Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Phôi Đạo - Hoại đạo

Editor: Tiểu Chi Chi Beta-er: Thư Nguyễn (Vụ 1 đến vụ 4), Ra (Vụ 5 đến vụ 9) Thể loại: Hiện đại, kinh hãi huyền nghi, couple xem trong văn án, 1×1, trinh thám, HE. Truyện mang nhiều yếu tố tâm lý biến thài cùng với các loại hành vi dị thường, cốt truyện xoay quanh việc điều tra và phá án. Sẽ có rất nhiều vụ án kỳ quái cùng nhiều mỹ nữ xuất hiện xen kẽ. Cường thế buồn bực tao công vs thiên nhiên ngốc phúc hắc thuộc tính không rõ thụ. Xen kẽ cặp đôi phụ: tử triền lạn đả công vs hoa hoa công tử thụ. Những đứa bé liên tiếp mất tích một cách bí ẩn, xác chết trong cống thoát nước, xác chết sống dậy mà giết người, đường phố bị tàn phá bởi việc ném bom một cách điên cuồng, thảm án diệt môn cùng hàng chữ máu để lại trên tường… Tóm lại, nếu muốn tìm hiểu nguồn gốc, bản chất của tội ác thì cứ vào xem. Khụ khụ, chư vị cảnh quan thỉnh nghiêm túc. Thể loại: Kinh dị, huyền ảo, oan gia, thiên chi kiêu tử. Nhân vật chính: Thẩm Dạ Hi, Khương Hồ. Nhân vật phụ: Thịnh Diêu, Thư Cửu, Tô Quân Tử, Dương Mạn, An Di Ninh, Địch Hành Viễn, An Tiệp, Mạc Thông. Cái khác: khách trọ lữ quán, tình tiết biến thái xuất hiện, 1vs1. *** #REVIEW: PHÔI ĐẠO/HOẠI ĐẠO Tác giả: Priest Thể loại: Hiện đại, kinh hãi huyền nghi, 1x1, trinh thám, HE Tình trạng: Hoàn edit (94 chương + 1 phiên ngoại) Review bởi: MeiTH từ Hội Nhiều Chữ ----- Văn án: Truyện mang nhiều yếu tố tâm lý biến thài cùng với các loại hành vi dị thường, cốt truyện xoay quanh việc điều tra và phá án. Sẽ có rất nhiều vụ án kỳ quái cùng nhiều mỹ nữ xuất hiện xen kẽ. Cường thế buồn bực tao công vs thiên nhiên ngốc phúc hắc thuộc tính không rõ thụ. Xen kẽ cặp đôi phụ: tử triền lạn đả công vs hoa hoa công tử thụ. Những đứa bé liên tiếp mất tích một cách bí ẩn, xác chết trong cống thoát nước, xác chết sống dậy mà giết người, đường phố bị tàn phá bởi việc ném bom một cách điên cuồng, thảm án diệt môn cùng hàng chữ máu để lại trên tường… Tóm lại, nếu muốn tìm hiểu nguồn gốc, bản chất của tội ác thì cứ vào xem. Khụ khụ, chư vị cảnh quan thỉnh nghiêm túc. Về tác giả Priest: Có thể khẳng định rằng nếu đọc đam mỹ mà không đọc truyện của Priest là một thiết sót rất lớn. Priest là một tác giả nổi tiếng, được coi như là một định mệnh của loại truyện đam mỹ, là một cái tên đảm bảo đối với người đọc. Truyện của Priest có rất nhiều bộ nổi tiếng, tỉ như Cẩm Sắt, Thất Gia, Thiên Nhai Khách hay bộ truyện đã được chuyển thể thành phim đang nổi đình đám hiện nay là Trấn Hồn. Nhưng bộ truyện đưa mình đến với Priest lại là Phôi Đạo, sau này được đổi tên thành Hoại Đạo. Phôi Đạo/Hoại Đạo là một bộ truyện trinh thám lồng tình cảm nam x nam giữa Thẩm Dạ Hi và Khương Hồ. Về nhân vật chính: Thẩm Dạ Hi (công): Là một cô nhi, từ nhỏ đã sống trong cô nhi viện. Có lẽ do hoàn cảnh sống và cũng là đứa trẻ lớn nhất tại cô nhi viện nên Thẩm Dạ Hi từ nhỏ đã kiên cường, mạnh mẽ hơn người khác, theo như An Di Ninh nói thì anh còn là một người "đặc biệt liều mạng". Cũng chính vì bản tính này nên anh rất được người trong đội cảnh sát coi trọng. Anh là đội điều tra chuyên phụ trách những vụ án đặc biệt khó giải quyết, vô cùng ngay thẳng, thông minh, chính trực nhưng có đôi lúc lại rất lưu manh, đương nhiên là lưu manh với bà xã nhà mình rồi =))) Nói về mặt tốt của anh chàng này thì rất nhiều nhưng có một điểm Priest xây dựng đã khiến nhân vật này bớt cứng nhắc chính là dù bản thân Dạ Hi rất nóng tính nhưng lúc nào cũng tỏ vẻ trầm tĩnh hay tôi không sao hết. Và quá trình cảm hóa, làm tan chảy tảng băng Khương Hồ cũng được miêu tả hết sức đáng yêu và đặc biệt. Cách theo đuổi của đội trưởng đội cảnh sát này không thể lãng mạn hay màu mè mà chỉ biết vùi đầu đọc sách, tìm hiểu về nghề nghiệp của người kia mặc dù bản thân là một người không tin vào lý luận của tâm lý học tội phạm. Khương Hồ (thụ): Priest trong tất cả các bộ truyện của mình thì luôn dành sự ưu ái nhiều hơn cho các nhân vật thụ, và đương nhiên bộ này cũng thế. Khương Hồ được xây dựng là một tiến sĩ tâm lý học tội phạm, trẻ tuổi (chỉ mới 24 tuổi) nhưng bằng cấp và hiểu biết đã treo đầy người. Học rộng tài cao, trên người có huyết thống Anh Quốc lại càng tôn thêm vẻ điềm đạm, quý tộc, trái ngược với Thẩm Dạ Hi nóng rực như lửa. Tuy nhiên Khương Hồ lại đúng là một điển hình cho IQ cao mà EQ thấp. Khương Hồ là sự kết hợp giữa thiên tài và tên ngốc. Lúc cần tư duy động não thì thông minh đến đáng sợ, mạch suy nghĩ nhanh đến nỗi người đọc như mình cũng không theo kịp. Nhưng nhiều lúc lại hiện nguyên hình là một bé cưng lúc nào cũng lơ mơ, lề mề, chậm hiểu, hồn vía trên mây khiến ai cũng muốn nổi bản tính làm mẹ, đặc biệt trong chuyện tình cảm. Nhìn thấu lòng người, nhìn thấu những góc khuất trong tâm lý con người nên 24 mùa xuân xanh mà Khương Hồ vẫn không có lấy một mảnh tình vắt vai. Cũng may là Thẩm Dạ Hi xuất hiện trong cuộc đời Khương Hồ, lửa nóng rốt cục vẫn làm băng tan chảy. Nhìn chung đây là một nhân vật rất moe, rất đáng yêu dù đôi lúc hơi đáng sợ (vì thông minh quá đáng ấy). Về tuyến nhân vật phụ: Trong bộ truyện này có rất nhiều nhân vật đáng yêu, những người trong đội điều tra mỗi người một vẻ. An Di Ninh, con gái của một cặp nam x nam lúc ẩn lúc hiện, cục trưởng Mạc - Mạc Thông. Dương Mạn nữ cường láu cá, tinh nghịch và là người khiến anh em trong cục phải sợ một phép. Thịnh Diêu, đây là nhân vật đối với mình là đáng thương nhất trong truyện, được gọi là "Thịnh thiếu gia" phong lưu sát gái nhưng thực chất là dùng điều đó làm vỏ bọc che lấp đi tình yêu thủy chung với một trai "thẳng" đã có vợ con - Tô Quân Tử. Tô Quân Tử cũng là một thành viên của đội điều tra, biết rõ tình cảm của Thịnh Diêu nhưng vì hiểu nên phải tỏ ra không biết thì tốt hơn. Thịnh Diêu si tình, đơn phương nhưng một mực giấu trong lòng vì không muốn "chị dâu" buồn, không muốn chen chân vào hạnh phúc của người khác. Tôi vừa thương vừa khâm phục nhân vật này. Và cũng vì thế mà phải cảm ơn đến Thư Cửu, một anh chàng đào hoa lưu manh nhưng lại phải lòng Thịnh Diêu, kết cục là cũng rước được bạn Diêu về nhà. Về quá trình theo đuổi thì cứ đọc để biết nó moe đến mức nào: ảnh đế mặt dày x cảnh sát phong lưu. Nhìn chung, đây là một bộ truyện ổn, đọc hay và cách hành văn của tác giả rất logic, dễ hiểu với người đọc. Bộ này có lẽ nghiêng về trinh thám nhiều hơn là tình cảm. Nhưng phần tình cảm không vì thế mà bị lướt nhanh hay lược một cách quá mức. Về phần trinh thám, nội dung của truyện được chia thành các vụ và đặt tên một cách rõ ràng. Truyện có 10 vụ án khác nhau, mỗi vụ đều có nội dung, diễn biến, lý do gây án... rõ ràng, cực kì gay cấn và thu hút người đọc. Cũng như các bộ truyện trinh thám khác như Đọc thầm (Priest) hay các bộ truyện của Dực Tô Thức Quỷ, đây cũng là án lồng án, vụ án này liên kết với vụ án kia tạo thành tổng thể một vụ án lớn có người đứng phía sau. Bắt đầu từ vụ án 2 thì người đọc sẽ hình dung được sự lờ mờ xuất hiện của nhân vật sau màn này - Kha Như Hối, nhà tâm lý học vĩ đại nhất thế giới, người thầy dẫn dắt Khương Hồ vào nghề, và cũng là người có tâm lý biến thái tạo ra những vụ án tra tấn + giết người dã man chỉ vì ông ta “muốn hiểu được tâm lý giết người của kẻ giết người”. Có đọc Phôi Đạo thì mới biết tâm lý con