Liên hệ: 0912 699 269  Đăng nhập  Đăng ký

Cưa Vợ Cưa Chồng

Văn án: Từ Cảnh Tu nhìn qua chính là kiểu người bạc tình kiêu ngạo. Chỉ có Triệu Mộc Thanh biết rõ, ánh mắt của anh vào ban đêm sẽ phát sáng. Cuộc sống thường ngày của chăn nuôi và được chăn nuôi: Từ Cảnh Tu: Vợ gầy quá, anh sẽ bồi bổ cho em. (Vẻ mặt mất hứng) Triệu Mộc Thanh: (Cười ngây ngô) Từ Cảnh Tu: Vợ mập lên rồi, đến lượt chồng em được bồi bổ. (Vẻ mặt thỏa mãn) Triệu Mộc Thanh: Haha. Bé thỏ trắng thuần khiết X Tổng giám đốc thiết kế ô tô bạc tình kiêu ngạo. *** Review by Lạc Dung: Triệu Mộc Thanh là một giáo viên dạy mỹ thuật ở trường tiểu học An Lâm. Thời đại học, cô từng thầm thích bạn trai của hotgirl trường Chung Phinh Đình chỉ vì nhìn bóng lưng và cái gáy người đó trông có vẻ siêu đẹp trai. Sau đó cô quen một người bạn trai cũng vì nhìn gáy người đó giống người mình thầm thích, nhưng rồi nhanh chóng chia tay vì cảm thấy không có tình cảm gì. Mở đầu câu chuyện là khi Triệu Mộc Thanh tham gia lễ cưới của bạn cùng phòng, lúc ở sân bay cô vô tình nhìn thấy cái gáy quen quen mà mình từng thương thầm nhớ trộm năm ấy, khi nghe thấy Từ Cảnh Tu hẹn ai đó ở cục dân chính, cô cứ suy nghĩ mãi, không rõ là anh đến cục dân chính để kết hôn hay ly hôn. Lần thứ hai gặp lại người đàn ông đó là lúc Triệu Mộc Thanh đang đi ăn với cô bạn Hoa Trân, sau khi thấy anh vào cửa hàng hoa, cô cũng tức tốc xông vào mua ngay một bó cỏ đuôi chó, ngụ ý của cỏ đuôi chó là thầm mến. Lúc anh mua hoa xong bước ra thì thấy trên cánh cửa ở ghế lái có một bó cỏ đuôi chó kèm tấm thiệp ghi: Nếu anh kết hôn, hãy ném nó vào thùng rác. Nếu anh ly hôn, hãy để em theo đuổi anh. Ở dưới là tên và số điện thoại của Triệu Mộc Thanh. Thế nhưng Từ Cảnh Tu chỉ mang theo hoa về nhà chứ không liên hệ gì với Triệu Mộc Thanh. Lần thứ ba, thầy thể dục cùng trường hẹn Triệu Mộc Thanh đi uống cà phê, vì bố mình ở ngay trước mặt nên cô không dám từ chối, đành phải cắn răng đến đó. Đen đủi làm sao, trong quán cà phê cô “hẹn hò” lại gặp ngay người tình trong mộng của mình, đen hơn là Từ Cảnh Tu cũng thấy cô, lúc rời đi, anh còn nhìn cô và nở nụ cười mỉa mai khiến trời đất xung quanh Triệu Mộc Thanh như sụp đổ. Lần thứ tư, lúc đó Triệu Mộc Thanh đang thi lấy bằng lái xe ô tô, chợt cô thấy chiếc xe Porsche quen thuộc, bất chấp có thể trượt cuộc thi, cô lái xe đâm sầm vào đuôi xe anh. Lúc này thì Triệu Mộc Thanh tin rằng duyên phận thế này mà không yêu nhau thì quá là phí của giời. Thế là cô nằng nặc đòi bằng được danh thiếp của Từ Cảnh Tu, mặc kệ lời nhắc nhở của anh và giám khảo cuộc thi, ma xui quỷ khiến thế nào Từ Cảnh Tu lại mềm lòng mà đưa danh thiếp của mình cho cô. Sau lần đưa danh thiếp đó, hai người bắt đầu hẹn hò và tiến tới từng bước một. Đúng lúc đó, Triệu Mộc Thanh biết được Từ Cảnh Tu chính là bạn trai kiêm chồng cũ của Chung Phinh Đình, người mà cô từng thích thời đại học. Cũng chính nhờ chuyện này mà hai người đột nhiên xích lại gần nhau hơn, Từ Cảnh Tu chợt nhận ra nếu đây là người con gái duy nhất khiến mình động lòng thì phải nắm lấy thôi. Vậy là cặp đôi chính của chúng ta bắt đầu quá trình rải thức ăn chó tứ phía. Ngọt ngọt sủng sủng đáng yêu lắm. Từ Cảnh Tu là kiểu người lạnh lùng khó gần, nhìn qua chính là dạng bạc tình lại kiêu ngạo, vì sinh ra trong một gia đình thiếu hụt sự ấm áp và thân mật nên anh không biết tình yêu là gì. Bởi vậy nên khi