Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Vọng Nguyệt

Lần đầu tiên Dạ Nguyệt gặp Diệp Vũ Phàm, là khi nàng bị cha dượng bán đến một thanh lâu có tiếng tại đất Giang Nam - Vọng Nguyệt lâu. Khi ấy Diệp Vũ Phàm chỉ là một tên tiểu nhị, một gã sai dịch bần hàn, còn nàng lại là một kỹ nữ mới chờ ngày ra mắt. Diệp Vũ Phàm vốn là con trai gia tộc Diệp gia vang danh lâu đời, vốn sau này sẽ là người kế thừa gia tộc. Nhưng tai họa lại ập xuống gia đình chàng khiến người quân tử tài hoa ấy phải sa cơ trở thành một đứa trẻ mồ côi, được Vấn ma ma của Vọng Nguyệt lâu đem về cưu mang, vì thế mới trở thành một tên tiểu nhị. Mong ước cả đời hắn là có thể tự chuộc lấy thân mà thoát khỏi chốn lầu xanh phù hoa này, có thể đậu bảng vàng để gầy dựng lại gia tộc Diệp gia hùng mạnh năm xưa. Dạ Nguyệt và Vũ Phàm, họ đã động lòng trước đối phương trong những ngày hắn dạy nàng gảy đàn, đề thơ, cùng trải qua những ngày vui vẻ hạnh phúc. Nhưng họ chẳng hay biết rằng, tình cảm ấy chính là bắt đầu cho một chuỗi những bi kịch về sau.   Dạ Nguyệt yêu Diệp Vũ Phàm, cả hai đã từng thề non hẹn biển, nguyện sánh vai đến bạc đầu. Nhưng điều đó chẳng thể thay đổi được thân phận của nàng, nàng chỉ là một kỹ nữ. Thế rồi ngày Vọng Nguyệt lâu ra mắt hoa đán mới Dạ Nguyệt cũng tới. Người người khắp nơi đều tựu về Vọng Nguyệt Lâu để nhìn xem liệu hoa đán mới có xinh đẹp tuyệt trần như lời đồn đại, người ta thi nhau ra giá cao ngất ngưỡng để mua đêm đầu tiên của Dạ Nguyệt. Có ai nào biết rằng cũng chính khi ấy, Vũ Phàm điên cuồng đập nát chiếc lọ chứa đầy tiền xu mà hắn chắt chiu dành dụm xuống từng ấy năm qua. Hắn muốn mình là người mua lại đêm đầu tiên của Dạ Nguyệt. Thế nhưng, liệu đêm ngày mai, đêm ngày mốt thì thế nào? Hắn không thể cứu nàng khỏi đám lang sói kia cả đời được, không thể được. Thế mới hiểu: "Hai người yêu nhau, đến với nhau đúng thời điểm gọi là duyên phận. Nhưng yêu nhau, lại đến không đúng thời điểm thì chính là oan nghiệt." Người mua đêm đầu tiên của Dạ Nguyệt là Mạch Phi - một thiếu gia giàu có thầm tương tư Dạ Nguyệt đã lâu. Không chỉ vậy, chàng còn cố gắng dốc hết tiền tài để mua những đêm tiếp theo của Dạ Nguyệt. Nhưng trong những đêm đó, Mạch Phi và Dạ Nguyệt chỉ đơn giản là đàn ca tâm tình, như một đôi tri kỷ thấu hiểu lẫn nhau. Nhưng Mạch Phi thì không nghĩ vậy, chàng ngỏ ý muốn hỏi cưới nàng, muốn chuộc nàng ra khỏi bóng thanh lâu phù hoa son phấn. Dạ Nguyệt thoáng băn khoăn lựa chọn giữa đoạn tình ái giữa nàng và Vũ Phàm và cuộc sống tự do, tương lai hạnh phúc. Nhưng nàng vẫn chọn nhân duyên giữa mình và Vũ Phàm, từ chối tình cảm của Mạch Phi. "Nhiều năm sau này nghĩ lại quyết định đó của mình, Dạ Nguyệt mới nhận ra là sai lầm. Chỉ là vào khoảng khắc đó, nàng vẫn còn đang mải mê sống trong ái tình, không hề biết rằng vật đổi sao dời, mọi chuyện không theo ý mình, cho dù có cầu khẩn cũng chẳng được." ............ Trích đoạn: "Mạch Phi rời khỏi, thế độc quyền lâu nay hắn dành cho Dạ Nguyệt cũng vì thế vỡ tan. Lại là những cuộc đấu giá đầy mùi tiền nối tiếp nhau, tất cả chỉ để có được một đêm phong hoa tuyết nguyệt cùng nàng. Kẻ đầu tiên có được vinh dự đó là một gã phú hộ ở tỉnh bên. Gã độ hơn 30, dáng người vạm vỡ đến hơn thước chín. Vừa nhìn thấy gã, nàng đã hoảng hốt định chạy trốn theo bản năng. Gã cười hề hề, càng cho rằng nàng đang giả vờ, điên cuồng xấn tới, chẳng mấy khó khăn để giữ chặt lấy nàng. Lúc thân hình thô kệch của gã đổ ập lên nàng như một bao thịt tải trọng trăm cân, nàng chỉ có thể im lặng. Đôi tay nàng bấu chặt tấm màn đến ứa máu, nước mắt chảy ngược vào trong. Mọi thứ giống như một cơn ác mộng không hồi kết, mỗi đêm đều lặp lại. Tất cả tủi nhục đau đớn, nàng âm thầm chịu đựng, không hé răng với ai lấy nửa lời. Nàng sợ, nếu như nàng nói ra, sẽ có kẻ khác vì nàng mà đau lòng hơn gấp bội. Nàng sợ kẻ đó sẽ vì nàng mà làm chuyện dại dột. Vì kẻ đó, nàng sẽ cố nhẫn nhịn. Chỉ là cơn ác mộng tồi tệ nhất. Sáng tỉnh dậy mọi thứ sẽ lại tan biến thôi. Nhưng nàng nào biết rằng, cho dù nàng im lặng đến mức nào, thì nỗi đau của nàng, y vẫn có thể nhìn thấy được. Vũ Phàm y đã hứa đời này kiếp này sẽ chăm lo cho nàng, đến cuối cùng lại khiến nàng ra nông nỗi này. Y chẳng còn mặt mũi nào mà nhìn nàng, cũng không đủ tư cách để nổi giận. Y cũng như nàng, chỉ có thể lẳng lặng ôm nỗi đau đó vào lòng. Đau thương rồi cũng sẽ qua, nhưng mùa xuân của Dạ Nguyệt không biết bao giờ mới có thể trở lại. " .......... Dạ Nguyệt và Vũ Phàm cứ như vậy, cứ sống mà chẳng muốn nghĩ thêm về tương lai tăm tối mà họ sắp phải đối mặt như vậy. Nhưng ông trời có bao giờ toại lòng người, Vũ Phàm trong cơn nóng giận đã lỡ tay đánh một tên nhà giàu, Dạ Nguyệt vì cứu mạng hắn mà đồng ý ở lại Vọng Nguyệt lâu tận tâm tận sức, đời này kiếp này đều phải cúc cung tận tụy với Vọng Nguyệt lầu. Đến chết mới thôi. Nhưng cả hai đã hứa với nhau, hắn rời khỏi đất Giang Nam này và nhất định sẽ thi đỗ công danh, nhất định phải tái dựng Diệp gia. Đến lúc đó, Vũ Phàm sẽ dùng kiệu hoa 8 người đến Vọng Nguyệt lầu đón Dạ Nguyệt. Cho dù là 10 năm, 20 năm, chỉ cần hắn còn sống, nàng vẫn sẽ chờ đợi. Dạ Nguyệt quay về Nguyệt Vọng lâu, lại quay về guồng sống cũ của mình. Mỗi năm nàng đều nhờ tì nữ Tiểu Nhu xem bảng vàng để mong ngóng cái tên của Diệp Vũ Phàm , chờ một ngày cả hai có thể thật sự chung đôi. "Yêu một người, đôi khi chỉ một cái nhìn là đủ. Vậy đợi một người phải mất bao lâu? Đợi một người, đợi mất mười năm. " Thời gian cứ thấm thoát trôi qua, thiếu nữ Dạ Nguyệt năm nào cũng dần bị mai một bởi năm tháng tàn nhẫn. Nàng không còn là một hoa đán nổi danh xinh đẹp tuyệt trần của Vọng Nguyệt lâu nữa mà trở thành một nữ nhân sa đọa, cả ngày chỉ biết dùng rượu quên sầu, đêm về cũng chìn trong men tửu, quên đi hình bóng của người đã từng thề non hẹn biển, quên đi mười năm mòn mỏi mong chờ... Cuối cùng, đến lúc nàng cảm thấy cơ thể đã đến lúc không thể chịu được, nàng đi khám đại phu mới biết mình mắc phải căn bệnh lao phổi quái ác hành hạ từng ngày, mà thời gian còn lại của nàng thực sự còn rất ngắn. Đến lúc nhận ra căn bệnh của mình, nàng lại vô tình gặp được người mà nàng dùng cả tuổi xuân để đợi chờ. Đợi mười năm, cuối cùng chàng cũng trở về rồi. Nhưng nàng không chỉ nhìn thấy Vũ Phàm, mà nàng còn nhìn thấy thê tử kết tóc cùng chàng và con gái của hai người. Nàng thật sự muốn biết, nàng dùng 10 năm của cuộc đời mình, đổi lại là thứ gì. Phải chăng nàng đã thật sự uổng phí tuổi xuân của mình chỉ để đổi lấy hạnh phúc của chàng, còn nàng chỉ còn lại một trái tim đã héo úa lại đầm đìa máu tươi. Nàng, rốt cục là chờ đợi được thứ gì? ... "Vào cái năm thứ 10 ấy, rốt cuộc thì Dạ Nguyệt cũng từ bỏ hy vọng. Nhưng thì ra với một người đã cố sống bao nhiêu năm chỉ vì cái hy vọng mong manh ấy, khi từ bỏ nó lại trở nên hụt hẫng đến vậy." ... "Lòng phụ nữ thì ra rất tàn nhẫn. Chẳng thà tin rằng người đó đã chết, cũng không muốn biết sự thật người đó vì một phụ nữ khác bên ngoài mà bỏ rơi mình." ... "10 năm cho một cuộc tương phùng. Một người chờ đợi suốt 10 năm, một người đấu tranh sinh tồn vì lời hẹn đó. Đến cuối cùng hóa ra cũng chỉ là hư ảo." ... "Nếu tình yêu của kỹ nữ chỉ là dòng nước chảy, thì cuộc đời kỹ nữ chính là cơn gió. Phiêu bạt khắp nơi, tưởng như tiêu diêu tự tại, nhưng lại không bao giờ có được hạnh phúc thật sự." ... Diệp Vũ Phàm từ đầu đến cuối vẫn yêu Dạ Nguyệt, một lòng một dạ không muốn phụ lòng nàng. Chàng đã từng nói: "Thà phụ lòng cả thiên hạ chứ không muốn phụ lòng người đó". Chàng đặt tên cho con gái mình là Tâm Nguyệt, chính là nguyệt ở trong tâm, trong tâm có nguyệt, bao đêm ở nơi xứ người, chàng chỉ có thể ngắm trăng nhớ người con gái tên Nguyệt. Nhưng duyên phận lại tàn nhẫn cắt đứt tơ hồng còn vương, ông trời không cho phép hai người ở bên nhau. Âu, đó cũng là vận mệnh. ... "Đường có xa, tóc có bạc, bước chân đã mỏi, cũng không đau xót bằng việc không có nàng bên cạnh. Lời ước hẹn thiên trường địa cửu chẳng qua cũng chỉ là một hồi sương gió. Mây tạnh, mưa cũng ngừng. Câu chuyện cổ tích cuối cùng lại hóa thành đùa cợt. Trên ngọn đồi này năm đó, y nói lấy nàng làm vợ, nói sau khi tái dựng Diệp gia sẽ cho nàng cuộc sống hạnh phúc. Bao nhiêu năm trôi qua, y vẫn cho rằng nàng vẫn ở phía sau, cho rằng chỉ cần y quay đầu lại sẽ nhìn thấy nàng. Chỉ là không ngờ, ngọn đồi này mãi mãi vẫn còn đó, nhưng y và nàng thì đã âm dương cách biệt. " ... Thật sự thì tớ rất ấn tượng với "Vọng nguyệt" và tiếc nuối vì mối nhân duyên của hai người. Dạ Nguyệt dùng mười năm chờ đợi, Vũ Phàm dùng mười năm mòn mỏi tương tư nhưng đến cuối cùng, họ lại để lỡ nhau cả một kiếp người. Cả một đời người, có mấy lần mười năm cơ chứ? ........... "Dạ Nguyệt, 10 năm qua muội ở thế giới bên kia có phải là rất cô độc không? Muội sợ bóng tối đến như vậy, trước đây chỉ cần có một làn gió lùa vào cửa thôi cũng khiến nàng thức giấc, sao lại có thể chịu được đây? Dạ Nguyệt, chúng ta không thể cùng nắm tay đến bạc đầu, ít ra khi chết ta cũng có thể ở bên cạnh muội. Nếu thật sự có kiếp sau, có phải muội vẫn đứng bên bờ Vong Xuyên đợi ta không? Y ngã vật xuống đất. Trên đỉnh đầu, ánh trăng réo rắc mời gọi. Trong khoảng khắc cuối cùng đó, lần đầu tiên y cảm thấy được giải thoát. Dạ Nguyệt, cuối cùng thì Vũ Phàm ca cũng có thể đến gặp muội rồi." _____________ " ": trích từ truyện Review by #Anh Dung Hoa - fb/ReviewNgonTinh0105 *** Reviewed by Dạ Vũ Duyên phận là gì? Duyên phận đem nàng và hắn gặp nhau, đem trái tim của hai người hòa cùng nhịp đập. Duyên phận cũng khiến cho nàng và hắn bỏ lỡ nhau, bỏ lỡ cả tuổi thanh xuân trong những đợi chờ mòn mỏi, kết quả cuối cùng vẫn là phụ tấm chân tình. Khi gặp gỡ hắn, nàng là cô kỹ nữ thanh lâu, có dung mạo và tài năng phi thường. Khi gặp nàng, hắn là vị thiếu gia có tài, tinh thông ngũ kinh, vì thất thời mà phải làm tiểu nhị ở chốn thanh lâu phấn hoa này. Sớm chiều bên nhau, cùng dựa vào nhau mà sống qua ngày ở nơi đầy cạm bẫy này, họ đến với nhau như một lẽ dĩ nhiên và một cách tự nhiên. Họ cùng nhau bỏ trốn, cùng nhau thề hẹn mà đâu có ngờ, cái giá phải trả cho mối tình thanh xuân bồng bột này là cả một đời. Nàng đợi hắn ròng rã 10 năm, cắn răng chịu đựng bao tủi nhục với niềm tin rằng hắn sẽ trở về đón nàng. Đối với phận