người rốt cục là như thế nào, cách viết của tác giả về vấn đề này theo mình đánh giá là cực kì tốt. Hơn thế nữa, trong truyện còn lồng ghép những đạo lí nhân sinh cơ bản mà không hề khô khan. Về phần tình cảm, mình khá ấn tượng với cách viết của tác giả này. Chuyện tình yêu trong truyện không phải là thứ tình yêu hừng hực như lửa cháy, không phải mới gặp đã yêu mà là một tình yêu nhẹ nhàng, tích góp từng chút từng chút rồi mới bén lửa mà cháy mãi. Tình cảm giữa cặp nhân vật chính cũng là như vậy, là lửa gần rơm lâu ngày cũng bén nhưng lại bền chặt, thiên trường địa cửu nhưng vẫn không thiếu đi cái si mê, điên cuồng. Cách viết của tác giả trong việc xây dựng tình cảm theo mình xuất sắc hơn Dực Tô Thức Quỷ rất nhiều. Người đọc sẽ không cảm thấy ngột ngạt, gượng gạo mà sẽ thấy rất tự nhiên, gần gũi và chân thực. Cũng không quá khi nói rằng Phôi Đạo/Hoại Đạo là một đứa con tinh thần xuất sắc của Priest. Đánh giá chung: Nếu bạn thích trinh thám, bạn không thể bỏ qua bộ truyện này. Nếu bạn thích đam mỹ, không đọc truyện của Priest chính là thiếu sót. Nên đọc, phải đọc, điều quan trọng phải nói 3 lần!!! P/s: Lâu lâu em Mê mới làm rv và đương nhiên vẫn là trinh thám, các chị các mẹ hãy ủng hộ em để em có động lực lên thêm vài bài rv trinh thám hay đam mỹ nữa. Yêu các chị các mẹ HNC *** Thấy trinh thám và thấy Pi đại là chang nhảy ngay, thế nhưng không ngờ motip của bộ này giống bộ Đọc Thầm dã man, thế nên nhịn không được, bài rv này chắc ít nhiều sẽ so sánh với bộ đó một xíu nhé! Về cơ bản, bộ này thật sự khá ổn. Nội dung Hoại Đạo bao gồm khá nhiều vụ án nhỏ, mỗi vụ đều có diễn biến, tình huống, lý do gây án… cực kỳ gay cấn và hồi hộp. Và thấp thoáng đâu đó ở từng manh mối của vụ thứ 2, thứ 3, thứ 4… lại thấy được sự liên quan đến một người - Kha Như Hối - nhà tâm lý học tội phạm vĩ đại nhất thế giới, kẻ đã bị cảnh sát quốc tế truy nã suốt mấy năm trời vì những vụ án tra tấn + giết người dã man chỉ vì ông ta “muốn hiểu được tâm lý giết người của kẻ giết người”. Cũng như Đọc Thầm, các vụ án của Hoại Đạo chính là dạng vụ án lồng trong vụ án, vụ án liên kết với vụ án, chính vì thế càng làm tăng thêm màu sắc hấp dẫn và bí ẩn của câu chuyện! Ưu điểm: So với đội trưởng Lạc khá mờ nhạt vì bị Phí tổng lấn át, thì anh công Thẩm Dạ Hi bên này luôn luôn đồng hành cùng với bạn thụ Khương Hồ, hơn nữa Thẩm đội trưởng còn được mẹ ruột dành khá nhiều cảnh để miêu tả nội tâm nhân vật, kể những câu chuyện riêng về anh. Vậy nên, hình tượng nhân vật công trong này ít nhiều có vẻ khá nổi bật. Priest có vẻ khá ưu ái thụ, nếu không phải là dạng có thể năng cường đại, thì cũng là dạng có đầu óc siêu quần khiến người khác thán phục. Và Khương Hồ cũng là một cục cưng làm mình vô cùng ấn tượng của Pi đại. Cậu là một nhà tâm lý học tội phạm kiêm bác sĩ tâm lý cực giỏi, vì khả năng mạnh nhất của Khương Hồ đó chính là có thuật đọc tâm của người đối diện, cộng thêm khả năng quan sát và nhận xét đầy biến thái, khiến cho không chỉ các nhân vật khác trong truyện ‘sợ hãi’ cậu, mà ngay cả người đọc nhiều lúc cũng mắt tròn mắt dẹt với luồng suy nghĩ hack não của Khương Hồ. Đây cũng là một ưu điểm khác của truyện, do truyện này chú trọng nhiều đến diễn biến tâm lý tội phạm nên đọc cảm thấy rất cân não, có chiều sâu. Vì nội tâm con người là thứ phức tạp nhất, cũng là thứ đáng sợ nhất, thành ra nhiều lúc đọc cảm thấy lý do giết người tuy cực kỳ ‘vô lý’, nhưng dành thời gian ngẫm lại thì lại thấy rất ‘hợp lý’. Thành ra đọc xong, ít nhiều độc giả sẽ rút ra được cho mình những quyết định, cách hành xử, cách ứng phó... với nhiều tình huống trong cuộc sống mà chúng ta thường ít khi nghĩ tới. Ah, nhân tiện nói thêm một tí về bạn thụ trong này. Khương Hồ là sự kết hợp giữa thiên tài và kẻ ngốc. Nhiều lúc bản thông minh đến đáng sợ, nhưng nhiều lúc bản ngốc tới mức làm mình trỗi dậy thiên tính làm mẹ muốn bảo bọc luôn. Túm lại là một nhân vật rất moe, rất đáng yêu. Nhưng lại yêu không dễ tí nào, cũng chỉ vì bản quá hiểu lòng người, dễ dàng nhìn thấu được tâm tư của người khác, thế nên gần như chẳng ai che giấu được góc khuất tối tăm trước mặt bản. Vậy nên dù có ngoại hình rất đẹp, năng lực lại xuất chúng, nhưng đã hai mươi mấy mà Khương Hồ vẫn chưa có một mảnh tình vắt vai nào. Cũng may, Thẩm Dạ Hi xuất hiện trong cuộc đời Khương Hồ. Một anh chàng cảnh sát ngay thẳng, thông minh, nhiệt tình, chính trực (đôi lúc có tí lưu manh), đã khiến 'tảng băng' họ Khương này dần dần bị tan chảy từ lúc nào không hay. “Dưới áo khoác của tôi, có một khẩu súng lục.” Thẩm Dạ Hi giật bắn mình bật dậy từ trên giường, anh sững sờ nửa ngày, mới líu lưỡi hỏi, “Dưới… dưới áo khoác của cậu, có cái gì cơ?” “Một khẩu súng lục.” Khương Hồ bình tĩnh nói. “Súng lục cái gì cơ? Cậu để sát người như vậy, đã kéo chốt an toàn gì gì đó chưa? Mang cái thứ đồ chơi nguy hiểm đó theo làm gì? Nhỡ đâu…” Khương Hồ đột nhiên chặn lời anh, “Lúc này, anh chẳng phải nên hỏi tôi, súng ở đâu ra, tôi mang theo một hung khí bên mình cả ngày như vậy, là có tư tâm gì sao?” Thẩm Dạ Hi ngây người, há hốc miệng, đầu óc loạn tùng phèo cả lên, không biết nên nói gì cho phải, Khương Hồ lại bật cười. Người đàn ông tên Thẩm Dạ Hi này, đối với bạn bè và đồng nghiệp luôn tỉ mỉ săn sóc, khi anh muốn đối tốt với một người, vậy… thật rất khó khiến người ta không rung động. (Đây là lúc một anh chàng cảnh sát chính trực Thẩm Dạ Hi - người vốn không tin vào mấy lý luận của việc nghiên cứu tâm lý tội phạm, lại vì người kia mà vùi đầu cả ngày đọc sách, học tập để hiểu được công việc và sở thích của Khương Hồ.) Có người lấy lòng người yêu bằng cách tặng hoa tặng quà, có người lấy lòng người yêu là xây dựng bầu không khí lãng mạn, có người tương đối chất phác, chỉ biết một lòng một dạ với người họ thích, chăm sóc đối phương chu đáo, Thẩm Dạ Hi cảm thấy vị này nhà mình đặc biệt quá cơ, người này hoàn toàn không có điểm nào giao với sự lãng mạn và hoa tươi linh tinh cả, nếu có đem đến trước mặt cậu đoán chừng cũng chỉ ngơ ngác hỏi một câu “Hôm nay là lễ gì thế”, người lại khá là mạnh mẽ, hiếm khi cần đến sự bảo vệ và chăm sóc của người khác, chỉ đành thông qua phương pháp bất thường này, cho cậu biết, mình vẫn luôn có ý đồ đến gần cậu, kể cả chuyên môn và lĩnh vực nghiên cứu của cậu. Ngoài ra thì khác với Đọc Thầm chủ yếu chỉ chú trọng đến hai nhân vật chính, bộ này lại dành không ít đất diễn cho các nhân vật phụ khác, đặc biệt là một cặp milky couple Ảnh đế mặt dày công x Cảnh sát phong lưu thụ còn có hẳn phiên ngoại riêng luôn cơ. Đôi đấy dễ thương kinh khủng, mình đọc nhiều cmt còn thấy có lắm bạn bảo thích họ hơn cả đôi chính! Túm lại là truyện hay, tên tuổi tác giả đủ uy tín để bảo đảm rồi nè, thêm cái nữa là nhà edit rất mượt, một combo vừa đủ để bộ này xứng đáng được các bạn lưu vào danh sách đọc ngay và luôn đó <3 Mời các bạn đón đọc Phôi Đạo - Hoại đạo của tác giả Priest.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Không Có Kiếp Sau