mẹ anh không quan tâm đến môn đăng hộ đối mà cứng rắn gán ghép anh với Chung Phinh Đình, anh không biết kháng cự thế nào nên quyết định thỏa hiệp. Tuy vậy anh cũng chẳng có tình cảm gì mấy với Chung Phinh Đình, chỉ coi cô ta như người xa lạ, một người vợ trên danh nghĩa, thậm chí từ khi kết hôn đến khi ly hôn còn chẳng nói chuyện được mấy lần chứ đừng nói đến tiếp xúc thân mật hay nảy sinh tình cảm. Thế nhưng Chung Phinh Đình lại không nghĩ vậy, gia cảnh cô ta chỉ tầm trung nhưng gia cảnh Từ Cảnh Tu lại rất khủng, vì muốn bấu víu vào cành cao này, cô ta đã cho Từ Cảnh Tu uống thuốc kích dục để xảy ra quan hệ, nhưng ai ngờ rằng chính việc cô ta làm đã khiến Từ Cảnh Tu tức giận, anh mỉa mai rằng sẽ chịu trách nhiệm và cưới cô ta. Vì bám vào Từ Cảnh Tu mà cô ta dành được suất đi học tập ở Học viện âm nhạc nổi tiếng tại Mỹ, tuy nhiên thời hạn chỉ có hai năm, hết hai năm, cô ta chẳng biết làm gì để tiếp tục ở đây, vì vậy đành phải cầu xin Từ Cảnh Tu giúp mình, anh đồng ý nhưng phải ly hôn trước đã, còn dọa nếu cô ta cố chấp không chịu thì anh sẽ phanh phui chuyện xấu mà cô ta làm. Không còn cách nào khác, Chung Phinh Đình đành phải cắn răng đồng ý. Từ lúc quen biết Triệu Mộc Thanh, Từ Cảnh Tu mới biết tình yêu là gì, là yêu thương, là ghen tuông, là mềm mại, là ngọt ngào, là chua xót, là đau lòng,.. Tất cả những cảm giác mà hơn ba mươi năm cuộc đời anh chưa từng cảm nhận được đều xuất hiện khi yêu Triệu Mộc Thanh. Tháng ngày chung sống của hai người khá êm đềm và ngọt ngào, yêu nhau rồi kết hôn cho đến khi có con. Đây là một câu chuyện đơn giản với mô tuýp không mới mẻ nhưng đọc khá ổn, rất thích hợp đọc giải trí, vậy nên những ai đang đói truyện, hoặc vừa trải qua đau thương khi đọc truyện ngược có thể thử bộ này xem thế nào nhé. Truyện không ngược, truyện không có tiểu tam, chỉ có mấy mẹ nữ phụ ATSM nhưng đều chẳng khiến nam chính xi nhê, ngược lại còn bị anh tự mình đá bay hết, có chút thịt vụn nhé. Edit siêu siêu mượt, đọc thích lắm, có pass nhưng chơi quiz lấy pass là được chị em ạ. ***   Review bởi: Tâm Bùi Ánh - fb/hoinhieuchu     Các mợ vào ủn mông để editor đẩy nhanh tiến độ nhé CP: Cô giáo tiểu học dạy mỹ thuật x Anh chàng thiết kế ô tô nổi tiếng. Hoặc bé thỏ trắng x tổng thanh tra thiết kế ô tô lạnh lùng tự phụ.   Triệu Mộc Thanh, hai mươi tám tuổi, ngoại hình ưa nhìn, 32C (wow), lại trở thành gái ế duy nhất còn sót lại trong 4 người bạn đại học. Từ trước đến nay cũng đã trải qua vài mối tình chóng vánh, tuy nhiên, điều cô luôn mong muốn khát khao là tình yêu đích thực, tình yêu xanh mượtttt. Có câu đại loại là: Ông trời trớ trêu, luôn khiến mình gặp được người mình thích trong lúc mình đang thê thảm nhất.... Zâng, Triệu Mộc Thanh gặp Từ Cảnh Tu trong hoàn cảnh như thế.   Lần đầu gặp mặt: Vừa từ máy bay xuống, sau một đêm say sưa ở đám cưới bạn, mặc dù Mộc Thanh đầu bù tóc rối, hai mắt sưng húp, quần áo nhăn nhúm nhưng vẫn nhanh chóng tia được anh chàng có cái gáy mà cô yêu thích (yêu một người từ cái gáy của người đó =))). Mộc Thanh nhanh chóng xách vali chạy lại gần, cô nghe được anh nói: “Được, hẹn nhau ở cục dân chính, không gặp không về.”   