nhi nữ thanh lâu thân đã nhuốm bụi trần thế gian như nàng, có một người để chờ đợi âu cũng là một loại hạnh phúc. Nàng thà phụ tấm chân tình của một chàng trai luôn hết lòng ở bên nàng từng ấy năm, còn hơn phụ lời hứa với hắn. Đời người có được mấy cái 10 năm? 10 năm vật đổi sao dời, hoa tàn hoa lại nở, người đến kẻ lại đi, còn nàng vẫn luôn kiên định với lời hứa mỏng manh ấy. Nàng luôn chờ đợi một ngày hắn ghi danh bảng vàng, dựng lại cơ nghiệp, đón nàng về bên hắn. Ngờ đâu, đời không như ý, trời phụ lòng người, trong 10 năm qua hắn đã lập gia thất, có vợ có con, ăn sung mặc sướng. Lời hứa mà nàng trân trọng cả một đời bỗng chốc hóa mây bay. Nàng đặt tên cho đứa cháu của mình là Phi Phàm, Mạch Phi và Vũ Phàm, hai người đàn ông quan trọng nhất cuộc đời nàng. Hắn đặt tên cho con gái hắn là Tâm Nguyệt, trong tâm có nguyệt, nguyệt mãi luôn ở trong tâm. Hắn đáng trách, mà cũng thật đáng thương. Trách hắn sao nỡ quên lời ước hẹn năm xưa, vì giàu sang quyền quý mà phụ lòng người con gái vì hắn mà luôn đợi chờ mòn mỏi. Thương hắn, vì hóa ra hắn cũng có nỗi khổ tâm riêng, 10 năm chờ đợi của nàng cũng là 10 năm thương nhớ của hắn. Ngày ngày hắn làm bạn với ánh trăng xa, tương tư khó nói, nỗi lòng khó tỏ, không biết nơi chân trời kia, người con gái ấy sống như thế nào? Cách biệt 10 năm mà ngỡ như đã trải qua một đời, những hạnh phúc từng có nay đã trở thành ký ức của kiếp trước. Giây phút gặp lại nhau, đối diện với người đã phụ mình, nàng không hề xúc động hay oán hận, chỉ có khoảng lặng trống rỗng trong tâm hồn. Phải nói nàng cao thượng, hay ngốc nghếch, khi đến phút cuối cùng vì không muốn hắn phải áy náy, nàng đã tạo ra một màn khiến hắn hiểu lầm nàng đã có cuộc sống hạnh phúc bên người đàn ông khác. Hắn rời khỏi nàng. Giây phút hắn quay lưng bước đi cũng là lúc nàng tạm biệt trần thế. 10 năm xa cách đổi được mấy phút trùng phùng ngắn ngủi, vậy mà chớp mắt đã âm dương cách biệt, còn hắn lại không hề hay biết nỗi khổ tâm của nàng. Lại 10 năm qua đi, hắn mang tâm bệnh không thuốc chữa, trút hơi thở cuối cùng bên mộ phần của nàng. Hữu duyên vô phận, nếu như duyên phận khiến đôi ta khi sống không được ở bên nhau, vậy ta đành làm đôi uyên ương phiêu diêu nơi thiên đàng. Nếu trên đời thực sự có thế giới bên kia, vậy chắc chắn nàng vẫn đang đợi ta. Trên cầu Nại Hà, trong dòng Vong Xuyên hay bên đá Tam Sinh, ta cũng sẽ đến bên nàng. Hãy chờ ta đến chuộc lỗi và bù đắp cho nàng một đời hạnh phúc. *** Lần đầu tiên tôi đọc xong một câu chuyện, lại băn khoăn không biết mình nên tìm ai để oán trách? Tôi nghĩ rất nhanh mình sẽ quên đi câu chuyện này, bởi vì nó không thuộc thể loại mà tôi rất thích, nhưng tôi vẫn hi vọng trong lúc nuối tiếc còn sâu đậm thế này, lưu lại một vài kỉ niệm, tặng cho người con gái tên Nguyệt kia chút ấm áp nào hay chút ấy. Từ những dòng đầu truyện, từ thân phận của cô, tôi vốn đã biết tình yêu này sẽ nảy nở, càng chắc chắn nó sẽ chẳng dễ dàng gì. Thế nhưng người nào đó vẫn ngây thơ hi vọng, hi vọng chờ đợi 10 năm của cô có thể mang lại kì tích, hay ít ra cũng cho tôi một cái kết khiến tôi an lòng, quên mất rằng, thế giới này vốn dĩ là tàn nhẫn… Trong lòng tôi vốn định mắng chửi Diệp Vũ Phàm không biết bao nhiêu lần, nhưng cuối cùng lại thôi. Cái gì cũng là do y nói, cái gì y cũng không làm được. Tôi đối với con người này, có một chút cảm giác coi thường, cuối cùng vì hai chữ “Tâm Nguyệt”, trong tim có Nguyệt, tôi lại không đành lòng. Y cả đời hồ đồ, cả đời bất lực, nhưng lại vẫn yêu cả đời, tưởng nhớ cả đời. Hình ảnh y lúc tuổi già bóng xế, cô độc và thê lương đến như vậy. Y làm chồng thất bại, làm đàn ông thất bại, làm người cũng lại thất bại. Y cả đời mơ về một bóng hình, lại chỉ biết vô dụng nhìn người đó tự dày vò bản thân, y ở cạnh thê tử, cũng không thể cho nàng một tình yêu trọn vẹn, y cả đời phấn đấu, lại đánh rơi ước hẹn trân trọng nhất. Có lẽ, thành tựu duy nhất của y, chính là bảo bọc cho đứa con gái bảo bối của mình, để nó được sống một cuộc sống an nhàn vui vẻ, không cần phải thấu hiểu những ân ân oán oán của đời trước. Tôi dĩ nhiên đồng cảm với số phận của nữ chính, nhưng tôi càng thương hại cho Giai Lệ, cô ta cả đời mưu tính, cả đời tranh giành, cả đời giấu diếm, cuối cùng cả trái tim của người đàn ông đó cô cũng chưa một lần chiếm giữ. Có ai hiểu được cảm giác, người đàn ông kề cận bên mình mấy chục năm trời, trong lòng lại luôn tơ tưởng đến một bóng hồng khác, rốt cuộc là khó chịu thế nào khổ sở thế nào? Hạnh phúc do tranh giành mới có được thực sự không có ý nghĩa, cho dù mình cố gắng khư khư giữ lấy nó trong tay, không phải của mình thì vẫn không thể là của mình được. Cùng là phụ nữ, có người ích kỉ như thế, có người lại nhân hậu đến vậy. Tiểu Nhu có thể ghen tuông, có thể giở tiểu xảo, có thể hận Dạ Nguyệt, nhưng cô đều không làm vậy. Đừng nói đến ân nghĩa ngày xưa, tôi cảm thấy nếu cô gái ấy không phải người tốt thì có nói trăm ngàn lần ân nghĩa cũng vô dụng thôi. Có lẽ vì Tiểu Nhu lương thiện đến thế, nên ông trời không bạc đãi cô, đã cho cô được làm vợ của người đàn ông cô yêu thương, cũng là người đàn ông xứng đáng