Edit: Bi Thể loại: ảo tưởng không gian, hoan hỉ oan gia, khoa học viễn tưởng, tương lai giá không, 1×1, HE. "Mọi việc xảy ra trong thế giới này đều vì con mà sinh ra" Nhân vật chính: Mục Căn, Olivia Nhân vật phụ: Alpha, Sigma… *** Thể loại: đam mỹ, ảo tưởng không gian, khoa học viễn tưởng, người máy, cơ giáp, khủng long biến hình, 1×1, HE. Số chương: 274 + 2 Phiên ngoại mới viết sau này. Sau hai ngày cuối tuần vứt bỏ hồng trần ôm điện thoại đọc truyện và chỉ đọc truyện, đọc tới đọc lui đã mấy lần rồi mà vẫn chưa đã ghiền, mình quyết định bắt tay vào viết review cho đỡ bấn, nhân tiện giới thiệu cho mọi người một bộ truyện cực hay ^_^   Trước hết xin nói rõ, mình không phải fan đam mỹ :D. Tỉ lệ đam : ngôn mà mình đã đọc trong 6 năm lăn lộn giới ngôn tình Trung Quốc vừa qua vào khoảng 1:100 (← Ghi chú: Theo trí nhớ tàm tạm của mình thì mình đã đọc được 4 bộ đam, trong đó đã bao gồm “Không có kiếp sau”). Ngoài ra mình cũng hổng phải fan của truyện Cơ giáp or Người máy gì đó luôn, vì hồi trước đọc trúng hai truyện mà thấy hổng hợp khẩu vị lắm nên đã không đọc nữa. Sau khi chính thức bắt đầu “nghiệp” sáng tác, mình đã và đang ấp ủ viết một tác phẩm về chủ đề phép thuật, học viện gì gì đó, sau đó thì được một chị bạn giới thiệu cho “Không có kiếp sau”, bảo là… đọc đi để lấy cảm hứng viết. Sau ba tháng chần chừ vì thấy thể loại không hợp gu, cuối cùng vào một chiều thứ Sáu mát mẻ, mình đã quyết định đọc. Và rồi… không dứt ra được. Có thể nói là đến hôm nay, “Không có kiếp sau” đã chính thức trở thành một trong những bộ truyện iu thích nhất nhất nhất của mình, số ít bộ trên 200 chương mà mình đọc cực kỳ cẩn thận, không lướt chương nào, đọc xong còn nhai đi nhai lại nhai tới nhai lui đến mức thuộc lòng từng câu thoại. (← Ghi chú quá trình đọc: Từ 6h chiều thứ Sáu đến 4h sáng thứ Bảy hôm sau xong chương 161, sau đó đuối quá ngủ tới 9h sáng, và rồi lại đọc tiếp, đến 5h chiều thì xong 274 chương. Sau đó lại dành nguyên ngày Chủ Nhật nhâm nhi lại và tìm Phiên Ngoại =]].) Okie! Lảm nhảm đủ rùi, giờ tới phần chính ha! Nội dung “Không có kiếp sau” nói về gì? Quá trình học tập và phấn đấu của hai cậu nhóc tính cách hoàn toàn khác nhau, từ lúc còn bé, là hai đứa nhóc không cha không mẹ, hầu như không có gì trong tay, cho đến lúc trưởng thành, trở thành hai đại nhân vật quan trọng nhất của thế giới trong truyện. Mục Căn và Olivia. Tuy tính cách của Mục Căn và Olivia khác nhau hoàn toàn nhưng mối quan hệ của hai đứa không phải kiểu oan gia cãi nhau suốt ngày vì mấy chuyện lông gà vỏ tỏi, mà là bạn bè thân thiết nhất của nhau, hoạn nạn sinh tử có nhau. Như tác giả từng nói, thế giới đối với Mục Căn chỉ có hai màu trắng và đen (thiện và ác), còn thế giới trong mắt Olivia có màu đen, màu xám đậm đậm nhạt nhạt và chút xíu màu trắng. Mình nghĩ, 90% của “chút xíu màu trắng” đó chính là Mục Căn, và 10% còn lại “gia đình” của Mục Căn – cũng là gia đình của Olivia, cùng với những người hàng xóm đáng yêu ở hành tinh Bạch Lộ. Cùng là thiên tài nhưng với hai tính cách khác nhau, con đường mà cả hai đi từ những nhân vật vô danh thành đại nhân vật cũng khác nhau. Olivia ngay từ đầu bị quẳng vào Học viện quân sự đế quốc, một đường thẳng tiến bước vào Quân đội. Con đường cậu đi tràn ngập loại khí thế lãnh đạo nguy hiểm khiến người khác e sợ cùng những thủ đoạn sắc bén, quyết liệt. Mục Căn thì vòng vèo hơn, từ khoa Ẩm thực của Học viện tổng hợp đế quốc (← chọn lộn ngành), sau đó thành chỉ huy viên giao thông, rồi đến làm thư ký cho Thủ tướng ở Quốc vụ viện. Cậu dùng thái độ thân thiện, khiêm nhường, thấu hiểu đối tượng giao tiếp, năng lực quan sát và tính tỉ mỉ cùng thành tích khủng trên mọi phương diện (← ngoại trừ Ẩm thực) lấy được sự tín nhiệm và phục tùng của mọi người. Minh xin nhắc lại lần nữa rằng đây không phải là câu chuyện tình yêu ngọt ngào sướt mướt hường phấn hay bá đạo chiếm đoạt gì hết, mà là câu chuyện về sự trưởng thành của hai chàng trai thiên tài. Phần lớn thời gian trong truyện cả hai không ở cùng nhau, phải sinh hoạt ở hai môi trường khác nhau, một năm chắc gặp nhau được 1-2 lần T_T. Tuy nhiên chỉ cần nghe tin người kia gặp nguy hiểm thì người còn lại sẽ tìm mọi cách để cứu trợ. Họ không vì nóng nảy mà hành động bốc đồng, ngược lại mọi việc đều có tính toán kỹ lưỡng, kế hoạch rõ ràng cùng sự tín nhiệm tuyệt đối dành cho đối phương. Chính nhờ vậy mà cho dù bạn đọc là người kỳ thị đam mỹ thì cũng sẽ không cảm thấy mối quan hệ giữa họ phản cảm (Ghi chú: còn nếu bạn đọc không kỳ thị đam mỹ thì seo? À, thì sẽ phát cuồng như mềnh ~~~). Hai – Tuyến nhân vật chính phụ đáng yêu chết được: Điểm này thì có thể nói là rất giống với “Đến phủ Khai Phong”. Nhân vật chính nhiều đất diễn nhất thì khỏi nói, nhưng tuyến nhân vật phụ – từ gia đình người máy, thú cưng đến hàng xóm, bạn bè của nhân vật chính – toàn bộ đều được chăm sóc rất kỹ lưỡng. Mỗi nhân vật đều có đất diễn vừa đủ, có những nhân vật tưởng chừng chỉ là xuất hiện chớp nhoáng rồi thôi, nhưng không ngờ đến đoạn nhân vật chính cần hỗ trợ thì sẽ lại xuất hiện như kỳ tích – nhưng vẫn rất logic và hợp lý, tạo nên một mạch truyện hoàn chỉnh. Lúc đó người đọc chỉ có thể ồ lên mà rằng, thì ra vai trò của nhân vật này trong truyện là như vậy! Cũng nhờ tuyến nhân vật phụ được xây dựng quá xuất sắc nên có thể nói, “Không có kiếp sau” vừa là câu chuyện về sự trưởng thành và vươn lên của hai nhân vật chính, nhưng cũng vừa là câu chuyện về sự trưởng thành và vươn lên của một học viện, một hành tinh, và rộng hơn nữa là cả một đế quốc.   Ba – Ngôn từ dịch cực chuẩn, cực thuần Việt, nhất là mấy câu thể hiện tiếng lòng của nhân vật. Tụi học sinh trường quân sự tính cách trẻ trâu ưa đánh đấm thì mấy câu chửi thầm luôn mở đầu bằng “Đờ mờ”, “Đậu xanh”, “Mọe nó”… (← Ghi chú: mình không phải kiểu người thích nói mấy từ đó, lúc chat với bạn bè cũng không luôn, nhưng mà lúc đọc truyện không hề thấy kỳ thị mà chỉ thấy mắc cười khủng khiếp). Mấy ông đại tướng đại tá thì tiếng lòng cũng nhiều sắc thái lắm, đa phần nghiêm túc nhưng lắm lúc cũng rất khôi hài.  Còn tiếng lòng của thú cưng thì cưng thôi rồi luôn, như đoạn con Sừng To của Olivia cứ phải ăn đống đồ ăn dở tệ của Mục Căn nấu mỗi ngày mà không nói được, chỉ có thể khóc thầm: “Moo ~ nhiều lắm ~ moo! Thứ khó ăn nhiều muốn chết luôn…” Mấy đoạn này mình vừa đọc vừa lăn lộn cười như điên, nhiều khi còn bấn tới mức tự giả giọng đọc lên mấy câu tả tiếng lòng của nhân vật kiểu này. Vậy nên, thật sự rất cảm ơn nhóm dịch truyện – nhà Bi – rất nhiều luôn!   