Lần thứ hai gặp mặt: Cô hẹn bạn thân uống bia giải sầu, tám chuyện đàn ông. Trong men say, cô thấy anh dừng xe ở tiệm hoa đối diện. Uống thêm một hớp bia lấy can đảm, cô tiến vào tiệm hoa. Anh mua hoa tặng cho một người phụ nữ lớn tuổi, còn cô mua một bó cỏ đuôi chó. Rồi cô đã nhét bó cỏ đuôi chó vào cửa xe ô tô của anh, cùng tấm thiệp: - Nếu đã kết hôn: Xin hãy vứt bó hoa đi. - Nếu đã ly hôn: Hãy cho tôi cầm cưa anh nhé. Ký tên: Triệu Mộc Thanh. SĐT: ….. * Ý nghĩa cỏ đuôi chó: Thầm mến.   Lần thứ ba gặp mặt: Trong quán café, cô những tưởng anh không biết mình ở đây, ngồi nghe lén anh nói chuyện với bạn rồi cười ngây ngô. Nào ngờ lúc anh ra khỏi quán, anh nhếch mép cười với cô một cái =)).   Lần thứ tư gặp mặt: Cô thi bằng lái ô tô. Lúc sắp về đích, thấy anh, cô nghĩ liều rồi bẻ hướng lái, đâm đầu xe mình vào đuôi xe anh. Nếu không có chút đột phát, cô sẽ bỏ lỡ người đàn ông này mất. “Anh đã kết hôn chưa?” “Đã kết hôn rồi…” Cô cảm thấy toàn thế giới là màu xám. “Ly hôn” – Anh đáp. Cô cảm thấy toàn thế giới này đang đốt pháo hoa 'bùm bùm'. Sau đó là màn ăn vạ vì anh mà cô thi trượt, bắt anh cho sđt để chịu trách nhiệm. (lol)   Lần thứ năm gặp mặt: Đây là lần hẹn gặp mặt đầu tiên của họ, sau khi kể một tràng chuyện cười, cô hỏi: “Từ Cảnh Tu, em có thể cưa anh không?” “Chẳng phải là em đang cầm cưa rồi à?”  Sau n lần thì câu chuyện đã chuyển thành chuyện chăn nuôi: Từ Cảnh Tu: Vợ anh gầy quá, anh phải 'bổ' cho vợ thôi. (mặt không vui). Mộc Cảnh Thanh: (Cười ngu si) Từ Cảnh Tu: Vợ mập rồi, vi phu phải 'ăn' bù một chút! (mặt thỏa mãn). Mộc Cảnh Thanh: haha. p/s: Vợ cũ là do mai mối, môn đăng hộ đối nên hai bên gia đình gán cho nhau nhé. Con ngoan trò giỏi chăm chỉ sự nghiệp không yêu đương gì nên lấy thì lấy thôi =)) Vợ cũ của anh là ai? Câu chuyện tình cờ như thế nào, mời các chị em đọc truyện để hiểu rõ. :> Các chị em nhảy hố cùng tui đi, tui đang nhảy =))) Mời các bạn đón đọc Cưa Vợ Cưa Chồng của tác giả Hoa Hoa Điểm Điểm.

Nguồn: dtv-ebook.com

Xem

Nhật Ký Theo Đuổi Lâm Cô Nương - Kim Bính
(Warning: bản edit chưa mượt và còn hơi hướng cv) Theo đuổi một cô gái thôi mà, tại sao lại cần phải viết nhật ký? Bởi vì đối với Trầm Trọng Tuân, quá trình theo đuổi Lâm Sơ có thể viết được hẳn một cuốn tiểu thuyết luôn chứ đừng nói là nhật ký. Cô gái này, vô cùng thú vị. Ngày đó gặp nhau cũng không có ấn tượng gì nhiều, chẳng qua trai tài gái sắc thì có chút đặc biệt hơn người thường mà thôi. Khi đó, Trầm Trọng Tuân đã là một nhân vật tuổi trẻ tài cao, giữ trọng trách khá lớn trong chính phủ nơi thành phố Lâm Sơ đang làm việc, còn cô mặc dù xinh đẹp đáng yêu nhưng cũng chỉ là một nhân viên nhà nước nhỏ nhoi. Chính vì điều này, mặc dù không thể phủ nhận sức hút của anh, Lâm Sơ cũng không nghĩ nhiều.  Ngược lại, người nghĩ nhiều là Trầm Trọng Tuân. Thật ra ấn tượng của anh về cô gái nhỏ Lâm Sơ không đến từ lần đầu gặp mặt, mà là sau đó. Trong một sự cố nguy hiểm, anh đã phần nào nhận ra vài điểm đặc biệt của Lâm Sơ. Vẻ ngoài xinh đẹp, dịu dàng điềm đạm, nhưng sâu thẳm lại là cô gái nhỏ có suy nghĩ riêng, rất cá tính. Mà những tính cách này của Lâm Sơ không phải ai cũng nhìn thấy được. Cô khôn khéo như vậy, lại xa cách như vậy, một phần là do môi trường làm việc. Bởi vì làm trong cơ quan nhà nước, quan hệ tầng tầng lớp lớp nhiều vô kể, mà cô lại là nhân viên đi đường thẳng. Nếu không biết cách ăn ở, chưa biết chừng ngày nào đó bị người chướng mắt tìm cách đuổi việc cũng không có cách nào phản kháng. Đối với người khác, kiểu tính cách này có thể được coi là hiểu chuyện, còn có chút tâm cơ. Nhưng đối với một người sớm lăn lộn ngoài xã hội như Trầm Trọng Tuân, chỉ là những trò vặt vãnh. Anh cảm thấy, một cô gái nhỏ từ quê lên tỉnh muốn tồn tại thật sự quá khó khăn, biết cách tự bảo vệ mình như Lâm Sơ ngược lại khiến anh cảm thấy, dường như rất thú vị. Quãng đường trước năm 30 tuổi anh đã đi xong theo kế hoạch, cũng đã trải bằng phẳng, chỉ cần có người đồng ý cùng anh đi hết quãng đường còn lại, anh có thể bảo đảm cuộc sống sau này của người đó sẽ không có gì phải lo lắng. Người ta mượn rượu tỏ tình, còn Trầm Trọng Tuân là mượn gia thế tỏ tình. Chẳng phải người trưởng thành đều nên làm như vậy sao? Yêu đương là chuyện của tuổi trẻ, nhưng nếu như muốn tiến tới dài lâu, cả hai cần phải có trách nhiệm với đối phương thì mới được. Cũng chính vì hiểu rõ Lâm Sơ cần cảm giác an toàn, Trầm Trọng Tuân mới chọn cách tấn công trực tiếp như vậy. Tuy nhiên, dù sao cũng là cô gái nhỏ, một chút sắc hồng của cuộc sống không thể thiếu. Cho nên ngay vào lúc Lâm Sơ cảm thấy có chút thất vọng vì lời tỏ tình quá khô cứng này thì người đàn ông đẹp trai tinh tế kia đã thêm một đòn sát thủ. “Thế là ngay vào lúc em xuất hiện, anh chợt nhận ra mình cần một người phụ nữ." Làm sao Lâm Sơ có thể kháng cự lại sự chân thành của một người đàn ông ưu tú như vậy? Nhưng mà, đồng ý thì đồng ý, Lâm Sơ vẫn chưa thể nào cởi bỏ hoàn toàn phòng bị của bản thân mình đối với anh. Hai người giống như những cặp tình nhân khác, cũng có hẹn hò, cũng có thân mật, nhưng Trầm Trọng Tuân cảm thấy cô gái nhỏ nhà anh lúc nào cũng trong tư thế sẵn sàng rời đi. Chỉ là anh không hiểu vì sao, cho đến tận lúc người đàn ông kia xuất hiện. Thật ra, rất nhiều người hiểu lầm mối quan hệ giữa Lâm Sơ và Hướng Dương. Anh lớn hơn cô nhiều tuổi, cũng chính là người cùng Lâm Sơ trải qua một quãng thời gian khó khăn trong quá khứ, nhưng đó không phải là tình cảm nam nữ. Mặc dù trái tim tuổi mới lớn của Lâm Sơ từng rung động với anh, nhưng anh chỉ đóng vai trò là một người anh trai hàng xóm đúng nghĩa. Và không chỉ có quá khứ, ngay cả thời điểm hiện tại, Hướng Dương lại một lần nữa hoàn thành nhiệm vụ cao cả này. Thậm chí anh còn không phải là nam phụ, tại sao lại được đề cập đến nhiều như vậy? Rất đơn giản, bởi vì anh chính là người đứng giữa, khơi thông sự bế tắc trong mối quan hệ của Trầm Trọng Tuân và Lâm Sơ. Anh nhìn thấy được, cô em gái ngày nào của anh đã thực sự rung động rồi, nhưng mãi vẫn chưa bước ra khỏi bóng ma của quá khứ. Cô ấy đã tự xây cho mình một bức tường quá dày, đến nỗi bây giờ dù rất yêu thương người đàn ông đang đứng bên ngoài kia, vẫn không có cách nào bước đến bên anh. Trầm Trọng Tuân biết rõ Lâm Sơ đã yêu mình, nhưng điều gì lại khiến cho cô lo sợ đến bất an như vậy? Cuối cùng, mặc dù vô cùng ganh tỵ về quãng thời gian xưa cũ kia của Hướng Dương và Lâm Sơ, nhưng Trầm Trọng Tuân cũng không thể phủ nhận mình thật lòng biết ơn người đàn ông này đã giúp anh hiểu rõ con người thật sự của cô gái mà anh yêu. Không phải cô lạnh lùng ích kỷ, không phải cô không xem trọng mối quan hệ của hai người, mà chính là cô đang lạc lối. Trầm Trọng Tuân cảm thấy không ngại, nếu cô không thể bước ra ngoài với anh, thì anh tình nguyện bước vào trong bóng tối và mang cô đi. Giống như các tác phẩm trước đây của mình, tính hiện thực trong câu chuyện này của Kim Bính rất chân thật. Cuộc sống với những khó khăn về thân phận địa vị, những con người miệt mài cố gắng bám trụ chỉ với mong muốn nhỏ nhoi là được an ổn. Tình cảm và tâm tư của bậc làm cha mẹ, những lo lắng và quan tâm về tương lai,... mọi thứ đều tự nhiên và gần gũi đến vậy.  