để yêu vô cùng. Giữa bi kịch của hai nhân vật chính, hạnh phúc của Tiểu Nhu như ánh lửa thắp lên hi vọng, mang đến cho người ta sự an ủi dịu dàng vô cùng. Một người bạn nói với tôi chỉ không thích những gì quá hoàn hảo, không biết có phải do ảnh hưởng từ chỉ, mà người đàn ông tốt tuyệt đối như Mạch Phi lại không khiến cho tôi đủ rung động. Nhưng tôi thật sự cảm kích con người này, không phải là cho ra bao nhiêu cũng không yêu cầu hồi đáp, mà là cho dù không được như nguyện, cũng không vì thế mà thay đổi, không vì thế mà trút giận lên người vô tội, càng không vì thế mà ngừng giúp đỡ Dạ Nguyệt. Tôi trước giờ luôn cho rằng, yêu một người, cho dù người đó không dành tình cảm cho mình, nhưng chỉ cần đó là người đáng để yêu, thì tình cảm bỏ ra không hề uổng phí. Nhưng giờ đây tôi lại nhận ra, thế nào là đáng thế nào là không đáng? Mỗi một người đều có tiêu chuẩn của riêng mình, cả thế giới này xem Dạ Nguyệt là người phụ nữ lẳng lơ ti tiện, thì trong mắt Mạch Phi cô mãi mãi là thần tiên tỷ tỷ xinh đẹp nhất, thánh thiện nhất, không phải sao? — Nếu như tôi đối với các nhân vật khác, còn có thể dễ dàng cho ra một chữ “yêu” hoặc “ghét”, thì đối với Dạ Nguyệt, tôi cảm thấy mình thật là không có cách nào cả. Đứng trên lập trường nữ giới mà suy xét, tôi nghĩ, nếu tôi là Dạ Nguyệt, thì hoặc là tôi chết đi, hoặc là tôi buông tay để cho người tôi yêu được tự do, bởi vì bản thân tôi cũng không thể chấp nhận tình yêu của mình có một vết nhơ lớn như vậy. Tôi thà ghi nhớ khoảnh khắc ban đầu, chúng tôi mãi mãi không có được nhau, nhưng cũng mãi mãi đẹp trong lòng nhau. Nhưng tình yêu có vĩ đại cách mấy, bản chất của nó vẫn là ích kỉ, chúng ta có thể cao cả hi sinh tính mạng vì người mình yêu, nhưng lại tuyệt nhiên không chịu đựng được nhìn thấy người đó hạnh phúc bên một người khác. Cũng như tình yêu của Dạ Nguyệt và Vũ Phàm, cho dù cố chấp chịu đựng dày vò, cũng không muốn thanh thản mà chia cắt. Cho nên, Dạ Nguyệt không làm sai, yêu không sai, kiên định chờ đợi tình yêu cũng không sai, có sai, là do duyên sai. Nhiều ngày tháng bên nhau, giữa cô và Mạch Phi đã nảy nở một thứ tình cảm không nói thành lời, nếu không phải vì cô đã sớm có người trong lòng, có thể nào tình cảm ấy sẽ biến thành tình yêu? Nếu người cô yêu là Mạch Phi, cuộc đời cô đã có thể nhàn nhã vui vẻ biết bao nhiêu, đáng tiếc, người khiến cô tình nguyện hi sinh thanh xuân, đánh đổi tất cả, chỉ có mình Diệp Vũ Phàm. Thật lòng, tôi rất ngưỡng mộ cô, rất thích cách cô yêu một người. Cô âm thầm chịu khổ vì y, vậy mà vẫn giả bộ vui cười để cho y an lòng, đợi một người, đợi đến thanh xuân hao mòn, sức cùng lực kiệt cũng không nửa lời oán trách. Có lẽ vì bản thân vẫn chưa từng hết mộng mơ, nên những cô gái si tình khờ khạo vẫn luôn khiến tôi bị thu hút, khiến cho tôi đồng cảm, đến mức chỉ có thể xót chứ không bao giờ nỡ trách. Trong cuộc đời, sai lầm đôi lúc là điều khó tránh khỏi, chỉ là, không phải lúc nào chúng ta cũng có cơ hội để sửa sai. Gặp gỡ và yêu Vũ Phàm là sai lầm thi vị, nếu không nhờ tình yêu này thì cô đã sớm chết đi, kết thúc một cuộc đời sai lầm, nhưng nào có ai biết được, còn sống tức là còn hi vọng? Sự chờ đợi không điểm dừng dành cho Vũ Phàm chính là sai lầm ngọt ngào. Không ai hiểu được quá trình đó có bao nhiêu nhẫn nại, bao nhiêu đau khổ, bao nhiêu uất ức, nhưng cũng không ai hiểu được, ẩn sâu trong đó là cảm giác ngọt ngào mê hoặc của tình yêu. Giống như giấc mơ ngày về tươi đẹp mà đêm đêm cô vẫn thường vọng tưởng, nếu không có những kì vọng đó an ủi, làm sao mà tình yêu có thể khiến cho con người ta u mê lâu đến như vậy? Chỉ tiếc rằng, khi cô vì tuyệt vọng mà sa đọa, thì đó cũng chính là sai lầm tuyệt vọng. Ông Trời đối xử bất công với cô, cô lại vì một chữ tình mà tàn nhẫn với chính mình, không thể trách sinh mệnh không cho cô thêm cơ hội… Đáng hay là không đáng? Câu hỏi này, tôi vẫn chưa tìm ra đáp án khiến bản thân hài lòng… — Câu chuyện chồng chất nuối tiếc và bi thương của đời trước dần dần lùi về phía sau hồi ức, đặt dấu chấm hết cho sự dằn vặt khôn nguôi của những người trong cuộc. Tình yêu của những người trẻ tuổi dần nảy nở, thuần khiết và êm đẹp, một lần nữa, thế gian này lại chứng kiến thề ước của Nguyệt và Phàm. Duyên lần này, có lẽ, không sai nữa rồi. Mời các bạn đón đọc Vọng Nguyệt của tác giả Hàn Ni.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Con Đường Đến Bên Em - Giải Tổng