Bốn – Vấn đề “bàn tay vàng”. Không biết mọi người thế nào chứ mình thì cũng thích thể loại truyện có một chút “bàn tay vàng” trong đó. Và mình confirm là truyện này có “bàn tay vàng” nha, nhưng mà, cực hài và cực hợp lý, với lại cũng vừa đủ chứ không tràn lan đại hải. Đảm bảo không làm mọi người khó chịu. Năm – Level tưởng tượng/sáng tạo trong truyện. Mình từng đọc qua vài bộ ngôn tình cũng thể loại người máy/ người ngoài hành tinh/ zombie, nhưng mà thật sự mà nói thì mình không ngấm nổi, đều là lướt lướt qua để đọc về sự phát triển tình cảm của nhân vật chính như mì ăn liền, rồi xong hết bộ thì không lưu lại gì trong đầu hết. Mình cũng hiểu là thể loại này đương nhiên yêu cầu level tưởng tượng/ sáng tạo cực cao, nhưng có lẽ trình mình chưa tới hoặc là hổng được may mắn lắm, nên trước đây mình toàn vớ trúng mấy quyển có sự phức tạp vượt quá sức tưởng tượng của bản thân, cảm thấy quá “ảo”, rồi đâm ra không thích thể loại này luôn. Nhưng mà cũng thiệt may mắn là bà chị bạn mình đã kiên trì thuyết phục mình đọc bộ này, để rồi giờ ghiền luôn ^_^. Có thể nói là level sáng tạo của bộ này hoàn toàn chấp nhận được, rất dễ hiểu, rất hợp lý, cũng rất từ từ, từ thấp đến cao, từ hẹp đến rộng, từ đơn giản đến phức tạp, thành ra đến cuối truyện dù có một số tình tiết cũng “cao” ngang tầm mấy truyện mình từng đọc, nhưng do phần nền trước đó được xây dựng chắc nên đọc đến cũng không cảm thấy khó hiểu hay khó chịu. Tóm lại là hai chữ: Tuyệt vời! ~(≧▽≦)~ Được rồi, mình chỉ viết được nhiu đây thoai, phần còn lại để mọi người tự trải nghiệm nha ???? Sờ-poi nhìu quá lại mất hay hí hí. Nguyên Ninh - nuisongnhuhoa.wordpress.com *** Nguyên tác: Nguyệt Hạ Tang 月下桑  Trans/Edit: Nhà Bi  Thể loại: Khoa học viễn tưởng, vũ trụ, tương lai giá không, thanh mai trúc mã, hài moe Năm hoàn thành: 2015 Năm xuất bản: 2016 (NXB Tri thức Thế giới, Trung Quốc) Năm chuyển thể anime (dự kiến): 2017   “Không có kiếp sau” là bộ đam mình thích nhất trong vòng 2 năm qua, cũng là bộ đam duy nhất mình đặt mua sách giấy từ trước đến nay, đơn giản vì có thể giở một chương bất kì ra đọc lại bất cứ lúc nào mà không hề cảm thấy nhàm chán. Nếu phải mô tả, thì nó là một dạng truyện thiếu nhi dành cho người lớn, tương tự như Hoàng Tử Bé, trong thân xác một cuốn hài moe dạng Doraemon hay Mít Đặc. Nếu phải nói điều gì đáng tiếc, thì là tag đam mỹ có thể sẽ khiến công chúng của nó hẹp đi rất nhiều so với phần nó đáng được nhận. Nói đam mỹ, chi bằng nói đó là một câu chuyện về con người, à không, sinh vật, à, cũng không nốt. Thế giới của những đứa trẻ, khủng long biết nói và người máy biết yêu thương. Thế giới không hiền hòa, có khủng long hoang dã và khủng long biến hình người ăn thịt lẫn nhau, đấu tranh sinh tồn theo cách nguyên thủy nhất, cũng có chiến tranh, có tâm cơ thủ đoạn, tàn nhẫn và triệt hạ lẫn nhau theo những cách rất người, có những khoảng tối hiện thực như Olivia ở Học viện Quân sự. Nhưng cả thế giới đó đều đang bị cảm hóa, biến đổi và xoay chuyển quanh sự xuất hiện của thiếu niên Mục Căn – đúng như tinh thần của lời đề từ:“这个世界,为你而生——” – “Thế giới này, vì con mà sinh ra”; hay như cách nói hài hước của một bạn đọc mà tác giả lấy lên làm đề từ: “Không có? Đến, sinh!” (Chơi chữ: 没有来生 = không có kiếp sau; 没有 = không có; 来 = đến; 生 = sinh ra, tạo ra) Mục Căn, chính là một thiếu niên có thể biến không thành có như thế. Bạn như loài cỏ dại có sức sống vô tận, lan tỏa vô tận. Bạn đối tốt với tất cả mọi người, nhưng không bạch liên hoa. Bạn yêu thương một cách hồn nhiên, quan tâm một cách hồn nhiên, tàn nhẫn, quyết liệt một cách hồn nhiên, và đến… đút lót cũng hồn nhiên nốt. Nhưng Mục Căn không chỉ tạo ra, bạn còn khám phá ra, khai quật ra những điều tích cực. Có bạn, Olivia mới biết đến bà cụ Beati hàng xóm hóa ra là một danh y hàng đầu đế quốc, cuối đời thực hiện ước mơ làm thợ đóng giày, và khi làm thợ giày cũng như khi làm bác sĩ đều tinh tế, tỉ mỉ đến tận cùng. Những hành động của Mục Căn nhiều lúc có vẻ như ngược đời, không biết tính toán, nhưng lại tạo ra kết quả hài hòa đến bất ngờ, như khi tặng đồng hồ trị giá 150 triệu cho người bán thức ăn nhanh, rồi tặng nốt hộp nhạc trị giá 150 triệu cho thầy hiệu trưởng Argos. Bạn đại diện cho sự cân bằng nguyên thủy của tự nhiên, để giữ một Olivia rất người bên bờ vực hố đen hận thù đặc sản của con người. Từ những truyện đầu còn trúc trắc của hệ liệt “Chú khủng long đáng yêu”, đến “Không có kiếp sau”, Nguyệt Hạ Tang đã chuyển tải khá nhuần nhuyễn những xung đột và nhất quán giữa con người nguyên thủy với con người xã hội, những câu hỏi luận đề về tính nhân văn của việc tạo ra trí tuệ nhân tạo. Chi tiết về các phụ huynh người máy, bà Dolai, thân thể bán cơ giới và đứa con người máy Bạch Vân Đóa Đóa của bà đã xóa nhòa khoảng cách giữa người và máy, giải quyết những giới hạn phức tạp một cách cực kì đơn giản.   Người máy trí năng có linh hồn không? Nếu không, thì sao lại biết yêu thương? Nếu có, thì sao lại không có kiếp sau? Những suy tư hoặc thoáng qua, hoặc dằn vặt đến rơi nước mắt như thế, đan xen giữa một cuốn truyện moe moe, lại hài hòa đến lạ. P/s: Trích dẫn được lấy từ bản dịch/edit nhà Bi. Mình biết đến bản dịch/edit khi nó đã hoàn thành, và phải nói đây là bản cực cực dễ thương, dù cho ai làm lại cũng khó làm hay hơn được. Có một số lỗi sai nhỏ, ví dụ “đế long trăng rằm” thực ra là “đế long trăng khuyết” – cách nói màu mè để mô tả long thú có một cái sừng cong; nhưng cái tên này nghe dễ thương quá đến nỗi lúc quen rồi chính mình cũng không muốn đổi lại =]]] *** [Con nói muốn ánh sáng, thế giới này liền có ánh sáng. Giây phút thế giới của ta lung lay sắp đổ, sắp bị hủy hoại trong thoáng chốc, con tựa như vầng thái dương ban tặng ánh sáng cho đời ta. Từ nay về sau, thế giới của ta tồn tại vì con!] Ban đầu mình tìm đến Không Có Kiếp Sau chỉ vì tag tương lai giá không, thậm chí lúc đọc vài dòng đầu tiên mình cũng không nghĩ rằng mình sẽ nảy sinh tình yêu sâu đậm với bộ truyện này như vậy. Nhưng lúc này đây, Không Có Kiếp Sau là bộ truyện top 1 trong lòng mình. Không Có Kiếp Sau lấy bối cảnh là tương lai tinh cầu, nơi mà phi thuyền bay vèo vèo và có rất nhiều hành tinh hợp thành một Đế quốc. Mở đầu truyện là cảnh sáu người máy quân dụng cao cấp dùng phi thuyền chạy trốn khỏi sự truy nã của con người, vì sắp cạn kiệt nhiên liệu, họ đành phải hạ cánh khẩn cấp trên một hành tinh hoang vắng nằm ngoài bản đồ Đế quốc. Ở hành tinh này, họ bất ngờ gặp một bé con người Trái Đất mới 4 tuổi tên là Mục Căn và người máy bảo mẫu lỗi thời cũ nát có tên được lấy từ chữ cái A. Tại sao ở một hành tinh hoang vắng thế này lại xuất hiện một bé con mới 4 tuổi? Bé con này vừa gặp họ lại còn chạy đến gọi ba ơi? Những người máy quân dụng cao cấp lại thiếu thường thức về sinh hoạt đời thường này sẽ bắt đầu công cuộc nuôi dạy loài người duy nhất là bé Mục Căn như thế nào đây? Với văn phong chắc tay, tinh tế, hài hước và giàu cảm xúc, Nguyệt Hạ Tang sẽ đưa các bạn đến với một câu chuyện vô cùng cảm động và dễ thương về quá trình trưởng thành của hai bé Mục Căn và Olivia dưới sự nuôi dưỡng của nhóm người máy. Các bạn thử nghĩ xem, một nhóm người máy quân dụng cứng nhắc và thiếu thường thức lại cố gắng học theo cách nuôi dạy trẻ con loài người từ một quyển sách hướng dẫn của người Trái Đất xưa để lại, ví như trong một gia đình, trẻ con sẽ phát triển tốt hơn nếu có anh chị em, từ đó người máy Sigma mới ra lò lơ ngơ được phân công làm em trai của bé Mục Căn, rồi họ lại phân chia dạy các môn toán, văn, mỹ thuật… với quy chế học và thi cử y hệt Trái Đất xưa cho bé, sau cùng còn tổ chức một buổi lễ tốt nghiệp long trọng nữa. Đáng thương bé Mục Căn, dù đã là người Trái Đất cuối cùng còn sót lại trên hành tinh này mà vẫn không thoát khỏi hệ thống thi cử ấy, tất nhiên, Sigma là em trai của Mục Căn nên cũng được hưởng chế độ học tập y hệt cậu. Vì cậu, họ đã học rất nhiều thứ như học cách vỗ tay để chúc mừng cậu tốt nghiệp mẫu giáo (chương trình từ mẫu giáo đến tiến sĩ của Trái Đất chỉ bằng mẫu giáo của Đế quốc thôi hà), học cách xoa đầu và ôm để an ủi cậu v.v… Sau khi Mục Căn tốt nghiệp dĩ nhiên là phải tìm trường học cao hơn rồi, và thế là các phụ huynh người máy lại bắt đầu tìm cách chạy trường điểm cho con bằng cách hack hệ thống của Bộ giáo dục va đào tạo và Bộ tài nguyên và môi trường của Đế quốc để Mục Căn đạt tiêu chuẩn dự thi vào Học viện. Rất nhiều chuyện đời thường với con người như thế, nhưng vì phụ huynh là một nhóm người máy quân dụng mà câu chuyện đều trở nên rất moe, mang nét ngô nghê đơn thuần và hài hước, nhất là rất ấm áp tình cảm gia đình. Sau đó Mục Căn ôm 5 cái đầu người máy – vì để ráp phi thuyền cho cậu đi học mà họ dùng nguyên liệu từ chính thân thể của họ nên chỉ còn lại 5 cái đầu thôi – cùng Sigma rời khỏi hành tinh hoang vắng này và lên đường đến Đế quốc. Trên đường họ gặp Olivia và Manh Manh – người máy bảo mẫu của Olivia, và thế là gia đình họ lại có thêm hai thành viên mới. [“Đếm ngược thời gian phi thuyền cất cánh… Bốn mươi lăm giây… Bốn mươi bốn giây…” Ai dè cùng với tiếng đếm ngược của Alpha, Mục Căn thực sự chạy tới chỗ họ. Phóng như tên bắn về phía nhóm người máy, Mục Căn quả quyết xách Eta lên. “Con nhầm rồi, chúng ta không phải hành lý…” Eta nhịn không được phải nhắc nhở cậu. “Hành lý thế nào được, mọi người là người thân quan trọng nhất của con nha!” Mục Căn nhặt hết mấy cái đầu lên rồi ôm vào lòng bằng tốc độ nhanh nhất, rồi dùng tốc độ nhanh hơn chạy về phía phi thuyền. Bấy giờ nhóm người máy mới nghĩ: Hình như từ đầu đến cuối… bọn họ đâu hề nói với Mục Căn những lời này. Bởi “tâm” không muốn chia cách, nên chẳng ai trong số họ nói ra lời ly biệt, họ cho rằng Mục Căn làm nhân loại hẳn sẽ hiểu được. Song Mục Căn thế mà lại mang họ theo.] Olivia là một cậu bé lớn lên từ hoàn cảnh khắc nghiệt ở cô nhi viện, vì thế cậu lúc bấy giờ còn mang tâm tính trẻ trâu và hơi hướng phản xã hội. May thay, vì gặp gia đình Mục Căn đúng lúc, sau đó hai đứa trở thành bạn của nhau, nhóm người máy cũng xem Olivia là đứa nhỏ nhà mình mà chăm sóc, từ đó Olivia cũng được cảm nhận tình cảm ấm áp gia đình, dần cũng trở thành một bé ngoan như Mục Căn. [“Ừ, thật mà. Cậu không phải bạn tớ sao? Ba ba nói, bạn bè với nhau phải biết san sẻ nha ~” Tuy Mục Căn chưa từng có bạn, nhưng ba ba vẫn giải thích từ bạn bè cho cậu nghe. Bất đồng với người máy, trong cuộc đời ngắn ngủi của mình, nhân loại sẽ trải qua vô số sự kiện và hằng hà cảm xúc. Trên đường đời, họ sẽ gặp được người thân, người yêu, bạn bè, người qua đường và kẻ thù, họ sẽ vì những người này mà nếm trải tình thân, tình yêu, tình bạn, đạo nghĩa và thù hận. Những tình cảm ấy, đến tận cuối đời người máy cũng chẳng hiểu được, song họ lại cho đây là chuyện Mục Căn nhất định phải trải qua trong tương lai, thế nên mới vắt cạn óc, lật hết tất cả sách nói về tình cảm, rồi quy nạp tổng kết cho Mục Căn biết. Bạn bè, là khi trong túi áo con chỉ còn mỗi quả trứng rồng, nhưng con vẫn sẵn lòng chia cho bạn con phân nửa — người máy A bảo với Mục Căn như thế. Mắt Olivia sáng lên ngay tắp lự. “Được, kể từ giờ cậu là bạn tôi.” Giọng điệu trở nên hết sức trịnh trọng, giờ đây, đổi thành Olivia vươn tay về phía Mục Căn.] Cũng bắt đầu từ đó, cuộc phiêu lưu của hai đứa trẻ và nhóm người máy đến với thế giới rộng lớn bên ngoài bắt đầu. Họ sẽ cùng nhau khám phá thuyền âm hồn, đưa Bạch Vân Đoá Đoá về nhà gặp bà Dolai, sau đó cùng đi thi vào khoa ẩm thực của Học viện tổng hợp đế quốc v.v… Trong cuộc phiêu lưu đó gia đình Mục Căn và Olivia sẽ gặp gỡ rất nhiều người tốt như bà Dolai, Bạch Vân Đoá Đoá, các ông bà hàng xóm ở khu buôn bán Adori, các bạn học và thấy hiệu trưởng ở Học viện,… Trong câu chuyện này, các bạn sẽ cảm nhận sâu sắc về tình thân, tình bạn, tình yêu, tình làng nghĩa xóm, tình đồng đội, tình người với nhau. Dù là bối cảnh tương lai tinh cầu nhưng dưới ngòi bút của chị Tang, độc giả sẽ cảm thấy rất gần gũi với những chuyện như đi học, đi thi (và thi lại), phụ huynh nhóm người máy chạy trường điểm (gian lận) cho 2 đứa nhỏ nhà mình, mở tiệm bán bánh bao, gặp gỡ hàng xóm, đi du lịch, đi thực tập tốt nghiệp, đi làm, đi chiến đấu,… Rõ ràng là bình dị như thế, nhưng chị Tang lại viết vô cùng thú vị và mới lạ đủ để hấp dẫn độc giả dõi theo đến chữ cuối cùng, sau đó sẽ tiếc nuối sao chị Tang không viết dài thêm nữa. Truyện hài hước vui vẻ là thế, nhưng cũng có những đoạn khiến người đọc lặng đi vì cảm động, như đoạn Bà Dolai chờ đợi cả ngàn năm thậm chí phải lần lượt thay các bộ phận trong cơ thể thành máy móc để duy trì sự sống, mục đích cũng chỉ vì đợi đứa con Đoá Đoá của bà trở về; hay như nhóm người máy bảo mẫu vì chủ nhân mà lần lượt hy sinh giữa trời sao. [Tạm biệt, Số 21, xin đừng báo tin này cho chủ nhân tôi biết, cứ để cậu ấy tưởng tôi vẫn đang trên đường về nhà đi. Tạm biệt… Tạm biệt… Nếu người máy có thể có kiếp sau như nhân loại, hy vọng kiếp sau có thể về nhà. Ngày ngày đi chợ, trông coi gia súc, chuyên tâm phục vụ chủ nhân, rồi… Không bao giờ muốn xa nhà nữa. Tạm biệt. Người máy Viên Đá bước ra khỏi cửa khoang.] Và ông chú Boone hy sinh giữa bầu trời sao khi đưa các đồng đội cũ về nhà. [Không thể xuất phát cùng mọi người, song chí ít có thể dẫn mọi người về. “Chúng ta về nhà thôi.” Khoảnh khắc Tokto Lanhaida phá cửa mà ra, Boone — Boole Fatt Ryan thốt ra câu nói cuối cùng trong nhân sinh dài lâu của mình. Bởi là môi trường chân không, di ngôn của ông chẳng ai nghe thấy. Đến tận lúc vĩnh biệt cõi đời, mắt ông vẫn mở to, trời sao rực rỡ của đế quốc phản chiếu vào đôi mắt xám, tĩnh lặng mà xán lạn vô vàn.] Truyện hướng sáng, nơi cái thiện lan tràn khắp mọi nơi, lòng tốt được thắp sáng, cái xấu bị trừng phạt, và những điều tốt đẹp được nhân rộng. Truyện cũng rất “bé ngoan”, nào là trước khi ăn phải rửa tay, trước khi ngủ thì phải oánh răng, đi picnic thì phải dọn rác trước khi rời đi, đi học thì ngồi bàn đầu và nghe thầy cô giảng, cố gắng để được làm lớp trưởng, được giúp đỡ thì biết cảm ơn, có lỗi thì phải xin lỗi, lễ phép và biết chào hỏi với người lớn v.v… Một điều mình vô cùng thích ở truyện này cũng như các bộ truyện khác của chị Tang là rất chú trọng bốn chữ “đối nhân xử thế”. Đôi khi, một người sẽ trở nên tốt đẹp hay xấu xa cũng chỉ vì bốn chữ này mà thôi. Olivia, một cậu bé luôn tỏ ra ngầu lòi u ám nhưng thật ra tâm hồn rất nhạy cảm và đơn thuần, nếu cậu bị đối xử tệ một chút, cậu sẽ muốn hủy diệt người đó, thậm chí hủy diệt cả hành tinh, nhưng chỉ cần có người thương yêu cậu, cho cậu hơi ấm của nơi gọi là nhà, thì cậu sẽ vì họ mà trở nên lương thiện và tốt đẹp. Chính xác hơn, truyện là một cuộc cảm hoá thế giới, và Mục Căn là người đã dùng trái tim lương thiện, tươi sáng và nhiệt thành của mình để cảm hoá mọi thứ. Mình thích những con người và người máy hiền hoà trong đó, thích cái cách họ đối xử với nhau, thích tính nhân văn trải rộng và len lỏi trong từng góc nhỏ của truyện. Theo từng chương truyện, những câu chuyện của rất nhiều người và người máy được kể ra, nổi lên bề mặt, có nước mắt, có nụ cười, có cả bùi ngùi năm tháng, rồi lắng đọng giữa những vì sao. Dù mỗi người đều có một câu chuyện riêng, nhưng đều rất tốt, tốt lắm, cho dù có hy sinh, có chết, linh hồn có hoà tan vào vũ trụ, cũng vẫn mỉm cười vì họ đã sống rất tốt. Theo như lời một bạn từng viết, truyện là một bản hoà tấu giữa các yếu tố hài, moe và cảm động, từ đó bộc lộ giá trị nhân văn sâu sắc về sự hy sinh, lòng biết ơn và thực hiện lý tưởng. P/s: Trích đoạn được lấy từ bản edit của Bi. Mời các bạn đón đọc Không Có Kiếp Sau của tác giả Nguyệt Hạ Tang.