Tình cảm của Trầm Trọng Tuân và Lâm Sơ cũng rất giản dị, là hành trình theo đuổi tình yêu của một người đàn ông trưởng thành và quá trình dần dần tiếp nhận của một cô gái thông minh lý trí, có ngọt ngào, có chua xót, cũng có đắng cay, nhưng họ đều lựa chọn tự mình nếm trải tất cả. Chính vì như vậy, họ mới nhận ra, tình yêu lại có nhiều cung bậc và màu sắc như vậy. Yêu, có thể bắt đầu từ sự rung động nhất thời của con tim, nhưng nhất định phải được nuôi dưỡng bằng lý trí. Dùng trái tim để yêu thương và dùng bản lĩnh để bảo vệ tình yêu ấy mới là cách yêu của người trưởng thành. _____________ " ": Trích từ truyện. Review by #Lâm Phi *** Lâm Sơ lái xe đón con sau giờ tan học, bé con đứng ở cửa trường học khóc sướt mướt, cô giáo lo lắng nói: "Tôi cũng không biết sao bé lại khóc thành ra như vậy nữa, mới vừa rồi lúc tan học còn rất vui vẻ đây này, tôi cho các bé xếp thành đội ngũ, vừa quay đầu lại thì phát hiện bé đang khóc, hỏi cái gì cũng không nói!" Cô giáo là người vừa tốt nghiệp khóa này, cũng không có quá nhiều kinh nghiệm, gặp phải tình huống như thế khó tránh khỏi sợ hãi, đứa bé này mới học năm nhất, từ vườn trẻ nhi đồng lột xác thành học sinh tiểu học, thật ra thì đây là quá trình gian nan nhất, hơi không cẩn thận là có thể xảy ra sai sót ngay. Lâm Sơ an ủi nói: "Không có việc gì, không (di.da.l.qy.do) có việc gì, thằng bé không xảy ra chuyện gì lớn đâu!" Cô vỗ vỗ ót con trai, cười nói: "Bé con, đừng khóc ở cổng trường chứ, ngày mai toàn trường đều biết hết đấy, con có xấu hổ không hả!" Bé con chậm rì rì ngẩng đầu lên, nước mũi dính trên môi, bé dùng lực hít hít, nhưng vẫn không cẩn thận nuốt vào một chút. Lâm Sơ giả bộ ghét bỏ, rút khăn giấy ra ném cho bé. Bé con lau sạch nước mũi, đỏ mắt nức nở nói: "Không khóc nữa ạ!" Lâm Sơ vui mừng: "Đúng đúng, nam tử hán đại trượng phu, tại sao có thể khóc chứ, nói cho mẹ nghe một chút xem đã xảy ra chuyện gì nào?" Bé con nhớ tới chuyện đau lòng, lại nhếch miệng, muốn khóc nữa, Lâm Sơ học người đàn ông nhà mình quát chói tai: "Không cho khóc!" Bé con "Oa" một tiếng, nấc cục, rũ khóe miệng xuống u oán nói: "Không khóc!" Chỉ biết lặp lại "Không khóc" mà thôi, Lâm Sơ vỗ trán, dắt tay nhỏ bé của bé đi tới xe, vừa dùng lời nói nhỏ nhẹ hỏi lại một lần. Bé con nhăn nhăn nhó nhó nói: "Con bị phi lễ rồi......" Lâm Sơ dừng bước, không dám tin: "À?" Bé con ngượng ngập nói: "Một chị gái, mới vừa rồi hôn con......" Bé ấp úng do dự: "Giống như không phải trường học của bọn con, chị ấy hôn miệng con......" Lâm Sơ trợn mắt há mồm, đột nhiên thấy bé con khiếp sợ chỉ vào đường cái đối diện, nước mũi dính vào khóe miệng, bé cũng không để ý tới: "Chính là chị ấy!" Lâm Sơ từ xa nhìn lại, chỉ thấy một bé gái chui vào trong xe, bên cạnh còn đứng một người phụ nữ, thay cô bé đóng cửa xe lại, lại có một người đàn ông khôi ngô đứng ở bên cạnh người phụ nữ đó, mở cửa ghế lái phụ che chở cho cô ấy ngồi vào, cuối cùng mới vòng sang ghế lái, lên xe lái đi. Lâm Sơ cảm thấy giống như đã từng quen biết hai người kia, đang cố gắng nhớ lại, lại nghe bé con khóc lớn: "Oa...... Chị gái đi rồi!" Mời các bạn đón đọc Nhật Ký Theo Đuổi Lâm Cô Nương (Lâm Cô Nương Thành Tù Ký) của tác giả Kim Bính.