Văn án: Một cuộc gặp gỡ trên đường, cuối cùng Du Tùng cũng tìm được cô. Đây là một hành trình thu hút lẫn nhau và theo đuổi, tìm kiếm và giúp đỡ, yêu hận đan xen. Chú ý: Cẩn thận khi nhảy hố, nam nữ chính thô bạo, đều rất kiên cường, câu chuyện về du lịch. ----  Người ta nói "đi đêm lắm có ngày gặp ma", tui thì phải modify đôi chút, "đọc truyện lắm có ngày gặp ngược", haizz, nhất là kiểu ngược chết không báo trước, ngược đến cả phút bù giờ như "Con đường đến bên em". Hầy dà, cái này là bệnh cả tin nè, cái tựa "Con đường đến bên em" đọc lên đã thấy happy ending báo trước rồi (nếu không HE thì hẳn tên truyện phải là "Ngõ cụt đến bên em", "Hẻm vắng đến bên em", "Vực sâu đến bên em".... ), tui tin vào trực giác của tui nên tui nhào vào hố dù chưa có cái review nào liên quan tới nó, kết quả là, nó không phải là "Con đường đến bên em" đâu quý dzị, nó là "Con đường định mệnh" đó, không phải cái thể loại "có cái nắng có cái gió có nỗi nhớ không mang tên người ơi" đâu, nó là "có chú chó có máu chó có đau thương người ơi" [nhại theo bài nào đó hỏng nhớ tên] [à ờ thì, trực giác của tui đúng, kết HE nhá]. Các nàng có giống tui không, đôi khi, tui ngẫu nhiên liên tưởng những cuốn ngôn tình tui đọc đến màu sắc trên bảng màu, có nóng - có lạnh, có ấm - có mát, có sáng - có trầm..., những tác giả chắc tay là những người tạo được những mảng miếng ấn tượng, phối màu hợp lý, đẹp mắt, tất nhiên là tui thiên về tông sáng sủa [ế, đừng ai lộn sáng sủa và máu chó ngợp trời nghen], tuy nhiên với tui, bức tranh đẹp là bức tranh không có quá nhiều dấu vết sắp đặt. Hãy quan sát cách tự nhiên phối màu cho cả thế giới này mà xem, cái cây xù xì màu nâu với những chiếc lá màu xanh sẽ kèm những bông hoa vàng, hoa đỏ, hay những cái cây không có những nụ hoa rực rỡ sẽ có những màu lá, màu quả rất xinh như cây bàng, như cây lộc vừng..., tự nhiên luôn là thế, luôn làm mọi thứ hài hoà một cách gần gũi nhất. Đoán xem, đọc "Con đường đến bên em", tui nghĩ đến màu gì? Tui nghĩ đến bức tranh một biệt thự màu xám [vì sao có biệt thự à, vì đá tui ném chắc đủ xây biệt thự đó].  Năm Tưởng Tân Tả 7 tuổi, có một sự cố đã xảy ra. Cô bị bọn buôn người bắt cóc, anh trai hàng xóm lúc đó, khi phải lựa chọn cứu một trong hai cô bé, đã quyết định cứu cô bé kia đi. Năm Du Tùng 16 tuổi, vì mải chơi, cậu để lạc 2 cô bé hàng xóm, đến khi cậu lọt vào giữa hang ổ tội phạm, một lần cá cược, cậu thắng và chỉ được mang theo một người rời khỏi đó, lúc ấy, cậu đã không do dự mà để lại Tưởng Tân Tả. Khi cậu đưa cảnh sát tới giải cứu Tưởng Tân Tả thì đã chẳng thấy bóng người. Cậu bỏ học, đến huyện Nghi - nơi có dấu vết cuối cùng của Tân Tả và tìm kiếm suốt 16 năm không ngừng nghỉ. Một người, sẽ mang chấp niệm như thế nào để tìm kiếm không ngừng nghỉ suốt 16 năm trời? Đó là gánh nặng anh nghĩ anh phải trả, dù có người hỏi anh "nếu năm đó không phải là cô bé ấy thì sao?", anh chỉ muốn "sống phải thấy người, chết phải thấy xác", 16 năm, cái anh bỏ lỡ không chỉ là bằng cấp, không chỉ là trình độ, không chỉ là cơ hội, có lẽ còn có cả bao nhiêu chân tình. 16 năm đó, anh là người phụ trách tiền thuốc thang cho người cha mang bệnh ung thư của Tưởng Tân Tả, chăm sóc ông, đi tìm con gái cho ông dù bản thân người cha ấy, cũng chả hào hứng mấy về điều này. Một người, sẽ mang oán trách như thế nào, để tiếp tục sống trong 16 năm ấy? Cô chỉ học hết cấp 2 rồi bỏ học, rồi tìm cách trả nợ đời, trả nợ người đã cứu cô. Tháng năm đó, với Tân Tả không quá dễ dàng, nhưng sau khi được giải cứu, cô được yêu thương được bù đắp, dù cô không nói rõ bằng lời, thì lần giải cứu đó cũng như một cuộc tái sinh. Những tưởng rằng, khi họ gặp lại nhau, gánh nặng trong lòng Du Tùng sẽ nhẹ hẳn xuống, tảng đá anh mang sẽ được lấy đi, nhưng không, tảng đá đó nặng thêm rất nhiều, nặng thêm cả phần của Tân Tả chuyển sang cho anh. Còn Tân Tả thì sao, thật xin lỗi, cho tui bật mode ném đá cho đỡ bực bội. Thật ra mà nói, tui đã từng hy vọng một cách triển khai khác, nam chính và nữ chính đều có vết thương lòng, họ đều cần chữa trị và tui mong chờ họ là thuốc chữa đặc hiệu cho nhau. Nhưng chữa trị bằng chấp niệm và xé toạc nhau ra rồi lại vá víu lại, thật cmn kích thích muốn mắng vốn tác giả.  *** Buổi tối của mùa đông luôn đến sớm, hoàng hôn lưu lại vệt sáng màu cam bên ngoài cửa sổ, khung giấy đặc chế giống như phát ra kim quang, nhưng trong phòng lại hoàn toàn trái ngược, nếu không nhờ ngọn nến lớn cỡ hạt đậu đang le lói, trong ngôi nhà này cơ hồ không có ánh sáng. Người bên trong tấm chăn mỏng khẽ động, "hừ hừ" một tiếng rồi thức dậy. Nàng híp mắt, liếc nhìn cửa sổ: "Ồ, trời tối rồi, nên dậy thôi.". Dứt lời, uể oải ngáp một cái rồi ngồi dậy. Khẽ tựa đầu vào khung cửa sổ, nàng đưa mắt nhìn theo chuỗi ánh sáng đang khuất dạng. Chân mày hơi nhíu lại, nàng dùng những ngón tay nhợt nhạt, "két" một tiếng, đẩy thanh ngang chặn cửa ra. Đứng nép mình bên vách tường, nhẹ nhàng vươn tay chạm vào tàn lửa của mặt trời đang lui bước góc trời phía tây. Trong khoảnh khắc, đôi tay gầy gò khác thường của nàng giống như bị ánh mặt trời thiêu cháy da thịt, chỉ để lại xương trắng. Mà khi ánh sáng tắt, lại nguyên vẹn như lúc đầu. Kỷ Vân Hòa xoa xoa bàn tay, nhìn bộ xương khô của mình bại lộ dưới ánh mặt trời, nắm chặt tay thành nắm đấm, không cất tiếng âm thầm mắng: "Dọa chết lão nương rồi!". Vừa dứt lời, liền thấy dưới lầu bên ngoài tiểu viện, một nha đầu chậm rãi xách hộp thức ăn đi tới. Kỷ Vân Hòa thu tay về, nhưng không hề đóng cửa sổ lại. Hôm nay trời nắng, nhưng vẫn lạnh và có gió, gió rít gào ngang ngược thổi vào phòng, nhưng nàng không cảm thấy lạnh, chỉ núp sau bức tường nhìn ngắm núi xa sông rộng, thở dài mang theo hàn khí: "Tối nay xem chừng có tuyết, nên ủ một bầu rượu uống thôi." ... Mời các bạn đón đọc Con Đường Đến Bên Em của tác giả Giải Tổng.