Chờ Hoa Nguyên Soái Nở (Hàm Bao Đãi Phóng Đích Nguyên Soái Các Hạ)
Văn án Chỉ là một phần nhật ký ghi lại tình bạn qua mạng giữa người trái đất và người ngoài hành tinh Hồ Bất Thích – nhà thực vật học của trái đất, tuổi xuân phơi phới ── Tại diễn đàn trên mạng, anh tình cờ gặp gỡ, Liên (Lotus), Hai người vừa gặp như đã quen thân, đối phương lại gửi tới một đóa hoa không rõ chủng loại. Sau đó, chứng dị ứng phấn hoa của anh bộc phát! Sau đó, mộng xuân của anh cũng bộc phát theo!? Người thực vật ngoài hành tinh Lotus • Nguyên soái Luther Farah, hoa xuân nở rộ ── Người mình thích nhận hoa = nhận lời yêu! Thế nhưng, Nguyên soái đau khổ chờ đợi mãi không thấy “Hạt giống” đáp lễ của đối phương… Thế nhưng, cơ quan sinh dục (hoa) của Nguyên soái đang sinh lực tràn trề mà không có chỗ phát vẫn không thể thụ phấn như trước… Hoa của ai có thể đẹp hơn hắn? Hoa của ai có thể to hơn hắn? Cưng à chờ anh nha, bổn soái tự mình đến trái đất theo đuổi em! ***   Cảm nhận trong và sau khi đọc truyện là chắc chắn tác giả hút cần quá nhiều rồi mới viết ???? truyện đã được xuất bản nên bạn nào muốn đọc truyện giấy thì nên mua ủng hộ tác giả nha. Truyện 10 chương, ngọt, sủng, hài hước, có nhiều nhân vật phụ cute phô mai que như người khủng long, người cá, người chó, người tàng hình, người giun... Nguyên cái chung cư chẳng có mấy ai là bình thường hết, có nhân vật phản diện loài người lạc vào cái chung cư này mà lăn qua lộn lại muốn điên luôn, tội hết sức. Thụ sống ở mĩ, là nhà thực vật học, trầm ổn dịu dàng. Thụ quen công qua diễn đàn yêu thực vật, dần dà có tình cảm với công, mỗi ngày đều tâm sự tâm sự các thứ, không tâm sự là nhớ. Công là người thực vật, ở hành tinh của mình công là nguyên soái, không có gì ngoài quyền lực và tiền, có mỗi mấy chục cái hành tinh tư nhân chứ mấy. Bù lại công ế lòi con mắt, không có thực vật nào muốn kết bạn đời với công hết, cũng không muốn thụ phấn với công cho ra hạt giống vì công như thực vật thượng cổ ngàn vạn năm, đời lai tạo ra sẽ rất yếu kém. Đoạn giải thích thụ phấn này đọc mà muốn ngáo luôn, hành tinh thực vật nên chỉ một cơn gió thổi qua cũng làm cả hành tinh thụ thai, đù móe, tác giả mặn chát. Công là thanh niên trai tráng khỏe mạnh nên tìm đến các web đen ahihi, thế nào lại lạc đến diễn đàn yêu thực vật của trái đất. Với thực vật chính hiệu như công thì mấy cái ảnh chụp hoa lá cành chính là ảnh xiếc, ảnh khiêu dâm :v Ở đây công quen được thụ, nói chuyện cực kì hợp, vì thụ mà công "nở hoa", chính là cương đấy. Tròi oi, sau công gửi cho thụ hoa của mình làm thụ dị ứng phấn hoa muốn chết. Sau thụ đẻ ra nhánh tỏi trên đầu mình, đây là con của hai người mà công thụ không hay biết gì, thụ còn đem trồng để sau này xào ăn với rau. Nói chung mặn chát, mặn như nước biển, mặn hơn nước mắm. Truyện giải trí cực kì, nếu dài thêm tí nói về việc nuôi 2 nhánh tỏi con nữa thì càng tốt. Nhảy hố đê, nhảy hố đê mn ơi, không hối hận đâu. *** Hồ gia có ba đứa con, tên lần lượt là Quy, Thích, Phản. Nghe nói nhữngnăm mang thai mấy anh embọn họ Hồ ba Hồ mẹ luôn phải bôn ba bên ngoài, vô cùng muốn quay trở về nhà, vì thế tên ba đứa con mới phản ánh mong muốn của bọn họ đến vậy. Tích cực mà nói, ba cái tên này nghe ra cũng có chút nghệ thuật, tuy rằng tên đứa thứ hai có vẻ hơi kỳ quái. Vấn đề lớn nhấtlà chữ thứ hai trong tên của họ, tên đệm. Tên đệm nhà bọn họ là dựa theo tổ huấn truyền lại, đã dùng qua nhiều đời đều không thấy có vấn đề gì, hầu như ai cũng hài lòng, nhưng mà tới đời bọn họ —— mới thành vấn đề, để lại cho bọn họ ba chữ “Bất”. Vì vậy tên đầy đủ của cả ba là: Hồ Bất Quy, Hồ Bất Thích, Hồ Bất Phản. (Hồ Bất Thích đáng thương, nếu như không có cái chữ kia, thì tên của hắn là dễ nghe nhất)Trong ngoặc là lời tác giả, chữ xám in nghiêng là chú thích của editor Được rồi, bi kịch cái tênđối với Hồ Bất Quy và Hồ Bất Phản thì chỉ đến đó thôi, nhưng với Hồ Bất Thích thì mới chỉ bắt đầu. Thời điểm đặt tên cho anh, Hồ ba muốn khoe khoang một chút, lục từ điển cổ ngữ tìm từ đồng nghĩa với từ “Quy”, kết quả tìm được liền hồ đồ điền luôn. Lúc anh còn nhỏ, mỗi lần Hồ ba giải thích với anh hai hàm nghĩa tên anh ấy đều rung đùi đắc ý nói: Thức vi, thức vi! Hồ Bất Quy? Vi quân chi cố, hồ vi hồ trung lộ! Thức vi, thức vi! Hồ Bất Quy? Vi quân chi cung, hồ vi hồ nê trung! Cho nên, thằng hai à, tên của con xuất phát từ 《 Kinh Thi • bội phong • thức vi 》, là một cái tên rất có văn hóa, rất tốt đẹp đó nha ~ “Nhưng mà trong sách nói, bài thơ này nói lên sự khốn khổ liên miên và bất bình oán hận của quần chúng nhân dân thời kỳ ấy đối với tầng lớp thống trị đồng thời bày tỏ nỗi nhớ thương với những người đã ra đi, nghe chẳng đẹp chút nào cả.” Khi đó anh hai đã biết chữ ôm sách giáo khoa nói như vậy. Hồ ba đành phải nói vài câu lừa gạt cho qua. Sau này, lúc giải thích nguồn gốc tên anh, Hồ ba rút kinh nghiệm không dám khoe khoang, chỉ nói tên anh đồng nghĩa với tên anh hai; còn khi giải thích tên bé út, chỉ đơn giản nói bốn chữ: Phản, cũng như Quy. Lớn lên, tới trường, bạn học thích cười nhạo tên anh ngày càng nhiều, không thích mình bị nhiều người kêu “Không thoải mái” như vậy, anh mới phản bác: “Thích có nghĩa là về, chứ không phải là thoải mái hay không thoải mái.”Bất thư phục: Không thoải mái, đọc gần giống Bất Thích Trẻ con thích nhất là thắc mắc, vì thế một lũ chạy đi tìm thầy giáo, thầy giáo nhìn trái nhìn phải, rốt cuộc cũng tìm ra chỗ giống nhau giữa Thích và Quy: Quy, trước đây chỉ nữ tử đã xuất giá. Nữ tử đã xuất giá vì sao lại gọi là “Quy”? 《 Dịch • tiệm 》: “Nữ quy, cát.” Khổng Dĩnh giải nghĩa: “Nữ nhân… coichồng là nhà, vì vậy gả đi cũng gọi là quy (trở về).” 《 Thơ • chu nam • đào yêu 》: “Người đã xuất giá (vu quy), đương nhiên là có gia thất.” Ngoài ra, nữ tử xuất giá cũng gọi là “Thích”. 《 Khổng tước đông nam phi 》: “Bần cùng còn có nàng, mới vừa hay (thích) còn có gia môn.” Hồ Bất Thích lúc đó mới thỏa mãn một chút.Đoạn trên là trích thơ cổ thôi, mọi người xin đừng soi gì Biệt hiệu của Hồ Bất Thích rất nhiều: “Không thoải mái” —— Ê! Làm gì có nha… “Đau bụng” —— Cho dù không thoải mái cũng không nhất định là đau bụng mà! “Nhị Hồ” —— Đáng giận, vì sao anh lại là lão nhị cơ chứ?Lão nhị: Con thứ hai trong nhà, cũng là cách gọi cái ấy ấy của đàn ông Sau hôm nay, biệt hiệu của anh vừa mới thêm một cái —— “Gả không được”.Như ông thầy giáo giải thích ở trên, Thích là chỉ nữ tử xuất giá, nên Bất Thích bị bọn trẻ con hiểu làkhông xuất giá = gả không được Anh cảm thấy: so với ‘gả không được’, ‘không thoải mái’ còn dễ nghe hơn nhiều. Mời các bạn đón đọc Hàm Bao Đãi Phóng Đích Nguyên Soái Các Hạ của tác giả Nguyệt Hạ Tang.