Anh Đến Trong Cơn Mưa Hoa Mùa Hạ - Thái Hậu Quy Lai
Trên đời này, số phận là thứ chúng ta không thể thay đổi, chỉ có thể chấp nhận mà thôi. Giống như Hà Nhiễm đã yêu Tiêu Hàn bằng cả trái tim mình, vậy mà cô vẫn không thể ở bên anh. Giống như Tiêu Hàn đã nâng niu, chiều chuộng Hà Nhiễm bằng tất cả những gì anh có, vậy mà anh vẫn chẳng thể cứu được cô từ tay của tử thần.   Lần đầu tiên Tiêu Hàn và Hà Nhiễm gặp nhau là ở cửa hàng gội đầu nơi anh làm việc. Ngày đó, cho dù Hà Nhiễm không thấy rõ mặt anh, nhưng giọng nói và từng cử chỉ của anh đã để lại cho cô ấn tượng sâu sắc. Vậy nên, Hà Nhiễm khi đó đã bất chấp tất cả mà một thân một mình tìm đến vùng Tiêu Châu hẻo lánh xa xôi chỉ để có thể gặp lại người đàn ông ấy.   Hà Nhiễm cảm thấy Tiêu Hàn đối với những người xung quanh thật thờ ơ và xa cách, nhưng ẩn sâu trong đôi mắt đen lạnh lùng ấy dường như lại là cả một vùng trời quá khứ bi thương. Cô muốn vén màn quá khứ của anh, muốn biết rằng điều gì có thể khiến cho đôi mắt của một người đàn ông trở nên u buồn nhường ấy.   Vậy là, trái tim Tiêu Hàn tưởng như đã khép chặt, lại vì Hà Nhiễm mà mở ra thêm một lần nữa. Trong mắt Tiêu Hàn, Hà Nhiễm có lúc rất ngây thơ, có lúc lại tỏ ra trưởng thành trước tuổi. Có lúc cô giống như một chú mèo nhỏ ngoan ngoãn, có lúc lại rất tinh quái, khó chiều. Nhưng chỉ cần là Hà Nhiễm, thì cho dù cô có là người như thế nào đi chăng nữa, Tiêu Hàn anh vẫn sẽ luôn dang tay ôm cô vào lòng.   Nhưng mà, Hà Nhiễm là tiểu thư nhà họ Hà, còn Tiêu Hàn chỉ là một người đàn ông cô độc và nghèo túng. Chị gái của Hà Nhiễm từng cố chấp mà theo đuổi tình yêu của mình, để rồi cuối cùng phải nhảy lầu tự sát. Hà Nhiễm biết, nếu cô cũng cố chấp ở bên Tiêu Hàn, kết cục của hai người họ cũng sẽ rất bi thương. Vậy nên, Hà Nhiễm chưa từng nghĩ sẽ ở bên anh trọn đời, cô chỉ là muốn cho phép bản thân mình phóng túng một lần mà thôi.   Vậy nên, Hà Nhiễm đã rời xa Tiêu Hàn để đến Bắc Kinh, nhưng Tiêu Hàn vì không thể quên, nên đã lặn lội đến Bắc Kinh chỉ để tìm Hà Nhiễm.   Thế nhưng, cho dù hai người họ có thể vượt qua mọi khoảng cách, cũng chẳng thể thay đối ý trời. Căn bệnh nan y mà Hà Nhiễm từng chữa khỏi đột nhiên tái phát, sinh mệnh con người, kì thực quá đỗi mong manh.   Tiêu Hàn biết rõ bệnh tình của Hà Nhiễm, biết rõ rằng tương lai của hai người họ vô cùng mờ mịt, nhưng anh cam tâm tình nguyện ở bên cô. Bởi anh biết, anh đã lún quá sâu vào tình yêu với cô rồi, có muốn quay đầu cũng không còn kịp nữa.   "Dòng thời gian không thể chảy ngược, bởi vậy, lời thề ước cảm động lòng người nhất, không phải là “anh yêu em” mà là “ở bên nhau”.*   “Em không thích người khác dễ dàng hứa hẹn, nhưng bây giờ em muốn nghe anh thề. Thề rằng anh vĩnh viễn không rời bỏ em.”   “Anh thề, đến chết mới thôi.”   Nhưng mà, Tiêu Hàn lại chẳng thể giữ gìn lời thề ấy. Bởi vì, anh không có tiền, anh không thể cho cô điều kiện chữa bệnh tốt nhất. Căn bệnh hiểm nghèo không ngừng dày vò cô, khiến cô sống không bằng chết. Nhìn cô chịu khổ, chịu nhọc mà chẳng biết làm sao, đối với Tiêu Hàn có lẽ còn đau đớn hơn cả bị lăng trì. Tiêu Hàn đau, thực sự rất đau, đau đến không thở nổi, tựa như có một bàn tay vô tình bóp nát trái tim anh.   Vậy nên, anh chấp nhận buông tay Hà Nhiễm, chấp nhận nhường Hà Nhiễm cho một người đàn ông khác có đủ khả năng kéo dài sự sống cho cô. Nói anh nhu nhược cũng được, nói anh vô dụng cũng không sao, anh chỉ muốn cô gái của anh có thể an yên mà sống trọn kiếp này.   “Trước kia mục tiêu của anh là cho em một cuộc sống sung túc.” “Nhưng hiện tại anh chỉ mong em được mạnh khỏe, bình an.”   Tiêu Hàn chấp nhận rời xa, nhưng Hà Nhiễm không cách nào buông bỏ. Hai mươi tuổi của người khác, có thể chính là cả cuộc đời của cô. Đời này quá ngắn, cô chỉ có thể trao trọn trái tim cho riêng một người.   "Em thà chết trong trong vòng tay của anh, còn hơn một mình ra đi trên giường bệnh cô đơn lạnh lẽo."   Để yêu, con người ta dùng trái tim. Để xa, con người ta dùng lí trí. Nhưng Tiêu Hàn anh đã vì Hà Nhiễm mà mất hết lí trí rồi. Đến cuối cùng, vẫn là anh không nỡ rời đi. Lúc ấy, Hà Nhiễm mới biết, hóa ra tình yêu anh dành cho cô so với tưởng tượng của cô còn sâu nặng hơn rất nhiều lần.   Khi mẹ của Tiêu Hàn gặp tai nạn, anh phải trở về quê nhà để làm tròn chữ hiếu. Trước lúc anh đi, cô đã nói "Chờ anh trở về". Lúc ấy, Tiêu Hàn hoàn toàn không biết, đó là câu cuối cùng mà Hà Nhiễm nói với anh.   Tiêu Hàn đã ra sức giữ gìn lời hứa trọn đời bên nhau của hai người họ. Vậy mà cuối cùng, Hà Nhiễm lại chẳng thể giữ trọn lời thề.   Tiêu Hàn, số mệnh của em vốn không hề tốt, thật may là có thể gặp được anh, để em không cảm thấy mình đáng thương, để em không quá hối tiếc khi rời xa thế gian này.    Hà Nhiễm của anh, ở nơi ấy chúc em bình yên và hạnh phúc. Anh ở nơi này sẽ giúp em theo đuổi đam mê, hẹn em kiếp sau, mình sẽ bên nhau cho đến khi bạc đầu.   Như thế nào là tận cùng của đau đớn, đến giờ Tiêu Hàn đã hiểu rất rõ rồi. Nhưng anh chưa từng hối hận vì đã yêu cô, và nếu thời gian có quay ngược trở lại, anh vẫn chọn yêu cô như thế.   Trên thế giới này, rất nhiều chuyện đều là tìm không ra lý do. Giống như Hà Nhiễm đem lòng yêu Tiêu Hàn, cũng giống như Tiêu Hàn đem lòng yêu Hà Nhiễm. Vì sao đau đớn đến vậy mà vẫn không thể ngừng yêu? Đó vĩnh viễn là câu hỏi mà không một ai có thể trả lời.   "Nếu trời đã cho mình có nhau Thì sao phải gieo u sầu Những nơi mình qua, in từng vết dấu Anh ơi, nỡ quên thật sao?..."** _____________   Chú thích: "...": Trích từ truyện, được edit bởi reviewer. "..."*: Trích "Anh sẽ đợi em trong hồi ức"- Tân Di Ổ "..."**: Trích lời bài hát "Ta còn thuộc về nhau"- Hương Tràm *** Từ khởi động lại khai hướng Quảng Châu một chuyến hồng da xe lửa thượng. Gần 22 tiếng đồng hồ dài lâu lữ trình, đối Hà Nhiễm tới nói là phi thường gian nan. Tiêu Hàn cho nàng mua chính là giường cứng, chính mình tắc mua vé đứng. Bọn họ không có quá nhiều hành lý, mang lên xe tất cả đều là Hà Nhiễm mua đặc sản. Hà Nhiễm di động đã sớm không điện, ở xe lửa thượng mua cái đồ sạc mới sung thượng điện. Nàng tùy tiện tìm bộ điện ảnh, cùng Tiêu Hàn cùng nhau xem, tống cổ thời gian. Di động internet không tốt lắm, video mỗi cách vài phút liền phải giảm xóc một chút, xem đến thực không kính. Giữa trưa Hà Nhiễm không ăn cái gì, liền uống lên mấy ngụm nước. Thủy cũng không dám uống nhiều, tận lực giảm bớt thượng WC số lần. Xuân vận trong lúc, trong xe người quá nhiều, toilet đã tắc nghẽn, khí vị khó nghe, nàng đi qua lần đầu tiên liền không nghĩ lại đi lần thứ hai. Buổi tối 10 giờ lúc sau, trong xe thống nhất tắt đèn, người chung quanh đều lục tục nghỉ ngơi. Hà Nhiễm lúc này mới cầm bàn chải đánh răng cùng kem đánh răng xuất động, xoát xong nha sau lại đem tóc trát lên bàn đến cao cao, rửa mặt. Nàng trở lại giường ngủ thượng, đổi Tiêu Hàn đi rửa mặt. ... Mời các bạn đón đọc Anh Đến Trong Cơn Mưa Hoa Mùa Hạ (Hắn đứng trong hạ hoa xán lạn) của tác giả Thái Hậu Quy Lai.