Ngự Yêu (Ngự Giao Ký)
Ngự yêu sư: những người sở hữu linh lực có khả năng thuần phục yêu quái. Kỷ Vân Hòa từ khi mới sinh ra đã mang trong mình ẩn mạch - một loại mạch tượng đặc biệt biểu trưng cho thân phận ngự yêu sư. Vì vậy mà nàng từ bé đã được đưa đến Ngự Yêu Cốc dạy dỗ. Kỷ Vân Hòa được Cốc chủ Lâm Thương Lan nhận làm nghĩa nữ, còn bố trí cho nàng làm Tả hộ pháp. Trong mắt mọi người, nàng được Lâm Thương Lan coi trọng, thậm chí còn có cơ hội trở thành người kế nhiệm vị trí Cốc chủ. Nhưng chỉ có Vân Hòa biết bộ mặt thật của Lâm Thương Lan, từ nhỏ nàng đã bị lão ta ép uống độc dược khiến nàng đau đớn đến chết đi sống lại, mỗi tháng sẽ sai người đưa thuốc giải cho nàng. Nàng biết, lão muốn làm như vậy để kìm hãm nàng, biến Vân Hòa thành một con cờ dưới tay lão, giúp lão âm thầm xử lý hết mọi chuyện trong tối không thể nói ra. Vân Hòa chán ghét Ngự yêu cốc đến cực điểm, đối với nàng nơi đây chẳng khác nào một lao tù. Nơi mà nàng hướng đến, là giang sơn như họa, là thiên hạ mênh mông. Nàng muốn đến vùng Giang Nam mỹ cảnh, sống một đời giàu sang phú quý, tự do tự tại, cứ thế cho đến hết đời. Lần đầu Kỷ Vân Hòa gặp giao nhân Trường Ý, là khi Thuận Đức Công chúa ở kinh thành sai người đem đến Ngự Yêu cốc một giao nhân sức mạnh kinh người. Công chúa muốn Ngự yêu cốc trong ba tháng phải thuần phục giao nhân này và phân phó ba việc: làm cho giao nhân nói được tiếng người, đuôi cá của hắn phải hóa thành đôi chân và trái tim một lòng, không bao giờ phản nghịch. Kỷ Vân Hòa ngày ngày nhìn thấy giao nhân Trường Ý bị người trong Ngự Yêu cốc đối đãi tàn nhẫn. Nàng chợt nảy sinh cảm giác đồng cảm với giao nhân này. Bởi Vân Hòa biết, tình cảnh của nàng và giao nhân này rất giống nhau. Sinh mệnh của bản thân bị kẻ khác nắm giữ quyền sinh sát, mạng sống của nàng và hắn nhỏ bé như loài kiến hôi mà chỉ cần bị kẻ khác dẫm mạnh, liền thịt nát xương tan. Cứ sau những khổ hình khắc nghiệt mà đám người trong cốc sử dụng với Trường Ý, Kỷ Vân Hòa lại đến địa lao chữa thương giúp hắn. Ở nơi này, chỉ có nàng quan tâm Trường Ý, chỉ có nàng bất chấp ánh mắt của mọi người mà dịu dàng bôi thuốc cho hắn. Trong những ngày tháng ngắn ngủi ấy đối với Trường Ý, trong mắt hắn dường như chỉ có Kỷ Vân Hòa, nàng giống như ngọn lửa hồng, sưởi ấm trái tim cô độc lạnh lẽo, soi sáng chốn ngục tù âm u. Khi Ngự Yêu cốc gặp hỗn loạn, nàng đáng lẽ đã có thể nhân cơ hội rời khỏi nơi đây, thực hiện giấc mộng tiêu dao tự tại mà nàng hằng mong ước. Nhưng Kỷ Vân Hòa bất chấp quay lại để giải cứu Trường Ý, muốn cùng hắn thoát khỏi Ngự Yêu cốc. Còn chưa thoát ra được thì nàng và hắn lại bị rơi vào Thập phương trận. Ở không gian tối tăm ấy chỉ có hai người họ, là Trường Ý lấy thân mình đỡ cho Vân Hòa một đạo kim quang. Trường Ý cuối cùng cũng chịu mở miệng nói chuyện với Vân Hòa. Hắn kể cho Vân Hòa nghe cuộc sống trước kia của mình nơi đại dương bao la xanh thẳm, về quy tắc cả đời giao nhân chỉ được phép có một bạn tình,... Vân Hòa một lần nữa cảm nhận được, nàng và hắn có cùng chí hướng. Hắn khao khát tự do vùng vẫy giữa biển rộng và trời cao, được phiêu lãng cùng giấc mộng hải hồ nơi đại dương sóng cả. Chứ không phải là cuộc sống tù túng bị người khác thao túng như một trò mua vui, một sủng vật không hơn không kém. Đại dương, mới là nơi mà hắn thuộc về. Tưởng chừng ra khỏi Thập phương trận, Vân Hòa và Trường Ý có thể tự do. Nhưng nàng và hắn phải quay về Ngự Yêu cốc một lần nữa. Kỷ Vân Hòa quay lại cuộc sống ngột ngạt trước kia, Trường Ý cũng phải quay lại địa lao chịu đủ loại khổ hình. Nhưng lần này, Trường Ý lại vì nàng mà tình nguyện bị chém đi chiếc đuôi cá vốn xinh đẹp để hóa thành đôi chân của loài người.  *** Buổi tối của mùa đông luôn đến sớm, hoàng hôn lưu lại vệt sáng màu cam bên ngoài cửa sổ, khung giấy đặc chế giống như phát ra kim quang, nhưng trong phòng lại hoàn toàn trái ngược, nếu không nhờ ngọn nến lớn cỡ hạt đậu đang le lói, trong ngôi nhà này cơ hồ không có ánh sáng. Người bên trong tấm chăn mỏng khẽ động, "hừ hừ" một tiếng rồi thức dậy. Nàng híp mắt, liếc nhìn cửa sổ: "Ồ, trời tối rồi, nên dậy thôi.". Dứt lời, uể oải ngáp một cái rồi ngồi dậy. Khẽ tựa đầu vào khung cửa sổ, nàng đưa mắt nhìn theo chuỗi ánh sáng đang khuất dạng. Chân mày hơi nhíu lại, nàng dùng những ngón tay nhợt nhạt, "két" một tiếng, đẩy thanh ngang chặn cửa ra. Đứng nép mình bên vách tường, nhẹ nhàng vươn tay chạm vào tàn lửa của mặt trời đang lui bước góc trời phía tây. Trong khoảnh khắc, đôi tay gầy gò khác thường của nàng giống như bị ánh mặt trời thiêu cháy da thịt, chỉ để lại xương trắng. Mà khi ánh sáng tắt, lại nguyên vẹn như lúc đầu. Kỷ Vân Hòa xoa xoa bàn tay, nhìn bộ xương khô của mình bại lộ dưới ánh mặt trời, nắm chặt tay thành nắm đấm, không cất tiếng âm thầm mắng: "Dọa chết