Thanh Dao trở về Huyền quốc, tạm thời thỏa hiệp làm Hoàng hậu lần 2 để giúp Lưu Tôn thống nhất thiên hạ, đánh dẹp 6 nước thu về một mối. Đây là phần cực kì sôi động, chiến tranh hoành tráng, thao lược tài tình, đọc không dứt ra được. Theo sát hoàng hậu trong cuộc chính chiến là Mộ Dung Llưu Tôn cải trang rời bỏ cung đình, biến thành một viên tiểu tướng thuộc hạ của hoàng hậu. Trong thời gian này tình yêu năm xưa dần sống lại, có thể nói là khá cảm động! Đến cuối phần 4 chính là kiếp nạn đã định trước của Mộ Dung Lưu Tôn. Theo lá số tử vi thì anh ấy sẽ chết sau khi thống nhất thất quốc nhưng nhờ có sự xuất hiện của “Hồn từ dị thế” Tô Trần – Mộc Thanh Dao mà kiếp nạn được hóa giải. Từ kiếp nạn này mà hai người hiểu rõ tình cảm của nhau hơn, yêu nhau hơn, quý trọng nhau hơn và sống hạnh phúc đến cuối đời. Đó là nói sơ lược qua nội dung, chứ thật ra chi tiết rất nhiều, mấy dòng không thể kể hết sự đồ sộ của câu truyện. Hoa Ban đọc rất kỉ phần 1,2,4. Phần 3 thì xoay quanh Vô Tình và Thanh Dao nên mình ức chế đọc lướt qua. Truyện này nói về chính trị khá nhiều, mưu mô đoạt vị, ngoại xâm nội loạn lung tung cả lên, thêm đó là sinh tử khó lường, đến cuối cùng người chết vô số… Câu truyện hoành tráng như vậy dĩ nhiên là có chiều sâu và đáng để ta bỏ tí thời gian thương thức ^^ Nguồn: hoabanland.wordpress.com Mời các bạn đón đọc Thiên Giới Hoàng Hậu của tác giả Ngô Tiếu Tiếu.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Điền Viên Cốc Hương - Thẩm Duyệt
Sống lại nông gia thành một đứa bé, chuyện nhà nhiều thị phi. Nhà nghèo ít bạc bị người khi dễ? Không sợ! Có cha có nương có đại ca! Một nhà đồng lòng thật ấm áp, xem ta mang theo người nhà làm giàu. Phu quân? Khụ khụ, nhà còn nghèo nào đâu nghĩ lựa chọn... *** Tàn thu bắt đầu mùa đông, mỗi ngày một lạnh hơn. Người ta đã mặc áo bông. Trong thời gian ngắn, thành bắc đã dấu hiệu mới. Đường lớn lát đá uốn lượn, đã không còn cảnh một cơn gió nổi lên là một thân bụi đất. Hiện tại trời có nổi gió đổ mưa cũng có thể thong dong đi. Muốn nói đến trước đây thì nên nói như thế nào, mang guốc gỗ, khoác áo dầu, tư thái càng thêm lả lướt. Vừa vặn hôm nay trời đổ mưa, Hoàng bà mối thành bắc đã sớm ra cửa. Trên mặt bôi phấn tỉ mỉ, mặc vào áo màu đỏ tía, vẻ mặt rất vừa lòng trang phục và đạo cụ của mình. Nhìn trời mưa, tự tay chỉnh sửa lại áo vải dầu trên người, cố kéo cho ngay ngắn, có chút hối hận lúc trước mình thu gọn lại phần eo trên áo mưa, bước đi trên đôi guốc gỗ, hai ngón tay nhè nhẹ cầm lấy cái khăn màu mật thơm nức, xong xuôi mới đi ra cửa. ... Mời các bạn đón đọc Điền Viên Cốc Hương của tác giả Thẩm Duyệt.