Xuất Sao (Rút Kiếm) - Tô Du Bính
Trên đời này ai cũng có điểm yêu. Hắn không những không có mà còn để lộ rõ ràng cho người khác thấy. Điêu Đình Văn muốn lợi dụng những điểm yếu đó. *** Vừa đọc xong bộ XUẤT SAO của chị Bính :”>, chỉ hai chữ thôi “Tuyệt vời” o(≧∀≦)o *tung bông* Cảnh H của bộ này là cảnh H mà tớ thik nhất trong tất cả các bộ của chị ấy. Cuồng nhiệt nhưng có gì đó bi thương. Hình tượng của hai bạn trong này rất lạ, không hài – tửng – ngơ – bựa như các nhân vật trước đó. Thụ – Đại nội tổng quản Tịch Đình Vân (nói vậy ai cũng hiểu bạn ấy là thái giám rồi ha :-s), luôn che giấu nỗi đau trong lòng, và nỗi đau ấy chỉ có thể cảm nhận được qua tình yêu dành cho bạn công. Công – Nam Cương vương Hoắc Quyết – tài cao khí ngạo thiếu niên anh hùng, là một người quái đản, có chút tùy hứng, có chút trưởng thành… nhưng bản chất vẫn là thiếu niên (a.k.a con nít thôi :”>) Phần trích dưới đây từ cuối chương 51 đến khoảng giữa chương 53 – chính là cảnh tắt lửa tối đèn của hai bạn =)) Trans: QT – Edit: Rainy Mời các bạn đón đọc Xuất Sao (Rút Kiếm) của tác giả Tô Du Bính.
Võng Du Chi Diễn Kỹ Nhất Lưu - Tô Du Bính
Kiều Dĩ Hàng  vốn dĩ mọi chuyện đều thuận bườm xui gió vậy mà không biết bị gì mà mọi chuyện chuyển đổi. toàn gặp chuyện không may. Lần đầu tiên hắn đóng mà bị chê dỡ. Bỏ một đống tiền ngoạn trò chơi,  bị người cướp trang bị. Phát tiết chửi bởi, bị hacker vạch trần thân phận, hình tượng bị hủy. … Công ty hạ lệnh: yêu quý sinh mệnh thì rời xa trò chơi. Hắn hạ quyết tâm: trên có chính sách, dưới phải nghĩ đối sách. *** Bộ này được coi là một trong những tác phẩm võng du hay nhất của chị Bính. Nội dung thì không phải chê gì cả, tình cảm tốt, chi tiết tốt, phân tuyến nhân vật cũng ổn luôn. Kết cấu hài hòa và hợp lý, tính cách của cả công và thụ đều tuyệt, các nhân vật phụ cũng không bị lu mờ. Là diễn hay là thật, các bạn hãy tự đánh giá nhé, đừng để những kỹ xảo của bạn thụ đánh lừa. *** Quả nhiên nam sợ chọn sai nghề, nữ sợ gả sai người. Nếu như có thể sống lại lần nữa, Suất Chinh nhất định sẽ không học ngành kỹ sư xây dựng, dù là làm thư ký ngày ngày ngồi trong phòng điều hóa đánh chữ cũng tốt hơn mặc gió mặc mưa làm bạn cùng bê-tông cốt thép. Hắn toàn thân vô lực ra khỏi xe, bò ba tầng lầu quay về phòng trọ. Xe và phòng trọ tạm thời đều do cha mẹ chu cấp, giờ hắn còn đang thực tập, tiền lương cầm tới đảm bảo ba bữa cơm hàng ngày còn khó khăn. Nhưng kể cả thế, hắn vẫn cắn răng dùng tiền tiết kiệm nâng cấp cạc màn hình cùng bộ nhớ máy tính. Biết sao được, ai bảo cái sắc hòa thượng kia luôn miệng ầm ĩ kêu máy tính hắn tồi tàn, tốc độ quá chậm. Về đến nhà, hắn trước bật máy tính rồi vào bếp đun nước xong quay lại trước bàn mở “Bát nháo giang hồ“. Sau khi vào game, hắn gửi một dãy chấm dài cho Thủy Tiên hòa thượng, không đợi trả lời, vào bếp chỉnh lửa. Mì trộn xì dầu hắn làm thuần thục, đến khi chín chỉ mất một phút đồng hồ. Chờ hắn bê mì về lại trước máy tính, Thủy Tiên hòa thượng đã gửi một đống tin trả lời. Mời các bạn đón đọc Võng Du Chi Diễn Kỹ Nhất Lưu của tác giả Tô Du Bính.