Khí Phi Hồ Sủng
Thể loại: Xuyên không, dị giới, nam cường nữ cường, HE Tác giả: Nhược Thủy Lưu Ly Editor: zNguyệt Tiếu Nàng, bên ngoài nhìn như ngọt ngào động lòng người, nhu nhược vô hại,thực tế lại làm cho người ta vừa nghe đã sợ mất mật, chính là Thuỷ - một trong những sát thủ Ngũ Hành. Một buổi sáng xuyên qua, nàng trở thành vương phi bị vứt bỏ của Lăng vương Diệp quốc. Bởi vì thương hắn, cho nên nàng âm thầm giúp đỡ hắn tiêu diệt chướng ngại, giúp hắn đoạt được đế vị, vậy mà ngay ngày hắn lên ngôi vua lại đưa nàng cho hoàng đế Huyền quốc! Nàng mang trái tim nguội lạnh, đi theo hoàng đế lạnh lùng tàn ác đến Huyền quốc, chuyện gì sẽ chờ đợi nàng ở phía trước đây? Đoạn ngắn đặc sắc một:Thuỷ Nguyệt Linh nhìn nam nhân đang ngồi trên long ỷ*, sắc mặt nàng có chút tái nhợt nhưng giọng nói lại cực kỳ bình tĩnh: “Ngươi muốn tặng ta cho người khác?” Thượng Quan Lăng không để ý tới nàng, tiếp tục ôn nhu dỗ dành cô gái trong lòng. Lòng nàng dần dần trở nên lạnh giá, nàng cúi đầu nở một nụ cười lạnh, Thượng Quan Lăng, từ nay trở về sau ngươi đừng bao giờ mơ tưởng ta bỏ ra cho ngươi dù chỉ là một chút tình cảm! Đoạn ngắn đặc sắc hai:Một bóng dáng thon dài đi vào trong điện, thấy trên long sàn* có một cô gái đang say sưa ngủ say, sắc mặt của nam nhân hết sức khó coi, sải bước đi đến bên giường đè lên thân thể mềm mại của nàng, hung hăn hôn lên bờ môi đỏ thẳm của nàng. Thuỷ Nguyệt Linh mơ màng mở hai mắt, liền thấy một gương mặt tuấn mỹ đang phóng đại, nàng nhẹ nhàng đẩy hắn ra, nói lầm bầm: “Làm gì vậy?” Trong đôi mắt hẹp dài của Hiên Viên Mị tràn đầy tức giận, gầm nhẹ nói: “Ta ở Khuynh Tâm điện ngây ngốc cả một đêm, còn ngươi lại ở đây an ổn ngủ như vậy?” Nàng thật sự không quan tâm đến hắn một chút nào sao?” Thuỷ Nguyệt Linh nhìn bộ dáng nổi giận của hắn, bĩu môi, miễn cưỡng hỏi: “Vậy ngươi cùng Khuynh Phi làm gì ở đó?” Hiên Viên Mị nhìn nàng không chút để ý hỏi hắn, trong lòng cực kỳ tức giận nhưng không thể trút ra hết, bực mình nói: “Uống trà!” Thuỷ Nguyệt Linh khẽ cười nói: “Vậy là tốt rồi!” Hiên Viên Mị cười cũng không được, tức cũng không xong, nàng như vậy có phải là tin tưởng hắn? Hắn nên vui vẻ sao? Đoạn ngắn đặc sắc ba:“Linh Nhi…” Trong lòng Thượng Quan Lăng tràn ngập hối hận, trong mắt là một vẻ thống khổ. “Cho ta cơ hội một lần nữa được không?” Thuỷ Nguyệt Linh tao nhã cười khẽ, “Lăng đế nói đùa!” Quan Lăng nấm chặt hai nấm đấm, chua chát hỏi, “Ngươi yêu hắn?” Thuỷ Nguyệt Linh để ly trà trong tay xuống, giọng nói không nhanh cũng không chậm, “Chuyện đó hình như cùng Lăng đế không có liên quan đến nhau!” Nhìn nàng thần sắc hời hợt, không chút để ý, Thượng Quan Lăng thấp giọng rống giận: “Ngươi là nữ nhân của ta!” Thuỷ Nguyệt Linh nhíu mày, nở nụ cười đầy quyến rũ: “Lăng đế chẳng lẽ đã quên? Ngươi đã tặng ta cho người khác rồi!” Đoạn ngắn đặc sắc bốn:“Mị, thiếp thật sự mang thai sao?” Thuỷ Nguyệt Linh nghi ngờ vuốt cái bụng bằng phẳng của mình, không phải thái y đã nói mang thai năm tháng sao? Tại sao đến giờ nàng cũng chưa có triệu chứng gì vậy? “Cực kỳ chính xác!” Tiếp tục liếm mút trước ngực nàng. Đôi mắt như thu thuỷ của nàng nhìn về phía nam nhân đang bận rộn trước ngực mình: “Vậy chàng đang làm gì?” “Yêu nàng!” Đưa tay đẩy nam nhân trên người mình ra, vẻ mặt Thuỷ Nguyệt Linh thành thật nói:  “Sẽ làm tiểu bảo bảo bị thương!” Hiên Viên Mị không chút để ý nói: “Con của ta làm sao có thể yếu ớt như vậy? Nàng yên tâm! Nàng đập hắn hai chưởng hắn cũng chẳng có chuyện gì!” Mặt Thuỷ Nguyệt Linh đầy hắc tuyến. Đây chính là sủng văn, tuyệt đối cưng chiều, một chọi một, xin mời nhảy hố! Ta nói một chút về 2 nhân vật chính: Nam chính là vua nhưng sau khi gặp nữ chính thì chỉ có 1 mình chị. Nữ chính: tuyệt đối sạch, chắc chắn là sạch. *** Trong một sơn động âm u tăm tối, một nam tử tuấn mỹ nhắm mắt lẳng lặng ngồi dựa vào tường, một đầu tóc bạc tuỳ ý xoã ở phía sau, khuôn mặt có góc cạnh rõ ràng, mày kiếm nhếch lên, sống mũi cao thẳng, môi mỏng tái nhợt, cái cằm cương nghị, hắn dường như là một tuyệt tác hoàn mỹ nhất do thượng đế tạo ra, nhưng mà tay chân lại bị xích sắt thô to khoá lại. Lúc này nam tử khẽ mím đôi môi tái nhợt, mi tâm nhíu chặt, rõ ràng là đang mất kiên nhẫn. Đột nhiên trong hang động trống rỗng lại xuất hiện một thiếu nữ xinh đẹp trong trẻo như mặt nước, lông mày mảnh khảnh, đôi mắt sáng trong, lông mi dài đậm, cái mũi thẳng xinh xắn, môi trái tim đỏ thắm căng mọng, cằm nhọn nhỏ nhắn đáng yêu, da thịt sáng bóng trong suốt như nước, một thân hỉ phục* đỏ thắm nổi bật càng làm cho người ta cảm thấy nàng có nước da trắng như tuyết. Nam tử chợt mở cặp mắt hẹp dài ra, đôi mắt sâu sắc nhìn cô gái đột nhiên xuất hiện, trên mặt lộ ra một chút dịu dàng, giọng nói trầm thấp dễ nghe, nhẹ giọng kêu: “Thuỷ Nhi…” Trong mắt ẩn giấu vẻ vui sướng. Cô gái nhìn nam tử tuấn mỹ liền nở một nụ cười, giọng nói thanh thuý ngọt ngào như nước, làm cho người nghe cả người có cảm giác thoải mái, “Tà, hôm nay ta thành thân!” Vẻ mặt của nam tử liền trầm xuống, cặp mắt hẹp dài híp lại, nhìn bộ hỉ phục đỏ thẳm nàng của nàng liền trầm giọng nói, “Tới đây!” Hăn không tin là nàng sẽ phản bội hắn, nhưng mà quần áo nàng đang mặc quả thật rất chói mắt. Thuỷ Nhi vẫn cười rất ngọt ngào như cũ, nghe lời đi đến bên cạnh hắn, một cánh tay của Ma Tà ôm chặt vòng eo mảnh khảnh của nàng, một tay giữ chặt ót nàng, đôi môi tái nhợt hung hăng hôn lên đôi môi đỏ thẳm của nàng, mấy ngay nay nàng không có tới, hắn nhớ nàng sắp điên rồi! Nụ hôn của hắn tuy cuồng nhiệt nhưng lại mang theo một chút ôn nhu, làm cho nàng không tự chủ được mà trầm luân, đôi mắt sáng như nước mùa thu của nàng dần dần có một lớp sương mù. Đột nhiên xích sắt lạnh như băng chạm vào da thịt nóng bỏng của nàng làm Thuỷ Nhi khẽ run một chút, cũng lấy lại tỉnh táo, bắt lấy bàn tay đang hướng về giữa hai chân nàng, thở hổn hển nói : “Tà, bây giờ không được!” Đôi mắt Ma Tà mang theo dục vọng nặng nề nhìn nàng lộ nửa thân thể mềm mại, mày kiếm nhíu chặt, nàng lần đầu tiên cự tuyệt hắn! Thuỷ Nhi nhẹ nhàng hôn khoé môi của hắn một cái, sau đó lấy ra một chuỗi chìa khoá, nhanh chóng cởi bỏ xiềng xích trên người hắn, lại đút một viên đan dược vào trong miệng hắn, nàng liền lôi kéo bàn tay to lớn chạy về phía cửa động, Ma Tà nắm chặt bàn tay nhỏ bé mềm yếu như không xương của nàng, trong lòng có một chút bất an. Bước chân chợt dừng lại, trước mắt là Yêu Vương một thân áo cưới đỏ thắm giống nàng, dẫn theo người của Yêu Tộc lẳng lặng nhìn hai người, lớn tiếng nói: “Thuỷ Nhi, nàng để cho ta thất vọng quá rồi!” Vẻ mặt của Thuỷ Nhi rất lạnh lùng, không còn là vẻ mặt xinh đẹp đáng yêu như khi đối diện với Ma Tà, mà là lạnh lẽo như băng, nhìn Yêu Vương bình tĩnh hỏi: “Ngươi vẫn luôn biết?” Yêu Vương cười lạnh: “Thuỷ Nhi, nàng nghĩ Ly Mặc ta là đồ ngốc hay sao?” Thuỷ nhi nắm tay Ma Tà thật chặt, mà Ma Tà cảm giác được sự bất an trong lòng nàng liền đưa tay kéo nàng vào trong ngực, Ly Mặc nhìn thấy nữ nhân