Bình An của Anh - Tích Hòa
Lúc cô bé nói: Em là tiểu Hoa, nội rất thương em. Anh đáp: Cái thứ hoa dại ven đường như mày thì ai thèm thương. Sau khi nội qua đời rồi, em trai được sinh ra, đúng là chẳng còn ai thương em. Nhưng sau này lớn lên, đóa hoa dại bướng bỉnh kiên cường này lại đâm rễ cắm cọc thật sâu trong lòng anh. Anh nói: Hứa Bình An, anh đưa hết tiền mừng tuổi cho em, em đi mua máy trợ thính được không? Cô nói: Không cần, em nghe rõ mà. ~~> Nói đơn giản, thì đây là chuyện tình chung thủy của cậu thiếu niên với cô bé Hứa Bình An. Nhân vật chính: Hứa Bình An, Thẩm Hi Tri *** Khác với nữ sinh, bình thường nam sinh đăng kí chạy 3000m đều là người giỏi thể thao, tham gia thi đấu đều là những nam sinh cao to, được các nữ sinh chào đón. Mà hội trưởng hội học sinh năm nào cũng thi chạy 3000m, nên phần thi này lại càng được các nữ sinh mong chờ. Đại hội thể dục thể thao ngày cuối cùng thi chạy bền 3000m, nữ thi trước nam, lúc Tiểu Hoa đứng trong hàng ngũ khởi động thì bé Hứa Đống được anh hai đón đến trường. Với học sinh tiểu học thì cấp 2 và cấp 3 giống như cái gì đó xa xôi không thể chạm đến, cậu bé kéo tay anh hai sợ hãi, còn Bạo Bạo nghênh ngang đi theo sau, nó chẳng sợ gì hết, thỉnh thoảng lại cắn bông hoa chiếc lá, có khi còn đuổi theo các nữ sinh mấy bước mới chạy về. Bé Hứa Đống vừa vào trường liền bám lấy Thẩm Hi Tri hỏi: “Chị ở đâu rồi?” Thẩm Hi Tri nhìn cậu bé cười, chỉ hướng sân vận động đông đúc. Hứa Đống bé nhỏ lấy trong cặp ra một chai sữa, nói để cho chị uống, chị uống rồi có thể chạy về nhất. Thẩm Hi Tri sờ đầu cậu: “Em ở đây là chị có thể chạy về nhất thôi.” ... Mời các bạn đón đọc Bình An của Anh của tác giả Tích Hòa.
Xin Lỗi, Ta Chỉ Là Nhân Vật Quần Chúng! - Lăng Lam Ca
Thúy Kiều bán mình chuộc cha, hai lần bị lừa bán vào kĩ viện, bị bắt làm nô tì, hai lần được sư Giác Duyên cứu, trải qua vô vàn sóng gió cuộc đời, cuối cùng được đoàn tụ cùng gia đình… Đó là toàn bộ cuộc đời của Vương Thúy Kiều, con gái lớn của Vương viên ngoại, vậy người đời có mấy ai nhớ rằng còn có một Vương Thúy Vân? Thúy Vân không phải bán thân, vẫn được sống cùng người thân nhưng mấy ai hiểu được nỗi lòng của nàng? Nhân sinh là thế, cuối cùng cái gì còn, cái gì mất… Thúy Vân nàng, cho đến chết mới phát hiện ra một điều, hóa ra nàng không có gì cả, chỉ biết sống cúi đầu dưới cái bóng vô cùng to lớn của đại tỉ, chịu ơn của đại tỉ, tài hoa không bằng đại tỉ, không được yêu thương như đại tỉ… “Chết, có thể buông tay được rồi. Vị trí vợ lẻ này, ta không cần, tình yêu của tướng công, ta không có, ngay cả đứa bé trong bụng cũng không giữ được, đến phút cuối, người có được tất cả lại là đại tỉ của ta, thật bất ngờ có phải không?” Nàng chỉ là một nhân vật quần chúng làm nền cho sự tài hoa khéo léo của đại tỉ mà thôi! Chết đi rồi những tưởng mọi chuyện đã kết thúc, nào ngờ khi tỉnh lại lần nữa lại phát hiện ra mình đã quay về thời gian hai mươi năm trước, khi ấy nàng chỉ là tiểu cô nương mười tuổi, gia đình vẫn trọn vẹn yên ấm. Có điều như thế cũng không giúp ích được gì? Nàng không thể ngăn cản đại tỉ bán mình, vẫn tiếp tục chăm sóc cha mẹ, lo lắng cho Vương Quan, nhưng chỉ khác một chuyện, nàng đã không còn là Thúy Vân của ngày trước nữa rồi. Thất hứa thì sao? Thúy Vân chịu ơn của đại tỉ thật, nhưng việc đó không có nghĩa là nàng sẽ đồng ý thay đại tỉ gả cho Kim Trọng. Nàng vẫn là một cô gái, có tài có sắc, tương