lão nương rồi!". Vừa dứt lời, liền thấy dưới lầu bên ngoài tiểu viện, một nha đầu chậm rãi xách hộp thức ăn đi tới. Kỷ Vân Hòa thu tay về, nhưng không hề đóng cửa sổ lại. Hôm nay trời nắng, nhưng vẫn lạnh và có gió, gió rít gào ngang ngược thổi vào phòng, nhưng nàng không cảm thấy lạnh, chỉ núp sau bức tường nhìn ngắm núi xa sông rộng, thở dài mang theo hàn khí: "Tối nay xem chừng có tuyết, nên ủ một bầu rượu uống thôi." "Bang" một tiếng, cửa phòng thô lỗ bị đẩy ra. Hoàng hôn bên ngoài cũng đã chìm vào đường chân trời. Căn phòng rất nhanh hoàn toàn một là một mảnh tăm tối. Nha đầu Giang Vi Nghiên vừa xách hộp thức ăn tới, thập phần tức giận: "Còn muốn uống rượu? Cái cơ thể bệnh tật ốm yếu của cô, không sợ uống đến chết à?", lông mày Giang Vi Nghiên nhướn cao, có mấy phần xảo quyệt hống hách: "Đóng chặt cửa sổ lại, đừng để ngã chết, nếu cô chết thì không sao, rủi mà bệnh nặng, lại phiền đến ta chăm sóc cho cô.". Nàng ta vừa nói, vừa đặt hộp thức ăn lên bàn, giọng điệu đầy bực dọc. Kỷ Vân Hòa chống đầu dựa vào cửa sổ, chăm chú nhìn Giang Vi Nghiên, lắng nghe nàng ta mắng mình, nhưng không hề tức giận, còn có ý cười như có như không. "Ngày tuyết rơi lớn như vậy, ai nấy đều an an ổn ổn ở trong nhà, vậy mà ta còn phải đến đưa cơm cho cô." Giang Vi Nghiên ngồi xổm vừa lẩm bẩm oán thán vừa đem cơm bày xong, quay đầu lại, thấy Kỷ Vân Hòa vẫn đang thất thần bên cửa sổ mở toang, nhất thời lông mày dựng ngược lên: "Ta nói chuyện cô cũng không thèm nghe sao?" "Nghe rồi." Kỷ Vân Hòa cúi xuống nhìn nàng, không giống như đang đối mặt với một tiểu nha đầu tính khí nóng nảy liên tục quở trách, mà giống như một khung cảnh đẹp đẽ hiếm có, "Ngươi tiếp tục." Thấy Kỷ Vân Hòa phản ứng như vậy, Giang Vi Nghiên nhất thời nộ khí xung thiên*, đặt cái bát trên tay xuống, hai bước dài đến bên cửa sổ, đưa tay muốn đóng cửa sổ lại, ngay khi nàng ta sắp đem cái cửa sổ chết tiệt này đóng lại được, một cánh tay từ phía dưới đưa lên, khó khăn lắm mới chống đỡ được khung cửa giấy. Lại là kẻ có bệnh Kỷ Vân Hòa, chặn tay ở cửa sổ, không cho nàng ta đóng lại. Mời các bạn đón đọc Ngự Yêu (Ngự Giao Ký) của tác giả Tác giả: Cửu Lộ Phi Hương.
Chỉ Muốn Làm Ông Xã Của Em - Kim Tinh
Khi nhận được một chút quan tâm từ đàn ông phụ nữ thường ngây thơ nghĩ rằng anh ta đã yêu họ. Khi nhận được một tình yêu từ người phụ nữ thì anh ta cao ngạo nghĩ rằng cô ấy chỉ nên thích một mình anh ta. Kiều Y Y Y là một cô gái xinh đẹp mà còn là người ngay thẳng rõ ràng. Cô đi tìm Sóc Phong bởi yêu cầu của công việc nhưng người đàn ông này lại vô liêm sỉ hỏi cô rằng: Cô yêu hắn phải không? Thật sự là đồ tự kỷ mà, nếu không vì giữ miếng cơm thì bản thân cô đã cho hắn  một cái tát từ lâu rồi. Nhưng người đàn ông này lại thật sự hấp dẫn cô, vào một ngày trăng thanh gió mát hắn đã đưa được cô lên giường. Trực tiếp ăn tươi nuốt sống cô, thế nhưng, người đàn ông mạnh mẽ như hắn có thể lực quá dồi dào Cô gái nhỏ bị giày vò đến vừa khóc vừa cầu xin suốt cả đêm, người đàn ông này  vẫn nói không đủ . . . . . . Lần đầu tiên Sóc Phong nhìn thấy Kiều Y Y Y, chỉ cảm thấy cô gái này giống như những người hắn từng gặp, không có gì đặc biệt mà lại yêu cô gái này, hơn nữa không chỉ là như vậy. Mà hắn lại cố tình có khẩu vị đặc biệt, nhiều phụ nữ như vậy, hắn lại vừa ý cô, Dồn hết tâm trí muốn giữ ở bên cạnh để yêu thương, ai ngờ, cô gái này lại dám nói chia tay!  *** Cậu tên là Sóc Tề, cậu có một người chị bằng tuổi, có một ba ba, có một mẹ, nhưng khổ nỗi, cậu là một người chỉ yêu mẹ của mình. Ở trong lòng ba ba, mẹ xếp vị trí thứ nhất, chị xếp vị trí thứ hai, cậu, chỉ xếp vị trí thứ ba! Ô! Tại sao vậy chứ? Bởi vì chị lớn lên rất giống mẹ, cho nên ba ba yêu ai là yêu cả đường đi. Nhưng nhà cậu không giống với nhà người ta, từ thứ hai đến thứ sáu, cậu ở cùng mẹ, chị ở cùng ba ba, đến Chủ nhật, bọn họ sẽ ở cùng nhau, sau đó ba, mẹ sẽ làm một số chuyện mà chỉ có người lớn mới có thể làm, sẽ phát ra tiếng "Ừhm a a". Thật ra thì, Sóc Tề biết không phải là như vậy, từ thứ hai đến thứ sáu, cứ nửa đêm canh ba ba ba đều thích "Lén qua" chỗ của mẹ, ân ân ái ái với mẹ. Bí mật này, chỉ có ba ba, mẹ biết, trời biết, đất biết, còn có cậu biết nữa, ha ha. Chị biết không? Dĩ nhiên là không biết..., chị ngốc nhất! Ngủ như chết ấy! Sau này, Sóc Tề đi học, cậu biết cái này, nó gọi là ở riêng, cái gì gọi là ở riêng đây? Tiểu Hoàng ngồi cùng bàn nói, ở riêng chính là do không yêu nên phải ở riêng, nhưng ba ba rất thích mẹ, mà mẹ cũng rất yêu ba ba, bọn họ cũng hay làm một vài chuyện mắc cỡ, bậy tình huống của bọn họ là cái gì? Cậu nghi ngờ, vì vậy có một ngày cậu hỏi mẹ, mẹ nói, bởi vì ba ba đã từng làm sai một chuyện, cho nên mẹ phải trừng phạt ba ba. ... Mời các bạn đón đọc Chỉ Muốn Làm Ông Xã Của Em của tác giả Kim Tinh.