mình yêu mến bị nam nhân khác ôm vào trong ngực, mà nam nhân kia lại là kẻ thù không đội trời chung với hắn! Tầm mắt của Ly Mặc dừng ngay cần cổ của nàng, ở nơi đó có một vài chấm đỏ làm đôi mắt hắn nhói đau, trong mắt bị lửa ghen cùng lửa giận thiêu đốt, hắn lạnh giọng hạ lệnh, “Thuỷ Yêu cấu kết Ma Đế, giết không tha!” Lúc trước Ma Tộc quá lớn mạnh làm cho Yêu Tộc và Tiên Tộc thấy bất an, vì thế hai tộc cấu kết, dùng hết thủ đoạn đê tiện, chặn linh lực của Ma Tà lại, nhốt hắn ở bên trong sơn động kia, cái xích sắt kia được đặc biệt chế tạo cho hắn gọi là Trói Ma Liên. Có thể khiến cho Yêu Tộc cùng Tiên tộc kiêng kỵ như vậy, năng lực của Ma Tà không thể nào khinh thường được, mặc dù lúc này linh lực của hắn vẫn còn chưa khôi phục nhưng để ứng phó đám người kia vẫn còn dư dả. Điều hắn lo lắng chính là Ly Mặc, nếu là lúc trước Ma Tà nhất định không sợ, nhưng hiện tại hắn biết mình không phải là đối thủ của Ly Mặc. Ma Tà lo lắng nhìn thoáng qua nữ tử lạnh lùng bên cạnh đang ra tay giết những người chung tộc với nàng, trong lòng Ma Tà dâng lên chút đau xót cùng với yêu thương. Yêu Vương nhìn Thuỷ Nhi trong tay cầm băng kiếm toả ra ánh sáng lạnh lẽo không chút lưu tình chém giết, tay nắm chặt hai quả đấm, lạnh giọng nói: “Thuỷ Nhi, nàng lại vì hắn mà sát hại người cùng tộc!” Ánh mắt Thuỷ Nhi lạnh như băng nhìn nam nhân vừa cùng nàng bái đường, âm thanh lạnh lùng nói : “Người nào đả thương hắn, đều là cừu nhân của ta!” “Haha…. Được lắm! Kẻ thù phải không?” Trong lòng của Ly Mặc dường như vừa bị cái gì xé rách cực kỳ đau đớn nhìn về phía Ma Tà, trong mắt nổi lên sự điên cuồng cùng sát ý nồng đậm. Nhìn thấy một thanh kiếm sương mù màu đen bén nhọn bắn thẳng về phía Ma Tà, trong lòng Thuỷ Nhi hoảng hốt, kêu lên một tiếng, “Tà…” Theo bản năng phi thân đến chắn trước người của hắn. Tay của Ly Mặc run rẩy liên hồi, trong mắt hắn tất cả đều là một vẻ khó tin, hắn vừa giết người mình yêu thương nhất! Haha… Tại sao lại như vậy? Tại sao nàng có thể vì Ma Tà mà phản bội tộc nhân, ngay cả việc chết vì Ma Tà mà nàng lại không hề nhìn thấy tấm lòng của hắn? “Thuỷ Nhi…” Ma Tà bắt được thân hình yếu ớt của nàng, trong mắt có chút mờ mịt, không có cách nào chấp nhận được việc vừa xảy ra. Mời các bạn đón đọc Khí Phi Hồ Sủng của tác giả Nhược Thủy Lưu Ly.
Bóng Tối Ngăn Trở (Hắc Sắc Cấm Đoạn) Hệ Liệt
Bóng Tối Ngăn Trở《黑色禁断系列》 tác giả: Triệt Dạ Lưu Hương (彻夜流香) thể loại: hiện đại đam mỹ, hắc bang x hình cảnh, 3 cps, 1vs1 tình trạng: hoàn thành 5 bộ + phiên ngoại, bộ 6 đang dự án | ngày xuất bản | Rừng Mưa — 2007/12/06 Biển Dục — 2009/05/05 Cát Cuồng — 2009/09/10 Đô Thị Thú — 2012/01/17 Thành Phố Truy Tìm — 2012/05/29 Thành Phố Săn Đuổi — 2013/06/05 | dịch | Hy Hy *** [BÓNG TỐI NGĂN TRỞ HỆ LIỆT] DỤC HẢI Vì sự kiện viên kim cương bốn mươi triệu. Nhân viên của interpon là Diệp Vũ Chân lại bị tên trùm hắc bang châu âu Andrew bắt lại. Hình như kẻ thù của chúa không phải là Satan mà chính là Andrew. Hắn muốn Diệp Vũ Chân thần phục dưới chân mình và phục tùng theo dục vọng của hắn. Trận lần này nhất định đối chọi rất gay gắt. Sa đọa. Cả người cơ hồ bị lạc phương hướng. Cuối cùng thì, rốt cuộc ai thắng ai thua… Close your eyes for your eyes will only tell the truth… Hãy nhắm lại đôi mắt của em, bởi vì ánh mắt em chỉ biết nói lên sự thật. *** [BÓNG TỐI NGĂN TRỞ HỆ LIỆT] ĐÔ THỊ THÚ Điều đáng sợ nhất chính là bí mật bị phơi bày trước công chúng. Không chỉ thế còn giết chết sự kiêu hãnh cuối cùng của Diệp Vũ Chân, đồng thời đem lòng tin cuối cùng của Andrew xé nát. Anh mang theo vết thương trên mình và không muốn nghe bất kì lời giải thích nào. Anh càng không muốn đối mặt với hiện thực nhưng lại chẳng chống đỡ được bản thân mình. Sự chi phối độc đoán của gã, sự chiếm hữu ngang ngược của gã, cố chấp và kiên trì nhường vậy, lẽ nào chỉ là do mê đắm nhất thời? Mà kẻ một tay dựng lên mọi chuyện, lại đang rình rập trong góc tối… Trận chiến không khoan nhượng đã được định trước rồi, khát khao tình mê cũng đã được định trước rồi, trong tòa đô thị London mờ sương, cuộc đuổi bắt giữa Diệp Vũ Chân và Andrew, lần thứ hai bắt đầu ―― Tội ác, trầm luân, mê hoặc… Tột cùng là ai? *** [Bóng Tối Ngăn Trở Hệ Liệt] Thành Phố Truy Tìm   Từ một đống đổ nát nhất định sẽ xây dựng được một tòa thành mới. Bóng đêm cũng sẽ dần xa. Anh không bao giờ muốn thừa nhận rằng gã đã hoàn toàn hòa nhập vào cuộc đời của anh. Những nguyên tắc của anh đều bị Andrew phá vỡ. Anh quyết không chấp nhận rằng trái tim mình đã rung động. Quan hệ đổ bể, tựa như mối nguy hiểm đang chực chờ lộn ụp. Suy cho cùng thì, là ai chìm đắm? Là ai trầm mê? Ván bài đối đầu này đã không còn đường rút rồi… *** [BÓNG TỐI NGĂN TRỞ HỆ LIỆT] THÀNH PHỐ SĂN ĐUỔI Năm năm yêu, năm năm vướng mắc, nhưng giữa Diệp Vũ Chân và Andrew chỉ là giao dịch. Thế nhưng giao dịch ngày từ đầu đã là nửa không nửa có. Tiếc rằng thân phận Interpon bị hủy, anh buộc phải lựa chọn con đường triệt phá vũ khí trị giá bốn mươi triệu Euro. Anh quyết không khuất phục tên mafia Bắc Âu này, mà dùng mọi cách dụ dỗ Andrew từ từ đến gần. Nhưng kẻ đi săn đồng thời cũng đang bị chính con mồi của mình rình rập. Đóa hoa trên núi cao bị sa đọa kia, nhất định sẽ nở rộ dưới âu yếm đòi yêu của ác quỷ… *** Nắng ban ngày trên sa mạc Sahara chói chang đến nỗi mắt người nhức nhối. Trong quầng sáng gay gắt ấy, con mắt dưới hàng lông mày rậm của Andrew xoáy chòng chọc vào anh không khác gì một con sói đói nhìn từ trên cao, mang theo sự châm biếm dành cho một kẻ yếu thế, mỉa mai tận cùng. Ánh mắt ấy khiến Diệp Vũ Chân không sao giữ bình tĩnh nổi. Chúa mới biết anh hận kẻ này tới nhường nào. “Muốn cứu Tăng Vũ Sâm và Hứa An Lâm không?!” Gã trưng ra một nụ cười tàn ác, “Được thôi, Vũ Chân… Lấy mình để trao đổi đi!” Anh oán hận nhìn gã suốt hồi lâu mới hiểu, gã lưu manh này đang nói thật. “Được!” Sau bấy lâu im lặng, sau cùng anh đáp, khản đặc. Câu trả lời thẳng thừng của anh thực tình làm cặp lông mày rậm của gã nhíu tít, gã gãi gãi vùng giữa hai đầu lông mày hồi chốc mới bảo, “Ô kầy, vậy cảnh sát Diệp, cởi quần áo đi!” Bàn tay cầm súng của anh run lên, Andrew bèn lanh lẹ tránh khỏi tầm nòng một cách cẩn thận, cái miệng gã nhếch lên đắc ý, “Cảnh sát Diệp, ta là dân buôn, bọn dân buôn luôn luôn chú trọng sự hồi báo, hãy mau mau hồi báo ta đi. Và nữa, ngươi đồng ý giao dịch với ta rồi… Thế xin buông súng hộ được không?” Anh thật sự, thật sự muốn giết chết gã này. Cõi lòng anh hò hét ngàn lần, vạn lần, giết gã, nhanh giết gã! Giết gã rồi sẽ không ai biết, anh – một cảnh sát cấp cao, tổ trưởng của phân bộ Interpol Anh quốc, xuất thân danh giá, từ bé đến lớn sống trong ánh mắt ngưỡng mộ của người đời – lại bị người ta lợi dụng say rượu mà giở trò bỉ ổi. Đã thế, ấy lại còn là một gã côn đồ, một gã lưu manh, một gã trùm sò mafia, lại còn là đối tượng tội phạm anh truy bắt. Giết gã, sẽ không bị ai biết. Nhưng…   Mời các bạn đón đọc Bóng Tối Ngăn Trở Hệ Liệt của tác giả Triệt Dạ Lưu Hương.