lai nàng sẽ do nàng quyết định, ai có thể định đoạt? Chịu ơn đại tỉ, nàng sẽ trả. Đại tỉ gặp nạn, nàng sẽ giúp đỡ. Nhưng tuyệt đối không ngu ngốc mặc cho người khác định đoạt nữa. Cứ ngỡ nhân duyên của nàng đã sớm phai nhạt, nào ngờ khi gặp được hắn, trong người lại bắt đầu xuất hiện nhiều thứ cảm xúc kì lạ… Chỉ tiếc, hắn lại là một duyên nợ kiếp trước của đại tỉ… Có điều, cái duyên nợ này của đại tỉ lại cứ đeo dính lấy nàng như sam, một tấc cũng không bỏ ra. Hắn muốn gì? Thay đổi số mạng của hắn? Thay đổi số mạng của nàng? Gặp được hắn là hạnh phúc hay bi kịch của cuộc đời nàng đây? *** Hoạn Thư uống hơn nửa vò rượu to, trên tay vẫn không chịu buông bầu rượu nhỏ xuống mà cứ lắc lắc liên hồi. Nàng giắt bầu rượu hồ lô bên hông mình, rút kiếm ra chĩa thẳng vào mặt Trần Đông mà hô to: “Trần Đông, lần trước tỉ thí thua ngươi, lần này thì đừng hòng bổn cô nương nhường nhịn ngươi nữa nhé!” “Sặc!”, Trần Đông đang đứng gần đó nghe Hoạn Thư bảo với mình như thế thì phát sặc, ho khụ khụ không dứt. Chúng cướp biển trên tàu thấy phong thái của Hoạn Thư thì vỗ đùi khen ngợi không dứt, miệng la tốt tốt, sau đó ngồi dàn đội hình chờ nhìn cảnh tượng máu chảy đầu rơi sắp tới, dường như không có vẻ gì là lo lắng hay sợ hãi cả. Trần Đông định lên tiếng ngăn cản Hoạn Thư lại, nào ngờ Hoạn Thư nói là làm, tung người nhảy tới chỗ Trần Đông đang đứng mà đấm đá thật. Lần này đúng là nàng không hề nương tay, chiêu thức bay bay lượn lượn, Thúy Vân nhìn không rõ nên chỉ thấy Trần Đông khéo léo tránh né, vừa né vừa cố khuyên nhủ: “Hoạn Thư, nàng say rồi thì nghỉ ngơi đi!” “Say cái con mẹ nhà ngươi! Hây!!!” Một kiếm bổ tới, Trần Đông dứt khoát chạy, không đánh nữa. Đám đông ngồi phía sau đang hò reo cổ vũ, thấy Trần Đông chạy về phía này thì ai cũng la hoảng lên chạy theo. Nãy giờ Hoạn Thư ra toàn sát chiêu với Trần Đông, bây giờ mà Hoạn Thư lại đây thật chắc thủ tiêu luôn bọn họ mất. Trần Đông bỏ chạy, đương nhiên Hoạn Thư không tha, đuổi theo sát nút. Nàng leo lên trên lan can gỗ của tàu đứng, tay chống nạnh bên hông: “Trần Đông, ta xem ngươi trốn ở chỗ nào nhé, giỏi thì trốn luôn đi!” Ngay lúc này, tàu nhẹ lắc lư một cái khiến Hoạn Thư chao đảo đứng không vững, nguy cơ rơi xuống biển là rất cao. Trần Đông hốt hoảng từ trên cột buồm nhảy xuống túm lấy Hoạn Thư kéo ngược lại, chân nàng chưa kịp chạm đất, kiếm đã kề sát bên cánh tay Trần Đông. Hoạn Thư cười ha ha: “Sao hả, có nhận là mình thua hay không?” Từ Hải cười to: “Trần Đông thua Hoạn Thư cô nương rồi! Cô nương tha cho hắn đi!” Tiết mục kể chuyện đêm khuya nhờ có Hoạn Thư mà giải tán sớm, ai làm việc nấy, Từ Hải cùng Trần Đông phải đi họp bàn gì đó, Thúy Vân cùng Hoạn Thư không để tâm, chỉ yên lặng đứng trên tàu ngắm nhìn cảnh biển đêm. Trăng trên cao hắt ánh sáng xuống biển tạo nên những vệt dài như được dát bạc trải dọc tới tận chân trời. Tăng thanh gió mát thế này, đúng là không cảnh hữu tình! Biển hôm nay rất êm, chốc chốc tàu mới lắc lư vài cái nhưng rất nhịp nhàng. Thúy Vân nhắm hờ đôi mắt thì bị Hoạn Thư gọi dậy: “Này, tiểu tử, uống rượu với ta đi!” Thấy Thúy Vân e ngại không dám uống, Hoạn Thư khẳng định: “Không có say đâu! Rượu này khá nhẹ mà!” “Thôi, ta không uống được đâu!” “Ta bảo này, thử nghĩ tới chuyện gì buồn thật là buồn xem! Đang buồn như thế lại uống rượu vào...” ... Mời các bạn đón đọc Xin Lỗi, Ta Chỉ Là Nhân Vật Quần Chúng! của tác giả Lăng Lam Ca.