Mèo Yêu - Hà Thư
Trình Tân chết rồi, Trình Tân lại sống rồi. Cô biến thành một con mèo nhỏ rất moe, rất ấm áp hiểu lòng người. Văn hư cấu, không phải mèo bình thường, nên cái gì cũng ăn được. *** Trình Sân là một cô gái kiên cường, tốt bụng, không may chết khi còn rất trẻ. Không biết là may mắn hay bất hạnh, linh hồn cô nhập vào một em mèo con xinh đẹp lông trắng muốt, được một cửa hàng thú cưng nhặt về nuôi. Sau đó, cô được một cô gái mua tặng bạn mình là tiểu thư nhà họ Liêm, Liêm Tiếu. Do mẹ Liêm Tiếu nói rằng cô là một con mèo không rõ nguồn gốc, xuất thân thấp kém nên Liêm Tiếu đâm ra ghét bỏ cô, bỏ mặc cô cho người giúp việc chăm sóc. Những tưởng từ đó cô sẽ sống một kiếp mèo cô đơn và buồn tẻ, nhưng kể từ khi anh trai của Liêm Tiếu là Liêm Đường về nước, cuộc sống của cô tràn ngập màu hồng. Người đâu mà vừa đẹp trai vừa dịu dàng, lại còn yêu chiều dung túng cô hết mực! Nhờ có anh mà cô không còn chán ghét cuộc sống làm mèo nữa. Nếu ngày nào cũng được ngắm giai đẹp, được giai đẹp chăm sóc cưng nựng như một công chúa nhỏ thì làm mèo cả đời cũng được! ???? Về sau Trình Sân hóa thành hình người, hai người bắt đầu nảy sinh tình cảm với nhau, nhưng họ chưa kịp nhận ra tình cảm của mình thì cha mẹ ruột của cô – một cặp vợ chồng miêu yêu – đã đến nhận cô về. Khi họ nhận ra tình cảm của mình và quyết định đến với nhau thì Trình Sân lại bị bố mẹ ngăn cấm, bởi miêu yêu và con người lấy nhau thường không có kết cục tốt. Cũng may bố mẹ Trình Sân rất thương cô nên khi cô quyết tâm lấy Liêm Đường thì họ cũng không ngăn cấm nữa. Hai người lấy nhau, sinh con và (chắc là) hạnh phúc đến đầu bạc răng long. ???? Trình Sân là một cô gái vô cùng nghị lực, kiên cường. Mồ côi cha mẹ từ nhỏ, cô vừa phải cố gắng học tập để sau này xin được công việc tốt, vừa phải đi làm thêm hết nơi này đến nơi khác để nuôi sống bản thân và trang trải học phí. Sau khi biến thành mèo, cô lại phải giành giật miếng ăn với những con mèo khác trong cửa hàng thú cưng, phải cẩn thận lấy lòng chủ nhân. Sau khi được Liêm Đường nhận nuôi, Trình Sân vẫn chưa hết xui xẻo - cô bị một thằng bé hư hỏng bắt trộm đem bán cho người khác, phải lặn lội mưa gió đường xa trở về với anh, lúc về đến nơi thì chỉ còn hấp hối. Chỉ đến khi hóa được thành người cô mới thật sự hết khổ. Tuy gặp nhiều khó khăn trong cuộc sống nhưng Trình Sân luôn lạc quan, yêu đời. Lúc làm mèo, Trình Sân còn thể hiện một mặt tính cách khác của mình – tinh nghịch, ngốc nghếch, có sắc tâm có cả sắc đảm (nhưng tiếc là thiên thời địa lợi nhưng nhân không hòa nên mãi không được ngắm bo-đì nude của Liêm Đường. Liêm Đường là tuýp đàn ông hoàn hảo trong mắt phụ nữ – trẻ tuổi, đẹp trai, có tài, có tiền, cử chỉ lễ độ, tính cách dịu dàng. Có lẽ do hoàn cảnh gia đình nên từ bé đến lớn anh chỉ tập trung học hành và phát triển sự nghiệp, gần 30 tuổi mà không có lấy một mảnh tình vắt vai. Không hiểu sao một người tính tình lạnh nhạt như anh lại dễ mềm lòng trước con mèo nhỏ ngây thơ ngốc ngếch đáng yêu là Trình Sân. Đoạn đầu truyện khá hài, vì Liêm Đường có bo-đì đẹp, mà Trình Sân cậy mình là mèo nên suốt ngày canh lúc anh tắm hoặc thay quần áo để ngắm trộm bo-đì anh, thậm chí có lần thấy anh sexy quá không chịu nổi xịt cả máu mũi. ???? Liêm Đường nói đùa gọi cô là cô vợ nhỏ, cô cũng sung sướng tự nhận mình là vợ anh luôn, suốt ngày chồng ơi chồng à (bằng tiếng mèo). ???? Tóm lại, đây là một truyện nhẹ nhàng, có chút hài, ngọt ê răng, hợp đọc giải trí. Tuy nhiên truyện có kha khá bug, nữ chính đôi khi ngây ngô một cách thái quá, mình thấy hơi giả tạo, thế nên ai tự thấy mình khó tính thì nên cân nhắc trước khi đọc. *** Chuyện lần này gây phong thanh lớn như vậy, Trình Tân biết có giấu tiếp cũng chỉ vô ích. Nên ngay sau khi Liêm Đường vừa mới xuất viện, cô đã quyết đoán bảo anh cùng về ra mặt người nhà của mình. Đương nhiên là Liêm Đường không định từ chối. Chỉ là, suy xét đến tình hình của Trình Tân hiện tại, hẳn người nhà cô sẽ chẳng có ấn tượng tốt gì với anh đâu. Bây giờ, trong mắt ba mẹ Trình Tân, chắc hình dung về anh đã là "gã lừa con gái mình chạy mất" không chừng... Nhưng mọi người đều là người biết suy nghĩ, loại chuyện như người đã tới tận cửa mà còn sập cửa nhà không cho vào đó hẳn sẽ không làm được. Thấy ba mẹ và cả anh trai vẫn còn nể mặt, không sập cửa nhốt Liêm Đường bên ngoài, Trình Tân thầm cảm động trong lòng. Đây chính là một sự nhượng bộ đối với quyết định của cô đó. Phù Khanh và Cổ Sênh quét mắt nhìn Liêm Đường, người con gái mình thích, kể cũng không quá bất mãn. Ngoại trừ mấy vấn đề như tuổi thọ là khiến họ không hài lòng ra, thì trong thế giới con người, Liêm Đường đã là một cá thể vô cùng xuất chúng, có nói là rồng phượng trong loài người cũng chẳng ngoa. Tiếc nuối duy nhất chính là hai đứa cách biệt giống loài, vì vậy khi bên nhau sẽ nảy sinh mối nguy về sau. Nhưng yêu chính là yêu, dù cho là họ hay là bản thân loài người, đều không cách nào đưa ra những quyết định khách quan nhất được. Hôm qua, sau khi nạt nộ Cổ Ý một chập, Trình Tân lại về rủ rỉ với anh một hồi. Anh đã xin lỗi Trình Tân, Trình Tân cũng tỏ ý hối hận vì thái độ hơi quá khích của mình lúc đó. Hai người hòa giải, nhưng Cổ Ý vẫn không tươi tỉnh nổi khi gặp Liêm Đường tìm tới nhà. Chẳng qua, vì muốn em gái vui nên anh mới đành hậm hực ngồi vào chỗ. Lần ra mắt gia đình này của Liêm Đường xem như trải qua một cách thuận lợi không sóng gió. Nghỉ ngơi một thời gian, ba ngày sau, Liêm Đường dẫn Trình Tân về gặp bà ngoại và các cậu. ... Mời các bạn đón đọc Mèo Yêu của tác giả Hà Thư.