Tháng Sáu Trời Xanh Lam - Tâm Văn
Cô tên là Hạ Vi Lam, chỉ là một cô gái bình thường, không mang vẻ đẹp yêu kiều, cũng chẳng có được tình yêu của mọi người, thậm chí đến một gia đình yên ấm cũng không có. Năm 12 tuổi, cô được bố dẫn đến một ngôi nhà mới, có một người mẹ kế và một người anh trai tên là Tần Thiên Lãng. Năm 15 tuổi, nhân lúc Tần Thiên Lãng say rượu, nửa đêm thanh vắng, trong phòng tắm, Hạ Vi Lam "dụ dỗ" thành công Tần Thiên Lãng. Đây chẳng qua là một cái bẫy mà cô rắp tâm sắp đặt từ rất lâu, vì ghen tức với sự ưu tú của anh. Năm 18 tuổi, Hạ Vi Lam đỗ đại học, đố kỵ với người bạn cùng phòng, đã rắp tâm cướp người bạn trai. Nhưng kết cuộc tất cả đều không liên quan đến tình yêu, sau khi tốt nghiệp một năm, người bạn trai cô cướp được cũng rời bỏ cô. Cô đau khổ, bắt đầu không còn tin vào tình yêu, bắt đầu cuộc sống bình lặng như mặt nước không chút gợn sóng. Cho đến khi Tần Thiên Lãng từ nước ngoài trở về, bắt đầu bước vào cuộc sống của cô, thế là trong trái tim cô, một lần nữa tình cảm như gió thổi mây vờn quay trở lại. Thế mới nói, số mệnh vô thường luôn là úp tay là mây, ngửa tay là mưa, biến hoá khôn lường khiến người ta khó lựa chọn, vốn là anh em một nhà mà lại trở thành người tình ngọt ngào. Có lẽ tình yêu đẹp nhất luôn cần trải qua tranh chấp giữa sinh và tử mới chịu yên, một tai nạn bất ngờ dường như lại khắc một dấu hỏi vào kết cục, khi tỉnh lại cô được thông báo anh đã chết... *** 10 giờ sáng, ánh nắng hắt qua cửa kính vào thẳng phòng. Gió thổi phất phơ tua rua của rèm cửa, tạo ra nhịp sóng rất đẹp. Vi Lam cảm thấy nắng rất chói mắt. Cô nhắm mắt lại, rồi lại mở ra, phát hiện thấy mình đang ngủ trong căn hộ của Thiên Lãng, trên chiếc giường rộng có hoa hồng tím đó. Còn đang ngơ ngác, chưa nghĩ ra được tại sao mình lại ở đây. Mang máng nhớ rằng, tối qua hẹn gặp Phương Mộ Tình ở quán bar “Firebird Heaven”. Hai người chia tay trong sự hậm hực. Cô một mình ở lại uống rượu. Sau đó, dường như là nằm mơ, mơ thấy đêm hôm Sở Hàm rời xa cô từ ba năm trước đó. Cô đau lòng vô cùng, khóc một trận rất đã. Mặc dù là một giấc mơ, nhưng cảm giác khóc lại chân thực như vậy. Tỉnh dậy, cảm giác ức chế dồn nén trong lòng dường như đã vơi bớt, chỉ có điều nỗi đau vẫn còn ở đó. Cô mặc quần áo vào, đứng dậy ra phòng ăn. Thiên Lãng đi làm rồi. Như thường lệ trên bàn vẫn đặt một cốc sữa, mấy miếng bánh mỳ phết bơ đã nướng sẵn. Một cảm giác ấm áp len lỏi trong lòng Vi Lam. Trong cuộc đời 27 tuổi, e rằng chỉ có Thiên Lãng mới chu đáo, chăm sóc cô như vậy. Anh còn nhớ cô thích ăn bánh mỳ phết bơ, cũng biết cô không thích ăn sáng, chính vì thế dùng phương thức không lời này, để cô biết được cách chăm sóc sức khoẻ cho mình. Gọi điện thoại đến cơ quan, mới biết Thiên Lãng đã xin nghỉ hộ cô. Cả ngày hôm đó, Vi Lam không ra khỏi căn hộ của anh. Tối đến, Thiên Lãng đã về. Vi Lam đã nấu một bữa tối rất thịnh soạn, mỉm cười với anh: “Mau lại thử tay nghề của em đi, xem có tiến bộ hơn lần trước hay không?” ... Mời các bạn đón đọc Tháng Sáu Trời Xanh Lam của tác giả Tâm Văn.